Cửu thiên linh giới - Chương 188: Bất An Bao Vây: Cái Bóng Tà Đạo Săn Đuổi
Tiếng gió hú đã dịu đi, chỉ còn tiếng rì rào của lá cây bên ngoài và tiếng nước nhỏ giọt đều đều từ một khe đá trong hang, tạo nên một âm thanh đơn điệu nhưng mang lại cảm giác yên bình tạm thời. Mùi đá cũ, đất ẩm và một chút mùi ngai ngái của rêu phong bám vào vách đá tràn ngập trong không khí.
Lục Trường Sinh ngồi xuống, kiểm tra lại tình hình của Tiểu Phương và những người khác. Cô bé đã ngủ thiếp đi, khuôn mặt non nớt vẫn còn hằn vẻ sợ hãi nhưng hơi thở đã đều đặn hơn. Vô Danh Tán Tu tuy còn yếu nhưng đã có thể tựa lưng vào vách đá, ánh mắt vẫn không rời Lục Trường Sinh, chứa đầy sự kính trọng. Những thôn dân khác cũng đã tìm được chỗ nghỉ ngơi, họ túm tụm lại với nhau, cố gắng sưởi ấm cho nhau trong cái lạnh của hang động. Lục Trường Sinh lấy ra vài viên linh thạch dự trữ, bố trí một pháp trận phòng ngự nhỏ che chắn lối vào hang. Pháp trận này không mạnh mẽ, nhưng đủ để cảnh báo nếu có kẻ địch đến gần và che giấu khí tức của họ khỏi những kẻ săn lùng. Linh lực từ Tàn Pháp Cổ Đạo của hắn nhẹ nhàng chảy ra, hòa vào linh thạch, tạo nên một màn chắn vô hình, vững chắc.
Hắn nhìn ra ngoài hang động, nơi bóng tối đang dần nuốt chửng ánh sáng cuối cùng của hoàng hôn. Hắn đã đưa ra quyết định cuối cùng: hắn sẽ không lao vào cuộc chiến giành giật cơ duyên một cách mù quáng, nhưng cũng sẽ không khoanh tay đứng nhìn khi tà đạo tàn sát người vô tội. Hắn sẽ hành động theo 'đạo' của riêng mình, vừa bảo vệ bản thân, vừa giữ vững lương tri.
"Chúng ta sẽ tiếp tục tìm kiếm lối ra." Lục Trường Sinh cất tiếng, giọng điệu trầm ổn, dứt khoát, vang vọng nhẹ trong hang động. "Nhưng nếu gặp lại tình cảnh như vậy... ta sẽ không do dự." Những lời này không chỉ là lời nói với Tiêu Hạo, mà còn là lời tự nhủ với chính hắn, một lời thề định hình con đường sắp tới.
Tiêu Hạo nhìn Lục Trường Sinh, khóe môi hắn khẽ cong lên một nụ cười nhẹ nhõm. Hắn đã thấy sự thay đổi trong ánh mắt của Lục Trường Sinh, một sự kiên định mới mẻ, vững chãi hơn bất kỳ tu vi nào. "Huynh... đã tìm thấy câu trả lời rồi sao?" Tiêu Hạo hỏi, không phải với sự ngạc nhiên mà là sự thấu hiểu sâu sắc.
Lục Trường Sinh khẽ gật đầu, ánh mắt tĩnh lặng như mặt hồ thu sau cơn bão, nhưng sâu thẳm lại ẩn chứa một ý chí không gì lay chuyển nổi. "Mỗi người đều có một đạo riêng. Đạo của ta, không thể là đạo của sự vô cảm."
Vô Danh Tán Tu, dù còn ho khan, nhưng vẫn cố gắng cất tiếng, giọng nói tuy yếu ớt nhưng đầy lòng biết ơn và niềm tin. "Tiên trưởng có lòng nhân từ. Dù không thể cứu vớt tất cả, nhưng một tia sáng như vậy cũng đủ để thắp lên hy vọng cho những kẻ phàm trần như chúng ta. Giữa loạn thế này, có thể gặp được một người như tiên trưởng, là phúc phần ba đời." Lời nói của hắn, chân thành và mộc mạc, một lần nữa khẳng định sự lựa chọn của Lục Trường Sinh.
Lục Trường Sinh chỉ khẽ gật đầu, không nói thêm gì. Hắn ngồi xuống, bắt đầu điều tức, để linh lực Tàn Pháp Cổ Đạo lưu chuyển trong cơ thể, chữa lành những vết thương nhỏ và hồi phục tinh thần. Tuy nhiên, tâm trí hắn vẫn cảnh giác cao độ với mọi động tĩnh bên ngoài. Tiêu Hạo cũng không rảnh rỗi, hắn cẩn thận lấy ra một vài lá bùa chú phòng thân, đặt chúng ở những vị trí chiến lược quanh hang, chuẩn bị cho bất kỳ tình huống bất trắc nào. Hắn biết, nguy hiểm chưa qua.
Quả nhiên, chỉ một lát sau, khi màn đêm đã bao trùm hoàn toàn, một tiếng động nhỏ, mơ hồ truyền đến từ xa. Đó là tiếng bước chân dồn dập, tiếng nói chuyện thì thầm xen lẫn những câu chửi rủa cục cằn, và cả tiếng kim loại va chạm nhẹ. Tiếng động tuy nhỏ, nhưng lại mang theo một sự lạnh lẽo, một mùi tanh tưởi của sát khí. Đó là nhóm tà tu của Ma Sát Tiểu Đội Trưởng, đang truy lùng dấu vết của họ, không buông tha. Mối nguy hiểm vẫn còn hiện hữu, và cuộc hành trình thoát khỏi Di Tích Thần Điện này, e rằng vẫn còn đầy rẫy chông gai. Lục Trường Sinh nhắm mắt, nhưng tai hắn lắng nghe mọi thứ. Đạo tâm hắn đã vững như bàn thạch, vạn pháp bất xâm, nhưng con đường của hắn, đạo của hắn, vẫn chưa hề kết thúc. Nó chỉ mới bắt đầu một chương mới, đầy thử thách nhưng cũng đầy ý nghĩa.
Lục Trường Sinh vẫn giữ nguyên tư thế tĩnh tọa, nhưng mỗi tế bào trong cơ thể hắn đều căng tràn sự cảnh giác. Tàn Pháp Cổ Đạo không chỉ giúp hắn ổn định đạo tâm, mà còn mài giũa các giác quan đến mức tinh vi nhất. Hắn không chỉ nghe thấy tiếng bước chân, mà còn cảm nhận được sự dao động của linh khí trong không khí, một loại tà khí đặc trưng của Hắc Phong Lão Tổ phái, đang dần lan tỏa, như một tấm màn chết chóc bao phủ lấy Di Tích Thần Điện. Mùi ẩm mốc của đá cũ, rêu phong trong hang giờ đây hòa lẫn với một mùi ngai ngái khó chịu, như mùi máu tanh và lưu huỳnh đang cháy, báo hiệu sự hiện diện của tà tu.
Hắn khẽ mở mắt, ánh nhìn xuyên qua màn đêm, hướng về phía lối ra. Phía xa xa, ánh sáng yếu ớt của những ngọn đuốc tà tu như những đốm lửa ma trơi, chập chờn ẩn hiện giữa những cột đá đổ nát. Tiếng nói chuyện thô tục, tiếng cười khẩy độc ác giờ đã rõ ràng hơn, như những vết cắt cứa vào sự tĩnh lặng của màn đêm. Hắn biết, pháp trận phòng ngự đơn giản của hắn chỉ có thể trì hoãn được một thời gian ngắn, không thể giấu được những kẻ săn mồi dày dạn kinh nghiệm này lâu hơn.
Tiêu Hạo khẽ rùng mình, khuôn mặt tròn trịa của hắn tái đi dưới ánh sáng mờ ảo của linh thạch. Hắn lén nhìn Lục Trường Sinh, đôi mắt láu lỉnh thường ngày giờ đây chứa đầy sự lo lắng. Hắn siết chặt Tiểu Phương đang say ngủ trong vòng tay, cố gắng tạo cho cô bé một cảm giác an toàn giả tạo.
"Trường Sinh... huynh..." Tiêu Hạo thì thầm, giọng nói run rẩy, "Chúng ta nên làm gì đây? Bọn chúng đang đến gần... Ta cảm thấy tà khí của chúng rất mạnh."
Lục Trường Sinh đưa ngón tay lên môi, ra hiệu cho Tiêu Hạo giữ im lặng. Hắn vẫn giữ vẻ điềm tĩnh đáng kinh ngạc, như một tảng đá giữa dòng nước xiết. "Đừng lên tiếng. Để ta xem xét. Đạo của ta không cho phép ta bỏ rơi họ." Hắn nói, giọng trầm thấp, nhưng ẩn chứa một ý chí thép. Hắn không chỉ đang nói với Tiêu Hạo, mà còn đang nhắc nhở chính bản thân mình về lời thề hắn vừa tự nhủ. Đạo của hắn, không phải là đạo của sự vô cảm, và đạo đó đòi hỏi hắn phải hành động, phải bảo vệ những sinh linh yếu ớt này.
Hắn âm thầm quan sát xung quanh, kiểm tra từng vết nứt trên vách đá, từng khe hở nhỏ, tìm kiếm một lối thoát hiểm khác. Di Tích Thần Điện này rộng lớn và phức tạp, nhưng cũng đầy rẫy cạm bẫy và ngõ cụt. Hắn phải tìm một con đường, không phải để trốn chạy mãi mãi, mà là để tạm thời thoát khỏi vòng vây, tìm kiếm cơ hội phản kích hoặc một nơi an toàn hơn. Tàn Pháp Cổ Đạo giúp hắn cảm nhận được sự biến động của địa mạch, linh khí ngầm, tìm kiếm những điểm yếu trong kết cấu của di tích. Hắn không có thiên phú nghịch thiên, nhưng sự kiên trì và khả năng tự nhận thức sâu sắc đã biến hắn thành một người cực kỳ nhạy bén trong việc nắm bắt bản chất của vạn vật.
Vô Danh Tán Tu, mặc dù bị thương và mệt mỏi, vẫn không hề lơ là cảnh giác. Hắn ngồi tựa lưng vào vách đá, tay vẫn siết chặt thanh kiếm đơn giản của mình, ánh mắt kiên định nhìn về phía Lục Trường Sinh. Hắn hiểu rằng, trong tình thế này, Lục Trường Sinh chính là hy vọng duy nhất của họ. Hắn đã chứng kiến sức mạnh và sự kiên định của Lục Trường Sinh, một loại sức mạnh không đến từ tu vi cao cường, mà từ một đạo tâm vững chãi, một ý chí không gì lay chuyển nổi. Hắn cố gắng hít thở sâu, điều chỉnh linh lực yếu ớt còn sót lại trong cơ thể, sẵn sàng chiến đấu nếu cần thiết, dù chỉ là để tạo thêm một chút thời gian.
Một thôn dân già yếu khẽ rên rỉ trong giấc ngủ chập chờn, tiếng rên rỉ yếu ớt như tiếng gió thoảng qua. Lục Trường Sinh khẽ nhíu mày. Hắn không thể để bọn tà tu bắt được họ, những người vô tội này sẽ trở thành vật tế cho tà pháp ghê tởm của Hắc Phong Lão Tổ. Trách nhiệm này, hắn đã tự nguyện gánh vác, và hắn sẽ không lùi bước. Hắn đứng dậy, động tác nhẹ nhàng như một làn khói.
"Không thể ở đây lâu hơn được nữa," hắn nói nhỏ với Tiêu Hạo, "Chúng ta phải di chuyển." Hắn đưa mắt quét một lượt qua nhóm người đang co ro sợ hãi. "Nhanh chóng, nhưng phải thật im lặng. Theo ta."
Tiêu Hạo gật đầu lia lịa, vội vàng đánh thức Tiểu Phương và các thôn dân khác. Sự sợ hãi hiện rõ trên khuôn mặt họ, nhưng họ không dám lên tiếng phản đối, chỉ biết tin tưởng đi theo bóng lưng gầy gò nhưng kiên định của Lục Trường Sinh. Tiếng gió lạnh buốt luồn qua các khe đá, mang theo hơi ẩm và mùi tử khí ngày càng nồng nặc. Lục Trường Sinh dẫn đầu, dò dẫm từng bước qua những lối đi tối tăm, rải rác đá vụn và những dấu vết của một nền văn minh đã lụi tàn. Mỗi bước chân đều phải cực kỳ cẩn trọng, để không tạo ra dù chỉ một tiếng động nhỏ có thể lọt vào tai những kẻ săn mồi đang đến gần.
***
Trong một hành lang đổ nát khác của Di Tích Thần Điện, nơi tà khí cuồn cuộn như một dòng sông đen, Ma Sát Tiểu Đội Trưởng đang gầm gừ, đôi mắt độc ác của hắn quét qua những vệt máu khô trên nền đá. Khuôn mặt hắn vặn vẹo trong sự tức giận, chiếc giáp đen xỉn màu và vũ khí hình răng nanh của hắn như nhuốm thêm vẻ hung tợn.
"Chết tiệt! Bọn chuột nhắt này chạy đi đâu được? Mau tìm cho ra!" Hắn gào lên, giọng nói khàn đặc vì căm phẫn. Hắn đã mất dấu Lục Trường Sinh và nhóm người kia một lần, và sự thất bại đó đã khiến hắn phải chịu không ít lời mắng nhiếc từ những kẻ cấp trên. Hắn không thể để điều đó xảy ra lần nữa. "Tản ra! Tìm kiếm từng khe hở, từng ngóc ngách! Kẻ nào tìm thấy, ta sẽ trọng thưởng!"
Những tà tu khác, với những bộ giáp đen loang lổ và vũ khí thô kệch, vâng lời tản ra như đàn quạ đói. Ánh mắt chúng lóe lên vẻ khát máu và tham lam. Chúng di chuyển thoăn thoắt giữa những đống đổ nát, tiếng chân nặng nề, tiếng vũ khí va chạm nhẹ tạo nên một bản giao hưởng chết chóc trong màn đêm. Mùi tử khí, ẩm mốc và mùi lưu huỳnh từ những pháp khí ma đạo của chúng lan tỏa khắp nơi, làm không khí càng thêm lạnh lẽo và âm u.
"Dừng lại!" Một giọng nói lạnh lẽo, mang theo một sự uy nghiêm đáng sợ, đột ngột vang lên, khiến tất cả tà tu đều giật mình, ngừng phắt lại.
Từ sâu trong bóng tối, một bóng người cao gầy bước ra. Hắn mặc một bộ trường bào màu xám tro, điểm xuyết những họa tiết quỷ dị màu đỏ máu. Khuôn mặt hắn gầy gò, xương xẩu, đôi mắt sâu hoắm, không có con ngư��i mà chỉ có một quầng sáng xanh lục âm u, như hai đốm lửa ma quỷ đang cháy. Hắn không cầm vũ khí, nhưng khí chất tà ác tỏa ra từ hắn còn đáng sợ hơn bất kỳ lưỡi kiếm nào. Đây chính là một đệ tử chân truyền của Hắc Phong Lão Tổ, kẻ có tu vi vượt xa Ma Sát Tiểu Đội Trưởng, người phụ trách giám sát việc "huyết tế" tại khu vực này.
Ma Sát Tiểu Đội Trưởng vội vàng quỳ một gối xuống, đầu cúi thấp. "Đệ tử tham kiến Ma Ảnh sư huynh!"
Ma Ảnh sư huynh, với đôi mắt xanh lục âm u, quét qua một lượt nhóm tà tu, rồi dừng lại ở Ma Sát Tiểu Đội Trưởng. Giọng nói của hắn vang lên như tiếng kim loại cọ xát, lạnh lẽo đến thấu xương. "Ngươi đã để một nhóm phàm nhân và một tên tán tu yếu ớt thoát khỏi tay mình, lại còn để cho một kẻ tu sĩ xen vào phá hoại huyết tế của Lão Tổ. Ngươi muốn chết sao, Ma Sát?"
Ma Sát Tiểu Đội Trưởng rùng mình, mồ hôi lạnh toát ra. "Sư huynh tha tội! Kẻ đó rất quỷ quyệt, lại có pháp trận che mắt. Nhưng đệ tử đã tìm thấy dấu vết, chỉ cần thêm chút thời gian, chắc chắn sẽ tóm gọn bọn chúng!" Hắn cố gắng biện minh, giọng nói run rẩy.
Ma Ảnh sư huynh khẽ hừ lạnh một tiếng, tà khí quanh người hắn cuồn cuộn mạnh hơn. "Hắc Phong Lão Tổ đã hạ lệnh. Kẻ nào dám phá hoại huyết tế của chúng ta, nhất định phải bắt sống, lột da rút gân. Số lượng vật tế đã không đủ, nếu còn để kẻ yếu kém đó chạy thoát, ngươi nghĩ ta sẽ đối phó với Lão Tổ thế nào?" Hắn tiến lại gần Ma Sát Tiểu Đội Trưởng, từng bước chân như giẫm lên trái tim kẻ dưới quyền. "Đừng để ta phải tự tay xử lý. Ngươi biết số phận của kẻ thất bại dưới tay ta mà."
Lời nói của Ma Ảnh sư huynh không chỉ là một lời đe dọa, mà là một lời tuyên bố về số phận tàn khốc. Ma Sát Tiểu Đội Trưởng đã tận mắt chứng kiến nhiều kẻ bị Ma Ảnh sư huynh biến thành vật tế sống, linh hồn bị rút cạn, thân xác biến thành tro bụi. Hắn không muốn mình trở thành kẻ tiếp theo.
"Đệ tử hiểu! Đệ tử sẽ không làm sư huynh thất vọng!" Ma Sát Tiểu Đội Trưởng vội vàng thề thốt, rồi đứng dậy, ánh mắt độc ác quét qua những tà tu dưới quyền. "Nghe đây! Tăng cường tốc độ! Mở rộng phạm vi tìm kiếm! Phải tìm ra bọn chúng bằng mọi giá! Kẻ nào dám chần chừ, ta sẽ không tha!"
Các tà tu khác, dưới áp lực của Ma Ảnh sư huynh và sự giận dữ của Ma Sát Tiểu Đội Trưởng, lập tức tăng tốc. Chúng tản ra khắp các hành lang đổ nát, tiếng hò hét, tiếng bước chân và tiếng vũ khí va chạm vang vọng trong không gian u ám của Di Tích Thần Điện. Tà khí từ người chúng tỏa ra ngày càng mạnh, như một màn sương độc đang nuốt chửng mọi thứ. Ma Ảnh sư huynh vẫn đứng đó, đôi mắt xanh lục âm u của hắn nhìn thẳng về phía trước, nơi hắn cảm nhận được một luồng khí tức khác biệt, một luồng khí tức tĩnh lặng nhưng kiên cố, như một tảng đá ngầm giữa dòng chảy tà khí của hắn. Hắn khẽ nhếch môi, một nụ cười lạnh lẽo xuất hiện trên khuôn mặt xương xẩu. "Ồ? Xem ra không phải là một con chuột nhắt tầm thường." Hắn cũng cất bước, không vội vã, nhưng mỗi bước chân đều mang theo một sức ép vô hình, hướng về phía Lục Trường Sinh và nhóm người.
Hắn không cần phải quá vội vàng. Con mồi đã bị dồn vào góc, và hắn thích thú với trò chơi mèo vờn chuột này. Sự xuất hiện của Ma Ảnh sư huynh đã đẩy cuộc săn đuổi lên một cấp độ mới. Lục Trường Sinh không chỉ đối mặt với sự khát máu của Ma Sát Tiểu Đội Trưởng, mà còn là sự tàn độc và tính toán của một đệ tử chân truyền của Hắc Phong Lão Tổ, người đại diện cho một tổ chức tà đạo có quy mô lớn hơn nhiều so với những gì hắn tưởng tượng. Mối đe dọa từ Ma Quân Huyết Ảnh đang dần hiện rõ, và Lục Trường Sinh, bằng cách cứu vớt những sinh linh bé nhỏ, đã vô tình tự mình đặt chân vào vòng xoáy nguy hiểm này.
***
Lục Trường Sinh dẫn nhóm người xuyên qua một mê cung hành lang và phòng ốc đổ nát. Hắn liên tục thay đổi hướng đi, cố gắng lợi dụng địa hình phức tạp của Di Tích Thần Điện để làm chậm bước chân của kẻ truy đuổi. Nhưng tà tu quá đông, và chúng có vẻ rất quen thuộc với nơi này, hoặc chúng có những phương pháp theo dõi đặc biệt. Hắn cảm nhận được vòng vây đang dần siết chặt. Mùi tà khí càng lúc càng nồng, và tiếng hò hét của chúng đã ở rất gần.
Cuối cùng, hắn và nhóm người bị dồn vào một khu vực rộng lớn. Đó là một tế đàn cổ, nằm sâu trong lòng Di Tích Thần Điện. Trung tâm tế đàn có một bệ đá khổng lồ, đổ nát, bị nhuộm đỏ bởi máu khô và tà khí đặc quánh. Các trụ đá xung quanh nghiêng đổ, một số vẫn còn khắc phù văn cổ xưa nhưng giờ đã bị tà khí làm biến chất, tỏa ra ánh sáng đỏ nhạt quỷ dị. Không khí nơi đây u ám, nặng nề, tà khí cuồn cuộn như những con rắn đen đang trườn bò trên mặt đất. Tiếng gió rít qua những khe nứt trên vách đá, nghe như tiếng khóc than của vô số linh hồn bị giam cầm.
Tiểu Phương, với khuôn mặt non nớt tái nhợt, khóc thút thít, đôi mắt sợ hãi mở to nhìn xung quanh, rồi nép chặt vào chân Lục Trường Sinh, như một con chim non lạc mẹ. "Trường Sinh ca ca... sợ quá..." Tiếng nức nở của cô bé yếu ớt nhưng đầy bi thương, như một mũi dao đâm vào đạo tâm của Lục Trường Sinh.
Lục Trường Sinh cúi xuống, khẽ xoa đầu Tiểu Phương, cố gắng trấn an cô bé. Ánh mắt hắn sắc lạnh, quét qua từng hướng. Hắn biết, đây là ngõ cụt. Không còn đường lui.
Chỉ vài giây sau, tiếng bước chân nặng nề và tiếng cười độc ác vang lên từ mọi phía. Các tà tu ập đến như thủy triều đen, chặn đứng mọi lối thoát. Dẫn đầu là Ma Sát Tiểu Đội Trưởng, khuôn mặt độc ác của hắn giờ đây lộ rõ vẻ đắc thắng và khát máu. Hắn mặc giáp đen, tay cầm vũ khí hình răng nanh nhọn hoắt, trên đó còn vương vãi những vết máu khô.
"Haha! Lũ chuột nhắt đã không còn đường thoát!" Ma Sát Tiểu Đội Trưởng cười khẩy, giọng nói vang vọng khắp tế đàn cổ. "Tên tiểu tử dám chống đối, mau quỳ xuống nộp mạng! Bằng không, ta sẽ lột da từng kẻ một trong số chúng, để chúng làm vật tế cho Lão Tổ!" Hắn nhìn chằm chằm vào Lục Trường Sinh, ánh mắt tràn đầy sự trả thù và khinh miệt.
Ngay sau Ma Sát Tiểu Đội Trưởng, Ma Ảnh sư huynh chậm rãi xuất hiện. Hắn không nói gì, chỉ đứng đó, đôi mắt xanh lục âm u quét qua Lục Trường Sinh, rồi dừng lại ở Tiểu Phương và những thôn dân đang run rẩy. Một nụ cười tàn độc hiện lên trên khuôn mặt gầy gò của hắn, như một lời tuyên án tử hình không cần phải thốt ra. Sự hiện diện của hắn tạo nên một áp lực vô hình, đè nặng lên tất cả mọi người, khiến không khí càng thêm ngột ngạt.
Tiêu Hạo siết chặt nắm tay, cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng đôi vai hắn khẽ run lên. Vô Danh Tán Tu nghiến răng, thanh kiếm trong tay hắn rung lên khe khẽ, nhưng ánh mắt hắn vẫn kiên định nhìn thẳng vào kẻ thù. Các thôn dân khác đã ngã quỵ xuống đất, tuyệt vọng và sợ hãi đến tột cùng, những tiếng khóc thút thít và rên rỉ vang lên yếu ớt.
Lục Trường Sinh đứng thẳng người, dáng người hắn tuy không cao lớn, nhưng giờ đây lại mang một khí thế vững chãi như núi Thái Sơn. Hắn đẩy Tiêu Hạo và Tiểu Phương ra phía sau, đặt họ vào vị trí tương đối an toàn giữa các trụ đá đổ nát. Hắn rút ra một món pháp khí phòng ngự đơn giản, đó là một chiếc vòng tay làm từ gỗ tử đàn đã cũ kỹ, không có vẻ gì là quý báu hay mạnh mẽ. Nhưng ngay cả khi đối mặt với hiểm nguy cận kề, khuôn mặt hắn vẫn trầm tĩnh, đôi mắt đen láy không hề lộ vẻ hoảng loạn hay sợ hãi. Linh lực từ Tàn Pháp Cổ Đạo âm thầm vận chuyển trong cơ thể hắn, không bùng nổ thành ánh sáng chói lòa, mà lại hóa thành một luồng khí tức nội liễm, vững chắc, bao bọc lấy hắn.
Hắn nhìn thẳng vào Ma Sát Tiểu Đội Trưởng và Ma Ảnh sư huynh, giọng nói trầm ổn, dứt khoát, vang vọng giữa tiếng gió rít và tà khí cuồn cuộn. "Cho dù có chết, ta cũng không để các ngươi làm hại họ!"
Lời nói của Lục Trường Sinh không phải là một lời thách thức ngông cuồng, mà là một lời tuyên bố về đạo của hắn, một lời thề được khắc sâu trong đạo tâm vững như bàn thạch. Con đường hắn chọn, đạo của hắn, không phải là đạo của sự thờ ơ hay vô cảm. Hắn có thể không phải là anh hùng cứu thế, nhưng hắn sẽ không bao giờ khoanh tay đứng nhìn khi sự tàn bạo lên ngôi. Đây là giới hạn của hắn, là ranh giới mà hắn sẽ không bao giờ cho phép tà đạo vượt qua.
Các tà tu bắt đầu bao vây chặt hơn, pháp khí ma đạo của chúng lóe lên ánh sáng đỏ quỷ dị, tà khí cuồn cuộn như những lưỡi hái tử thần. Ma Sát Tiểu Đội Trưởng cười điên dại, chuẩn bị ra lệnh tấn công. Ma Ảnh sư huynh khẽ nâng tay lên, đôi mắt xanh lục âm u của hắn như muốn xuyên thủng Lục Trường Sinh. Cuộc đối đầu không thể tránh khỏi đã ở ngay trước mắt. Lục Trường Sinh đứng đó, một mình đối mặt với cả một đội quân tà tu, nhưng đạo tâm hắn kiên cố, ý chí hắn không hề lay chuyển. Con đường tu hành của hắn, đạo của hắn, sẽ được chứng minh ngay tại tế đàn cổ này, giữa ranh giới sống và chết, giữa chính và tà.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.