Cửu thiên linh giới - Chương 185: Huyết Dụ và Trận Pháp: Tiếng Than Trong Tối Tăm
Trong bóng tối âm u của Di Tích Thần Điện, nơi thời gian dường như đã ngưng đọng từ ngàn vạn năm trước, Lục Trường Sinh dẫn đầu, bước chân nhẹ như không, lướt qua những hành lang đổ nát. Từng viên gạch đá cũ kỹ, từng bức tường phủ rêu phong ẩm ướt đều mang theo dấu ấn của một thời kỳ huy hoàng đã xa. Giờ đây, chỉ còn lại sự hoang phế, thê lương, cùng với luồng tà khí cuồn cuộn như những con rắn đen đang uốn lượn, tìm cách nuốt chửng mọi sự sống. Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể Lục Trường Sinh vận chuyển một cách vi diệu, không ngừng phát ra những đạo ba động vô hình, bao phủ lấy cả ba người, khiến khí tức của họ hòa tan hoàn hảo vào bầu không khí lạnh lẽo, mục nát của di tích. Ngay cả những tà tu có tu vi không tệ, mang theo con mắt tà linh sắc bén, cũng khó lòng phát hiện ra sự tồn tại của họ.
Tiêu Hạo đi ngay phía sau Lục Trường Sinh, đôi mắt hắn không ngừng đảo qua lại, quan sát từng góc khuất, từng khe nứt trên bức tường đổ. Sự căng thẳng hiện rõ trên khuôn mặt trẻ tuổi của hắn. Tiếng gió hú qua những khe hở, mang theo hơi lạnh thấu xương, khiến hắn rùng mình. Mùi đất ẩm, rêu phong, và một chút hương trầm đã phai nhạt từ lâu, quyện lẫn với mùi tanh nồng của tà khí, tạo nên một cảm giác ngột ngạt đến khó chịu. Tiểu Phương, cô bé tội nghiệp, vẫn còn run rẩy vì sợ hãi, bám chặt lấy đạo bào của Lục Trường Sinh như một cọng cỏ dại giữa dòng nước xiết. Đôi mắt non nớt của nàng mở to, cố gắng thu vào những hình ảnh mờ ảo trong bóng tối, nhưng chỉ thấy những cái bóng quái dị nhảy múa. Nàng không nói một lời, chỉ có những tiếng nấc nghẹn ngào thỉnh thoảng thoát ra khỏi cổ họng, bị Lục Trường Sinh dùng linh lực khéo léo trấn áp, không cho nó vọng xa.
“Trường Sinh, chúng ta đã đi khá xa rồi, liệu có tìm được ai không? Tà khí ở đây càng lúc càng lúc càng nặng, dường như đang hút lấy sinh khí của vạn vật,” Tiêu Hạo thì thầm, giọng hắn khẽ run, vừa lo lắng cho những người có thể đang bị mắc kẹt, vừa lo lắng cho chính sự an nguy của họ. Hắn cảm nhận được sự áp bức từ luồng tà khí, một cảm giác mệt mỏi và kiệt sức đang cố gắng len lỏi vào tâm trí. Đây không phải là một loại linh khí thông thường, nó mang theo sự ăn mòn và hủy diệt, có khả năng bào mòn cả ý chí của tu sĩ.
Lục Trường Sinh không quay đầu lại, nhưng giọng hắn vẫn trầm tĩnh, vang lên trong tâm trí Tiêu Hạo như một tiếng chuông cảnh tỉnh. “Càng sâu, càng dễ tìm thấy những kẻ bị mắc kẹt. Nhưng cũng nguy hiểm hơn. Ngươi và Tiểu Phương hãy giữ vững tâm trí, đừng để tà khí xâm nhập. Tà khí này không chỉ ăn mòn thân thể, mà còn gây nhiễu loạn đạo tâm.” Hắn nhắc nhở, đồng thời vận chuyển Tàn Pháp Cổ Đạo, không chỉ để che giấu mà còn để thanh lọc những tạp niệm, những luồng năng lượng tiêu cực đang cố gắng xâm nhập vào tâm trí. Đối với hắn, sự tĩnh tâm là chìa khóa để đối phó với mọi hiểm họa.
Hắn biết rằng, những nơi càng hẻo lánh, càng ẩn sâu trong di tích, lại càng là nơi tà đạo dễ dàng giam giữ hoặc thực hiện các nghi thức tàn độc. Những người bị mắc kẹt, với tu vi thấp kém hoặc là phàm nhân, sẽ không thể trốn thoát đến những khu vực trung tâm, nơi có thể có chính đạo tu sĩ tụ tập. Họ chỉ có thể ẩn mình trong những góc tối, những nơi bị lãng quên, chờ đợi một phép màu. Và chính những nơi đó lại là mục tiêu của tà đạo, nơi chúng có thể thoải mái thực hiện những hành vi tàn bạo mà không bị ai cản trở.
Lục Trường Sinh nhắm mắt lại trong giây lát, linh giác của hắn mở rộng, không phải để "thấy" bằng nhãn quan vật lý, mà để "cảm nhận" bằng đạo ý và linh hồn. Tàn Pháp Cổ Đạo không chỉ giúp hắn che giấu khí tức, mà còn cho phép hắn thấu hiểu sâu sắc hơn về quy luật của vạn vật, về sự tồn tại của sinh linh. Hắn cảm nhận được những dao động yếu ớt của sự sống, những tia hy vọng le lói bị bóp nghẹt bởi sự sợ hãi và tuyệt vọng. Đó là những tín hiệu không thể nhầm lẫn, báo hiệu sự hiện diện của những sinh linh đang bị đe dọa.
“Ta chỉ mong tìm được họ trước khi lũ tà tu kia làm điều gì đó kinh khủng hơn,” Tiêu Hạo thở dài, sự bất lực trong giọng nói hắn không thể che giấu. Hắn không có được sự bình tĩnh và thấu triệt như Lục Trường Sinh, trong lòng hắn lúc này chỉ có sự phẫn nộ và khao khát được hành động. Tiêu Hạo, với bản tính trượng nghĩa và nhiệt huyết, luôn muốn lao vào cứu giúp ngay lập tức, nhưng hắn biết, làm vậy chỉ là hành động tự sát, và cũng sẽ đẩy Lục Trường Sinh vào hiểm cảnh. Sự bất lực này đối với hắn còn khó chịu hơn cả sự sợ hãi. Hắn siết chặt nắm tay, móng tay cắm sâu vào da thịt, cố gắng kìm nén sự nóng nảy trong lòng. Mỗi bước đi, hắn đều cảm thấy như đang dẫm lên chính lương tâm mình.
Lục Trường Sinh hiểu được tâm trạng của Tiêu Hạo, nhưng hắn không nói gì thêm. Hắn biết, trong tình thế này, lời nói suông không có tác dụng. Chỉ có hành động thực sự mới có thể xoa dịu nỗi lòng của người bạn đồng hành. Hắn tiếp tục dẫn đường, đi qua một hành lang hẹp, nơi những bức tượng thần linh đã vỡ nát, đổ ngổn ngang như những mảnh xương của một sinh vật khổng lồ. Ánh sáng yếu ớt của mặt trăng lọt qua khe hở trên trần nhà, chỉ đủ để tô điểm thêm vẻ hoang tàn của nơi đây. Dưới chân, những mảnh đá vụn, bụi bẩn, và cả những dấu vết tà khí đậm đặc vẫn còn vương vấn, như những lời nhắc nhở về sự tàn phá đã diễn ra.
Hắn dùng linh giác nhạy bén của mình để dò xét từng ngóc ngách, từng luồng tà khí cuồn cuộn đang trôi nổi trong không gian. Tàn Pháp Cổ Đạo không ngừng giúp hắn "phân tích" và "giải mã" những luồng năng lượng này, biến chúng thành những thông tin hữu ích về hướng di chuyển của tà tu, về những khu vực bị phong tỏa, và cả những nơi mà sinh linh đang ẩn náu. Mỗi hơi thở, mỗi bước chân của Lục Trường Sinh đều là một sự tính toán kỹ lưỡng, không chỉ để che giấu bản thân, mà còn để thấu hiểu sâu hơn về bức tranh toàn cảnh của di tích. Hắn không chỉ là một người đi tìm kiếm, mà còn là một người đang "đọc" câu chuyện của Di Tích Thần Điện, từng dòng, từng chữ.
Bầu không khí càng lúc càng trở nên nặng nề, như thể có một bàn tay vô hình đang siết chặt lấy lồng ngực. Hơi lạnh không còn chỉ là cảm giác vật lý, mà còn là một sự lạnh lẽo thấm vào tận tâm can, gợi lên những nỗi sợ hãi nguyên thủy nhất của sinh linh. Tiếng gió hú nghe như tiếng than khóc của hàng vạn linh hồn bị giam cầm. Lục Trường Sinh biết, họ đang tiến gần đến mục tiêu, và cũng đang tiến gần đến hiểm nguy. Hắn siết chặt tay Tiểu Phương, truyền một luồng linh lực ấm áp vào cơ thể nàng, an ủi tâm hồn nhỏ bé đang hoảng loạn. Hắn không thể hứa hẹn một sự giải thoát dễ dàng, nhưng hắn có thể hứa một sự cố gắng đến cùng.
Sau một hồi di chuyển trong im lặng, vượt qua những hành lang đổ nát và những căn phòng tối tăm, một cảnh tượng kinh hoàng chợt đập vào mắt Lục Trường Sinh, khiến ngay cả đạo tâm vững như bàn thạch của hắn cũng không khỏi rung động. Từ một góc khuất, ẩn mình sau một bức tường đá đổ nát đã sụp đổ một phần, hắn và Tiêu Hạo cùng Tiểu Phương chứng kiến một khung cảnh bi thảm đến tột cùng.
Đó là một điện thờ cổ xưa, từng là nơi thờ phụng thần linh, giờ đã biến thành một lò mổ tàn bạo. Các cột trụ đá khổng lồ đã nứt vỡ, những bức tượng thần linh to lớn bị đập nát, nằm ngổn ngang trên nền đất ẩm ướt. Tà khí cuồn cuộn như những dải lụa đen, nhưng lại đỏ rực như máu, bao phủ lấy toàn bộ không gian, nhuộm đỏ cả những tia sáng yếu ớt lọt qua khe hở trên trần nhà. Không khí đặc quánh mùi máu tanh, mùi tử khí nồng nặc, và cả mùi lưu huỳnh khét lẹt, một mùi hương đặc trưng của những nghi thức tà thuật.
Giữa điện thờ, một nhóm khoảng hai mươi phàm nhân và vài tu sĩ cấp thấp đang bị dồn vào một góc, thân thể gầy yếu, quần áo rách rưới, vẻ mặt tái mét vì sợ hãi và tuyệt vọng. Đôi mắt họ trống rỗng, chứa đựng một sự khốn cùng không thể diễn tả bằng lời. Họ co rúm lại vào nhau, như những con thú nhỏ bị dồn vào đường cùng, chỉ biết chờ đợi số phận nghiệt ngã. Bên ngoài vòng vây là chục tên tà tu mặc áo đen, thân thể chúng được bao phủ bởi lớp giáp trụ thô kệch, vũ khí hình răng nanh sắc bén. Khuôn mặt chúng độc ác, méo mó, đang cười cợt ghê rợn, những tiếng cười khẩy vang vọng trong không gian tĩnh mịch, nghe như tiếng quỷ khóc thần sầu.
Một tên Ma Sát Tiểu Đội Trưởng, kẻ đứng đầu nhóm tà tu, với thân hình cao lớn, vạm vỡ, đeo một chiếc mặt nạ đầu lâu ghê rợn, đang đứng giữa điện thờ. Hắn ta giơ cao một thanh đoản đao nhuốm máu, miệng lẩm bẩm những câu chú ngữ cổ quái. Linh lực tà ác từ cơ thể hắn cuồn cuộn bốc lên, tạo thành một vòng xoáy màu đỏ sẫm, đang dần dần hút lấy sinh khí của những người bị vây hãm. Hắn đang chuẩn bị một nghi thức 'huyết tế', một loại tà thuật cực kỳ tàn bạo, dùng sinh mệnh của vô số người vô tội để hiến tế cho tà thần, hoặc để tăng cường sức mạnh cho bản thân. Ánh mắt hắn ta đầy vẻ tàn bạo và khát máu, một sự tự mãn bệnh hoạn hiện rõ trên khuôn mặt méo mó sau lớp mặt nạ.
Tiêu Hạo chứng kiến cảnh tượng này, đôi mắt hắn trợn trừng, nắm tay siết chặt đến mức các khớp xương trắng bệch. Một luồng phẫn nộ dâng trào trong lòng hắn, khiến hắn run rẩy bần bật. Hắn nghiến răng, thì thầm, giọng nói đầy uất hận: “Khốn kiếp! Lũ súc sinh này... Trường Sinh, chúng ta phải làm gì đó! Không thể đứng nhìn được!” Hắn muốn lao ra ngay lập tức, muốn chém giết hết lũ tà tu khốn kiếp kia, dù biết rằng bản thân mình không phải là đối thủ của chúng. Đó là một phản ứng bản năng, một sự bùng nổ của lòng trượng nghĩa không thể kìm nén.
Lục Trường Sinh, dù cũng cảm thấy một sự lạnh lẽo dâng lên trong lòng trước sự tàn bạo của tà đạo, nhưng ánh mắt hắn vẫn sắc lạnh, trầm tĩnh. Hắn nhanh chóng nắm chặt cổ tay Tiêu Hạo, ngăn cản hành động lỗ mãng của hắn. “Đừng hành động lỗ mãng. Chúng ta phải tìm ra điểm yếu. Nhìn kìa, chúng đang bố trí một trận pháp hút sinh khí. Trận pháp này có thể là chìa khóa.” Giọng hắn trầm thấp, nhưng lại mang một sức nặng kỳ lạ, đủ để trấn áp sự nóng nảy của Tiêu Hạo. Hắn không chỉ nhìn thấy cảnh tượng tàn khốc, mà còn nhìn thấy những đường nét ẩn giấu của trận pháp đang vận hành. Tàn Pháp Cổ Đạo giúp hắn thấu hiểu bản chất của mọi loại năng lượng, kể cả tà khí và trận pháp tà ác.
Trong mắt Lục Tr��ờng Sinh, những luồng tà khí đỏ rực không chỉ là sự hỗn loạn, mà là những sợi chỉ đan xen vào nhau, tạo thành một mạng lưới phức tạp, hút lấy sinh lực từ những người bị giam cầm. Hắn nhìn thấy những điểm nút, những đường mạch chính của trận pháp, và cả những dấu hiệu cho thấy nó không phải là một trận pháp ngẫu nhiên được tạo ra, mà là một sự biến đổi từ một trận pháp cổ xưa có sẵn trong di tích, được tà đạo lợi dụng và bóp méo. Sự tinh vi trong việc bố trí trận pháp này cho thấy kẻ đứng sau không chỉ có sức mạnh, mà còn có sự hiểu biết sâu sắc về Di Tích Thần Điện.
“Haha, cống phẩm dâng lên Hắc Phong Lão Tổ hôm nay thật phong phú! Kẻ nào dám cản, chết không toàn thây!” Ma Sát Tiểu Đội Trưởng cười lớn, tiếng cười ghê rợn vang vọng khắp điện thờ, như tiếng quạ kêu trong đêm. Hắn ta nâng cao thanh đoản đao, đầu lưỡi liếm nhẹ vết máu còn vương trên đó, ánh mắt đầy vẻ thích thú. Tiếng hô vang của hắn ta như một lời tuyên bố về quyền lực tuyệt đối, một sự thách thức đối với bất kỳ ai dám can thiệp. Hắn ta dường như không hề cảm thấy tội lỗi, mà ngược lại, còn coi đây là một vinh dự, một sự dâng hiến cho chủ nhân của mình. Lời nhắc đến "Hắc Phong Lão Tổ" khiến Lục Trường Sinh nheo mắt. Cái tên đó không còn xa lạ gì với hắn, và nó báo hiệu cho một thế lực tà đạo lớn mạnh hơn nhiều so với những gì họ từng đối mặt.
Lục Trường Sinh tập trung cao độ, dùng Tàn Pháp Cổ Đạo để 'đọc' các luồng linh lực, tà khí và cấu trúc trận pháp của kẻ địch. Hắn quan sát kỹ lưỡng từng động thái của tà tu, tìm kiếm sơ hở hoặc điểm yếu trong bố cục của chúng. Hắn biết rằng, mọi trận pháp, dù tinh vi đến đâu, cũng đều có những điểm yếu, những "khe hở" mà chỉ những người thấu hiểu sâu sắc quy luật của Đạo mới có thể nhận ra. Hắn không chỉ nhìn vào bề ngoài của trận pháp, mà còn nhìn vào bản chất của nó, vào cách nó tương tác với linh khí và địa thế của Di Tích Thần Điện. Mọi chuyển động của tà khí, mọi tia linh lực giao thoa đều được hắn thu vào tâm trí, phân tích và sắp xếp thành một bản đồ năng lượng phức tạp.
Hắn nhận ra rằng, trận pháp này không chỉ đơn thuần là hút sinh khí, mà còn là một phần của một hệ thống phong tỏa lớn hơn, liên kết với Cổ Thần Chi Nhãn đang thức tỉnh, nhằm cung cấp năng lượng cho một mục đích tà ác nào đó. Những kẻ tà tu này chỉ là những con tốt thí, những người thực hiện các nghi thức, còn kẻ chủ mưu thực sự phải là một cường giả có khả năng điều khiển và lợi dụng sức mạnh của di tích. Điều này càng củng cố suy nghĩ của Lục Trường Sinh rằng, hành động bộc phát sẽ không giải quyết được vấn đề, mà chỉ khiến mọi chuyện thêm tồi tệ. Cần một chiến lược, một kế hoạch toàn diện, không chỉ để cứu những người bị mắc kẹt, mà còn để đối phó với cả hệ thống tà ác đang vận hành trong Di Tích Thần Điện.
Thời gian trôi qua chậm rãi như một dòng sông băng, mỗi khoảnh khắc đều mang theo sự căng thẳng tột độ. Tiếng cười khẩy của tà tu, tiếng van xin yếu ớt của phàm nhân, và tiếng gió hú mang theo hơi lạnh thấu xương cứ thế vang vọng, khắc sâu vào tâm trí. Lục Trường Sinh vẫn đứng yên, đôi mắt hắn như một vực sâu không đáy, đang thu nạp mọi thông tin, mọi chi tiết. Hắn không chỉ là một tu sĩ, mà còn là một chiến lược gia, một người thấu hiểu sâu sắc bản chất của Đạo. Hắn biết rằng, để cứu vớt những sinh linh này, không chỉ cần lòng trắc ẩn, mà còn cần trí tuệ và sự kiên nhẫn. Sự lựa chọn của hắn không phải là trở thành anh hùng cứu thế độc tôn, mà là mở ra một lối đi, một hy vọng cho những người đang tuyệt vọng, một cách chậm rãi, vững chắc, nhưng có sức ảnh hưởng sâu sắc đến thế giới tu hành.
Trong không gian tĩnh mịch và lạnh lẽo của Di Tích Thần Điện, Lục Trường Sinh đã có một kế hoạch. Ánh mắt hắn lóe lên một tia sáng kiên định, như thể đã nhìn thấu mọi ngóc ngách của trận pháp tà ác. Hắn không hề hấp tấp, không hề dao động, mà hành động một cách quyết đoán và chính xác. Hắn nhanh chóng truyền âm cho Tiêu Hạo, dặn dò những điều quan trọng, lời lẽ ngắn gọn nhưng ẩn chứa đầy sự nghiêm túc và tin tưởng. Tiêu Hạo, dù lòng vẫn còn phẫn nộ, nhưng đã hoàn toàn tin tưởng vào Lục Trường Sinh. Hắn gật đầu một cách mạnh mẽ, đôi mắt láu lỉnh của hắn hiện lên một tia hiểu ý.
“Ta sẽ dùng trận pháp để tạo một khe hở. Ngươi và Tiểu Phương sẽ dẫn những người yếu đuối nhất đi trước. Nhớ kỹ, không được quay đầu lại, không được gây ra tiếng động lớn. Chỉ một sai sót nhỏ cũng có thể khiến mọi chuyện đổ vỡ,” Lục Trường Sinh truyền âm, giọng hắn trầm thấp, vang vọng rõ ràng trong tâm trí Tiêu Hạo. Hắn nhấn mạnh sự cần thiết của sự cẩn trọng và kỷ luật. Tiêu Hạo biết, đây không phải là lúc để thể hiện sự dũng cảm mù quáng, mà là lúc để tuân thủ mệnh lệnh, để hoàn thành nhiệm vụ được giao một cách hoàn hảo nhất.
“Ta hiểu. Cẩn thận, Trường Sinh!” Tiêu Hạo truyền âm đáp lại, giọng hắn khẽ run rẩy, không phải vì sợ hãi, mà vì sự lo lắng cho Lục Trường Sinh. Hắn biết, Lục Trường Sinh đang gánh vác một trọng trách lớn, và đang tự đặt mình vào một tình thế nguy hiểm. Nhưng hắn cũng biết, đây là con đường mà Lục Trường Sinh đã chọn, một con đường không phải ai cũng dám bước đi.
Lục Trường Sinh không nói thêm lời nào. Hắn quay người lại, khuất vào một góc khuất tương đối an toàn, ẩn mình sau một bức tường đổ nát. Vẫn nghe rõ tiếng cười khẩy tàn độc của tà tu và tiếng rên rỉ yếu ớt của nạn nhân, mùi máu và tà khí vẫn còn thoảng qua, nhưng Lục Trường Sinh đã hoàn toàn đắm chìm vào công việc của mình. Khuôn mặt hắn thanh tú, nhưng giờ đây lại toát lên vẻ nghiêm nghị, đôi mắt đen láy tập trung cao độ, như một nghệ nhân đang tạo tác một kiệt tác.
Hắn lấy ra một số mảnh đá vụn từ nền đất, những cành cây khô từ những bụi cây hoang dại mọc giữa kẽ đá, và cả một vài sợi rễ cây đã hóa thạch. Những vật phẩm thô sơ, tầm thường, nhưng trong tay Lục Trường Sinh, chúng lại trở thành những công cụ đắc lực. Hắn không cần những trận kỳ hay linh thạch quý giá. Tàn Pháp Cổ Đạo dạy hắn thấu hiểu bản chất của vạn vật, biến những thứ đơn giản nhất thành sức mạnh.
Với sự khéo léo và chính xác đến kinh ngạc, Lục Trường Sinh bắt đầu bố trí một trận pháp nhỏ. Mỗi nét vẽ trên mặt đất bằng ngón tay, mỗi mảnh đá được đặt xuống, mỗi cành cây được cắm vào đều mang theo một sự tinh tế dị thường. Hắn không dùng linh lực để khắc họa những phù văn phức tạp, mà dùng đạo ý của Tàn Pháp Cổ Đạo để điều khiển các luồng năng lượng tự nhiên của di tích, hòa quyện chúng với những vật phẩm thô sơ. Trận pháp của hắn không hề có vẻ hào nhoáng, không hề phát ra ánh sáng chói lòa, mà ngược lại, nó hoàn toàn hòa mình vào môi trường xung quanh, khó bị phát hiện ngay cả đối với những cường giả có tu vi cao. Đây là một loại trận pháp ẩn tàng, một loại đạo thuật 'vô vi', không cầu sự phô trương mà chỉ hướng tới hiệu quả tối thượng.
Trận pháp này không phải để tấn công trực diện, không phải để đối đầu với sức mạnh của tà đạo, mà là để tạo ra một hiệu ứng bất ngờ, một màn che mắt, hoặc một lối thoát tạm thời. Mục tiêu của nó là gây nhiễu loạn tầm nhìn, thính giác, và thậm chí cả linh giác của tà tu, tạo ra một "khe hở" trong vòng vây của chúng. Lục Trường Sinh biết rằng, để phá vỡ cục diện, không nhất thiết phải dùng sức mạnh tuyệt đối, mà có thể dùng trí tuệ và sự tinh tế để đánh vào điểm yếu nhất của đối thủ. Đây chính là cách mà Tàn Pháp Cổ Đạo đã dạy hắn: thấu hiểu, chờ đợi, và tấn công vào điểm yếu nhất.
Khi trận pháp gần hoàn thành, Lục Trường Sinh hít sâu một hơi. Hắn vận dụng linh lực của Tàn Pháp Cổ Đạo, chậm rãi nhưng kiên định truyền vào trận pháp. Không có tiếng nổ lớn, không có luồng ánh sáng rực rỡ. Chỉ có một luồng linh khí biến ảo, như những làn sương mỏng, từ từ lan tỏa ra khỏi góc khuất, bắt đầu gây nhiễu loạn khu vực xung quanh nhóm tà tu. Luồng linh khí này không hề mang theo bất kỳ sự thù địch nào, nó chỉ đơn thuần là một sự xao động nhỏ trong dòng chảy năng lượng, một sự biến đổi tinh vi đến mức gần như không thể nhận ra.
Tuy nhiên, chính sự tinh vi đó lại là vũ khí lợi hại nhất của Lục Trường Sinh. Luồng linh khí biến ảo này bắt đầu tác động đến các luồng tà khí cuồn cuộn, khiến chúng trở nên hỗn loạn hơn một chút, nhưng không đủ để gây ra sự chú ý trực tiếp từ tà tu. Nó như một làn gió nhẹ, thổi qua một bức màn lụa, khiến bức màn ấy lay động một cách khó hiểu. Tầm nhìn của tà tu trở nên mơ hồ hơn một chút, âm thanh trở nên méo mó hơn một chút, và linh giác của chúng cũng bị nhiễu loạn, không còn cảm nhận rõ ràng được những gì đang diễn ra.
Cảm giác căng thẳng trong không khí càng lúc càng dâng cao, nhưng Lục Trường Sinh vẫn giữ được sự bình tĩnh tuyệt đối. Hắn biết, đây chỉ là bước khởi đầu. Kế hoạch giải cứu không hề dễ dàng, và họ sẽ phải đối mặt với nhiều hiểm nguy hơn nữa. Nhưng đạo tâm hắn vững như bàn thạch, vạn pháp bất xâm, và con đường hắn chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận. Hắn sẽ không trở thành anh hùng cứu thế độc tôn, nhưng hắn sẽ là người mở ra một lối đi, một hy vọng cho những sinh linh đang tuyệt vọng. Hắn sẽ định hình lại 'đạo của sự lựa chọn' thành 'đạo của người cứu thế' theo cách riêng của mình, một cách chậm rãi, vững chắc, nhưng có sức ảnh hưởng sâu sắc đến thế giới tu hành. Trận pháp của hắn đã bắt đầu vận hành, và tiếng than trong tối tăm của Di Tích Thần Điện đã tìm thấy một tia hy vọng mong manh.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.