Cửu thiên linh giới - Chương 167: Quan Sát Hỗn Loạn: Đạo Tâm Phân Biệt
Tiếng gầm gừ khàn đục của Ma Binh kia tựa như lưỡi dao sắc lạnh cứa vào màng nhĩ, khiến Tiêu Hạo giật mình, thân thể càng co rụt lại, dán chặt vào vách đá lạnh lẽo. Hắn cảm thấy từng thớ thịt trên người như đông cứng, và hơi thở cũng trở nên gấp gáp, nông cạn. Đôi mắt đỏ ngầu của con Ma Binh, một khoảng khắc trước còn dán chặt vào Lục Trường Sinh, giờ đây lại chuyển hướng về phía đám thi thể vừa bị nó tàn sát, như thể chợt nhận ra con mồi trước mắt đã không còn giá trị. Nó khẽ lắc đầu, những mảnh giáp sắt gỉ sét va vào nhau tạo ra âm thanh ken két chói tai, rồi lại tiếp tục bước đi một cách nặng nề, hòa vào bóng đêm u ám của hành lang. Sự chú ý của nó đã bị phân tán bởi những tiếng la hét, tiếng va chạm pháp khí từ xa vọng lại, nơi những tu sĩ khác đang tiếp tục cuộc tranh đoạt sinh tử.
Lục Trường Sinh khẽ thở ra một hơi, vô thanh vô tức. Hắn không hề nới lỏng sự cảnh giác, bởi trong Di Tích Thần Điện này, mỗi một hơi thở cũng có thể mang theo hiểm họa. Tàn Pháp Cổ Đạo vẫn vận chuyển chậm rãi trong cơ thể hắn, tựa hồ một dòng nước suối mát lành chảy qua những khe đá gồ ghề, làm dịu đi sự căng thẳng tột độ của linh khí hỗn loạn xung quanh. Hắn vẫn đứng đó, bất động như một tảng đá, đôi mắt đen láy lướt qua khoảng không gian vừa được càn quét bởi lũ Ma Binh. Những gì còn lại chỉ là máu tanh, nội tạng vương vãi, và những mảnh pháp khí vỡ vụn. Mùi máu tươi nồng nặc hòa lẫn với mùi đất ẩm, rêu phong và tử khí, tạo nên một thứ hỗn tạp khiến dạ dày Tiêu Hạo phải cuộn lên từng đợt.
Dưới ánh sáng lờ mờ xuyên qua những khe hở trên trần đá, những cột trụ đổ nát hiện ra như những bộ xương khổng lồ của một sinh vật đã chết. Từng phiến đá được chạm khắc tinh xảo, giờ đây phủ đầy bụi thời gian và rêu xanh, một vài chỗ bị tạc ra những vết sẹo sâu hoắm do pháp khí hoặc do chính sự bào mòn của thời gian. Tiếng gió hú xuyên qua những lỗ hổng, tạo ra âm thanh ai oán như hàng vạn linh hồn đang than khóc. Thỉnh thoảng, tiếng chim đêm ré lên một cách thê lương từ những ngóc ngách tối tăm, càng làm tăng thêm vẻ hoang tàn, u tịch của nơi này. Bầu không khí nơi đây luôn đặc quánh một sự u ám, nặng nề, phảng phất linh khí yếu ớt đã cạn kiệt, nhưng đồng thời lại ẩn chứa một sự linh thiêng cổ xưa, bị giấu kín dưới lớp màn đổ nát và chết chóc.
Tiêu Hạo, sau khi con Ma Binh đi khuất, mới dám ngẩng đầu lên, gương mặt trắng bệch vì sợ hãi. Hắn nhìn Lục Trường Sinh, giọng thì thầm run rẩy, như sợ rằng một tiếng nói lớn hơn sẽ gọi hồn đám tà tu trở lại.
“Trường Sinh, nơi này... thực sự quá đáng sợ. Chúng ta có nên rời đi không? Cơ duyên này có đáng để liều mạng như vậy?” Hắn siết chặt pháp khí phòng thân trong tay, cảm thấy từng khớp xương đều đang run lên bần bật. Cảnh tượng tàn sát vừa rồi đã vượt quá sức chịu đựng của một tu sĩ bình thường như hắn.
Lục Trường Sinh không trả lời ngay. Ánh mắt hắn vẫn dán chặt vào khoảng không trước mặt, như thể đang nhìn xuyên thấu qua những bức tường đổ nát, xuyên qua bóng đêm dày đặc để thấy rõ bản chất của vạn vật.
“Cơ duyên là cái gì? Sinh mạng là cái gì? Ngươi nhìn xem, bọn họ đang tranh đoạt cái gì... và đánh đổi cái gì.” Giọng hắn trầm tĩnh, không một chút gợn sóng, nhưng lại mang theo một sức nặng khó tả, như một triết lý cổ xưa vừa được thốt ra. Hắn không nói về những bảo vật, những công pháp đang bị tranh giành. Hắn nói về chính cái bản chất của sự truy cầu, về cái giá phải trả cho sự tham lam.
Tiêu Hạo khẽ nuốt nước bọt, quay đầu nhìn theo ánh mắt của Lục Trường Sinh. Hắn thấy những cái xác nằm la liệt, thấy những mảnh vỡ của mộng tưởng và sự sống. Hắn thấy những tu sĩ khác, ẩn mình trong bóng tối, đang nín thở chờ đợi cơ hội để lao ra cướp đoạt, hoặc để trốn thoát. Hắn thấy sự tuyệt vọng và điên cuồng in hằn trong từng ánh mắt, trong từng cử chỉ.
“Nhưng họ đều muốn mạnh hơn, muốn đạt được trường sinh... chẳng phải chúng ta cũng vậy sao?” Tiêu Hạo vẫn không hiểu, hoặc không dám hiểu. Bản năng sinh tồn, bản năng truy cầu sức mạnh đã ăn sâu vào cốt tủy của mỗi tu sĩ.
Lục Trường Sinh khẽ nhắm mắt, linh khí Tàn Pháp Cổ Đạo lưu chuyển trong cơ thể hắn càng nhanh hơn một chút, không phải để gia tăng tu vi, mà để cảm nhận và phân tích sâu sắc hơn tâm lý của những tu sĩ xung quanh. Hắn cảm nhận được sự hỗn loạn trong linh khí, nhưng sâu hơn nữa, hắn cảm nhận được sự hỗn loạn trong tâm trí của những con người này. Họ giống như những con thiêu thân, bất chấp tất cả để lao vào ngọn lửa của "cơ duyên", mà không hay biết rằng ngọn lửa ấy có thể thiêu rụi cả sinh mạng và đạo tâm của họ. Hắn không khỏi suy ngẫm, liệu con đường mà đa số tu sĩ đang đi có thực sự là con đường chính đạo? Hay chỉ là một vòng lẩn quẩn của tham, sân, si?
Tiêu Hạo vẫn co mình lại, ôm chặt pháp khí phòng thân, đôi mắt láu lỉnh của hắn giờ đây chỉ còn lại sự hoang mang và sợ hãi. Hắn không hiểu được những suy nghĩ sâu xa của Lục Trường Sinh, hắn chỉ biết rằng hắn đang rất sợ. Sợ chết, sợ tàn phế, sợ bị nhấn chìm trong cái biển người điên cuồng này. Hắn tin vào Lục Trường Sinh, tin vào sự điềm tĩnh và bản lĩnh của hắn, nhưng sự tin tưởng đó vẫn không đủ để xua tan đi nỗi kinh hoàng mà hắn vừa chứng kiến. Mùi máu tanh và tử khí vẫn lẩn quẩn trong không khí, như một lời nhắc nhở tàn nhẫn về bản chất thực sự của Di Tích Thần Điện này.
Lục Trường Sinh mở mắt. Ánh mắt hắn giờ đây không còn vẻ trầm tư, mà là một sự tĩnh tại đến lạ thường, như mặt hồ không gợn sóng sau cơn bão. Hắn đã thấy đủ. Thấy đủ sự điên cuồng của những kẻ mù quáng chạy theo ảo ảnh của "cơ duyên". Thấy đủ sự tham lam đang biến những tu sĩ từng có chút chính niệm trở thành những dã thú khát máu. Thấy đủ sự yếu đuối của những đạo tâm không vững, dễ dàng bị dục vọng cuốn đi. Hắn nhận ra sự khác biệt cốt lõi trong con đường tu hành của mình so với số đông, không phải là sự chối bỏ cơ duyên, mà là cách tiếp cận với nó, cách đối diện với dục vọng và bản ngã.
Hắn khẽ lắc đầu, một cử chỉ nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa bao nhiêu suy tư.
“Họ truy cầu sức mạnh, truy cầu trường sinh... nhưng lại quên mất bản thân là ai. Đạo của họ là ngoại đạo, đạo của ta là nội đạo.” Lời hắn thốt ra nhỏ nhẹ, nhưng vang vọng trong không gian u ám, tựa như một lời tuyên ngôn, một sự khẳng định vững chắc cho con đường mà hắn đã chọn. Ngoại đạo là chạy theo ngoại vật, là dựa dẫm vào linh khí, vào bảo vật, vào công pháp để tăng cường tu vi. Nội đạo là quay về bên trong, là vun đắp đạo tâm, là thấu hiểu bản thân, là tìm kiếm chân lý từ cội nguồn của chính mình.
Tiêu Hạo ngẩng đầu, ánh mắt hoang mang. Hắn chưa từng nghe ai nói về "nội đạo" và "ngoại đạo" theo cách này. Trong thế giới tu hành mà hắn biết, mạnh yếu là bản chất, tu vi là tất cả, và cơ duyên là con đường nhanh nhất để đạt được chúng.
“Trường Sinh, ngươi đang nghĩ gì vậy? Ngươi thấy gì mà ta không thấy?” Tiêu Hạo không giấu được sự tò mò pha lẫn sợ hãi. Hắn luôn biết Lục Trường Sinh khác biệt, nhưng chưa bao giờ sự khác biệt ấy lại rõ ràng và sâu sắc đến thế.
Lục Trường Sinh quay đầu, ánh mắt tĩnh lặng như nước mùa thu nhìn thẳng vào Tiêu Hạo.
“Ta thấy sự khác biệt. Cơ duyên không phải là thứ có thể tranh đoạt bằng bạo lực. Đạo không phải là con đường vội vã để đạt được thứ gì đó. Nó là quá trình, là sự tự nhận thức.” Hắn nói, mỗi từ đều chậm rãi, rõ ràng, như thể đang khắc sâu vào tâm trí Tiêu Hạo, và cả vào chính mình. Hắn cảm nhận được sự mong manh của những tu sĩ này khi họ dựa dẫm quá nhiều vào ngoại vật và tốc độ, bỏ quên sự vun đắp đạo tâm, bỏ quên chính cái bản ngã của mình. Họ vội vã, vì sợ rằng nếu chậm lại, họ sẽ bị bỏ lại phía sau. Họ tham lam, vì tin rằng càng có nhiều, họ sẽ càng mạnh. Nhưng họ không biết, sự vội vã và tham lam ấy chính là gông cùm trói buộc họ, biến họ thành nô lệ của dục vọng, chứ không phải là chủ nhân của đạo pháp.
Tiêu Hạo dường như đã lờ mờ hiểu ra điều gì đó, nhưng vẫn còn rất mơ hồ. Hắn vẫn bị ám ảnh bởi những hình ảnh kinh hoàng vừa rồi.
“Vậy chúng ta... không tranh giành sao?” Hắn hỏi, giọng có chút ngập ngừng, xen lẫn một tia hy vọng. Hắn không muốn phải lao vào cuộc chiến tàn khốc đó, nhưng cũng không muốn bỏ lỡ cơ duyên.
Lục Trường Sinh khẽ nhếch môi, một nụ cười nhạt không rõ ý vị, nhưng ánh mắt kiên định.
“Không tranh giành những thứ phù phiếm. Nhưng cũng không bỏ qua những gì chân chính. Chân chính cơ duyên, thường ẩn mình trong sự tĩnh lặng, không phải trong hỗn loạn.” Hắn nói, rồi quay đầu nhìn về phía sâu hơn của Di Tích Thần Điện, nơi bóng tối vẫn còn đặc quánh, nhưng đã bắt đầu có những vệt sáng yếu ớt của bình minh len lỏi vào.
Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể hắn vận chuyển sâu sắc hơn, không chỉ để quan sát mà còn để ổn định tâm cảnh của chính mình trước sự hỗn loạn của thế gian. Hắn cảm thấy mình như một con thuyền nhỏ giữa biển cả bão tố, nhưng con thuyền ấy lại có một mỏ neo vững chắc, đó chính là đạo tâm của hắn. Hắn không bị cuốn theo những con sóng dữ dội của dục vọng, không bị chìm sâu vào vực thẳm của sự điên cuồng. Hắn chỉ lặng lẽ quan sát, lặng lẽ cảm nhận, và lặng lẽ tìm kiếm con đường của riêng mình. Tiêu Hạo im lặng, cố gắng thấu hiểu lời của Lục Trường Sinh. Hắn vẫn sợ hãi, nhưng nỗi sợ hãi đó giờ đây đã xen lẫn một tia suy tư. Hắn bắt đầu tự hỏi, liệu có phải hắn cũng đã từng chạy theo "ngoại đạo" mà không hề hay biết? Liệu có phải cái "cơ duyên" mà hắn hằng khao khát cũng chỉ là một thứ phù phiếm?
Thời gian cứ thế trôi đi, chậm rãi nhưng không ngừng nghỉ. Bình minh đã thực sự đến, nhưng ánh sáng của nó vẫn yếu ớt, chỉ đủ để xua đi một phần bóng tối, chứ không thể xua đi vẻ u ám và lạnh lẽo của Di Tích Thần Điện. Những tia nắng đầu tiên xuyên qua các khe hở trên trần đá, vẽ nên những vệt sáng dài, mờ ảo trên nền đất ẩm ướt. Chúng chiếu rọi lên những bức tường đá phủ rêu phong, lên những pho tượng thần bị sứt mẻ, và cả lên những vũng máu đã khô đặc. Tiếng gió hú vẫn còn đó, nhưng đã bớt ai oán hơn, nhường chỗ cho tiếng côn trùng kêu rả rích từ những ngóc ngách tối tăm. Mùi kim loại gỉ sét, mùi đá cũ và mùi máu tươi vẫn lẩn quẩn trong không khí, như một lời nhắc nhở về những gì đã và đang diễn ra.
Trong lúc Tàn Pháp Cổ Đạo vận chuyển, Lục Trư��ng Sinh cảm nhận được một luồng năng lượng kỳ lạ. Nó không phải là linh khí hỗn loạn đang cuồn cuộn khắp nơi, cũng không phải là tà khí âm u mà đám Ma Binh mang đến. Đó là một luồng năng lượng tĩnh lặng, tinh khiết đến lạ thường, như một viên ngọc quý bị vùi sâu dưới lớp bụi thời gian, không ai hay biết. Luồng năng lượng này không hề mạnh mẽ hay dữ dội, nó chỉ nhẹ nhàng tỏa ra, hòa lẫn vào không khí, nhưng lại mang theo một sức hấp dẫn khó cưỡng đối với Lục Trường Sinh. Nó dường như không thuộc về thế giới này, hay ít nhất là không thuộc về cái thế giới hỗn loạn, đầy tham lam và dục vọng đang diễn ra trước mắt hắn.
Hắn lặng lẽ theo dõi luồng năng lượng ấy. Nó không đến từ những bảo vật lấp lánh mà các tu sĩ đang điên cuồng tranh giành, cũng không đến từ những khu vực có linh khí dồi dào. Nó phát ra từ một điểm hoàn toàn không được ai chú ý, một góc khuất bị lãng quên trong một hành lang nhỏ hẹp, nơi những tảng đá đổ nát chồng chất lên nhau, tạo thành một đống hoang tàn không ai buồn ngó tới. Có lẽ đó là một phiến đá cổ xưa, một vết nứt trên tường, hoặc một mảnh vỡ của một pháp khí nào đó đã từng tồn tại từ ngàn xưa. Bằng nhãn lực của Tàn Pháp Cổ Đạo, Lục Trường Sinh có thể nhìn thấy, xuyên qua lớp bụi mờ và đổ nát, có một thứ gì đó đang tỏa ra thứ năng lượng tinh khiết ấy.
Hắn không vội vã. Không có một chút dục vọng nào thúc đẩy hắn lao đến để chiếm đoạt. Hắn chỉ lặng lẽ ghi nhớ vị trí và bản chất của luồng năng lượng đó, biết rằng đây mới chính là 'cơ duyên' mà hắn muốn tìm hiểu. Một cơ duyên không cần tranh đoạt, không cần đổ máu, một cơ duyên ẩn mình trong sự tĩnh lặng, chờ đợi kẻ hữu duyên đến khám phá. Sự tĩnh lặng của luồng năng lượng ấy đối lập hoàn toàn với sự hỗn loạn và điên cuồng của những gì đang diễn ra trong Di Tích Thần Điện, và điều đó càng khẳng định thêm niềm tin của Lục Trường Sinh vào con đường tu hành của chính mình. Luồng năng lượng kỳ lạ mà Lục Trường Sinh cảm nhận được sẽ là chìa khóa mở ra một khu vực bí mật, một cơ duyên chân chính, hoặc một mối nguy hiểm lớn hơn nhiều so với những gì đã thấy. Hắn biết, khả năng độc đáo của Tàn Pháp Cổ Đạo trong việc cảm nhận và thấu hiểu những điều mà người khác không thể sẽ là lợi thế lớn của hắn trong Di Tích Thần Điện này. Việc hắn không bị cuốn vào sự tham lam sẽ giúp hắn tìm thấy những giá trị thực sự, khác biệt với số đông.
Tiêu Hạo, bị cuốn hút bởi sự tập trung lạ thường của Lục Trường Sinh, không khỏi tò mò nhìn theo ánh mắt của hắn. Hắn không nhìn thấy gì đặc biệt, chỉ là những tảng đá đổ nát và bóng tối. Nhưng hắn biết, Lục Trường Sinh không bao giờ nhìn lung tung.
“Trường Sinh, ngươi... có phát hiện gì sao?” Tiêu Hạo thì thầm, giọng nói vẫn còn chút run rẩy nhưng đã bớt sợ hãi hơn trước.
Lục Trường Sinh khẽ gật đầu, ánh mắt vẫn dán chặt vào điểm vô định kia.
“Một chút. Nhưng không phải thứ mà số đông đang tìm kiếm.” Hắn nói. Không phải là bảo vật hào nhoáng, không phải là công pháp kinh thiên, mà là một thứ gì đó sâu xa hơn, tinh khiết hơn, một thứ mà chỉ những đạo tâm tĩnh lặng mới có thể cảm nhận và tiếp cận. Hắn không hành động ngay lập tức, mà chỉ quan sát và ghi nhớ, để luồng năng lượng ấy tự nhiên dẫn lối cho hắn, khi thời cơ thực sự đến. Con đường của hắn, dù chậm rãi, nhưng luôn hướng về phía chân lý.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.