Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 186: Đạo Tâm Lay Động: Huyết Lệ Nhuộm Đỏ Thần Điện

Lục Trường Sinh vẫn ẩn mình sau bức tường đổ nát, mùi máu và tà khí vẫn còn vương vấn trong không khí lạnh lẽo của Di Tích Thần Điện, nhưng tâm trí hắn đã hoàn toàn đắm chìm vào trận pháp vừa bố trí. Khuôn mặt thanh tú, giờ đây nghiêm nghị lạ thường, đôi mắt đen láy như hai hố sâu tĩnh mịch, phản chiếu sự tập trung cao độ, tựa như một bậc tông sư đang khắc họa một pho tượng vô giá. Hắn đã dùng những vật phẩm tầm thường nhất – mảnh đá vụn, cành cây khô, sợi rễ hóa thạch – để kiến tạo nên một kỳ tích của sự tinh xảo.

Tàn Pháp Cổ Đạo không dạy hắn cách phô trương, mà dạy hắn cách hòa mình vào vạn vật, thấu hiểu quy luật tự nhiên mà chế ngự chúng. Mỗi nét vẽ trên mặt đất bằng ngón tay, mỗi hòn đá được đặt xuống, mỗi cành cây được cắm vào đều mang theo một ý vị thâm sâu, một sự tinh tế dị thường. Trận pháp của hắn không hề có hào quang rực rỡ, không hề phát ra linh lực cuồng bạo, mà lại ẩn mình hoàn hảo, hòa tan vào kiến trúc hoang phế của thần điện, đến mức ngay cả những cường giả có tu vi cao thâm cũng khó lòng nhận ra. Đây là một trận pháp vô vi, một đạo thuật của sự ẩn tàng, không cầu sự phô trương mà chỉ hướng tới hiệu quả tối thượng.

Khi trận pháp dần hoàn thành, một luồng linh khí biến ảo, mỏng manh như làn sương buổi sớm, từ từ lan tỏa ra khỏi góc khuất. Nó không mang theo sát ý hay linh lực bức người, chỉ là một sự xao động tinh vi trong dòng chảy năng lượng của di tích. Luồng linh khí này bắt đầu tác động đến các luồng tà khí cuồn cuộn đang bao trùm khu vực giam giữ, khiến chúng trở nên hỗn loạn, chập chờn như ngọn lửa trước gió. Tầm nhìn của các tà tu bỗng chốc trở nên mơ hồ hơn, âm thanh xung quanh như bị bóp méo, và linh giác nhạy bén của chúng cũng bị nhiễu loạn, không còn cảm nhận rõ ràng được những gì đang diễn ra.

Tiêu Hạo, ẩn mình bên cạnh Lục Trường Sinh, cảm nhận được sự thay đổi tinh tế trong không khí. Hắn cố nín thở, đôi mắt láu lỉnh quét qua màn sương mù mịt mờ, nơi tiếng cười khẩy tàn độc của tà tu đã tắt hẳn, thay vào đó là những tiếng gầm gừ đầy nghi hoặc.

"Cái quái gì thế này?!" Giọng gầm gừ đầy hung hãn của Ma Sát Tiểu Đội Trưởng vang lên, xuyên qua màn sương mù như tiếng sấm giữa trời quang. Hắn ta, với khuôn mặt độc ác ẩn hiện sau lớp giáp đen, đôi mắt đỏ ngầu quét qua khu vực bị sương mù bao phủ, đầy vẻ tức giận và cảnh giác. "Kẻ nào dám giở trò?! Mau đi kiểm tra, đừng để con mồi nào chạy thoát!"

Tiếng gầm thét đó như một mệnh lệnh, khiến nhóm tà tu đang vây quanh những người bị nạn lập tức trở nên hỗn loạn. Chúng bắt đầu chia nhau ra, điên cuồng lao vào màn sương mù, cố gắng tìm kiếm nguồn gốc của sự nhiễu loạn. Tiếng bước chân thô bạo, tiếng vũ khí va chạm vào đá, cùng với những lời chửi rủa tục tĩu vang vọng trong không gian ẩm ướt, cổ kính của thần điện, tạo thành một bản giao hưởng chết chóc. Mùi lưu huỳnh nồng nặc từ tà khí và mùi máu tanh tưởi vẫn còn quẩn quanh, nhưng giờ đây bị lẫn với mùi đất ẩm và rêu phong, khiến không khí càng thêm nặng nề và ngột ngạt.

"Trường Sinh, kế hoạch thành công rồi!" Tiêu Hạo thì thầm, giọng nói đầy căng thẳng và hồi hộp. "Chúng ta có bao nhiêu thời gian?"

Lục Trường Sinh vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, ánh mắt hắn không rời khỏi những khe hở dần xuất hiện trong vòng vây của tà tu. "Không nhiều," hắn đáp, giọng trầm ổn, nhưng ẩn chứa sự quyết đoán. "Nắm chặt cơ hội này."

Không chút chần chừ, Lục Trường Sinh vươn tay, nhẹ nhàng chạm vào trận pháp. Một luồng linh lực tinh thuần, không hề hùng vĩ nhưng lại cực kỳ vững chắc, truyền vào các đường nét mờ ảo trên mặt đất. Ngay lập tức, màn sương mù dày đặc và những âm thanh ảo ảnh trở nên sống động hơn, như một mê cung thật sự. Tiếng la hét, tiếng rên rỉ, tiếng đá đổ, tiếng gió hú... tất cả đều vang vọng một cách ma mị, đánh lừa thính giác của lũ tà tu, khiến chúng càng thêm hoảng loạn và mất phương hướng. Chúng bắt đầu tấn công vào những bóng ma hư ảo, vào những vách đá không tồn tại, tạo ra sự hỗn loạn cần thiết.

"Đi thôi!" Lục Trường Sinh ra hiệu cho Tiêu Hạo, rồi cả hai người nhẹ nhàng lách mình qua bức tường đổ nát, hòa vào màn sương mù dày đặc. Tàn Pháp Cổ Đạo che giấu khí tức của họ một cách hoàn hảo, khiến họ như những bóng ma vô hình, lướt đi giữa sự hỗn loạn. Xúc giác của Lục Trường Sinh cảm nhận rõ ràng không khí lạnh lẽo thấu xương, ẩm ướt của di tích, và cả sự căng thẳng tột độ đang bao trùm. Hắn biết, đây chỉ là bước khởi đầu. Họ đang tiến vào hang cọp, nơi sự tàn bạo của tà đạo hiển hiện rõ ràng nhất. Nhịp tim hắn vẫn đều đặn, đạo tâm hắn vẫn vững như bàn thạch, vạn pháp bất xâm, nhưng sâu thẳm trong tiềm thức, một nỗi lo lắng mơ hồ bắt đầu nhen nhóm. Hắn không phải là kẻ vô cảm, và cảnh tượng kinh hoàng sắp tới sẽ là một thử thách lớn cho con đường hắn đã chọn.

***

Khi tiếp cận khu vực giam giữ trung tâm, ngay cả Lục Trường Sinh, với đạo tâm vững như bàn thạch, cũng không khỏi chấn động. Dù Tàn Pháp Cổ Đạo đã cho hắn khả năng thấu hiểu bản chất của tà khí và sự mục ruỗng, nhưng chứng kiến tận mắt cảnh tượng này vẫn là một cú sốc lớn. Sương mù vẫn bao phủ, nhưng không đủ để che đi sự thật tàn khốc. Ánh sáng yếu ớt của bình minh sắp ló dạng, xuyên qua những khe hở trên trần đá, chỉ càng làm nổi bật lên những hình ảnh kinh hoàng.

Hàng chục phàm nhân và tu sĩ cấp thấp nằm la liệt trên nền đất lạnh lẽo, nhiều người đã hóa thành những thi thể khô quắt, linh hồn bị hút cạn, thân thể co quắp trong tư thế thống khổ. Mùi máu tanh nồng nặc, hòa lẫn với tử khí từ xác chết, và mùi ẩm mốc của di tích cổ, tạo thành một thứ khứu giác ghê tởm, bám riết lấy khứu giác của hai người. Những người còn sống sót thì thoi thóp, bị trói buộc bằng xiềng xích tà khí, thân thể gầy yếu, quần áo rách rưới, vẻ mặt sợ hãi tột độ. Tiếng rên rỉ yếu ớt, tiếng khóc thút thít vang lên trong không khí nặng nề, như những linh hồn oan khuất đang than vãn.

Một tà tu còn sót lại, với nụ cười ghê rợn trên khuôn mặt đầy sẹo, đang cầm một thanh chủy thủ dính máu, chuẩn bị kết liễu một đứa trẻ. Đứa bé đó, một cô bé gầy gò, khuôn mặt non nớt, đôi mắt to tròn tràn ngập nỗi kinh hoàng. Đó chính là Tiểu Phương. Cô bé đang co ro trong một góc, thân thể run rẩy như cành cây khô trước bão tố, đôi mắt sợ hãi tột độ ngước lên, tìm kiếm một tia hy vọng cuối cùng. Ánh mắt tuyệt vọng đó, như một mũi dao sắc lạnh, đâm thẳng vào đạo tâm của Lục Trường Sinh.

Lục Trường Sinh đứng sững lại trong khoảnh khắc, mọi cảm quan của hắn như bị tê liệt. Trái tim hắn, vốn đã tôi luyện qua bao thăng trầm, bỗng chốc run lên bần bật. Đạo tâm hắn, vốn kiên định như đá, giờ đây như một mặt hồ bị ném vào một tảng đá lớn, gợn sóng dữ dội. Hắn đã thấy vô số cảnh tàn khốc trên con đường tu hành, đã chứng kiến sự tàn bạo của thế giới này, nhưng chưa bao giờ có một cảnh tượng nào lại chạm đến hắn sâu sắc đến thế. Có lẽ là vì đôi mắt non nớt, vô tội của Tiểu Phương, hay vì tiếng khóc thút thít tuyệt vọng của cô bé đã khiến bức tường vô cảm mà hắn dựng lên trong tâm hồn bỗng chốc sụp đổ.

"Cứu... cứu con... ai đó... cứu con với..." Giọng Tiểu Phương yếu ớt, run rẩy, như sợi chỉ mỏng manh sắp đứt. Cô bé vươn tay ra, tìm kiếm một sự cứu rỗi hư vô.

Lục Trường Sinh siết chặt nắm tay, linh lực trong cơ thể bắt đầu vận chuyển một cách khác thường, mạnh mẽ và cấp bách hơn bao giờ hết. Hắn thấy Vô Danh Tán Tu, người tu sĩ với khí chất lạnh lùng nhưng nội tâm kiên cường, đang cố gắng dùng chút sức lực cuối cùng để che chắn cho một nhóm phàm nhân khác, nhưng thân thể hắn đã kiệt quệ, máu loang lổ trên bộ y phục giản dị.

"Chạy đi... đừng... đừng để bị cuốn vào..." Vô Danh Tán Tu thều thào, đôi mắt nhắm nghiền vì đau đớn, nhưng vẫn cố gắng cảnh báo những người khác.

Lục Trường Sinh cảm nhận được sự lạnh lẽo thấu xương từ không khí, nhưng nội tâm hắn lại bùng cháy một ngọn lửa chưa từng có. Những lời dạy của Tàn Pháp Cổ Đạo, những chiêm nghiệm về "tự thân" và "tránh xa nhân quả" bỗng chốc trở nên mờ nhạt trước hình ảnh Tiểu Phương đang cận kề cái chết.

"Đây là... sự vô tình? Hay là... sự bất lực?" Lục Trường Sinh tự hỏi chính mình, giọng nói vang vọng trong tâm trí hắn, đầy sự giằng xé. Hắn đã chọn con đường tu hành chậm rãi, vững chắc, không cầu danh lợi, không can thiệp sâu vào vòng xoáy thế sự. Hắn tin rằng, giữ vững bản tâm và không sa vào nhân quả mới là đạo chân chính. Nhưng liệu sự "không can thiệp" đó có phải là sự vô cảm trước nỗi đau tột cùng của sinh linh? Liệu việc hắn đứng ngoài cuộc có phải là một tội lỗi?

Tiêu Hạo, đứng cạnh Lục Trường Sinh, cũng rùng mình trước cảnh tượng. Hắn thấy sự thay đổi rõ rệt trong ánh mắt của Lục Trường Sinh, từ vẻ điềm tĩnh thường ngày sang sự đau xót và giằng xé nội tâm sâu sắc. Hắn biết Lục Trường Sinh đang trải qua một cuộc đấu tranh dữ dội. Mùi máu và tử khí càng lúc càng nồng nặc, như muốn nhấn chìm tất cả. Lục Trường Sinh nhắm mắt lại trong giây lát, hít sâu một hơi. Khi hắn mở mắt ra, sự dao động trong đạo tâm vẫn còn đó, nhưng thay vào đó là một sự kiên định mới, một quyết tâm không thể lay chuyển. Hắn sẽ không thể trở thành anh hùng cứu thế theo cách người đời mong đợi, nhưng hắn sẽ không thể đứng nhìn những sinh linh vô tội bị tàn sát ngay trước mắt. Con đường của hắn, có lẽ, đã đến lúc phải định nghĩa lại.

***

Lục Trường Sinh không thể đứng nhìn. Khoảnh khắc dao động đã qua, thay vào đó là một sự quyết đoán lạnh lùng, nhưng ẩn chứa một nỗi đau xót sâu sắc. Hắn nhanh chóng vận dụng Tàn Pháp Cổ Đạo, không phải để giao chiến trực diện, mà để tạo ra một con đường, một tia hy vọng mong manh. Hắn ngưng tụ linh lực, không phải là thứ linh lực hùng hậu mà là sự tinh túy của đạo ý, đánh vào một điểm yếu trong cấu trúc cổ xưa của thần điện. Hắn đã nghiên cứu kỹ lưỡng những bức tường đổ nát, những cột đá sứt mẻ khi bố trí trận pháp, và giờ đây, hắn biết chính xác nơi nào có thể tạo ra một lối thoát.

Một tiếng "RẦM!" long trời lở đất vang lên, xé toạc màn sương mù và sự tĩnh lặng ghê rợn. Vách đá cổ kính, vốn đã mục nát theo thời gian, bị một lực vô hình đánh trúng điểm yếu, sụp đổ một phần, tạo ra một lối thoát tạm thời, phủ đầy bụi và đá vụn. Cùng lúc đó, Lục Trường Sinh vung tay, một luồng linh lực vô hình lan tỏa, như một tấm màn che chắn, bao bọc lấy Tiểu Phương và những người yếu ớt nhất. Hắn không nói nhiều, chỉ dùng ánh mắt và một cái gật đầu để thúc giục họ.

"Chạy đi! Nhanh lên! Đừng quay đầu lại!" Giọng Lục Trường Sinh trầm, nhưng đầy uy lực, vang vọng trong không gian hỗn loạn. Hắn không cần phải gầm thét, bởi uy thế từ đạo tâm kiên định của hắn, dù đang dao động, vẫn đủ để lay động những kẻ đang tuyệt vọng.

Tiêu Hạo, dù vẫn còn sững sờ trước hành động bất ngờ của Lục Trường Sinh, nhưng phản ứng cực kỳ nhanh nhạy. "Tiểu Phương, theo ta! Mọi người, đi theo lối này!" Hắn hét lớn, vội vàng chạy đến nắm lấy tay Tiểu Phương, kéo cô bé đứng dậy. Hắn cũng nhanh chóng hỗ trợ Vô Danh Tán Tu đang bị thương nặng, cùng một vài thôn dân bị nạn khác, thúc giục họ thoát ra khỏi lối đi vừa được mở.

Tiếng nổ lớn lập tức thu hút sự chú ý của Ma Sát Tiểu Đội Trưởng. Hắn ta, vốn đang quay cuồng trong màn sương mù ảo ảnh, lập tức cảm nhận được sự thay đổi trong kết cấu không gian. "Cái gì?!" Hắn ta gầm lên, ánh mắt đỏ ngầu tóe lửa, lao thẳng về phía tiếng động. Khi chứng kiến cảnh tượng 'con mồi' đang bỏ chạy qua lối thoát vừa được tạo ra, sự thịnh nộ trong hắn ta bùng lên tột độ.

"Kẻ nào dám phá hoại chuyện tốt của Hắc Phong Lão Tổ?! Giết hết! Đừng hòng thoát!" Ma Sát Tiểu Đội Trưởng gầm thét, thanh vũ khí hình răng nanh trong tay hắn ta phát ra một luồng tà khí đen kịt, lao thẳng về phía Lục Trường Sinh và nhóm người đang bỏ chạy. Hắn ta không hề nhận ra sự hiện diện của Lục Trường Sinh, chỉ cho rằng có kẻ nào đó đang cố gắng giải cứu.

Lục Trường Sinh, không chút sợ hãi, khẽ nhíu mày. Hắn biết không thể đối đầu trực diện với kẻ này khi đang phải bảo vệ những người yếu ớt. Hắn tung ra một bùa chú tạo ảo ảnh, không phải là trận pháp phức tạp như ban đầu, mà là một phép thuật đơn giản, tức thời, nhằm chặn đường Ma Sát Tiểu Đội Trưởng trong giây lát. Một bóng người mơ hồ hiện ra trước mặt hắn ta, lung linh như hư ảnh, khiến hắn ta chần chừ trong tích tắc.

Chừng đó là đủ. Lục Trường Sinh dùng linh lực của Tàn Pháp Cổ Đạo tạo ra một lực đẩy mạnh mẽ, thúc giục những người còn lại nhanh chóng thoát qua lối mở. Hắn và Tiêu Hạo cố gắng hướng dẫn và bảo vệ những người được giải cứu, né tránh sự truy đuổi điên cuồng của các tà tu đang dần xé toạc màn sương mù ảo ảnh.

Không phải tất cả đều có thể thoát. Một số người đã gục ngã dưới lưỡi hái của tà tu, tiếng la hét tuyệt vọng cuối cùng của họ vang vọng trong Di Tích Thần Điện. Mùi máu tươi lại bùng lên, hòa vào mùi bụi đá và tử khí, tạo nên một không khí ngột ngạt đến khó thở. Tuy nhiên, một phần đáng kể đã được cứu thoát, trong đó có Tiểu Phương, được Tiêu Hạo cõng trên lưng, và Vô Danh Tán Tu, dù bị thương nặng, vẫn cố gắng lê bước cùng nhóm người.

"Đuổi! Đuổi theo chúng! Không để một con mồi nào thoát!" Tiếng gầm thét của Ma Sát Tiểu Đội Trưởng vẫn vang vọng phía sau, nhưng Lục Trường Sinh biết rằng, với sự hỗn loạn hiện tại, họ đã có một cơ hội nhỏ nhoi để ẩn mình. Con đường của hắn, dù vẫn là "tự thân," nhưng giờ đây đã nhuốm một màu "cứu thế" không thể chối cãi. Hắn đã chọn hành động, và cái giá phải trả có thể là sự can thiệp sâu hơn vào vòng xoáy nhân quả.

***

Một lát sau, khi ánh bình minh bắt đầu le lói, nhuộm hồng chân trời phía xa, Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo cùng với một vài người được cứu thoát đã ẩn mình trong một góc khuất, một vách đá đổ nát khác của thần điện. Không khí tĩnh lặng hơn nhiều so với trước, chỉ còn tiếng gió hú qua các kẽ đá và tiếng thở dốc nặng nề của những người sống sót. Sương mù ảo ảnh đã tan gần hết, nhưng một lớp sương lạnh lẽo vẫn còn vương vấn, khiến khung cảnh càng thêm ảm đạm.

Tiêu Hạo đang nhanh chóng kiểm tra vết thương cho Tiểu Phương, dùng linh dược mà hắn mang theo để cầm máu và xoa dịu nỗi đau. Khuôn mặt hắn đầy vẻ lo lắng, không chỉ cho những người bị thương mà còn cho cả Lục Trường Sinh. Vô Danh Tán Tu, với bộ dạng tiều tụy, máu chảy ướt đẫm vai, đang được một vài thôn dân khác giúp đỡ, nhưng ánh mắt hắn ta vẫn hướng về Lục Trường Sinh với vẻ biết ơn sâu sắc.

Lục Trường Sinh ngồi dựa vào vách đá đổ nát, ánh mắt nhìn xa xăm ra khoảng không vô định, nhưng tâm trí hắn vẫn còn ám ảnh bởi những hình ảnh kinh hoàng vừa chứng kiến. Mùi máu tanh vẫn còn vương vấn trong khứu giác, tiếng rên rỉ yếu ớt của Tiểu Phương vẫn còn văng vẳng bên tai, và khuôn mặt độc ác của tà tu vẫn còn hiện rõ trong tâm trí hắn. Hắn đã cứu người, nhưng cũng chứng kiến quá nhiều sự mất mát mà hắn không thể ngăn cản.

Đạo tâm của hắn, vốn bình lặng như mặt hồ thu, giờ đây gợn sóng dữ dội, không ngừng cuộn trào. Sự lạnh lẽo của linh lực Tàn Pháp Cổ Đạo trên tay hắn không thể xoa dịu đi sự ấm nóng của những hình ảnh vừa chứng kiến, của nỗi đau vừa cảm nhận. Hắn đã luôn tin vào con đường "tự thân," vào việc giữ vững bản tâm, không can thiệp quá sâu vào nhân quả để tránh bị cuốn vào vòng xoáy thị phi. Nhưng hôm nay, hắn đã hành động. Hắn đã can thiệp. Hắn đã lựa chọn cứu người, mặc dù điều đó đi ngược lại với nguyên tắc "không sa vào nhân quả một cách mù quáng" mà hắn đã tự đặt ra.

"Trường Sinh, huynh không sao chứ? Huynh liều lĩnh quá rồi!" Tiêu Hạo cất tiếng, giọng nói đầy lo lắng tột độ. Hắn đã chứng kiến Lục Trường Sinh, một người luôn cẩn trọng và điềm tĩnh, bất ngờ hành động một cách quyết liệt, thậm chí là mạo hiểm.

Lục Trường Sinh khẽ lắc đầu, giọng trầm khàn, như thì thầm với chính mình, với cả thế giới đang biến động này. "Không sao... Chỉ là... ta đã thấy... quá nhiều..." Hắn ngước nhìn lên bầu trời đang dần sáng, cảm thấy một nỗi mệt mỏi sâu sắc không phải từ thể xác, mà từ tận sâu linh hồn.

Vô Danh Tán Tu, cố gắng gượng dậy, cúi đầu một cách khó khăn. "Ân cứu mạng của hai vị... lão phu không dám quên..." Giọng hắn yếu ớt, nhưng ánh mắt kiên định.

Tiểu Phương, dù vẫn còn run rẩy, nhưng đã bình tĩnh hơn đôi chút, cô bé khẽ động đậy, rồi yếu ớt nắm chặt vạt áo vải thô của Lục Trường Sinh. "Ca ca... cảm ơn ca ca..." Giọng nói non nớt đó, mang theo sự trong sáng và lòng biết ơn chân thành, lại một lần nữa chạm đến tận sâu thẳm tâm hồn Lục Trường Sinh.

Hắn nhìn xuống bàn tay nhỏ bé của Tiểu Phương đang níu lấy vạt áo mình. Cái nắm tay đó không mạnh mẽ, nhưng lại mang một sức nặng vô hình, khiến hắn cảm thấy một trách nhiệm nặng nề. Hắn nhận ra rằng, dù con đường của hắn là "tự thân," là "tránh xa nhân quả," nhưng có những lúc, sự vô tình lại là một tội ác. Đạo của hắn không thể chỉ dừng lại ở việc tu dưỡng bản thân mà bỏ qua nỗi thống khổ của vạn vật. Sự lay động trong đạo tâm này không phải là một sự suy yếu, mà là một sự trưởng thành, một sự thấu hiểu sâu sắc hơn về bản chất của tu hành. Hắn sẽ không trở thành một anh hùng xưng bá, nhưng hắn sẽ không còn hoàn toàn thờ ơ trước những bất công. Con đường của hắn, đạo của hắn, sẽ tiếp tục được định hình, không phải bằng sức mạnh hay quyền lực, mà bằng sự lựa chọn, bằng sự thấu hiểu và bằng cả nỗi đau. Hắn đã đặt câu hỏi về giới hạn của đạo tâm và trách nhiệm của người tu hành, và từ đây, hành trình của hắn sẽ không còn như trước nữa.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free