Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 182: Vòng Vây Tử Khí: Lựa Chọn Giữa Nhân Quả Và Đạo Tâm

Lục Trường Sinh khẽ gật đầu, ánh mắt kiên định xuyên qua màn sương tà khí mờ mịt. Hắn không nói thêm lời nào, chỉ lặng lẽ quay người, dẫn Tiêu Hạo và Tiểu Phương bước vào cái "khe hở" mà hắn vừa cảm ứng được. Đó không phải là một cánh cửa hay một lối đi rõ ràng, mà là một vết nứt sâu hoắm trên vách đá, được che khuất bởi những phiến đá vụn và dây leo cổ thụ. Bên trong tối đen như mực, chỉ có tiếng gió rít qua khe hở tạo nên những âm thanh ghê rợn, như tiếng than khóc của vạn quỷ.

Vừa đặt chân vào, một luồng tà khí nồng đậm hơn hẳn bên ngoài ập đến, lạnh lẽo thấu xương, mang theo mùi tử khí và lưu huỳnh khó chịu. Không khí trở nên đặc quánh, nặng nề, như thể có vô số oan hồn đang giằng xé trong không gian hẹp. Lục Trường Sinh cảm nhận rõ ràng sự ăn mòn của nó lên linh khí và cả đạo tâm, một cảm giác nhức nhối lan tỏa trong từng kinh mạch. Hắn ngay lập tức vận chuyển Tàn Pháp Cổ Đạo, một luồng khí tức cổ xưa, trầm tĩnh như mặt hồ sâu, bao bọc lấy thân thể, hóa giải đi một phần lớn sự xâm thực của tà khí. Tàn Pháp Cổ Đạo không hề phô trương, không tỏa ra hào quang rực rỡ, nhưng lại vững vàng như bàn thạch, bảo vệ tâm hồn hắn khỏi sự cám dỗ và ăn mòn của cái ác.

Tiêu Hạo đi phía sau, sắc mặt tái mét. Hắn gắng gượng vận chuyển linh lực để chống đỡ, nhưng hiệu quả chẳng đáng là bao. Tà khí nơi đây dường như có thể xuyên thấu qua mọi lớp phòng ngự, trực tiếp xâm nhập vào linh hải, khiến hắn cảm thấy đầu óc choáng váng, linh lực trì trệ. Hắn liên tục quan sát xung quanh, đôi mắt láu lỉnh giờ đây đầy vẻ lo lắng và sợ hãi. Mỗi bước chân đều cẩn trọng, sợ hãi giẫm phải thứ gì đó ghê rợn trong bóng tối thăm thẳm.

“Trường Sinh, chúng ta phải làm sao đây?” Tiêu Hạo thì thầm, giọng nói run rẩy, “Cổ vật đó... nó mạnh hơn ta tưởng rất nhiều! Tà khí này cứ tiếp tục, chúng ta không trụ nổi lâu đâu!” Hắn cảm thấy mình như một con thuyền nhỏ bé giữa biển cả bão tố, sắp bị nuốt chửng bất cứ lúc nào. Sự bất lực dâng trào khiến hắn càng thêm hoảng loạn. Hắn biết Lục Trường Sinh mạnh mẽ, nhưng sự hiện diện của 'Cổ Thần Chi Nhãn' và Hắc Phong Lão Tổ đã vượt quá mọi dự liệu của hắn.

Tiểu Phương nép sát vào lưng Lục Trường Sinh, thân thể run rẩy như chiếc lá trước gió. Đôi mắt nàng mở to trong bóng tối, cố gắng nhìn xuyên qua màn sương đen kịt nhưng vô vọng. Nàng không hiểu được những gì đang diễn ra, chỉ cảm thấy một nỗi sợ hãi tột cùng, một bản năng sinh tồn mách bảo nàng phải bám chặt lấy người duy nhất mang lại cho nàng cảm giác an toàn. Mùi tử khí nồng nặc, mùi máu tanh thoang thoảng trong không khí khiến nàng buồn nôn, nhưng nàng cố gắng kiềm chế, không dám phát ra bất kỳ âm thanh nào.

Lục Trường Sinh vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh, không để lộ một chút cảm xúc nào ra bên ngoài. Bước chân hắn vẫn vững vàng, chậm rãi, nhưng mỗi bước đều tính toán cẩn thận. Tâm niệm của hắn như một dòng suối trong trẻo, chảy xiết giữa dòng tà khí cuồn cuộn. "Đạo của sự im lặng không phải là trốn tránh, mà là lựa chọn hành động đúng lúc, đúng cách. Nhưng giới hạn của ta ở đâu?" Hắn tự hỏi. Hắn không sợ hãi cái chết, nhưng hắn quan ngại về hậu quả của mỗi lựa chọn. Tàn Pháp Cổ Đạo không dạy hắn cách hủy diệt, mà dạy hắn cách tồn tại, cách dung hòa, cách tìm ra con đường của riêng mình giữa vạn pháp. Hắn cảm nhận được sự thôi thúc từ 'Cổ Thần Chi Nhãn' – một loại năng lượng thèm khát, muốn nuốt chửng mọi sự sống, mọi linh khí, thậm chí cả ý chí. Nó không chỉ là một cổ vật, mà là một thực thể sống đang thức tỉnh, một hiểm họa có thể thay đổi cục diện của Cửu Thiên Linh Giới.

Hắn vận dụng Tàn Pháp Cổ Đạo, không phải để chống lại mà để thấu hiểu. Hắn không cố gắng đẩy lùi tà khí, mà để nó lướt qua, cảm nhận từng dòng chảy, từng dao động nhỏ nhất. Bằng cách đó, hắn dần dần phân tích được cấu trúc của mê cung tà khí này, những điểm yếu, những khe hở ẩn chứa. Hắn không phải là kẻ muốn tranh hùng xưng bá, nhưng hắn cũng không phải là kẻ hèn nhát chỉ biết lẩn tránh. Con đường của hắn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận, đó là con đường của sự thấu hiểu và vững bền. Hắn biết rằng mình không thể mãi trốn tránh, nhưng cũng không thể hành động một cách mù quáng. Hắn phải tìm ra một lối thoát, một con đường không chỉ cho bản thân mà còn cho những người yếu đuối đang bám víu vào hắn. Hắn nhớ lại lời Lão Quái Tử: "Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán." Hắn không đoán được ý đồ của Hắc Phong Lão Tổ, nhưng hắn có thể lựa chọn cách phản ứng của mình. Ánh mắt hắn lướt qua những phiến đá phủ rêu phong, những trụ đá đổ nát trong bóng tối, tìm kiếm bất kỳ dấu hiệu nào của một lối ra, một sự thay đổi trong dòng chảy tà khí.

Càng tiến sâu vào lối đi bí mật, không gian càng trở nên rộng lớn hơn, nhưng cũng càng tăm tối và đầy rẫy những nguy hiểm. Lục Trường Sinh dừng lại tại một ngã rẽ, giơ tay ra hiệu cho Tiêu Hạo và Tiểu Phương. Hắn nhắm mắt lại, Tàn Pháp Cổ Đạo vận chuyển đến cực điểm, từng thớ thịt, từng tế bào đều rung động theo một tần số đặc biệt. Hắn không chỉ nghe bằng tai, nhìn bằng mắt, mà cảm nhận bằng cả linh hồn. Hắn dò xét tình hình bên ngoài khe đá, không phải bằng thần thức thông thường bị tà khí che chắn, mà bằng sự thấu triệt của Tàn Pháp Cổ Đạo. Hắn nhận ra, các tuyến đường chính xung quanh đây đã bị phong tỏa hoàn toàn bởi các trận pháp tà đạo mới, mạnh mẽ và tinh vi hơn rất nhiều. Hắc Phong Lão Tổ không chỉ muốn thức tỉnh 'Cổ Thần Chi Nhãn', mà còn muốn biến toàn bộ Di Tích Thần Điện thành một lò tế luyện khổng lồ.

Bầu không khí trở nên nặng nề hơn bao giờ hết, không phải chỉ vì tà khí, mà còn vì những tiếng la hét, tiếng binh khí va chạm và tiếng gầm gừ vang vọng từ phía xa. Những âm thanh đó như những mũi kim châm vào tâm trí, khiến Tiêu Hạo và Tiểu Phương càng thêm sợ hãi. Lục Trường Sinh mở mắt, ánh mắt trầm tĩnh nhưng ẩn chứa một tia lo lắng hiếm hoi. Hắn cảm nhận được sự tuyệt vọng, oán khí dâng trào từ những sinh linh đang bị mắc kẹt.

Lục Trường Sinh dẫn hai người men theo một hành lang hẹp, xuyên qua một vòm đá đổ nát, cuối cùng dẫn đến một khu vực rộng lớn hơn, nhưng cũng là một cái bẫy chết chóc. Trước mắt họ là một cảnh tượng kinh hoàng. Khoảng mười tu sĩ chính đạo và tán tu, ăn mặc đủ loại, từ đạo bào thanh khiết đến y phục giản dị, đang bị vây hãm bởi một toán tà tu đông đảo, khoảng hai mươi tên. Chúng mặc giáp đen, tay cầm vũ khí hình răng nanh sắc lạnh, khuôn mặt độc ác bị che khuất một phần bởi mũ giáp. Dẫn đầu toán tà tu là một Ma Sát Tiểu Đội Trưởng, thân hình vạm vỡ, đôi mắt đỏ ngầu lóe lên vẻ hung tợn, trên tay cầm một lưỡi hái lớn bằng xương thú.

Các tu sĩ bị kẹt đã kiệt sức, nhiều người bị thương nặng. Linh lực của họ đã cạn kiệt, tà khí từ 'Cổ Thần Chi Nhãn' và các trận pháp xung quanh ăn mòn thân thể, khiến họ không thể chống cự hiệu quả. Họ không phải là những kẻ tham lam tranh giành cơ duyên, mà chỉ là những người vô tội, những tán tu yếu ớt hoặc những đệ tử môn phái nhỏ bé lạc bước vào Di Tích Thần Điện, giờ đây bị mắc kẹt trong cơn đại nạn. Khuôn mặt họ hằn rõ vẻ tuyệt vọng, đôi mắt trống rỗng nhìn lên bầu trời tà khí cuồn cuộn, như thể đang chờ đợi một kết cục bi thảm. Một Vô Danh Tán Tu, thân hình gầy gò, tay nắm chặt thanh kiếm đã sứt mẻ, thều thào trong hơi thở đứt quãng: “Trời ơi... Chúng ta không thoát được rồi... Hắc Phong Lão Tổ muốn chúng ta làm vật hiến tế...” Giọng nói của hắn tràn đầy sự tuyệt vọng, không còn một chút hy vọng nào.

Ma Sát Tiểu Đội Trưởng bật cười khẩy, tiếng cười khàn đục như tiếng quạ kêu trong đêm. Hắn vung lưỡi hái lớn lên, một luồng tà khí đen đặc tỏa ra, chém đứt ngang một cây cột đá cổ thụ gần đó. “Đừng phí sức nữa! Linh khí của các ngươi sẽ là chất dinh dưỡng tuyệt vời cho Cổ Thần Chi Nhãn. Đừng trách ai, trách các ngươi quá yếu ớt!” Hắn nói, giọng điệu đầy sự chế giễu và khát máu. Những tên tà tu khác cũng hùa theo, tiếng reo hò và tiếng cười vang vọng trong không gian u ám, tạo nên một bản giao hưởng chết chóc. Chúng không chỉ muốn giết, mà còn muốn tận hưởng nỗi sợ hãi và tuyệt vọng của con mồi.

Lục Trường Sinh ẩn mình sau một khối đá lớn, quan sát toàn bộ cảnh tượng. Mùi máu tanh nồng nặc xộc vào mũi, hòa lẫn với mùi lưu huỳnh và tử khí, khiến không khí càng thêm ghê rợn. Hắn cảm nhận được sự thống khổ và oán khí từ những người bị kẹt, một làn sóng cảm xúc tiêu cực dâng trào mạnh mẽ. Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể hắn tự động vận chuyển, trấn áp những tạp niệm và cảm xúc tiêu cực, nhưng không thể hoàn toàn loại bỏ sự đồng cảm. Đạo tâm hắn vững như bàn thạch, nhưng lòng trắc ẩn của một phàm nhân vẫn còn đó. Hắn nhìn thấy Tiểu Phương bám chặt lấy hắn, đôi mắt mở to đầy sợ hãi, như thể những tu sĩ kia chính là hình ảnh phản chiếu của chính nàng nếu không có hắn bảo vệ.

Tiêu Hạo nắm chặt tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay. Đôi mắt hắn hằn lên tia giận dữ, muốn xông ra giúp đỡ. “Trường Sinh, chúng ta... chúng ta không thể đứng nhìn như vậy!” Hắn thì thầm, giọng nói nghẹn lại vì phẫn nộ. Lục Trường Sinh không nói gì, chỉ khẽ lắc đầu, ánh mắt vẫn tập trung cao độ vào nhóm tà tu và những người bị vây hãm. Hắn biết rằng việc xông ra một cách đường đột không khác gì tự sát, và thậm chí còn có thể khiến Tiểu Phương và Tiêu Hạo gặp nguy hiểm. Hắn không thể hành động theo cảm tính, mà phải dựa vào lý trí và đạo tâm của mình.

Đây chính là lúc "đạo của sự lựa chọn" được thử thách. Hắn có thể quay lưng đi, tiếp tục tìm kiếm một lối thoát an toàn hơn cho bản thân và hai người bạn đồng hành. Đó sẽ là "giá trị của sự im lặng" theo một cách hiểu tiêu cực, sự im lặng của kẻ bàng quan. Nhưng liệu đó có phải là con đường mà hắn thực sự muốn đi? Con đường tu hành của Lục Trường Sinh không phải là con đường của kẻ vô tình, vô cảm. Hắn không chạy theo sức mạnh, mà chạy theo sự thấu hiểu và chân lý. Hắn nhận ra, nếu không ra tay, những người này chắc chắn sẽ chết, linh hồn của họ sẽ bị 'Cổ Thần Chi Nhãn' thôn phệ, trở thành một phần của thứ tà vật ghê tởm kia. Việc cứu giúp những người vô tội, không phải vì danh vọng hay lợi ích, mà vì lương tri, vì một phần đạo nghĩa trong tâm, có lẽ chính là một phần của "đạo" mà hắn đang tìm kiếm.

Lục Trường Sinh đứng giữa lằn ranh quyết định. Hắn nhớ lại lời Lão Quái Tử về 'đạo của sự lựa chọn' và 'giá trị của sự im lặng'. Im lặng không phải là không làm gì, mà là làm theo cách của mình, không bị cuốn vào vòng xoáy tranh giành ồn ào. Hắn hiểu rằng cứu giúp những người vô tội này là một phần của 'đạo' mà hắn theo đuổi, một phần của sự trưởng thành nội tâm. Hắn không thể đứng nhìn sự tàn khốc này diễn ra mà không hành động, nhưng hắn cũng không thể phô trương sức mạnh, làm lộ ra bí mật của Tàn Pháp Cổ Đạo và cuốn mình vào vòng xoáy nhân quả của sự tranh giành.

Hắn khẽ thở dài, một tiếng thở rất khẽ, gần như không thể nghe thấy trong tiếng gầm gừ của tà khí và tiếng la hét. Đôi mắt trầm tư của hắn lóe lên một tia sáng quyết đoán. Lục Trường Sinh quay sang Tiêu Hạo, giọng hắn trầm tĩnh, vững vàng như bàn thạch, trấn an mọi lo lắng: “Ngươi và Tiểu Phương ở lại đây, ẩn nấp kỹ càng. Ta sẽ tạo ra một lối thoát. Hãy chuẩn bị dẫn họ đi theo đường này.” Hắn chỉ tay về phía một khe đá hẹp hơn, khuất sau một bức tường đổ nát, nơi hắn đã cảm ứng được dòng chảy tà khí có phần yếu hơn, một điểm yếu trong trận pháp phong tỏa của tà đạo.

Tiêu Hạo ngạc nhiên, nhưng hắn đã quá quen với sự điềm tĩnh và những hành động khó lường của Lục Trường Sinh. Mặc dù vẫn còn lo lắng, nhưng một niềm tin tuyệt đối vào người bạn đồng hành đã xua tan phần nào sự sợ hãi. Hắn gật đầu mạnh mẽ, giọng nói đầy kiên định: “Được! Ngươi cẩn thận!” Hắn biết Lục Trường Sinh sẽ không bao giờ hành động một cách mù quáng. Tiểu Phương vẫn sợ hãi, nhưng nàng cũng cảm nhận được sự kiên cường từ Lục Trường Sinh, và nàng chỉ biết bám víu vào niềm hy vọng mong manh đó.

Lục Trường Sinh lặng lẽ vận chuyển linh lực Tàn Pháp Cổ Đạo. Hắn không sử dụng bất kỳ thần thông hay pháp thuật phô trương nào. Thay vào đó, hắn tập trung linh lực vào một vài viên đá vụn nhỏ nằm rải rác trên mặt đất. Bằng Tàn Pháp Cổ Đạo, hắn không chỉ truyền linh lực vào chúng mà còn khắc sâu một pháp trận nhỏ xíu, cực kỳ tinh vi, ẩn chứa một luồng khí tức hỗn loạn, mô phỏng lại sự nhiễu loạn của tà khí. Những viên đá này không mang theo sức mạnh hủy diệt, nhưng lại có khả năng gây ra sự xáo trộn trong dòng chảy tà khí và năng lượng của trận pháp.

Hắn chờ đợi một khoảnh khắc thích hợp, khi sự chú ý của Ma Sát Tiểu Đội Trưởng và các tà tu đang tập trung vào việc tàn sát nhóm tu sĩ bị kẹt. Với một động tác nhẹ nhàng, gần như vô hình, hắn ném những viên đá nhỏ về phía một góc khuất xa hơn, nơi có một dòng tà khí đang chảy xiết nhất. Những viên đá bay đi không một tiếng động, chìm vào màn sương đen kịt. Ngay khi chúng chạm vào điểm yếu trong trận pháp tà đạo và dòng chảy tà khí, một tiếng nổ nhỏ, không quá lớn nhưng đủ để gây chú ý, vang lên. Kèm theo đó là một luồng linh khí hỗn loạn bùng phát, như thể một phần của trận pháp bị nhiễu loạn đột ngột.

“Cái gì?!” Ma Sát Tiểu Đội Trưởng gầm lên, đôi mắt đỏ ngầu quét về phía phát ra tiếng động. “Có kẻ nào dám giở trò? Mau, hai tên đi kiểm tra!” Hắn lập tức phái hai tên tà tu đi điều tra. Sự chú ý của hắn đã bị phân tán. Đây chính là khoảnh khắc Lục Trường Sinh chờ đợi.

Trong khi hai tên tà tu chạy đi và sự chú ý của Ma Sát Tiểu Đội Trưởng bị chuyển hướng, Lục Trường Sinh lập tức hành động. Hắn không lao ra đối đầu, mà chỉ khẽ nhún mình, một làn sương đen mỏng do Tàn Pháp Cổ Đạo hóa giải tà khí tạo ra, bao bọc lấy thân hình hắn. Hắn lướt đi như một bóng ma, nhanh nhẹn nhưng không hề gây ra tiếng động. Hắn không nhắm vào Ma Sát Tiểu Đội Trưởng, mà lao thẳng đến nhóm tu sĩ đang bị vây hãm.

“Chạy đi! Nhanh lên!” Lục Trường Sinh thì thầm, giọng nói trầm thấp nhưng đầy uy lực. Hắn không nói nhiều, chỉ dùng ánh mắt và một cái phẩy tay nhẹ để chỉ dẫn họ về phía khe đá nơi Tiêu Hạo và Tiểu Phương đang chờ đợi. Những tu sĩ bị kẹt, đang trong cơn tuyệt vọng, bất ngờ thấy một bóng người lao tới, tạo ra một khe hở nhỏ trong vòng vây của tà tu. Họ không kịp suy nghĩ, chỉ theo bản năng mà lao về phía lối thoát được chỉ dẫn. Vô Danh Tán Tu, với chút sức lực cuối cùng, cũng ngẩng đầu lên, nhìn thấy ánh mắt kiên định của Lục Trường Sinh. Hắn không nói lời nào, chỉ gật đầu một cái, rồi lập tức quay người, dẫn những người còn lại lao vào khe đá.

Lục Trường Sinh không ở lại quá lâu. Hắn biết rằng Ma Sát Tiểu Đội Trưởng sẽ nhanh chóng nhận ra sự lừa dối. Hắn không có ý định chiến đấu với toàn bộ toán tà tu, cũng không muốn lộ ra quá nhiều về Tàn Pháp Cổ Đạo. Hắn chỉ tạo ra một cơ hội, một "khe hở" trong sự hỗn loạn, để những người vô tội có thể thoát thân. Hắn lướt đi như một làn khói, hòa mình vào màn sương đen kịt, biến mất không dấu vết.

Ma Sát Tiểu Đội Trưởng quay lại, nhận ra sự hỗn loạn và việc những con mồi đã trốn thoát. Hắn gầm lên một tiếng giận dữ: “Chết tiệt! Bọn chuột nhắt này! Đuổi theo! Giết sạch, không tha một ai!” Tiếng gầm thét của hắn vang vọng khắp không gian, kèm theo tiếng bước chân dồn dập của các tà tu đang truy đuổi.

Lục Trường Sinh đã kịp thời trở lại bên cạnh Tiêu Hạo và Tiểu Phương, cùng với nhóm tu sĩ vừa được giải cứu. Hắn không nói một lời, chỉ ra hiệu cho họ tiếp tục di chuyển sâu hơn vào lối đi bí mật. Tiêu Hạo nhìn hắn, ánh mắt vừa kinh ngạc vừa ngưỡng mộ, nhưng cũng không dám hỏi nhiều. Hắn hiểu rằng Lục Trường Sinh đã hành động theo cách riêng của mình, một cách khéo léo và âm thầm.

Trong bóng tối thăm thẳm, tiếng gầm gừ trầm đục của 'Cổ Thần Chi Nhãn' vẫn vang vọng, kết hợp với tiếng la hét và tiếng truy đuổi của tà tu. Lục Trường Sinh biết rằng hành động của hắn chỉ là một giọt nước giữa đại dương hỗn loạn, nhưng đối với những sinh linh vừa được cứu vớt, nó là cả một thế giới. Hắn không tìm kiếm sự ca ngợi, không cần danh tiếng. Con đường của hắn là con đường của sự thấu hiểu, của sự lựa chọn đúng đắn giữa thiện và ác, giữa nhân quả và đạo tâm. Hắn đã chọn hành động, không phải vì sức mạnh, mà vì lương tri, vì một phần đạo nghĩa mà Tàn Pháp Cổ Đạo đã vun đắp trong tâm hồn hắn. Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến. Con đường tu hành của hắn vẫn tiếp diễn, không một chút dừng nghỉ, và Đạo của hắn cũng chưa hề kết thúc.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free