Cửu thiên linh giới - Chương 171: Ánh Mắt Nghi Hoặc, Nỗi Lo Lan Tỏa
Ánh sáng mờ ảo len lỏi qua những khe nứt trên vòm đá cổ kính, tạo nên những dải sáng lờ mờ trên nền đất phủ đầy rêu phong và bụi thời gian. Không khí trong Di Tích Thần Điện mang theo mùi ẩm mốc của đá cũ, hương trầm phai nhạt và một chút lạnh lẽo khó tả, như thể nơi đây đã ngủ yên qua hàng vạn năm mà chưa từng thức giấc hoàn toàn. Tiếng gió hú rít qua những khe tường đổ nát nghe như tiếng than vãn của linh hồn cổ xưa, xen lẫn tiếng lá cây xào xạc nơi xa, và đôi khi là tiếng chim kêu thảng thốt vọng lại từ những cánh rừng bên ngoài.
Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo ẩn mình trong một hốc đá khuất, nơi những phù văn cổ xưa đã bị thời gian bào mòn, chỉ còn lại những nét khắc mờ ảo trên vách đá. Tiêu Hạo, khuôn mặt tròn trịa thường ngày vẫn tươi tắn, giờ đây lại tái mét, đôi mắt láu lỉnh không ngừng đảo qua lại, quét nhìn mọi ngóc ngách như một con thú nhỏ đang hoảng loạn. Hắn tựa lưng vào vách đá lạnh lẽo, từng thớ thịt vẫn còn run rẩy vì dư âm của trận chiến và nỗi kinh hoàng trước sự tàn độc của tà tu. Bộ y phục màu sắc tươi sáng của hắn trở nên lạc lõng trong không gian u ám này, nhưng những túi nhỏ đeo quanh người vẫn đầy ắp các loại linh dược và bùa chú, một thói quen đã ăn sâu vào xương tủy của hắn.
Lục Trường Sinh thì khác. Hắn ngồi tĩnh tọa trên một tảng đá bằng phẳng, dáng người hơi gầy nhưng toát lên vẻ vững chãi đến lạ thường. Khuôn mặt thanh tú, đường nét hài hòa, đôi mắt đen láy thường mang vẻ trầm tư, giờ đây khép hờ, dường như đang hòa mình vào không gian tĩnh mịch xung quanh. Mái tóc đen dài được buộc gọn gàng, và bộ đạo bào vải thô màu xám đơn giản càng làm nổi bật sự giản dị, khiêm nhường của hắn. Một tay hắn nhẹ nhàng đặt lên tấm 'Tàn Pháp Cổ Đạo' ẩn trong y phục, không phải để tu luyện gấp gáp, mà để trấn an đạo tâm, cảm nhận những biến động tinh vi nhất của linh khí trong di tích. Hắn hít thở chậm rãi, sâu lắng, như thể đang lắng nghe hơi thở của chính thế giới này.
"Trường Sinh huynh, tà tu... chúng thật đáng sợ!" Tiêu Hạo thì thầm, giọng nói vẫn còn hơi run, phá vỡ sự tĩnh lặng. "Ai mà ngờ Di Tích Thần Điện này lại trở thành hang ổ của chúng chứ? Rõ ràng lúc đầu chỉ là tranh giành cơ duyên thôi mà..."
Lục Trường Sinh mở mắt, ánh mắt hắn không có sự phán xét hay sợ hãi, chỉ có sự điềm tĩnh lạ thường. Hắn quay đầu nhìn Tiêu Hạo, giọng nói trầm ấm, chậm rãi như tiếng suối chảy qua khe đá. "Trong mỗi cơ duyên, đều tiềm ẩn nguy cơ. Kẻ lợi dụng nó cho mục đích xấu xa, sẽ tạo ra tai ương lớn." Hắn khẽ thở dài, không phải vì mệt mỏi, mà vì một nỗi ưu tư sâu xa hơn. "Linh khí hỗn loạn, cổ di tích thức tỉnh, tà đạo trỗi dậy... Đại thế biến động, là lúc nhân tâm cũng dễ dao động nhất."
Tiêu Hạo nuốt nước bọt, cổ họng khô khốc. "Nhưng chúng ta cứ thế mà tránh né mãi sao? Huynh đã cứu họ, nhưng rồi chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo? Những kẻ tà tu đó, chúng sẽ không bỏ qua đâu. Nhất là sau khi huynh ra tay làm hỏng kế hoạch của Ma Sát Tiểu Đội Trưởng kia." Hắn không khỏi lo lắng, bởi vì hắn hiểu rõ tính cách của Lục Trường Sinh. Hắn biết Trường Sinh huynh không ham danh lợi, nhưng cũng không thể vô tâm trước những điều bất công. Chính sự mâu thuẫn đó khiến hắn cảm thấy bất an. Nếu Lục Trường Sinh cứ tiếp tục can thiệp, chẳng phải sẽ tự chuốc lấy phiền phức hay sao?
Lục Trường Sinh đứng dậy, bước ra gần mép hốc đá, nhìn về phía những cột trụ đổ nát xa xa, nơi ánh sáng ban ngày chỉ còn là một vệt mờ. Hắn đứng đó, dáng người tuy gầy nhưng lại mang một khí chất siêu thoát, như một phần của cảnh vật cổ xưa. "Đạo của ta là giữ vững bản tâm. Cứu người không phải để mong cầu báo đáp, mà là thuận theo lương tri. Về phần còn lại, thiên địa tự có an bài." Hắn nói, giọng điệu không hề thay đổi, vẫn giữ nguyên sự điềm đạm, nhưng mỗi lời thốt ra đều mang một sức nặng của sự chiêm nghiệm sâu sắc. "Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán. Ta không thể thay đổi ý chí của thiên hạ, nhưng ta có thể giữ vững ý chí của chính mình."
Hắn biết, hành động vừa rồi của hắn đã phá vỡ sự cân bằng, đã can thiệp vào dòng chảy nhân quả. Nhưng liệu có thể đứng nhìn sinh linh vô tội bị tàn sát mà không động lòng? Tàn Pháp Cổ Đạo dạy hắn giữ vững bản tâm, không bị cuốn trôi bởi dòng đời, nhưng cũng không dạy hắn trở thành một kẻ vô cảm. Cái gọi là "đạo lý" trong lòng hắn, đôi khi lại là một gánh nặng, một sự thôi thúc không thể chối từ. Hắn không hối hận. Con đường của hắn là đi tìm chân lý, và chân lý thường không nằm ở sự tránh né, mà ở sự đối mặt. Hắn tin rằng, nếu đạo tâm kiên cố, thì dù vạn kiếp cũng không hối hận.
Tiêu Hạo nhìn bóng lưng Lục Trường Sinh, trong lòng vừa ngưỡng mộ vừa sợ hãi. Hắn ngưỡng mộ sự điềm tĩnh, bản lĩnh của Trường Sinh huynh, nhưng cũng sợ hãi trước những hiểm nguy mà sự điềm tĩnh đó có thể dẫn tới. "Vậy chúng ta sẽ làm gì tiếp theo, Trường Sinh huynh? Cứ tiếp tục đi sâu vào di tích này, mặc kệ những tà tu kia sao?"
Lục Trường Sinh quay lại, ánh mắt hắn lóe lên một tia sáng kỳ lạ, như thể vừa nhìn thấu điều gì đó. "Chúng ta sẽ tiếp tục. Di Tích Thần Điện này còn ẩn chứa nhiều bí mật hơn chúng ta tưởng. Tà đạo trỗi dậy, không chỉ vì tranh giành cơ duyên thông thường. Luồng tà khí mà ta cảm nhận được, nó không đơn thuần là sức mạnh, mà còn mang theo một ý đồ đen tối hơn, một âm mưu to lớn hơn." Hắn lại đặt tay lên Tàn Pháp Cổ Đạo, cảm nhận sự rung động nhẹ nhàng từ nó. Tàn Pháp Cổ Đạo, công pháp không tăng cường tu vi nhanh chóng, lại giúp hắn ổn định đạo tâm và chống lại phản phệ, cũng chính là la bàn dẫn lối hắn trong mớ hỗn độn này. Nó đã giúp hắn hóa giải sát ý, bảo vệ khỏi tà thuật, và bây giờ, nó còn giúp hắn nhận ra bản chất của tà khí đang lan tràn.
"Hắc Phong Lão Tổ..." Tiêu Hạo lẩm bẩm, tên của kẻ tà tu mạnh mẽ nhất mà hắn từng nghe nói đến trong di tích này. Nỗi sợ hãi lại dâng lên trong lòng hắn. "Sợ rằng hắn ta không chỉ tìm kiếm cơ duyên, mà còn muốn làm điều gì đó kinh khủng hơn. Chuyện hấp thụ sinh cơ kia... thật sự quá tàn độc."
Lục Trường Sinh không đáp, chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt lại hướng về phía trước, nơi bóng tối của di tích vẫn còn bao trùm. Con đường phía trước vẫn còn dài, và những thử thách vẫn còn đang chờ đợi. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu.
***
Cùng lúc đó, tại một góc đổ nát khác của Di Tích Thần Điện, không khí vẫn còn vương vấn mùi máu tanh nhẹ và sự hỗn loạn của trận chiến vừa kết thúc. Các cột trụ đá khổng lồ đã đổ sập, tạo thành những đống đổ nát ngổn ngang, chặn lối đi và che khuất tầm nhìn. Ánh sáng mờ ảo từ bên ngoài chỉ đủ để soi rõ những vết máu khô trên nền đá, những mảnh vỡ của linh khí và những dấu vết của thần thông đã được sử dụng. Tiếng gió hú rít qua các khe đá, mang theo tiếng xì xào bàn tán của những tu sĩ vừa thoát chết, tạo nên một bản giao hưởng ảm đạm.
Trưởng Lão Thanh Vân, râu tóc bạc trắng, khuôn mặt hiền từ giờ đây hằn rõ vẻ mệt mỏi và ưu tư. Ông đang quỳ gối, cẩn thận kiểm tra vết thương cho Tiểu Phương. Cô bé, với khuôn mặt non nớt và đôi mắt vẫn còn đọng lại nỗi sợ hãi, bám chặt lấy đạo bào màu xanh của ông, thân thể gầy gò run rẩy từng hồi. Xung quanh họ là những tu sĩ chính đạo khác, phần lớn đều bị thương nhẹ, đang xì xào bàn tán, ánh mắt họ vẫn còn sự kinh hoàng trước sự tàn độc của tà tu, nhưng cũng chất chứa sự tò mò không dứt về người đã bất ngờ ra tay cứu giúp họ.
"Con không sao chứ, Tiểu Phương?" Trưởng Lão Thanh Vân hỏi, giọng nói đầy sự quan tâm. Ông lấy ra một viên linh đan, cẩn thận đưa cho cô bé. "Cứu... cứu ta!" Tiểu Phương yếu ớt lặp lại câu nói cầu cứu, như thể vẫn còn chìm trong cơn ác mộng.
"Yên tâm, con đã an toàn rồi." Ông trấn an, rồi quay sang nhìn một Vô Danh Tán Tu đang đứng gần đó. Người này ăn mặc giản dị, tay vẫn còn nắm chặt thanh kiếm, khí chất lạnh lùng. "Vị đạo hữu kia, người có nhìn rõ dung mạo của ân nhân không?"
Vô Danh Tán Tu A, một người đàn ông có vẻ ngoài khắc khổ, lắc đầu. "Khí tức bình thường, nhưng lại hành động như vậy... thật không thể tin nổi. Hắn ta xuất hiện như một làn gió, kiếm pháp thanh thoát, linh lực thuần khiết, không hề có sát ý. Sau đó lại biến mất không dấu vết, nhanh đến mức ta còn tưởng là ảo ảnh." Hắn vẫn còn chấn động. Trong thế giới tu hành này, ai lại không tranh giành cơ duyên, không cố gắng thể hiện bản thân? Vậy mà người kia lại hành động hoàn toàn ngược lại.
Một Vô Danh Tán Tu B khác, một nữ tu sĩ với ánh mắt sắc sảo, tiếp lời. "Đúng vậy. Cứu chúng ta khỏi tay tà tu ác độc, rồi lại biến mất như chưa từng xuất hiện. Hắn ta không hề để lại dấu vết, cũng không nhận bất kỳ lời cảm tạ nào. Chắc chắn không phải là đệ tử của một tông môn lớn nào cả. Những kẻ đó luôn thích phô trương thanh thế."
Trưởng Lão Thanh Vân vuốt chòm râu bạc, ánh mắt nhìn xa xăm, như đang cố gắng xâu chuỗi lại những mảnh ký ức vụn vặt. "Kiếm pháp thanh thoát, linh lực thuần khiết, nhưng lại không có sát ý... Đúng là kỳ lạ. Hắn ta ra tay rất đúng lúc, hóa giải sát ý của Ma Sát Tiểu Đội Trưởng một cách dễ dàng, lại còn tạo ra kết giới bảo vệ cho những người yếu thế. Hành động này không phải xuất phát từ sự tính toán, mà là từ một đạo tâm vô cùng kiên định." Ông chưa từng thấy một tu sĩ nào hành động như vậy, không vì danh vọng, không vì lợi ích, mà chỉ đơn thuần ra tay cứu giúp những kẻ yếu thế, rồi lại biến mất không dấu vết. Điều này khiến ông suy nghĩ rất nhiều về con đường tu hành của mình, về bản chất của chính đạo và tà đạo, về sự khác biệt giữa sức mạnh và đạo lý.
Ông lại quay sang Tiểu Phương, giọng nói nhẹ nhàng hơn. "Con còn nhớ rõ dung mạo người đã cứu chúng ta không, Tiểu Phương? Dù chỉ là một nét nhỏ?"
Tiểu Phương, sau khi uống linh đan, đã bình tĩnh hơn một chút. Cô bé ngước đôi mắt to tròn, vẫn còn đọng nước lên nhìn Trưởng Lão Thanh Vân. "Con... con chỉ nhớ được một ánh sáng xanh biếc, rất dịu mát, và một cảm giác rất bình yên, giống như... giống như mây trời vậy ạ. Người đó không nói gì nhiều, chỉ khẽ vung tay, rồi tà khí tan biến." Lời nói thơ ngây của cô bé khiến mọi người ngạc nhiên. Ánh sáng xanh biếc, cảm giác bình yên, như mây trời? Đó không phải là cách miêu tả một tu sĩ bình thường.
Trưởng Lão Thanh Vân nhắm mắt lại, trong lòng dấy lên một suy nghĩ sâu xa. "Ánh sáng xanh biếc... linh lực thuần khiết, không mang theo tạp niệm... và cảm giác bình yên. Phải chăng, đó là dấu hiệu của một đạo giả chân chính?" Ông thì thầm, như tự hỏi chính mình. Sự xuất hiện của Lục Trường Sinh, tuy ng���n ngủi, nhưng đã gieo một hạt mầm trong tâm trí ông và những tu sĩ được cứu. Một hạt mầm của sự nghi hoặc, của sự tò mò, và cả sự ngưỡng mộ đối với một con đường tu hành khác biệt. Họ bắt đầu vẽ nên một hình ảnh 'người bí ẩn', một ẩn sĩ xuất thế, một bóng ma thanh khiết giữa chốn loạn lạc. Họ không biết rằng, ánh mắt của họ, những lời bàn tán của họ, sẽ vô tình đẩy Lục Trường Sinh vào một vòng xoáy chú ý mà hắn chưa từng mong muốn.
Trưởng Lão Thanh Vân khẽ thở dài. "Dù sao đi nữa, người đó đã cứu mạng chúng ta. Chúng ta không thể quên ân tình này." Ông nhìn về phía những tu sĩ còn lại. "Hãy cố gắng hồi phục, chúng ta phải cẩn trọng hơn. Tà đạo đang rình rập khắp nơi."
Những tu sĩ được cứu gật đầu, nhưng trong lòng họ vẫn còn canh cánh một thắc mắc lớn về danh tính của người ân nhân bí ẩn kia. Hình ảnh một bóng người thanh thoát, ra tay trong lúc nguy nan rồi biến mất không dấu vết, đã in sâu vào tâm trí họ. Điều này khác biệt hoàn toàn với những gì họ từng chứng kiến trong thế giới tu hành đầy tranh giành và toan tính.
***
Trong cái ẩn thất tạm thời, không gian vẫn tĩnh mịch đến lạ thường, chỉ có tiếng gió khẽ rít qua những khe đá và tiếng lá cây xào xạc nơi xa vọng lại. Ánh sáng mờ ảo từ bên ngoài chiếu qua các khe hở, tạo nên những vệt sáng yếu ớt trên nền đất bụi bặm. Mùi đá cũ, rêu phong và một chút mùi ẩm đất vẫn lẩn quất trong không khí, nhưng giờ đây, Lục Trường Sinh có thể cảm nhận rõ ràng hơn một luồng khí tức khác, một thứ mùi tanh nhẹ khó chịu, báo hiệu sự hiện diện ngày càng mạnh mẽ của tà khí.
Lục Trường Sinh, sau khi tĩnh tọa một thời gian dài, đã mở mắt. Đôi mắt hắn sâu thẳm, phản chiếu sự chiêm nghiệm và một chút ưu tư. Hắn cảm nhận được sự biến động của linh khí bên ngoài, đặc biệt là những luồng tà khí đang ngày càng mạnh mẽ, có tổ chức và hung hãn hơn. Chúng không còn chỉ là những đợt tấn công lẻ tẻ, mà dường như đang hình thành một mạng lưới, một âm mưu được sắp đặt kỹ lưỡng. Tàn Pháp Cổ Đạo trong y phục của hắn khẽ rung động, như một chiếc la bàn vô hình, chỉ dẫn hắn về những biến chuyển sâu xa của thế cuộc.
Tiêu Hạo vẫn đang tựa vào vách đá, ánh mắt đầy vẻ lo âu, tâm trạng bất an hiện rõ trên khuôn mặt. Hắn cảm thấy một sự đè nén vô hình đang bao trùm lấy di tích này, một cảm giác ngột ngạt hơn rất nhiều so với trước đây. Hắn không có được sự điềm tĩnh và khả năng cảm nhận tinh vi như Lục Trường Sinh, nhưng trực giác của một người từng trải qua nhiều hiểm nguy đã mách bảo hắn rằng, mọi chuyện đang trở nên tồi tệ hơn.
"Sự hỗn loạn đang gia tăng." Lục Trường Sinh thì thầm, giọng nói trầm lắng, như tự nói với chính mình, nhưng Tiêu Hạo vẫn nghe rõ. "Tà đạo không chỉ muốn cơ duyên, chúng còn có mục đích khác... một mục đích sâu xa hơn, liên quan đến cả bản nguyên của di tích này." Hắn đã cảm nhận được điều đó từ sâu thẳm linh hồn, thông qua sự dẫn dắt của Tàn Pháp Cổ Đạo. Luồng tà khí không chỉ đơn thuần là hấp thụ sinh cơ, mà nó còn đang cố gắng làm biến dạng, đồng hóa linh khí thuần túy của Di Tích Thần Điện, như muốn biến nơi đây thành một phần của thế giới tà đạo.
Tiêu Hạo giật mình, vội vàng ngẩng đầu lên. "Huynh nói gì thế? Chẳng lẽ còn có chuyện gì tệ hơn sao? Chỉ tranh giành cơ duyên thôi đã đủ đáng sợ rồi! Chúng ta đã chứng kiến sự tàn bạo của chúng... Nếu còn có mục đích khác, thì chẳng phải... chẳng phải sẽ còn kinh khủng hơn sao?" Giọng hắn run lên, nỗi sợ hãi không thể che giấu. Hắn đã thấy những tu sĩ chính đạo bị tà tu hấp thụ sinh cơ, biến thành những cái xác khô chỉ trong chốc lát. Cảnh tượng đó vẫn ám ảnh hắn.
Lục Trường Sinh quay sang nhìn Tiêu Hạo, ánh mắt kiên định và sâu thẳm. "Chúng ta đã đi vào sâu hơn, và sẽ chứng kiến nhiều hơn. Điều quan trọng là phải giữ vững bản tâm, không bị cuốn theo dòng chảy hỗn loạn này." Hắn không muốn Tiêu Hạo quá lo lắng, nhưng cũng không thể che giấu sự thật. Sự thật là một bức tranh tàn khốc, mà hắn đang dần dần nhìn rõ. "Con đường ta chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận. Chỉ cần đạo tâm vững như bàn thạch, vạn pháp bất xâm, thì dù có đối mặt với hiểm nguy nào cũng sẽ tìm được lối thoát."
Tiêu Hạo thở dài thườn thượt, tựa đầu vào vách đá lạnh lẽo. "Huynh lúc nào cũng điềm tĩnh như vậy. Ta thật sự... ta thật sự lo lắng. Những kẻ đó, chúng tàn bạo hơn chúng ta tưởng rất nhiều. Sợ rằng Hắc Phong Lão Tổ thực sự đã tìm được thứ gì đó kinh khủng, thứ có thể thay đổi cục diện của cả Cửu Thiên Linh Giới." Hắn không khỏi rùng mình khi nhắc đến cái tên Hắc Phong Lão Tổ. Hắn đã nghe về Ma Quân Huyết Ảnh, về những âm mưu thâm độc của tà đạo, nhưng chưa bao giờ nghĩ rằng chúng sẽ trực tiếp bùng nổ ngay trước mắt mình, với quy mô lớn đến vậy.
Lục Trường Sinh không nói gì thêm, chỉ khẽ gật đầu. Hắn biết Tiêu Hạo đang sợ hãi, và nỗi sợ hãi đó là điều hoàn toàn tự nhiên. Hắn cũng cảm nhận được sự nguy hiểm đang đến gần, một hiểm họa lớn hơn mà Lão Quái Tử đã từng gợi ý. Nhưng chính trong những thời khắc hỗn loạn như thế này, đạo tâm của hắn lại càng thêm kiên cố. Hắn không tranh giành, không phô trương, nhưng hắn sẽ không lùi bước khi đối mặt với cái ác. Tàn Pháp Cổ Đạo của hắn, tuy không mang lại sức mạnh bùng nổ, nhưng lại là một bức tường thành vững chắc cho đạo tâm, một ngọn hải đăng giữa biển cả bão tố. Nó sẽ là chìa khóa để hắn đối phó với tà đạo, không phải bằng sức mạnh áp đảo, mà bằng sự vững vàng của đạo tâm và sự tinh thuần của linh lực.
"Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến." Lục Trường Sinh khẽ nhắm mắt lại, một lần nữa hòa mình vào hơi thở của di tích. Hắn biết, sự chú ý của Trưởng Lão Thanh Vân và các tu sĩ chính đạo khác sẽ dẫn đến những cuộc gặp gỡ hoặc liên minh bất ngờ trong tương lai. Lời của Tiêu Hạo về "Hắc Phong Lão Tổ" và nỗi lo của Lục Trường Sinh về "mục đích khác" của tà đạo báo hiệu một âm mưu lớn hơn đang được triển khai. Nghịch lý giữa việc "giữ vững bản tâm" và "cứu giúp" sẽ tiếp tục là chủ đề xuyên suốt, định hình các quyết định của Lục Trường Sinh.
Hắn không thể tránh né mãi. Đã đến lúc phải đối mặt với dòng chảy lớn của đại thế. Nhưng hắn sẽ đối mặt theo cách riêng của mình, không bị cuốn trôi, không bị biến chất. Lục Trường Sinh hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng linh khí cổ xưa và cả tà khí đang cuộn trào bên ngoài. Con đường phía trước còn đầy rẫy chông gai, nhưng đạo tâm của hắn đã định, ý chí của hắn đã bền.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.