Cửu thiên linh giới - Chương 177: Chính Đạo Liên Minh: Chia Rẽ Trong Loạn Thế
Di Tích Thần Điện bao trùm bởi màn sương tà khí đặc quánh, nơi mỗi hơi thở đều mang theo vị tanh của máu và mùi tử khí thoang thoảng. Lục Trường Sinh, Tiêu Hạo và Tiểu Phương nép mình trong một khe đá hẹp, được che khuất bởi một bức tường đổ nát phủ đầy rêu phong. Ánh sáng từ bên ngoài cố gắng len lỏi qua lớp mây đen dày đặc, tạo nên một thứ ánh sáng mờ ảo, nhập nhoạng, khiến không gian vốn đã cổ kính lại càng thêm hoang tàn, u ám. Tiếng gió hú qua những khe nứt của các cột trụ, nghe như tiếng ai oán của hàng ngàn linh hồn bị giam cầm. Thỉnh thoảng, tiếng lá cây xào xạc trên những ngọn cây cổ thụ cũng bị lấn át bởi những âm thanh rùng rợn hơn: tiếng bước chân nặng nề của Ma Binh tuần tra, tiếng va chạm loảng xoảng của giáp trụ, và xa xa là những tiếng kêu thảm thiết xen lẫn tiếng pháp thuật bùng nổ, vọng đến từ trung tâm của Di Tích.
Tiểu Phương, cô bé với khuôn mặt non nớt và đôi mắt đỏ hoe, run rẩy nép chặt vào vạt áo của Lục Trường Sinh. Mỗi khi có tiếng động lạ, thân hình bé nhỏ của nàng lại giật nảy, đôi tay bấu víu chặt lấy Lục Trường Sinh như thể hắn là sợi dây duy nhất có thể giữ nàng lại với cõi đời này. Hơi thở của nàng dồn dập, hổn hển, phả ra làn khí lạnh lẽo trong không gian vốn đã ẩm ướt, mang theo mùi đất đá cũ kỹ và chút hương trầm còn sót lại từ những năm tháng xa xưa. Không khí nơi đây nặng nề đến nghẹt thở, không chỉ bởi tà khí nồng đậm mà còn bởi nỗi sợ hãi tột cùng đang đè nặng lên tâm trí mỗi người. Linh khí trong Di Tích này đã trở nên yếu ớt, thậm chí bị cạn kiệt ở nhiều nơi, nhường chỗ cho ma khí lộng hành, biến nơi linh thiêng thành một địa ngục trần gian.
Lục Trường Sinh vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh, đôi mắt đen láy của hắn khẽ khép hờ, toàn bộ giác quan tập trung cảm nhận. Tàn Pháp Cổ Đạo vận chuyển chậm rãi trong cơ thể, không ngừng thanh lọc tà khí xâm nhập và giúp hắn tinh tường cảm nhận từng luồng linh lực hỗn loạn đang cuộn trào bên ngoài. Hắn không vội vàng, không hoảng loạn. Hắn biết rằng trong hoàn cảnh này, sự vội vã chỉ dẫn đến diệt vong. Con đường tu hành của hắn là con đường của sự bền bỉ, của việc thấu hiểu và thuận theo đạo trời, không phải là sự đối đầu mù quáng. Hắn đang tìm kiếm "kẽ hở" trong bức màn tà khí dày đặc này, một lối đi an toàn để dẫn Tiêu Hạo và Tiểu Phương thoát khỏi hiểm cảnh.
Tiêu Hạo, dù cố gắng giữ bình tĩnh, vẫn không giấu nổi vẻ căng thẳng trên khuôn mặt. Hắn khẽ thì thầm, giọng nói run run: “Tình hình tệ hơn chúng ta nghĩ, Trường Sinh. Tà khí này… nó như muốn ăn mòn cả linh hồn ta vậy. Ta cảm thấy linh lực trong cơ thể đang bị kìm hãm, khó mà vận chuyển trôi chảy.” Tiêu Hạo vốn là một người lanh lợi, hoạt bát, nhưng giờ đây, trước sức ép của ma khí và nỗi kinh hoàng bao trùm, hắn cũng không khỏi cảm thấy bất an. Hắn biết mình không phải là tu sĩ có đạo tâm kiên cố như Lục Trường Sinh, và sự hỗn loạn này đang thử thách giới hạn của hắn.
Lục Trường Sinh mở mắt, ánh mắt trầm tĩnh như hồ nước sâu không gợn sóng. Hắn khẽ đặt tay lên vai Tiêu Hạo, truyền một luồng linh lực ôn hòa qua để trấn an. “Đừng hoảng. Càng hoảng loạn càng dễ bị cuốn vào. Tà khí tuy mạnh, nhưng không phải không có kẽ hở. Chúng ta sẽ tìm đường ra.” Giọng hắn nhẹ nhàng, trầm ấm, nhưng lại có một sức mạnh trấn an kỳ lạ, như một dòng suối mát lành xoa dịu tâm hồn đang loạn động của Tiêu Hạo. Hắn không hứa hẹn điều gì to lớn, chỉ đơn giản là khẳng định con đường phía trước, vững như bàn thạch.
Tiểu Phương nghe thấy, ngẩng đầu nhìn Lục Trường Sinh, đôi mắt to tròn đọng nước. Nàng nức nở hỏi: “Tiên… tiên trưởng… chúng ta có thoát được không?” Nàng vốn chỉ là một cô bé phàm nhân, chưa từng trải qua những cảnh tượng kinh hoàng như thế này. Đối với nàng, thế giới tu hành vốn xa vời, giờ đây lại hiện ra với bộ mặt tàn khốc nhất. Nàng không hiểu về đạo tâm, không biết về Tàn Pháp Cổ Đạo, nàng chỉ biết bấu víu vào hy vọng mong manh từ người đàn ông điềm tĩnh này.
Lục Trường Sinh khẽ vuốt mái tóc rối bù của Tiểu Phương. “Chỉ cần không từ bỏ, sẽ có đường.” Hắn nói, giọng điệu chứa đựng một niềm tin mãnh liệt, không phải là sự lạc quan hão huyền, mà là sự kiên định vào bản chất của cuộc sống, của sự tồn tại. Hắn không thể hứa hẹn một kết cục viên mãn, nhưng hắn có thể hứa một sự kiên trì không ngừng nghỉ. Hắn thầm vận chuyển Tàn Pháp Cổ Đạo, cảm nhận từng dao động nhỏ nhất của ma khí. Hắn nhận ra, dù Hắc Phong Lão Tổ có cường đại đến đâu, ma khí của hắn cũng không thể hoàn toàn phủ kín mọi ngóc ngách của một di tích rộng lớn và phức tạp như thế này. Luôn có những dòng chảy yếu hơn, những kẽ hở mà kẻ thù không ngờ tới. Đó chính là con đường của hắn – không đối đầu trực diện, mà tận dụng sự sơ hở, len lỏi qua những hiểm nguy. Hắn không phải anh hùng cứu thế, nhưng hắn là một tu sĩ, và hắn có đạo của riêng mình. Hắn phải giữ vững đạo tâm của mình, bảo vệ những người yếu ớt mà hắn đã cam kết dẫn dắt, thoát khỏi vòng xoáy hỗn loạn này. Đó là con đường mà hắn đã chọn, dù vạn kiếp cũng không hối hận.
***
Trong khi Lục Trường Sinh và nhóm người đang cố gắng tìm lối thoát, một cảnh tượng hỗn loạn khác đang diễn ra tại một quảng trường rộng lớn ở trung tâm Di Tích Thần Điện. Nơi đây, ánh sáng ban ngày đã hoàn toàn bị nuốt chửng bởi màn đêm nhân tạo, được tạo ra bởi tà pháp của Hắc Phong Lão Tổ. Những đám mây đen kịt vần vũ trên không trung, thỉnh thoảng lại trút xuống những giọt mưa máu nhẹ, mang theo mùi tanh nồng và một cảm giác lạnh lẽo đến tận xương tủy. Những cột đá hùng vĩ, từng là biểu tượng của sự linh thiêng, giờ đây chỉ còn trơ trọi, sứt mẻ, chứng kiến cảnh máu đổ đầu rơi.
Các tông môn chính đạo, với những đạo bào đủ màu sắc, đang cố gắng tập hợp lực lượng. Trưởng Lão Thanh Vân, với bộ râu tóc bạc trắng và khuôn mặt hiền từ giờ đã nhăn nhúm vì lo lắng, đứng ở tiền tuyến, cố gắng giữ vững đội hình. Ông ta dốc hết sức lực, hô vang: “Chư vị đạo hữu! Giữ vững trận pháp! Không thể để tà ma hoành hành!” Giọng ông ta khản đặc, lạc đi trong tiếng pháp thuật va chạm và tiếng la hét kinh hoàng. Bên cạnh ông, một số vị Trưởng Lão khác cũng đang cố gắng điều chỉnh trận pháp, nhưng vẻ mặt của họ đều lộ rõ sự hoảng loạn và bất lực.
Tuy nhiên, sự đoàn kết mà Trưởng Lão Thanh Vân mong muốn lại là một điều xa xỉ trong thời khắc nguy cấp này. Các tông môn, vốn đã có những mối hiềm khích và lợi ích riêng, giờ đây càng thêm nghi kỵ lẫn nhau. Một Trưởng Lão từ một tông môn nhỏ hơn, với vẻ mặt do dự, lên tiếng: “Nhưng Mộc Trưởng Lão, bên đó đang bị áp chế, chúng ta không nên mạo hiểm toàn bộ lực lượng! Nếu chúng ta xông lên, e rằng sẽ rơi vào bẫy của tà ma.” Lời nói của ông ta không chỉ thể hiện sự lo lắng mà còn là sự ích kỷ, không muốn hi sinh lực lượng của mình cho toàn cục. Những lời tranh cãi bắt đầu nổ ra, những ánh mắt nghi kỵ giao nhau, làm suy yếu tinh thần chiến đấu của toàn bộ liên minh chính đạo. Trận pháp vốn đã chắp vá, giờ đây càng thêm lung lay.
Hắc Phong Lão Tổ, kẻ chủ mưu của cuộc thảm sát này, đứng trên một ngọn tháp đổ nát, toàn thân hắn gầy gò, cao lêu nghêu, hốc hác, đôi mắt lõm sâu, sắc lạnh như dao găm, ánh lên vẻ khoái trá man rợ. Mái tóc dài bạc phơ nhưng lộn xộn, dường như không bao giờ được chải chuốt, bay phất phơ trong gió lạnh. Hắn mặc một bộ hắc bào cũ nát, rách rưới nhưng lại ẩn chứa ma khí nồng đậm, tỏa ra một mùi tử khí khó chịu. Tay hắn cầm cây quyền trượng xương xẩu, đầu quyền trượng phát ra ánh sáng đỏ như máu, liên tục hấp thụ những linh hồn yếu ớt vừa mới lìa đời.
Hắn cười ghê rợn, giọng nói khàn đặc, the thé, vang vọng khắp quảng trường: “Hahaha! Chính đạo còn giả nhân giả nghĩa, còn lo lắng cho bản thân. Các ngươi xứng đáng bị nuốt chửng!” Lời nói của hắn như một lời nguyền rủa, làm rung chuyển cả không gian. Ngay sau đó, hắn tung ra một chưởng tà khí khổng lồ, một luồng năng lượng đen kịt như mực, mang theo tiếng gào thét của vô số linh hồn oan khuất, lao thẳng vào một góc trận pháp của chính đạo. Trận pháp vốn đã yếu ớt, ngay lập tức bị phá vỡ, những tu sĩ đứng ở vị trí đó không kịp phản ứng, thân thể nổ tung thành một màn mưa máu tanh tưởi, linh hồn bị Hắc Phong Lão Tổ hút vào quyền trượng xương xẩu.
Cảnh tượng đó như một cú giáng mạnh vào tinh thần của chính đạo. Các tà tu khác, với đôi mắt đỏ ngầu và thân hình được bao phủ bởi giáp đen gỉ sét, tay cầm vũ khí thô sơ, nhân cơ hội xông vào. Chúng như những con thú đói khát, tàn sát các tu sĩ chính đạo đang hoảng loạn và chia rẽ. Tiếng la hét, tiếng kiếm khí va chạm, tiếng pháp thuật bùng nổ, tiếng kêu thảm thiết của những người bị Hấp Hồn Đoạt Sinh tạo thành một bản giao hưởng chết chóc. Trưởng Lão Thanh Vân cố gắng xoay sở, nhưng một mình ông không thể chống đỡ được sự hung hãn và có tổ chức của tà đạo, cũng như sự yếu kém từ nội bộ của chính đạo.
Lục Trường Sinh, từ nơi ẩn nấp xa, chứng kiến toàn bộ cảnh tượng đó. Tâm hắn không khỏi nặng trĩu. Hắn thầm nghĩ: 'Chính đạo, nhưng lại không có 'chính'. Đạo tâm lung lay, lòng tham trỗi dậy, tất sẽ bị tà ma lợi dụng.' Hắn hiểu rằng, sức mạnh không chỉ nằm ở tu vi, mà còn nằm ở ý chí, ở sự đoàn kết và ở đạo tâm kiên định. Các tu sĩ chính đạo này, họ có sức mạnh, nhưng lại thiếu đi sự kiên định trong đạo của mình, thiếu đi sự tin tưởng lẫn nhau. Chính sự chia rẽ và nghi kỵ đã tạo nên kẽ hở lớn nhất, để tà đạo có thể dễ dàng xâm nhập và tàn phá. Điều này càng củng cố thêm niềm tin của Lục Trường Sinh vào con đường tu hành của mình – con đường của sự vững chắc, của việc tự thân chiêm nghiệm và giữ vững bản tâm, không bị ngoại cảnh lay động. Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến. Hắn không thể cứu vãn tất cả, nhưng hắn có thể giữ vững đạo của mình, và bằng cách đó, bảo vệ những gì hắn cho là đúng.
***
Màn đêm đã hoàn toàn buông xuống Di Tích Thần Điện, mang theo cái lạnh cắt da thịt và sự ẩm ướt đến từ những giọt mưa máu đã ngừng rơi. Gió vẫn hú qua những khe nứt, mang theo hơi thở của tử vong. Lục Trường Sinh, Tiêu Hạo và Tiểu Phương vẫn tiếp tục hành trình thoát hiểm, men theo những con đường khuất, tránh xa khỏi trung tâm của cuộc chiến. Mỗi bước chân đều thận trọng, nhưng không hề chậm chạp. Lục Trường Sinh dẫn đầu, đôi mắt hắn sắc bén quét qua từng ngóc ngách, từng tảng đá, từng dấu vết của linh lực cổ xưa. Hắn sử dụng Tàn Pháp Cổ Đạo không chỉ để cảm nhận ma khí, mà còn để thấu hiểu kết cấu của di tích này, những cơ quan, cạm bẫy cổ xưa ẩn chứa trong lòng đất và các bức tường. Hắn không ngừng tìm kiếm những con đường mà ít ai nghĩ đến, những lối đi được che giấu bởi những ma trận tự nhiên hoặc do thời gian tạo ra.
Khi đi ngang qua một hành lang hẹp, đổ nát, họ bất ngờ nghe thấy tiếng kiếm khí va chạm yếu ớt và tiếng la hét thảm thiết. Lục Trường Sinh ra hiệu cho Tiêu Hạo và Tiểu Phương dừng lại, ẩn mình sau một bức tượng thần bị sứt mẻ. Qua khe hở, họ thấy một nhóm nhỏ khoảng năm sáu tán tu và đệ tử chính đạo, thân thể đầy thương tích, đang cố gắng chống cự lại ba tên Ma Binh hung hãn. Những tu sĩ này rõ ràng đã kiệt sức, linh lực cạn kiệt, chỉ còn biết dựa vào ý chí để duy trì phòng thủ. Ma Binh, với đôi mắt đỏ ngầu và vũ khí thô sơ đầy máu, gầm gừ liên tục, không ngừng tấn công, quyết tâm nuốt chửng những linh hồn yếu ớt cuối cùng.
Tiêu Hạo khẽ rùng mình, ánh mắt lộ vẻ xót xa. Hắn thì thầm: “Trường Sinh, chúng ta có nên… giúp họ không?” Lòng hắn không đành lòng khi chứng kiến cảnh tượng bi thảm đó. Dù bản thân cũng đang trong nguy hiểm, nhưng bản tính lương thiện của Tiêu Hạo vẫn khiến hắn muốn ra tay cứu giúp.
Lục Trường Sinh không trả lời ngay. Hắn không phải là người vô cảm, nhưng hắn biết rằng việc lao vào một cuộc chiến trực diện không phải là cách của mình, cũng không phải là điều khôn ngoan nhất trong tình cảnh này. Hắn vẫn giữ ánh mắt kiên định, hành động dứt khoát. “Không cần trực diện. Có những cách khác để hành đạo.” Hắn nói, giọng điệu trầm ấm nhưng chứa đựng một sự chắc chắn tuyệt đối. Hắn nhắm mắt lại trong giây lát, Tàn Pháp Cổ Đạo vận chuyển nhanh hơn, cảm nhận dòng linh lực ngầm và các kết cấu kiến trúc xung quanh.
Đột nhiên, Lục Trường Sinh khẽ di chuyển. Hắn dùng một luồng linh lực tinh tế, không quá mạnh mẽ, chạm vào một khối đá đổ nát nằm gần đó, ẩn mình trong một hốc tường. Khối đá này, vốn là một phần của cơ quan cổ xưa, ngay lập tức phát ra một tiếng "cạch" nhỏ, rồi từ từ trượt xuống, kích hoạt một loạt các chấn động nhỏ trong lòng đất. Tiếng động này không lớn, nhưng đủ để gây chú ý. Ngay sau đó, một luồng năng lượng nhỏ, không phải tà khí, cũng không phải linh lực thuần túy, mà là một loại khí tức hỗn tạp cổ xưa, bỗng nhiên bùng lên từ dưới lòng đất, tạo ra một làn khói mù mịt và một tiếng nổ nhỏ, đánh lạc hướng ba tên Ma Binh.
Ma Binh, vốn chỉ biết tấn công theo bản năng và nhạy cảm với sự thay đổi của năng lượng, lập tức quay đầu lại, đôi mắt đỏ ngầu tập trung vào nơi phát ra tiếng động. Sự chú ý của chúng bị phân tán, tạo ra một khoảng trống chết người trong đội hình tấn công.
“Cơ hội!” Một tán tu bị thương thét lên, và ngay lập tức, nhóm tu sĩ yếu ớt nắm lấy khoảnh khắc đó, vận chuyển chút linh lực cuối cùng còn sót lại, tung ra một đòn phản công yếu ớt nhưng bất ngờ, sau đó xoay người bỏ chạy về phía hành lang tối tăm. Ba tên Ma Binh gầm gừ đuổi theo, nhưng chúng đã mất đi sự liên kết ban đầu.
Một trong số những tán tu thoát được, quay đầu lại nhìn về phía hành lang nơi Lục Trường Sinh ẩn nấp. Dù không nhìn rõ mặt, nhưng hắn thấy một bóng người thanh tú, điềm tĩnh, đang khẽ gật đầu. “Đa tạ… đa tạ vị đạo hữu này!” Tiếng kêu yếu ớt của hắn vang lên trong màn đêm, như một lời cảm tạ chân thành từ tận đáy lòng.
Trong số những người thoát nạn, có một Đệ Tử Nội Môn của một tông môn lớn, thân mang đạo bào tinh xảo nhưng giờ đã rách rưới. Hắn bị thương nặng ở vai, nhưng vẫn giữ được sự tỉnh táo nhất định. Khi quay đầu lại nhìn, hắn thoáng thấy bóng lưng Lục Trường Sinh khuất dần vào bóng tối, mang theo cô bé Tiểu Phương và Tiêu Hạo. 'Người này... không giống ai ta từng thấy. Hắn không tranh giành, nhưng lại cứu người. Hắn không phô trương sức mạnh, nhưng lại có thể xoay chuyển cục diện. Thật kỳ lạ.' Trong lòng hắn dấy lên một sự tò mò và một chút ngưỡng mộ. Hắn không biết là ai, nhưng hắn sẽ không bao giờ quên hành động bí ẩn và hiệu quả đó.
Lục Trường Sinh không dừng lại để nhận lời cảm ơn. Hắn biết rằng thời gian là vàng bạc, và việc phô trương bản thân chỉ mang lại rắc rối. Con đường của hắn là hành động thầm lặng, không cầu danh vọng. Hắn chỉ đơn giản là đã thực hiện cái đạo của mình: bảo vệ những sinh linh yếu ớt, những người không nên chết một cách vô nghĩa. Hắn đã chứng kiến sự chia rẽ và yếu kém của chính đạo, càng củng cố thêm niềm tin vào con đường tu hành vững chắc đạo tâm của mình. Hắn day dứt về sự bất lực khi không thể cứu giúp tất cả, nhưng hắn cũng hiểu rằng mỗi người đều có con đường riêng. Nỗi sợ bị cuốn vào vòng xoáy nhân quả vẫn còn đó, nhưng ý chí hành động theo nguyên tắc của mình ngày càng mạnh mẽ.
Sự thất bại của liên minh chính đạo cho thấy hiểm họa từ tà đạo không chỉ là sức mạnh mà còn là khả năng lợi dụng sự yếu kém nội bộ, báo hiệu một cuộc chiến dài hơi và phức tạp hơn trong tương lai. Hành động cứu giúp người vô tội của Lục Trường Sinh, dù kín đáo, sẽ gieo mầm ấn tượng trong lòng một số tu sĩ chính đạo, có thể dẫn đến những liên kết bất ngờ hoặc sự công nhận dần dần về con đường của hắn. Và sự tàn độc của Hắc Phong Lão Tổ cùng bí pháp Hấp Hồn Đoạt Sinh tiếp tục khẳng định hắn là một mối đe dọa lớn, có thể là một tay sai cấp cao của Ma Quân Huyết Ảnh, như Lão Quái Tử đã gợi ý về một hiểm họa lớn hơn.
Lục Trường Sinh bước đi, bóng lưng hắn hòa vào màn đêm. Hắn không phải anh hùng cứu thế, không phải kẻ xưng bá thiên hạ. Hắn chỉ là một tu sĩ, kiên trì với đạo của mình, vững như bàn thạch. Con đường hắn đi là một con đường thầm lặng, nhưng lại ẩn chứa sức mạnh lay chuyển cục diện, không phải bằng sức mạnh hủy diệt, mà bằng sự kiên định và trí tuệ. Hắn biết rằng cuộc hỗn loạn này chỉ mới là khởi đầu. Con đường của hắn, cũng chưa hề kết thúc, mà chỉ mới bắt đầu một chương mới, đầy thử thách và chiêm nghiệm, giữa biển máu và tà khí, giữa sự hủy diệt và một tia hy vọng mong manh.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.