Cửu thiên linh giới - Chương 184: Ẩn Mật Cổ Đạo: Luồn Sâu Giữa Loạn Thế
“Đạo của ta… không phải là không hành động,” Lục Trường Sinh đã nói như vậy, giọng trầm thấp, chậm rãi, nhưng mỗi lời đều mang sức nặng ngàn cân. “Mà là hành động theo cách của ta.” Trong câu nói ấy, không còn sự giằng xé nội tâm, chỉ còn lại một ý chí kiên định, một con đường đã được hắn lựa chọn, dù cho con đường ấy có thể khác biệt đến nhường nào so với suy nghĩ của thế nhân. Hắn đã siết nhẹ tay Tiểu Phương, cảm nhận hơi ấm nhỏ bé của cô bé, rồi nhắm mắt lại, Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể vận chuyển hết công suất. Linh khí trong cơ thể hắn dần ổn định hoàn toàn, một luồng ý chí kiên định lan tỏa khắp châu thân. Hắn bắt đầu suy tính một kế hoạch, các đường nét suy tư hiện rõ trên khuôn mặt điềm tĩnh. Không có thiên phú nghịch thiên, không có bàn tay vàng, nhưng Lục Trường Sinh có một đạo tâm kiên cố, một ý chí bền bỉ và khả năng tự nhận thức sâu sắc. Hắn biết, trong tình thế này, hành động theo cách riêng của Tàn Pháp Cổ Đạo mới là con đường duy nhất.
Tiêu Hạo nhìn hắn, trong lòng vừa nghi hoặc vừa tràn đầy hy vọng. Hắn không hiểu rõ đạo lý của Lục Trường Sinh, nhưng hắn tin tưởng vào người bạn này. Sự tàn phá và quy mô của sự kiện Cổ Thần Chi Nhãn thức tỉnh cho thấy hiểm họa tà đạo đã vượt xa tưởng tượng, có thể liên quan đến một âm mưu lớn hơn của Ma Quân Huyết Ảnh, một hiểm họa có thể nhấn chìm toàn bộ Cửu Thiên Linh Giới. Nhưng giờ đây, khi Lục Trường Sinh đưa ra quyết định, Tiêu Hạo cảm thấy một tia sáng le lói giữa màn đêm u tối. Sự phẫn nộ của hắn đã thúc đẩy Lục Trường Sinh, và lời thúc giục của hắn đã khiến Lục Trường Sinh thay đổi cách tiếp cận, không chỉ còn là ‘né tránh’ mà sẽ chủ động ‘can thiệp’ theo cách riêng của mình, định hình lại ‘đạo của sự lựa chọn’ thành ‘đạo của người cứu thế’ một cách đặc biệt. Con đường tu hành vẫn tiếp diễn, và Đạo của Lục Trường Sinh, dù chậm rãi, dù khác biệt, nhưng chưa bao giờ ngừng lại. Nó chỉ đang tìm kiếm một hướng đi mới, phù hợp với đại thế biến thiên, nhưng vẫn giữ vững bản tâm bất biến.
***
Lục Trường Sinh mở mắt, ánh nhìn tĩnh lặng lướt qua Tiêu Hạo và Tiểu Phương, rồi dừng lại ở không gian xung quanh. Họ đang ẩn mình trong một hốc đá đổ nát, nơi một bức tường đá cổ kính đã sụp đổ một phần, tạo thành một mái che tạm bợ. Ánh sáng le lói từ một khe hở trên trần đá, nơi từng là một phần của kiến trúc hùng vĩ, chiếu rọi xuống, vẽ nên những vệt sáng lờ mờ trên nền đất ẩm ướt. Không khí nơi đây mang nặng mùi đá cũ, rêu phong, và một chút hương trầm thoảng qua, như nhắc nhở về sự linh thiêng của nơi này trước khi bị tà khí xâm chiếm. Tiếng gió hú qua những khe đá đổ vỡ nghe như tiếng than khóc của thời gian, hòa cùng tiếng lá cây xào xạc từ đâu đó vọng lại, và đôi khi là tiếng chim kêu yếu ớt, lạc lõng giữa sự tĩnh mịch chết chóc.
Tiêu Hạo vẫn ôm chặt Tiểu Phương trong lòng, đôi mắt láu lỉnh thường ngày giờ đây đầy vẻ lo lắng, bồn chồn. Hắn nhìn Lục Trường Sinh, chờ đợi một lời giải thích cho quyết định "hành động theo cách của ta" mà hắn vừa thốt ra. Tiểu Phương, khuôn mặt non nớt tiều tụy, đôi mắt sưng húp vì sợ hãi, bám víu vào Tiêu Hạo như một con mèo con tìm hơi ấm. Nàng không hiểu gì về những lời lẽ triết lý sâu xa, chỉ biết rằng sự an toàn của mình đang phụ thuộc vào hai người lớn này.
Lục Trường Sinh hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự vận chuyển của Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể, linh khí ổn định và trầm lắng như dòng sông ngầm. Hắn biết rõ đối đầu trực diện với thế lực tà đạo đang hoành hành, đặc biệt là khi Cổ Thần Chi Nhãn đã thức tỉnh, là một hành động tự sát ngu xuẩn. Sự hỗn loạn này không phải là ngẫu nhiên, mà là một sự bố trí có chủ đích, một trận pháp khổng lồ đang dần hình thành để nuốt chửng tất cả.
“Trực diện đối đầu với Hắc Phong Lão Tổ lúc này là tự sát,” Lục Trường Sinh khẽ nói, giọng hắn điềm tĩnh đến lạ lùng, như thể đang nói về một chuyện không liên quan đến sinh tử của chính mình. “Phong tỏa này không hề đơn giản, ta cần tìm hiểu quy luật của nó, những khe hở ẩn sâu bên trong.” Hắn đưa mắt nhìn ra ngoài hốc đá, nơi ánh sáng đỏ ma quái của Cổ Thần Chi Nhãn thỉnh thoảng lại lóe lên, soi rọi một góc của di tích, để lộ ra những cột trụ đổ nát, những tượng thần bị sứt mẻ, và một bức màn sương mù tà khí đang dần lan rộng. Kiến trúc nơi đây từng hùng vĩ, cao vời, nhưng giờ đây chỉ còn lại vẻ hoang phế, thê lương.
Tiêu Hạo nuốt khan, sự lo lắng không hề vơi bớt. “Nhưng... chúng ta có thể làm gì? Tà khí quá mạnh, còn cái Cổ Thần Chi Nhãn kia cứ như đang quét sạch mọi thứ... Chúng ta cứ thế mà đi qua sao?” Hắn không khỏi cảm thấy bất lực, cảm giác nhỏ bé trước sức mạnh kinh hoàng của tà đạo, trước sự vô tình của đại thế. Sự bất lực đó khiến hắn càng thêm bồn chồn, muốn làm gì đó, dù là liều lĩnh.
Lục Trường Sinh quay lại nhìn Tiêu Hạo, đôi mắt đen láy như chứa đựng cả ngàn năm trầm tích. “Tàn Pháp Cổ Đạo không chỉ là để tu luyện, nó còn là Đạo của sự thấu hiểu. Nó có thể giúp ta che giấu và nhìn thấy những thứ mà kẻ khác không thấy. Chúng ta sẽ không liều mạng, nhưng cũng không thể đứng yên.” Hắn ngừng một lát, để cho lời nói của mình thấm sâu vào tâm trí Tiêu Hạo. “Hành động trực diện chỉ là lao đầu vào chỗ chết. Thứ chúng ta cần là sự tinh tường, sự kiên nhẫn để tìm ra mạch lạc của vấn đề, chứ không phải một đòn đánh bộc phát.”
Tiêu Hạo nhìn sâu vào mắt Lục Trường Sinh, thấy được sự bình tĩnh, lý trí và một niềm tin sắt đá mà hắn chưa từng thấy ở bất kỳ ai khác trong tình thế này. Hắn nhớ lại lời của Lão Quái Tử về “đạo của sự lựa chọn” và “giá trị của sự im lặng”. Có lẽ, Lục Trường Sinh không im lặng, hắn chỉ đang chọn một cách hành động khác, một cách hành động mà chỉ có hắn, với Tàn Pháp Cổ Đạo của mình, mới có thể thực hiện.
Lục Trường Sinh khoanh tay kết ấn, động tác chậm rãi nhưng đầy uy lực. Linh lực từ Tàn Pháp Cổ Đạo chậm rãi lan tỏa, không phải một luồng năng lượng bùng nổ, mà là một dòng chảy êm đềm, thanh khiết. Một luồng ánh sáng nhạt nhòa, gần như trong suốt, bao phủ lấy cả ba người. Ánh sáng đó không rực rỡ, không chói lóa, mà như một lớp sương mỏng, hòa tan vào không khí xung quanh. Cảm giác đầu tiên là một sự nhẹ nhõm lạ thường, như thể trọng lượng cơ thể đã biến mất. Sau đó, là một cảm giác "tan biến" dần dần. Khí tức của họ, dù là linh lực của tu sĩ hay sinh khí của phàm nhân, đều bị thu hút vào lớp ánh sáng nhạt nhòa kia, rồi từ từ tan vào không gian, trở thành một phần của môi trường xung quanh.
Tiêu Hạo cảm thấy một sự lạnh lẽo chạy dọc sống lưng, nhưng không phải vì sợ hãi, mà vì một cảm giác kỳ lạ. Hắn cảm thấy mình như một viên sỏi nhỏ giữa dòng sông, không gây ra bất kỳ gợn sóng nào. Ngay cả Tiểu Phương, đang ôm chặt lấy hắn, cũng dường như đã chìm vào một giấc ngủ sâu, hơi thở đều đặn và nhẹ nhàng. Lục Trường Sinh khẽ gật đầu, đôi mắt hắn lấp lánh một tia sáng trí tuệ. Tàn Pháp Cổ Đạo đã hoàn thành nhiệm vụ che giấu của nó, khiến cả ba gần như vô hình trước sự cảm ứng của tà khí đang cuồn cuộn xung quanh. Đây không chỉ là một pháp thuật che giấu khí tức thông thường, mà là một sự hòa nhập hoàn toàn vào đạo lý tự nhiên của vạn vật, khiến họ trở thành một phần của cảnh vật, không tồn tại, nhưng cũng không mất đi. Đây là "đạo của sự im lặng" được nâng lên một tầm cao mới, không phải là im lặng không hành động, mà là im lặng để quan sát, để thấu hiểu, để chuẩn bị cho một hành động có ý nghĩa hơn. Lục Trường Sinh hiểu rằng, trong cái đại thế biến thiên này, sự trực diện thường chỉ dẫn đến diệt vong. Chỉ có sự tinh tế, sự thấu hiểu, và một đạo tâm kiên cố mới có thể tìm ra con đường sống sót, không chỉ cho bản thân, mà còn cho những người khác. Hắn đã chọn con đường đó, con đường khác biệt hoàn toàn với xu thế chạy theo tốc độ và sức mạnh của thời đại, và giờ đây, nó đang cho thấy giá trị của mình.
***
Dưới sự che chắn tuyệt hảo của Tàn Pháp Cổ Đạo, Lục Trường Sinh dẫn Tiêu Hạo và Tiểu Phương di chuyển âm thầm qua những hành lang đổ nát, xuyên qua màn sương tà khí dày đặc. Mọi thứ xung quanh dường như chìm trong một sự tĩnh lặng chết chóc, chỉ thỉnh thoảng bị phá vỡ bởi tiếng gió hú ghê rợn luồn qua những khe đá, hay tiếng rên rỉ yếu ớt vọng lại từ những nơi tối tăm xa xăm. Không khí nơi đây lạnh lẽo thấu xương, ẩm ướt và mang nặng mùi tử khí, máu tanh, pha lẫn với mùi lưu huỳnh nồng nặc và mùi ẩm mốc của đá cũ. Dù Tàn Pháp Cổ Đạo đã bảo vệ họ khỏi sự ăn mòn trực tiếp, nhưng vẫn có thể cảm nhận được một áp lực vô hình, một sự nặng nề đè nén lên linh hồn, như muốn nuốt chửng mọi sự sống.
Lục Trường Sinh đi trước, đôi mắt hắn không ngừng quan sát mọi ngóc ngách, mọi biến động nhỏ nhất của tà khí. Tàn Pháp Cổ Đạo không chỉ che giấu khí tức, mà còn tinh lọc linh thức của hắn, giúp hắn cảm nhận được những luồng năng lượng ẩn giấu, những vết nứt trong trận pháp phong tỏa mà người thường không thể thấy. Mỗi bước đi của hắn đều nhẹ nhàng, không tạo ra bất kỳ âm thanh nào, như một bóng ma lướt qua giữa cõi chết.
Cảnh tượng trước mắt họ dần trở nên kinh hoàng hơn bao giờ hết. Những thi thể của các tu sĩ chính đạo và tán tu vô tội nằm rải rác trên nền đất, đã bị tà khí ăn mòn đến biến dạng, da thịt khô quắt, mắt trũng sâu, như những bức tượng đá bị thời gian và tà ác gặm nhấm. Nhiều người khác còn sống, nhưng chỉ là lay lắt, co rúm trong sợ hãi ở những góc khuất, bị tà khí xâm thực dần dần, tiếng rên rỉ yếu ớt của họ như những tiếng than khóc từ địa ngục. Trên các bức tường đá cổ kính, những phù văn tà ác màu đỏ sẫm được khắc vẽ một cách điên loạn, liên tục phát ra ánh sáng mờ ám, như những con mắt quỷ dữ đang theo dõi mọi thứ.
Tiêu Hạo chứng kiến tất cả, trái tim hắn như bị bóp nghẹt. Đôi mắt hắn đỏ hoe, tay nắm chặt lại thành quyền, móng tay cắm sâu vào da thịt. Hắn muốn hét lên, muốn lao ra để cứu những người đó, muốn dùng hết sức lực của mình để phá tan cái địa ngục trần gian này. Nhưng hắn biết mình không thể, và Lục Trường Sinh đã dặn dò phải giữ im lặng.
“Trường Sinh, chúng ta... chúng ta phải làm gì đó!” Tiêu Hạo thì thầm, giọng nói khàn đặc vì sự phẫn nộ và đau đớn, tay hắn run rẩy chỉ vào một nhóm người đang bị tà khí dần biến thành xác ướp. “Nhìn kìa, bọn chúng... không thể chịu đựng được nữa!” Sự bất lực này đối với một người trượng nghĩa như Tiêu Hạo còn đau đớn hơn cả cái chết. Hắn cảm thấy mình như một kẻ hèn nhát, chỉ biết đứng nhìn sự tàn khốc mà không làm gì.
Lục Trường Sinh không đáp lời, chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt kiên định không hề dao động. Hắn vẫn giữ vẻ trầm tĩnh đáng sợ, nhưng không phải là vô cảm. Hắn cảm nhận được sự đau đớn của Tiêu Hạo, cảm nhận được sự tuyệt vọng của những nạn nhân. Hắn cũng cảm thấy một sự phẫn nộ âm ỉ trong lòng, nhưng lý trí mách bảo hắn rằng, hành động bộc phát lúc này chỉ là vô ích, thậm chí còn khiến tình hình tồi tệ hơn.
“Hãy quan sát,” Lục Trường Sinh khẽ ra hiệu giữ im lặng, giọng hắn nhỏ đến mức gần như không nghe thấy, nhưng lại mang một sức nặng không thể chối cãi. “Hiểu rõ đối thủ mới có thể tìm được cách cứu họ. Hành động bộc phát chỉ làm tình hình tệ hơn.” Hắn biết rằng Tiêu Hạo đang bị cảm xúc chi phối, nhưng hắn không thể để mình cũng bị cuốn theo. Đạo tâm của hắn phải vững như bàn thạch, vạn pháp bất xâm, không chỉ là chống lại tà khí mà còn là chống lại những cảm xúc nhất thời, những cám dỗ của hành động thiếu suy nghĩ.
Tiểu Phương, dù vẫn đang chìm trong giấc ngủ mê man nhờ tác dụng của Tàn Pháp Cổ Đạo, đôi khi vẫn khẽ rên rỉ, tiếng "hức... sợ..." thoát ra từ cổ họng nhỏ bé, nước mắt vẫn chảy dài trên khuôn mặt non nớt. Nàng không nhìn thấy, nhưng dường như linh hồn nàng vẫn cảm nhận được sự tàn khốc của thế giới xung quanh. Tiêu Hạo càng ôm chặt cô bé hơn, đôi mắt hắn tràn ngập nỗi đau.
Lục Trường Sinh dừng lại trước một bức tường đá đổ nát, nơi những phù văn tà ác dày đặc hơn hẳn, phát ra một luồng ánh sáng đỏ sẫm, rực rỡ hơn cả ánh sáng từ Cổ Thần Chi Nhãn. Hắn không chạm vào bức tường, mà chỉ đứng đó, nhắm mắt lại. Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể hắn vận chuyển, linh thức của hắn mở rộng, không phải để quét tìm kẻ địch, mà để "đọc" những dòng năng lượng đang lưu chuyển. Hắn cảm nhận những luồng tà khí cuồn cuộn như những dòng sông ngầm, những nút thắt trong trận pháp phong tỏa như những điểm huyệt của một cơ thể sống. Hắn ghi nhớ từng chi tiết nhỏ, từ những vết nứt trên tường mà tà khí rỉ ra, đến sự thay đổi của mật độ tà khí theo từng khắc.
Trong tâm trí Lục Trường Sinh, một bản đồ vô hình dần hiện rõ. Bản đồ đó không chỉ là hình ảnh của những hành lang, những căn phòng, mà là một mạng lưới phức tạp của năng lượng, của các phù văn, của những điểm yếu và điểm mạnh trong trận pháp tà đạo. Hắn nhận ra rằng, đây không phải là một sự phong tỏa bừa bãi. Nó là một trận pháp cổ xưa, được vận hành bởi một sức mạnh tà ác khổng lồ, một sự chuẩn bị kỹ lưỡng đến đáng sợ, cho thấy có sự hỗ trợ từ các thế lực mạnh hơn, không chỉ là hành động tự phát của Hắc Phong Lão Tổ. Có lẽ, Ma Quân Huyết Ảnh và âm mưu của hắn đã bắt đầu lan rộng đến đây. Việc cứu người không chỉ là một hành động đơn lẻ, mà là một phần của việc phá vỡ trận pháp này, một nhiệm vụ đòi hỏi sự tỉ mỉ và trí tuệ vượt xa sức mạnh đơn thuần. Lục Trường Sinh hiểu rằng, Đạo của hắn, Tàn Pháp Cổ Đạo, chính là chìa khóa để giải mã mê cung chết chóc này. Con đường tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn, và con đường của hắn lúc này, là con đường của sự thấu hiểu và phá giải.
***
Sau một hồi thăm dò kỹ lưỡng, Lục Trường Sinh dẫn Tiêu Hạo và Tiểu Phương đến một vị trí cao hơn, một đỉnh tháp cổ kính đã đổ nát một phần, nhưng vẫn còn đủ cao để bao quát một khu vực rộng lớn của Di Tích Thần Điện. Từ đây, họ có thể nhìn thấy toàn bộ sự hỗn loạn và tàn phá đang diễn ra. Linh khí yếu ớt hoặc đã bị cạn kiệt hoàn toàn, nay bị tà khí nồng nặc vây lấy, tạo thành một màn sương đen kịt bao phủ khắp nơi. Ánh sáng yếu ớt từ Cổ Thần Chi Nhãn, một luồng năng lượng đỏ máu ma quái, chiếu rọi từ một nơi xa xôi, tạo ra những bóng ma quái dị nhảy múa trên các cột đá đổ nát, như những linh hồn bị mắc kẹt đang cố gắng thoát ra. Không khí nặng nề, một áp lực vô hình từ tà khí đè nén lên mọi vật, khiến người ta khó thở. Mùi đá cũ, bụi bặm, và mùi tà khí đặc trưng trộn lẫn vào nhau, tạo thành một hỗn hợp khó chịu, như mùi của sự chết chóc và mục nát. Thỉnh thoảng, tiếng gió hú qua các khe đá vỡ, tiếng đổ vỡ của gạch đá từ những nơi xa, và tiếng bước chân vang vọng của những tốp tà tu tuần tra lại vang lên, nhắc nhở về sự hiện diện nguy hiểm của chúng.
Lục Trường Sinh đứng trên đỉnh tháp đổ nát, dáng người hơi gầy nhưng ẩn chứa một sự kiên cường đáng kinh ngạc. Khuôn mặt thanh tú, đôi mắt đen láy của hắn giờ đây không còn vẻ trầm tư mơ hồ, mà sắc bén và tinh tường, như đang nhìn xuyên thấu vạn vật. Hắn nhắm mắt lại lần nữa, Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể vận chuyển, linh thức của hắn mở rộng, không phải để thăm dò trực tiếp bằng sức mạnh, mà để “cảm nhận” cấu trúc, năng lượng, và sự liên kết của toàn bộ hệ thống phong tỏa. Hắn không chỉ nhìn bằng mắt thường, mà còn “thấy” bằng đạo lý, bằng sự thấu hiểu sâu sắc bản chất của vạn vật. Từ những vết nứt trên tường, những luồng tà khí xoáy vào nhau, đến những điểm nút nơi năng lượng bị dồn nén, tất cả đều hiện rõ trong tâm trí hắn. Hắn đang vẽ nên một bản đồ tinh thần phức tạp, không phải là bản đồ địa hình, mà là bản đồ của năng lượng và quy luật.
“Trận pháp này... không phải chỉ là sức mạnh thuần túy, còn có sự phức tạp của trận pháp cổ xưa,” Lục Trường Sinh thầm nhủ, giọng hắn nhỏ như tiếng gió thoảng qua, nhưng ánh mắt hắn lại sắc bén như lưỡi kiếm. Hắn đã nhận ra rằng, đây không phải là một sự phong tỏa mới được tạo ra, mà là sự kích hoạt và biến đổi một trận pháp cổ xưa đã có sẵn trong Di Tích Thần Điện, được tà đạo lợi dụng để phục vụ mục đích của chúng. Điều này cho thấy kẻ đứng sau không chỉ có sức mạnh mà còn có kiến thức sâu rộng về di tích này, có thể là một cường giả đã ẩn mình từ lâu hoặc một thế lực lớn hơn cả Hắc Phong Lão Tổ. “Phải tìm ra điểm yếu, mạch lạc của nó.” Hắn biết rằng, một trận pháp càng phức tạp thì càng có nhiều “khe hở”, những quy luật mà kẻ tạo ra có thể đã vô tình bỏ qua, hoặc những điểm yếu mà chỉ Tàn Pháp Cổ Đạo của hắn mới có thể nhận ra.
Tiêu Hạo đứng bên cạnh, đôi mắt láu lỉnh của hắn cũng đang quét qua quang cảnh bên dưới. Hắn không thể “thấy” được những gì Lục Trường Sinh đang thấy, nhưng hắn có thể nhận ra sự tàn khốc. Hắn chỉ tay về một hướng, nơi có một nhóm lớn người đang bị dồn vào một khoảng sân rộng, bị vây quanh bởi những tà tu hung tợn. “Kia, dường như có rất nhiều người đang bị dồn vào đó. Có lẽ là nơi chúng định xử lý những người còn lại.” Giọng Tiêu Hạo trầm hẳn xuống, ẩn chứa một sự lo lắng tột độ. Hắn lại muốn lao xuống, muốn giải cứu họ ngay lập tức.
Lục Trường Sinh mở mắt, ánh sáng lóe lên trong đôi mắt hắn, như thể đã nhìn thấy được toàn bộ bức tranh. Hắn đã “thấy” được những đường nét ẩn giấu của trận pháp, những điểm yếu mà tà đạo không ngờ tới. Hắn đã “cảm nhận” được tàn dư thần lực và những quy luật cổ xưa vẫn còn tồn tại trong di tích, bị tà đạo lợi dụng nhưng cũng bị chúng ràng buộc. Di Tích Thần Điện này còn ẩn chứa nhiều bí mật hơn chỉ là nơi tranh giành cơ duyên thông thường, và có thể sẽ đóng vai trò lớn hơn trong các sự kiện sau này. Hắn khẽ lắc đầu, “Đừng động. Ta đã thấy rồi. Đó là một phần của trận pháp. Cứu họ lúc này không khó, nhưng sẽ phá vỡ cục diện. Cần một kế hoạch toàn diện hơn.” Lục Trường Sinh biết rằng, hành động bộc phát, dù là để cứu người, cũng có thể khiến toàn bộ kế hoạch sụp đổ, và đẩy nhiều người khác vào hiểm cảnh hơn. Cái giá của sự cứu rỗi không thể là sự mù quáng.
Trong tâm trí Lục Trường Sinh, một bản đồ tinh thần chi tiết đã hình thành. Không phải là một kế hoạch đơn giản để thoát thân, mà là một chiến lược phức tạp để phá vỡ cục diện, để cứu những người còn có thể cứu, và để thoát ra khỏi phong tỏa một cách an toàn. Bản đồ đó bao gồm các khu vực nguy hiểm nhất, các nhóm người bị kẹt, và những tuyến đường chiến lược để tiếp cận hoặc giải cứu, tất cả đều được tính toán dựa trên sự thấu hiểu về trận pháp tà đạo và các quy luật cổ xưa của di tích. Hắn không chỉ là một tu sĩ mạnh mẽ, mà còn là một chiến lược gia, một người thấu hiểu sâu sắc bản chất của Đạo.
Lục Trường Sinh quay sang Tiêu Hạo, một nụ cười nhạt hiện trên môi, nụ cười đó không phải là sự vui vẻ, mà là sự tự tin và quyết đoán. “Chúng ta sẽ không liều lĩnh, cũng không trực diện. Chúng ta sẽ hành động theo cách mà Tàn Pháp Cổ Đạo đã dạy ta: thấu hiểu, chờ đợi, và tấn công vào điểm yếu nhất. Ta đã thấy con đường rồi.” Hắn nói, giọng điệu chứa đựng một sự chắc chắn không thể lay chuyển. Đạo tâm hắn vững như bàn thạch, vạn pháp bất xâm, và con đường hắn chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận. Hắn sẽ không trở thành anh hùng cứu thế độc tôn, nhưng hắn sẽ là người mở ra một lối đi, một hy vọng cho những sinh linh đang tuyệt vọng. Hắn sẽ định hình lại 'đạo của sự lựa chọn' thành 'đạo của người cứu thế' theo cách riêng của mình, một cách chậm rãi, vững chắc, nhưng có sức ảnh hưởng sâu sắc đến thế giới tu hành.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.