Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 180: Lời Ám Chỉ Giữa U Tối: Đạo Của Sự Lựa Chọn

Lối đi bí mật mà Lục Trường Sinh đã chọn, quả nhiên là một ẩn địa ít ai ngờ tới. Ngay khi Trưởng Lão Thanh Vân và các đệ tử vừa thoát đi vào khe hở do tảng đá đổ, hắn đã không chần chừ, dẫn Tiêu Hạo và Tiểu Phương rẽ vào một con đường khác, một con đường mà hắn cảm nhận được, không phải bằng thị giác hay thính giác thông thường, mà bằng sự rung động vi tế của Tàn Pháp Cổ Đạo, một luồng năng lượng kỳ lạ, lạnh lẽo và ẩn mật, vừa được "cánh cửa đỏ máu" kia hé mở.

Không gian chốn này khác biệt hoàn toàn với những hành lang rộng lớn, hoa lệ nhưng đầy rẫy tà khí hoành hành bên ngoài. Đây là một con đường hầm nhỏ hẹp, ẩm ướt, dường như xuyên sâu vào lòng đất hoặc một phần bị lãng quên của Di Tích Thần Điện. Ánh sáng từ bên ngoài không thể lọt vào, khiến màn đêm nơi đây trở nên đặc quánh, nuốt chửng mọi sắc màu, chỉ còn lại một màu đen thăm thẳm đến rợn người. Từng bước chân của họ vang vọng một cách cô độc trên nền đá lạnh lẽo, âm thanh đó nhanh chóng bị không khí nặng nề hấp thụ, không truyền đi xa.

Tà khí cuồn cuộn không phải theo kiểu bùng nổ, tàn bạo như những gì Hắc Phong Lão Tổ đã tạo ra, mà là một sự hiện hữu âm ỉ, dai dẳng, như một lớp sương mù đặc quánh, lạnh lẽo đến tận xương tủy. Nó len lỏi vào từng ngóc ngách, bám lấy từng thớ thịt, từng sợi tóc, tạo nên một áp lực vô hình, nặng nề đè nén lên tâm trí. Hơi thở của ba người trở nên nặng nhọc hơn, mỗi nhịp thở đều như hít vào một làn khí độc, dù Tàn Pháp Cổ Đạo của Lục Trường Sinh đã dựng lên một bức tường vô hình để bảo vệ.

Và rồi, có một âm thanh. Ban đầu, nó chỉ là một rung động cực kỳ yếu ớt, tưởng chừng như ảo giác, như tiếng đập của một trái tim khổng lồ bị chôn vùi dưới lòng đất sâu. Nhưng càng đi sâu, âm thanh ấy càng trở nên rõ ràng hơn, trầm đục và đều đặn, vang vọng từ sâu thẳm của lối đi. "Thình thịch... thình thịch..." Nó không phải là âm thanh của sự sống, mà là một thứ gì đó cổ xưa hơn, nguyên thủy hơn, mang theo một cảm giác vừa hùng vĩ vừa đáng sợ. Nó như một lời mời gọi, đồng thời cũng là một lời cảnh báo, khiến người ta không khỏi rùng mình.

Tiểu Phương, cô bé vốn đã yếu ớt và hoảng loạn, không chịu nổi bầu không khí này. Đôi mắt non nớt của cô bé mở to trong bóng tối, lấp lánh sự sợ hãi tột độ. Cô bé ôm chặt lấy Tiêu Hạo, khuôn mặt vùi vào vạt áo hắn, thân thể run rẩy không ngừng. “Cứu… cứu ta!” tiếng thì thầm lạc giọng của cô bé gần như tan biến trong sự tĩnh mịch đáng sợ. Tiêu Hạo cũng không khá hơn là bao. Dù đã chứng kiến nhiều hiểm nguy và cố gắng tỏ ra mạnh mẽ, nhưng trước sự bí ẩn và áp lực của tà khí cổ xưa này, hắn cũng cảm thấy một nỗi sợ hãi không tên. Hắn ôm chặt Tiểu Phương, bước chân nặng nề, ánh mắt dò xét xung quanh trong vô vọng.

“Trường Sinh, cái nhịp đập này... rốt cuộc là cái gì vậy?” Tiêu Hạo thì thầm, giọng nói run rẩy, “Cứ như có thứ gì đó đang sống vậy! Ngươi có cảm thấy không? Nó... nó cứ như đang gọi chúng ta...” Hắn quay sang nhìn Lục Trường Sinh, hy vọng tìm thấy một lời giải thích, một sự trấn an.

Lục Trường Sinh vẫn bước đi điềm tĩnh ở phía trước. Dáng người hắn không cao lớn, hơi gầy nhưng ẩn chứa một sự dẻo dai khó tả. Khuôn mặt thanh tú, đường nét hài hòa, đôi mắt đen láy thường mang vẻ trầm tư, điềm tĩnh, ít biểu lộ cảm xúc. Nhưng lúc này, trong bóng tối mờ mịt, đôi mắt ấy lại ánh lên một tia sáng mờ nhạt, không phải là ánh sáng của sự hoảng sợ, mà là của sự tập trung cao độ, của sự chiêm nghiệm. Hắn vận chuyển Tàn Pháp Cổ Đạo, một luồng linh lực ôn hòa chậm rãi vận hành trong cơ thể, không chỉ chống lại sự xâm thực của tà khí mà còn giúp hắn cảm nhận rõ ràng hơn về môi trường xung quanh. Từng hạt linh khí bị biến chất, từng rung động của không gian, từng tầng ý nghĩa ẩn sau nhịp đập trầm đục kia đều được hắn thu vào tâm trí.

Hắn không trả lời Tiêu Hạo ngay lập tức, mà trầm ngâm suy tư. "Không phải sống theo cách thông thường..." Lục Trường Sinh thầm nhủ trong lòng. "Nó là tàn dư của một sức mạnh cổ xưa, bị tà khí biến chất. Một sức mạnh đang bị thức tỉnh, bị biến dạng. Nguồn gốc của cánh cửa đỏ máu... có lẽ là thứ này. Nó không phải là một sinh vật, mà là một thực thể năng lượng, một phần của Di Tích Thần Điện này, nhưng đã bị nhiễm hóa, bị ăn mòn bởi tà niệm của vô số thời đại."

Mùi đá cũ, rêu phong, bụi bặm trộn lẫn với một mùi ẩm mốc khó chịu, và đặc biệt là mùi tà khí nồng nặc, như mùi máu tanh đã khô đọng vạn năm, càng khiến bầu không khí thêm phần ngột ngạt. Lục Trường Sinh hít thở sâu, cố gắng làm sạch tâm trí, giữ vững đạo tâm. Tàn Pháp Cổ Đạo không ban cho hắn sức mạnh bùng nổ, nhưng nó mang lại cho hắn sự thanh tịnh, sự kiên định, khả năng nhìn thấu bản chất của mọi vật. Hắn cảm nhận được sự ăn mòn của tà khí không chỉ dừng lại ở linh khí hay thể xác, mà còn len lỏi vào cả ý chí, vào cả đạo tâm, cố gắng gieo rắc sự hỗn loạn và tuyệt vọng.

"Chúng ta không nên dừng lại." Lục Trường Sinh cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói trầm ổn, dường như không bị ảnh hưởng bởi môi trường xung quanh. "Nhịp đập này, càng lúc càng mạnh. Nó không phải là thứ để chúng ta đối đầu trực diện lúc này. Mục tiêu của chúng ta là tìm lối thoát, không phải là khám phá bí mật của nó." Hắn nói, nhưng trong lòng lại không khỏi dấy lên một sự tò mò. Sức mạnh cổ xưa bị biến chất này, rốt cuộc là gì? Liệu nó có phải là nguồn gốc của tất cả tà khí đang hoành hành trong Di Tích Thần Điện?

Mặc dù nói vậy, nhưng Lục Trường Sinh vẫn giữ tốc độ di chuyển chậm rãi, cẩn trọng. Hắn không vội vàng, mỗi bước đi đều được tính toán kỹ lưỡng, đôi mắt liên tục quét qua những bức tường đá sần sùi, tìm kiếm bất kỳ dấu hiệu nào của cơ quan, cạm bẫy, hay lối rẽ. Tàn Pháp Cổ Đạo càng vận hành, hắn càng cảm thấy sự liên kết giữa nhịp đập ấy và luồng tà khí cổ xưa tuôn ra từ "cánh cửa đỏ máu" mà họ đã chứng kiến trước đó. Chúng là một, là hai, hay là một thể thống nhất? Câu hỏi đó lẩn quẩn trong tâm trí hắn, nhưng hắn biết, đây không phải lúc để tìm kiếm đáp án.

Tiêu Hạo nghe Lục Trường Sinh nói vậy, dù trong lòng vẫn còn sợ hãi, nhưng cũng cảm thấy được trấn an phần nào. Hắn gật đầu, siết chặt Tiểu Phương trong vòng tay, cố gắng theo kịp bước chân của Lục Trường Sinh. Cô bé Tiểu Phương, vẫn còn run rẩy, nhưng khi nghe giọng nói điềm tĩnh của Lục Trường Sinh, dường như cũng cảm thấy bớt lo sợ hơn một chút, chỉ còn bám víu vào Tiêu Hạo như một chiếc phao cứu sinh giữa biển cả hỗn loạn.

Họ tiếp tục tiến sâu vào bóng tối, bỏ lại phía sau tiếng giao tranh và tiếng kêu cứu ngày càng xa dần. Thay vào đó, tiếng nhịp đập trầm đục kia trở thành âm thanh duy nhất đồng hành cùng họ, như một lời nhắc nhở liên tục về sự tồn tại của một mối nguy hiểm khổng lồ, một bí mật đang ẩn mình dưới lòng đất của Di Tích Thần Điện. Lục Trường Sinh biết, hành trình này còn dài, và những gì họ vừa trải qua chỉ là khởi đầu. Con đường tu hành của hắn, một con đường chậm rãi và vững chắc, không thiên về tốc độ hay sức mạnh, mà tập trung vào việc giữ vững đạo tâm và thấu hiểu bản chất của vạn vật, đang được thử thách ở một mức độ chưa từng có. Mặc dù hắn không chủ động tìm kiếm phiền phức, nhưng hiểm nguy dường như luôn tìm đến hắn, buộc hắn phải đưa ra những lựa chọn, phải tìm kiếm một lối đi riêng giữa biển cả hỗn loạn của thế gian.

***

Sau một thời gian dài di chuyển trong bóng tối và sự ngột ngạt, cuối cùng họ cũng đến được một khoảng không gian rộng hơn một chút. Nơi đây không còn là một hành lang hẹp nữa, mà là một đại sảnh nhỏ, dường như là một bệ thờ cổ xưa đã bị bỏ hoang. Tà khí vẫn nồng nặc, nhưng có vẻ loãng hơn một chút so với lối đi vừa rồi. Ánh sáng yếu ớt từ một khe nứt trên cao, có lẽ là một vết nứt xuyên qua tầng tầng lớp lớp đá, chiếu xuống, soi rõ một phần của bệ đá cổ giữa căn phòng. Trên bệ đá, những phù văn cổ xưa đã mờ nhạt theo thời gian, nhưng vẫn ẩn chứa một vẻ bí ẩn, như những lời nguyền hay chú thuật đã được khắc ghi từ vạn năm trước. Tiếng nhịp đập trầm đục vẫn vang vọng, nhưng từ một khoảng cách xa hơn, như tiếng vọng từ một vực sâu không đáy. Mùi ẩm mốc và tà khí nhẹ vẫn bám vào không khí, gợi lên cảm giác cũ kỹ và mục nát.

Lục Trường Sinh dừng lại, ánh mắt quét qua bệ đá, những phù văn cổ xưa kia dường như ẩn chứa một loại năng lượng đặc biệt, nhưng đã bị tà khí ăn mòn đến mức không thể nhận dạng. Hắn đang định tiến lại gần hơn để quan sát, thì một bóng người già nua đột ngột xuất hiện từ hư không, không một tiếng động. Cứ như thể ông ta đã luôn đứng đó, hoặc vừa tan ra từ trong bóng tối đặc quánh.

Đó chính là Lão Quái Tử. Dáng người ông ta gầy gò, lưng còng, nhưng ánh mắt lại vô cùng tinh anh, sâu thẳm như chứa đựng cả ngàn năm lịch sử, như có thể nhìn thấu mọi bí mật của thế gian. Râu tóc bạc phơ dài đến tận ngực, có vẻ như đã lâu không cắt tỉa, nhưng lại toát lên một vẻ tiên phong đạo cốt kỳ lạ. Ông ta vẫn khoác trên mình bộ áo bào cũ kỹ, vá víu, nhưng sạch sẽ, toát lên vẻ an nhiên tự tại giữa chốn hỗn loạn này. Trên tay ông ta vẫn là cây gậy gỗ mục, nhưng giờ đây nó dường như không phải là một vật chống đỡ đơn thuần, mà là một vật dẫn dắt, một biểu tượng của sự thông tuệ. Lão Quái Tử đứng đó, ánh mắt thâm thúy không nhìn Tiêu Hạo hay Tiểu Phương đang run rẩy sau lưng Lục Trường Sinh, mà chỉ tập trung vào Lục Trường Sinh, như thể chỉ có hắn mới là người ông ta muốn gặp. Sự xuất hiện của ông ta không mang theo bất kỳ khí thế đáng sợ nào, nhưng lại khiến cả không gian như ngưng đọng, áp lực vô hình còn mạnh hơn cả tà khí.

Tiêu Hạo giật mình, lùi lại một bước, ôm chặt Tiểu Phương hơn. Hắn cảnh giác nhìn Lão Quái Tử, người mà hắn vẫn không thể hiểu nổi. Tiểu Phương thì sợ hãi đến mức không dám ngẩng đầu lên, chỉ biết rúc sâu vào Tiêu Hạo.

Lục Trường Sinh cũng hơi bất ngờ, nhưng rất nhanh đã lấy lại vẻ điềm tĩnh. Hắn ôm quyền hành lễ: “Vãn bối Lục Trường Sinh, bái kiến tiền bối.”

Lão Quái Tử khẽ gật đầu, nụ cười hiền hậu nhưng đầy ẩn ý lại hiện trên môi. Giọng nói của ông ta trầm thấp, vang vọng trong không gian tĩnh mịch, như tiếng chuông chùa cổ xưa gõ vào tâm trí, mang theo một tầng ý nghĩa sâu xa mà người thường khó lòng thấu hiểu: “Nhịp đập này... là ti���ng lòng của đại địa, hay là tiếng vọng của sự hủy diệt? Kẻ chọn nghe, sẽ định đoạt con đường.”

Lục Trường Sinh ngẩn người, cố gắng suy ngẫm từng lời của Lão Quái Tử. "Tiếng lòng của đại địa... hay tiếng vọng của sự hủy diệt?" Hai khái niệm đối lập hoàn toàn, nhưng lại được đặt cạnh nhau, như hai mặt của một đồng xu. Cái nhịp đập trầm đục mà hắn đang cảm nhận, rốt cuộc là biểu tượng của sự sống cổ xưa đang trỗi dậy, hay là dấu hiệu của một tai ương sắp giáng xuống? "Tiền bối... những lời này..." Lục Trường Sinh ngập ngừng, hắn cảm thấy như có một bức màn mỏng vừa được vén lên, nhưng hình ảnh phía sau vẫn còn mờ ảo.

Lão Quái Tử không đợi hắn hỏi tiếp, ánh mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào Lục Trường Sinh, như đang nhìn thấu tận tâm can hắn. “Trong hỗn loạn, im lặng là vàng. Nhưng im lặng không phải là không hành động. Nó là lắng nghe. Lắng nghe chính Đạo của mình. Kẻ làm theo tiếng gọi của đám đông, sẽ bị đám đông nuốt chửng. Kẻ giữ lấy bản ngã, sẽ tìm thấy lối đi.”

Những lời này, như một tiếng sét đánh thẳng vào tâm trí Lục Trường Sinh. Hắn chợt nhớ lại những gì mình đã chứng kiến bên ngoài: sự hỗn loạn, tranh giành, chém giết vô nghĩa, sự sa đọa của đạo tâm, tất cả đều là kết quả của việc bị cuốn theo "tiếng gọi của đám đông," của việc chạy theo lợi ích trước mắt mà bỏ quên bản chất của tu hành. Hắn đã chọn con đường im lặng, con đường không tranh giành, nhưng đó không phải là sự yếu đuối, mà là sự lựa chọn có ý thức, một sự kiên định vào Đạo của riêng mình. "Im lặng là lắng nghe... lắng nghe chính Đạo của mình..." Hắn lặp lại trong tâm trí, cảm thấy một tầng ý nghĩa sâu sắc hơn về con đường mình đã chọn.

Tiêu Hạo, vốn là một người thực tế, không thể hiểu nổi những lời lẽ thâm thúy này. Hắn sốt ruột hỏi: “Lão tiền bối, ngài nói gì vậy? Đám đông nào? Lối đi nào? Chúng ta chỉ muốn thoát khỏi nơi quỷ quái này thôi!” Giọng hắn có chút hờn dỗi, xen lẫn sự bối rối. Đối với hắn, những lời lẽ triết lý này chỉ khiến tình hình thêm mơ hồ, trong khi điều hắn cần là một giải pháp cụ thể để thoát hiểm.

Lão Quái Tử khẽ liếc nhìn Tiêu Hạo, nhưng không hề trả lời hắn. Ánh mắt ông ta lại quay về phía Lục Trường Sinh, khóe môi khẽ cong lên thành một nụ cười bí ẩn. “Đạo của ngươi, là đạo của sự lựa chọn. Mỗi bước đi, mỗi lần dừng lại, đều là một lựa chọn. Giá trị của sự im lặng, là để những lựa chọn ấy không bị vẩn đục bởi tiếng ồn của thế gian.”

Lục Trường Sinh đứng lặng như pho tượng, những lời của Lão Quái Tử cứ vang vọng mãi trong tâm trí hắn. "Im lặng... lựa chọn..." Hắn từng nghĩ im lặng là không nói, không làm, là ẩn mình. Nhưng Lão Quái Tử lại nói, im lặng là để lắng nghe Đạo của mình, để những lựa chọn không bị ảnh hưởng bởi những yếu tố bên ngoài, bởi sự xô bồ của thế gian. Hắn đã lựa chọn con đường tu hành chậm rãi, vững chắc; hắn đã lựa chọn không tranh giành cơ duyên; hắn đã lựa chọn can thiệp một cách tinh tế để cứu giúp Trưởng Lão Thanh Vân. Tất cả đều là những lựa chọn được đưa ra trong sự im lặng của tâm hồn, không bị ảnh hưởng bởi sự phán xét của kẻ khác, hay tiếng gọi của lợi ích.

Lời của Lão Quái Tử như một ánh sáng chiếu rọi vào những ngóc ngách sâu thẳm nhất trong đạo tâm của Lục Trường Sinh, khẳng định con đường mà hắn đã chọn là đúng đắn, không phải vì nó mang lại sức mạnh tức thời, mà vì nó giúp hắn giữ vững bản ngã, không bị cuốn trôi bởi dòng chảy hỗn loạn của thời đại.

Ngay khi Lục Trường Sinh đang chìm sâu vào suy tư, Lão Quái Tử khẽ phẩy tay. Một làn khói nhẹ nhàng bay lên, và thân ảnh già nua của ông ta bỗng chốc tan biến vào trong bóng tối, không để lại bất kỳ dấu vết nào, như chưa từng xuất hiện. Chỉ còn lại tiếng nhịp đập trầm đục xa xăm và mùi tà khí nồng nặc chứng minh rằng tất cả không phải là một giấc mơ. Lão Quái Tử đến và đi như một cơn gió, để lại Lục Trường Sinh chìm trong những suy nghĩ sâu sắc và những câu hỏi không lời đáp.

***

Sau khi Lão Quái Tử biến mất, sự tĩnh mịch lại bao trùm lấy không gian, chỉ còn tiếng nhịp đập trầm đục từ xa vẫn văng vẳng, gợi nhớ về mối nguy hiểm tiềm ẩn và những lời ẩn ý mà vị lão nhân vừa để lại. Lục Trường Sinh không lập tức di chuyển. Hắn tìm một góc khuất, nơi tà khí có phần loãng hơn một chút, dù vẫn hiện hữu, và ra hiệu cho Tiêu Hạo cùng Tiểu Phương nghỉ ngơi.

Đã gần sáng, dù trong Di Tích Thần Điện không có mặt trời hay trăng sao, nhưng cảm giác về thời gian vẫn len lỏi qua từng kẽ đá. Tiêu Hạo sau một đêm dài căng thẳng và sợ hãi, cộng thêm sự bối rối từ lời nói khó hiểu của Lão Quái Tử, đã kiệt sức. Hắn dựa vào một bức tường đá, nhanh chóng thiếp đi, vẫn ôm chặt Tiểu Phương trong vòng tay. Cô bé cũng đã ngủ say, hơi thở yếu ớt và đều đặn, khuôn mặt non nớt vẫn còn vương vấn nét sợ hãi, nhưng ít ra trong giấc ngủ, cô bé cũng tìm thấy được sự bình yên tạm thời.

Lục Trường Sinh không ngủ. Hắn ngồi xếp bằng, nhắm mắt, vận chuyển Tàn Pháp Cổ Đạo. Nhưng tâm trí hắn không chỉ tập trung vào việc thanh lọc linh khí hay chống lại tà khí ăn mòn. Những lời của Lão Quái Tử vang vọng mãi trong tâm hồn hắn, như những hạt mầm triết lý vừa được gieo xuống, từ từ nảy nở.

"Nhịp đập này... là tiếng lòng của đại địa, hay là tiếng vọng của sự hủy diệt? Kẻ chọn nghe, sẽ định đoạt con đường." Hắn tự hỏi. Cái nhịp đập ấy, hắn cảm nhận nó như một nguồn sức mạnh cổ xưa, một phần nguyên thủy của Di Tích Thần Điện, nhưng đã bị tà khí biến chất, mang theo cả hai thuộc tính đối lập. Nếu đó là tiếng lòng của đại địa, thì nó đại diện cho sự sống, cho Đạo tự nhiên. Nhưng nếu là tiếng vọng của sự hủy diệt, thì nó là mối hiểm họa khôn lường, là nguồn gốc của mọi tai ương. Lựa chọn nghe cái nào, lựa chọn tin vào cái nào, sẽ quyết định con đường hắn đi. Điều này không chỉ là một lời cảnh báo về mối nguy hiểm bên ngoài, mà còn là một phép thử cho chính đạo tâm của hắn: liệu hắn có bị sự hỗn loạn và tà niệm bên ngoài làm lung lay niềm tin vào bản chất thiện lương của vạn vật, hay sẽ giữ vững sự minh triết để nhìn thấu bản chất thật sự?

"Trong hỗn loạn, im lặng là vàng. Nhưng im lặng không phải là không hành động. Nó là lắng nghe. Lắng nghe chính Đạo của mình. Kẻ làm theo tiếng gọi của đám đông, sẽ bị đám đông nuốt chửng. Kẻ giữ lấy bản ngã, sẽ tìm thấy lối đi." Lục Trường Sinh nhớ lại. Hắn đã luôn là người giữ im lặng. Từ một phàm nhân bị coi thường, đến một tu sĩ sở hữu Tàn Pháp Cổ Đạo không thiên phú nghịch thiên, hắn đã chọn con đường điềm tĩnh, không khoa trương, không tranh giành. Trong con mắt của kẻ khác, đó có thể là sự yếu kém, là thiếu tham vọng. Nhưng lời của Lão Quái Tử đã khẳng định, sự im lặng của hắn không phải là vô vị, mà là một sự tĩnh tại cần thiết để lắng nghe "chính Đạo của mình."

Hắn đã chứng kiến quá nhiều tu sĩ bị cuốn vào vòng xoáy của danh vọng, của lợi ích, của sức mạnh. Họ lao vào tranh giành, chém giết, cuối cùng bị chính sự hỗn loạn đó nuốt chửng, đạo tâm mục nát, bản ngã biến chất. Hắn đã không chọn con đường đó. Hắn đã giữ lấy bản ngã, giữ lấy đạo tâm kiên cố của mình. Và có lẽ, chính vì thế mà hắn vẫn đứng vững giữa đại thế biến động này, tìm thấy "lối đi" riêng.

"Đạo của ngươi, là đạo của sự lựa chọn. Mỗi bước đi, mỗi lần dừng lại, đều là một lựa chọn. Giá trị của sự im lặng, là để những lựa chọn ấy không bị vẩn đục bởi tiếng ồn của thế gian." Lời này càng khiến Lục Trường Sinh suy nghĩ sâu xa. Mỗi hành động của hắn, dù là cứu Trưởng Lão Thanh Vân hay dẫn Tiêu Hạo và Tiểu Phương vào lối đi bí mật này, đều là một lựa chọn. Và những lựa chọn đó không bị vẩn đục bởi sự sợ hãi, bởi ham muốn lợi ích, hay bởi áp lực từ thế gian. Chúng được sinh ra từ đạo tâm thanh tịnh, từ sự cân nhắc kỹ lưỡng, từ việc lắng nghe "chính Đạo của mình."

Hắn mở mắt, ánh nhìn vừa có phần sâu sắc hơn, vừa mang theo sự quyết tâm. Hắn nhìn Tiêu Hạo và Tiểu Phương đang say ngủ, cảm nhận được gánh nặng trách nhiệm trên vai. Họ là những người yếu thế, những người mà hắn đã lựa chọn bảo vệ. Sự hiện diện của họ, sự tin tưởng của họ, càng củng cố thêm niềm tin vào "đạo của sự lựa chọn" của hắn. Hắn không thể để những lựa chọn của mình bị vẩn đục. Hắn phải tìm ra con đường đúng đắn, không chỉ để sống sót, mà còn để giữ vững Đạo của chính mình.

"Đạo của sự lựa chọn... giá trị của sự im lặng..." Lục Trường Sinh thầm nhủ. "Có lẽ không phải là không làm gì, mà là làm điều đúng đắn, vào đúng thời điểm, theo cách của riêng mình, không bị cuốn theo dòng chảy hỗn loạn của kẻ khác." Hắn nhận ra, sự im lặng không phải là sự thờ ơ, mà là sự tỉnh táo để nhìn rõ bản chất, để không bị mê hoặc bởi những lời hứa hẹn hào nhoáng hay bị đe dọa bởi cường quyền. Nó là sự tự chủ, là tự do.

"Nhịp đập kia, sự hỗn loạn này... là bài kiểm tra cho những ai dám giữ vững Đạo của mình." Lục Trường Sinh đứng dậy, vươn vai. Hắn đã hiểu thêm một phần sâu sắc về những lời của Lão Quái Tử. Vị lão nhân bí ẩn kia không phải là người chỉ điểm trực tiếp, mà là người gieo mầm suy nghĩ, để hắn tự mình lĩnh ngộ.

Hắn lại nhìn về phía sâu thẳm của lối đi, nơi tiếng nhịp đập vẫn đều đặn vọng lại, ngày càng rõ ràng hơn, như một lời gọi từ vực sâu. Lục Trường Sinh biết rằng con đường phía trước còn đầy rẫy hiểm nguy, những bí mật cổ xưa và tà khí cuồn cuộn đang chờ đợi. Nhưng giờ đây, trong lòng hắn đã có một sự bình yên lạ thường, một sự kiên định không gì lay chuyển nổi. Hắn sẽ tiếp tục hành trình, tiếp tục lựa chọn, tiếp tục lắng nghe "chính Đạo của mình," không bị cuốn trôi bởi tiếng ồn ào của thế gian.

Đột nhiên, một tiếng gầm gừ trầm thấp, như tiếng vọng của một con thú khổng lồ bị giam cầm vạn năm, bỗng vang lên từ sâu thẳm trong lòng đất, khiến cả Di Tích Thần Điện rung chuyển nhẹ. Tiếng nhịp đập dường như cũng mạnh mẽ hơn, gấp gáp hơn. Cả Tiêu Hạo và Tiểu Phương đều giật mình tỉnh giấc, ánh mắt hoảng loạn nhìn Lục Trường Sinh. Hắn chỉ khẽ lắc đầu, ánh mắt kiên định, rồi quay người, nhẹ nhàng đánh thức Tiêu Hạo và Tiểu Phương, ra hiệu cho họ tiếp tục lên đường. Dù hiểm nguy cận kề, nhưng Lục Trường Sinh đã sẵn sàng đối mặt. Con đường tu hành của hắn vẫn tiếp diễn, không một chút dừng nghỉ, và Đạo của hắn cũng chưa hề kết thúc.

Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free