Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 175: Thần Điện Huyết Vũ: Hắc Phong Lão Tổ Đăng Tràng

Trong một hốc tường đổ nát, phủ đầy rêu phong và dấu vết của thời gian, Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo ẩn mình, lặng lẽ như hai bóng ma giữa cõi hoang tàn. Không gian xung quanh tĩnh mịch đến đáng sợ, chỉ có tiếng gió hú nhẹ qua những khe đá nứt nẻ và tiếng lửa cháy lách tách từ đống điển tịch bị thiêu rụi vọng lại. Mùi ẩm mốc của đất đá cổ xưa, mùi rêu phong nồng đượm và mùi khét lẹt của giấy cháy hòa quyện vào nhau, tạo thành một thứ hương vị quái dị, khắc sâu vào tâm khảm. Ánh sáng yếu ớt của buổi sáng sớm, bị mây mù che khuất, lọt qua những lỗ hổng trên trần, chỉ đủ để phác họa những đường nét u ám của khu Tàng Thư Lâu Cổ đã bị tàn phá. Những cột trụ hùng vĩ một thời giờ chỉ còn là những mảnh vỡ nứt nẻ, những bức tường đá chạm khắc tinh xảo đã sụp đổ, chôn vùi vô số bí mật và tri thức cổ xưa dưới lớp bụi thời gian.

Tiêu Hạo tựa lưng vào vách đá lạnh buốt, toàn thân run rẩy không ngừng. Khuôn mặt y tái mét như tờ giấy, đôi mắt mở to, ánh lên vẻ kinh hoàng chưa từng thấy. Y cố gắng hít thở thật sâu, nhưng lồng ngực cứ nhấp nhô liên tục, mỗi nhịp thở đều nặng nề như muốn vỡ tung. Cánh tay y bám chặt lấy đạo bào của Lục Trường Sinh, những ngón tay siết chặt đến trắng bệch, tựa hồ chỉ sợ một giây lơi lỏng sẽ bị cơn ác mộng nuốt chửng.

“Lục huynh,” Tiêu Hạo thì thầm, giọng y run rẩy đến nỗi gần như không thành tiếng, “Bọn tà tu này… chúng quá tàn độc. Chúng ta… chúng ta làm gì đây? Cái tên Huyết Ảnh Lão Tổ kia… chẳng lẽ là Ma Quân Huyết Ảnh trong truyền thuyết?” Nỗi sợ hãi tột cùng khiến y không thể giữ được sự điềm tĩnh thường ngày. Ma Quân Huyết Ảnh là một cái tên gieo rắc nỗi kinh hoàng khắp Cửu Thiên Linh Giới từ ngàn vạn năm trước, một ác ma đồ sát vô số sinh linh, hủy diệt vô số tông môn, là biểu tượng của sự hủy diệt và tàn bạo. Chỉ nghĩ đến cái tên đó thôi cũng đủ khiến đạo tâm của tu sĩ bình thường tan vỡ.

Lục Trường Sinh không trả lời ngay lập tức. Hắn vẫn giữ vẻ điềm tĩnh thường thấy, đôi mắt đen láy như vực sâu không đáy, lặng lẽ quan sát. Từng cử chỉ, từng lời nói của Ma Sứ Âm Phong và đám tà tu vẫn còn văng vẳng trong tâm trí hắn. Cái cách chúng hủy hoại tri thức, cái cách chúng cuồng tín hô hào “Huyết Ảnh Lão Tổ vạn tuế” không phải là hành động của những kẻ tranh giành cơ duyên thông thường. Đó là sự cuồng bạo của một giáo phái, một âm mưu được chuẩn bị kỹ lưỡng, mang theo dã tâm hủy diệt và kiến tạo. Hắn cảm nhận được những luồng tà khí mới, đậm đặc và âm hàn hơn, đang cuồn cuộn đổ về trung tâm di tích, như một dòng sông ngầm chảy xiết báo hiệu bão táp.

Hắn khẽ vỗ nhẹ lên tay Tiêu Hạo, động tác nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa một sức mạnh trấn an kỳ lạ. “Tránh lộ diện. Quan sát,” Lục Trường Sinh chậm rãi nói, giọng điệu trầm ổn như dòng nước chảy qua đá, mang theo một sự kiên định không gì lay chuyển. “Kế hoạch của chúng không chỉ dừng lại ở đây. Chúng ta cần hiểu rõ hơn.”

Tiêu Hạo nghe lời hắn, cố gắng trấn tĩnh, nhưng đôi mắt vẫn không rời khỏi bóng tối bao trùm bên ngoài hốc tường. Y cảm thấy một sự an toàn kỳ lạ khi ở bên cạnh Lục Trường Sinh, dù Lục Trường Sinh chỉ là một tán tu, tu vi không quá hiển hách, nhưng đạo tâm của hắn lại vững chãi như bàn thạch, tựa hồ có thể chống đỡ cả trời đất. Y chợt nhận ra, trong những thời khắc hỗn loạn và sợ hãi nhất, sự điềm tĩnh của Lục Trường Sinh lại trở thành điểm tựa vững chắc nhất.

Lục Trường Sinh nhắm mắt lại, thần niệm lặng lẽ tỏa ra, không phải để thăm dò mà để cảm nhận. Hắn cảm nhận được sự hỗn loạn của linh khí trong di tích, những luồng tà khí cuồng bạo đang xé rách không gian, và cả những tiếng thở dốc nặng nề, những nhịp tim đập loạn xạ của những tu sĩ đang ẩn mình đâu đó. Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể hắn tự động vận chuyển, như một dòng suối mát lành gột rửa tâm hồn, giúp hắn giữ vững đạo tâm trước những sóng gió vô hình. Nó không mang lại sức mạnh công kích kinh thiên động địa, nhưng lại là tấm khiên vững chắc nhất bảo vệ nội tâm hắn khỏi mọi sự công kích bên ngoài, mọi sự lung lay từ bên trong.

Hắn chiêm nghiệm về những lời Ma Sứ Âm Phong đã nói. “Huyết Ảnh Lão Tổ” và “thanh lọc Hạ Giới”, “kiến tạo trật tự mới”. Đây không còn là cuộc chiến tranh giành tài nguyên hay địa vị giữa các tông môn, mà là một cuộc xung đột về tư tưởng, về “đạo”. Tà đạo không chỉ muốn chiếm đoạt, mà chúng còn muốn định hình lại thế giới theo quan niệm của chúng. Chúng muốn hủy diệt “đạo” của thiên hạ để thay thế bằng “đạo” của riêng chúng. Điều này chạm đến tận gốc rễ của tu hành. Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán. Hắn đã chọn con đường tu hành vững chắc, không chạy theo tốc độ hay sức mạnh, mà là tìm kiếm sự bình an trong đạo, gìn giữ bản tâm. Nhưng nếu “đạo” của thiên hạ bị hủy diệt, thì “đạo” của hắn có còn tồn tại?

Lục Trường Sinh mở mắt, ánh nhìn xa xăm xuyên qua bức tường đổ nát, hướng về phía trung tâm di tích. Hắn biết, một cơn bão lớn đang ập đến. Hắn không phải anh hùng cứu thế, nhưng hắn là một tu sĩ, và hắn có đạo của riêng mình. Hắn sẽ không mù quáng lao vào cuộc chiến, nhưng hắn cũng không thể làm ngơ trước sự tàn bạo đang diễn ra. Con đường của hắn là tìm kiếm, là chiêm nghiệm, là hành động theo cái “đạo” mà hắn đã chọn. Và cái “đạo” đó, vào lúc này, đang mách bảo hắn phải tìm hiểu, phải đối mặt với hiểm họa đang thức tỉnh từ thâm uyên.

***

Bầu trời Di Tích Thần Điện bỗng chốc trở nên u ám một cách quỷ dị. Những đám mây đen kịt không biết từ đâu kéo đến, che phủ toàn bộ vòm trời, nuốt chửng ánh sáng ban ngày, khiến không gian chìm vào một thứ hoàng hôn vĩnh cửu. Gió bắt đầu thổi mạnh, mang theo những luồng tà khí lạnh buốt, cuộn xoáy như những lưỡi hái vô hình, xé toạc không khí, gào thét như tiếng oan hồn.

Tại quảng trường trung tâm của Di Tích Thần Điện, nơi những cột đá cổ xưa sừng sững vươn lên trời xanh, nơi linh khí vốn luôn nồng đậm, giờ đây chỉ còn lại sự hỗn loạn và kinh hoàng. Hàng trăm tu sĩ chính đạo và tán tu, những người đã dũng cảm thâm nhập vào di tích để tìm kiếm cơ duyên, đang tập trung tại đây. Họ vừa trải qua những cuộc tranh giành kịch liệt, vừa đối mặt với vô số cạm bẫy và cơ quan cổ xưa. Giờ đây, họ đang đứng giữa quảng trường, nhiều người còn đang kiểm kê chiến lợi phẩm, hoặc đang tìm kiếm lối đi tiếp theo, gương mặt ai nấy đều thấm mệt nhưng tràn đầy hy vọng.

Bỗng, một áp lực khủng khiếp từ trên cao giáng xuống, nặng nề đến mức khiến không khí như đông đặc lại. Một bóng đen khổng lồ, như một đám mây đen mang theo sấm sét, từ từ hạ xuống. Bóng đen đó không phải là đám mây, mà là một thân ảnh gầy gò, cao lêu nghêu, mặc một bộ hắc bào cũ nát, rách rưới nhưng lại ẩn chứa ma khí nồng đậm. Khuôn mặt hắn hốc hác, đôi mắt lõm sâu, sắc lạnh, ánh lên một tia tàn độc và khinh bỉ. Mái tóc dài bạc phơ nhưng lộn xộn, dường như chưa bao giờ được chải chuốt, bay phấp phới trong gió tà. Hắn không ai khác chính là Hắc Phong Lão Tổ, kẻ mà cái tên của hắn đã gieo rắc nỗi sợ hãi khắp Tam Giới.

Hắc Phong Lão Tổ lơ lửng giữa không trung, tay cầm một cây quyền trượng xương xẩu, tỏa ra khí tức âm u, mang theo mùi tử khí nồng nặc. Khí tức tà ác từ thân thể hắn bùng phát như núi lửa, cuộn xoáy thành một cột sáng đen kịt, vươn thẳng lên trời, xé rách mây mù. Một làn sóng áp lực vô hình, mang theo oán niệm và ý chí hủy diệt, lan tỏa khắp quảng trường, đè nén tất cả tu sĩ ở đó.

“Các ngươi, lũ sâu bọ!” Giọng Hắc Phong Lão Tổ khàn khàn, the thé, nhưng lại vang vọng như sấm sét giữa quảng trường, mang theo một sự ngạo mạn không thể che giấu và sự khinh bỉ tận cùng. “Di Tích Thần Điện này, từ nay thuộc về Hắc Phong ta! Kẻ nào không phục, chết!”

Ngay sau lời tuyên bố đầy tàn bạo đó, từ bốn phía quảng trường, vô số bóng đen ập tới. Ma Sứ Âm Phong, với khuôn mặt xanh xao, đôi mắt trũng sâu, dẫn đầu một đội quân Ma Binh đông đảo, toàn thân mặc giáp đen gỉ sét, tay cầm vũ khí thô sơ, đôi mắt đỏ ngầu, hung tợn vây kín quảng trường. Chúng như những con quỷ từ địa ngục chui lên, khí tức khát máu và tàn bạo lan tràn khắp nơi.

Các tu sĩ chính đạo và tán tu, ban đầu còn ngỡ ngàng, sau đó là kinh hoàng tột độ. Một số người còn chưa kịp phản ứng, đã bị làn sóng tà khí đen đặc của Hắc Phong Lão Tổ va đập vào thân thể. Những tu sĩ yếu kém, tu vi chỉ ở Phàm Cảnh hoặc Luyện Khí Kỳ, không kịp phát ra một tiếng kêu thảm thiết, thân thể đã trực tiếp nổ tung thành một làn khói đen, xương cốt cũng không còn, linh hồn bị tà khí thôn phệ.

“Không thể nào!” Một đệ tử nội môn của một tông môn hạng ba hét lên kinh hãi, hắn cố gắng vận chuyển linh lực để chống đỡ, nhưng linh khí trong cơ thể bỗng nhiên đình trệ, đạo tâm chấn động dữ dội. Hắn cảm thấy một luồng sức mạnh vô hình đang bóp nghẹt yết hầu, khiến hắn không thở nổi.

Hắc Phong Lão Tổ cười khẩy, nụ cười man rợ đến rợn người. Hắn chỉ nhẹ nhàng vung cây quyền trượng xương xẩu, một luồng tà khí đen kịt hóa thành một con giao long, lao thẳng vào đám tu sĩ đang hoảng loạn. Con giao long tà khí đi đến đâu, máu thịt bay tung tóe đến đó, những tiếng la hét thảm thiết vang lên liên hồi, nhưng nhanh chóng bị nuốt chửng bởi tiếng gầm rú của tà khí. Khung cảnh hùng vĩ của Di Tích Thần Điện phút chốc biến thành một biển máu và xác người.

“Hắc hắc, để ta chơi đùa với ngươi!” Ma Sứ Âm Phong, với nụ cười tàn độc trên môi, lao thẳng vào một nhóm tán tu đang cố gắng kháng cự. Hắn vung tay, những luồng âm phong lạnh buốt như lưỡi dao vô hình, cắt nát thân thể của những tán tu, khiến họ chết không toàn thây. Ma Binh của hắn cũng theo lệnh, xông vào đám đông, những tiếng vũ khí va chạm chói tai, tiếng la hét tuyệt vọng, tiếng xương cốt gãy vụn vang lên liên hồi, như một bản giao hưởng chết chóc.

Hắc Phong Lão Tổ không chỉ đơn thuần là muốn giết chóc. Hắn muốn gieo rắc sự tuyệt vọng, muốn cho những kẻ “chính đạo” yếu kém này hiểu rõ thế nào là chân lý của kẻ mạnh. Sự xuất hiện của hắn là một lời tuyên bố, một thách thức công khai đối với toàn bộ Cửu Thiên Linh Giới. Hắn không còn e dè hay che giấu, mà công khai hành động tàn bạo, chứng tỏ sự tự tin tuyệt đối vào sức mạnh của mình và vào “kế hoạch vĩ đại” mà hắn đang ấp ủ.

***

Từ một khe nứt nhỏ trên bức tường đổ nát, Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo chứng kiến toàn bộ cảnh tượng kinh hoàng đó. Tiêu Hạo đã ngất lịm đi từ lúc nào, toàn thân mềm nhũn, chỉ còn bám víu vào Lục Trường Sinh như một cọng cỏ bám vào vách đá. Áp lực tinh thần và tà khí từ Hắc Phong Lão Tổ quá khủng khiếp, vượt xa sức chịu đựng của một tu sĩ bình thường. Ngay cả Lục Trường Sinh, với đạo tâm kiên cố, cũng cảm thấy một luồng sóng lạnh lẽo xộc thẳng vào tâm trí, cố gắng lung lay sự bình tĩnh của hắn.

Tiếng gió hú ghê rợn, tiếng pháp khí va chạm chói tai, tiếng la hét thảm thiết và tiếng gầm rú man rợ của tà tu hòa quyện vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng địa ngục. Mùi máu tanh nồng nặc, mùi tử khí, mùi bụi bặm và hơi ẩm của di tích quyện chặt vào nhau, khiến không khí trở nên đặc quánh, khó thở. Ánh sáng mờ ảo của di tích bị nhuộm đỏ bởi những luồng tà pháp và ánh sáng vàng vọt của pháp bảo chính đạo, tạo nên một khung cảnh hỗn loạn, rợn người.

Lục Trường Sinh vẫn đứng yên, đôi mắt hắn không hề chớp, chứng kiến từng khoảnh khắc của cuộc thảm sát. Hắn nhìn thấy những tu sĩ chính đạo vốn tự tin vào tu vi của mình, giờ đây hoảng loạn như những con thú bị dồn vào đường cùng. Hắn nhìn thấy những tán tu yếu ớt cố gắng chống cự một cách vô vọng, rồi bị Ma Binh tàn nhẫn xé xác. Hắn nhìn thấy Trưởng Lão Thanh Vân, một tu sĩ chính đạo râu tóc bạc trắng, khuôn mặt hiền từ, đạo bào màu xanh lam đã dính đầy máu, đang dốc toàn lực chống đỡ trước Hắc Phong Lão Tổ.

“Hắc Phong Lão Tổ, ngươi dám! Ngươi không sợ bị thiên hạ chính đạo vây công sao?!” Trưởng Lão Thanh Vân hét lớn, giọng nói chứa đầy sự căm phẫn và đau đớn, mỗi lời nói đều phun ra một ngụm máu. Ông ta cố gắng vận chuyển một đạo pháp quyết, nhưng trước sức mạnh tuyệt đối của Hắc Phong Lão Tổ, tất cả đều trở nên vô nghĩa.

Hắc Phong Lão Tổ chỉ cười khẩy, nụ cười man rợ đến rợn người. “Thiên hạ chính đạo? Các ngươi còn không tự bảo vệ được mình, nói gì đến thiên hạ!” Hắn không chút do dự, quyền trượng xương xẩu trong tay bỗng nhiên phát ra một luồng tà khí kinh thiên động địa, trực tiếp đánh thẳng vào Trưởng Lão Thanh Vân. Vị trưởng lão chính đạo chỉ kịp phát ra một tiếng rên rỉ yếu ớt, thân thể đã bị tà khí nuốt chửng, hóa thành tro bụi.

Cái chết của Trưởng Lão Thanh Vân như một đòn giáng mạnh vào tinh thần của những tu sĩ chính đạo còn lại, khiến ý chí kháng cự của họ tan vỡ. Sự tuyệt vọng bao trùm lấy quảng trường. Họ nhận ra, đây không phải là một cuộc chiến công bằng, mà là một cuộc thảm sát một chiều.

Lục Trường Sinh vẫn đứng đó, như một bức tượng đá. Nội tâm hắn không hề dao động bởi sự sợ hãi, mà bởi một sự chiêm nghiệm sâu sắc. Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể hắn không ngừng vận chuyển, giống như một vòng xoáy vô hình, hấp thụ mọi luồng tà khí và áp lực tinh thần đang cố gắng xâm nhập vào đạo tâm hắn, chuyển hóa chúng thành một dòng linh lực tinh thuần, củng cố thêm ý chí của hắn. Nhờ đó, hắn có thể duy trì sự tỉnh táo tuyệt đối, quan sát tỉ mỉ từng chi tiết của cuộc chiến.

Hắn nhìn thấy sự tàn bạo vô nhân đạo của tà đạo, sự yếu kém và hoảng loạn của chính đạo. Hắn không trực tiếp tham chiến, không phải vì hắn vô cảm, mà vì hắn hiểu rõ, một mình hắn không thể thay đổi cục diện này. Vấn đề không nằm ở việc hắn có dám đối đầu hay không, mà là ở việc hắn sẽ hành động như thế nào để thực sự có ý nghĩa. Hắn không phải một anh hùng lao vào giữa vòng vây để cứu vớt tất cả. Con đường của hắn là tìm kiếm cái “đạo” của riêng mình giữa loạn thế, để rồi từ đó, tạo ra sự thay đổi.

Hắn nhận ra một điều cốt yếu: Sự xuất hiện công khai và sức mạnh áp đảo của Hắc Phong Lão Tổ không chỉ là một cuộc tranh giành cơ duyên. Đó là một lời báo hiệu. Một kỷ nguyên tà đạo trỗi dậy mạnh mẽ hơn, có tổ chức hơn, và không còn e dè các thế lực chính đạo. Mục tiêu của Hắc Phong Lão Tổ không chỉ là để chiếm đoạt Di Tích Thần Điện, mà là để gieo rắc sự hỗn loạn, phá vỡ trật tự cũ, và xây dựng một đế chế tà đạo mới, có thể liên quan đến Ma Quân Huyết Ảnh và “kế hoạch vĩ đại” mà hắn và Ma Sứ Âm Phong đã nhắc đến.

Lục Trường Sinh khẽ thở dài, một tiếng thở dài ẩn chứa vô vàn suy tư. Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến. Tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn. Con đường của hắn không phải là trở thành một vị cứu tinh, mà là giữ vững đạo tâm của mình, tìm kiếm và bảo vệ cái "đạo" trong thiên địa. Hắn sẽ không lao vào cuộc thảm sát một cách mù quáng, nhưng hắn cũng không thể làm ngơ. Hắn sẽ tìm cách hành động, theo cách của riêng hắn, để đối mặt với hiểm họa đang thức tỉnh từ thâm uyên này, và để bảo vệ những sinh linh vô tội. Hắn không phải anh hùng cứu thế, nhưng hắn là một tu sĩ, và hắn có đạo của riêng mình. Và cái đạo của hắn, vào thời khắc này, đang dần định hình rõ ràng hơn bao giờ hết, giữa biển máu và tà khí.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free