Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 168: Bóng Ma Trật Tự: Âm Ỉ Loạn Thế

Bình minh đã thực sự đến, nhưng ánh sáng của nó vẫn yếu ớt, chỉ đủ để xua đi một phần bóng tối, chứ không thể xua đi vẻ u ám và lạnh lẽo của Di Tích Thần Điện. Những tia nắng đầu tiên xuyên qua các khe hở trên trần đá, vẽ nên những vệt sáng dài, mờ ảo trên nền đất ẩm ướt. Chúng chiếu rọi lên những bức tường đá phủ rêu phong, lên những pho tượng thần bị sứt mẻ, và cả lên những vũng máu đã khô đặc. Tiếng gió hú vẫn còn đó, nhưng đã bớt ai oán hơn, nhường chỗ cho tiếng côn trùng kêu rả rích từ những ngóc ngách tối tăm. Mùi kim loại gỉ sét, mùi đá cũ và mùi máu tươi vẫn lẩn quẩn trong không khí, như một lời nhắc nhở về những gì đã và đang diễn ra.

Trong lúc Tàn Pháp Cổ Đạo vận chuyển, Lục Trường Sinh cảm nhận được một luồng năng lượng kỳ lạ. Nó không phải là linh khí hỗn loạn đang cuồn cuộn khắp nơi, cũng không phải là tà khí âm u mà đám Ma Binh mang đến. Đó là một luồng năng lượng tĩnh lặng, tinh khiết đến lạ thường, như một viên ngọc quý bị vùi sâu dưới lớp bụi thời gian, không ai hay biết. Luồng năng lượng này không hề mạnh mẽ hay dữ dội, nó chỉ nhẹ nhàng tỏa ra, hòa lẫn vào không khí, nhưng lại mang theo một sức hấp dẫn khó cưỡng đối với Lục Trường Sinh. Nó dường như không thuộc về thế giới này, hay ít nhất là không thuộc về cái thế giới hỗn loạn, đầy tham lam và dục vọng đang diễn ra trước mắt hắn.

Hắn lặng lẽ theo dõi luồng năng lượng ấy. Nó không đến từ những bảo vật lấp lánh mà các tu sĩ đang điên cuồng tranh giành, cũng không đến từ những khu vực có linh khí dồi dào. Nó phát ra từ một điểm hoàn toàn không được ai chú ý, một góc khuất bị lãng quên trong một hành lang nhỏ hẹp, nơi những tảng đá đổ nát chồng chất lên nhau, tạo thành một đống hoang tàn không ai buồn ngó tới. Có lẽ đó là một phiến đá cổ xưa, một vết nứt trên tường, hoặc một mảnh vỡ của một pháp khí nào đó đã từng tồn tại từ ngàn xưa. Bằng nhãn lực của Tàn Pháp Cổ Đạo, Lục Trường Sinh có thể nhìn thấy, xuyên qua lớp bụi mờ và đổ nát, có một thứ gì đó đang tỏa ra thứ năng lượng tinh khiết ấy.

Hắn không vội vã. Không có một chút dục vọng nào thúc đẩy hắn lao đến để chiếm đoạt. Hắn chỉ lặng lẽ ghi nhớ vị trí và bản chất của luồng năng lượng đó, biết rằng đây mới chính là 'cơ duyên' mà hắn muốn tìm hiểu. Một cơ duyên không cần tranh đoạt, không cần đổ máu, một cơ duyên ẩn mình trong sự tĩnh lặng, chờ đợi kẻ hữu duyên đến khám phá. Sự tĩnh lặng của luồng năng lượng ấy đối lập hoàn toàn với sự hỗn loạn và điên cuồng của những gì đang diễn ra trong Di Tích Thần Điện, và điều đó càng khẳng định thêm niềm tin của Lục Trường Sinh vào con đường tu hành của chính mình. Luồng năng lượng kỳ lạ mà Lục Trường Sinh cảm nhận được sẽ là chìa khóa mở ra một khu vực bí mật, một cơ duyên chân chính, hoặc một mối nguy hiểm lớn hơn nhiều so với những gì đã thấy. Hắn biết, khả năng độc đáo của Tàn Pháp Cổ Đạo trong việc cảm nhận và thấu hiểu những điều mà người khác không thể sẽ là lợi thế lớn của hắn trong Di Tích Thần Điện này. Việc hắn không bị cuốn vào sự tham lam sẽ giúp hắn tìm thấy những giá trị thực sự, khác biệt với số đông.

Tiêu Hạo, bị cuốn hút bởi sự tập trung lạ thường của Lục Trường Sinh, không khỏi tò mò nhìn theo ánh mắt của hắn. Hắn không nhìn thấy gì đặc biệt, chỉ là những tảng đá đổ nát và bóng tối. Nhưng hắn biết, Lục Trường Sinh không bao giờ nhìn lung tung.

“Trường Sinh, ngươi... có phát hiện gì sao?” Tiêu Hạo thì thầm, giọng nói vẫn còn chút run rẩy nhưng đã bớt sợ hãi hơn trước.

Lục Trường Sinh khẽ gật đầu, ánh mắt vẫn dán chặt vào điểm vô định kia.

“Một chút. Nhưng không phải thứ mà số đông đang tìm kiếm.” Hắn nói. Không phải là bảo vật hào nhoáng, không phải là công pháp kinh thiên, mà là một thứ gì đó sâu xa hơn, tinh khiết hơn, một thứ mà chỉ những đạo tâm tĩnh lặng mới có thể cảm nhận và tiếp cận. Hắn không hành động ngay lập tức, mà chỉ quan sát và ghi nhớ, để luồng năng lượng ấy tự nhiên dẫn lối cho hắn, khi thời cơ thực sự đến. Con đường của hắn, dù chậm rãi, nhưng luôn hướng về phía chân lý.

***

Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo vẫn ẩn mình trong một hốc tường đổ nát sâu trong Di Tích Thần Điện, như hai cái bóng chìm khuất giữa sự hoang phế của thời gian. Ánh nắng ban mai, dù đã chiếu rọi vào đại sảnh hoang tàn, nhưng vẫn không thể xóa đi vẻ u ám và lạnh lẽo nơi đây. Mùi đá cũ, rêu phong ẩm ướt và hương trầm thoang thoảng từ những tàn tích xa xưa hòa quyện cùng mùi tanh nồng của máu tươi đã khô đặc, tạo nên một bản giao hưởng của sự sống và cái chết. Tiếng gió hú vẫn luẩn quẩn trong các hành lang rỗng tuếch, nhưng giờ đây, nó không còn là âm thanh duy nhất. Thay vào đó, tiếng bước chân dồn dập, tiếng xôn xao bàn tán và tiếng kim loại va chạm loảng xoảng đã bắt đầu vọng đến từ phía đại sảnh.

Từ vị trí ẩn nấp, Lục Trường Sinh có thể nhìn thấy rõ ràng. Bình minh đã lên, và cùng với nó là sự xuất hiện của những tu sĩ chính đạo từ các tông môn lớn. Họ không còn là những tán tu hỗn loạn, tranh giành vật phẩm một cách điên cuồng như đêm qua. Giờ đây, các lính gác mặc đạo bào chỉnh tề, với huy hiệu tông môn thêu trên ngực, đã chiếm lĩnh các vị trí quan trọng. Họ di chuyển có tổ chức, nhanh chóng thu dọn những thi thể tà tu và tán tu đã bỏ mạng trong cuộc tranh giành khốc liệt vừa qua. Mỗi động tác đều mang theo sự chuyên nghiệp và lạnh lùng, như thể đây là một nghi thức thường nhật.

Trong số đó, một lão giả râu tóc bạc trắng, khuôn mặt hiền từ nhưng ánh mắt lại ẩn chứa sự uy nghiêm, đang đứng giữa đại sảnh. Ông ta mặc một bộ đạo bào màu xanh lam của Thanh Vân Môn, khí chất phi phàm. Đó chính là Trưởng Lão Thanh Vân, một nhân vật có tiếng tăm trong giới tu hành chính đạo. Giọng nói của ông, tuy không lớn, nhưng lại mang một sức nặng và sự truyền cảm đặc biệt, vang vọng khắp đại sảnh, át đi mọi tạp âm.

“Các tu sĩ! Từ giờ, mọi hành vi tranh đoạt, chém giết trong di tích đều sẽ bị trừng trị nghiêm khắc! Hãy hợp tác để cùng khai thác cơ duyên!” Trưởng Lão Thanh Vân tuyên bố, ánh mắt quét qua một lượt những tu sĩ còn lại đang co cụm. Sắc thái của ông ta nghiêm nghị, công tâm, và ẩn chứa một trách nhiệm nặng nề.

Tiêu Hạo, nghe thấy lời tuyên bố này, không khỏi rụt cổ lại, đôi mắt láu lỉnh quét qua một lượt những người lính gác đang đứng thẳng tắp, tay cầm pháp khí, khí thế bức người. Hắn thì thầm, giọng nói vẫn còn chút lo lắng, nhưng đã bớt đi vẻ hoảng sợ: “Bọn họ nhanh thật, cứ như đã chuẩn bị từ trước vậy. Quả nhiên, những tông môn lớn này không thể xem thường. Nhưng nhìn xem, bộ dáng oai phong kia liệu có dẹp yên được lòng tham không? Ta thấy những ánh mắt kia vẫn còn lóe lên vẻ thèm khát.”

Lục Trường Sinh không đáp lời ngay. Đôi mắt đen láy của hắn vẫn trầm tư, quan sát từng động thái, từng biểu cảm trên gương mặt của những tu sĩ xung quanh. Hắn nhìn thấy sự sợ hãi, sự tuân thủ miễn cưỡng, nhưng cũng nhìn thấy cả những tia sáng tham lam chưa tắt hẳn trong đáy mắt của một vài người. Hắn cảm nhận được luồng linh khí hỗn tạp đang lưu chuyển trong không khí, nơi quyền lực và dục vọng vẫn còn âm ỉ. Hắn biết rõ, cái trật tự mà Trưởng Lão Thanh Vân vừa tuyên bố chỉ là một lớp vỏ bọc tạm thời, một chiếc lồng được dựng lên vội vã để kìm hãm bản tính hoang dã của con người.

Trong tâm trí Lục Trường Sinh, một luồng suy nghĩ lặng lẽ chảy trôi. "Trật tự được thiết lập bằng quyền lực và sự sợ hãi, không phải bằng đạo lý, sớm muộn cũng sẽ sụp đổ. Hỗn loạn vẫn luôn âm ỉ dưới vỏ bọc." Hắn hiểu rằng, con người, vốn dĩ là một sinh linh phức tạp, bị chi phối bởi vô vàn dục vọng. Khi có cơ hội, những dục vọng đó sẽ bùng nổ, phá tan mọi xiềng xích của "trật tự" bên ngoài. Tàn Pháp Cổ Đạo của hắn không dạy hắn cách chế ngự người khác, mà dạy hắn cách chế ngự chính bản thân, cách giữ vững đạo tâm trước mọi biến động của thế giới. Hắn cảm thấy một sự đối lập rõ rệt giữa con đường mà hắn đang đi và con đường mà những tông môn lớn đang cố gắng áp đặt. Một bên là sự tìm kiếm chân lý từ nội tâm, một bên là sự duy trì quyền lực từ bên ngoài.

Trưởng Lão Thanh Vân tiếp tục nói, giọng nói của ông mang theo một chút nặng nề: “Di Tích Thần Điện này ẩn chứa vô số cơ duyên, nhưng cũng có không ít hiểm nguy. Tà đạo đã trỗi dậy, và chúng ta cần phải đoàn kết để đối phó với chúng. Kẻ nào cố ý gây rối, sẽ bị trục xuất khỏi di tích, thậm chí bị xét xử theo môn quy!”

Nghe vậy, Tiêu Hạo lại thở phào nhẹ nhõm một tiếng. “Xem ra lần này có thể an toàn hơn một chút rồi. Ít nhất cũng không còn cảnh máu chảy thành sông vô cớ.”

Lục Trường Sinh chỉ khẽ lắc đầu, đôi mắt vẫn không rời khỏi những tu sĩ đang di chuyển. "An toàn chỉ là tương đối. Mối nguy hiểm không chỉ đến từ tà đạo, mà còn đến từ chính lòng người." Hắn nhận ra rằng, ngay cả trong số những người đang tuân thủ "trật tự" này, vẫn có những kẻ đang tính toán, tìm kiếm kẽ hở, chờ đợi thời cơ để bùng nổ. Cái gọi là "đoàn kết" chỉ là một sự liên minh tạm thời, được hình thành bởi áp lực và lợi ích chung, chứ không phải từ một sự đồng điệu trong đạo tâm.

Hắn cảm nhận được sự khác biệt giữa linh khí và tà khí đang hòa lẫn vào nhau trong Di Tích Thần Điện. Mặc dù các tông môn lớn đã trấn áp được Ma Sát Tiểu Đội Trưởng và Ma Binh, nhưng tà khí vẫn còn vương vãi, âm ỉ trong các ngóc ngách, như một lời nhắc nhở về một mối nguy hiểm lớn hơn đang chờ đợi. Những kẻ đứng đầu chính đạo có thể tạm thời thiết lập trật tự bên ngoài, nhưng họ không thể thanh tẩy hoàn toàn cái ô uế đang ăn sâu vào lòng di tích, hay sâu hơn nữa là vào lòng người.

Lục Trường Sinh khẽ nhắm mắt, cảm nhận từng luồng khí tức. Tàn Pháp Cổ Đạo của hắn vẫn vận chuyển, tĩnh lặng và vững vàng, như một hòn đá giữa dòng nước xiết. Hắn không bị cuốn vào sự hỗn loạn, cũng không bị mê hoặc bởi cái "trật tự" giả tạo này. Hắn chỉ lặng lẽ quan sát, ghi nhớ, và chiêm nghiệm. Con đường của hắn, không phải là con đường của quyền lực hay sự kiểm soát, mà là con đường của sự thấu hiểu và vững vàng nội tâm.

Khi Trưởng Lão Thanh Vân kết thúc bài phát biểu, các tu sĩ bắt đầu tản ra, dưới sự giám sát chặt chẽ của lính gác. Họ vẫn tiếp tục tìm kiếm cơ duyên, nhưng giờ đây, hành động của họ đã thận trọng hơn, lén lút hơn. Tiếng xì xào bàn tán giảm dần, nhường chỗ cho tiếng bước chân nhẹ nhàng và tiếng pháp khí va chạm khe khẽ. Bầu không khí trong đại sảnh, tuy đã bớt đi vẻ hỗn loạn, nhưng lại tăng thêm sự căng thẳng ngầm, như một sợi dây đàn bị kéo căng quá mức, chỉ chờ một tác động nhỏ là có thể đứt rời.

Lục Trường Sinh mở mắt, ánh mắt hắn lại hướng về phía góc khuất mà luồng năng lượng tinh khiết kia phát ra. Hắn biết, trong khi số đông đang bị cuốn vào cuộc chơi quyền lực và sự tranh giành bề ngoài, thì chân lý và cơ duyên thực sự thường ẩn mình ở những nơi không ai ngờ tới, chờ đợi những kẻ hữu duyên có đủ sự tĩnh lặng và kiên nhẫn để khám phá. Hắn khẽ thở dài, trong lòng không khỏi cảm thấy một sự mệt mỏi nhẹ nhàng trước những cảnh tượng luôn lặp lại của thế gian.

***

Trong khi đại sảnh Di Tích Thần Điện vẫn còn vang vọng tiếng bước chân tuần tra và những lời nhắc nhở nghiêm khắc của các tông môn lớn, Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo đã khéo léo rời đi, men theo những hành lang ít người lui tới, tránh xa sự chú ý. Họ di chuyển sâu hơn vào lòng di tích, nơi ánh sáng ban ngày khó mà chạm tới, chỉ còn lại những khe hở nhỏ hẹp trên trần đá cho phép vài tia sáng mờ ảo len lỏi, tạo nên những vệt sáng leo lét trên nền đá ẩm ướt. Mùi rêu phong cổ kính, đất mục và đá cũ càng trở nên đậm đặc, hòa quyện với chút hương kim loại gỉ sét còn vương vấn.

Họ nép mình trong một bóng tối, quan sát một góc hành lang. Nơi đây, những cột trụ đá đã đổ nát, những bức tường bị thời gian bào mòn, và những phù văn cổ xưa đã phai mờ. Tiếng gió hú vẫn luồn lách qua các khe nứt, tạo nên những âm thanh ghê rợn, nhưng không còn là tiếng gào thét của linh hồn mà chỉ là tiếng thở dài của di tích.

Bỗng nhiên, một tiếng động nhỏ thu hút sự chú ý của Lục Trường Sinh. Từ phía cuối hành lang, hai bóng người đang tranh giành kịch liệt. Đó là hai tán tu, ăn mặc giản dị, tay cầm kiếm, khí chất lạnh lùng và ánh mắt đầy vẻ tham lam. Họ đang giằng co một mảnh ngọc bội đã vỡ nát, chỉ còn lại một góc nhỏ nhưng vẫn ánh lên những tia sáng mờ ảo. Mảnh ngọc bội có lẽ đã rơi ra từ một pháp khí nào đó, giá trị thực sự không cao, nhưng trong mắt những kẻ đang khát khao cơ duyên, nó lại trở thành một vật báu đáng để liều mạng.

“Ngươi dám cướp của ta!” Một tán tu gầm lên, vung kiếm chém tới.

“Hừ! Vật vô chủ, kẻ nào có năng lực thì sở hữu!” Tên còn lại cũng không kém cạnh, pháp khí trong tay phát ra ánh sáng yếu ớt, chống đỡ.

Cuộc ẩu đả diễn ra chớp nhoáng, không hề có sự kiềm chế. Lòng tham đã hoàn toàn chiếm lấy lý trí của họ. Tiếng kiếm va chạm chát chúa, tiếng rên rỉ đau đớn vang lên trong hành lang tĩnh mịch. Chỉ trong chốc lát, một tên đã ngã xuống, máu tươi bắn tung tóe, nhuộm đỏ nền đá cũ. Kẻ còn lại, ánh mắt đầy vẻ hung hãn, định nhặt lấy mảnh ngọc bội vỡ nát.

Tiêu Hạo, chứng kiến cảnh tượng tàn nhẫn này, không khỏi run rẩy. Hắn nắm chặt tay áo Lục Trường Sinh, giọng nói nghẹn lại trong cổ họng: “Thật tàn nhẫn! Chỉ vì một mảnh ngọc vỡ... Cái trật tự mà Trưởng Lão Thanh Vân nói đâu rồi?”

Lục Trường Sinh khẽ lắc đầu, ánh mắt trầm tĩnh nhưng sâu thẳm như hồ nước không đáy. Hắn đã dự liệu được điều này. Cái gọi là trật tự chỉ có thể kìm hãm hành động bề ngoài, chứ không thể thanh tẩy lòng tham đang ẩn sâu trong mỗi tu sĩ. Hắn chậm rãi nói, giọng điệu mang đầy tính chiêm nghiệm: “Khi lòng tham trỗi dậy, mọi lý lẽ đều trở nên vô nghĩa. Trật tự này chỉ là một chiếc lồng tạm bợ, không thể giam cầm bản tính của con người.”

Vừa dứt lời, một tiếng quát lạnh lùng vang lên, cắt đứt sự yên tĩnh của hành lang: “Kẻ nào dám gây rối trong di tích!”

Từ một ngã rẽ, ba bóng người nhanh chóng xuất hiện. Họ mặc đạo bào màu xanh lam, trên ngực thêu hình mây trắng, chính là Giám Sát Sứ của Thanh Vân Môn. Khuôn mặt của họ nghiêm nghị, không chút biểu cảm, tay cầm pháp khí, khí thế bức người. Một trong số họ, dường như là đội trưởng, cầm một lệnh bài phát ra ánh sáng nhàn nhạt.

“Kẻ nào không tuân thủ quy tắc, kết cục sẽ như thế này!” Giám Sát Sứ lạnh lùng tuyên bố, không hề hỏi han hay điều tra. Pháp khí trong tay hắn vung lên, một luồng kiếm khí sắc bén xé tan không khí, trực tiếp xuyên thủng thân thể của tán tu vừa giành được mảnh ngọc bội. Tên tán tu đó thậm chí còn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, đã ngã gục xuống, đôi mắt vẫn còn mở to, đầy vẻ kinh hoàng và tiếc nuối. Mảnh ngọc bội vỡ nát rơi xuống bên cạnh hắn, nhuộm thêm một vệt máu đỏ tươi.

Ba vị Giám Sứ không dừng lại, họ nhanh chóng kiểm tra hai thi thể, sau đó lạnh lùng thu dọn pháp khí. Không một lời thừa thãi, không một chút thương xót. Đối với họ, đây chỉ là những kẻ vi phạm quy định, xứng đáng nhận cái chết.

Tiêu Hạo chứng kiến cảnh tượng này, cả người run lên bần bật. Hắn đã từng chứng kiến cảnh chém giết, nhưng cách xử lý lạnh lùng và tàn nhẫn của các Giám Sát Sứ này lại khiến hắn cảm thấy một nỗi sợ hãi khác. Đó là nỗi sợ hãi trước quyền lực tuyệt đối và sự vô cảm. Hắn ta thì thầm, giọng nói đầy vẻ thất vọng: “Quy tắc của Tiên Môn, thật... thật đáng sợ. Họ không hề do dự.”

Lục Trường Sinh vẫn im lặng. Ánh mắt hắn không chỉ nhìn vào cảnh tượng trước mắt, mà còn xuyên thấu qua nó, nhìn vào bản chất của quyền lực và sự thống trị. "Quy tắc của Tiên Môn, không thể phá vỡ!" Câu nói ấy vang vọng trong tâm trí hắn. Hắn hiểu rằng, để duy trì cái gọi là "trật tự" trong một nơi hỗn loạn như Di Tích Thần Điện, những tông môn lớn buộc phải dùng đến biện pháp mạnh mẽ nhất. Nhưng liệu cái trật tự được tạo ra từ sự sợ hãi và máu me ấy có thực sự bền vững? Liệu nó có thể thay đổi bản chất tham lam đã ăn sâu vào xương tủy của giới tu hành?

Trong tâm trí hắn, hình ảnh của Tàn Pháp Cổ Đạo lại hiện lên. Con đường của hắn không dựa vào quyền lực bên ngoài, không dựa vào sự áp đặt. Nó dựa vào sự thấu hiểu chính mình, sự vững vàng của đạo tâm. Hắn tin rằng, chỉ khi tu sĩ tìm thấy chân lý từ bên trong, khi họ hiểu rõ bản chất của sinh linh và tu hành, thì một trật tự thực sự, bền vững mới có thể hình thành. Còn cái trật tự hiện tại, dù có thể dẹp yên được một phần hỗn loạn, nhưng vẫn chỉ là một lớp băng mỏng manh phủ lên một dòng sông đang chảy xiết dưới lòng.

Sau khi xử lý xong xuôi, ba Giám Sát Sứ tiếp tục tuần tra, để lại hai thi thể lạnh lẽo và một vũng máu đang dần khô. Mùi máu tươi lại thoang thoảng trong không khí, như một lời cảnh báo cho những kẻ khác. Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo chờ đợi cho đến khi họ đi khuất, sau đó mới cẩn trọng tiếp tục di chuyển. Lục Trường Sinh không hề có ý định can thiệp, bởi hắn hiểu rằng, đây là một phần của cái "đại thế" đang diễn ra, và mỗi cá nhân phải tự chịu trách nhiệm cho lựa chọn của mình. Con đường của hắn không phải là con đường của cứu rỗi, mà là con đường của sự chiêm nghiệm và giữ vững bản tâm. Hắn biết, khả năng độc đáo của Tàn Pháp Cổ Đạo trong việc cảm nhận và thấu hiểu những điều mà người khác không thể sẽ là lợi thế lớn của hắn trong Di Tích Thần Điện này. Việc hắn không bị cuốn vào sự tham lam sẽ giúp hắn tìm thấy những giá trị thực sự, khác biệt với số đông.

***

Lục Trường Sinh không để Tiêu Hạo chìm đắm quá lâu trong nỗi sợ hãi và thất vọng. Hắn khẽ khàng vỗ vai bạn đồng hành, ánh mắt ra hiệu đi sâu hơn nữa vào di tích. Dựa vào cảm nhận tinh tế của Tàn Pháp Cổ Đạo, Lục Trường Sinh dẫn Tiêu Hạo luồn lách qua những hành lang đổ nát, những căn phòng bị lãng quên, tránh xa những con đường chính và các điểm tuần tra của tông môn lớn.

Càng đi sâu, không khí càng trở nên khác biệt. Tiếng gió hú dần xa, nhường chỗ cho một sự tĩnh mịch gần như tuyệt đối. Mùi đá cũ và rêu phong vẫn còn đó, nhưng không còn nặng nề hay ẩm ướt như trước. Thay vào đó, một mùi hương trầm dịu nhẹ, thoang thoảng hương thảo mộc cổ xưa bắt đầu lan tỏa, thanh lọc không khí. Linh khí ở đây không còn hỗn loạn, mà trở nên tinh khiết đến lạ thường, như được gạn lọc qua hàng ngàn năm. Nó ấm áp, dễ chịu, khác hẳn với linh khí khô cằn hay bị nhiễm tà khí ở các khu vực khác.

Ánh sáng cũng không còn là những vệt nắng yếu ớt hay bóng tối dày đặc. Thay vào đó, những viên đá phát quang màu xanh nhạt hoặc những cây nấm linh chi hiếm thấy mọc trên vách đá tỏa ra ánh sáng huyền ảo, yếu ớt nhưng đủ để soi rõ con đường. Những ánh sáng này tạo nên một khung cảnh kỳ ảo, như lạc vào một thế giới khác, tách biệt hoàn toàn với sự hỗn loạn bên ngoài.

“Nơi này... thật khó tin,” Tiêu Hạo thì thầm, giọng nói đầy vẻ kinh ngạc. Đôi mắt hắn mở to, quét một lượt khung cảnh xung quanh. “Không ai phát hiện ra sao? Linh khí ở đây... thật sự tinh khiết.” Hắn đưa tay ra, cảm nhận luồng linh khí ấm áp đang bao bọc lấy mình.

Lục Trường Sinh không nói gì, chỉ khẽ gật đầu. Bước chân hắn vẫn vững vàng, mỗi bước đi đều mang theo sự điềm tĩnh và chắc chắn. Hắn cảm nhận được luồng năng lượng kỳ lạ mà hắn đã phát hiện từ sớm. Giờ đây, nó không còn yếu ớt hay ẩn mình nữa, mà trở nên mạnh mẽ, rõ rệt, như một dòng suối ngầm đang tuôn chảy, dẫn dắt hắn. Luồng năng lượng này không mang theo sự hung bạo hay sức mạnh áp đảo, mà là một sự tĩnh lặng, thuần khiết đến tận cùng, như tinh hoa của đất trời đã được chưng cất qua vô số kỷ nguyên.

“Những kẻ tìm kiếm ngoại vật sẽ không bao giờ nhìn thấy chân lý,” Lục Trường Sinh chậm rãi nói, giọng điệu trầm lắng, mang đầy tính chiêm nghiệm. Hắn đưa tay chạm nhẹ vào một phiến đá cổ kính trên vách tường, nơi những phù văn đã phai mờ nhưng vẫn còn ẩn chứa sức mạnh thần bí. “Luồng khí tức này... nó không phải là bảo vật thông thường, mà là một thứ gì đó sâu xa hơn. Nó không phải là thứ có thể tranh đoạt bằng sức mạnh hay mưu kế.”

Hắn hiểu rằng, cái luồng năng lượng tinh khiết này không phải là một viên linh thạch hiếm có, cũng không phải là một công pháp kinh thiên động địa. Nó là một phần của Di Tích Thần Điện, một bản nguyên của sự tồn tại, một dấu vết của đạo lý cổ xưa mà những người tu hành hiện đại đã lãng quên trong cuộc chạy đua theo sức mạnh và tốc độ. Chỉ có Tàn Pháp Cổ Đạo, với sự chú trọng vào đạo tâm và sự thấu hiểu bản nguyên, mới có thể cảm nhận và tiếp cận được nó.

Càng đi sâu, luồng năng lượng càng trở nên mãnh liệt. Nó không hề gây áp lực hay khó chịu, mà ngược lại, mang lại một cảm giác an nhiên, thư thái, như thể đang được trở về với cội nguồn. Lục Trường Sinh cảm thấy đạo tâm của mình càng thêm vững chắc, mỗi tế bào trong cơ thể đều được thanh tẩy và nuôi dưỡng bởi luồng linh khí thuần khiết. Tiêu Hạo, dù không có Tàn Pháp Cổ Đạo, nhưng cũng cảm nhận được sự khác biệt rõ rệt. Nỗi sợ hãi và lo lắng của hắn dần tan biến, thay vào đó là sự tò mò và một cảm giác bình yên đến lạ.

Cuối cùng, sau khi đi qua một hành lang hẹp và tối tăm, họ bất ngờ dừng lại trước một cảnh tượng hùng vĩ. Đó là một cánh cửa đá khổng lồ, sừng sững chắn ngang đường đi. Cánh cửa được làm từ một loại đá không rõ tên, màu sắc xám tro, nhưng lại phủ đầy rêu phong xanh mướt và những phù văn cổ xưa, phức tạp đến mức không thể nào nhận biết được ý nghĩa. Mỗi đường nét phù văn đều ẩn chứa một vẻ đẹp kỳ bí và một sức mạnh đã bị phong ấn qua hàng ngàn năm.

Cánh cửa đá không hề có dấu hiệu bị phá hoại hay khai thác. Không có vết chém, không có vết cậy phá, không có dấu vết của bất kỳ pháp trận nào được kích hoạt từ bên ngoài. Nó đứng đó, như thể đã chờ đợi người hữu duyên từ vô số kiếp. Luồng năng lượng tinh khiết mà Lục Trường Sinh theo dấu đã phát ra mạnh mẽ nhất từ chính cánh cửa này, và từ phía sau nó.

Tiêu Hạo ngẩng đầu nhìn lên cánh cửa, đôi mắt ánh lên vẻ kinh ngạc tột độ. “Một cánh cửa... không ai phát hiện sao? Nó... nó có phải là lối vào của một bí cảnh không?” Hắn thì thầm, giọng nói đầy vẻ kính sợ.

Lục Trường Sinh không trả lời trực tiếp. Hắn bước đến gần cánh cửa, đưa tay chạm nhẹ vào một phù văn cổ xưa. Cảm giác lạnh lẽo của đá lan tỏa qua đầu ngón tay, nhưng đồng thời, một luồng ấm áp từ luồng năng lượng tinh khiết lại truyền ngược vào cơ thể hắn. Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận từng dòng khí tức, từng rung động của cánh cửa.

“Những kẻ tìm kiếm ngoại vật sẽ không bao giờ nhìn thấy chân lý,” Lục Trường Sinh lại lặp lại câu nói của mình, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng đầy sức nặng. “Luồng khí tức này... nó không phải là bảo vật thông thường, mà là một thứ gì đó sâu xa hơn. Nó không chờ đợi kẻ mạnh mẽ nhất, mà chờ đợi kẻ hữu duyên, kẻ có đạo tâm thuần khiết nhất.” Hắn biết, cánh cửa này không đơn thuần là một cánh cổng dẫn đến kho báu. Nó là cánh cổng dẫn đến một phần của chân lý, một phần của đại đạo đã bị lãng quên. Khả năng độc đáo của Tàn Pháp Cổ Đạo đã giúp hắn cảm nhận được điều này, điều mà những tu sĩ khác, dù cường đại đến đâu, cũng sẽ bỏ qua vì sự chạy theo danh lợi và sức mạnh hư ảo.

Lục Trường Sinh đứng đó, trầm tư trước cánh cửa đá cổ xưa, như thể đang đối thoại với chính bản thân và với cả ngàn năm lịch sử đã được phong ấn. Hắn biết rằng, đằng sau cánh cửa này, có thể là một cơ duyên vĩ đại, hoặc một hiểm nguy tiềm tàng. Nhưng dù là gì đi chăng nữa, hắn đều sẵn sàng đối mặt. Con đường của hắn, dù chậm rãi, nhưng luôn hướng về phía chân lý, và cánh cửa này, chính là bước tiếp theo trên hành trình ấy. Luồng năng lượng kỳ lạ dẫn Lục Trường Sinh đến cánh cửa đá cổ xưa, báo hiệu về một cơ duyên hoặc bí mật quan trọng hơn nhiều so với những gì các tu sĩ khác đang tranh giành. Khả năng cảm nhận độc đáo của Lục Trường Sinh (nhờ Tàn Pháp Cổ Đạo) sẽ giúp hắn khám phá những điều mà người khác bỏ qua, đặt nền móng cho những phát hiện lớn hơn về Di Tích Thần Điện và các âm mưu tà đạo. Đây chính là giá trị thực sự mà hắn tìm kiếm, khác biệt hoàn toàn với số đông đang chạy theo những giá trị bề ngoài.

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free