Cửu thiên linh giới - Chương 170: Hắc Triều Bùng Nổ: Cứu Giúp Giữa Loạn Khí
Tiếng gầm gừ trầm đục, như tiếng vọng từ địa ngục, vang lên xé tan không gian, mang theo một ý chí hủy diệt và sát phạt cực độ. Tiếng gầm gừ đó không chỉ là âm thanh, mà là một đòn đánh trực tiếp vào tâm trí, khiến Tiêu Hạo ngã khuỵu xuống, ôm đầu rên rỉ, pháp khí phòng ngự trong tay hắn rơi xuống đất, ánh sáng bảo vệ vụt tắt. Lục Trường Sinh, dù đạo tâm vững vàng, cũng cảm thấy một áp lực khổng lồ đè nặng lên vai, như thể một ngọn núi cổ xưa vừa thức tỉnh, phô bày sức mạnh nguyên thủy và tàn khốc của nó. Luồng khí tức này không phải là của một tà tu bình thường, mà là của một tồn tại đáng sợ, đã ngủ say hàng ngàn năm, và giờ đây, nó đã bị đánh thức.
Chấn động dữ dội không chỉ dừng lại ở căn phòng kín mà còn lan tỏa ra khắp di tích. Những cột đá sứt mẻ bắt đầu nứt ra, những lá phù chú tà ác trên tường bốc cháy thành tro bụi, màn sương mù tà khí màu xám đen cuộn xoáy điên loạn, tạo thành một cơn lốc âm u nuốt chửng mọi thứ. Nhưng thay vì một sinh vật cổ xưa đột nhiên xuất hiện từ dưới bệ đá, luồng khí tức tàn bạo đó dường như là một sự kích hoạt, một tín hiệu cho một sự kiện lớn hơn. Nó như một cơn sóng thần tà khí cuồn cuộn dâng trào, không chỉ từ nơi này mà còn từ nhiều hướng khác nhau trong lòng di tích cổ.
Lục Trường Sinh đỡ Tiêu Hạo đang run rẩy đứng dậy, ánh mắt hắn sắc như dao, quét qua màn tà khí đang cuộn xoáy. Hắn không hề kinh hãi, mà thay vào đó, một sự điềm tĩnh lạ thường bao trùm lấy hắn. Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể vận chuyển nhè nhẹ, không chỉ giúp hắn đứng vững trước áp lực kinh hoàng mà còn cho phép hắn cảm nhận rõ ràng hơn nguồn gốc của sự hỗn loạn. Hắn nhận ra, luồng khí tức tàn bạo từ bệ đá chỉ là một phần, một chất xúc tác. Sự nguy hiểm thực sự nằm ở bên ngoài, nơi luồng tà khí đang bùng nổ dữ dội, mang theo tiếng la hét thảm thiết và tiếng pháp khí va chạm loảng xoảng.
“Trường Sinh huynh, chúng ta... chúng ta phải làm sao đây?” Tiêu Hạo ôm đầu, cố gắng đẩy lùi sự xâm thực của tà khí vào tâm trí. Hắn chưa từng trải qua một sự kiện nào kinh hoàng đến vậy, cảm giác như cả thế giới đang sụp đổ. “Đây... đây là một cái bẫy! Chúng ta đã rơi vào bẫy của tà đạo rồi!”
Lục Trường Sinh không trả lời, ánh mắt hắn xuyên qua màn tà khí đang dần tan bớt, tập trung vào lối ra khỏi căn phòng cổ. Mùi máu tanh và tử khí nồng nặc bắt đầu xộc vào khứu giác, trộn lẫn với mùi lưu huỳnh khét lẹt từ tà thuật. Tiếng la hét, tiếng gầm gừ của tà tu, và tiếng kêu đau đớn của tu sĩ chính đạo vọng lại rõ ràng hơn, như một bản giao hưởng chết chóc đang diễn ra ngay bên ngoài. Hắn biết, không còn là lúc để suy nghĩ về bệ đá hay phù văn cổ nữa. Mối nguy hiểm hiện hữu đã ập đến.
“Đi thôi,” Lục Trường Sinh trầm giọng nói, kéo Tiêu Hạo theo. Hắn không chọn con đường rút lui mà thay vào đó, lao thẳng về phía tiếng động, về phía nguồn gốc của sự hỗn loạn. Tàn Pháp Cổ Đạo không dạy hắn né tránh hiểm nguy, mà dạy hắn đối mặt với nó, để thấu hiểu bản chất của vạn vật, để vững vàng đạo tâm giữa dòng đời biến động. Dẫu biết rằng con đường này đầy rẫy chông gai, nhưng hắn đã chọn, và không bao giờ hối hận.
Họ nhanh chóng rời khỏi căn phòng, băng qua một hành lang hẹp, và rồi, cảnh tượng hỗn loạn hiện ra trước mắt Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo, như một bức tranh sinh động về sự tàn khốc của chiến tranh. Họ vừa mở cánh cửa đá, bước ra khỏi vùng không gian âm u bị ám bởi phù văn cổ và luồng tà khí kỳ lạ, đã bị choáng ngợp bởi một cảnh tượng hỗn loạn và bi thảm. Di Tích Thần Điện, nơi từng mang vẻ cổ kính và linh thiêng, giờ đây đã biến thành một chiến trường đẫm máu.
Một nhóm tu sĩ chính đạo đang bị tà tu phục kích bất ngờ. Bầu không khí đặc quánh mùi máu tanh, tử khí nồng nặc, và mùi lưu huỳnh từ những tà thuật ma quái. Ánh sáng xanh lục ma quái từ tà khí cuồn cuộn như những con rắn độc, nuốt chửng ánh sáng mờ ảo của di tích, tạo nên một bức tranh u ám và ghê rợn. Tiếng pháp khí va chạm loảng xoảng, tiếng gầm gừ hung tợn của tà tu, và tiếng kêu đau đớn của những tu sĩ chính đạo đang dần yếu thế. Các cột trụ đá cổ kính, phủ rêu phong hàng ngàn năm, giờ đây sứt mẻ, đổ nát, trở thành những vật cản vô tri giữa cuộc chiến sinh tử. Những bức tượng thần bị sứt mẻ, mang vẻ mặt từ bi hoặc uy nghi, giờ như đang chứng kiến một tấn bi kịch không lời.
Luồng khí tức tàn bạo mà Lục Trường Sinh cảm nhận được từ bệ đá dường như đã dẫn lối hắn đến đây, đến tận mắt chứng kiến sự khởi đầu của một cuộc tàn sát. Trung tâm của sự hỗn loạn là Ma Sát Tiểu Đội Trưởng, một kẻ tà tu với khuôn mặt độc ác, mặc giáp đen và cầm một vũ khí hình răng nanh sắc bén. Hắn ta đang vung vẩy thanh vũ khí của mình một cách tàn bạo, mỗi nhát chém đều mang theo luồng tà khí màu đen kịt, nuốt chửng linh lực của đối thủ. Đám thuộc hạ của hắn, những tên tà tu khác, cũng không kém phần hung hãn, chúng không chỉ tấn công mà còn sử dụng những tà thuật quỷ dị để hấp thụ linh hồn và tinh huyết của những tu sĩ chính đạo đã gục ngã.
“Giết sạch, không tha một ai!” Ma Sát Tiểu Đội Trưởng gầm lên, giọng nói khàn đặc như tiếng quỷ dạ xoa, vang vọng khắp không gian, khiến xương cốt người nghe như muốn vỡ vụn. Hắn nở một nụ cười khẩy tàn độc, đôi mắt đỏ ngầu lóe lên vẻ khát máu. “Linh hồn của bọn chuột nhắt chính đạo này sẽ là chất bổ cho ta! Hắc Phong Lão Tổ sẽ hài lòng với những cống phẩm này!”
Phía đối diện, Trưởng Lão Thanh Vân, một tu sĩ chính đạo với râu tóc bạc trắng, khuôn mặt hiền từ, mặc đạo bào màu xanh lam, đang cố gắng hết sức để bảo vệ một vài đệ tử và tán tu yếu hơn. Trong số đó có Tiểu Phương, một cô bé tu vi yếu ớt, khuôn mặt non nớt tái mét vì sợ hãi. Trưởng Lão Thanh Vân dùng kiếm pháp uyển chuyển, tinh diệu của Thanh Vân Môn để đẩy lùi những đợt tấn công như vũ bão của tà tu. Tuy nhiên, rõ ràng ông đang thất thế. Linh lực trong cơ thể ông đã cạn kiệt, trên đạo bào đã dính đầy máu, nhưng ông vẫn kiên cường đứng chắn phía trước, không cho phép tà tu tiếp cận những người yếu hơn phía sau.
“Trường Sinh huynh, đây... đây là một cái bẫy!” Tiêu Hạo thốt lên, giọng nói run rẩy, gần như nghẹn lại trong cổ họng. Hắn vội vàng lùi lại, kéo Lục Trường Sinh ẩn nấp phía sau một cột đá đổ nát, cao lớn, từng là trụ cột của một đại điện cổ kính. Hắn cảm thấy toàn thân lạnh toát, linh lực trong cơ thể như bị đóng băng trước luồng tà khí cuồn cuộn kia. “Chúng ta... chúng ta có nên rút lui không? Nơi này quá nguy hiểm!”
Lục Trường Sinh không trả lời Tiêu Hạo ngay lập tức. Hắn giữ im lặng, đôi mắt đen láy trầm tư quét qua toàn bộ chiến trường. Hắn không lao vào ngay, mà thay vào đó, hắn quan sát kỹ lưỡng tình hình, như một thợ săn đang theo dõi con mồi, hay một kỳ thủ đang phân tích thế cờ. Hắn không chỉ nhìn thấy những đòn đánh, những pháp khí, mà hắn còn cảm nhận được sự tuyệt vọng của những tu sĩ chính đạo, sự tàn độc của tà tu, và đặc biệt là sự sợ hãi tột cùng của những sinh linh yếu ớt.
Hắn nhận thấy tà tu không chỉ muốn giết người mà còn muốn hấp thụ linh hồn và tinh huyết. Mỗi khi một tu sĩ chính đạo ngã xuống, một luồng khí đen kịt từ pháp khí của tà tu sẽ nhanh chóng nuốt chửng thi thể, hút cạn sinh cơ và linh hồn, biến họ thành những cái xác khô héo chỉ trong chớp mắt. Đây là một tà thuật tàn độc bậc nhất, không chỉ cướp đi sinh mệnh mà còn hủy hoại cả luân hồi, khiến người chết không thể siêu thoát. Lục Trường Sinh đã từng nghe về những tà thuật như vậy, nhưng đây là lần đầu tiên hắn chứng kiến chúng được sử dụng một cách công khai và tàn bạo đến vậy.
“Tà đạo... thật sự đã trỗi dậy rồi sao?” Lục Trường Sinh thì thầm, giọng nói trầm thấp, chỉ đủ cho bản thân hắn nghe thấy. Đạo tâm của hắn không hề lay chuyển trước cảnh tượng máu me, nhưng trong lòng hắn lại dấy lên một nỗi niềm trăn trở sâu sắc. Con đường tu hành mà hắn đã chọn, con đường của Tàn Pháp Cổ Đạo, là con đường của sự điềm tĩnh, của việc giữ vững bản tâm giữa dòng đời biến động. Nhưng liệu sự điềm tĩnh đó có bao gồm cả việc đứng nhìn những sinh linh vô tội bị tàn sát?
Trận chiến diễn ra ác liệt. Mỗi khoảnh khắc trôi qua, một tu sĩ chính đạo lại ngã xuống, linh hồn bị hấp thụ bởi tà thuật tàn độc. Trưởng Lão Thanh Vân, dù bị thương nặng, trên người chi chít vết chém, đạo bào rách nát, vẫn cố gắng chống cự. Ông ho khan, phun ra một ngụm máu tươi, nhưng vẫn dùng kiếm pháp uyển chuyển của mình để đẩy lùi vài tên tà tu đang vây hãm. Ánh mắt ông tràn đầy sự kiên cường và quyết tử, ông biết mình không thể lùi bước, phía sau ông là những đệ tử yếu ớt, là những tán tu vô tội.
“Các ngươi... dám làm càn! Trời không dung!” Trưởng Lão Thanh Vân gầm lên, giọng nói yếu ớt nhưng chứa đầy sự phẫn nộ và chính khí. Thanh kiếm trong tay ông phát ra ánh sáng xanh nhạt, cố gắng xua đi luồng tà khí đang bao trùm lấy ông. Tuy nhiên, Ma Sát Tiểu Đội Trưởng quá mạnh. Hắn ta như một con quỷ từ địa ngục, mỗi đòn đánh đều mang theo sức mạnh kinh hoàng, dễ dàng áp chế Trưởng Lão. Thanh vũ khí hình răng nanh của hắn xé gió lao tới, tạo thành những luồng xoáy tà khí đen kịt, khiến Trưởng Lão Thanh Vân liên tục phải lùi bước.
Một vài tu sĩ chính đạo khác đã hoàn toàn gục ngã, linh hồn bị hút cạn, thân xác khô héo như củi mục. Cảnh tượng đó càng khiến Tiêu Hạo run rẩy dữ dội hơn, hắn nghiến răng, cố gắng kiềm chế tiếng nấc nghẹn trong cổ họng. Hắn cảm thấy mình thật vô dụng, chỉ có thể trốn tránh, không thể làm gì để giúp đỡ.
Trong góc khuất của chiến trường, Tiểu Phương, cô bé tu vi yếu ớt, đang run rẩy nép mình sau một tảng đá đổ nát. Đôi mắt non nớt của cô bé ngấn lệ, nhìn những người thân, những huynh đệ đồng môn ngã xuống dưới lưỡi hái của tà tu. Một tên tà tu với khuôn mặt dữ tợn, đôi mắt đỏ ngầu và nụ cười ghê rợn, đã phát hiện ra cô bé. Hắn ta từ từ tiến đến, bước chân nặng nề, mang theo luồng tà khí lạnh lẽo. Cô bé tuyệt vọng lùi lại, vô vọng đưa tay ra, như muốn nắm lấy một tia hy vọng mỏng manh.
Lục Trường Sinh nhíu mày. Hắn không thể đứng nhìn. Dẫu biết rằng can thiệp vào vòng xoáy nhân quả sẽ khiến hắn vướng vào vô vàn phiền phức, nhưng đạo tâm của hắn không cho phép hắn làm ngơ trước cảnh tượng này. Tàn Pháp Cổ Đạo giúp hắn giữ vững bản tâm, không bị ảnh hưởng bởi dục vọng hay hận thù, nhưng nó cũng dạy hắn về sự cân bằng, về trách nhiệm của một người tu hành. Cứu giúp những sinh linh vô tội, những kẻ không có khả năng tự vệ, đó là một phần của đạo lý tự nhiên, một phần của lẽ sống. Hắn không cần danh lợi, không cần sự biết ơn, chỉ đơn thuần là làm điều mà đạo tâm mách bảo.
Hắn khẽ đặt tay lên chuôi kiếm, một thanh kiếm cổ xưa không hề có vẻ ngoài hào nhoáng, nhưng lại ẩn chứa một sức mạnh trầm tĩnh. Tiêu Hạo cảm nhận được sự thay đổi trong khí chất của Lục Trường Sinh, một sự kiên định, một ý chí không thể lay chuyển. Hắn hiểu rằng, Lục Trường Sinh đã quyết định.
“Trường Sinh huynh...” Tiêu Hạo thì thầm, giọng nói xen lẫn sự kinh ngạc và lo lắng.
Lục Trường Sinh chỉ khẽ gật đầu, ra hiệu cho Tiêu Hạo chuẩn bị. Hắn không cần phải nói nhiều, bởi vì trong khoảnh khắc này, hành động sẽ nói lên tất cả. Con đường của hắn là đi tìm chân lý, và chân lý thường ẩn chứa trong những nơi nguy hiểm nhất, nơi mà sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc.
Khi tên tà tu với khuôn mặt dữ tợn chuẩn bị vồ lấy Tiểu Phương, bàn tay hắn vươn ra như móng vuốt của quỷ, một luồng kiếm khí vô hình, cực kỳ tinh thuần nhưng không mang theo sát ý, đột ngột xuất hiện. Nó không phải là một chiêu kiếm phô trương, không hề có ánh sáng chói lòa hay tiếng động kinh thiên động địa, mà chỉ là một làn sóng năng lượng mềm mại nhưng kiên cố, chính xác như tia chớp, đánh bật tên tà tu đó. Tên tà tu gầm lên một tiếng đau đớn, bị đẩy lùi vài bước, cảm thấy như có một bức tường vô hình chặn đứng hắn, chứ không phải là một đòn tấn công trực diện. Hắn kinh ngạc nhìn quanh, không hiểu điều gì vừa xảy ra.
Trong khoảnh khắc đó, Lục Trường Sinh xuất hiện từ chỗ ẩn nấp, bước ra khỏi bóng tối của cột đá đổ nát. Dáng người hắn không cao lớn, hơi gầy nhưng ẩn chứa sự dẻo dai. Khuôn mặt thanh tú, đôi mắt đen láy trầm tĩnh, không hề biểu lộ một chút cảm xúc nào trước cảnh tượng hỗn loạn. Hắn mặc một bộ đạo bào vải thô màu xám, giản dị đến mức hòa mình vào cảnh vật, nhưng lại nổi bật một cách kỳ lạ giữa chiến trường đẫm máu. Hắn không lao vào trung tâm trận chiến, nơi Ma Sát Tiểu Đội Trưởng đang áp chế Trưởng Lão Thanh Vân, mà tập trung vào việc tạo ra một hành lang an toàn cho những người yếu thế, đặc biệt là Tiểu Phương và những tán tu đang run rẩy nép mình.
Hắn vung tay, một luồng linh lực tinh thuần, mang theo khí tức cổ xưa của Tàn Pháp Cổ Đạo, bay ra. Luồng linh lực này không phải để tấn công, mà để hóa giải. Nó như một làn gió mát lành, thổi tan những luồng tà khí đang vây hãm Tiểu Phương và một số tán tu khác, khiến chúng trở nên suy yếu và mất phương hướng. Đồng thời, hắn rút kiếm, nhưng không phải để chém giết. Thanh kiếm trong tay hắn múa lên những đường nét tối giản nhưng lại ẩn chứa một đạo lý sâu xa, mỗi chiêu đều chính xác chặn đứng các đòn tấn công của tà tu, không gây ra cái chết không cần thiết nhưng đủ để chúng không thể tiếp cận các nạn nhân.
Tiểu Phương, với đôi mắt còn đẫm lệ, ngạc nhiên nhìn người vừa cứu mình. Cô bé chưa từng thấy một tu sĩ nào hành động như vậy, không hung hãn, không tranh đấu, mà chỉ tập trung vào việc bảo vệ. “Huynh... huynh là ai?” cô bé líu ríu hỏi, giọng nói run rẩy.
Hành động của Lục Trường Sinh nhanh gọn, hiệu quả và đầy bí ẩn, khiến cả chính đạo và tà đạo đều bất ngờ. Trưởng Lão Thanh Vân đang giao chiến với Ma Sát Tiểu Đội Trưởng cũng phải kinh ngạc liếc nhìn. Ông chưa từng thấy một kiếm pháp nào thanh thoát và tinh thuần đến vậy, không hề mang theo sát ý, nhưng lại có thể đẩy lùi tà tu một cách dễ dàng.
Ma Sát Tiểu Đội Trưởng, đang chiếm ưu thế tuyệt đối, bỗng nhiên bị gián đoạn. Hắn gầm lên một tiếng giận dữ, đôi mắt đỏ ngầu quét qua Lục Trường Sinh. “Kẻ nào dám xen vào chuyện của Hắc Phong Lão Tổ?!” Hắn không ngờ lại có kẻ dám cản trở kế hoạch của hắn, lại còn là một kẻ trông có vẻ yếu ớt, không hề phô trương tu vi.
Lục Trường Sinh không trả lời Ma Sát Tiểu Đội Trưởng. Hắn chỉ khẽ đẩy nhẹ Tiểu Phương và các tán tu yếu thế khác về phía một con đường phụ, một lối ra an toàn mà hắn đã tính toán từ trước. Luồng khí tức mà Tàn Pháp Cổ Đạo đã dẫn lối hắn đến đây, tuy pha lẫn tà khí, nhưng bản chất vẫn là một phần của sự nguyên bản, một phần của đạo lý cổ xưa. Hắn cần phải khám phá, cần phải hiểu rõ, nhưng không phải bằng cách đứng nhìn sự tàn sát này. Hắn vung tay lần nữa, tạo ra một kết giới linh lực mỏng manh nhưng kiên cố, che chắn cho những người yếu ớt, giúp họ có đủ thời gian để thoát thân. Kết giới này không phải là một phòng ngự tuyệt đối, mà chỉ là một tấm lá chắn tạm thời, một sự hỗ trợ vô hình.
Tiêu Hạo, dù còn run rẩy, cũng đã nhanh chóng hiểu ý Lục Trường Sinh. Hắn nhanh nhẹn dẫn Tiểu Phương và những người còn lại đi theo con đường mà Lục Trường Sinh đã chỉ định. Hắn hiểu rằng, Lục Trường Sinh không phải là kiểu người sẽ chiến đấu đến cùng để tranh giành thắng bại, mà hắn sẽ làm những gì cần thiết để bảo vệ những điều đúng đắn.
Sau khi đảm bảo những người yếu thế đã thoát ra khỏi vòng vây nguy hiểm, Lục Trường Sinh không hề chần chừ. Hắn không có ý định giao chiến lâu dài với Ma Sát Tiểu Đội Trưởng hay đám tà tu kia. Mục đích của hắn đã đạt được. Hắn thu kiếm về, chỉ khẽ gật đầu với Tiêu Hạo, ra hiệu cho hắn cùng rút lui. Cả hai biến mất vào con đường phụ, nhanh chóng hòa vào bóng tối của di tích, để lại phía sau một chiến trường hỗn loạn và những ánh mắt khó hiểu.
Ma Sát Tiểu Đội Trưởng dù tức giận gầm lên, nhưng không thể đuổi theo ngay. Hắn ta bị Trưởng Lão Thanh Vân và các tu sĩ chính đạo còn lại, dù yếu thế, cố gắng cầm chân. Sự xuất hiện bất ngờ và hành động kỳ lạ của Lục Trường Sinh đã tạo ra một khoảng trống, một cơ hội để chính đạo tu sĩ có thể lấy lại hơi sức và tiếp tục chiến đấu.
Những người được Lục Trường Sinh cứu, bao gồm cả Trưởng Lão Thanh Vân, nhìn theo bóng lưng hắn với ánh mắt kinh ngạc, hoài nghi và cả sự cảm kích sâu sắc. Trưởng Lão Thanh Vân, sau khi đẩy lùi một đòn tấn công hiểm độc của Ma Sát Tiểu Đội Trưởng, thì thầm, giọng nói yếu ớt nhưng chứa đầy sự suy tư: “Người đó... rốt cuộc là ai? Kiếm pháp thanh thoát, linh lực thuần khiết, nhưng lại không có sát ý... Chẳng lẽ lại có một ẩn sĩ xuất thế?” Ông chưa từng thấy một tu sĩ nào hành động như vậy, không vì danh vọng, không vì lợi ích, mà chỉ đơn thuần ra tay cứu giúp những kẻ yếu thế, rồi lại biến mất không dấu vết.
Một sự thật hiển nhiên: Lục Trường Sinh không hề có ý định tranh đoạt bất kỳ thứ gì, chỉ đơn thuần là cứu người. Hành động của hắn, tuy kín đáo nhưng hiệu quả, đã gieo mầm cho những liên kết hoặc sự hiểu lầm trong tương lai. Hắn đã khiến một tu sĩ chính đạo như Trưởng Lão Thanh Vân phải suy ngẫm về con đường tu hành của mình, về bản chất của chính đạo và tà đạo, về sự khác biệt giữa sức mạnh và đạo lý.
Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo nhanh chóng rời xa khu vực giao chiến. Tiêu Hạo thở phào nhẹ nhõm, cảm thấy toàn thân rã rời. “Trường Sinh huynh, huynh thật là... liều mạng! Nhưng huynh đã cứu họ! Thật là đáng nể!” Hắn không khỏi thán phục hành động của Lục Trường Sinh.
Lục Trường Sinh vẫn điềm tĩnh. Hắn bước đi vững vàng, không hề quay đầu lại, nhưng nội tâm lại có chút gợn sóng. Hắn biết, hành động vừa rồi đã khiến hắn can thiệp sâu hơn vào vòng xoáy nhân quả của thế giới này. Tàn Pháp Cổ Đạo dạy hắn giữ vững bản tâm, không bị cuốn trôi bởi dòng đời, nhưng cũng không dạy hắn trở thành một kẻ vô cảm. Sự tàn độc của tà đạo, chiến thuật “hấp thụ sinh cơ” của chúng trong Di Tích Thần Điện cho thấy âm mưu của Hắc Phong Lão Tổ không chỉ dừng lại ở việc tìm kiếm cơ duyên mà còn nhằm mục đích tà ác hơn, một mục đích có thể ảnh hưởng đến toàn bộ Cửu Thiên Linh Giới.
Hắn không hối hận về quyết định của mình. Con đường của hắn là đi tìm chân lý, và chân lý thường không nằm ở sự tránh né, mà ở sự đối mặt. Khả năng của Tàn Pháp Cổ Đạo trong việc hóa giải tà thuật và bảo vệ khỏi sát ý đã được thể hiện rõ, khẳng định giá trị của con đường mà hắn đã chọn. Nó sẽ là chìa khóa để hắn đối phó với tà đạo, không phải bằng sức mạnh áp đảo, mà bằng sự vững vàng của đạo tâm và sự tinh thuần của linh lực.
"Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán," Lục Trường Sinh thì thầm, ánh mắt hắn nhìn về phía trước, nơi bóng tối của di tích vẫn còn bao trùm. Con đường phía trước vẫn còn dài, và những thử thách vẫn còn đang chờ đợi. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.