Cửu thiên linh giới - Chương 169: Dấu Vết Tà Khí: Lối Vào U Ám
Ánh sáng mờ ảo của Di Tích Thần Điện, dù đã yếu ớt đi nhiều sau bao năm tháng luân chuyển của tuế nguyệt, vẫn cố gắng len lỏi qua những kẽ đá, vẽ nên những vệt sáng lờ mờ trên nền đất ẩm ướt. Cảm giác lạnh lẽo từ phiến đá cổ xưa vẫn còn vương vấn trên đầu ngón tay Lục Trường Sinh, như một lời thì thầm từ quá khứ xa xăm. Hắn đứng đó, trầm tư trước cánh cửa đá khổng lồ, không gian xung quanh tĩnh mịch đến đáng sợ, chỉ có tiếng gió khẽ rít qua những khe nứt trên vách đá vọng lại, mang theo hơi thở của thời gian và sự hoang phế. Tiêu Hạo đứng cạnh hắn, nét mặt vẫn còn vương vẻ kinh ngạc tột độ. Đôi mắt láu lỉnh thường ngày giờ đây mở to, quét khắp không gian như thể muốn khắc ghi từng chi tiết kỳ vĩ này vào tâm trí.
“Một cánh cửa... không ai phát hiện sao? Nó... nó có phải là lối vào của một bí cảnh không?” Tiêu Hạo thì thầm, giọng nói pha lẫn kinh ngạc và một chút kính sợ, như sợ rằng âm thanh quá lớn sẽ phá vỡ sự tĩnh lặng thần bí của nơi này. Hắn vẫn còn nhớ rõ cảnh tượng bên ngoài, nơi các tông môn lớn đang cố gắng thiết lập lại trật tự, tranh giành những mảnh tàn tích còn sót lại, mà không hề hay biết rằng một cánh cổng dẫn vào một thế giới hoàn toàn khác đang ẩn mình ngay dưới mũi họ. Sự ngây thơ và háo hức trong giọng Tiêu Hạo đối lập hoàn toàn với vẻ điềm tĩnh của Lục Trường Sinh, nhưng đó cũng chính là điều khiến hắn trở nên đáng tin cậy.
Lục Trường Sinh không đáp lời ngay. Hắn vẫn nhắm hờ mắt, đầu ngón tay khẽ di chuyển theo những đường nét phù văn cổ xưa trên cánh cửa. Những đường nét ấy không chỉ là ký hiệu, mà dường như là mạch máu của một thực thể sống, một cỗ máy khổng lồ đang ngủ say. Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể hắn không ngừng vận chuyển, chậm rãi nhưng kiên định, như một dòng suối ngầm len lỏi qua những tầng đất đá. Luồng năng lượng tinh khiết mà hắn đã cảm nhận được, không phải là linh khí cuồn cuộn hay pháp lực cường đại, mà là một loại khí tức nguyên bản, hòa hợp với vạn vật, đang từ từ cộng hưởng với Tàn Pháp Cổ Đạo. Nó không mang theo sức mạnh hủy diệt, mà là sự dẫn dắt, sự thấu hiểu. Nó giống như một lời mời gọi, chỉ dành cho những tâm hồn đủ tĩnh lặng để lắng nghe.
Hắn cảm nhận được cánh cửa này không chỉ là một vật thể vô tri. Nó là một thực thể được phong ấn, ẩn chứa một đạo lý sâu xa hơn những gì bề ngoài thể hiện. Các phù văn trên cánh cửa, dưới sự xúc tác của Tàn Pháp Cổ Đạo, bắt đầu phát ra một ánh sáng xanh nhạt yếu ớt, như hơi thở đầu tiên của một sinh linh vừa tỉnh giấc. Ánh sáng ấy không hề chói mắt, mà dịu dàng, huyền ảo, như những đốm lửa ma trơi nhảy múa trong đêm tối. Nó vẽ nên những đường nét phức tạp, tinh xảo trên bề mặt đá, khiến cánh cửa vốn xám xịt, rêu phong bỗng trở nên sống động một cách kỳ lạ. Tiêu Hạo nín thở, đôi mắt mở to hơn nữa, cố gắng không bỏ sót bất kỳ khoảnh khắc nào của sự biến chuyển này. Hắn chưa từng chứng kiến điều gì kỳ diệu đến vậy, một sự tương tác thuần túy giữa con người và vật chất, không dựa vào bạo lực hay ép buộc, mà là sự đồng điệu của tâm linh.
“Những kẻ tìm kiếm ngoại vật sẽ không bao giờ nhìn thấy chân lý,” Lục Trường Sinh cuối cùng cũng cất lời, giọng điệu vẫn trầm tĩnh, nhưng ẩn chứa một sự kiên định không gì lay chuyển được. Hắn mở mắt, đôi mắt sâu thẳm nhìn vào cánh cửa, như thể đang nhìn xuyên qua thời gian và không gian. “Luồng khí tức này... nó không phải là bảo vật thông thường, mà là một thứ gì đó sâu xa hơn. Nó không chờ đợi kẻ mạnh mẽ nhất, mà chờ đợi kẻ hữu duyên, kẻ có đạo tâm thuần khiết nhất.” Hắn đã nói câu này nhiều lần, nhưng mỗi lần nói ra, ý nghĩa của nó lại càng thêm sâu sắc, càng thêm thấm thía. Nó không chỉ là một nhận định, mà là một triết lý sống, một con đường mà hắn đã chọn.
Khi những phù văn xanh nhạt đạt đến đỉnh điểm của sự bừng sáng, một tiếng “két... kẹtttt...” trầm đục vang lên, xé tan sự tĩnh mịch của không gian. Tiếng ma sát ghê rợn của đá, như tiếng rên rỉ của một sinh vật khổng lồ bị đánh thức sau giấc ngủ ngàn năm, khiến Tiêu Hạo bất giác rụt người lại, linh lực trong cơ thể tự động vận chuyển để chống lại cảm giác bất an. Cánh cửa đá khổng lồ, tưởng chừng như bất di bất dịch, bắt đầu từ từ dịch chuyển vào bên trong, lộ ra một khoảng không tối đen như mực. Bóng tối ấy không phải là bóng tối thông thường, mà là một vực thẳm nuốt chửng mọi ánh sáng, mọi âm thanh, mọi hy vọng. Nó sâu thẳm và bí ẩn, gợi lên một cảm giác vừa tò mò vừa e sợ.
“Nó... nó mở rồi! Huynh thật sự làm được, Trường Sinh!” Tiêu Hạo thốt lên, giọng nói pha lẫn kinh ngạc và niềm vui sướng không thể che giấu. Niềm tin của hắn vào Lục Trường Sinh chưa bao giờ lay chuyển, nhưng chứng kiến cảnh tượng này, hắn vẫn không khỏi cảm thấy choáng ngợp. “Nhưng bên trong...” Hắn lại ngập ngừng, ánh mắt hướng về phía bóng tối vô tận, niềm vui nhanh chóng bị thay thế bằng một nỗi lo lắng mới. Bản năng sinh tồn mách bảo hắn rằng nơi này không hề đơn giản.
Lục Trường Sinh khẽ gật đầu, khuôn mặt vẫn bình thản như mặt hồ thu không gợn sóng. “Đừng vội mừng, đây mới chỉ là khởi đầu. Luồng năng lượng này... nó không đơn giản.” Hắn bước một bước về phía bóng tối, không chút do dự. Đôi mắt đen láy của hắn ánh lên một vẻ sâu thẳm, như thể có thể nhìn xuyên thấu qua màn đêm dày đặc. “Cánh cửa này không chỉ phong ấn một không gian, mà còn phong ấn cả một phần của đạo lý. Những gì ẩn chứa bên trong, có thể là cơ duyên tột đỉnh, cũng có thể là hiểm họa chí tử. Nhưng con đường ta chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận.” Lời nói của hắn không chỉ là tuyên bố cho Tiêu Hạo, mà còn là lời nhắc nhở cho chính bản thân hắn, về ý chí kiên định và đạo tâm vững như bàn thạch.
Tiêu Hạo nuốt khan, sự lo lắng hiện rõ trên khuôn mặt. Hắn cảm nhận được một luồng khí tức khác lạ phả ra từ bên trong cánh cửa, không còn là sự thuần khiết, an nhiên như ban đầu, mà pha lẫn một chút âm u, kỳ dị. Tuy vậy, niềm tin vào Lục Trường Sinh vẫn chiến thắng nỗi sợ hãi. Hắn siết chặt pháp khí phòng ngự trong tay, hít một hơi thật sâu, rồi dứt khoát bước theo Lục Trường Sinh vào trong màn đêm vô tận, nơi mà ánh sáng và bóng tối dường như hòa lẫn vào nhau, tạo nên một bức màn huyền bí.
Họ bước vào một hành lang dài và tối tăm, nơi ánh sáng ban ngày hoàn toàn không thể chạm tới. Không gian bên trong dường như rộng lớn hơn nhiều so với hình dung ban đầu, nhưng lại bị bóp méo bởi bóng tối dày đặc và sự thay đổi kỳ lạ của linh khí. Tường đá hai bên phủ đầy rêu phong ẩm ướt, đôi chỗ nứt nẻ, lộ ra những tảng đá gồ ghề, sắc cạnh. Mùi đá cũ, ẩm mốc và một chút mùi tanh ngọt lạ lùng gây khó chịu phảng phất trong không khí, khiến Tiêu Hạo cau mày. Mỗi bước chân của họ vang vọng trong không gian tĩnh mịch, tạo nên một chuỗi âm thanh đều đặn, như tiếng gõ cửa của định mệnh.
Ngay khi vừa đặt chân vào, Tiêu Hạo đã cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên ngực. Linh lực trong cơ thể hắn, vốn dĩ hoạt bát, giờ đây dường như bị kìm hãm, vận chuyển chậm chạp và khó khăn hơn. Một cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng, không chỉ vì nhiệt độ thấp, mà còn vì một luồng khí tức âm u, khó chịu đang quẩn quanh. Hắn cố gắng hít thở sâu, nhưng lồng ngực vẫn như bị đá đè, khiến hắn phải đưa tay ôm lấy. "Trường Sinh... Linh khí ở đây thật quái lạ, khiến ta thấy khó chịu. Ngực ta như bị đè nặng." Giọng Tiêu Hạo khẽ khàng, chứa đựng sự khó khăn và lo lắng. Hắn không hiểu tại sao nơi này lại có thể khiến hắn, một tu sĩ đã đạt đến cảnh giới nhất định, lại cảm thấy suy yếu đến vậy.
Lục Trường Sinh vẫn điềm tĩnh. Hắn không hề bị ảnh hưởng bởi luồng khí tức kỳ lạ này, hay ít nhất là hắn không biểu lộ ra ngoài. Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể hắn không chỉ giúp hắn chống lại sự áp chế, mà còn giúp hắn cảm nhận và phân tích sâu sắc hơn bản chất của luồng linh khí đó. Nó không phải là linh khí thuần túy, cũng không phải là tà khí hoàn toàn. Nó là một sự pha trộn phức tạp, như thể có thứ gì đó đã từng bị phong ấn ở đây, và giờ đây, những tàn dư của nó đang thấm đẫm vào không gian.
Đôi mắt hắn quét qua những vách đá, không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào. Dưới ánh sáng yếu ớt từ một viên dạ minh châu nhỏ mà hắn lấy ra, những dấu vết kỳ lạ dần hiện rõ. Đó không phải là những vết tích tự nhiên. Trên những phiến đá xám xịt, có những vết cào xước sâu hoắm, như thể được tạo ra bởi những móng vuốt sắc nhọn của một loài mãnh thú khổng lồ, hoặc bởi một loại vũ khí nào đó. Những vết cào ấy không theo một quy luật nào, mà hỗn loạn và đầy vẻ tàn bạo, như một lời cảnh báo thầm lặng về những gì đã từng xảy ra ở nơi đây.
Bên cạnh những vết cào, Lục Trường Sinh còn phát hiện những phù văn cổ xưa, đã phai mờ theo thời gian, nhưng lại bị vẽ đè lên bởi những ký hiệu tà ác mới hơn. Những ký hiệu này được vẽ bằng một chất lỏng màu đỏ sẫm, đã khô cứng lại, nhưng vẫn toát ra một mùi tanh ngọt khó chịu, gợi liên tưởng đến máu tươi. Chúng uốn lượn, méo mó, hoàn toàn khác biệt với vẻ trang nghiêm, thanh tịnh của những phù văn cổ. Đây là dấu vết không thể nhầm lẫn của tà đạo. Chúng không chỉ xuất hiện rải rác, mà dày đặc, như thể toàn bộ hành lang này đã từng là nơi diễn ra một nghi thức tà dị nào đó.
Dưới nền đất, Lục Trường Sinh thấy những vệt đen khó hiểu. Chúng không phải là bụi bẩn thông thường, mà như tàn tích của một thứ gì đó đã cháy rụi, hay đã bị ăn mòn bởi một loại chất độc. Những vệt đen ấy còn vương lại một chút khí tức âm u, mang theo cảm giác lạnh lẽo đến thấu xương. Hắn khom người xuống, chạm nhẹ vào một vệt đen, cảm nhận được một chút cảm giác ghê rợn, như chạm vào một vết thương cũ.
"Xem kìa, những dấu vết này... không phải do người thường để lại. Chúng ta đang đi đúng hướng, nhưng cũng là hướng nguy hiểm." Lục Trường Sinh trầm ngâm nói, tay vẫn chạm vào một ký hiệu tà ác trên tường. Ánh mắt hắn sâu thẳm, không phải là sự sợ hãi, mà là sự tập trung cao độ, cố gắng giải mã những thông điệp ẩn chứa trong những dấu vết này. Hắn hiểu rằng, những ký hiệu tà ác này không phải là ngẫu nhiên. Chúng là những lời chú, những pháp trận đơn giản, được khắc họa để duy trì một loại năng lượng nào đó, hoặc để dẫn dắt một linh hồn nào đó.
Tiêu Hạo nghe vậy, càng thêm cảnh giác. Hắn rút ra một cây pháp khí phòng ngự nhỏ, có hình dạng một chiếc chuông đồng, nắm ch���t trong tay. Hắn biết Lục Trường Sinh không bao giờ nói thừa, và nếu hắn đã nói nguy hiểm, thì chắc chắn mối nguy hiểm đó là thật, thậm chí còn hơn những gì hắn có thể tưởng tượng. "Tà đạo... lại là tà đạo sao?" Hắn lẩm bẩm, giọng điệu đầy vẻ bất an. "Chúng không chỉ tàn sát bên ngoài, mà còn đào sâu vào tận đây? Chúng muốn gì chứ?" Câu hỏi của Tiêu Hạo không phải là để hỏi Lục Trường Sinh, mà là để tự hỏi chính mình, về bản chất của sự hỗn loạn đang diễn ra trong Di Tích Thần Điện này.
Họ tiếp tục dò dẫm tiến sâu vào hành lang, mỗi bước đi đều cẩn trọng như đi trên băng mỏng. Lục Trường Sinh dẫn đầu, không ngừng quan sát, phân tích. Hắn không chỉ nhìn bằng mắt thường, mà còn cảm nhận bằng Tàn Pháp Cổ Đạo, cố gắng nắm bắt từng luồng khí tức, từng rung động nhỏ nhất trong không gian. Hắn cảm thấy một luồng ý chí tà ác ngày càng mạnh mẽ hơn, như một con quái vật vô hình đang rình rập đâu đó trong bóng tối. Luồng ý chí đó không hề che giấu, mà ngang nhiên tồn tại, thách thức bất kỳ ai dám xâm nhập.
Tiêu Hạo theo sau, cảnh giác nhìn quanh. Hắn có thể nghe thấy tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ đâu đó trong bóng tối, tạo nên một âm thanh đơn điệu, não nề. Đôi khi, hắn còn nghe thấy những tiếng gió rít ghê rợn lướt qua tai, như tiếng thì thầm của những linh hồn bị giam cầm. Mùi đá cũ và ẩm mốc càng lúc càng nặng, pha lẫn với một mùi hương kỳ dị khác, như mùi lưu huỳnh khét lẹt và một chút mùi thảo dược tà ác. Tất cả những cảm giác đó hòa quyện lại, tạo nên một không khí căng thẳng, bí ẩn, khiến tim hắn đập liên hồi.
"Ngươi có nghe thấy gì không, Trường Sinh?" Tiêu Hạo khẽ hỏi, giọng hắn hơi run. Hắn cảm thấy như có hàng trăm cặp mắt vô hình đang dõi theo họ từ trong bóng tối.
Lục Trường Sinh khẽ lắc đầu. "Đó là tiếng vọng của quá khứ, và tiếng than vãn của những linh hồn bị trói buộc. Đừng để chúng ảnh hưởng đến đạo tâm ngươi." Hắn không thể khẳng định đó là ảo giác hay thật, nhưng hắn biết rằng, trong những nơi như thế này, tâm ma rất dễ trỗi dậy. "Đạo tâm vững như bàn thạch, vạn pháp bất xâm. Hãy giữ vững bản tâm." Hắn nhẹ nhàng nhắc nhở Tiêu Hạo, đồng thời cũng là tự nhắc nhở chính mình. Cuộc chiến không chỉ nằm ở bên ngoài, mà còn nằm ở bên trong mỗi người.
Cuối hành lang hẹp và tối tăm, họ bất ngờ phát hiện một căn phòng lớn hơn. Ngay khi bước vào, luồng linh khí tà dị đã đạt đến đỉnh điểm, tạo thành một màn sương mù mỏng màu xám đen lượn lờ khắp không gian. Màn sương mù này không chỉ là khí tức, mà dường như có cả vật chất, khiến tầm nhìn bị hạn chế, và mỗi hơi thở đều mang theo vị đắng chát, khó chịu. Căn phòng có vẻ như đã bị bỏ hoang từ rất lâu, những cột đá lớn đã sứt mẻ, tường đá ám màu thời gian, nhưng những dấu vết của hoạt động tà đạo gần đây vẫn còn rất rõ ràng, như một vết sẹo mới trên một cơ thể cổ xưa.
Ở trung tâm căn phòng, một bệ đá cổ xưa sừng sững hiện ra. Bệ đá được làm từ một loại đá đen tuyền, bề mặt không bằng phẳng, nhuốm đầy những vết máu khô và những phù văn tà ác được vẽ lại bằng chất lỏng màu đỏ sẫm. Những phù văn này không phải là những ký hiệu đơn giản như ở hành lang, mà phức tạp và tinh vi hơn nhiều, tạo thành một pháp trận hình tròn lớn. Mùi máu tanh nồng nặc và mùi tử khí quẩn quanh bệ đá, khiến dạ dày Tiêu Hạo quặn thắt.
Xung quanh bệ đá là những vật phẩm ma đạo bị bỏ lại một cách vội vã. Những xương thú đen kịt, đã bị rút cạn tinh hoa, nằm vương vãi trên nền đất lạnh lẽo. Những bình chứa chất lỏng kỳ dị, một số màu xanh lục, một số màu đỏ sẫm, nằm lăn lóc, tỏa ra những mùi hương khó chịu. Một vài lá phù chú tà ác, được vẽ bằng máu tươi, dán lỏng lẻo trên tường, đang run rẩy nhè nhẹ dưới tác động của luồng tà khí. Dưới ánh sáng yếu ớt của dạ minh châu, những vật phẩm này hiện lên một cách ghê rợn, như những chứng nhân câm lặng của một nghi thức khủng khiếp.
Lục Trường Sinh cảm nhận được một luồng ý chí tà ác mạnh mẽ, không phải là thứ linh hồn tàn dư hay khí tức đơn thuần, mà là một ý niệm thực thể, một sự hiện diện rõ ràng, giống như một con quái vật vô hình đang rình rập, chờ đợi con mồi. Luồng ý chí này không hề ẩn mình, mà ngang nhiên phô trương sức mạnh, như một lời cảnh báo, hay một sự thách thức. Hắn biết, đây không phải là nơi mà những tu sĩ bình thường có thể đặt chân đến mà không bị tổn hại đến đạo tâm.
"Trời ơi... đây là nơi quái quỷ gì vậy? Tà khí mạnh quá, ta không thể chịu nổi nữa!" Tiêu Hạo thốt lên, giọng run rẩy. Hắn lùi lại vài bước, cảm thấy như toàn thân bị một lực lượng vô hình bóp nghẹt. Linh lực trong cơ thể hắn gần như đình trệ, đầu óc quay cuồng, một cảm giác buồn nôn dâng lên. Hắn chưa bao giờ trải qua một luồng tà khí kinh khủng đến vậy, nó không chỉ xâm nhập vào cơ thể mà còn cố gắng ăn mòn cả tinh thần hắn.
Lục Trường Sinh vẫn đứng vững, đôi mắt kiên định quét qua các dấu vết, cố gắng tìm ra manh mối. Hắn không bị ảnh hưởng bởi tà khí, bởi Tàn Pháp Cổ Đạo đã thanh lọc và củng cố đạo tâm hắn đến mức "vạn pháp bất xâm". Hắn hiểu rằng, những kẻ đã đến đây không chỉ để tìm kiếm cơ duyên đơn thuần. Chúng có một mục đích sâu xa hơn, một âm mưu đen tối đang được tiến hành. "Rõ ràng có kẻ đã đến đây... và không phải chỉ là để tìm cơ duyên đơn thuần. Chúng đang làm gì đó... rất nguy hiểm." Lục Trường Sinh trầm giọng nói, ánh mắt hắn dừng lại trên bệ đá.
Tiêu Hạo rút pháp khí phòng ngự ra, một lớp ánh sáng nhạt bao phủ quanh người hắn, giúp hắn chống lại phần nào sự xâm thực của tà khí. Hắn giữ khoảng cách với bệ đá, cảnh giác nhìn quanh, chuẩn bị sẵn sàng cho mọi tình huống. "Chúng ta có nên rút lui không, Trường Sinh? Ta cảm thấy nơi này không ổn chút nào..." Hắn đề nghị, giọng nói đầy vẻ bất an.
Lục Trường Sinh không trả lời trực tiếp. Hắn bước chậm rãi về phía bệ đá, từng bước chân vững chãi, không hề nao núng. Hắn hiểu rằng, nơi này không phải là nơi hắn có thể bỏ qua. Luồng khí tức mà Tàn Pháp Cổ Đạo dẫn dắt hắn đến đây, tuy pha lẫn tà khí, nhưng bản chất vẫn là một phần của sự nguyên bản, một phần của đạo lý cổ xưa. Hắn cần phải khám phá, cần phải hiểu rõ. Con đường của hắn là đi tìm chân lý, và chân lý thường ẩn chứa trong những nơi nguy hiểm nhất.
Hắn đến gần bệ đá, ánh mắt tập trung vào một phù văn cổ xưa bị vẽ đè lên bởi một ký hiệu tà ác màu đỏ sẫm. Phù văn cổ xưa có vẻ như là một phần của một pháp trận phong ấn, nhưng ký hiệu tà ác lại là một lời nguyền rủa, một phép thuật phá hoại. Lục Trường Sinh đưa tay ra, định chạm vào phù văn đó, để cảm nhận sự tương tác giữa hai loại năng lượng đối lập. Hắn muốn hiểu, tà đạo đã làm gì ở đây, và mục đích thực sự của chúng là gì.
Ngay khoảnh khắc đầu ngón tay hắn vừa chạm vào phù văn, một luồng khí tức tàn bạo, cổ xưa và đầy vẻ bất diệt đột nhiên bùng nổ từ sâu thẳm dưới bệ đá. Cả căn phòng rung chuyển dữ dội, những cột đá sứt mẻ bắt đầu nứt ra, những lá phù chú tà ác trên tường bốc cháy thành tro bụi. Màn sương mù tà khí màu xám đen cuộn xoáy điên loạn, tạo thành một cơn lốc âm u nuốt chửng mọi thứ. Một tiếng gầm gừ trầm đục, như tiếng vọng từ địa ngục, vang lên xé tan không gian, mang theo một ý chí hủy diệt và sát phạt cực độ. Tiếng gầm gừ đó không chỉ là âm thanh, mà là một đòn đánh trực tiếp vào tâm trí, khiến Tiêu Hạo ngã khuỵu xuống, ôm đầu rên rỉ, pháp khí phòng ngự trong tay hắn rơi xuống đất, ánh sáng bảo vệ vụt tắt. Lục Trường Sinh, dù đạo tâm vững vàng, cũng cảm thấy một áp lực khổng lồ đè nặng lên vai, như thể một ngọn núi cổ xưa vừa thức tỉnh, phô bày sức mạnh nguyên thủy và tàn khốc của nó. Luồng khí tức này không phải là của một tà tu bình thường, mà là của một tồn tại đáng sợ, đã ngủ say hàng ngàn năm, và giờ đây, nó đã bị đánh thức.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.