Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 179: Lời Kêu Cứu Giữa Loạn Thế: Giới Hạn Của Can Thiệp

Lục Trường Sinh khẽ nắm lấy tay Tiêu Hạo, ánh mắt ra hiệu. "Chúng ta đi." Đã đến lúc phải hành động, theo con đường của riêng hắn. Con đường tu hành vẫn tiếp diễn, và đạo của hắn cũng chưa hề kết thúc.

Hơi ấm từ bàn tay Lục Trường Sinh truyền sang, khiến Tiêu Hạo giật mình, thoáng bừng tỉnh khỏi cơn mơ màng lo lắng. Hắn ngước nhìn Lục Trường Sinh, ánh mắt vẫn còn vương vấn sự sợ hãi và bối rối trước cảnh tượng hỗn loạn bên ngoài, nhưng sâu thẳm lại là niềm tin tưởng không lay chuyển. Tiểu Phương trong vòng tay Tiêu Hạo khẽ cựa quậy, rên khe khẽ rồi lại chìm vào giấc ngủ mê mệt, hơi thở yếu ớt và gương mặt non nớt vẫn còn hằn rõ vẻ kinh hoàng. Di Tích Thần Điện dường như đang thở, những nhịp rung chấn yếu ớt nhưng liên hồi phát ra từ sâu trong lòng đất, như một trái tim khổng lồ đang dần đập mạnh trở lại sau giấc ngủ vạn năm.

Lục Trường Sinh không nói thêm, chỉ khẽ gật đầu, rồi quay người, ánh mắt đen láy nhìn chăm chú vào cái khe hẹp mà hắn và Tiêu Hạo đã dùng để ẩn nấp bấy lâu nay. Đó không chỉ là một khe đá đơn thuần, mà là một vết nứt cổ xưa chạy dọc theo bức tường đổ nát, dẫn sâu vào bên trong một phần ít ai để ý của Di Tích Thần Điện. Từ vết nứt ấy, một luồng tà khí cuồn cuộn không ngừng bốc lên, đặc quánh và lạnh lẽo hơn bất cứ luồng tà khí nào mà Hắc Phong Lão Tổ đã giải phóng. Nó mang theo một mùi hương lạ lùng, không phải mùi tanh của máu hay hôi thối của tử khí như tà khí thông thường, mà là một hỗn hợp của đất mục, lưu huỳnh nồng nặc và một thứ hương vị kim loại gỉ sét, như thể hàng vạn năm phong ấn đã ăn mòn cả kim thạch.

Cánh cửa bí mật màu đỏ máu mà Lục Trường Sinh đã cảm nhận thấy qua Tàn Pháp Cổ Đạo, giờ đây hiện rõ mồn một qua lớp màn tà khí dày đặc. Nó không phải là một cánh cửa vật lý được xây dựng bằng gạch đá, mà là một khoảng không gian bị bóp méo, một vết rách màu đỏ sẫm trong kết cấu không gian của Di Tích Thần Điện, không ngừng phun trào ra tà khí cổ xưa. Ánh sáng từ vết rách ấy đỏ rực như máu tươi, nhưng lại không hề mang theo chút hơi ấm nào, trái lại còn khiến không gian xung quanh trở nên âm u và lạnh lẽo đến thấu xương. Thỉnh thoảng, từ sâu thẳm bên trong cánh cửa, người ta còn nghe thấy những tiếng vọng kỳ lạ, như tiếng gầm gừ của một loài thú cổ đại, hay tiếng than khóc của vô số linh hồn bị giam cầm.

"Trường Sinh huynh, cái quỷ gì thế này? Tà khí này... nó còn đáng sợ hơn cả Hắc Phong Lão Tổ!" Tiêu Hạo thì thầm, giọng nói run rẩy, đôi mắt láu lỉnh thường ngày giờ tràn đầy kinh hoàng. Hắn ôm chặt Tiểu Phương hơn, như thể muốn dùng hơi ấm của bản thân để che chở cô bé khỏi thứ khí tức đáng sợ đang lan tỏa. Tà khí không chỉ mang theo sự lạnh lẽo mà còn mang theo một áp lực vô hình, đè nặng lên tâm trí, khiến người ta cảm thấy khó thở và mất phương hướng. Ngay cả Tiêu Hạo, với chút tu vi và kinh nghiệm lang bạt, cũng chưa từng đối mặt với một thứ tà khí nào cổ xưa và hùng vĩ đến vậy. Hắn cảm thấy như thể mọi linh lực trong cơ thể mình đều bị đè nén, không thể vận chuyển trôi chảy.

Lục Trường Sinh khẽ nhắm hờ đôi mắt trầm tư, vận chuyển Tàn Pháp Cổ Đạo. Linh lực thanh tịnh của công pháp cổ xưa nhẹ nhàng lưu chuyển trong kinh mạch, tạo thành một lớp lá chắn vô hình, giúp hắn chống lại sự ăn mòn của tà khí. Hắn cố gắng cảm nhận và phân tích nguồn gốc của luồng khí tức này. Tàn Pháp Cổ Đạo không chỉ giúp hắn ổn định đạo tâm mà còn tăng cường khả năng cảm nhận vạn vật đến mức phi phàm. Hắn có thể "nhìn thấy" những mạch ngầm của năng lượng, những lớp phong ấn đã mục nát, những dấu vết của thời gian in hằn lên từng phiến đá, từng hạt bụi.

Trong tâm trí Lục Trường Sinh, luồng tà khí này như một dòng sông cuộn chảy, mang theo những hình ảnh rời rạc của một quá khứ xa xăm. Hắn nhìn thấy những bóng hình khổng lồ, những trận chiến kinh thiên động địa, những vị thần bị nguyền rủa, và những sinh linh vô tội bị nuốt chửng bởi sự mục nát. Nó không phải là tà khí được luyện hóa từ oán niệm hay sát khí như của Hắc Phong Lão Tổ, mà là một thứ tà khí nguyên thủy, mang theo sự mục nát của thời gian, sự suy tàn của một kỷ nguyên đã qua. Nó là hơi thở của một thực thể cổ xưa, một sức mạnh đã bị phong ấn từ vạn năm, giờ đây đang dần thức tỉnh.

"Đây không phải tà khí bình thường," Lục Trường Sinh thì thầm, giọng điệu trầm tư, ánh mắt sâu thẳm như thể đang nhìn xuyên qua thời gian. "Nó mang theo sự mục nát của thời gian, một thứ gì đó cổ xưa đã được đánh thức. Lão Quái Tử đã từng nói về một hiểm họa lớn hơn, một thứ gì đó vượt xa tầm hiểu biết của chúng ta. Có lẽ, đây chính là một phần của nó." Hắn không dám khẳng định, nhưng trực giác của hắn, được mài giũa bởi Tàn Pháp Cổ Đạo và những năm tháng chiêm nghiệm, mách bảo rằng sự bùng phát này không hề đơn giản. Nó là một vết nứt trong lớp vỏ bảo vệ của thế giới, một cánh cửa đang dần mở ra cho một tai ương cổ xưa.

Hắn nhớ lại lời Lão Quái Tử đã từng nói: "Cửu Thiên Linh Giới này tồn tại đã quá lâu, dưới lớp vỏ hào nhoáng của các tông môn, các đạo thống, là những vết thương chồng chất từ những kỷ nguyên đã qua. Tà đạo hiện tại chỉ là những vết loét bên ngoài, còn sâu thẳm bên trong, có những thứ còn kinh hoàng hơn, những thứ mà ngay cả Tiên Giới cũng phải e sợ." Lục Trường Sinh biết, những lời này không phải là lời dọa dẫm, mà là sự thật phũ phàng về một thế giới đang dần mục nát từ bên trong. Và cái "cánh cửa đỏ máu" này, chính là một trong những vết thương ấy, đang dần hé mở.

Cái lạnh lẽo của tà khí cổ xưa không chỉ ăn mòn thể xác mà còn xuyên thấu tâm trí, cố gắng gieo rắc sự hỗn loạn và tuyệt vọng. Nhưng đạo tâm của Lục Trường Sinh, vững như bàn thạch nhờ Tàn Pháp Cổ Đạo, vẫn kiên cố không chút lay chuyển. Hắn đứng đó, giữa dòng chảy hỗn loạn của tà khí, như một tảng đá giữa dòng thác lũ, bình yên và vững chãi. Hắn không bị cuốn theo nỗi sợ hãi của Tiêu Hạo, cũng không bị ảnh hưởng bởi những tiếng gào thét từ xa. Hắn chỉ quan sát, cảm nhận và suy ngẫm, tìm kiếm con đường của riêng mình giữa đại thế biến thiên.

Tiêu Hạo nhìn Lục Trường Sinh, lòng vẫn còn sợ hãi nhưng cũng cảm thấy một sự bình yên kỳ lạ từ người bạn đồng hành. Hắn không hiểu hết những gì Lục Trường Sinh đang cảm nhận, nhưng hắn tin tưởng vào phán đoán của hắn. Trong cái loạn thế này, Lục Trường Sinh là ngọn hải đăng duy nhất mà hắn có thể bám víu. Hắn chỉ biết ôm chặt Tiểu Phương, cố gắng che chắn cho cô bé khỏi thứ tà khí quỷ dị, và chờ đợi quyết định của Lục Trường Sinh.

***

Trong lúc Lục Trường Sinh vẫn đang trầm tư, phân tích luồng tà khí cổ xưa từ khe nứt đỏ máu, từ phía xa, tiếng giao tranh lại bùng lên dữ dội hơn. Âm thanh ấy, vốn đã liên tục vang vọng khắp Di Tích Thần Điện, giờ đây như được khuếch đại lên gấp bội phần bởi sự cộng hưởng của tà khí và sự hỗn loạn đang bao trùm. Tiếng binh khí va chạm chan chát, tiếng gầm gừ thô bạo của tà tu, tiếng kêu la thảm thiết của chính đạo, và mùi máu tươi nồng nặc lan tỏa trong không khí đặc quánh mùi chết chóc, tất cả tạo nên một bức tranh kinh hoàng về sự tàn phá.

"Trường Sinh huynh, hình như... hình như bọn chúng đang dồn chính đạo vào đường cùng!" Tiêu Hạo bật thốt, gương mặt tái nhợt vì sợ hãi, đôi mắt đảo liên tục tìm kiếm một lối thoát. Hắn cố gắng che chắn cho Tiểu Phương đang cuộn mình trong vòng tay hắn, nhưng cô bé vẫn run rẩy bám chặt lấy đạo bào của Lục Trường Sinh, đôi mắt nhắm nghiền, nước mắt lăn dài trên má. Cái lạnh lẽo và áp lực từ tà khí cổ xưa đã khiến không khí xung quanh trở nên nặng nề, khiến mỗi hơi thở đều trở nên khó khăn. Ánh sáng mờ ảo trong hành lang hẹp bị nhuộm một màu đỏ máu bởi tà khí, và những phù điêu cổ xưa trên tường đá, vốn đã mờ nhạt theo năm tháng, giờ đây như càng thêm ma quái, như đang vặn vẹo trong đau đớn.

Lục Trường Sinh khẽ gật đầu, ánh mắt trầm tư không hề dao động. Hắn biết, việc cứ đứng yên một chỗ ẩn nấp không phải là giải pháp lâu dài. Cái khe nứt đỏ máu này, dù có thể là một lối thoát, nhưng cũng có thể là một cái bẫy còn nguy hiểm hơn. Hắn ra hiệu cho Tiêu Hạo, rồi cẩn thận dẫn hắn và Tiểu Phương men theo một hành lang hẹp khác, đã bị bỏ hoang từ lâu, dẫn đến một vị trí có thể quan sát rõ hơn mà không bị phát hiện. Mỗi bước đi của Lục Trường Sinh đều nhẹ nhàng và chính xác, đôi mắt hắn quét qua từng phiến đá, từng vết nứt, như thể hắn đã thuộc lòng cấu trúc của Di Tích Thần Điện này. Tàn Pháp Cổ Đạo không chỉ giúp hắn cảm nhận tà khí mà còn giúp hắn hòa mình vào môi trường xung quanh, che giấu khí tức bản thân một cách hoàn hảo.

Khi đến được một vị trí thuận lợi, ẩn mình sau một cột trụ đổ nát, cảnh tượng trước mắt khiến Tiêu Hạo phải nín thở. Một nhóm tu sĩ chính đạo, ước chừng hơn mười người, đang bị dồn vào một góc của hành lang rộng lớn. Họ đều mặc đạo bào màu xanh lam của Thanh Vân Môn, nhưng giờ đây chúng đã lấm lem máu và bụi bẩn, rách nát tả tơi. Trong số đó, nổi bật nhất là Trưởng Lão Thanh Vân, râu tóc bạc trắng, khuôn mặt hiền từ thường ngày giờ nhăn nhó vì đau đớn và tuyệt vọng. Ông ta đang cố gắng vận dụng linh lực cuối cùng, chống đỡ một cách yếu ớt trước sự tấn công như vũ bão của một tiểu đội tà tu.

Trưởng Lão Thanh Vân, mặc dù đã tuổi cao sức yếu, nhưng vẫn toát ra một khí chất kiên cường. Ông ta vung trường kiếm, mỗi chiêu thức đều mang theo một ý chí bất khuất, cố gắng bảo vệ những đệ tử còn sống sót phía sau. Tuy nhiên, linh lực của ông ta đã cạn kiệt, thân thể đã chịu nhiều vết thương, và mỗi đòn đánh đều trở nên nặng nề hơn. Phía sau ông, vài đệ tử nội môn trẻ tuổi, mặc dù đạo bào tinh xảo hơn, nhưng giờ đây lại lộ rõ vẻ hoảng loạn và sợ hãi. Một số đã ngã xuống, máu loang lổ trên nền đá lạnh lẽo. Những người còn lại, run rẩy cầm kiếm, cố gắng chống đỡ những đòn đánh từ Ma Binh, nhưng đôi mắt họ đã tràn ngập sự tuyệt vọng.

"Trưởng Lão! Cứu mạng! Chúng ta không chống đỡ được nữa!" Một đệ tử nội môn trẻ tuổi, cánh tay bị tà khí ăn mòn đen sạm, kêu lên thảm thiết. Tiếng kêu ấy như xé toạc không khí, mang theo sự đau đớn tột cùng và nỗi sợ hãi tột độ. Hắn ngã khuỵu xuống, linh lực tan rã, chỉ còn biết nhìn vào Trưởng Lão Thanh Vân với ánh mắt cầu xin.

"Lũ tà ma! Dám cả gan... Aaa!" Trưởng Lão Thanh Vân gầm lên, cố gắng vung kiếm chém trả một Ma Binh đang áp sát. Nhưng một tên tà tu khác, nhanh như chớp, đã lách qua phòng tuyến yếu ớt của ông, vung vũ khí hình răng nanh sắc bén chém vào vai ông. Máu tươi bắn ra, nhuộm đỏ một mảng đạo bào xanh lam. Trưởng Lão Thanh Vân loạng choạng lùi lại, khuôn mặt tái nhợt. Sự kiên cường của ông ta đang dần sụp đổ.

Ma Sát Tiểu Đội Trưởng, thủ lĩnh của nhóm tà tu, đứng cách đó không xa, hắn mặc một bộ giáp đen gỉ sét, khuôn mặt độc ác nhăn nhó vì sự khoái trá. Hắn cầm một cây đại đao với những răng cưa sắc nhọn, mũi đao còn vương vãi máu tươi. Đôi mắt hắn đỏ ngầu, ánh lên vẻ khát máu và tàn bạo. Hắn nhìn cảnh tượng trước mắt với sự thích thú bệnh hoạn, như thể đang thưởng thức một vở kịch đẫm máu. "Hahaha! Chính đạo giả nhân giả nghĩa, hôm nay xem các ngươi còn chạy đi đâu! Nộp mạng cho Lão Tổ đi!" Hắn cười phá lên, tiếng cười ghê rợn vang vọng khắp hành lang, khiến những đệ tử Thanh Vân Môn run rẩy hơn.

Những tên Ma Binh khác, toàn thân mặc giáp đen gỉ sét, đôi mắt đỏ ngầu, không ngừng tấn công. Chúng không có sự linh hoạt hay chiêu thức tinh diệu, chỉ có sức mạnh thô bạo và sự tàn độc không giới hạn. Chúng xông lên như những con thú hoang, vung vẩy vũ khí thô sơ, cố gắng nuốt chửng những tu sĩ chính đạo đang tuyệt vọng chống cự. Mùi máu tanh và tử khí nồng nặc lan tỏa, hòa lẫn với mùi lưu huỳnh từ tà khí, tạo nên một không gian địa ngục trần gian.

"Trường Sinh huynh, chúng ta không thể đứng nhìn!" Tiêu Hạo thì thầm, giọng nói đầy vẻ thúc giục, đôi mắt hắn không ngừng nhìn về phía Lục Trường Sinh với sự lo lắng tột độ. Hắn muốn lao ra, muốn giúp đỡ, nhưng lý trí mách bảo rằng hắn không đủ sức, và hành động mù quáng chỉ khiến hắn và Tiểu Phương gặp nguy hiểm hơn. Hắn nhìn Lục Trường Sinh, hy vọng hắn sẽ hành động, hy vọng hắn sẽ làm điều gì đó. Lòng trắc ẩn trong hắn không cho phép hắn đứng yên nhìn cảnh tượng tàn khốc này. "Họ là chính đạo, Trường Sinh huynh! Họ đang bị vây hãm!"

Lục Trường Sinh vẫn đứng yên, đôi mắt đen láy sắc bén quét qua toàn bộ chiến trường. Hắn không hề tỏ ra sợ hãi hay vội vàng. Ánh mắt hắn không chỉ nhìn vào những trận chiến, mà còn nhìn vào những vết nứt trên tường, những điểm yếu trong đội hình tà tu, những lối thoát tiềm ẩn. Hắn phân tích tình hình một cách lạnh lùng và khách quan. Hắn hiểu rằng, lao vào giữa chiến trường như một anh hùng đơn độc chỉ là hành động tự sát, và nó sẽ không giải quyết được vấn đề gì. Ngược lại, nó sẽ cuốn hắn vào vòng xoáy nhân quả, phá vỡ đạo tâm vững chắc mà hắn đã dày công xây dựng. Tiểu Phương, vẫn run rẩy nép sát vào lưng hắn, cảm nhận được sự vững chãi từ thân thể gầy gò của Lục Trường Sinh, như thể hắn là một ngọn núi không thể lay chuyển giữa phong ba bão táp.

Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến. Con đường hắn chọn không phải là con đường của một anh hùng xông pha, mà là con đường của một người giữ đạo, chiêm nghiệm và tìm kiếm ý nghĩa chân thật của tu hành. Nhưng tiếng kêu cứu thảm thiết của Trưởng Lão Thanh Vân và các đệ tử vẫn vang vọng, chạm đến một góc khuất trong đạo tâm tưởng chừng như sắt đá của Lục Trường Sinh. Hắn không phải là kẻ vô cảm, nhưng hắn phải tìm ra giới hạn của sự can thiệp, để không bị cuốn trôi bởi dòng chảy hỗn loạn của nhân thế.

***

Lục Trường Sinh khẽ nhắm hờ mắt, không phải vì sợ hãi mà để tập trung, để lắng nghe tiếng lòng mình giữa những âm thanh hỗn loạn của chiến trường và những tiếng gào thét của tà khí. Trong tâm trí hắn, mọi thứ dường như tĩnh lặng lại, chỉ còn lại những suy tư sâu sắc, những lời dạy của Lão Quái Tử và những chiêm nghiệm của chính hắn về bản chất của tu hành.

Những lời dạy của Lão Quái Tử vang vọng rõ ràng như thể lão nhân đang đứng ngay bên cạnh: "Đạo của mỗi người là khác nhau, nhưng bản chất của Đạo là sự tự do và lựa chọn. Cứu vớt chúng sinh là một loại Đạo, nhưng giữ vững Đạo tâm của mình trong loạn thế lại là một loại Đạo khác cao hơn." Lão Quái Tử đã từng nói rằng, trong một thế giới mà sự thịnh suy đã trở thành quy luật, việc cố gắng thay đổi đại cục bằng sức mạnh đơn thuần là một hành động ngây thơ và thường dẫn đến bi kịch.

Lục Trường Sinh nhìn thấy sự tuyệt vọng của chính đạo, sự tàn độc của tà đạo, và hiểu rằng việc lao vào một cuộc chiến không cân sức chỉ khiến hắn bị cuốn sâu hơn mà không giải quyết được tận gốc vấn đề. Hắn không có thiên phú nghịch thiên, không có bàn tay vàng để hô mưa gọi gió, để một mình xoay chuyển càn khôn. Con đường của hắn là vững chắc, bền bỉ, là dùng sự nhận thức sâu sắc để hiểu rõ bản chất của vạn vật, để tìm ra con đường đúng đắn nhất cho bản thân, và nếu có thể, là cho những người xung quanh.

Hắn nhớ lại những bài học về nhân quả, về sự ràng buộc của vòng xoáy tranh đấu. Một hành động tưởng chừng như cao cả, cứu vớt một vài sinh linh, có thể vô tình gieo mầm cho những tai ương lớn hơn, những nghiệp chướng khó lường. Hắn không thể tùy tiện ra tay, không thể hành động theo cảm tính nhất thời. Đạo tâm của hắn, được hun đúc từ Tàn Pháp Cổ Đạo, dạy hắn phải chiêm nghiệm, phải suy xét kỹ lưỡng trước mọi quyết định.

"Giới hạn của can thiệp là ở đâu?" Lục Trường Sinh tự vấn trong nội tâm, giọng nói vang vọng trong không gian trừu tượng của tâm trí, nơi những hình ảnh của Di Tích Thần Điện vẫn hiện hữu mờ ảo. "Ta có thể cứu được tất cả sao? Hay ta chỉ nên cứu những người thật sự cần được cứu, và không bị cuốn vào vòng xoáy oan nghiệt?" Tiếng kêu cứu thảm thiết của Trưởng Lão Thanh Vân và các đệ tử vẫn vọng vào, xuyên qua lớp vỏ bảo vệ của tâm trí hắn, chạm đến lòng trắc ẩn sâu thẳm nhất. Hắn không phải là gỗ đá, không phải là vô tình. Hắn cũng là một con người, mang trong mình sự đồng cảm.

Tiêu Hạo, ở bên ngoài, vẫn không ngừng thúc giục, giọng nói đầy vẻ khẩn cầu: "Trường Sinh huynh, chúng ta không thể đứng nhìn! Họ sẽ chết mất!" Ánh mắt hắn nhìn Lục Trường Sinh đầy vẻ mong chờ, mong chờ một hành động, một sự can thiệp từ người bạn đồng hành mà hắn tin tưởng tuyệt đối.

Lục Trường Sinh cảm nhận được sự tuyệt vọng trong giọng nói của Tiêu Hạo, nhưng hắn không thể để cảm xúc điều khiển lý trí. Hắn phải giữ vững bản tâm. Hắn không thể cứu cả thế giới, nhưng hắn có thể cứu một vài sinh linh, nếu việc đó không đi ngược lại với đạo của hắn, không khiến hắn lạc lối. Con đường của hắn không phải là xưng bá hay thống trị, mà là âm thầm xây dựng một đạo lộ mới, một đạo lộ của sự vững vàng và chiêm nghiệm.

Tàn Pháp Cổ Đạo không ban cho hắn sức mạnh hủy thiên diệt địa, nhưng nó ban cho hắn một nhãn quan tinh tường, một khả năng phân tích phi phàm, và một đạo tâm kiên cố. Hắn không thể đối đầu trực diện với cả một tiểu đội tà tu có Ma Sát Tiểu Đội Trưởng dẫn đầu mà không gây ra những hậu quả khó lường. Nhưng hắn có thể tìm một cách khác, một cách tinh tế hơn, một cách phù hợp với đạo của hắn. Tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn. Con đường của Lục Trường Sinh là con đường của sự khôn ngoan, không phải của sự liều lĩnh.

Hắn nhìn lại cảnh tượng chiến đấu, rồi nhìn vào cánh cửa đỏ máu vẫn đang cuồn cuộn tà khí. Một ý tưởng chợt lóe lên trong đầu hắn, một kế hoạch không cần sức mạnh bùng nổ, mà cần sự tinh tế và am hiểu về môi trường xung quanh. Hắn sẽ không lao vào chiến trường như một anh hùng, nhưng hắn sẽ tạo ra một cơ hội, một cánh cửa thoát hiểm cho những người đang tuyệt vọng. Đó là giới hạn mà hắn có thể can thiệp, một giới hạn không làm lay chuyển đạo tâm của hắn, nhưng vẫn đủ để cứu rỗi những sinh linh vô tội.

Lục Trường Sinh mở mắt, ánh nhìn trở nên kiên định hơn bao giờ hết. Trong đôi mắt đen láy của hắn, không còn sự đấu tranh nội tâm, chỉ còn lại sự quyết đoán và một tia sáng của trí tuệ. Hắn đã đưa ra quyết định.

***

Với một quyết định đã được đưa ra, Lục Trường Sinh hành động. Hắn không lao vào giữa chiến trường như một anh hùng đơn độc, không phô trương sức mạnh hay linh lực kinh thiên động địa. Thay vào đó, hắn sử dụng Tàn Pháp Cổ Đạo cùng với sự tinh thông về địa hình và trận pháp của di tích, một cách âm thầm và hiệu quả đến bất ngờ.

Đôi mắt Lục Trường Sinh lướt nhanh qua hành lang, ghi nhớ từng chi tiết nhỏ nhất: những vết nứt trên tường, sự phân bố của các tà tu, vị trí của Trưởng Lão Thanh Vân và các đệ tử. Hắn nhận ra một điểm yếu trong đội hình vây hãm của Ma Sát Tiểu Đội Trưởng: một tảng đá lớn, vốn là một phần của cột trụ đổ nát, nằm chênh vênh trên một khe nứt sâu hoắm, ngay phía sau đội hình tà tu. Tảng đá này, dưới tác động của những trận chiến và sự ăn mòn của tà khí, đang vô cùng lung lay.

Lục Trường Sinh khẽ nhấc tay, không vận động linh lực rầm rộ, mà chỉ khẽ điểm ngón tay về phía tảng đá. Một luồng linh lực thanh tịnh, nhỏ bé nhưng sắc bén, từ Tàn Pháp Cổ Đạo của hắn bắn ra, không gây ra bất kỳ âm thanh hay chấn động nào đáng kể. Nó không nhằm mục đích phá hủy, mà chỉ nhằm vào đúng một điểm yếu cực nhỏ trên tảng đá, nơi mà hàng vạn năm phong hóa đã tạo nên một vết nứt gần như vô hình.

Vết nứt ấy, dưới tác động của linh lực tinh diệu từ Lục Trường Sinh, khẽ vỡ ra. Không có tiếng động lớn, chỉ một âm thanh "rắc" rất khẽ, như tiếng cành khô gãy, chìm nghỉm trong tiếng giao tranh hỗn loạn. Ngay lập tức, tảng đá khổng lồ bắt đầu rung chuyển, rồi từ từ đổ sập xuống, không phải theo hướng thẳng đứng mà lại nghiêng về phía bên cạnh, tạo thành một khe hở nhỏ nhưng đủ rộng để một người có thể chui qua.

Sự kiện này, tuy nhỏ, nhưng lại là một sự xao nhãng hiệu quả. Tiếng đá đổ sập, dù không lớn, cũng khiến đội hình Ma Binh chệch choạc. Một vài tên tà tu ở gần đó bị bất ngờ, phải lùi lại để tránh bị vảng trúng. Đúng lúc đó, Lục Trường Sinh không chần chừ, hắn bắn ra một luồng linh lực thứ hai, lần này mạnh hơn một chút, nhắm thẳng vào vũ khí của Ma Sát Tiểu Đội Trưởng.

Ma Sát Tiểu Đội Trưởng đang say sưa với màn đồ sát, không hề lường trước được sự tấn công bất ngờ này. Hắn chỉ cảm thấy một luồng sức mạnh vô hình ập đến, khiến cây đại đao trong tay hắn chệch hướng một cách khó hiểu. Đòn đánh lẽ ra sẽ kết liễu Trưởng Lão Thanh Vân bỗng chệch đi, chỉ sượt qua vai ông ta, để lại một vết thương nông hơn nhưng vẫn đủ gây đau đớn.

Cơ hội đã đến! Trưởng Lão Thanh Vân, mặc dù đang bị thương nặng và gần như tuyệt vọng, vẫn là một tu sĩ lão luyện. Ông ta cảm nhận được sự xao nhãng đột ngột của tà tu và khe hở bất ngờ trong phòng tuyến của chúng. Dù không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng trực giác mách bảo ông ta phải nắm lấy cơ hội này.

"Rút! Mau rút lui!" Trưởng Lão Thanh Vân gầm lên, dồn chút linh lực cuối cùng đẩy lùi tên Ma Binh đang áp sát, rồi vội vàng nắm lấy tay của hai đệ tử còn sống sót, lao về phía khe hở vừa được tạo ra bởi tảng đá đổ. Các đệ tử khác, dù hoảng loạn và yếu ớt, cũng cố gắng bám theo.

Ma Sát Tiểu Đội Trưởng, sau khoảnh khắc bàng hoàng, lập tức gầm lên: "Cái gì? Ai đó? Mau đuổi theo! Đừng để chúng chạy thoát!" Hắn điên cuồng vung đao, cố gắng ngăn cản Trưởng Lão Thanh Vân, nhưng khe hở đã đủ lớn, và sự xao nhãng đã đủ để tạo ra một khoảng trống.

Trong lúc hỗn loạn đó, khi Trưởng Lão Thanh Vân kéo các đệ tử lao vào khe hở, ánh mắt ông ta thoáng nhìn về phía cột trụ đổ nát, nơi Lục Trường Sinh đang ẩn mình. Dù chỉ là một khoảnh khắc rất ngắn ngủi, một bóng dáng thanh tú, gầy gò, với đôi mắt trầm tĩnh và đạo bào màu xám đơn giản, đã in sâu vào tâm trí ông. Một bóng người không hề có khí thế kinh người, không hề có ánh sáng chói lòa, nhưng lại xuất hiện đúng lúc, như một vị cứu tinh giữa cơn tuyệt vọng. Trưởng Lão Thanh Vân không có thời gian để suy nghĩ nhiều hơn, ông ta chỉ kịp gật đầu một cái thật khẽ, như một lời cảm ơn vô ngôn, rồi biến mất vào khe hở cùng các đệ tử.

Lục Trường Sinh không ở lại để thu hút sự chú ý. Ngay khi Trưởng Lão Thanh Vân và các đệ tử vừa thoát đi, hắn lập tức dẫn Tiêu Hạo và Tiểu Phương rời khỏi hiện trường. Hắn không chọn chạy theo lối thoát của Trưởng Lão Thanh Vân, mà chọn một con đường khác. Hắn đã cảm nhận được một luồng năng lượng kỳ lạ, một lối đi phụ vừa được "cánh cửa đỏ máu" mở ra, dẫn sâu vào bên trong một phần ít ai ngờ tới của Di Tích Thần Điện.

Đó là một lối đi nhỏ, tối tăm và ẩm ướt, không hề có dấu vết của con người hay sinh vật sống. Tà khí cổ xưa từ cánh cửa đỏ máu lan tỏa khắp nơi, khiến không khí trở nên nặng nề và lạnh lẽo đến mức buốt xương. Nhưng chính vì sự đáng sợ đó, nơi đây lại trở nên an toàn một cách kỳ lạ, ít bị tà tu chú ý đến. Lục Trường Sinh không vội vàng, mỗi bước đi đều cẩn trọng, vận chuyển Tàn Pháp Cổ Đạo để chống lại sự ăn mòn của tà khí và cảm nhận mọi biến động xung quanh.

Tiêu Hạo, dù vẫn còn sợ hãi, nhưng nhìn thấy sự quyết đoán và bình tĩnh của Lục Trường Sinh, hắn cũng không còn dám lên tiếng. Hắn chỉ biết ôm chặt Tiểu Phương, theo sát Lục Trường Sinh, bước vào con đường hầm tối tăm và lạnh lẽo. Tiếng kêu cứu và giao tranh từ phía sau dần xa vọng, rồi chìm hẳn vào trong sự tĩnh mịch đáng sợ của lối đi mới. Họ đã thoát khỏi nguy hiểm trực diện, nhưng lại dấn thân vào một hiểm địa mới, nơi tà khí cổ xưa và những bí mật vạn năm đang chờ đợi. Con đường tu hành của Lục Trường Sinh vẫn tiếp diễn, không một chút dừng nghỉ.

Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free