Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 172: Ma Ảnh Lan Tràn: Chiến Thuật Táo Bạo

Lục Trường Sinh khẽ mở đôi mắt, trầm tĩnh như hồ thu không gợn sóng, nhưng sâu thẳm ẩn chứa vô vàn suy tư. Hắn đã cảm nhận được sự biến động, một luồng tà khí cuộn trào không ngừng, nuốt chửng linh khí thuần túy của Di Tích Thần Điện, như muốn biến nơi đây thành một phần của thế giới tà đạo. Lời nói của hắn ở chương trước vẫn còn vang vọng, không chỉ trong tâm trí Tiêu Hạo mà còn trong chính lòng hắn: "Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến." Giữa dòng chảy hỗn loạn, chỉ có sự vững vàng của đạo tâm mới là ngọn hải đăng soi đường.

Hắn khẽ đứng dậy, thân hình không chút gợn động, như một chiếc lá khô giữa dòng nước xiết, tuy mong manh nhưng lại có thể lướt đi theo ý mình mà không bị nhấn chìm. Tiêu Hạo vẫn còn nép mình sau vách đá, hơi thở gấp gáp, ánh mắt lấp lánh sự hoảng loạn chưa tan. Cảnh tượng tàn khốc vừa rồi vẫn còn in đậm trong tâm trí hắn, những tu sĩ chính đạo bị hút khô sinh cơ, những tiếng kêu la thảm thiết hòa lẫn trong tiếng cười cuồng loạn của tà tu. Đó là một vết sẹo khó phai.

"Đi thôi." Lục Trường Sinh khẽ nói, giọng trầm ấm, nhưng không mang theo chút cảm xúc dư thừa. Hắn không cần phải động viên quá nhiều, bởi hắn biết, trong hoàn cảnh này, mọi lời an ủi đều trở nên vô nghĩa. Điều duy nhất có thể giúp Tiêu Hạo vượt qua là chính bản thân hắn, và sự tin tưởng vào con đường mà họ đang đi.

Tiêu Hạo giật mình, cố gắng lấy lại bình tĩnh, rồi khó khăn lắm mới đứng dậy được. Hắn liếc nhìn Lục Trường Sinh, ánh mắt vừa có sự sợ hãi, vừa có sự ngưỡng mộ và tin tưởng tuyệt đối. "Chúng ta đi đâu, Trường Sinh?"

"Sâu hơn." Lục Trường Sinh đáp, bước chân nhẹ nhàng, không gây ra một tiếng động nào. Hắn bắt đầu di chuyển dọc theo hành lang rộng lớn của Di Tích Thần Điện. Những bức phù điêu cổ xưa trên tường đá, vốn dĩ khắc họa những cảnh tượng vinh quang của các vị thần linh, nay đã bị tà khí ăn mòn, biến dạng, tựa như những vết sẹo xấu xí trên thân thể một mỹ nhân. Các nét chạm khắc tinh xảo bị mờ đi, thay vào đó là những vệt đen loang lổ, mang theo một thứ năng lượng âm u, lạnh lẽo. Từng đoạn hành lang lại xuất hiện những vết tích giao tranh mới toanh: vũng máu khô đọng trên nền đá, những mảnh vỡ pháp khí vương vãi, và cả những dấu vết của tà thuật để lại, những ký hiệu quỷ dị ám lên tường, như những con mắt vô hình đang dõi theo mọi động tĩnh.

Tiêu Hạo liên tục cảnh giác, ánh mắt đảo quanh với vẻ sợ hãi. Hắn cảm thấy từng sợi lông trên người mình dựng đứng, như có hàng ngàn con mắt vô hình đang nhìn chằm chằm vào hắn từ bóng tối. "Trường Sinh, tà khí ở đây càng ngày càng nồng đậm. Hình như chúng không chỉ muốn tranh giành cơ duyên, mà còn muốn biến nơi này thành... thứ gì đó khác." Giọng hắn thì thầm, gần như là một tiếng thở dài, lạc lõng giữa không gian tĩnh mịch đến đáng sợ. Mùi đá cũ, rêu phong và đất ẩm hòa quyện với một mùi hương trầm phảng phất, mang theo sự cổ kính, nhưng giờ đây lại bị pha tạp bởi một mùi hôi thối, tanh tưởi của máu tươi và lưu huỳnh nồng nặc, khiến không khí trở nên đặc quánh, khó thở. Cảm giác ngột ngạt bao trùm, như có một bàn tay vô hình đang siết chặt lấy lồng ngực.

Lục Trường Sinh dừng lại một chút, khẽ đưa tay lướt qua một bức phù điêu đã bị tà khí xâm thực. Đầu ngón tay hắn cảm nhận được sự lạnh lẽo của đá và cả một luồng tà khí yếu ớt còn vương lại. Hắn nhắm mắt, cảm nhận từng làn hơi thở của Di Tích Thần Điện, những dòng linh khí vốn dĩ thanh khiết nay đã bị ô uế, hỗn loạn, giống như một dòng suối trong vắt bị đổ đầy bùn nhơ. "Đúng vậy. Mùi máu tanh vẫn còn vương vấn, và ta cảm nhận được một loại tà thuật đang hoạt động sâu bên trong." Hắn mở mắt, ánh mắt trầm tư nhìn về phía trước, nơi bóng tối dường như nuốt chửng mọi thứ. Hắn không nói thêm lời nào, nhưng Tiêu Hạo cảm nhận được sự nghiêm trọng trong giọng nói và ánh mắt của hắn. Lục Trường Sinh không phải là người dễ dàng thể hiện cảm xúc ra bên ngoài, nhưng mỗi khi hắn biểu lộ sự lo lắng, thì đó thực sự là một điềm báo chẳng lành.

Lục Trường Sinh tiếp tục bước đi, nhưng lần này hắn không đi thẳng mà lại men theo những vách tường, tận dụng những mảng tối và những góc khuất để che giấu thân hình. Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể hắn vận chuyển, tạo ra một lớp màn mỏng vô hình bao bọc lấy hắn và Tiêu Hạo, che giấu khí tức của cả hai khỏi sự dò xét của tà khí và các tu sĩ khác. Lớp màn này không phải là một công pháp phòng ngự mạnh mẽ, mà là một sự hòa nhập tuyệt đối vào môi trường xung quanh, khiến họ trở nên vô hình trước mắt những kẻ có tu vi không quá cao. Từng bước chân của Lục Trường Sinh đều được tính toán cẩn thận, tránh né những cái bẫy tà thuật mới được bố trí. Hắn cảm nhận được chúng, những luồng tà khí ẩn mình trong nền đá, trong những cái khe hở, sẵn sàng bùng nổ để hút cạn sinh cơ của bất kỳ kẻ nào không may bước vào. Chúng không chỉ là những cái bẫy đơn thuần, mà còn là những tế đàn nhỏ, thu thập tà khí và sinh cơ, chuyển hóa chúng thành một dạng năng lượng quỷ dị, cung cấp cho một nghi thức lớn hơn.

"Chúng đang làm gì vậy, Trường Sinh?" Tiêu Hạo thì thầm, giọng nói run rẩy. "Những cái bẫy này... chúng không chỉ đơn thuần là để giết người. Chúng còn... còn hút đi sinh khí."

Lục Trường Sinh không đáp lời ngay, hắn chỉ khẽ lắc đầu. Trong tâm trí hắn, Tàn Pháp Cổ Đạo đang hoạt động hết công suất, không ngừng phân tích và cảm nhận những biến động của linh khí và tà khí xung quanh. Hắn cảm nhận được sự suy yếu của linh mạch di tích, một dòng chảy năng lượng cổ xưa đang dần bị rút cạn, như một dòng sông bị bốc hơi dưới ánh nắng gay gắt. Di Tích Thần Điện này không chỉ là một kho báu cơ duyên, mà còn là một thực thể sống, một nơi chứa đựng sức mạnh nguyên bản của Cửu Thiên Linh Giới. Sự xâm thực của tà đạo không chỉ dừng lại ở việc tranh giành tài nguyên, mà còn là sự hủy hoại tận gốc rễ.

Họ tiếp tục di chuyển qua một khu vực hoang tàn hơn, nơi những bức tường đá đã sụp đổ, để lộ ra bầu trời xám xịt bên ngoài. Tiếng gió hú qua những khe đá tạo ra những âm thanh rít gào ghê rợn, như tiếng oan hồn ai oán. Tiếng chim kêu, vốn dĩ là âm thanh của sự sống, giờ đây lại mang theo một vẻ thê lương, lạc lõng. Lục Trường Sinh nhận ra, tà đạo đã bắt đầu kiểm soát một phần lớn di tích, chúng không còn ẩn mình như trước, mà đang công khai thực hiện những hành động tàn bạo, có tổ chức. Tình hình đang trở nên nguy cấp hơn bao giờ hết. Hắn biết, con đường phía trước sẽ không còn những khoảng lặng để chiêm nghiệm, mà sẽ là những lựa chọn khó khăn, những quyết định có thể thay đổi vận mệnh của nhiều người. Nhưng hắn đã chọn con đường của mình, một con đường không phải để tranh giành, mà để giữ vững bản tâm, để bảo vệ những gì cần được bảo vệ.

Chỉ là, cái ranh giới giữa 'bản tâm bất biến' và 'làm ngơ trước tai ương' đang ngày càng trở nên mờ nhạt. Hắn không phải là một kẻ lạnh lùng vô cảm, hắn cũng mang trong mình những cảm xúc, những suy nghĩ về sinh linh. Nhưng hắn biết rõ, nếu hành động một cách mù quáng, hắn sẽ chỉ tự biến mình thành một quân cờ trong cuộc chiến của các thế lực lớn, hoặc tệ hơn, sẽ bị tà khí xâm nhiễm, đánh mất chính mình. Hắn phải tìm ra một con đường khác, một con đường mà Tàn Pháp Cổ Đạo của hắn đã chỉ dẫn: con đường của sự vững vàng, của sự tinh thuần, của sự phá giải cái tà ác từ gốc rễ.

Đột nhiên, một âm thanh hỗn loạn truyền đến từ phía trước, phá vỡ sự tĩnh mịch đáng sợ của hành lang. Tiếng pháp khí va chạm loảng xoảng, tiếng kêu la thảm thiết, tiếng gầm gừ giận dữ của tà tu, và cả tiếng nổ kinh thiên động địa của các loại pháp thuật. Tiêu Hạo lập tức co rúm lại, nép sát vào Lục Trường Sinh, ánh mắt đầy vẻ kinh hoàng.

"Chuyện gì vậy, Trường Sinh?" Hắn thì thầm, giọng nói run rẩy, như muốn tan biến trong không khí.

Lục Trường Sinh không đáp, hắn chỉ ra hiệu cho Tiêu Hạo im lặng, rồi khéo léo dẫn hắn lách qua một khe hở nhỏ trên bức tường đổ nát, dẫn đến một hành lang khác, rồi từ đó, men theo một lối đi bí mật, ẩn mình sau một cột đá khổng lồ đã bị đổ nghiêng. Từ vị trí này, họ có thể quan sát rõ ràng cảnh tượng đang diễn ra phía trước.

Đó là một kho tàng linh dược hoặc pháp khí cổ xưa, giờ đây bị bao phủ bởi một màn khói đen đặc quánh và tà khí nồng nặc. Trước đây, nơi này hẳn phải là một khu vực có linh khí dồi dào, hương thảo dược thoang thoảng, với những giá gỗ chứa đầy trân phẩm quý hiếm, nhưng giờ đây, tất cả đã biến thành một bãi chiến trường hoang tàn. Những giá gỗ bị đổ nát, linh dược vương vãi khắp nơi, nhưng không phải bị cướp phá mà là bị tà khí ăn mòn, biến thành những cây khô héo, hoặc những viên đá màu đen kịt. Linh khí xung quanh bị rút cạn, tạo thành một vùng chân không năng lượng, chỉ còn lại sự ngột ngạt và tà khí đậm đặc.

Một nhóm tu sĩ chính đạo đang cố gắng bảo vệ một khu vực nhỏ còn sót lại, nơi một vài gốc linh dược quý hiếm vẫn còn lay lắt, hoặc một vài kiện pháp khí cổ xưa còn phát ra ánh sáng yếu ớt. Họ là những tu sĩ mặc đạo bào màu xanh lam của một tông môn chính phái nào đó, gương mặt lấm lem bùn đất và máu, ánh mắt đầy vẻ kiên cường nhưng cũng không giấu được sự tuyệt vọng. Tuy nhiên, họ đang bị áp đảo bởi một đội tà tu đông đảo, khoảng hơn ba mươi tên, với trang phục màu đen u ám, khí tức âm lãnh, mỗi tên đều mang theo vẻ mặt hung tợn, khát máu.

"Trời ơi, chúng còn đông hơn lần trước!" Tiêu Hạo thì thầm, đôi mắt trợn tròn. "Xem kìa, chúng đang cố gắng phá hủy kết giới bảo vệ!" Hắn chỉ tay về phía một đám tà tu đang điên cuồng tấn công vào một kết giới màu vàng nhạt đang bao phủ lấy khu vực linh dược còn sót lại. Kết giới đó không ngừng rung chuyển, và những vết nứt nhỏ bắt đầu xuất hiện trên bề mặt.

Đứng đầu đám tà tu là một kẻ có thân hình vạm vỡ, cao lớn, mặc một bộ giáp đen kịt, trên đó khắc vô số phù văn quỷ dị, tản ra một luồng khí tức âm hàn. Khuôn mặt hắn bị che khuất một phần bởi mũ trụ, chỉ để lộ ra đôi mắt đỏ ngầu và nụ cười độc ác, để lộ những chiếc răng nanh nhọn hoắt. Hắn chính là Ma Sát Tiểu Đội Trưởng mà Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo đã từng chạm mặt trong cuộc phục kích trước. Trong tay hắn là một thanh chiến phủ hình răng nanh khổng lồ, mỗi lần vung lên đều mang theo một luồng tà khí cuồn cuộn, chém thẳng vào kết giới, khiến nó rung chuyển dữ dội.

"Nhanh lên! Hút cạn linh khí nơi này! Hắc Phong Lão Tổ cần những thứ này để hoàn thành đại nghiệp!" Ma Sát Tiểu Đội Trưởng gầm lên, giọng nói khàn đục, vang vọng khắp kho tàng. Hắn không ngừng chỉ huy, ánh mắt lóe lên vẻ tàn bạo, ra lệnh cho các tà tu khác phối hợp tấn công.

Các tà tu đáp lại bằng những tiếng gầm gừ hung hãn, chúng không chỉ tấn công bằng pháp khí và tà thuật, mà còn sử dụng những phương pháp tàn độc khác. Một số tên tà tu phun ra những làn sương mù màu xanh lục độc hại, khiến các tu sĩ chính đạo phải liên tục lùi bước, ho ra máu khi hít phải. Số khác lại vung vẩy những thanh đoản đao tẩm độc, mỗi nhát chém đều khiến đối thủ phải co giật, thân thể nhanh chóng bị tà khí xâm nhiễm.

Điều đáng sợ hơn cả là Ma Sát Tiểu Đội Trưởng không chỉ chiến đấu. Hắn đang thực hiện một loại tà thuật quỷ dị. Thanh chiến phủ hình răng nanh trong tay hắn không ngừng hấp thụ linh khí từ những gốc linh dược bị tà khí ăn mòn, biến chúng thành những vật khô héo. Không chỉ vậy, hắn còn trực tiếp hấp thụ sinh cơ từ những tu sĩ chính đạo bị thương, những kẻ nằm rạp trên đất không còn khả năng phản kháng. Một luồng khói đen mờ ảo từ cơ thể họ bay ra, bị chiến phủ của Ma Sát Tiểu Đội Trưởng hút vào, khiến hắn trở nên mạnh mẽ hơn, và những tu sĩ kia thì nhanh chóng biến thành những cái xác khô kiệt, không còn chút sự sống. Khu vực đó ngày càng khô héo, tàn lụi, không khí trở nên lạnh lẽo đến thấu xương. Tiếng kêu la thảm thiết của các tu sĩ chính đạo khi sinh cơ bị rút cạn vang lên xé lòng, nhưng không thể lay chuyển được trái tim sắt đá của đám tà tu.

Lục Trường Sinh quan sát toàn bộ cảnh tượng đó, ánh mắt hắn trở nên sâu thẳm hơn bao giờ hết. Hắn cảm nhận rõ sự tàn độc của tà đạo, không chỉ là việc cướp bóc, mà còn là sự phá hoại tận diệt. Tà thuật mà Ma Sát Tiểu Đội Trưởng đang sử dụng không phải là loại thông thường, nó mang theo một luồng khí tức cổ xưa, âm u, giống như một nhánh nhỏ của công pháp 'Ma Quân Huyết Ảnh' mà Tiêu Hạo đã từng nhắc đến. Điều này báo hiệu mức độ nguy hiểm của kẻ đứng sau, Hắc Phong Lão Tổ, không hề nhỏ.

"Trường Sinh, chúng ta phải làm gì?" Tiêu Hạo run rẩy nép sát vào Lục Trường Sinh, giọng nói mang theo sự hoảng sợ tột độ. "Chúng ta không thể đánh lại nhiều kẻ như vậy. Hơn nữa, chúng dường như đang làm gì đó với cả di tích... không chỉ là cướp bóc thông thường." Hắn đã chứng kiến cảnh tượng những tu sĩ chính đạo bị hút cạn sinh cơ, và cảm thấy một nỗi sợ hãi tột độ đang lan tỏa trong lòng. Đó là một nỗi sợ hãi mà hắn chưa từng trải qua, ngay cả khi đối mặt với những hung thú mạnh mẽ nhất.

Lục Trường Sinh khẽ nhắm mắt lại, một lần nữa hòa mình vào hơi thở của di tích, cảm nhận rõ sự biến chất của linh khí. Không chỉ là tà khí, mà còn là sự rút cạn sinh cơ của di tích, của những linh vật, linh dược cổ xưa. Hắn nhận ra mục tiêu của tà đạo không chỉ là cơ duyên cá nhân hay tài nguyên thông thường. "Chúng đang biến nơi đây thành vật tế." Lục Trường Sinh mở mắt, ánh mắt kiên định nhưng trầm tư, hướng về phía kho tàng linh dược đang bị tàn phá. "Nếu cứ để mặc, toàn bộ linh mạch của di tích này sẽ bị phá hủy, và sinh linh sẽ chịu tai ương."

Lời nói của Lục Trường Sinh như một nhát búa giáng mạnh vào tâm trí Tiêu Hạo. Biến di tích thành vật tế? Một nỗi kinh hoàng mới lại dâng lên trong lòng hắn. Hắn không thể tưởng tượng được một nghi thức nào tà ác đến mức có thể hy sinh cả một di tích cổ xưa, một nơi chứa đựng linh khí thuần túy của trời đất. "Vật tế? Nhưng... để làm gì chứ? Để triệu hồi thứ gì sao? Hay để..." Tiêu Hạo không thể nói hết câu, bởi vì một ý nghĩ kinh khủng hơn chợt lóe lên trong đầu hắn. "Sợ rằng Hắc Phong Lão Tổ thực sự đã tìm được thứ gì đó kinh khủng, thứ có thể thay đổi cục diện của cả Cửu Thiên Linh Giới." Hắn không khỏi rùng mình khi nhắc đến cái tên Hắc Phong Lão Tổ. Hắn đã nghe về Ma Quân Huyết Ảnh, về những âm mưu thâm độc của tà đạo, nhưng chưa bao giờ nghĩ rằng chúng sẽ trực tiếp bùng nổ ngay trước mắt mình, với quy mô lớn đến vậy.

Lục Trường Sinh không đáp lời Tiêu Hạo, hắn chỉ chạm nhẹ vào mảnh Tàn Pháp Cổ Đạo trong lòng, cảm nhận luồng khí tức cổ xưa và vững chãi của nó. Hắn không muốn lao vào một cuộc chiến vô nghĩa, không muốn bị cuốn vào vòng xoáy tranh giành trực diện. Con đường của hắn không phải là xưng bá, không phải là giết chóc. Nhưng hắn cũng không thể làm ngơ trước sự hủy diệt này. Đạo tâm của hắn, vốn dĩ kiên cố như bàn thạch, đang phải đối mặt với một xung đột sâu sắc: giữa việc giữ vững đạo tâm 'vô vi', tránh xa tranh đấu, và trách nhiệm cứu giúp sinh linh, bảo vệ di tích khỏi sự hủy hoại của tà đạo.

Tàn Pháp Cổ Đạo không chỉ là một công pháp, nó là một triết lý sống, một con đường tu hành. Nó không tăng cường sức mạnh bùng nổ, nhưng lại giúp hắn ổn định đạo tâm, chống lại phản phệ, và quan trọng hơn, giúp hắn nhìn thấu bản chất của vạn vật. Nó không mách bảo hắn phải chiến đấu như thế nào, mà mách bảo hắn phải hành động như thế nào để không bị cuốn trôi, để không đánh mất chính mình.

Hắn nhắm mắt lại lần nữa, cảm nhận sự chỉ dẫn mơ hồ từ Tàn Pháp Cổ Đạo. Đó không phải là một mệnh lệnh rõ ràng, mà là một cảm giác, một sự cộng hưởng với linh mạch đang bị tổn hại của di tích. Hắn không thể trực tiếp đánh bại Ma Sát Tiểu Đội Trưởng và đám tà tu đông đảo kia bằng sức mạnh cá nhân, nhất là khi hắn vẫn muốn giữ kín thực lực của mình. Nhưng hắn có thể làm gì đó khác. Một cách gián tiếp, một cách 'vô vi' nhưng đầy hiệu quả.

"Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến." Lục Trường Sinh lẩm nhẩm, lời nói như tự thâm nhập vào cốt tủy của chính hắn. Cái nghịch lý giữa 'giữ vững bản tâm' và 'cứu giúp' đã định hình các quyết định của hắn từ trước đến nay, và giờ đây, nó lại một lần nữa đặt ra một thử thách lớn. Hắn không thể trốn tránh mãi. Đã đến lúc phải đối mặt với dòng chảy lớn của đại thế. Nhưng hắn sẽ đối mặt theo cách riêng của mình, không bị cuốn trôi, không bị biến chất.

Trong tâm trí Lục Trường Sinh, một kế hoạch dần hình thành. Nó không phải là một kế hoạch chiến đấu anh dũng, mà là một chiến lược tinh vi, nhằm phá hoại nghi thức của tà đạo từ bên trong, hoặc cứu những người vô tội bị mắc kẹt mà không bị cuốn vào vòng xoáy tranh giành trực diện. Hắn sẽ không trực tiếp đối đầu, nhưng hắn sẽ không làm ngơ. Tà khí của Ma Quân Huyết Ảnh có thể tàn độc, nhưng đạo tâm của hắn, được hun đúc từ Tàn Pháp Cổ Đạo, sẽ là bức tường thành vững chắc nhất.

Lục Trường Sinh hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng linh khí cổ xưa và cả tà khí đang cuộn trào bên ngoài. Con đường phía trước còn đầy rẫy chông gai, nhưng đạo tâm của hắn đã định, ý chí của hắn đã bền. Hắn sẽ không xưng bá, không tranh giành, nhưng hắn sẽ bảo vệ. Bảo vệ theo cách của hắn. Một luồng linh lực tinh thuần, mang theo hơi thở của Tàn Pháp Cổ Đạo, khẽ lan tỏa từ Lục Trường Sinh, không phải để tấn công, mà để cảm nhận, để tìm kiếm một điểm yếu, một khe hở trong mạng lưới tà khí đang bao trùm Di Tích Thần Điện. Mùi máu tanh, lưu huỳnh, tà khí nồng nặc; tiếng pháp khí va chạm, tiếng kêu la thảm thiết, tiếng gió rít ghê rợn; thị giác về tà khí cuồn cuộn, ánh sáng đỏ máu của tà thuật; tất cả những điều đó không thể lay chuyển được đạo tâm của hắn. Hắn sẽ tìm ra con đường của mình, giữa vòng xoáy hỗn loạn này.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free