Cửu thiên linh giới - Chương 181: Lời Tuyên Bố Từ Ác Mộng: Cổ Vật Thức Tỉnh
Tiếng gầm gừ trầm thấp, như tiếng vọng của một con thú khổng lồ bị giam cầm vạn năm, bỗng vang lên từ sâu thẳm trong lòng đất, khiến cả Di Tích Thần Điện rung chuyển nhẹ. Tiếng nhịp đập dường như cũng mạnh mẽ hơn, gấp gáp hơn. Cả Tiêu Hạo và Tiểu Phương đều giật mình tỉnh giấc, ánh mắt hoảng loạn nhìn Lục Trường Sinh. Hắn chỉ khẽ lắc đầu, ánh mắt kiên định, rồi quay người, nhẹ nhàng đánh thức Tiêu Hạo và Tiểu Phương, ra hiệu cho họ tiếp tục lên đường. Dù hiểm nguy cận kề, nhưng Lục Trường Sinh đã sẵn sàng đối mặt. Con đường tu hành của hắn vẫn tiếp diễn, không một chút dừng nghỉ, và Đạo của hắn cũng chưa hề kết thúc.
***
Lục Trường Sinh dẫn Tiêu Hạo và Tiểu Phương tiến sâu vào trong lối đi bí mật. Không khí nơi đây càng lúc càng trở nên u ám, lạnh lẽo, mang theo một mùi tử khí nồng nặc và ẩm mốc khó chịu, hòa lẫn chút mùi lưu huỳnh khét lẹt. Sương mù đen kịt lãng đãng trôi trong hành lang đá, che khuất tầm nhìn, khiến mọi thứ trở nên mờ ảo và rùng rợn. Tiếng gió hú ghê rợn luồn qua những khe nứt, như tiếng khóc than của vô số vong hồn bị giam cầm. Thỉnh thoảng, lại có tiếng xương cốt va chạm lạo xạo đâu đó trong bóng tối, hay tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ vách đá, tạo nên một bản giao hưởng chết chóc, bủa vây lấy tâm trí kẻ lữ hành.
Mỗi bước chân của Lục Trường Sinh đều thận trọng, linh giác của hắn mở rộng tối đa, dò xét từng ngóc ngách. Tiếng nhịp đập từ sâu thẳm lòng đất không chỉ mạnh mẽ hơn, mà còn mang theo một sự rung lắc dữ dội, khiến cả hành lang đá cổ kính này liên tục chấn động. Những hạt bụi mịn từ trần đá rơi lả tả, tạo thành một màn mưa bụi mờ ảo. Tà khí cuồn cuộn không ngừng nghỉ, đậm đặc đến mức có thể nhìn thấy bằng mắt thường, như những dải lụa đen lượn lờ trong không khí, ăn mòn linh lực và làm suy yếu ý chí của bất kỳ tu sĩ nào lọt vào đây. Tiểu Phương run rẩy bám chặt lấy vạt áo Lục Trường Sinh, đôi mắt non nớt tràn ngập vẻ sợ hãi. Làn da của nàng bé bỏng đã tái đi, hơi thở gấp gáp, tựa như nàng đang phải chịu đựng một thứ áp lực vô hình nào đó.
“Trường Sinh huynh, nhịp đập này… nó không giống linh mạch bình thường. Cảm giác như một thứ gì đó đang sống dậy, và nó thật đáng sợ!” Tiêu Hạo thì thầm, giọng nói mang theo sự lo lắng và bất an rõ rệt. Dù đã có kinh nghiệm đối phó với nhiều hiểm nguy, nhưng khí tức tà ác và sự rung chuyển liên tục này vẫn khiến hắn cảm thấy sởn gai ốc. Hắn đưa tay xoa xoa thái dương, cảm thấy linh lực trong cơ thể cũng bị tà khí xâm thực, chậm chạp và khó chịu hơn hẳn.
Lục Trường Sinh không trả lời ngay. Hắn tập trung vận chuyển Tàn Pháp Cổ Đạo, nguồn linh lực thanh tịnh chảy trong cơ thể hắn như dòng suối trong mát, xua tan đi sự ăn mòn của tà khí. Hắn cảm nhận được bản chất của nhịp đập này không phải là sự sống, mà là sự thức tỉnh của một thứ gì đó cổ xưa, mang theo một luồng uy lực hủy diệt vô cùng khủng khiếp. Tàn Pháp Cổ Đạo không tăng cường tu vi, nhưng nó giúp hắn giữ vững đạo tâm, thanh lọc linh giác, khiến hắn có thể nhìn rõ hơn bản chất của vạn vật. Hắn nhận ra, nhịp đập này không chỉ đơn thuần là năng lượng, mà còn ẩn chứa một ý chí tà ác sâu thẳm, đang cố gắng thôn phệ mọi thứ xung quanh để hoàn toàn trỗi dậy.
Hắn khẽ siết chặt tay Tiểu Phương, trấn an nàng bằng sự vững vàng của mình. “Bình tĩnh. Giữ vững tâm thần. Đây là một cổ vật bị phong ấn, giờ đây nó đang được đánh thức.” Giọng nói của Lục Trường Sinh trầm tĩnh, mang theo một sự trấn an lạ thường, như một dòng nước mát xoa dịu nỗi sợ hãi đang dâng trào trong lòng Tiêu Hạo và Tiểu Phương. Hắn dùng Tàn Pháp Cổ Đạo tạo ra một lớp bảo vệ mỏng, một màn ánh sáng xanh nhạt bao bọc lấy Tiêu Hạo và Tiểu Phương, giúp họ chống lại sự ăn mòn của tà khí. Dù lớp bảo vệ này không thể ngăn chặn hoàn toàn, nhưng nó cũng đủ để làm dịu đi cảm giác khó chịu và sự hoảng loạn của hai người.
Tiểu Phương rúc sâu hơn vào lưng Lục Trường Sinh, giọng nói nức nở: “Sợ quá… con thấy lạnh… và đau đầu quá!” Những lời nói ngây thơ của nàng như một mũi kim châm vào đạo tâm của Lục Trường Sinh. Hắn đã lựa chọn bảo vệ nàng, lựa chọn dẫn nàng vào nơi hiểm địa này. Giờ đây, hắn phải giữ vững lựa chọn của mình. Hắn không thể để Tiểu Phương bị tổn hại. Hắn không thể để những lời của Lão Quái Tử trở thành vô nghĩa. "Đạo của sự lựa chọn... giá trị của sự im lặng..." Hắn thầm nhắc nhở bản thân. Sự im lặng của hắn không phải là sự thờ ơ, mà là sự tỉnh táo để nhìn rõ bản chất, để không bị mê hoặc bởi những lời hứa hẹn hào nhoáng hay bị đe dọa bởi cường quyền. Nó là sự tự chủ, là tự do.
Lục Trường Sinh cố gắng giải mã bản chất của nhịp đập thông qua cảm ứng linh giác, đồng thời tìm kiếm một vị trí ẩn nấp an toàn hơn khi nhận thấy sự chấn động ngày càng tăng. Hắn cảm thấy mặt đất dưới chân mình không ngừng rung lắc, như thể toàn bộ Di Tích Thần Điện đang gầm gừ trong cơn đau đớn, chuẩn bị sụp đổ bất cứ lúc nào. Những vết nứt nhỏ bắt đầu xuất hiện trên vách đá xung quanh, lan rộng như mạng nhện, báo hiệu một sự kiện lớn hơn sắp sửa xảy ra. Hắn biết rằng không thể tiếp tục đi sâu hơn một cách vô định. Hắn cần một vị trí để quan sát, để hiểu rõ hơn về tình hình, trước khi đưa ra bất kỳ hành động nào. Đạo của hắn là vững chắc, không phải liều lĩnh.
Hắn nhìn quanh, đôi mắt đen láy lướt qua những khe đá hẹp, những ngách tối tăm. Cuối cùng, hắn phát hiện ra một khe nứt khá kín đáo trên vách đá bên phải, đủ để ba người ẩn mình mà không bị phát hiện. "Lại đây," hắn khẽ nói, kéo Tiêu Hạo và Tiểu Phương vào bên trong. Khe nứt dẫn vào một khoảng trống nhỏ, ẩm ướt và lạnh lẽo, nhưng ít nhất cũng tạm thời tránh được sự rung chuyển dữ dội của lối đi chính. Từ vị trí này, hắn có thể nghe rõ hơn những tiếng động từ xa, và cảm nhận rõ hơn sự biến động của linh khí và tà khí. Hắn biết, một cơn đại họa đang ập đến, và hắn phải sẵn sàng đối mặt.
***
Từ khe nứt nhỏ, Lục Trường Sinh cùng Tiêu Hạo và Tiểu Phương bất ngờ chứng kiến một cảnh tượng kinh hoàng tại khu vực tế đàn chính của Di Tích Thần Điện. Nơi đây từng là một khu vực linh thiêng, cổ kính, với những cột đá chạm khắc hoa văn tinh xảo và một tế đàn làm từ đá ngọc bích. Giờ đây, toàn bộ không gian bị bao trùm bởi tà khí cuồn cuộn, đặc quánh như mực, khiến ánh sáng yếu ớt của Di Tích Thần Điện cũng bị lu mờ. Thay vào đó, một thứ ánh sáng đỏ máu rợn người phát ra từ các trận pháp tà ác được vẽ chi chít trên mặt đất và các cột đá, khiến khung cảnh trở nên u ám, lạnh lẽo và đầy uy hiếp. Tiếng gió rít ghê rợn hòa lẫn với tiếng pháp khí tà ác va chạm, tiếng cười khẩy man rợ của các tà tu, tạo thành một bản nhạc kinh hoàng, như đến từ địa ngục.
Giữa trung tâm tế đàn, Hắc Phong Lão Tổ hiện ra, dáng người gầy gò, cao lêu nghêu, đôi mắt lõm sâu, sắc lạnh, giờ đây đã đỏ ngầu như hai đốm lửa ma quái. Mái tóc dài bạc phơ của lão ta rối bời trong làn tà khí, và nụ cười ghê rợn không ngừng nở trên khuôn mặt hốc hác, lộ ra những chiếc răng nanh nhọn hoắt. Lão ta mặc một bộ hắc bào cũ nát, rách rưới nhưng lại ẩn chứa ma khí nồng đậm, phấp phới như một bóng ma trong gió. Tay lão ta nâng cao một viên đá quý màu đỏ máu khổng lồ, toát ra những nhịp đập kinh hoàng, mạnh mẽ hơn gấp bội so với những gì Lục Trường Sinh cảm nhận được từ xa. Viên đá này không chỉ phát ra ánh sáng đỏ máu, mà còn tỏa ra những làn sóng tà khí vô hình, khiến không gian xung quanh méo mó, vặn vẹo.
Hắc Phong Lão Tổ nhìn xuống đám tà tu đang cuồng loạn bên dưới, rồi ngẩng đầu lên, giọng nói trầm thấp, khàn đặc, nhưng lại vang vọng khắp cả Di Tích Thần Điện, mang theo một sự tự mãn và cuồng vọng không gì sánh được: “Chư vị chính đạo ngu xuẩn! Hãy chứng kiến sự vĩ đại của Ma Đạo! Cổ Thần Chi Nhãn sẽ thức tỉnh, nuốt chửng linh khí mục nát của các ngươi, kiến tạo một thời đại mới của Huyết Ảnh Ma Tông!”
Lời tuyên bố của lão ta như một tiếng sấm vang giữa trời quang, khiến toàn bộ Di Tích Thần Điện chấn động dữ dội. Ngay sau đó, lão ta vung tay, hàng chục Ma Sát Tiểu Đội Trưởng, với khuôn mặt độc ác và giáp đen, tay cầm những vũ khí hình răng nanh, đồng loạt kích hoạt các trụ đá tà ác đã được cắm sẵn xung quanh tế đàn. Những trụ đá này lập tức bùng lên ánh sáng đỏ rực, kết nối với nhau, tạo thành một mạng lưới trận pháp khổng lồ, bao phủ toàn bộ không gian Di Tích Thần Điện.
“Cái gì? Cổ Thần Chi Nhãn? Lão ta muốn làm gì vậy?” Tiêu Hạo thì thầm đầy kinh hãi, đôi mắt mở to. Hắn cảm thấy linh lực trong cơ thể mình như bị một bàn tay vô hình siết chặt, trở nên khó khăn hơn trong việc vận chuyển. Viên đá quý màu đỏ máu kia dường như có thể thôn phệ mọi thứ, không chỉ linh khí, mà còn cả sinh mệnh.
Lục Trường Sinh không nói gì, ánh mắt hắn dán chặt vào viên đá quý khổng lồ mà Hắc Phong Lão Tổ đang nắm giữ. Hắn cảm nhận được một nguồn năng lượng tà ác cổ xưa, vượt xa những gì hắn từng biết, đang trỗi dậy. Đây không chỉ là một cổ vật, mà là một thực thể, một phần của thứ gì đó vĩ đại và khủng khiếp hơn rất nhiều. Hắn nhớ lại lời của Lão Quái Tử: "tiếng lòng của đại địa hay tiếng vọng của hủy diệt". Giờ đây, hắn hiểu rằng, đây chính là "tiếng vọng của hủy diệt".
Nội tâm Lục Trường Sinh cuộn sóng. "Đạo của sự lựa chọn... không phải là tránh né, mà là hiểu rõ và hành động đúng đắn. Cổ vật này... không chỉ thôn phệ linh khí, mà còn thôn phệ ý chí." Hắn nhận ra sự nguy hiểm thực sự của "Cổ Thần Chi Nhãn" không chỉ nằm ở sức mạnh vật chất, mà còn ở khả năng ăn mòn đạo tâm, biến đổi ý chí của tu sĩ. Đối với hắn, một tu sĩ đi theo con đường Tàn Pháp Cổ Đạo, việc giữ vững đạo tâm là tối quan trọng. Đây sẽ là một thử thách lớn cho con đường hắn đã chọn. Liệu hắn có thể giữ vững "bản ngã" của mình trước một thứ có thể thôn phệ cả ý chí?
Di Tích Thần Điện bắt đầu rung chuyển dữ dội hơn bao giờ hết. Đá rơi lả tả từ trần và vách tường, những bức tường đá cổ kính bắt đầu nứt toác, tạo thành những vết rạn lớn. Cảm giác như toàn bộ kiến trúc vĩ đại này đang gào thét trong cơn hấp hối. Lục Trường Sinh bảo vệ Tiêu Hạo và Tiểu Phương khỏi những mảnh vỡ đang rơi xuống. Hắn không chỉ quan sát bằng mắt thường, mà còn dùng linh giác để cảm nhận dòng chảy của tà khí, cách thức vận hành của trận pháp phong tỏa. Hắn ghi nhớ từng chi tiết, từng điểm yếu tiềm tàng, bởi hắn biết, nếu muốn thoát ra khỏi nơi này, hắn phải hiểu rõ kẻ thù.
Lời tuyên bố của Hắc Phong Lão Tổ không chỉ là một lời đe dọa, mà là một lời tuyên chiến. "Kiến tạo một thời đại mới của Huyết Ảnh Ma Tông." Câu nói đó khiến Lục Trường Sinh nhận ra rằng âm mưu này không chỉ dừng lại ở Di Tích Thần Điện. Nó là một phần của một kế hoạch lớn hơn, nhằm thay đổi cục diện toàn bộ Cửu Thiên Linh Giới. Sự thức tỉnh của "Cổ Thần Chi Nhãn" có thể là chìa khóa cho kế hoạch lớn hơn của Ma Quân Huyết Ảnh, hoặc một thực thể cổ xưa khác mà Lão Quái Tử đã ám chỉ. Sự hỗn loạn này đã vượt ra ngoài tầm kiểm soát của các tông môn chính đạo nhỏ lẻ tại đây, có lẽ cần sự can thiệp của các thế lực lớn hơn. Tuy nhiên, Lục Trường Sinh biết rằng, trước khi những thế lực đó kịp phản ứng, hắn phải tự mình tìm lấy con đường sống. Đạo của hắn là tự chủ, không phải trông chờ vào kẻ khác.
***
Lời tuyên bố của Hắc Phong Lão Tổ và sự kích hoạt của 'Cổ Thần Chi Nhãn' đẩy Di Tích Thần Điện vào hỗn loạn cực độ. Trận pháp phong tỏa đã hoàn thành, một màn sương mù đen đặc dày đặc bao phủ toàn bộ di tích, cắt đứt mọi liên lạc và lối thoát ra bên ngoài. Vô số tu sĩ chính đạo bị nhốt chặt bên trong, tiếng la hét hoảng loạn của họ vang vọng khắp các hành lang đá, hòa cùng tiếng đổ vỡ của kiến trúc và tiếng pháp khí va chạm loảng xoảng. Không khí trở nên u ám, lạnh lẽo, tràn ngập sự sợ hãi và tuyệt vọng. Mùi tử khí nồng nặc hơn bao giờ hết, xen lẫn mùi máu tanh và mùi lưu huỳnh khét lẹt.
Ma Sát Tiểu Đội Trưởng và Ma Binh, được tăng cường sức mạnh bởi tà khí từ 'Cổ Thần Chi Nhãn', bắt đầu truy quét những kẻ yếu đuối. Tiếng hô vang dội của Ma Sát Tiểu Đội Trưởng vang lên khắp nơi: “Không một kẻ nào được phép thoát! Chúng sẽ là tế phẩm cho Lão Tổ!” Chúng không chỉ giết chóc, mà còn thu thập linh hồn và máu huyết của các tu sĩ bị giết, đổ vào các trận pháp tà ác, cung cấp năng lượng cho 'Cổ Thần Chi Nhãn'. Cảnh tượng tàn khốc và ghê rợn đến mức khiến cả Tiêu Hạo cũng phải tái mặt.
Lục Trường Sinh phải vận dụng tối đa kinh nghiệm và sự bình tĩnh của mình để dẫn dắt Tiêu Hạo và Tiểu Phương. Hắn biết rằng việc đối đầu trực diện trong tình cảnh này là tự sát. "Đạo của sự im lặng đôi khi là sức mạnh lớn nhất," hắn thầm nhủ, nhớ lại lời Lão Quái Tử. Sự im lặng của hắn không phải là sự hèn nhát, mà là sự tỉnh táo để quan sát, để chờ đợi thời cơ, để tìm ra lối đi giữa muôn trùng hiểm nguy. Hắn khéo léo né tránh những cuộc chạm trán trực tiếp, lẩn khuất trong bóng tối của các hành lang đổ nát.
“Chết tiệt! Toàn bộ đều bị phong tỏa rồi! Chúng ta làm sao thoát ra đây, Trường Sinh huynh?” Tiêu Hạo thì thầm, giọng nói đầy sự hoảng loạn. Hắn cố gắng vận chuyển linh lực để dò xét xung quanh, nhưng tà khí dày đặc đã chặn đứng mọi cảm ứng, khiến hắn như một người mù trong đêm tối. Hắn cảm thấy bất lực, cảm giác sợ hãi dâng trào.
Lục Trường Sinh không vội vã trả lời. Đôi mắt hắn không rời khỏi tình hình xung quanh, quét qua từng góc khuất, từng khe nứt trên vách đá. Giọng hắn trầm tĩnh, vững vàng như bàn thạch, trấn an Tiêu Hạo: “Trận pháp phong tỏa này tuy mạnh, nhưng không phải không có điểm yếu. Chúng ta cần tìm một khe hở. Càng hỗn loạn, càng cần giữ vững tâm. Đạo của sự im lặng đôi khi là sức mạnh lớn nhất.” Hắn không chỉ nói cho Tiêu Hạo nghe, mà còn tự nhắc nhở chính mình. Đây là lúc đạo tâm của hắn được thử thách.
Hắn dùng Tàn Pháp Cổ Đạo để cảm nhận sự biến động của linh khí và tà khí, không chỉ trong không gian, mà còn trong chính kết cấu của trận pháp phong tỏa. Hắn nhận ra rằng, dù trận pháp có vẻ hoàn hảo, nhưng vẫn có những điểm yếu, những khe hở nhỏ, những nơi mà tà khí không thể hoàn toàn xuyên qua hoặc nơi năng lượng bị nhiễu loạn. Đó chính là những lối đi ẩn, những con đường mà những kẻ khác không thể nhận ra, chỉ có linh giác thanh tịnh và đạo tâm kiên cố mới có thể cảm ứng được.
Tiểu Phương vẫn run rẩy, nhưng khi nghe giọng nói kiên định của Lục Trường Sinh, nàng dường như cũng cảm thấy bớt sợ hãi hơn một chút. Nàng bám chặt lấy hắn, tin tưởng tuyệt đối. Lục Trường Sinh dẫn hai người di chuyển một cách cẩn trọng, khéo léo né tránh các đợt truy quét của tà tu. Hắn lợi dụng sự hỗn loạn, tiếng ồn ào và khói bụi để che giấu dấu vết. Hắn đi qua những hành lang đổ nát, những căn phòng mục ruỗng, đôi khi phải ẩn mình sau những tảng đá lớn đang rung chuyển, chờ đợi Ma Sát Tiểu Đội Trưởng đi qua.
Hắn nhận ra, sự im lặng và quan sát kỹ lưỡng là chìa khóa để tồn tại trong tình cảnh này. "Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán." Lời này của Lão Quái Tử lại vang vọng trong tâm trí hắn. Hắn không cố gắng đoán ý đồ của Hắc Phong Lão Tổ, mà chỉ tập trung vào việc tìm ra con đường của riêng mình. Hắn không chiến đấu theo cách của kẻ khác, mà chiến đấu theo cách của Đạo hắn.
Trong lúc di chuyển, Lục Trường Sinh chợt cảm thấy một luồng khí tức khác lạ, không phải tà khí, cũng không phải linh khí chính đạo, mà là một luồng năng lượng cổ xưa, ẩn chứa trong một bức tường đá đổ nát. Hắn dừng lại, nhắm mắt, dùng Tàn Pháp Cổ Đạo cảm ứng. Đó là một lối đi bí mật khác, không bị ảnh hưởng bởi trận pháp phong tỏa. Nó không phải là lối thoát ra ngoài, nhưng ít nhất, nó cũng sẽ dẫn họ đến một khu vực an toàn hơn, nơi họ có thể tạm thời tránh được sự truy quét của tà tu, và có thể, là một con đường khác để tìm hiểu bí mật của Di Tích Thần Điện này. Lục Trường Sinh mở mắt, ánh nhìn kiên định. Hắn đã tìm thấy "khe hở" trong sự hỗn loạn. Con đường tu hành của hắn vẫn tiếp diễn, không một chút dừng nghỉ, và Đạo của hắn cũng chưa hề kết thúc. Hắn khẽ gật đầu, ra hiệu cho Tiêu Hạo và Tiểu Phương, rồi dẫn họ tiến vào lối đi bí mật ấy, hướng về phía một tương lai đầy bất định nhưng cũng đầy hy vọng.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.