Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 183: Phẫn Nộ Của Tiêu Hạo: Đạo Của Người Cứu Thế

Tiếng gầm thét giận dữ của Ma Sát Tiểu Đội Trưởng cùng tiếng chân dồn dập của bọn tà tu truy đuổi dần chìm vào sâu thẳm Di Tích Thần Điện, như bị nuốt chửng bởi màn đêm và tà khí cuồn cuộn. Lục Trường Sinh dẫn đầu đoàn người, lướt đi trong bóng tối thăm thẳm, theo sát phía sau là Tiêu Hạo đang cõng Tiểu Phương, và nhóm tu sĩ vừa được giải cứu, với Vô Danh Tán Tu kiên cường đi cuối cùng. Họ không ngừng tiến sâu hơn vào một khu vực chưa từng được khám phá của di tích, một lối đi bí mật mà ngay cả những tu sĩ đã từng đặt chân đến đây cũng chưa từng hay biết.

Không khí nơi đây đặc quánh một tầng tà khí nồng đậm, như một tấm màn vô hình đè nặng lên lồng ngực mỗi người, khiến hô hấp trở nên khó nhọc. Mùi tử khí nồng nặc, tanh tưởi của máu và lưu huỳnh bốc lên từ những khe đá, hòa lẫn với mùi ẩm mốc của đá cũ và rêu phong, tạo nên một thứ mùi khó chịu đến rợn người. Ánh sáng duy nhất le lói yếu ớt từ những pháp khí hộ thân trên tay các tu sĩ, chỉ đủ để xua đi một phần bóng tối, nhưng lại bị màn sương đen kịt nuốt chửng ngay lập tức, khiến mọi thứ trở nên mờ ảo, ma mị. Từ xa, một ánh đỏ máu mờ ảo chập chờn, như một con mắt khổng lồ đang mở to trong lòng đất, đó là ánh sáng phát ra từ Cổ Thần Chi Nhãn, cùng với tiếng gầm rú ghê rợn và nhịp đập trầm đục, dữ dội, đều đặn như tiếng trống tang, vang vọng từ sâu thẳm, khiến không gian rung chuyển từng hồi, lay động đến tận cốt tủy.

Những bức tường đá đổ nát, phủ đầy rêu phong uốn lượn quanh co, tạo thành một mê cung không lối thoát. Trên những vách đá, từng có những tượng thần cổ xưa tạc bằng đá hoa cương, giờ đây đã bị ăn mòn đến mức không còn nhận ra hình hài, chỉ còn trơ lại những khối đá sứt mẻ, vô tri. Mỗi bước chân của Lục Trường Sinh đều vô cùng cẩn trọng, linh giác của hắn mở rộng đến cực hạn, quét qua từng tấc đất, từng viên đá. Hắn cảm nhận được những cạm bẫy cổ xưa ẩn mình trong bóng tối: những bẫy sập đột ngột hé mở, những luồng chướng khí độc hại âm thầm tỏa ra từ vách đá, những kết giới vô hình chờ đợi nuốt chửng những kẻ lỡ bước. Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể hắn tự động vận chuyển, hóa giải phần nào tà khí xâm nhập, giữ cho đạo tâm hắn được bình ổn.

“Nơi quỷ quái gì thế này?” Tiêu Hạo hổn hển, giọng nói vang lên đầy vẻ ghê tởm, dù cố kìm nén nhưng vẫn không thể giấu đi sự khó chịu. Hắn đỡ lấy Vô Danh Tán Tu đang ho khan từng tiếng dữ dội, thân thể gầy yếu gần như dựa hoàn toàn vào Tiêu Hạo. “Tà khí nặng đến mức muốn nuốt chửng cả ta! Linh khí trong đan điền cứ như bị hút cạn!”

Lục Trường Sinh không đáp lời, chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt vẫn tập trung vào phía trước, tay nắm chặt bàn tay nhỏ bé của Tiểu Phương. Cô bé nép chặt vào hắn, thân thể run rẩy từng hồi, đôi mắt to tròn mở to đầy sợ hãi, bám víu vào hắn như một chiếc lá khô bám vào cành cây giữa cơn bão. Hắn cúi đầu, ghé sát vào tai cô bé, giọng nói trầm thấp nhưng đầy kiên định: “Đừng sợ, có ta đây.” Một câu nói đơn giản, nhưng lại mang đến cho Tiểu Phương một chút an ủi giữa biển cả hoang mang.

Vô Danh Tán Tu khẽ rên rỉ, yếu ớt tựa vào Tiêu Hạo, ho thêm một tiếng khô khốc. “Cạm bẫy... khắp nơi...” Hắn gắng gượng nói, đôi mắt đục ngầu cố gắng chỉ về phía trước, nơi có một vết nứt nhỏ trên nền đá, một dấu hiệu của một cạm bẫy sắp kích hoạt. Lục Trường Sinh đã nhận ra điều đó, nhưng vẫn khẽ gật đầu, tỏ vẻ cảm kích. Hắn hiểu rằng, trong tình cảnh này, mỗi lời cảnh báo đều vô cùng quý giá. Từng bước, từng bước, cả nhóm di chuyển chậm rãi, cẩn trọng, như những bóng ma lướt đi trong lòng đất sâu thẳm, nơi sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc. Không ai dám nói lớn, chỉ có tiếng bước chân khẽ khàng và tiếng thở dốc nặng nề của những người bị thương, cùng với tiếng gầm rú và nhịp đập rền vang không ngừng của Cổ Thần Chi Nhãn, như một lời nguyền rủa vĩnh hằng.

Họ đã di chuyển như vậy trong một thời gian dài, tưởng chừng như vô tận, qua những hành lang đổ nát, những quảng trường hoang phế, những cầu thang đá dẫn xuống vực sâu. Tà khí ngày càng đậm đặc, lạnh lẽo thấu xương, như những mũi kim băng nhỏ xuyên thấu da thịt, len lỏi vào từng thớ thịt, từng kinh mạch. Ngay cả Lục Trường Sinh, với Tàn Pháp Cổ Đạo hộ thể, cũng cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên đạo tâm. Hắn biết rằng, họ đang tiến gần hơn đến trung tâm của sự kiện, đến nguồn gốc của Cổ Thần Chi Nhãn. Mặc dù đã thoát khỏi sự truy đuổi của Ma Sát Tiểu Đội Trưởng, nhưng hiểm nguy còn lớn hơn rất nhiều, không phải từ kẻ thù hữu hình, mà từ chính bản chất tà ác của nơi này.

***

Càng đi sâu, không khí càng trở nên ngột ngạt và nặng nề, như thể cả Di Tích Thần Điện đang thở ra tử khí. Tà khí cuồn cuộn thành những làn sóng vô hình, quấn lấy từng tấc da thịt, gây ra cảm giác ớn lạnh từ sâu bên trong. Ánh sáng đỏ máu từ Cổ Thần Chi Nhãn giờ đây đã không còn mờ ảo mà trở nên rõ nét hơn, nhuộm đỏ cả một vùng không gian rộng lớn, phản chiếu lên những bức tường đổ nát, tạo nên một khung cảnh rùng rợn, hệt như một địa ngục trần gian.

Khi cả nhóm rẽ qua một khúc ngoặt tối tăm, một cảnh tượng kinh hoàng đập vào mắt họ, khiến Tiêu Hạo bất giác thốt lên một tiếng thét nhỏ, đầy kinh hãi. Trước mắt họ là một quảng trường rộng lớn, nhưng không phải là một nơi yên bình. Đó là một bãi chiến trường thảm khốc, nơi mà sự sống đã bị tước đoạt một cách tàn bạo. Hàng chục thi thể nằm ngổn ngang trên nền đất đá, không phân biệt tu sĩ hay phàm nhân. Một số bị tà khí ăn mòn đến mức biến dạng, da thịt teo tóp, khuôn mặt méo mó không còn nhận ra. Một số khác dường như đã bị rút cạn tinh khí, nằm khô đét như những khúc gỗ mục. Mùi máu tươi tanh nồng xộc thẳng vào mũi, hòa lẫn với mùi tử khí đã phân hủy, tạo thành một hỗn hợp ghê tởm, khiến dạ dày quặn thắt.

Những tiếng rên rỉ yếu ớt, thảm thiết vang vọng đâu đó trong màn đêm, như những linh hồn vất vưởng không siêu thoát. Đó là tiếng của những người còn sống sót, đang hấp hối trong đau đớn, thân thể quằn quại trên nền đất lạnh lẽo, đôi mắt vô hồn nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định. Cảnh tượng đó, dù đã trải qua bao nhiêu trận chiến và hiểm nguy, vẫn khiến Tiêu Hạo run rẩy từ tận đáy lòng. Hắn siết chặt Tiểu Phương trong vòng tay, cố gắng che mắt cô bé khỏi cảnh tượng tàn khốc, nhưng ánh mắt của hắn lại không thể rời đi.

“Không thể nào…” Tiêu Hạo gằn giọng, ánh mắt đỏ ngầu, không phải vì tà khí mà là vì phẫn nộ tột độ. Hắn nghiến răng, giọng nói khàn đặc vì uất ức. “Bọn chúng… bọn chúng đã làm gì thế này! Chính đạo ở đâu? Các tông môn lớn đang làm gì khi những người vô tội này chết đi? Chẳng lẽ bọn chúng không hề hay biết, hay là cố tình làm ngơ?!”

Lục Trường Sinh đứng lặng như pho tượng, ánh mắt phức tạp quét qua từng thi thể, từng gương mặt đau đớn. Nội tâm hắn dậy sóng, một cảm giác chua xót dâng trào. Hắn đã từng chứng kiến cái chết, từng trải qua sinh ly tử biệt, nhưng cảnh tượng tàn bạo trước mắt lại là một cấp độ khác của sự hủy diệt. Cổ Thần Chi Nhãn không chỉ hút cạn linh khí mà còn làm biến chất sự sống, biến con người thành những sinh vật méo mó, ghê tởm. Hắn có thể cảm nhận được nỗi tuyệt vọng, sự sợ hãi tột cùng của những nạn nhân, những linh hồn không cam lòng bị vướng mắc tại nơi này. Hắn ôm chặt Tiểu Phương đang run rẩy trong vòng tay, cố gắng truyền cho cô bé một chút hơi ấm, một chút bình yên.

Tiêu Hạo không thể chịu đựng thêm nữa. Hắn buông Tiểu Phương ra, giao cho Lục Trường Sinh, rồi lao đến một người bị thương nặng đang nằm thoi thóp gần đó. Đó là một vị tu sĩ trẻ, vẻ mặt còn non nớt, nhưng giờ đây đã bị tà khí ăn mòn đến mức một bên mặt gần như biến dạng, chỉ còn da bọc xương. Hắn lấy ra một lọ linh dược quý giá từ trong túi trữ vật, cẩn thận đổ vào miệng tu sĩ kia. Nhưng kỳ lạ thay, linh dược vừa chạm vào cơ thể đã bị tà khí bao phủ, lập tức bốc lên một làn khói đen, rồi tan biến, không chút tác dụng.

“Không!” Tiêu Hạo gầm lên, bàn tay nắm chặt, móng tay cắm sâu vào da thịt. “Không có tác dụng! Tà khí này quá mạnh! Nó đã ăn mòn tất cả!” Hắn bất lực nhìn vị tu sĩ trẻ run rẩy một lúc rồi tắt thở, đôi mắt mở to vô hồn nhìn lên trần đá. Tiếng gió hú qua những khe đá đổ nát lúc này nghe như tiếng khóc than ai oán của hàng vạn oan hồn, càng khiến cảnh tượng trở nên bi thương.

“Bình tĩnh, Tiêu Hạo.” Lục Trường Sinh khẽ nói, giọng trầm thấp, cố gắng giữ cho bản thân và những người khác không bị cuốn vào cơn phẫn nộ. “Vội vàng lúc này chỉ càng thêm nguy hiểm.” Hắn biết Tiêu Hạo đang đứng trên bờ vực của sự tuyệt vọng, nhưng sự nóng vội sẽ không giải quyết được gì.

“Bình tĩnh?” Tiêu Hạo quay phắt lại, ánh mắt rực lửa nhìn thẳng vào Lục Trường Sinh. “Làm sao ta có thể bình tĩnh khi thấy cảnh này? Ngươi nói ‘đạo của sự im lặng’, nhưng sự im lặng lúc này chẳng khác nào đồng lõa với cái ác! Ngươi nhìn xem, những người này chết thảm như vậy, chỉ vì chúng ta quá yếu ớt, quá hèn nhát để đối mặt với tà đạo! Nếu ngay cả những tu sĩ chính đạo cũng không thể làm gì, thì ai sẽ cứu vớt chúng sinh? Ai sẽ ngăn cản Cổ Thần Chi Nhãn thôn phệ tất cả?!”

Những lời nói của Tiêu Hạo vang vọng trong không gian u tối, mang theo sự phẫn nộ tột cùng, sự bất lực đến tuyệt vọng. Lục Trường Sinh im lặng, ánh mắt vẫn phức tạp, nhưng sâu thẳm trong đó, một ngọn lửa nhỏ bắt đầu cháy lên. Hắn hiểu Tiêu Hạo, hiểu được sự đau đớn mà hắn đang gánh chịu. Đạo của hắn là Tàn Pháp Cổ Đạo, là đạo của sự ổn định, của việc tránh xa nhân quả để giữ vững bản tâm. Nhưng lúc này, khi cái ác hiển hiện rõ ràng đến mức này, liệu sự im lặng có còn là lựa chọn đúng đắn? Liệu việc giữ vững bản tâm có đồng nghĩa với việc quay lưng lại với những sinh linh vô tội đang rên xiết?

Vô Danh Tán Tu, sau một hồi ho dữ dội, cũng gắng gượng nói: “Tiêu Hạo… đừng nói nữa… Trường Sinh đạo hữu đã cứu chúng ta… hắn có đạo lý của riêng mình.” Dù yếu ớt, nhưng hắn vẫn muốn xoa dịu tình hình. Hắn hiểu rằng, không phải ai cũng có thể gánh vác trách nhiệm của cả thiên hạ.

Nhưng Tiêu Hạo không nghe lọt tai. Hắn vẫn nhìn chằm chằm Lục Trường Sinh, như thể muốn tìm kiếm một câu trả lời, một sự can thiệp từ người bạn của mình. Ánh mắt Lục Trường Sinh vẫn trầm tĩnh, nhưng nội tâm hắn đang trải qua một cuộc đấu tranh dữ dội, giữa lời khuyên của Lão Quái Tử và nỗi thống khổ hiện hữu trước mắt.

***

Lục Trường Sinh dẫn cả nhóm lùi sâu hơn vào một khe đá hẹp, nơi tà khí có vẻ loãng hơn một chút, đủ để họ có một khoảng không gian tạm thời an toàn. Hắn ngồi xuống trên một phiến đá lạnh lẽo, ôm Tiểu Phương vào lòng, cố gắng trấn an cô bé đang ngủ gục trong vòng tay, hơi thở vẫn còn gấp gáp vì sợ hãi. Tiểu Phương dường như đã quá mệt mỏi và kiệt sức, giấc ngủ của cô bé không được an lành, thỉnh thoảng lại khẽ rùng mình, như đang gặp phải ác mộng.

Tiêu Hạo không ngồi, hắn đứng thẳng, lưng dựa vào vách đá lạnh lẽo, ánh mắt đỏ ngầu vẫn chưa hề nguôi ngoai. Khuôn mặt Tiêu Hạo gầy gò đi trông thấy, đôi mắt láu lỉnh thường ngày giờ đầy vẻ căm hờn, một sự căm hờn không chỉ dành cho tà đạo, mà còn cho cả sự bất lực của chính bản thân và của những người xung quanh. Mái tóc đen của hắn dính bết mồ hôi và bụi bặm, trông hắn tiều tụy hơn bao giờ hết. Tiếng gầm thét của Cổ Thần Chi Nhãn ngày càng gần, nhịp đập trầm đục của nó như muốn xé toạc màng nhĩ, như một lời nhắc nhở về hiểm nguy luôn rình rập, về thời gian đang cạn dần.

Một không khí im lặng nặng nề bao trùm lấy không gian chật hẹp, chỉ có tiếng thở dốc của những người bị thương và tiếng Cổ Thần Chi Nhãn. Tiêu Hạo đột nhiên lên tiếng, giọng nói khàn đặc vì uất ức, nhưng lần này không còn là sự phẫn nộ bộc phát, mà là một lời cầu xin tuyệt vọng.

“Trường Sinh,” hắn gọi, giọng yếu ớt nhưng đầy sức nặng. “Ta biết ngươi có đạo lý của mình, đạo lý của sự thấu hiểu, của sự bình ổn. Nhưng lúc này, đạo lý đó có thể cứu được ai? Cổ Thần Chi Nhãn đang thức tỉnh, tà đạo hoành hành khắp nơi, giết chóc không ghê tay. Nếu không có ai ra tay, tất cả chúng ta đều sẽ chết, và những người vô tội kia cũng vậy! Ngươi đã thấy cảnh tượng bên ngoài rồi đấy. Không ai được an toàn. Không ai thoát được. Nếu chúng ta không làm gì, chúng ta sẽ chỉ là những kẻ hèn nhát, chỉ biết trốn chạy!”

Lời nói của Tiêu Hạo như những mũi kim sắc bén, đâm thẳng vào đạo tâm của Lục Trường Sinh. Hắn nhắm mắt lại, Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể tự động vận chuyển, linh khí trong đan điền dần ổn định trở lại, xua tan đi sự hỗn loạn trong tâm trí. Hắn nhớ lại lời của Lão Quái Tử: “Đạo của sự lựa chọn… giá trị của sự im lặng.” Lão Quái Tử đã dạy hắn không nên bị cuốn vào vòng xoáy nhân quả, không nên vì nhất thời cảm xúc mà làm xáo trộn đạo tâm. Nhưng Lão Quái Tử cũng nói, tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn. Con đường của Lục Trường Sinh, Tàn Pháp Cổ Đạo của hắn, là để giữ vững bản tâm, để nhìn rõ bản chất của vạn vật. Liệu bản chất của vạn vật có bao gồm cả sự đau khổ, sự tàn ác này, và bản tâm hắn có chấp nhận nó mà không làm gì?

Lục Trường Sinh mở mắt, ánh mắt trầm tư nhìn vào khoảng không vô định, rồi dừng lại ở khuôn mặt tiều tụy của Tiêu Hạo. “Đạo của ta… không phải là không hành động.” Hắn nói, giọng trầm thấp, chậm rãi, nhưng mỗi lời đều mang sức nặng ngàn cân. “Mà là hành động theo cách của ta.”

Tiêu Hạo nhìn hắn, trong lòng vừa nghi hoặc vừa tràn đầy hy vọng. “Vậy thì ngươi định làm gì?” Hắn hỏi, giọng điệu xen lẫn sự thúc giục và một chút khẩn cầu. “Cứu những người bị kẹt? Hay tìm cách thoát thân?”

Lục Trường Sinh quay đầu lại, ánh mắt kiên định hơn bao giờ hết. Trong đôi mắt đen láy ấy, không còn sự dao động, không còn sự giằng xé, mà là một sự quyết tâm sắt đá, một tia sáng trí tuệ lóe lên. “Cả hai.” Hắn đáp, một nụ cười nhạt hiện trên môi, nhưng nụ cười đó lại ẩn chứa một sức mạnh vô hình. “Nhưng không phải theo cách của bọn chúng.”

Hắn siết nhẹ tay Tiểu Phương, cảm nhận hơi ấm nhỏ bé của cô bé. “Hãy tìm một lối khác. Một lối mà bọn chúng không thể ngờ tới. Và cứu những người còn có thể cứu.” Lục Trường Sinh nói. Hắn nhắm mắt lại lần nữa, không phải để nghỉ ngơi, mà để Tàn Pháp Cổ Đạo vận chuyển hết công suất. Linh khí trong cơ thể hắn dần ổn định hoàn toàn, một luồng ý chí kiên định lan tỏa khắp châu thân. Hắn bắt đầu suy tính một kế hoạch, các đường nét suy tư hiện rõ trên khuôn mặt điềm tĩnh. Không có thiên phú nghịch thiên, không có bàn tay vàng, nhưng Lục Trường Sinh có một đạo tâm kiên cố, một ý chí bền bỉ và khả năng tự nhận thức sâu sắc. Hắn biết, trong tình thế này, hành động theo cách riêng của Tàn Pháp Cổ Đạo mới là con đường duy nhất.

Tiêu Hạo nhìn hắn, trong lòng vừa nghi hoặc vừa tràn đầy hy vọng. Hắn không hiểu rõ đạo lý của Lục Trường Sinh, nhưng hắn tin tưởng vào người bạn này. Sự tàn phá và quy mô của sự kiện Cổ Thần Chi Nhãn thức tỉnh cho thấy hiểm họa tà đạo đã vượt xa tưởng tượng, có thể liên quan đến một âm mưu lớn hơn của Ma Quân Huyết Ảnh, một hiểm họa có thể nhấn chìm toàn bộ Cửu Thiên Linh Giới. Nhưng giờ đây, khi Lục Trường Sinh đưa ra quyết định, Tiêu Hạo cảm thấy một tia sáng le lói giữa màn đêm u tối. Sự phẫn nộ của hắn đã thúc đẩy Lục Trường Sinh, và lời thúc giục của hắn đã khiến Lục Trường Sinh thay đổi cách tiếp cận, không chỉ còn là ‘né tránh’ mà sẽ chủ động ‘can thiệp’ theo cách riêng của mình, định hình lại ‘đạo của sự lựa chọn’ thành ‘đạo của người cứu thế’ một cách đặc biệt.

Con đường tu hành vẫn tiếp diễn, và Đạo của Lục Trường Sinh, dù chậm rãi, dù khác biệt, nhưng chưa bao giờ ngừng lại. Nó chỉ đang tìm kiếm một hướng đi mới, phù hợp với đại thế biến thiên, nhưng vẫn giữ vững bản tâm bất biến.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free