Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 174: Thảm Sát Di Tích: Ác Ý Lộ Diện

Trong bóng tối thâm u của mật thất cổ xưa, nơi mà thời gian dường như đã ngưng đọng từ muôn vạn năm trước, Lục Trường Sinh vẫn đứng đó, thân ảnh có phần gầy gò nhưng lại toát ra một khí chất kiên định đến lạ thường. Hắn đỡ Tiêu Hạo, người đang bất tỉnh nhân sự, tựa vào một khối đá lớn ẩm ướt, lạnh lẽo. Xung quanh họ, không khí đặc quánh bởi một thứ áp lực vô hình, nặng nề đến mức khiến lồng ngực như bị nén chặt, hô hấp trở nên khó khăn. Luồng khí tức tà ác cổ xưa, thứ vừa bừng tỉnh từ giấc ngủ vạn kiếp, đã không còn hiển lộ rõ ràng hình hài của một con mãng xà khổng lồ cuồn cuộn hắc khí, nhưng một tàn niệm mạnh mẽ, chứa đựng vô vàn oán hận và khát máu, vẫn còn vương vấn trong không gian, như một sợi tơ vương víu lấy linh hồn, không ngừng tác động vào tâm trí.

Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể Lục Trường Sinh vận chuyển không ngừng nghỉ, mỗi một chu thiên đều thanh lọc và củng cố đạo tâm hắn. Nó như một bức tường thành kiên cố, chặn đứng mọi ý niệm tà ác muốn xâm nhập, đồng thời phát ra một luồng linh lực tinh thuần, bao bọc lấy hắn và cả Tiêu Hạo. Luồng linh lực này không phải là để chống trả, mà là để bảo vệ, để giữ cho ngọn lửa sinh mệnh và ý thức của họ không bị dập tắt bởi cái lạnh lẽo thấu xương đang bủa vây. Lục Trường Sinh cảm nhận rõ ràng từng đợt sóng tinh thần cuồn cuộn, cố gắng lay chuyển ý chí hắn, nhưng đạo tâm hắn vững như bàn thạch, không mảy may xao động. Hắn biết, đây không phải là một thực thể hoàn chỉnh, mà chỉ là một tàn niệm, một mảnh vỡ của ý thức cổ xưa bị kích hoạt, một tiếng vọng từ vực thẳm của thời gian.

“Đáng sợ quá… đây không phải là thứ chúng ta có thể đối phó, Trường Sinh! Nó… nó muốn nuốt chửng linh hồn ta!” Tiêu Hạo, dù đang bất tỉnh, nhưng đôi môi vẫn run rẩy thì thầm, những lời lẽ đầy sợ hãi thoát ra từ tiềm thức, như một cơn ác mộng đang giằng xé linh hồn hắn. Khuôn mặt y tái mét, mồ hôi lạnh túa ra như tắm, thân thể không ngừng co giật, như đang chống cự với một thế lực vô hình nào đó.

Lục Trường Sinh đưa tay nhẹ nhàng đặt lên trán Tiêu Hạo, truyền vào một chút linh lực an dịu từ Tàn Pháp Cổ Đạo, cố gắng trấn an tinh thần đang hoảng loạn của y. Ánh mắt hắn trầm tư, nhìn sâu vào hư vô, nơi mà luồng tàn niệm vẫn đang bám trụ. “Trấn tĩnh. Nó chỉ là một tàn niệm bị kích hoạt, không có thực thể hoàn chỉnh. Tàn Pháp Cổ Đạo đang giúp ta nhìn rõ bản chất của nó.” Giọng hắn trầm ổn, vang vọng trong không gian tĩnh mịch, mang theo một sức mạnh trấn an kỳ lạ, dù chỉ là độc thoại, nhưng cũng đủ để xua đi phần nào cái lạnh lẽo đang bủa vây.

Tàn Pháp Cổ Đạo không chỉ bảo vệ, nó còn giúp Lục Trường Sinh "thấy" rõ hơn. Hắn cảm nhận được tàn niệm này không phải là một cá thể tự chủ, mà giống như một mảnh ghép, một công cụ, hoặc một phần của một thứ gì đó lớn hơn đang được tà đạo sử dụng, kích hoạt. Nó như một cánh cửa bị mở hé, để lộ một phần nhỏ của vực sâu thăm thẳm. Sự tồn tại của nó không phải để tiêu diệt ngay lập tức, mà là để tạo ra một loại áp lực, một sự kinh hoàng, một bức màn che đậy cho những mục đích khác. Điều này càng làm tăng thêm sự cảnh giác trong lòng Lục Trường Sinh. Hắn nhận ra, Hắc Phong Lão Tổ không chỉ đơn thuần muốn hồi sinh một Ma Quân, mà có thể đang lợi dụng tàn niệm này, hoặc thậm chí là một phần của di tích này, để thực hiện một âm mưu còn phức tạp và thâm sâu hơn.

Hắn nhẹ nhàng rút Tiêu Hạo ra khỏi khu vực mà tàn niệm tập trung dày đặc nhất, từng bước chân khẽ khàng, như một bóng ma lướt qua trong đêm. Mỗi khi Tàn Pháp Cổ Đạo vận chuyển, một làn linh khí thanh tịnh lại lan tỏa, làm dịu đi không khí âm u xung quanh họ, và hóa giải đi một phần nhỏ áp lực tinh thần đang đè nén. Hắn dẫn Tiêu Hạo luồn lách qua những hành lang đổ nát, những khối đá sụp lở, ẩn mình vào những khe hở tối tăm nhất, nơi mà ánh sáng lờ mờ của di tích không thể chạm tới. Mùi ẩm mốc và mục nát của đá cổ, xen lẫn với mùi lưu huỳnh nhàn nhạt từ tà khí, phả vào mũi, khiến khứu giác trở nên khó chịu.

Lục Trường Sinh nhìn lại phía sau, nơi tàn niệm vẫn đang rít gào trong im lặng, tựa như một cơn bão tinh thần đang bị giam cầm. Hắn biết, họ vừa thoát khỏi một hiểm nguy cận kề, nhưng cũng vừa chạm vào một góc tối của một bí mật lớn lao hơn. Con đường tu hành của hắn, vốn dĩ là tìm kiếm sự bình yên trong đạo, giờ đây lại bị cuốn vào một dòng chảy hỗn loạn, một cuộc chiến mà bản chất của nó vượt xa mọi suy đoán thông thường. Hắn không thể trốn tránh, cũng không thể làm ngơ trước những gì đang diễn ra. Đạo tâm hắn cho phép hắn nhận thức, và nhận thức đó buộc hắn phải hành động, nhưng không phải theo cách thông thường. Hắn sẽ hành động theo cách của riêng hắn, cách mà Tàn Pháp Cổ Đạo đã chỉ dẫn: vững chắc, trầm ổn, và thấu triệt bản chất. Hắn sẽ phải tìm hiểu thêm, phải nhìn rõ hơn âm mưu đằng sau tất cả những hỗn loạn này.

Đêm dần tàn, nhường chỗ cho những tia sáng đầu tiên của rạng đông le lói xuyên qua những kẽ hở trên trần đá cổ. Ánh sáng yếu ớt, xanh xao, chỉ đủ để xua đi một phần nhỏ bóng tối đang bám víu nơi đây, nhưng lại không thể xua tan đi cái cảm giác u ám, nặng nề. Lục Trường Sinh vẫn cẩn trọng di chuyển, Tiêu Hạo vẫn còn bất tỉnh trong vòng tay hắn. Họ đi qua những hành lang rộng lớn, những đại điện hoang tàn, nơi từng là biểu tượng của sự huy hoàng nay chỉ còn là phế tích. Mỗi bước đi của Lục Trường Sinh đều mang theo sự cẩn trọng tột độ, đôi mắt hắn không ngừng quét qua mọi ngóc ngách, mọi dấu hiệu bất thường. Hắn lắng nghe tiếng gió hú ghê rợn lướt qua những khe đá, tiếng xương cốt va chạm khi hắn vô tình chạm vào một hài cốt đã hóa đá, tất cả đều gợi lên một cảm giác tang thương, chết chóc.

Bỗng nhiên, một mùi tanh nồng, hăng hắc của máu tươi xộc vào mũi Lục Trường Sinh, kèm theo mùi hôi thối đặc trưng của tử khí. Hắn lập tức nheo mắt lại, dừng bước. Tiêu Hạo trong vòng tay hắn cũng khẽ rùng mình, dù vẫn còn mê man. Đây là một mùi hương báo hiệu điềm chẳng lành, một dấu hiệu không thể bỏ qua trong di tích đầy rẫy hiểm nguy này. Lục Trường Sinh khẽ nhích người, nép vào một góc khuất, thận trọng quan sát.

Trước mắt hắn là một khung cảnh kinh hoàng, một cảnh tượng mà ngay cả những tu sĩ trải đời cũng khó lòng chấp nhận. Họ đã đến một khu vực mà dường như từng là Tàng Thư Lâu Cổ của di tích. Những bức tường đá cao vút, giờ đây đầy vết nứt và rêu phong, từng có lẽ được chạm khắc những hình ảnh cổ xưa, nay đã mục nát và sụp đổ. Hàng vạn giá sách làm từ gỗ lim cổ thụ, đáng lẽ phải đứng sừng sững, giờ chỉ còn là một đống đổ nát ngổn ngang, gỗ mục và đá vụn chất chồng lên nhau. Vô số điển tịch, sách cổ, thẻ tre, ngọc giản, vốn là kho tàng tri thức vô giá của một nền văn minh đã mất, nay vương vãi khắp nơi trên nền đất ẩm ướt, bị giày xéo, bị xé rách, bị nhuộm đỏ bởi một thứ chất lỏng sánh đặc – máu.

Thi thể. Rất nhiều thi thể. Chúng nằm la liệt trên nền đá, giữa đống sách vở tan hoang, với những tư thế vặn vẹo đầy đau đớn và kinh hoàng. Đó là những tán tu, những tu sĩ của các tông môn nhỏ, những người đã mạo hiểm tiến vào di tích để tìm kiếm cơ duyên. Khuôn mặt của họ, dù đã biến dạng vì cái chết, vẫn còn phảng phất vẻ tuyệt vọng, đôi mắt mở trừng trừng, như muốn khắc ghi lại giây phút kinh hoàng cuối cùng. Máu của họ, giờ đã khô lại thành những vệt đen thẫm, nhuộm đỏ cả một vùng rộng lớn của Tàng Thư Lâu Cổ, tạo thành một bức tranh tàn khốc của sự hủy diệt. Không khí nặng nề bởi mùi tử khí, mùi máu, mùi ẩm mốc của sách cũ và mùi khét lẹt của tà khí còn vương vất. Một sự im lặng đáng sợ bao trùm, chỉ có tiếng gió lướt qua, như tiếng thở dài của những linh hồn oan khuất.

“Trời ơi… ai… ai đã làm ra chuyện này… Quá tàn nhẫn!” Tiêu Hạo, bị mùi máu tươi và cảnh tượng kinh hoàng kích thích, đã khẽ rên rỉ tỉnh lại. Y mở mắt ra, nhìn thấy khung cảnh trước mắt, lập tức nôn khan, những tiếng ọe khan vọng trong không khí tĩnh mịch. Khuôn mặt y trắng bệch không còn một giọt máu, đôi mắt đầy vẻ kinh hãi tột độ, dán chặt vào những thi thể và vũng máu. Y bám chặt lấy đạo bào của Lục Trường Sinh, thân thể run rẩy không ngừng, như một đứa trẻ lạc giữa bãi tha ma.

Lục Trường Sinh đỡ Tiêu Hạo đứng thẳng dậy, vỗ nhẹ vào vai y, đôi mắt hắn không còn vẻ trầm tư thường thấy, mà thay vào đó là một ánh nhìn sắc lạnh, ẩn chứa sự phẫn nộ đang dâng trào trong lòng. Hắn nắm chặt tay, gân xanh nổi lên trên mu bàn tay. Đạo tâm hắn kiên cố, nhưng cũng không phải là vô cảm. Cảnh tượng này, sự tàn sát vô nhân đạo này, đã chạm đến giới hạn chịu đựng của hắn. “Không phải ngẫu nhiên. Chúng không chỉ cướp bóc, mà còn tìm kiếm thứ gì đó… hoặc phá hủy những thứ chúng không muốn rơi vào tay người khác.” Giọng hắn trầm thấp, khàn khàn, từng chữ như được nặn ra từ kẽ răng.

Hắn cẩn thận bước vào giữa đống đổ nát, từng bước chân nhẹ nhàng nhưng đầy kiên quyết, tránh dẫm lên những thi thể và sách vở. Tiêu Hạo, dù còn kinh hãi, nhưng cũng cố gắng bám theo sau, ánh mắt không ngừng đảo quanh, sợ hãi bất cứ thứ gì có thể xuất hiện từ bóng tối. Lục Trường Sinh bắt đầu kiểm tra các thi thể. Hầu hết đều chết bởi những vết thương chí mạng, sắc bén và dứt khoát, hoặc bị tà khí ăn mòn đến mức biến dạng. Không có dấu hiệu của sự kháng cự kéo dài, cho thấy đây là một cuộc thảm sát nhanh gọn, có tổ chức, không phải là một trận chiến giằng co.

Hắn nhặt lên một cuốn điển tịch cổ bị xé nát, chỉ còn lại vài trang giấy vàng úa. Những chữ viết trên đó đã lem luốc bởi máu và bùn đất, nhưng Lục Trường Sinh vẫn nhận ra đó là một loại công pháp tu hành cổ xưa. Hắn quan sát xung quanh, những giá sách trống rỗng, những mảnh ngọc giản vỡ vụn. Một số cuốn sách quý giá dường như đã bị lấy đi, nhưng phần lớn thì bị hủy hoại, bị đốt cháy thành tro tàn hoặc bị xé vụn một cách cố ý. Những dấu vết của tà thuật và ám khí còn vương lại trong không khí, một thứ mùi khó chịu giống như lưu huỳnh và sắt gỉ, càng củng cố thêm suy đoán của hắn. Kẻ gây ra tội ác này là tà tu, và mục đích của chúng không chỉ là tranh giành bảo vật thông thường. Chúng muốn hủy diệt tri thức, xóa bỏ những gì có thể chống lại chúng, và thu thập những gì có lợi cho âm mưu của mình. Sự tàn độc này đã vượt quá giới hạn của một cuộc tranh giành cơ duyên.

“Loại tà pháp này… thật quen thuộc…” Lục Trường Sinh lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên một tia sáng sắc bén. Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể hắn khẽ rung động, giúp hắn nhận ra nguồn gốc của những tàn dư tà khí. Đó là một loại tà thuật cực kỳ hung tàn, không chỉ hút lấy sinh cơ mà còn ăn mòn linh hồn, một thứ mà hắn đã từng cảm nhận được từ Hắc Phong Lão Tổ. Hắn cúi xuống, chạm tay vào một vệt máu còn chưa khô hẳn, cảm nhận được hơi lạnh lẽo và tà khí còn sót lại.

Tiêu Hạo nuốt nước bọt, cố gắng giữ bình tĩnh. “Trường Sinh, chúng ta… chúng ta có nên… báo cho những tu sĩ chính đạo khác không?” Y nói lí nhí, giọng đầy sự lo sợ.

Lục Trường Sinh lắc đầu. “Báo cho ai? Những kẻ có thể làm ra chuyện này, không phải là những kẻ yếu kém. Hơn nữa, chúng ta không biết rõ số lượng và thực lực của chúng. Nếu vội vàng hành động, chỉ e tự rước họa vào thân. Chúng ta cần tìm hiểu rõ ràng hơn.” Hắn nhìn sâu vào đôi mắt Tiêu Hạo. “Hơn nữa, ngươi còn nhớ luồng tàn niệm kia không? Nó không phải là thứ có thể dùng sức mạnh thông thường để chống lại. Tà đạo đang có một âm mưu lớn.”

Hắn đứng dậy, ánh mắt quét một lượt khắp Tàng Thư Lâu Cổ đã biến thành bãi chiến trường. “Chúng ta cần tìm một nơi an toàn hơn. Có lẽ, chúng vẫn còn ở gần đây.” Lục Trường Sinh không còn vẻ bình thản như thường lệ. Nội tâm hắn đang dậy sóng, nhưng đạo tâm vẫn vững vàng, giữ cho hắn một cái đầu lạnh để phân tích tình hình. Hắn biết, đây không phải là lúc để cảm xúc lấn át lý trí. Hắn cần phải tìm ra sự thật, phải hiểu rõ kẻ địch của mình.

Trong khi Lục Trường Sinh đang cẩn trọng dò xét xung quanh, đôi mắt hắn chợt dừng lại ở một khe nứt nhỏ trên bức tường đổ nát phía xa. Khe nứt đó, được che giấu khéo léo bởi một tấm màn rêu phong và những mảnh đá vụn, gần như vô hình trong ánh sáng lờ mờ. Nhưng Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể hắn lại khẽ rung lên, báo hiệu một luồng khí tức khác lạ, không phải tà khí tàn dư, mà là hơi thở của sự sống, của những kẻ đang ẩn nấp. Hắn đưa tay ra hiệu cho Tiêu Hạo giữ im lặng tuyệt đối, rồi nhẹ nhàng, chậm rãi di chuyển về phía khe nứt đó, kéo theo Tiêu Hạo vẫn còn run rẩy.

Họ nép mình vào bóng tối sâu hun hút của khe nứt, chỉ đủ để Lục Trường Sinh có thể quan sát xuyên qua một lỗ hổng nhỏ. Từ vị trí này, hắn có thể nhìn thấy một gian phòng ẩn, dường như vẫn còn nguyên vẹn một cách kỳ diệu giữa sự hoang tàn của Tàng Thư Lâu Cổ. Ánh sáng yếu ớt của ngọn đèn dầu lay lắt, hắt lên những bức tường đá được chạm khắc tinh xảo, dù đã cũ kỹ nhưng vẫn giữ được vẻ trang trọng.

Bên trong gian phòng, khoảng mười tên tà tu với trang phục đen tối, khí tức u ám, đang bận rộn thu dọn. Chúng không phải là những kẻ thô kệch, mà hành động rất có tổ chức, chuyên nghiệp. Và đứng giữa chúng, chỉ huy mọi hoạt động, là một nam tử với khuôn mặt xanh xao, đôi mắt trũng sâu, toát ra một khí tức âm hàn đến thấu xương. Hắn không ai khác chính là Ma Sứ Âm Phong, một đệ tử cốt cán của Hắc Phong Lão Tổ mà Lục Trường Sinh đã từng nghe danh. Ma Sứ Âm Phong mặc một bộ trường bào màu đen tuyền, trên đó thêu những hoa văn đỏ sẫm như máu, càng làm tăng thêm vẻ ma mị, đáng sợ của hắn. Môi hắn nhếch lên một nụ cười khẩy, đầy vẻ tự mãn và khinh miệt.

“Những kẻ chính đạo ngu xuẩn kia… cứ nghĩ tranh giành linh vật là đủ. Chúng đâu biết, Lão Tổ đang kiến tạo một trật tự mới, nơi chúng chỉ là những con kiến bị nghiền nát dưới chân. Những ‘tri thức cổ xưa’ này sẽ là nền tảng cho sự vĩ đại của Ma Đạo!” Giọng Ma Sứ Âm Phong khàn khàn, nhưng lại vang vọng rõ ràng trong không gian tĩnh mịch của gian phòng, mang theo một sự ngạo mạn không thể che giấu. Hắn cầm trong tay một quyển ngọc giản cổ xưa, lật qua lật lại, ánh mắt đầy vẻ thích thú. Bên cạnh hắn, một đống sách vở khác đang bốc cháy ngùn ngụt, phát ra mùi khét lẹt của giấy bị thiêu rụi, hòa lẫn với mùi ẩm mốc và tà khí. Ngọn lửa đỏ quỷ dị, nhảy múa trong bóng tối, như những linh hồn bị tra tấn.

Một tên tà tu khác, thân hình vạm vỡ, quỳ một gối xuống, cung kính thưa: “Đúng vậy, Ma Sứ! Huyết Ảnh Lão Tổ vạn tuế! Chúng ta sẽ sớm tắm máu toàn bộ Hạ Giới, để những kẻ yếu kém kia hiểu rõ thế nào là chân lý của kẻ mạnh!” Giọng hắn đầy vẻ cuồng tín và tàn bạo, ánh mắt sáng rực lên một cách bệnh hoạn.

Nghe đến cái tên “Huyết Ảnh Lão Tổ”, Tiêu Hạo đang nấp sau Lục Trường Sinh bỗng giật mình, thân thể càng thêm run rẩy. Y cố gắng nén tiếng thở dốc, thì thầm vào tai Lục Trường Sinh, khuôn mặt tái mét vì kinh hãi: “Huyết Ảnh Lão Tổ… Chẳng lẽ là Ma Quân Huyết Ảnh…?” Giọng y run rẩy, gần như không thành tiếng, nhưng sự sợ hãi tột cùng lại hiển hiện rõ ràng. Cái tên Ma Quân Huyết Ảnh là một huyền thoại kinh hoàng trong giới tu hành, gắn liền với những cuộc đồ sát đẫm máu và sự diệt vong của vô số tông môn cổ xưa.

Lục Trường Sinh nheo mắt lại, ánh mắt sắc lạnh như băng. Hắn không trả lời Tiêu Hạo ngay lập tức, mà tập trung lắng nghe từng lời nói của Ma Sứ Âm Phong. Từng câu chữ của tên tà tu này như một nhát búa giáng mạnh vào đạo tâm hắn, không phải để lay chuyển, mà để củng cố thêm nhận định của hắn về sự nguy hiểm và quy mô của âm mưu này. “Đây không chỉ là tranh giành cơ duyên. Chúng đang thực sự muốn thay đổi thế giới… theo cách của chúng.” Giọng hắn trầm thấp, ẩn chứa một sự phẫn nộ sâu sắc, nhưng cũng đầy vẻ kiên định.

Hắn ghi nhớ từng lời nói, từng cử chỉ của Ma Sứ Âm Phong. Việc tà đạo không chỉ cướp bóc mà còn thu thập những điển tịch cổ xưa từ Tàng Thư Lâu này, cùng với việc hủy diệt những tri thức khác, cho thấy mục tiêu của chúng không chỉ dừng lại ở sức mạnh vật chất hay linh khí. Chúng đang tìm kiếm một loại tri thức, một loại bí mật cổ xưa nào đó, có thể để giải mã các phong ấn của di tích, hoặc để phục vụ cho một nghi thức lớn hơn, một kế hoạch vĩ đại mà chúng đang ấp ủ. Và cái tên “Huyết Ảnh Lão Tổ” mà bọn chúng nhắc đến, cùng với “kế hoạch vĩ đại” nhằm “thanh lọc Hạ Giới” và “kiến tạo trật tự mới”, đã hé lộ một bức màn đen tối về âm mưu kinh thiên động địa. Đây không còn là một cuộc đối đầu giữa chính tà thông thường, mà là một cuộc chiến tranh giành vận mệnh của cả Cửu Thiên Linh Giới.

Tiêu Hạo bám chặt lấy Lục Trường Sinh, đôi mắt y vẫn dán vào cảnh tượng bên trong gian phòng, nỗi sợ hãi tột cùng hiện rõ trên khuôn mặt. Y cảm nhận được cái lạnh lẽo thấu xương từ khí tức của bọn tà tu, và cả sự tàn độc, cuồng tín trong lời nói của chúng. Một cảm giác bất lực và tuyệt vọng dâng lên trong lòng y.

Lục Trường Sinh cảm nhận được sự run rẩy của Tiêu Hạo, nhưng ánh mắt hắn vẫn không rời khỏi Ma Sứ Âm Phong. Hắn biết, hắn đang đứng trước một ngã rẽ quan trọng. Con đường tu hành của hắn là tìm kiếm sự bình an trong đạo, tránh xa vòng xoáy nhân quả. Nhưng trước cảnh tượng tàn sát, trước âm mưu hủy diệt cả một thế giới, đạo tâm hắn không cho phép hắn làm ngơ. Hắn không thể để những kẻ này lộng hành, biến Cửu Thiên Linh Giới thành một bãi tha ma đẫm máu.

Một luồng linh lực tinh thuần từ Tàn Pháp Cổ Đạo lại khẽ cuộn chảy trong cơ thể hắn, như một lời nhắc nhở, một sự chỉ dẫn. Tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn. Con đường của hắn là bảo vệ đạo tâm, nhưng cũng là bảo vệ cái "đạo" trong thiên địa. Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến. Hắn sẽ không trực tiếp đối đầu một cách mù quáng, nhưng hắn sẽ tìm cách. Cách của riêng hắn. Để đối mặt với hiểm họa đang thức tỉnh từ thâm uyên này, và để bảo vệ những sinh linh vô tội. Hắn không phải anh hùng cứu thế, nhưng hắn là một tu sĩ, và hắn có đạo của riêng mình.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free