Cửu thiên linh giới - Chương 187: Ranh Giới Giữa Đạo Và Vô Cảm: Lời Dạy Của Lão Quái Tử
Lục Trường Sinh vẫn ngồi dựa vào vách đá đổ nát, ánh mắt nhìn xa xăm ra khoảng không vô định, nhưng tâm trí hắn vẫn còn ám ảnh bởi những hình ảnh kinh hoàng vừa chứng kiến. Mùi máu tanh vẫn còn vương vấn trong khứu giác, tiếng rên rỉ yếu ớt của Tiểu Phương vẫn còn văng vẳng bên tai, và khuôn mặt độc ác của tà tu vẫn còn hiện rõ trong tâm trí hắn. Hắn đã cứu người, nhưng cũng chứng kiến quá nhiều sự mất mát mà hắn không thể ngăn cản.
Đạo tâm của hắn, vốn bình lặng như mặt hồ thu, giờ đây gợn sóng dữ dội, không ngừng cuộn trào. Sự lạnh lẽo của linh lực Tàn Pháp Cổ Đạo trên tay hắn không thể xoa dịu đi sự ấm nóng của những hình ảnh vừa chứng kiến, của nỗi đau vừa cảm nhận. Hắn đã luôn tin vào con đường "tự thân," vào việc giữ vững bản tâm, không can thiệp quá sâu vào nhân quả để tránh bị cuốn vào vòng xoáy thị phi. Nhưng hôm nay, hắn đã hành động. Hắn đã can thiệp. Hắn đã lựa chọn cứu người, mặc dù điều đó đi ngược lại với nguyên tắc "không sa vào nhân quả một cách mù quáng" mà hắn đã tự đặt ra.
"Trường Sinh, huynh không sao chứ? Huynh liều lĩnh quá rồi!" Tiêu Hạo cất tiếng, giọng nói đầy lo lắng tột độ. Hắn đã chứng kiến Lục Trường Sinh, một người luôn cẩn trọng và điềm tĩnh, bất ngờ hành động một cách quyết liệt, thậm chí là mạo hiểm. Tiêu Hạo ngồi xuống bên cạnh Tiểu Phương, dùng linh dược mà hắn mang theo để cầm máu và xoa dịu nỗi đau cho cô bé. Ngón tay hắn nhẹ nhàng thoa thuốc lên vết thương rướm máu trên cánh tay non nớt, đôi mắt láu lỉnh thường ngày giờ đây ẩn chứa vẻ nặng trĩu. Hắn cũng liếc nhìn những thôn dân khác, đang co ro ôm lấy nhau, run rẩy trong sợ hãi và mệt mỏi. Vô Danh Tán Tu, với bộ dạng tiều tụy, máu chảy ướt đẫm vai, đang được một vài thôn dân khác giúp đỡ, dùng mảnh vải rách rưới băng bó tạm bợ. Ánh mắt hắn ta vẫn hướng về Lục Trường Sinh với vẻ biết ơn sâu sắc, một sự kính trọng hiển hiện rõ ràng trong sự khốn cùng.
Lục Trường Sinh khẽ lắc đầu, giọng trầm khàn, như thì thầm với chính mình, với cả thế giới đang biến động này. "Không sao... Chỉ là... ta đã thấy... quá nhiều..." Hắn ngước nhìn lên bầu trời đang dần sáng, cảm thấy một nỗi mệt mỏi sâu sắc không phải từ thể xác, mà từ tận sâu linh hồn. Ánh nắng ban mai le lói xuyên qua những khe hở của Di Tích Thần Điện, chiếu rọi xuống những tảng đá đổ nát, những cột trụ vỡ vụn, tạo thành những vệt sáng vàng cam trên nền đá xám xịt. Tuy nhiên, nó không đủ để xua đi lớp sương lạnh lẽo còn vương vấn trong không khí, cũng như không thể làm tan biến đi sự ảm đạm, hoang tàn của cảnh vật. Tiếng gió hú qua các kẽ đá, tiếng lá cây xào xạc đâu đó trong khu rừng bên ngoài, và tiếng chim kêu thảng thốt từ xa, tất cả như hòa vào một bản trường ca buồn bã, bi tráng. Mùi đá cũ, rêu phong, đất ẩm quyện lẫn với một chút mùi hương trầm còn sót lại từ những đền đài cổ xưa, tạo nên một không khí vừa cổ kính, vừa hoang tàn, u tịch.
Vô Danh Tán Tu, cố gắng gượng dậy, cúi đầu một cách khó khăn. "Ân cứu mạng của hai vị... lão phu không dám quên..." Giọng hắn yếu ớt, nhưng ánh mắt kiên định. Hắn là một tu sĩ cấp thấp, nhưng cũng từng trải qua không ít phong ba. Hắn hiểu rõ giá trị của một hành động trượng nghĩa giữa thời loạn lạc này.
Tiểu Phương, dù vẫn còn run rẩy, nhưng đã bình tĩnh hơn đôi chút, cô bé khẽ động đậy, rồi yếu ớt nắm chặt vạt áo vải thô của Lục Trường Sinh. "Ca ca... cảm ơn ca ca..." Giọng nói non nớt đó, mang theo sự trong sáng và lòng biết ơn chân thành, lại một lần nữa chạm đến tận sâu thẳm tâm hồn Lục Trường Sinh. Hắn nhìn xuống bàn tay nhỏ bé của Tiểu Phương đang níu lấy vạt áo mình. Cái nắm tay đó không mạnh mẽ, nhưng lại mang một sức nặng vô hình, khiến hắn cảm thấy một trách nhiệm nặng nề. Xúc giác lạnh lẽo từ bàn tay nhỏ bé nhưng ấm áp tình người ấy, tựa như một dòng suối chảy qua tâm hồn hắn, cuốn đi những hoài nghi, những phân vân đang bủa vây. Hắn nhận ra rằng, dù con đường của hắn là "tự thân," là "tránh xa nhân quả," nhưng có những lúc, sự vô tình lại là một tội ác. Đạo của hắn không thể chỉ dừng lại ở việc tu dưỡng bản thân mà bỏ qua nỗi thống khổ của vạn vật. Sự lay động trong đạo tâm này không phải là một sự suy yếu, mà là một sự trưởng thành, một sự thấu hiểu sâu sắc hơn về bản chất của tu hành. Hắn sẽ không trở thành một anh hùng xưng bá, nhưng hắn sẽ không còn hoàn toàn thờ ơ trước những bất công. Con đường của hắn, đạo của hắn, sẽ tiếp tục được định hình, không phải bằng sức mạnh hay quyền lực, mà bằng sự lựa chọn, bằng sự thấu hiểu và bằng cả nỗi đau.
Lục Trường Sinh vuốt nhẹ mảnh Tàn Pháp Cổ Đạo trong tay áo, đôi mắt nhắm hờ, cố gắng tịnh tâm. Trong thâm tâm, hắn nhớ lại những lời Lão Quái Tử từng nói, trong một đêm trăng thanh gió mát, khi hai người cùng ngồi đàm đạo dưới gốc cổ thụ già cỗi tại một thôn trang nhỏ bé. Lão Quái Tử, với vẻ ngoài lôi thôi, tóc bạc phơ nhưng ánh mắt tinh anh, đã từng trầm ngâm mà rằng: *“Đạo là gì? Là thuận theo tự nhiên, hay là giữ vững bản tâm giữa dòng xoáy? Tu hành không phải là để trở thành kẻ mạnh nhất, mà là để hiểu rõ chính mình, để không đánh mất bản ngã giữa vạn vật. Trách nhiệm của người tu hành, không phải là cứu vớt tất cả sinh linh, bởi vì đó là một gánh nặng mà không ai có thể gánh vác nổi. Nhưng cũng không phải là khoanh tay đứng nhìn, để đạo tâm của mình bị vấy bẩn bởi sự vô cảm, bởi sự thờ ơ trước những bất công, những bi ai mà mình có thể can thiệp.”*
Những lời đó, khi xưa Lục Trường Sinh chỉ nghe như một triết lý xa vời, giờ đây lại vang vọng rõ ràng trong tâm trí hắn, từng câu từng chữ như khắc sâu vào linh hồn. Hắn đã đặt câu hỏi về giới hạn của đạo tâm và trách nhiệm của người tu hành, và từ đây, hành trình của hắn sẽ không còn như trước nữa. Sự tĩnh lặng của buổi bình minh, cái se lạnh của sương sớm, và cả mùi linh dược thoang thoảng trong không khí, tất cả đều trở thành một phần của quá trình chuyển hóa sâu sắc trong nội tâm Lục Trường Sinh. Hắn không còn là kẻ chỉ biết lẩn tránh, chỉ biết giữ mình. Hắn đã thấy, đã cảm, và đã chọn. Đạo tâm hắn vẫn kiên cố, nhưng nó đã được mở rộng, được bao dung thêm một tầng ý nghĩa mới, không còn quá mức khép kín, mà đã chấp nhận gánh vác một phần trách nhiệm, một phần nhân quả, nhưng vẫn theo cách riêng của mình, không mù quáng.
***
Khi mặt trời đã lên cao, chiếu rọi rực rỡ hơn vào những tàn tích của Di Tích Thần Điện, ánh sáng len lỏi qua những kẽ hở, tạo nên những dải sáng huyền ảo trên nền đá cổ kính. Tuy nhiên, bầu không khí vẫn âm u, lạnh lẽo, một cảm giác hoang tàn bao trùm khắp nơi. Lục Trường Sinh đã đứng dậy, ánh mắt hắn không còn vẻ trầm tư mơ hồ như trước, mà thay vào đó là một sự kiên định, một ý chí sắt đá. Hắn quay sang Tiêu Hạo và những người sống sót, giọng nói trầm ổn, dứt khoát.
"Chúng ta không thể ở lại đây lâu. Nơi này không an toàn. Tà tu sẽ nhanh chóng quay lại." Hắn nói, vừa đi vừa quan sát địa hình xung quanh, tìm kiếm một lối đi an toàn hơn, một nơi ẩn náu ít nguy hiểm hơn trong mê cung của Di Tích Thần Điện. Tiếng bước chân của hắn vang vọng nhẹ nhàng trên nền đá cũ, hòa vào tiếng gió hú và tiếng lá cây xào xạc. Hắn dùng Tàn Pháp Cổ Đạo để cảm nhận linh khí xung quanh, những luồng linh khí yếu ớt hoặc bị cạn kiệt, những khu vực nguy hiểm ẩn chứa cạm bẫy hoặc dấu vết của tà đạo. Mùi đá cũ, rêu phong, đất ẩm vẫn nồng nặc trong không khí, đôi khi xen lẫn một mùi khét nhẹ của tàn lửa đêm qua, nhắc nhở về sự tàn phá và bi thương.
Tiêu Hạo nhanh chóng tập hợp những người còn lại. "Mọi người cố gắng di chuyển cẩn thận, theo sát Trường Sinh. Đừng gây ra tiếng động lớn." Hắn đưa cho Tiểu Phương một viên linh thạch nhỏ để cô bé ngậm, giúp hồi phục thể lực đôi chút. Cô bé gật đầu yếu ớt, đôi mắt vẫn còn sự sợ hãi nhưng đã có thêm một tia hy vọng. Vô Danh Tán Tu cố gắng gượng dậy, nắm chặt thanh kiếm đã sứt mẻ trong tay, dù vết thương vẫn còn nhức nhối. Hắn biết rằng mạng sống của mình và những người khác giờ đây phụ thuộc hoàn toàn vào hai thanh niên này.
Họ bắt đầu di chuyển, men theo những hành lang đổ nát, những bức tường đá phủ đầy rêu phong. Lục Trường Sinh đi trước, đôi mắt sắc bén quét qua mọi ngóc ngách, từng tấc đất. Hắn vẫn chìm trong suy nghĩ, những lời Lão Quái Tử vẫn vang vọng trong tâm trí. *‘Không phải cứu vớt tất cả, mà là không để đạo tâm bị vấy bẩn bởi sự vô cảm.’* Hắn tự hỏi, liệu mình đã bao nhiêu lần bỏ qua những tiếng kêu cứu thầm lặng, đã bao nhiêu lần nhắm mắt làm ngơ trước những bất công chỉ vì muốn giữ vững cái gọi là 'đạo tâm' của riêng mình? Nhưng hắn cũng hiểu, Lão Quái Tử không hề khuyến khích sự can thiệp mù quáng. Đó là một ranh giới mong manh, giữa sự điềm tĩnh và sự vô cảm, giữa việc bảo vệ bản thân và bảo vệ lương tri.
"Trường Sinh, huynh nghĩ sao về những gì chúng ta đã làm?" Tiêu Hạo bất chợt cất tiếng, phá vỡ sự im lặng. "Liệu có phải chúng ta đã can thiệp quá sâu? Nếu Ma Sát Tiểu Đội Trưởng báo lên Hắc Phong Lão Tổ, chúng ta sẽ gặp phiền phức lớn." Tiêu Hạo, với bản tính thực tế của mình, không khỏi lo lắng về hậu quả. Hắn biết Lục Trường Sinh đã liều lĩnh đến mức nào.
Lục Trường Sinh dừng lại, quay đầu nhìn Tiêu Hạo, ánh mắt kiên định hơn bao giờ hết. "Không." Hắn nói, giọng trầm ổn, dứt khoát. "Có những ranh giới không thể bỏ qua. Nếu đạo tâm ta bị vô cảm làm vấy bẩn, thì tu hành có ý nghĩa gì?" Câu nói của hắn không phải là một câu hỏi tu từ, mà là một sự khẳng định mạnh mẽ, một lời tuyên bố về con đường mà hắn đã lựa chọn. Hắn không thể thờ ơ trước những cảnh tượng tàn khốc mà hắn đã chứng kiến. Cái nắm tay yếu ớt của Tiểu Phương, ánh mắt tuyệt vọng của những người sắp bị hiến tế, tiếng rên rỉ đau đớn của Vô Danh Tán Tu khi bị tà tu hành hạ, tất cả đã khắc sâu vào tâm trí hắn, trở thành một phần không thể tách rời của đạo tâm.
Tiêu Hạo nhìn vào đôi mắt của Lục Trường Sinh, hắn thấy một ngọn lửa bùng cháy, không phải là ngọn lửa của sự phẫn nộ hay thù hận, mà là ngọn lửa của sự kiên định, của một niềm tin mãnh liệt vào con đường mình đang đi. Hắn hiểu rằng, Lục Trường Sinh đã thực sự tìm thấy câu trả lời cho chính mình, đã vượt qua được sự dao động nội tâm. Con đường của Lục Trường Sinh, vốn đã khác biệt, giờ đây lại càng trở nên độc đáo và sâu sắc hơn. Hắn sẽ không lao vào cuộc chiến giành giật cơ duyên một cách mù quáng, nhưng hắn cũng sẽ không khoanh tay đứng nhìn khi tà đạo tàn sát người vô tội. Hắn sẽ hành động theo 'đạo' của riêng mình, vừa bảo vệ bản thân, vừa giữ vững lương tri. Đó là một sự cân bằng tinh tế, một sự lựa chọn đầy thách thức giữa thời loạn thế.
Họ tiếp tục di chuyển, Lục Trường Sinh dẫn đầu, vừa đi vừa cảm nhận từng thay đổi nhỏ nhất trong môi trường xung quanh. Tàn Pháp Cổ Đạo trong tay hắn dường như cũng cộng hưởng với sự kiên định mới mẻ này, linh lực chảy trong cơ thể hắn không còn lạnh lẽo đơn thuần, mà đã pha trộn thêm một sự ấm áp, một sự sống động. Sự thay đổi trong đạo tâm của Lục Trường Sinh báo hiệu hắn sẽ không còn hoàn toàn né tránh các cuộc xung đột lớn, mà sẽ chọn cách can thiệp theo nguyên tắc riêng. Điều này có thể dẫn đến những cuộc đối đầu trực tiếp hơn với tà đạo, hoặc thu hút sự chú ý của chính đạo, nhưng đó là con đường mà hắn đã chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận. Lời dạy của Lão Quái Tử tiếp tục định hướng cho Lục Trường Sinh, gợi ý rằng Lão Quái Tử sẽ đóng vai trò quan trọng hơn trong việc dẫn dắt Lục Trường Sinh trong tương lai. Sự kiên định mới của Lục Trường Sinh trong việc bảo vệ ranh giới đạo tâm sẽ là nền tảng cho việc hắn chứng minh giá trị của Tàn Pháp Cổ Đạo trong bối cảnh đại thế biến động.
***
Chiều tối buông xuống, phủ một màu xám bạc lên những tàn tích hùng vĩ của Di Tích Thần Điện. Không khí trở nên mát mẻ hơn, tĩnh lặng hơn, nhưng cũng mang theo một vẻ u tịch, cổ kính đến rợn người. Sau nhiều giờ di chuyển cẩn trọng, Lục Trường Sinh và nhóm người sống sót đã tìm thấy một nơi ẩn náu tạm thời: một hang động nhỏ nằm sâu trong lòng một ngọn núi đá đổ nát, lối vào bị che khuất bởi những phiến đá khổng lồ và dây leo chằng chịt. Nơi đây có vẻ an toàn hơn nhiều so với những hành lang trống trải của thần điện. Tiếng gió hú đã dịu đi, chỉ còn tiếng rì rào của lá cây bên ngoài và tiếng nước nhỏ giọt đều đều từ một khe đá trong hang, tạo nên một âm thanh đơn điệu nhưng mang lại cảm giác yên bình tạm thời. Mùi đá cũ, đất ẩm và một chút mùi ngai ngái của rêu phong bám vào vách đá tràn ngập trong không khí.
Lục Trường Sinh ngồi xuống, kiểm tra lại tình hình của Tiểu Phương và những người khác. Cô bé đã ngủ thiếp đi, khuôn mặt non nớt vẫn còn hằn vẻ sợ hãi nhưng hơi thở đã đều đặn hơn. Vô Danh Tán Tu tuy còn yếu nhưng đã có thể tựa lưng vào vách đá, ánh mắt vẫn không rời Lục Trường Sinh, chứa đầy sự kính trọng. Những thôn dân khác cũng đã tìm được chỗ nghỉ ngơi, họ túm tụm lại với nhau, cố gắng sưởi ấm cho nhau trong cái lạnh của hang động. Lục Trường Sinh lấy ra vài viên linh thạch dự trữ, bố trí một pháp trận phòng ngự nhỏ che chắn lối vào hang. Pháp trận này không mạnh mẽ, nhưng đủ để cảnh báo nếu có kẻ địch đến gần và che giấu khí tức của họ khỏi những kẻ săn lùng. Linh lực từ Tàn Pháp Cổ Đạo của hắn nhẹ nhàng chảy ra, hòa vào linh thạch, tạo nên một màn chắn vô hình, vững chắc.
Hắn nhìn ra ngoài hang động, nơi bóng tối đang dần nuốt chửng ánh sáng cuối cùng của hoàng hôn. Hắn đã đưa ra quyết định cuối cùng: hắn sẽ không lao vào cuộc chiến giành giật cơ duyên một cách mù quáng, nhưng cũng sẽ không khoanh tay đứng nhìn khi tà đạo tàn sát người vô tội. Hắn sẽ hành động theo 'đạo' của riêng mình, vừa bảo vệ bản thân, vừa giữ vững lương tri.
"Chúng ta sẽ tiếp tục tìm kiếm lối ra." Lục Trường Sinh cất tiếng, giọng điệu trầm ổn, dứt khoát, vang vọng nhẹ trong hang động. "Nhưng nếu gặp lại tình cảnh như vậy... ta sẽ không do dự." Những lời này không chỉ là lời nói với Tiêu Hạo, mà còn là lời tự nhủ với chính hắn, một lời thề định hình con đường sắp tới.
Tiêu Hạo nhìn Lục Trường Sinh, khóe môi hắn khẽ cong lên một nụ cười nhẹ nhõm. Hắn đã thấy sự thay đổi trong ánh mắt của Lục Trường Sinh, một sự kiên định mới mẻ, vững chãi hơn bất kỳ tu vi nào. "Huynh... đã tìm thấy câu trả lời rồi sao?" Tiêu Hạo hỏi, không phải với sự ngạc nhiên mà là sự thấu hiểu sâu sắc.
Lục Trường Sinh khẽ gật đầu, ánh mắt tĩnh lặng như mặt hồ thu sau cơn bão, nhưng sâu thẳm lại ẩn chứa một ý chí không gì lay chuyển nổi. "Mỗi người đều có một đạo riêng. Đạo của ta, không thể là đạo của sự vô cảm."
Vô Danh Tán Tu, dù còn ho khan, nhưng vẫn cố gắng cất tiếng, giọng nói tuy yếu ớt nhưng đầy lòng biết ơn và niềm tin. "Tiên trưởng có lòng nhân từ. Dù không thể cứu vớt tất cả, nhưng một tia sáng như vậy cũng đủ để thắp lên hy vọng cho những kẻ phàm trần như chúng ta. Giữa loạn thế này, có thể gặp được một người như tiên trưởng, là phúc phần ba đời." Lời nói của hắn, chân thành và mộc mạc, một lần nữa khẳng định sự lựa chọn của Lục Trường Sinh.
Lục Trường Sinh chỉ khẽ gật đầu, không nói thêm gì. Hắn ngồi xuống, bắt đầu điều tức, để linh lực Tàn Pháp Cổ Đạo lưu chuyển trong cơ thể, chữa lành những vết thương nhỏ và hồi phục tinh thần. Tuy nhiên, tâm trí hắn vẫn cảnh giác cao độ với mọi động tĩnh bên ngoài. Tiêu Hạo cũng không rảnh rỗi, hắn cẩn thận lấy ra một vài lá bùa chú phòng thân, đặt chúng ở những vị trí chiến lược quanh hang, chuẩn bị cho bất kỳ tình huống bất trắc nào. Hắn biết, nguy hiểm chưa qua.
Quả nhiên, chỉ một lát sau, khi màn đêm đã bao trùm hoàn toàn, một tiếng động nhỏ, mơ hồ truyền đến từ xa. Đó là tiếng bước chân dồn dập, tiếng nói chuyện thì thầm xen lẫn những câu chửi rủa cục cằn, và cả tiếng kim loại va chạm nhẹ. Tiếng động tuy nhỏ, nhưng lại mang theo một sự lạnh lẽo, một mùi tanh tưởi của sát khí. Đó là nhóm tà tu của Ma Sát Tiểu Đội Trưởng, đang truy lùng dấu vết của họ, không buông tha. Mối nguy hiểm vẫn còn hiện hữu, và cuộc hành trình thoát khỏi Di Tích Thần Điện này, e rằng vẫn còn đầy rẫy chông gai. Lục Trường Sinh nhắm mắt, nhưng tai hắn lắng nghe mọi thứ. Đạo tâm hắn đã vững như bàn thạch, vạn pháp bất xâm, nhưng con đường của hắn, đạo của hắn, vẫn chưa hề kết thúc. Nó chỉ mới bắt đầu một chương mới, đầy thử thách nhưng cũng đầy ý nghĩa.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.