Cửu thiên linh giới - Chương 173: Hắc Ảnh Thức Tỉnh: Tiếng Gọi Từ Thâm Uyên
Lục Trường Sinh hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng linh khí cổ xưa và cả tà khí đang cuộn trào bên ngoài. Con đường phía trước còn đầy rẫy chông gai, nhưng đạo tâm của hắn đã định, ý chí của hắn đã bền. Hắn sẽ không xưng bá, không tranh giành, nhưng hắn sẽ bảo vệ. Bảo vệ theo cách của hắn. Một luồng linh lực tinh thuần, mang theo hơi thở của Tàn Pháp Cổ Đạo, khẽ lan tỏa từ Lục Trường Sinh, không phải để tấn công, mà để cảm nhận, để tìm kiếm một điểm yếu, một khe hở trong mạng lưới tà khí đang bao trùm Di Tích Thần Điện. Mùi máu tanh, lưu huỳnh, tà khí nồng nặc; tiếng pháp khí va chạm, tiếng kêu la thảm thiết, tiếng gió rít ghê rợn; thị giác về tà khí cuồn cuộn, ánh sáng đỏ máu của tà thuật; tất cả những điều đó không thể lay chuyển được đạo tâm của hắn. Hắn sẽ tìm ra con đường của mình, giữa vòng xoáy hỗn loạn này.
Tiêu Hạo, dù đã trấn tĩnh lại phần nào sau lời an ủi của Lục Trường Sinh, vẫn cảm thấy lồng ngực đè nén, hơi thở nặng nề. Hắn đứng nép mình sau một trụ đá đổ nát, đôi mắt láu lỉnh quét qua màn đêm dày đặc của Di Tích Thần Điện. Ánh sáng yếu ớt từ các khe hở trên vách đá chỉ đủ để phác họa những bóng hình méo mó của các tà tu đang bận rộn với nghi thức của chúng. Tiếng tụng niệm âm u, trầm thấp vang vọng, như lời nguyền rủa từ đáy địa ngục, xen lẫn tiếng kim loại va đập khô khốc, tạo nên một bản giao hưởng chết chóc. Mùi máu tươi và lưu huỳnh nồng nặc, quyện với mùi ẩm mốc đặc trưng của di tích cổ, khiến dạ dày hắn cuộn thắt.
Lục Trường Sinh khẽ vươn tay, nhẹ nhàng đặt lên vai Tiêu Hạo, một động tác đơn giản nhưng chứa đựng sự tin tưởng và trấn an. Hắn không nói gì, chỉ dùng ánh mắt thâm trầm ra hiệu cho Tiêu Hạo theo mình. Họ di chuyển như những bóng ma, lướt qua những hành lang đổ nát, những đống đổ nát của một nền văn minh đã lụi tàn. Mỗi bước chân của Lục Trường Sinh đều nhẹ như gió, không gây ra một tiếng động nào, nhưng Tiêu Hạo lại cảm thấy từng nhịp đập trái tim mình như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Hắn liên tục nhìn quanh, đôi mắt cảnh giác trước mọi âm thanh, mọi chuyển động dù là nhỏ nhất.
Cuối cùng, Lục Trường Sinh dừng lại ở một vị trí khuất, ẩn mình sau một bức tường đã sụp đổ một nửa, nhưng vẫn đủ cao để che khuất tầm nhìn của chúng. Từ đây, họ có thể quan sát rõ ràng khu vực hành lễ chính của tà tu. Đó là một quảng trường nhỏ, bị bao phủ bởi một màn sương đen kịt, nơi hàng chục tà tu, mặc đạo bào đen kịt, đang vây quanh một bệ đá cổ xưa. Trên bệ đá, một khối ngọc thạch lớn, phát ra ánh sáng đỏ máu, đang không ngừng hấp thụ tà khí từ không trung, và cả linh khí của di tích. Các tà tu vung vẩy pháp khí, tụng niệm những câu chú quỷ dị, khiến tà khí cuồn cuộn như sóng dữ, xé toạc không gian.
“Huynh… huynh chắc chứ, Trường Sinh huynh? Bọn chúng đông quá, lại còn… đáng sợ như vậy.” Tiêu Hạo thì thầm, giọng hắn run rẩy, đôi mắt không thể rời khỏi cảnh tượng rợn người trước mặt. Hắn chưa bao giờ đối mặt với một quy mô tà ác lớn đến vậy, một nghi thức tà dị được tiến hành với sự cuồng tín đến điên loạn. Bản năng sinh tồn của hắn gào thét, muốn hắn quay đầu bỏ chạy thật xa.
Lục Trường Sinh vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, đôi mắt đen láy phản chiếu ánh sáng đỏ máu từ khối ngọc thạch. Hắn khẽ gật đầu, lời nói của hắn trầm thấp, nhưng chứa đựng một sức mạnh trấn an kỳ lạ: “Cứ làm theo kế hoạch. Chúng ta không cần đối đầu trực diện, chỉ cần gây xáo trộn là đủ.” Hắn không giải thích nhiều, bởi hắn biết Tiêu Hạo sẽ tin tưởng hắn vô điều kiện, dù trong lòng vẫn còn đầy sợ hãi. Hắn đưa cho Tiêu Hạo một chiếc túi nhỏ, bên trong chứa đầy những linh dược có mùi hương cực kỳ nồng nặc, được hắn đặc chế từ lâu. "Khi ta ra hiệu, hãy ném chúng vào khu vực này, càng gần bệ đá càng tốt."
Lục Trường Sinh nhắm mắt lại, Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể hắn vận chuyển, từng luồng linh lực tinh thuần như những sợi tơ vô hình, chậm rãi len lỏi qua màn tà khí dày đặc. Mục tiêu của hắn không phải là tấn công, mà là phá vỡ sự cân bằng. Khối ngọc thạch kia, hắn cảm nhận được, là một điểm nút quan trọng trong nghi thức. Nó không chỉ hấp thụ, mà còn là nơi hội tụ và chuyển hóa tà khí. Nếu nó bị nhiễu loạn, toàn bộ nghi thức sẽ bị ảnh hưởng.
Hắn tập trung tinh thần, dùng Tàn Pháp Cổ Đạo để cảm nhận luồng tà khí đang chảy vào khối ngọc thạch, tìm kiếm một khoảnh khắc yếu ớt, một khe hở trong dòng chảy năng lượng. Không có thiên phú nghịch thiên, không có bàn tay vàng, nhưng hắn có đạo tâm kiên cố và khả năng tự nhận thức sâu sắc, cùng với Tàn Pháp Cổ Đạo giúp hắn thấu hiểu bản chất của vạn vật. Hắn không cần sức mạnh bùng nổ, hắn cần sự tinh tế, sự chính xác tuyệt đối.
Một luồng linh lực vô hình, tinh thuần đến mức gần như không thể cảm nhận được, tách ra từ cơ thể Lục Trường Sinh, len lỏi qua màn tà khí. Nó không mang theo sát ý, không mang theo sự hủy diệt, mà chỉ mang theo một chút "khác biệt", một sự "không hòa hợp" với luồng tà khí cuồn cuộn. Hắn không trực tiếp tấn công khối ngọc thạch, mà chỉ thay đổi một chút hướng đi của một luồng tà khí phụ, một nhánh nhỏ của dòng chảy chính đang cung cấp năng lượng cho khối ngọc thạch. Điều này giống như việc thay đổi một hạt cát trong một cỗ máy khổng lồ, không đủ để phá hủy, nhưng đủ để gây ra một sự lệch lạc nhỏ.
Khoảnh khắc đó, Lục Trường Sinh đột ngột mở mắt, ra hiệu cho Tiêu Hạo.
Tiêu Hạo, dù sợ hãi đến tột độ, nhưng vẫn giữ vững niềm tin vào Lục Trường Sinh. Hắn hít một hơi thật sâu, nén lại sự sợ hãi, tuân theo chỉ dẫn. Hắn dùng một thủ pháp đặc biệt, ném chiếc túi linh dược về phía bệ đá. Chiếc túi bay vút qua màn sương tà khí, va chạm vào một tà tu đang tụng niệm, vỡ tung. Một làn khói xanh lá cây, mang theo mùi hương cay nồng, xộc thẳng vào mũi các tà tu. Đó không phải là độc dược, mà là một loại linh dược cực mạnh, có tác dụng kích thích thần kinh, khiến người ngửi phải cảm thấy choáng váng, buồn nôn, và mất tập trung.
Cùng lúc đó, luồng linh lực vô hình của Lục Trường Sinh đã hoàn thành nhiệm vụ của nó. Luồng tà khí nhỏ bị chệch hướng, va chạm với một luồng khác, tạo thành một xung đột năng lượng nhỏ nhưng đủ để gây ra hiệu ứng domino. Khối ngọc thạch trên bệ đá đột ngột rung lên bần bật, ánh sáng đỏ máu của nó nhấp nháy liên tục, như thể đang bị nghẽn mạch.
“Ầm!”
Một tiếng nổ nhỏ, không quá lớn, nhưng đủ để khiến toàn bộ nghi thức chững lại. Khối ngọc thạch phát ra một tiếng rắc nhẹ, một vết nứt nhỏ xuất hiện trên bề mặt của nó. Màn sương tà khí cuồn cuộn bỗng chốc trở nên hỗn loạn hơn, những luồng tà khí bắt đầu va chạm vào nhau, tạo thành những tiếng rít ghê rợn. Các tà tu, vốn đang say sưa trong nghi thức, đột ngột ngừng tụng niệm. Những kẻ ngửi phải linh dược của Tiêu Hạo thì ôm đầu rên rỉ, gương mặt xanh xao.
Ma Sát Tiểu Đội Trưởng, đang đứng ở vị trí cao nhất, mắt nhìn chằm chằm vào khối ngọc thạch, đột ngột gầm lên: “Kẻ nào! Kẻ nào dám phá hoại nghi thức của Hắc Phong Lão Tổ!” Hắn quét ánh mắt hung tợn khắp khu vực, nhưng không tìm thấy bất kỳ kẻ nào. Tà khí hỗn loạn khiến khả năng cảm nhận của hắn bị suy giảm đáng kể.
“Tìm! Tìm cho ra kẻ phá hoại!” Những tà tu khác cũng bắt đầu hoảng loạn. Chúng không thể tiếp tục nghi thức khi luồng tà khí đã trở nên bất ổn. Một số tà tu bắt đầu tỏa ra, tìm kiếm xung quanh, ánh mắt đầy sát khí.
Lục Trường Sinh không chần chừ. Kế hoạch đã hoàn thành. Hắn kéo Tiêu Hạo đứng dậy, ra hiệu cho hắn rời đi. “Nhanh!” Giọng hắn trầm thấp, nhưng có sự thúc giục rõ ràng.
Tiêu Hạo không dám chậm trễ, hắn vội vàng theo sát Lục Trường Sinh, luồn lách qua những đống đổ nát, tránh né những tà tu đang tìm kiếm. Cảm giác sợ hãi vẫn còn đó, nhưng sự thành công của kế hoạch đã mang lại cho hắn một chút hưng phấn. Hắn không ngờ Lục Trường Sinh có thể dùng một cách tinh vi như vậy để phá hoại nghi thức tà ác, mà không cần trực tiếp giao chiến. Đây chính là "vô vi" trong hành động mà Lục Trường Sinh thường nói đến.
Lục Trường Sinh cảm nhận được sự giận dữ và hoảng loạn của các tà tu. Kế hoạch của hắn đã thành công, ít nhất là đã trì hoãn được nghi thức. Nhưng hắn cũng biết, điều này sẽ chỉ khiến tà đạo càng thêm cảnh giác và hung hãn. Hắn không có ý định đối đầu trực diện, nhưng hắn cũng không thể đứng yên nhìn di tích bị hủy hoại. Đạo tâm của hắn, vốn dĩ kiên cố như bàn thạch, đang phải đối mặt với một xung đột sâu sắc: giữa việc giữ vững đạo tâm 'vô vi', tránh xa tranh đấu, và trách nhiệm cứu giúp sinh linh, bảo vệ di tích khỏi sự hủy hoại của tà đạo. Hắn không muốn bị cuốn vào vòng xoáy nhân quả, nhưng việc làm ngơ trước sự tàn phá này lại khiến lương tâm hắn day dứt. Con đường tu hành của hắn không phải là ích kỷ, mà là tìm kiếm sự cân bằng, sự hài hòa giữa bản thân và vạn vật.
“Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến.” Hắn lẩm nhẩm lại câu nói đó, nhưng lần này, nó mang một ý nghĩa sâu sắc hơn. Bản tâm của hắn không cho phép hắn làm ngơ. Hắn có thể không xưng bá, không tranh giành, nhưng hắn sẽ hành động theo cách của riêng mình, để bảo vệ những gì cần được bảo vệ.
Họ tiếp tục di chuyển, sâu hơn vào lòng Di Tích Thần Điện, những hành lang càng lúc càng tối tăm và cổ kính. Tiếng bước chân của họ vang vọng trong sự tĩnh mịch chết chóc, chỉ bị phá vỡ bởi tiếng gió hú ghê rợn từ những khe hở trên vách đá. Mùi máu tanh và lưu huỳnh vẫn còn vương vấn trong không khí, nhưng giờ đây, một mùi hương khác bắt đầu xuất hiện, một mùi hương lạ lùng, vừa thối rữa vừa mang vị kim loại, cùng với khí tức tà ác nồng đậm hơn gấp bội. Nó không phải là tà khí bùng phát từ các tà tu, mà là một thứ tà khí cổ xưa, sâu lắng, như được hun đúc qua hàng ngàn năm.
“Trường Sinh huynh… ta… ta cảm thấy không ổn…” Tiêu Hạo run rẩy thì thầm, giọng hắn lạc đi vì sợ hãi. Hắn cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên lồng ngực, khiến hắn khó thở. Toàn thân hắn lạnh toát, như thể có hàng ngàn con mắt vô hình đang nhìn chằm chằm vào mình từ trong bóng tối. “Có gì đó… đang nhìn chúng ta.” Hắn bấu chặt lấy tay áo của Lục Trường Sinh, đôi mắt mở to, đầy vẻ hoảng loạn.
Lục Trường Sinh cũng cảm nhận được. Luồng khí tức này không phải tà khí bình thường. Nó mang theo một cảm giác cổ xưa, một sự uy hiếp đáng sợ, vượt xa bất kỳ tà tu nào mà hắn từng đối mặt. Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể hắn không ngừng vận chuyển, không phải để chống lại, mà để cảm nhận, để phân tích. Hắn siết chặt tay Tiêu Hạo, cố giữ bình tĩnh, nhưng trong lòng hắn, một cảm giác lo lắng sâu sắc đang dần dâng lên. “Cẩn thận!” Giọng hắn trầm thấp, nhưng có sự cảnh báo rõ ràng. “Luồng khí tức này… Nó không phải tà khí bình thường.”
Họ tiếp tục tiến sâu hơn, vào một mật thất cổ xưa. Nơi đây dường như là một cung điện ngầm đã bị lãng quên từ rất lâu. Những bức tường đá cao vút, khắc đầy phù văn và tượng thần đã bị phong hóa theo thời gian, chỉ còn lại những đường nét mờ nhạt. Ánh sáng yếu ớt từ những khe hở trên trần đá chỉ đủ để thấy những bóng hình lờ mờ và các phù văn cổ xưa trên tường, gợi lên một vẻ uy nghiêm nhưng cũng đầy rợn người. Không khí nặng nề, áp lực vô hình bao trùm, khiến ngay cả Lục Trường Sinh cũng cảm thấy như có một ngọn núi đè nặng lên vai.
Càng vào sâu, mùi thối rữa và vị kim loại càng trở nên nồng nặc, xen lẫn với một khí tức tà ác đến mức gần như vật chất hóa, khiến tầm nhìn bị che khuất bởi một màn sương mờ mịt. Tiêu Hạo không thể chịu đựng được nữa. Hắn ôm đầu, quỳ sụp xuống đất, toàn thân run rẩy như cầy sấy. Gương mặt hắn tái mét, mồ hôi lạnh túa ra như tắm. “Không… không thể được… nó… nó đang thức tỉnh…” Hắn lẩm bẩm, đôi mắt thất thần nhìn về phía trước, nơi bóng tối dường như nuốt chửng mọi thứ.
Lục Trường Sinh cố gắng đứng vững, Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể hắn vận chuyển đến cực hạn, giúp hắn chống lại áp lực tinh thần khổng lồ đang ập đến. Hắn không chỉ cảm nhận được tà khí, mà là một sự hiện diện, một ý chí tàn bạo, cổ xưa đang bừng tỉnh khỏi giấc ngủ dài. Đó không phải là một tu sĩ bình thường, hay một con quỷ mới nổi. Đó là một thực thể đã tồn tại từ hàng vạn năm trước, một thứ mà ngay cả tên tuổi cũng đã bị thời gian xóa nhòa.
Trong bóng tối sâu thẳm của mật thất, nơi chỉ có ánh sáng lờ mờ len lỏi, Lục Trường Sinh cảm thấy một luồng hơi thở lạnh lẽo thấu xương phả vào mặt hắn. Tiếng thở khò khè, trầm đục, như tiếng đá cọ xát, vang vọng từ vực sâu, khiến không khí trở nên đặc quánh. Hắn nhìn thấy những ảo ảnh mờ ảo, những hình thù méo mó, những sinh vật cổ xưa đang trườn bò trong bóng tối, nhưng hắn biết đó chỉ là ảo ảnh do áp lực tinh thần gây ra. Điều thực sự đáng sợ là nguồn gốc của những ảo ảnh đó, cái ý chí đang thức tỉnh.
Mắt Lục Trường Sinh nheo lại, ánh nhìn xuyên qua màn sương tà khí, hướng về trung tâm của mật thất. Hắn không thấy gì ngoài bóng tối, nhưng Tàn Pháp Cổ Đạo lại giúp hắn "thấy" được. Hắn thấy một luồng hắc khí khổng lồ đang cuồn cuộn dâng lên từ dưới đất, như một con mãng xà khổng lồ đang vươn mình. Luồng hắc khí đó không ngừng hấp thụ tà khí xung quanh, và cả linh khí của di tích, khiến không gian xung quanh nó trở nên méo mó, hỗn loạn. Đó là một nguồn năng lượng sống động, một ý thức nguyên thủy, tàn bạo và khát máu.
“Hắc Phong Lão Tổ… hắn không chỉ muốn tranh giành cơ duyên… hắn muốn hồi sinh một thứ gì đó…” Lục Trường Sinh lẩm bẩm, giọng hắn trầm hơn bao giờ hết. Sự thấu hiểu này như một nhát búa giáng mạnh vào đạo tâm hắn. Kế hoạch của tà đạo không chỉ dừng lại ở việc tranh giành bảo vật hay hấp thụ linh khí. Chúng đang cố gắng đánh thức một thực thể cổ xưa, một Ma Quân đích thực, hoặc một thứ gì đó còn đáng sợ hơn.
Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể Lục Trường Sinh không còn chỉ vận chuyển bình thường. Nó tự động phát ra một luồng linh lực tinh thuần, bao bọc lấy hắn, tạo thành một lá chắn vô hình chống lại áp lực tinh thần khủng khiếp. Luồng linh lực này không phải để tấn công, mà là để bảo vệ đạo tâm, để giữ vững bản ngã của hắn giữa vòng xoáy tà ác đang trỗi dậy. Đây là một thứ tà ác vượt xa mọi tưởng tượng của hắn, vượt xa những gì hắn từng chuẩn bị. Nó không chỉ đe dọa sinh linh, mà còn đe dọa đến sự tồn vong của cả Cửu Thiên Linh Giới.
Lục Trường Sinh đứng đó, đôi mắt trầm tư, nhìn sâu vào bóng tối. Đạo tâm của hắn vẫn kiên cố, nhưng nỗi lo lắng đã trở thành một gánh nặng thực sự. Con đường tu hành của hắn, vốn dĩ là tìm kiếm sự bình yên, sự hài hòa, giờ đây lại bị đẩy vào một cuộc chiến lớn hơn, một hiểm họa có thể hủy diệt mọi thứ. Hắn không thể trốn tránh. Hắn không thể làm ngơ.
Một tiếng rít ghê rợn, như tiếng xé toạc không gian, vang lên từ sâu thẳm mật thất. Tiếng rít đó không chỉ tác động đến thính giác, mà còn trực tiếp đánh thẳng vào linh hồn, khiến Tiêu Hạo ngất lịm ngay lập tức. Lục Trường Sinh cảm thấy lồng ngực đau nhói, một luồng tà khí lạnh lẽo cố gắng xâm nhập vào tâm trí hắn, muốn nuốt chửng ý thức của hắn. Nhưng Tàn Pháp Cổ Đạo đã kịp thời phản ứng, tạo thành một bức tường vững chắc, chặn đứng sự xâm nhập đó.
Dù vậy, Lục Trường Sinh vẫn cảm nhận được một luồng ý thức cổ xưa, tàn bạo, đang dần lan tỏa khắp mật thất. Nó không còn là một luồng khí tức mơ hồ, mà là một sự hiện diện rõ ràng, một cái tôi đang bừng tỉnh. Hắn biết, hắn đang đứng trước ngưỡng cửa của một hiểm họa kinh thiên động địa. Hắc Phong Lão Tổ chỉ là một con rối, một kẻ phục vụ cho mục đích lớn hơn, tà ác hơn.
Lục Trường Sinh cúi xuống, đỡ lấy Tiêu Hạo đang bất tỉnh, rồi ngẩng đầu nhìn về phía trước. Con đường tu hành của hắn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận. Nhưng con đường này, có vẻ như, đã vượt ra ngoài tầm kiểm soát của một tu sĩ bình thường. Hắn sẽ phải tìm ra cách. Cách của riêng hắn. Để đối mặt với hiểm họa đang thức tỉnh từ thâm uyên này.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.