Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 178: Tà Khí Nuốt Chửng: Đạo Tâm Mục Nát Giữa Thần Điện

Lục Trường Sinh bước đi, bóng lưng hắn hòa vào màn đêm. Hắn không phải anh hùng cứu thế, không phải kẻ xưng bá thiên hạ. Hắn chỉ là một tu sĩ, kiên trì với đạo của mình, vững như bàn thạch. Con đường hắn đi là một con đường thầm lặng, nhưng lại ẩn chứa sức mạnh lay chuyển cục diện, không phải bằng sức mạnh hủy diệt, mà bằng sự kiên định và trí tuệ. Hắn biết rằng cuộc hỗn loạn này chỉ mới là khởi đầu. Con đường của hắn, cũng chưa hề kết thúc, mà chỉ mới bắt đầu một chương mới, đầy thử thách và chiêm nghiệm, giữa biển máu và tà khí, giữa sự hủy diệt và một tia hy vọng mong manh.

***

Lục Trường Sinh dẫn Tiêu Hạo và Tiểu Phương nép mình vào một hốc đá đổ nát, nằm sâu trong một góc khuất của Di Tích Thần Điện, nơi những cột trụ đá cổ kính ngả nghiêng như những bộ xương khổng lồ của một sinh vật đã chết. Hoàng hôn dần buông xuống, nhuộm không gian bằng một sắc đỏ cam rực rỡ, nhưng lại mang theo cảm giác lạnh lẽo, buồn thảm của một ngày tàn. Những bức tường đá phủ đầy rêu phong xanh thẫm, ẩm ướt, cùng những pho tượng thần bị sứt mẻ, không còn nguyên vẹn, càng khiến nơi đây thêm phần hoang phế, thê lương. Từng đợt gió hú qua những khe hở, mang theo tiếng lá cây xào xạc của những thân cổ thụ bám rễ vào vách đá, tạo nên một bản nhạc ai oán. Đôi khi, một tiếng chim kêu lạc lõng vọng lại từ xa, càng làm nổi bật sự tĩnh mịch đáng sợ của nơi này.

Tiểu Phương, cô bé với khuôn mặt non nớt, giờ đây đã cuộn tròn trong vòng tay Lục Trường Sinh, thân thể nhỏ bé run rẩy bần bật như chiếc lá trước gió bão. Đôi mắt mở to, ánh lên vẻ sợ hãi tột độ, dán chặt vào bóng tối mịt mùng phía trước, như thể chỉ cần chớp mắt thôi, một con quái vật nào đó sẽ xông ra nuốt chửng em. Tiêu Hạo ngồi đối diện, lưng tựa vào vách đá lạnh lẽo, tay nắm chặt thanh pháp khí đã cùn mòn, ánh mắt láu lỉnh thường ngày giờ đây đầy vẻ cảnh giác, quét nhìn xung quanh qua những khe hở nhỏ của hốc đá, không bỏ sót bất kỳ một động tĩnh nhỏ nào. Hắn biết, trong hoàn cảnh hiện tại, một tiếng động bất thường cũng có thể là dấu hiệu của hiểm nguy cận kề. Không khí quanh họ trở nên nặng nề, không chỉ bởi áp lực vô hình từ tà khí đang dần dày đặc hơn, mà còn bởi mùi đá cũ, rêu phong, đất ẩm trộn lẫn với một chút mùi trầm hương nhàn nhạt còn vương vấn đâu đó, gợi nhớ về một thời kỳ huy hoàng đã xa. Nhưng xen lẫn vào đó, một mùi hôi tanh nồng nặc, mùi tử khí dần xâm lấn, báo hiệu rằng sự chết chóc đang hiện hữu khắp nơi.

Lục Trường Sinh, với dáng người thanh tú và đôi mắt trầm tư, vẫn giữ nguyên vẻ điềm tĩnh thường ngày. Hắn nhắm mắt, không phải vì muốn nghỉ ngơi, mà là để tập trung linh thức. Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể hắn vận chuyển chậm rãi, không tạo ra bất kỳ dao động linh lực mạnh mẽ nào, nhưng lại như một tấm lưới vô hình, lan tỏa ra xung quanh, cảm nhận từng dòng chảy năng lượng hỗn loạn trong di tích. Hắn không tìm kiếm cơ duyên hay tài bảo, hắn chỉ đang tìm một con đường. "Đừng lo lắng, chúng ta sẽ an toàn. Ta đang tìm đường," Lục Trường Sinh khẽ nói, giọng trầm ổn, mang theo một sức mạnh trấn an kỳ lạ. Giọng hắn không lớn, nhưng đủ để xuyên thấu nỗi sợ hãi của Tiêu Hạo và Tiểu Phương. Tiêu Hạo nghe vậy, đôi mắt cảnh giác vẫn không rời khỏi khe hở, nhưng nét mặt đã giãn ra đôi chút. Hắn tin vào Lục Trường Sinh, tin vào sự điềm tĩnh và trí tuệ của người bạn đồng hành này, người luôn có thể tìm thấy lối thoát trong những tình huống tưởng chừng như vô vọng nhất.

Trong tâm trí Lục Trường Sinh, hắn cảm nhận được sự bành trướng mãnh liệt của tà khí. Nó không chỉ là những luồng năng lượng tà ác thuần túy mà còn mang theo một sự vặn vẹo, méo mó của ý chí, của những cảm xúc tiêu cực như tham lam, sợ hãi, và tuyệt vọng. Hắn hiểu rằng tà khí này không chỉ đến từ Hắc Phong Lão Tổ hay những tà tu, mà còn được nuôi dưỡng bởi chính sự suy đồi trong đạo tâm của những tu sĩ đang mắc kẹt trong di tích này. Mỗi tiếng la hét, mỗi trận giao tranh, mỗi ý nghĩ tham lam đều như một giọt dầu đổ vào ngọn lửa tà ác, khiến nó càng thêm bùng cháy. "Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến," hắn tự nhủ, cố gắng giữ vững sự thanh tịnh trong tâm hồn mình. Tàn Pháp Cổ Đạo không ban cho hắn sức mạnh hủy thiên diệt địa, nhưng nó mang lại cho hắn một đạo tâm kiên cố, một khả năng cảm nhận sâu sắc về vạn vật, và quan trọng hơn cả, là sự đề kháng vững chắc trước những ảnh hưởng tiêu cực từ bên ngoài.

Hắn nhớ lại cảnh tượng các tu sĩ chính đạo cố gắng liên thủ ở chương 177, và sự thất bại thảm hại của họ. Không phải họ không có thực lực, mà là lòng nghi kỵ và sự chia rẽ đã ăn sâu vào cốt tủy. Ngay cả khi đối mặt với hiểm họa chung, họ vẫn không thể gạt bỏ lợi ích cá nhân. Lục Trường Sinh cảm thấy một nỗi buồn man mác. Con đường tu hành, vốn dĩ là để siêu thoát, để tìm kiếm chân lý, giờ đây lại bị biến thành một cuộc chiến tranh giành quyền lực và tài nguyên không hồi kết. Hắn không muốn bị cuốn vào vòng xoáy nhân quả đó, nhưng hắn cũng không thể làm ngơ trước sự khốn cùng của những sinh linh yếu ớt. Việc hắn ra tay cứu giúp những tán tu và Đệ Tử Nội Môn kia, dù chỉ là một hành động nhỏ, thầm lặng, nhưng lại là một cách để hắn khẳng định con đường của mình, không bị dao động bởi sự hỗn loạn xung quanh. Hắn không cần được công nhận, không cần lời cảm ơn, chỉ cần làm điều đúng đắn, theo cái đạo mà hắn đã chọn.

Tiểu Phương nép chặt vào hắn, hơi thở vẫn còn gấp gáp. Lục Trường Sinh khẽ đưa tay xoa đầu cô bé, truyền một chút linh khí ấm áp qua lớp áo vải thô. Cô bé có lẽ không hiểu được sự phức tạp của thế giới tu hành, không hiểu được những âm mưu và tranh giành, em chỉ biết sợ hãi trước những cảnh tượng tàn khốc mà em đã chứng kiến. Lục Trường Sinh cảm thấy một trách nhiệm nặng nề. Hắn không thể cứu tất cả, nhưng hắn có thể bảo vệ những người đang ở bên cạnh mình. Đây chính là một phần của con đường mà hắn đã chọn, một con đường không phải để xưng bá, mà để giữ gìn bản tâm, để bảo vệ những giá trị mà hắn tin tưởng. Ánh sáng cuối cùng của hoàng hôn đã tắt hẳn, để lại Di Tích Thần Điện chìm trong màn đêm thăm thẳm. Tà khí cuồn cuộn như một lớp sương mù đen kịt, nuốt chửng mọi thứ. Tiếng gió hú càng thêm ghê rợn, mang theo những âm thanh lạ lùng, như tiếng thì thầm của những linh hồn bị giam cầm. Lục Trường Sinh mở mắt, đôi mắt đen láy phản chiếu ánh sáng yếu ớt của ma khí từ xa, sâu thẳm và kiên định. Hắn biết, đêm nay sẽ còn dài, và những thử thách phía trước sẽ còn gian nan hơn rất nhiều. Nhưng đạo tâm của hắn, vững như bàn thạch, sẽ không bao giờ dao động. Hắn sẽ tìm ra một lối thoát, không phải chỉ cho riêng ba người, mà còn để khẳng định rằng, giữa biển máu và tà khí, vẫn còn một con đường để đi, một đạo lý để tuân theo.

***

Đêm tối buông xuống Di Tích Thần Điện, không gian càng trở nên tĩnh mịch và đáng sợ hơn. Gió lạnh buốt thổi từng đợt qua những khe đá, mang theo một làn tà khí đậm đặc, khiến Tiêu Hạo và Tiểu Phương rùng mình. Mùi máu tanh nồng nặc hòa lẫn với mùi lưu huỳnh khét lẹt từ các loại tà pháp, cùng với mùi tử khí nồng đậm, tạo nên một không khí ngột ngạt đến khó thở. Ngay cả Lục Trường Sinh, dù có Tàn Pháp Cổ Đạo bảo vệ, cũng cảm thấy một áp lực vô hình nặng nề đè nén lên tâm trí, như muốn nghiền nát ý chí của con người.

Lục Trường Sinh hé mắt, ra hiệu cho Tiêu Hạo cùng nhìn qua một khe hở nhỏ. Cảnh tượng hiện ra trước mắt họ khiến Tiêu Hạo kinh hãi đến mức phải che miệng Tiểu Phương, ngăn cô bé phát ra tiếng thét. Bên ngoài, những trận chiến ác liệt vẫn đang tiếp diễn. Ánh sáng mờ ảo của ma khí và linh lực, cùng với những đốm lửa xanh lè từ tà pháp, chiếu rọi lên những cảnh tượng chém giết tàn khốc. Các tán tu, những người vốn dĩ chỉ muốn tìm kiếm cơ duyên, giờ đây đã hoàn toàn mất đi lý trí. Khuôn mặt của họ biến dạng vì tham lam và tuyệt vọng, đôi mắt đỏ ngầu như những con thú hoang dã. Họ không chỉ chém giết tà tu, mà còn quay sang tấn công lẫn nhau, giành giật từng mảnh vỡ pháp khí, từng viên linh dược vừa xuất hiện sau những trận giao tranh. Tiếng pháp khí va chạm loảng xoảng, tiếng la hét thảm thiết, tiếng cười khẩy man rợ của tà tu, và tiếng đổ vỡ của đá hòa quyện vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng chết chóc. Đất đá rung chuyển dữ dội sau mỗi đòn va chạm mạnh, truyền qua cơ thể họ, khiến cả hốc đá như muốn sụp đổ.

Lục Trường Sinh nhìn cảnh tượng đó, đôi mắt trầm tư không một gợn sóng. Hắn đã thấy quá nhiều, cảm nhận quá nhiều. Hắn hiểu rằng, đây chính là sự mục nát của đạo tâm, một căn bệnh còn đáng sợ hơn cả tà khí. Lợi dục và nỗi sợ hãi, hai bản năng nguyên thủy của con người, khi bị đẩy đến cực hạn trong một môi trường hỗn loạn và tàn khốc, có thể dễ dàng bóp méo mọi đạo lý, mọi nguyên tắc. Những người này, họ không còn là tu sĩ nữa, họ đã biến thành những con quỷ khát máu, những kẻ sẵn sàng làm mọi thứ để sống sót, để giành giật một chút cơ hội mong manh.

"Trường Sinh... bọn họ... sao lại có thể như vậy?" Tiêu Hạo thì thầm, giọng run rẩy, đôi mắt mở to đầy sợ hãi và kinh hãi. Hắn chưa bao giờ chứng kiến cảnh tượng nào tàn khốc và suy đồi đến thế. Ngay cả Tiểu Phương, dù được che miệng, cũng run lên từng hồi, hơi thở gấp gáp như muốn nghẹt thở.

Lục Trường Sinh khẽ thở dài, một tiếng thở dài trầm lắng như muốn trút đi gánh nặng của cả thế gian. "Lợi dục và nỗi sợ hãi có thể bóp méo đạo tâm một cách dễ dàng, Tiêu Hạo. Đây chính là thử thách lớn nhất." Hắn nói, giọng trầm ổn nhưng chứa đựng một sự chiêm nghiệm sâu sắc. Hắn biết, con đường tu hành không chỉ là đối đầu với kẻ địch bên ngoài, mà còn là cuộc chiến không ngừng nghỉ với chính những dục vọng và nỗi sợ hãi bên trong mỗi người. Một đạo tâm không vững chắc, dù có thiên phú cao đến mấy, cuối cùng cũng sẽ sa ngã. Đây chính là lời giải thích cho sự thất bại của các tông môn chính đạo. Họ không thiếu sức mạnh, nhưng họ thiếu sự đoàn kết thực sự, thiếu một đạo tâm kiên định để chống lại sự cám dỗ và nỗi sợ hãi.

Hắn nhìn thấy một nhóm tu sĩ chính đạo, trong đó có Trưởng Lão Thanh Vân với mái tóc bạc trắng và đạo bào màu xanh đã rách nát, đang bị tà tu truy sát. Trưởng Lão Thanh Vân bị thương nặng ở vai, máu thấm đẫm một mảng áo, nhưng vẫn cố gắng chống trả. Khuôn mặt hiền từ thường ngày giờ đây đầy vẻ tuyệt vọng và đau đớn. Bên cạnh ông, một vài đệ tử còn sót lại cũng kiệt sức, ánh mắt tràn ngập vẻ hoảng loạn. Nhưng thay vì cùng nhau chiến đấu đến cùng, sự đoàn kết của họ nhanh chóng tan rã. Một vài đệ tử đã bỏ rơi đồng đội, quay lưng bỏ chạy vào bóng tối, tìm một con đường thoát thân riêng. Hành động đó không chỉ khiến Trưởng Lão Thanh Vân thêm phần suy sụp, mà còn khiến nhóm tà tu cười khẩy, càng thêm phần hung hãn truy đuổi. Lục Trường Sinh cảm nhận rõ ràng không chỉ tà khí vật chất đang cuồn cuộn như sương mù đen, mà còn là sự mục nát trong đạo tâm của những tu sĩ này. Tham lam và tuyệt vọng đã biến họ thành những kẻ khác, không còn giữ được chút khí chất chính đạo nào.

Lục Trường Sinh dùng linh lực của Tàn Pháp Cổ Đạo, không phải để tấn công hay phòng thủ, mà để che giấu khí tức của cả ba một cách hoàn hảo, khiến họ như hòa vào không gian, trở thành một phần của những đổ nát xung quanh. Hắn không muốn gây sự chú ý, bởi vì hắn biết rằng, trong hoàn cảnh này, sự chú ý chính là cái chết. Hắn không thể cứu tất cả, và can thiệp trực tiếp vào những trận chiến vô nghĩa này sẽ chỉ khiến hắn và những người đi cùng lâm vào hiểm cảnh. Con đường của hắn không phải là trở thành anh hùng cứu thế, mà là giữ vững bản tâm, bảo vệ những gì mình có thể, và tìm một lối đi khác, một con đường mà không bị cuốn vào vòng xoáy nhân quả điên cuồng này.

Tà khí của Hắc Phong Lão Tổ, dù hắn không trực tiếp xuất hiện trước mắt Lục Trường Sinh, nhưng vẫn hiện diện ở khắp mọi nơi. Nó không chỉ là những luồng khí đen cuồn cuộn, mà còn là một thứ áp lực vô hình, một mạng lưới tà ác đang dần siết chặt toàn bộ Di Tích Thần Điện, như một lời khẳng định về quyền lực và sự thống trị của hắn. Lục Trường Sinh cảm thấy một sự rùng mình. Sự tàn độc của tà đạo không chỉ đến từ Ma Quân Huyết Ảnh, mà còn từ những kẻ như Hắc Phong Lão Tổ, những kẻ sẵn sàng lợi dụng sự yếu kém nội tại của giới tu hành để gieo rắc hỗn loạn. Đây báo hiệu một cuộc chiến dài hơi và phức tạp hơn, nơi niềm tin và đạo lý sẽ bị thử thách đến tận cùng. Lục Trường Sinh hiểu rằng, Tàn Pháp Cổ Đạo của hắn, với khả năng cảm nhận và chống lại tà khí một cách đặc biệt, sẽ là yếu tố then chốt trong việc đối phó với những thế lực tà đạo lớn hơn trong tương lai. Nó không chỉ là một công pháp, mà còn là một lá chắn vững chắc cho đạo tâm của hắn.

Tiêu Hạo vẫn đang run rẩy, nhưng khi nhìn thấy sự điềm tĩnh của Lục Trường Sinh, hắn cũng dần lấy lại bình tĩnh. Hắn hiểu rằng, Lục Trường Sinh không phải là một người hèn nhát, hắn chỉ đang đi theo một con đường khác, một con đường mà ít ai dám chọn. Trong cái hỗn loạn tột cùng này, sự kiên định của Lục Trường Sinh chính là tia sáng duy nhất, là chỗ dựa vững chắc cho Tiêu Hạo và Tiểu Phương. Hắn tin rằng, chỉ cần đi theo Lục Trường Sinh, họ sẽ có cơ hội sống sót. Lục Trường Sinh tiếp tục quan sát, ghi nhớ từng chi tiết nhỏ về địa hình, về những luồng tà khí đang di chuyển, về những điểm yếu trong đội hình của tà tu. Hắn không tranh giành cơ duyên, nhưng hắn đang âm thầm tích lũy thông tin, chuẩn bị cho một kế hoạch thoát hiểm đầy rủi ro. Cuộc hỗn loạn này, dù tàn khốc đến mấy, cũng không thể lay chuyển đạo tâm của hắn. Hắn sẽ kiên trì với con đường của mình, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận.

***

Khi ánh sáng yếu ớt của rạng sáng bắt đầu le lói qua những khe hở trên vách đá, nhuộm một màu xám xịt lên khung cảnh hoang tàn, Lục Trường Sinh quyết định dẫn Tiêu Hạo và Tiểu Phương vào một góc khuất sâu hơn trong Di Tích Thần Điện. Nơi đây ẩm ướt và lạnh lẽo hơn nhiều so với hốc đá ban đầu, tà khí lingering như một lớp sương mỏng, tạo cảm giác ngột ngạt và đè nặng lên mọi thứ. Mùi ẩm mốc hòa với mùi tà khí vẫn còn thoang thoảng, khiến không khí trở nên đặc quánh. Tuy nhiên, nơi này lại yên tĩnh một cách kỳ lạ, như một ốc đảo giữa biển lửa hỗn loạn, không còn tiếng la hét, tiếng pháp khí va chạm, chỉ còn tiếng gió rít nhẹ và tiếng thở đều đều của Tiểu Phương đang dần chìm vào giấc ngủ mệt mỏi.

Lục Trường Sinh ngồi xuống, lưng tựa vào một khối đá lớn đã sụp đổ, hít thở sâu, cố gắng làm sạch tâm trí khỏi những tạp niệm và hình ảnh tàn khốc vừa chứng kiến. Hắn vận chuyển Tàn Pháp Cổ Đạo, để linh lực chậm rãi lưu chuyển khắp châu thân, củng cố lại đạo tâm. Sự hỗn loạn bên ngoài, dù không trực tiếp ảnh hưởng đến hắn, nhưng vẫn là một gánh nặng tâm lý. Hắn biết rằng, việc giữ vững bản tâm trong một môi trường như thế này là một thử thách cực kỳ lớn, nhưng cũng là yếu tố then chốt cho con đường tu hành của hắn. Hắc Phong Lão Tổ, dù không hề xuất hiện trực diện, nhưng luồng tà khí của hắn như một mạng lưới vô hình, đang dần siết chặt toàn bộ Di Tích Thần Điện, báo hiệu một sự kiện lớn hơn đang diễn ra, một thứ gì đó vượt xa khỏi việc tranh giành cơ duyên thông thường.

"Con đường này không phải để tranh giành, Tiêu Hạo. Đạo của ta nằm ở sự kiên định, không phải ở sự chiếm đoạt," Lục Trường Sinh cất lời, giọng nói kiên định, chậm rãi nhưng rõ ràng, xuyên qua màn sương tà khí mỏng manh. Hắn không nhìn Tiêu Hạo, ánh mắt hắn như xuyên thấu qua những bức tường đá đổ nát, nhìn vào khoảng không vô định, như đang suy tính một điều gì đó rất xa xăm.

Tiêu Hạo ngồi đối diện, gật đầu lia lịa, ánh mắt ánh lên vẻ ngưỡng mộ. Hắn đã chứng kiến quá nhiều cảnh tượng suy đồi, quá nhiều sự tham lam và ích kỷ. Lời nói của Lục Trường Sinh như một luồng gió mát lành thổi qua tâm hồn hắn, khẳng định lại những giá trị mà hắn tin tưởng. "Vậy... chúng ta sẽ đi đâu? Di tích này đã trở thành địa ngục rồi," Tiêu Hạo hỏi, giọng nói nhỏ hơn, chứa đựng một chút bất lực. Hắn hiểu rằng, ở lại đây chỉ là chờ chết, nhưng đi đâu bây giờ, khi mọi lối ra đều bị tà tu phong tỏa, và những tu sĩ chính đạo cũng không còn đáng tin cậy?

Lục Trường Sinh đưa mắt nhìn vào khoảng không trước mặt, như đang vẽ ra một bản đồ trong tâm trí. "Đường lớn không thông, chúng ta sẽ đi đường nhỏ. Sẽ có một lối ra, hoặc một cơ hội khác." Hắn nói, giọng điệu ẩn chứa một sự quyết đoán mãnh liệt. Hắn hiểu rằng, việc tranh giành cơ duyên không phải là con đường của mình, và mục tiêu hiện tại là bảo toàn mạng sống, đồng thời tìm cách giúp những người yếu thế nhất. Hắn quyết định phải tìm một lối thoát an toàn hơn, không đi theo lối chính diện mà sẽ tìm một con đường ít ai ngờ tới.

Với Tàn Pháp Cổ Đạo vận chuyển, Lục Trường Sinh không chỉ cảm nhận những luồng tà khí, mà còn cảm nhận được cấu trúc ẩn sâu trong di tích. Hắn có thể "nhìn thấy" những vết nứt nhỏ nhất trên vách đá, những đường hầm bí mật đã bị phong bế qua hàng vạn năm, những điểm yếu trong kiến trúc cổ xưa. Tàn Pháp Cổ Đạo không tăng cường tu vi nhanh chóng, nhưng lại giúp hắn có một khả năng cảm nhận và phân tích môi trường xung quanh một cách phi phàm, như thể hắn đang hòa mình vào chính linh khí của đất trời, của những khối đá cổ kính này. Hắn không cần dùng sức mạnh để phá vỡ, hắn cần dùng trí tuệ để tìm kiếm.

Tiêu Hạo nhẹ nhàng an ủi Tiểu Phương, vuốt ve mái tóc rối bù của cô bé. Dù vẫn còn sợ hãi, nhưng có Lục Trường Sinh bên cạnh, cô bé đã cảm thấy an toàn hơn rất nhiều, có thể tạm thời chìm vào giấc ngủ. Tiêu Hạo không hiểu hết những gì Lục Trường Sinh đang suy tính, nhưng hắn tin tưởng tuyệt đối. Hắn biết, Lục Trường Sinh không bao giờ làm điều vô nghĩa.

Trong khoảnh khắc tĩnh lặng đó, khi Lục Trường Sinh đang tập trung cao độ, một luồng khí tức khác lạ bỗng nhiên lướt qua linh thức của hắn. Nó không phải là tà khí của Hắc Phong Lão Tổ, không phải là linh khí của các tu sĩ, mà là một thứ khí tức cổ xưa, u ám và hùng vĩ hơn rất nhiều. Nó đến từ sâu thẳm bên dưới Di Tích Thần Điện, như một con quái vật khổng lồ đang dần thức tỉnh khỏi giấc ngủ vạn năm. Luồng khí tức này mang theo một sự cổ xưa không thể diễn tả, một sức mạnh nguyên thủy đã bị phong ấn từ rất lâu, giờ đây đang dần bùng phát, khiến cả Di Tích Thần Điện khẽ rung chuyển một cách khó nhận ra.

Lục Trường Sinh khẽ nhíu mày. Hắn cảm nhận được rằng, mối hiểm họa thực sự không chỉ nằm ở Hắc Phong Lão Tổ hay Ma Quân Huyết Ảnh. Di Tích Thần Điện này còn ẩn chứa những bí mật kinh hoàng hơn, những thực thể cổ xưa, những sức mạnh đã bị lãng quên, mà sự bùng phát của chúng có thể thay đổi cục diện toàn bộ Cửu Thiên Linh Giới. Lão Quái Tử đã từng gợi ý về một hiểm họa lớn hơn, và dường như, hắn đã đúng.

Hắn mở mắt, ánh mắt nhìn sâu vào lòng đất, nơi luồng khí tức cổ xưa đang dần bùng phát. "Con đường ta chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận," hắn tự nhủ trong tâm trí, củng cố lại niềm tin của mình. Hắn không thể thay đổi đại cục, nhưng hắn có thể giữ vững bản thân, và tìm ra một lối đi riêng. Sự mục nát của đạo tâm trong chính đạo và sự sa ngã của nhiều tu sĩ cho thấy hiểm họa tà đạo không chỉ đến từ Ma Quân Huyết Ảnh mà còn từ chính sự yếu kém nội tại của giới tu hành, báo hiệu một cuộc chiến dài hơi và phức tạp hơn, nơi niềm tin và đạo lý sẽ bị thử thách. Khả năng cảm nhận và chống lại tà khí của Tàn Pháp Cổ Đạo của Lục Trường Sinh được nhấn mạnh, cho thấy công pháp này sẽ là yếu tố then chốt trong việc đối phó với Ma Quân Huyết Ảnh và các thế lực tà đạo lớn hơn trong tương lai. Và sự bùng phát tà khí cổ xưa từ sâu bên trong di tích ở cuối chương báo hiệu rằng Di Tích Thần Điện còn ẩn chứa những bí mật và hiểm họa kinh hoàng hơn cả Hắc Phong Lão Tổ, có thể liên quan đến bản thân Ma Quân Huyết Ảnh hoặc một thực thể cổ xưa nào đó.

Lục Trường Sinh đứng dậy, dáng người không cao lớn nhưng toát ra một khí chất kiên định. Hắn khẽ nắm lấy tay Tiêu Hạo, ánh mắt ra hiệu. "Chúng ta đi." Đã đến lúc phải hành động, theo con đường của riêng hắn. Con đường tu hành vẫn tiếp diễn, và đạo của hắn cũng chưa hề kết thúc.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free