Cửu thiên linh giới - Chương 176: Bí Pháp Đoạt Hồn: Di Tích Huyết Vũ
Di tích Thần Điện giờ đây đã không còn là chốn linh thiêng cổ kính, mà biến thành một lò sát sinh rợn người, nhuốm màu máu tanh và tà khí cuồng loạn. Trong góc khuất của một hành lang đổ nát, nơi những phiến đá bị phong hóa thành từng mảng rêu phong, Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo vẫn ẩn mình, hòa mình vào bóng tối u ám mà những luồng tà khí dày đặc tạo nên. Tiếng la hét thảm thiết, tiếng xương cốt vỡ vụn vang vọng từ xa, hòa cùng tiếng cười khẩy ghê rợn của Hắc Phong Lão Tổ, tạo nên một bản nhạc tang thương, rùng rợn đến thấu xương. Sương mù tà khí đặc quánh lan tỏa khắp nơi, biến ánh sáng ban ngày thành một màu xám đục, nhuốm đỏ bởi những luồng pháp thuật hung ác, khiến không gian càng thêm quỷ dị và chết chóc. Mùi máu tươi tanh nồng, mùi tử khí ngai ngái, và cả mùi hương lưu huỳnh khó chịu từ những tà pháp cứ thế xộc thẳng vào khứu giác, khiến dạ dày Tiêu Hạo quặn thắt.
Tiêu Hạo, với khuôn mặt tròn trĩnh thường ngày rạng rỡ giờ đây trắng bệch như tờ giấy, đôi mắt láu lỉnh ngập tràn nỗi kinh hoàng. Thân thể hắn run rẩy không ngừng, mỗi nhịp thở đều trở nên gấp gáp và nông cạn, như thể không khí xung quanh đã đặc quánh lại, chẹn đứng cổ họng hắn. Hắn cố gắng bám chặt lấy đạo bào của Lục Trường Sinh, móng tay bấu sâu vào lớp vải thô, như thể đó là sợi dây duy nhất níu giữ hắn khỏi vực sâu của sự điên loạn. Hắn thì thầm, giọng nói run rẩy đến nỗi gần như không thể nghe rõ, chỉ như tiếng gió rít qua kẽ răng: “Trường Sinh, chúng ta... chúng ta có nên... cứ đứng nhìn như thế này sao?”
Lục Trường Sinh vẫn giữ nguyên tư thế bất động, tựa như một pho tượng đá giữa dòng chảy hỗn loạn của thời gian và sinh tử. Đôi mắt đen láy của hắn, thường ngày trầm tĩnh như hồ thu, giờ đây lại ẩn chứa một tia sắc bén, quét qua từng ngóc ngách của khung cảnh thảm khốc trước mắt. Hắn không nói gì, chỉ khẽ nghiêng đầu, ánh mắt hướng về phía một khe hở nhỏ trong bức tường đổ nát, nơi một cảnh tượng đau lòng đang diễn ra.
Ở đó, một cô bé, dáng người nhỏ thó, khuôn mặt non nớt đã lấm lem tro bụi và nước mắt, đang bị ba tên Ma Binh gầy gò, mặt mày xanh xao, đôi mắt trũng sâu, toát ra khí tức âm hàn vây khốn. Đó chính là Tiểu Phương, cô bé mà Lục Trường Sinh từng thoáng gặp trước đó, giờ đây chỉ còn biết thu mình lại, run rẩy như một chiếc lá giữa cơn bão táp. Nàng ta cố gắng né tránh những chiếc móng vuốt sắc nhọn của lũ Ma Binh, nhưng với tu vi yếu ớt của một phàm nhân chưa từng tu luyện, nàng chỉ có thể di chuyển một cách chậm chạp và vô vọng. Tiếng kêu yếu ớt, nghẹn ngào của Tiểu Phương vang lên, đứt quãng giữa những tiếng gầm gừ man rợ của lũ Ma Binh: “Cứu... cứu ta!”
Tiêu Hạo nghe thấy tiếng kêu cứu, thân thể hắn giật nảy. Hắn muốn lao ra, muốn làm điều gì đó, nhưng nỗi sợ hãi tột cùng đã đóng băng mọi ý chí. Hắn cảm thấy bất lực, cảm thấy tội lỗi. Hắn nhìn sang Lục Trường Sinh, ánh mắt cầu khẩn, như muốn hỏi liệu có thể làm gì đó hay không.
Lục Trường Sinh khẽ nhíu mày, nhưng chỉ trong tích tắc. Trong nội tâm hắn, Tàn Pháp Cổ Đạo đang vận chuyển một cách nhuần nhuyễn, không ngừng thanh lọc tà khí và áp lực tinh thần đang bủa vây, giúp hắn duy trì sự tỉnh táo tuyệt đối. Hắn không bị cuốn vào cảm xúc hoảng loạn hay phẫn nộ mù quáng. Hắn đã thấy quá nhiều bi kịch trên con đường tu hành, và hắn biết rằng hành động vội vàng, thiếu suy nghĩ sẽ chỉ đưa đến cái chết vô nghĩa. Tuy nhiên, đạo tâm hắn không cho phép hắn làm ngơ trước một sinh linh vô tội đang đứng bên bờ vực của sự hủy diệt. Hắn không phải anh hùng cứu thế, nhưng hắn là một tu sĩ có đạo, và đạo của hắn là giữ vững bản tâm, bảo vệ những gì cần được bảo vệ.
Hắn khẽ siết chặt tay Tiêu Hạo, một động tác nhỏ nhưng mang đầy sức mạnh trấn an. Giọng hắn trầm ổn, vang lên giữa những âm thanh hỗn loạn như một nốt trầm tĩnh lặng: “Cứu. Nhưng không phải theo cách của họ.”
Lời nói của Lục Trường Sinh không phải là một câu mệnh lệnh, mà là một sự khẳng định về con đường mà hắn đã chọn. Hắn không tham gia vào cuộc chiến tranh giành sinh tử, không lao vào giữa vòng vây để trực diện đối đầu với lũ Ma Binh, vì điều đó sẽ chỉ khiến hắn và Tiêu Hạo bị cuốn vào vòng xoáy nhân quả không cần thiết, và cũng không đảm bảo được sự an toàn cho Tiểu Phương. Hắn chọn một con đường khác, một con đường tinh tế hơn, phù hợp với nguyên tắc của Tàn Pháp Cổ Đạo.
Trong khoảnh khắc, đôi mắt Lục Trường Sinh lướt nhanh qua các kẽ nứt trên tường, những tảng đá đổ nát, và cả những luồng tà khí đang cuồn cuộn. Hắn cảm nhận được sự dao động của linh khí xung quanh, một cách tinh tế mà chỉ Tàn Pháp Cổ Đạo mới có thể ban cho. Hắn nhận ra một điểm yếu, một khe hở nhỏ trong sự chú ý của lũ Ma Binh và cả dòng tà khí đang bao trùm.
Chỉ trong một cái chớp mắt, Lục Trường Sinh khẽ phất tay áo. Một đạo phù lục nhỏ, được hắn khắc vẽ từ trước với những nét bút cổ xưa và uyên thâm, được bao bọc bởi một luồng linh lực tinh thuần của Tàn Pháp Cổ Đạo, lặng lẽ bay ra. Nó không mang theo uy lực công kích kinh người, mà chỉ tạo ra một ảo ảnh nhỏ, một làn khói nhẹ nhàng bay lượn ở một góc khuất khác, cách vị trí của Tiểu Phương không xa. Làn khói đó không đủ để thu hút sự chú ý của các tà tu cấp cao hay Hắc Phong Lão Tổ, nhưng lại đủ để khiến lũ Ma Binh vốn đã bị tà khí ảnh hưởng mà trở nên kém nhạy bén hơn, nhất thời bị đánh lạc hướng.
“Gầm!” Một trong những tên Ma Binh khẽ gầm gừ, đôi mắt đỏ ngầu lóe lên vẻ nghi hoặc, quay đầu nhìn về phía làn khói vừa xuất hiện. Hai tên còn lại cũng thoáng chần chừ, sự cảnh giác của chúng bị phân tán trong chốc lát.
Đúng lúc đó, Lục Trường Sinh lại khẽ vận chuyển Tàn Pháp Cổ Đạo, một luồng linh lực vô hình lan tỏa, tạo ra một làn gió nhẹ nhàng nhưng lại có khả năng đẩy lùi tà khí trong một phạm vi nhỏ, mở ra một lối thoát tạm thời cho Tiểu Phương. Cô bé, với bản năng sinh tồn mãnh liệt của một phàm nhân, ngay lập tức cảm nhận được cơ hội. Đôi mắt sợ hãi của nàng ta thoáng lóe lên tia hy vọng, nàng ta vội vàng co chân, chạy thục mạng qua khe hở mà Lục Trường Sinh đã tạo ra, thoát khỏi vòng vây của lũ Ma Binh.
Lũ Ma Binh chỉ kịp phản ứng khi Tiểu Phương đã chạy được một quãng. Chúng gầm gừ đuổi theo, nhưng Lục Trường Sinh lại khẽ tung thêm một đạo phù lục khác, lần này là một phù lục che mắt mang tính tạm thời, khiến con đường mà Tiểu Phương vừa chạy qua bỗng trở nên mờ ảo, khó nhận diện hơn trong làn sương mù tà khí. Cô bé biến mất hút vào một con hẻm nhỏ giữa các bức tường đổ nát, thoát khỏi tầm mắt của lũ Ma Binh đang gầm gừ tức tối.
“Nín thở. Bám sát ta.” Lục Trường Sinh thì thầm, giọng nói vẫn điềm tĩnh, dứt khoát. Hắn kéo Tiêu Hạo, người bạn đồng hành đang há hốc mồm kinh ngạc trước thủ đoạn tinh xảo và hiệu quả của hắn, ẩn sâu hơn vào một khe đá hẹp, nơi tà khí dường như không thể xâm nhập một cách trọn vẹn, và tầm nhìn cũng bị hạn chế tối đa. Hắn không trực tiếp ra tay, nhưng hành động của hắn đã mang lại một tia hy vọng mong manh cho một sinh linh vô tội.
Tiêu Hạo cố gắng hít thở sâu, cảm nhận sự an toàn tương đối từ vị trí ẩn nấp. Hắn nhìn Lục Trường Sinh, trong lòng dâng lên một sự ngưỡng mộ sâu sắc. Lục Trường Sinh không phải là một tu sĩ liều mạng, không phải là một anh hùng lao đầu vào nguy hiểm. Hắn là một tu sĩ có trí tuệ, có đạo, và có một con đường riêng biệt, hiệu quả đến kinh ngạc. Sự điềm tĩnh của Lục Trường Sinh trong biển lửa sinh tử này là điều mà Tiêu Hạo chưa từng thấy ở bất kỳ tu sĩ nào khác.
***
Từ vị trí ẩn nấp sâu hơn, tiếng la hét thảm thiết và tiếng xương cốt vỡ vụn càng trở nên rõ ràng và ghê rợn hơn. Sương mù tà khí ở trung tâm Di Tích Thần Điện đã đặc quánh đến mức gần như không thể nhìn thấy gì rõ ràng, chỉ có những bóng đen chập chờn, những tia sáng pháp thuật yếu ớt và những luồng tà khí đen kịt cuồn cuộn như sóng thần. Mùi máu tanh nồng nặc và tử khí ngai ngái hòa quyện với mùi lưu huỳnh từ những tà pháp, tạo nên một không gian nghẹt thở, đầy ám ảnh.
Ở trung tâm của sự hỗn loạn đó, Hắc Phong Lão Tổ đứng sừng sững, dáng người gầy gò, cao lêu nghêu của hắn giờ đây như một ngọn núi đen khổng lồ, bao trùm lên mọi sinh linh. Hắn không hề di chuyển, chỉ đơn giản là đứng đó, nhưng mỗi sợi tóc bạc phơ lộn xộn của hắn, mỗi nếp nhăn trên khuôn mặt hốc hác, đôi mắt lõm sâu, sắc lạnh của hắn đều toát ra một thứ ma khí nồng đậm, một uy áp kinh thiên động địa. Quyền trượng xương xẩu trong tay hắn giờ đây không còn là vật trang trí, mà là một công cụ của sự hủy diệt, liên tục hấp thụ và phóng thích tà khí, khiến không gian xung quanh hắn vặn vẹo.
Hắn ngước lên bầu trời u ám, nơi sương mù tà khí đã che khuất cả ánh mặt trời, và bật ra một tràng cười ghê rợn, khàn đặc, the thé, vang vọng khắp cả Di Tích Thần Điện, khiến từng tấc đất, từng phiến đá đều như run rẩy.
“Hừm, sức sống dồi dào, linh hồn tươi mới... Đúng là nơi tốt để tiến hành ‘Đại Huyết Tế’!” Giọng nói của Hắc Phong Lão Tổ vang vọng, mang theo sự khoái trá tột cùng và vẻ ngạo mạn không thể che giấu. Hắn không nói nhiều, không cần phải giải thích hay đe dọa. Hắn chỉ đơn giản là hành động.
Với một cử chỉ chậm rãi nhưng uy lực vô biên, Hắc Phong Lão Tổ giơ cao quyền trượng xương xẩu. Ngay lập tức, từng luồng tà khí đen kịt, đặc quánh như mực tàu, cuồn cuộn tuôn trào từ cơ thể hắn, từ quyền trượng, từ những vết nứt trên mặt đất xung quanh hắn. Chúng không lan tỏa một cách ngẫu nhiên, mà tụ lại, xoắn vào nhau, tạo thành một vòng xoáy khổng lồ, một lốc xoáy tử khí vươn cao tới tận nóc Di Tích Thần Điện, nuốt chửng mọi ánh sáng và hy vọng.
Vòng xoáy tử khí đó không chỉ là một hiện tượng vật lý, mà nó còn mang theo một lực hút vô hình nhưng khủng khiếp. Những tu sĩ yếu hơn, cả chính đạo lẫn tán tu, đang cố gắng chống cự hoặc chạy trốn ở rìa vòng xoáy, ngay lập tức cảm thấy một lực hút mạnh mẽ kéo họ vào trung tâm. Họ vùng vẫy, họ la hét trong tuyệt vọng, cố gắng vận chuyển linh lực để chống lại, nhưng tất cả đều vô ích. Linh lực của họ bị rút cạn, thân thể họ bị kéo lê một cách tàn nhẫn vào trong cơn lốc tử khí.
Tiêu Hạo chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng đó từ nơi ẩn nấp. Hắn cảm thấy dạ dày mình quặn thắt, một cảm giác buồn nôn mãnh liệt trào lên. Hắn run rẩy, che miệng để ngăn tiếng nôn khan bật ra. “Hắn... hắn là quỷ! Hắn đang nuốt chửng linh hồn!” Tiêu Hạo thì thầm, đôi mắt dán chặt vào những hình ảnh ghê rợn đang diễn ra. Hắn thấy rõ từng tu sĩ bị cuốn vào vòng xoáy. Sinh khí của họ bị hút cạn một cách tàn nhẫn, khuôn mặt họ biến dạng trong cơn đau đớn tột cùng. Linh hồn của họ, những tia sáng yếu ớt của ý thức và sự sống, bị kéo ra khỏi thân thể, tan biến vào vòng xoáy đen kịt, trở thành nguồn năng lượng cho tà pháp của Hắc Phong Lão Tổ.
Thân xác của những tu sĩ đó nhanh chóng khô héo, mất đi mọi sự sống và sức sống. Da thịt co rút, xương cốt lòi ra, biến họ thành những xác ướp gầy trơ xương, hoặc tệ hơn, thành những đống bụi phấn khô khốc, tan biến vào hư vô. Chúng rơi rụng xuống đất như những chiếc lá khô héo trong cơn gió thu, không còn một chút dấu vết nào của sự sống.
Ma Sứ Âm Phong, với khuôn mặt xanh xao và đôi mắt trũng sâu, cùng với những tà tu khác, đứng xung quanh vòng xoáy, không ngừng cười man rợ. Chúng không tham gia vào việc hấp thụ sinh khí, mà chỉ đơn giản là ngăn chặn bất kỳ ai có ý định chạy trốn. Những ai cố gắng thoát ra khỏi Di Tích Thần Điện đều bị chúng chặn lại một cách tàn nhẫn, sau đó bị xô đẩy vào vòng xoáy tử khí, trở thành tế phẩm cho Hắc Phong Lão Tổ. “Hắc hắc, để ta chơi đùa với ngươi!” Một tên Ma Sứ Âm Phong the thé cười, giơ cao chiếc liềm đen ngòm, xé tan một tán tu đang hoảng loạn tháo chạy.
Cảnh tượng đó không chỉ là sự tàn bạo, mà còn là một sự sỉ nhục tột cùng đối với sinh mệnh. Những tu sĩ chính đạo và tán tu, những người đã từng mang trong mình niềm kiêu hãnh và khát vọng trường sinh, giờ đây chỉ là những con mồi yếu ớt, bị tà đạo coi thường, bị hút cạn như những cọng rơm khô.
Lục Trường Sinh, dù ẩn mình trong góc khuất, vẫn cảm nhận rõ ràng từng luồng tà khí, từng dao động của linh hồn bị rút cạn. Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể hắn không ngừng vận chuyển, như một bức tường thành kiên cố, ngăn chặn mọi sự xâm nhập của tà khí và áp lực tinh thần. Tuy nhiên, nội tâm hắn không hề thờ ơ. Hắn không cảm thấy sợ hãi theo cách của Tiêu Hạo, nhưng một nỗi đau âm ỉ, một sự xót xa sâu sắc dâng lên trong lòng. Hắn nhìn thấy sự thống khổ của những sinh linh vô tội, sự tàn độc của Hắc Phong Lão Tổ, và sự bất lực của chính đạo. Điều này củng cố thêm ý chí của hắn, củng cố thêm quyết tâm đi theo con đường riêng, con đường vững chắc và có ý nghĩa hơn.
Hắn biết, hắn không thể ngăn cản Hắc Phong Lão Tổ lúc này. Sức mạnh của hắn chưa đủ để đối đầu trực diện với một cường giả tà đạo như vậy. Nhưng hắn cũng không thể làm ngơ. Hắn phải tìm cách hành động, theo cách riêng của mình, để đối phó với hiểm họa đang thức tỉnh từ thâm uyên này, và để bảo vệ những sinh linh vô tội còn sót lại. Đạo của hắn, vào thời khắc này, không phải là chiến đấu để xưng bá, mà là bảo vệ sự sống, bảo vệ những giá trị cốt lõi mà hắn tin tưởng.
***
Sau khi chứng kiến toàn bộ cảnh tượng kinh hoàng của bí pháp Hấp Hồn Đoạt Sinh, khi tiếng la hét đã yếu dần, chỉ còn lại tiếng gió rít mang theo oán khí và mùi tanh tưởi nồng nặc trong không khí đặc quánh tà khí, Lục Trường Sinh khẽ thở dài. Tiếng thở dài ẩn chứa vô vàn suy tư và một quyết tâm kiên định. Hắn không còn là một phàm nhân vô danh của sơn thôn hẻo lánh, cũng không phải là một tu sĩ chỉ biết chạy theo sức mạnh bề ngoài. Hắn là Lục Trường Sinh, một tu sĩ có đạo tâm vững như bàn thạch, người đã chọn con đường tu hành khác biệt, một con đường đi sâu vào bản chất của sự sống và cái chết, của thiện và ác.
“Chúng ta không thể chiến đấu với hắn lúc này,” Lục Trường Sinh thì thầm, giọng nói trầm tĩnh nhưng dứt khoát, vang vọng trong không gian tĩnh mịch của nơi ẩn nấp. “Nhưng chúng ta có thể cứu những người không nên chết ở đây.” Hắn nhìn Tiêu Hạo, đôi mắt đen láy như chứa đựng cả một bầu trời đêm đầy sao, nhưng lại không hề có sự dao động, chỉ có một sự kiên định không gì lay chuyển được.
Tiêu Hạo, vẫn còn kinh hoàng bởi những gì đã chứng kiến, cố gắng nuốt nước bọt. Hắn gật đầu lia lịa, khuôn mặt trắng bệch nhưng trong ánh mắt đã lóe lên một tia sáng của sự tin tưởng tuyệt đối vào Lục Trường Sinh. “Ta... ta nghe ngươi. Chúng ta phải làm gì?”
Lục Trường Sinh không trả lời ngay. Hắn khẽ nhắm mắt lại, Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể vận chuyển với một tốc độ chậm rãi nhưng mạnh mẽ, giúp hắn cảm nhận từng luồng tà khí đang cuồn cuộn, từng dao động nhỏ nhất của linh khí còn sót lại trong Di Tích Thần Điện. Hắn không chỉ cảm nhận được sự hủy diệt, mà còn cảm nhận được những tia sáng yếu ớt của sự sống, của những linh hồn đang hoảng loạn, cố gắng bám víu vào một hy vọng mong manh. Công pháp này không tăng cường tu vi nhanh chóng, nhưng lại mang đến cho hắn một khả năng cảm thụ thế giới vô cùng tinh tế, một khả năng mà không một công pháp nào khác có thể sánh bằng trong việc đối phó với những thế lực tà ác.
Trong tâm trí hắn, Di Tích Thần Điện không còn là một khối kiến trúc khổng lồ, mà là một mạng lưới phức tạp của các dòng năng lượng, các luồng tà khí, và những điểm yếu, khe hở mà mắt thường không thể thấy được. Hắn nhận ra, sự hỗn loạn của Hắc Phong Lão Tổ tạo ra một bức màn che chắn hoàn hảo, nhưng cũng chính sự hỗn loạn đó lại tạo ra những kẽ hở nhỏ, những con đường hẹp mà những kẻ tinh tế có thể lợi dụng.
“Đi theo ta,” Lục Trường Sinh nói, mở mắt ra. Đôi mắt hắn giờ đây lóe lên một tia sáng của sự quyết đoán. Hắn không lao vào cuộc chiến trực diện đang diễn ra ở trung tâm, nơi Hắc Phong Lão Tổ vẫn đang thi triển bí pháp Hấp Hồn Đoạt Sinh, mà tập trung vào việc cứu những người vô tội đang bị mắc kẹt hoặc sắp bị cuốn vào vòng xoáy tử khí. Hắn sẽ không trở thành một anh hùng đơn độc đối đầu với kẻ thù không thể đánh bại, mà là một ngọn hải đăng dẫn đường cho những con thuyền lạc lối.
Hắn bắt đầu di chuyển một cách cẩn trọng, từng bước chân nhẹ nhàng, không gây ra một tiếng động nhỏ nào. Hắn không đi theo những con đường rõ ràng, mà lách qua những khe đá hẹp, ẩn mình sau những cột trụ đổ nát, len lỏi qua những bóng tối mà tà khí tạo nên. Tàn Pháp Cổ Đạo không chỉ giúp hắn cảm nhận, mà còn giúp hắn điều hòa linh lực của mình để hòa mình vào môi trường xung quanh, khiến hắn gần như vô hình trước mắt của lũ Ma Binh và tà tu vốn đã bị tà khí ảnh hưởng mà trở nên kém nhạy bén hơn.
“Đừng gây ra tiếng động. Luôn bám sát,” Lục Trường Sinh thì thầm, không quay đầu lại, nhưng giọng nói đủ để Tiêu Hạo nghe rõ. Tiêu Hạo gật đầu, cố gắng bắt chước từng bước chân của Lục Trường Sinh, giữ hơi thở thật đều, và cố gắng dẹp bỏ nỗi sợ hãi đang dâng trào trong lòng.
Trên đường đi, Lục Trường Sinh bắt gặp vài tán tu yếu ớt khác, những người đã cố gắng trốn thoát nhưng lại bị mắc kẹt ở rìa vùng nguy hiểm. Họ là những gương mặt tái mét, đôi mắt đầy vẻ tuyệt vọng và sợ hãi. Có người đang co ro trong một góc, người khác thì đang cố gắng che chắn cho một người thân bị thương. Khi nhìn thấy Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo xuất hiện như những bóng ma giữa làn sương mù tà khí, họ không khỏi giật mình, nhưng ánh mắt của Lục Trường Sinh, dù trầm tĩnh, lại mang đến một cảm giác tin cậy kỳ lạ.
Lục Trường Sinh không nói nhiều, chỉ khẽ vẫy tay, ra hiệu cho họ đi theo. “Đi theo ta. Đừng gây ra tiếng động. Luôn bám sát.” Giọng hắn nhẹ nhàng, nhưng lại có một sức mạnh trấn an kỳ lạ. Những tán tu đó, vốn đã mất hết hy vọng, giờ đây như bắt được một cọng rơm cuối cùng. Họ vội vàng đứng dậy, lê bước theo sau Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo, cố gắng hòa mình vào bóng tối, tránh né tầm mắt của lũ tà tu đang tuần tra.
Lục Trường Sinh sử dụng Tàn Pháp Cổ Đạo để tạo ra một 'hành lang' an toàn tạm thời. Hắn khẽ điều khiển những luồng linh lực nhỏ, tạo ra những dao động tinh tế trong không khí, khiến cho tà khí ở những con đường mà họ đi qua bỗng trở nên loãng hơn, ít đặc quánh hơn. Điều này không chỉ giúp những người đi theo dễ thở hơn, mà còn khiến họ ít bị phát hiện hơn bởi những tà tu vốn nhạy cảm với sự thay đổi của tà khí. Hắn không chống lại tà khí một cách trực diện, mà chỉ khéo léo điều hướng nó, lợi dụng chính sự hỗn loạn của nó để tạo ra lợi thế.
Hành động của Lục Trường Sinh là một sự minh chứng cho đạo tâm kiên cố của hắn. Hắn không bị cuốn vào vòng xoáy của sự báo thù hay lòng căm phẫn. Hắn không tham gia vào cuộc chiến tranh giành cơ duyên hay danh vọng. Hắn chỉ đơn giản là thực hiện cái đạo của mình: bảo vệ những sinh linh yếu ớt, những người không nên chết một cách vô nghĩa trong cuộc hỗn loạn này. Đó là một con đường thầm lặng, không kèn trống, nhưng lại mang một ý nghĩa sâu sắc hơn bất kỳ trận chiến hào nhoáng nào.
Từng bước chân của Lục Trường Sinh mang theo sự cẩn trọng, nhưng cũng đầy tự tin. Hắn dẫn dắt nhóm người nhỏ bé ấy, len lỏi qua những con đường ngoằn ngoèo, tránh xa khỏi trung tâm của bí pháp Hấp Hồn Đoạt Sinh đang tiếp tục nuốt chửng sinh mệnh. Mùi tử khí vẫn còn nồng nặc, tiếng la hét vẫn còn văng vẳng trong gió, nhưng ở nơi Lục Trường Sinh dẫn dắt, có một tia hy vọng mỏng manh đang le lói.
Hành động của Lục Trường Sinh, dù kín đáo và không phô trương, lại là một sự thách thức ngầm đối với sự tàn bạo của tà đạo. Nó cho thấy rằng ngay cả trong biển máu và tà khí, đạo của hắn vẫn có thể tồn tại, vẫn có thể dẫn lối và bảo vệ sự sống. Con đường tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn. Và con đường của Lục Trường Sinh, vào thời khắc này, đang định hình một cách rõ ràng nhất, giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết, giữa hỗn loạn và trật tự.
Mặc dù Lục Trường Sinh không trực tiếp tham chiến, nhưng sự tĩnh táo và chiêm nghiệm của hắn, cùng với hành động cứu giúp những người vô tội theo cách riêng, đang âm thầm tạo nên một dấu ấn đặc biệt. Có thể, một vài tu sĩ chính đạo nào đó ở xa, đang cố gắng chống cự, đã thoáng nhìn thấy bóng dáng mờ ảo của hắn và những người hắn dẫn dắt. Hoặc có thể, câu chuyện về một tu sĩ bí ẩn, không tham gia vào cuộc chiến, nhưng lại âm thầm cứu giúp những người yếu ớt, sẽ lan truyền, dần dần tạo dựng danh tiếng và sự chú ý cho hắn. Dù thế nào, sự tàn độc của bí pháp Hấp Hồn Đoạt Sinh của Hắc Phong Lão Tổ đã báo hiệu một kỷ nguyên đen tối, nơi Ma Quân Huyết Ảnh và các thế lực tà đạo sẽ còn nguy hiểm và tàn bạo hơn rất nhiều, không chỉ ở Hạ Giới mà còn ở các giới khác. Và Tàn Pháp Cổ Đạo của Lục Trường Sinh, với khả năng cảm nhận và né tránh tà khí, đã chứng tỏ giá trị đặc biệt của nó, có thể là chìa khóa để chống lại chúng trong tương lai.
Lục Trường Sinh không phải anh hùng cứu thế, nhưng hắn là một tu sĩ, và hắn có đạo của riêng mình. Và cái đạo của hắn, vào thời khắc này, đang dần định hình rõ ràng hơn bao giờ hết, giữa biển máu và tà khí, giữa sự hủy diệt và một tia hy vọng mong manh. Con đường của hắn vẫn chưa hề kết thúc, mà chỉ mới bắt đầu một chương mới, đầy thử thách và chiêm nghiệm.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.