Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 166: Thâm Nhập Thần Điện: Huyết Tinh Chi Thập

Màn đêm dần buông xuống trên Di Tích Thần Điện, không mang theo sự bình yên thường lệ mà lại chất chứa một vẻ u ám, nặng nề. Ánh trăng lưỡi liềm mỏng manh và những ngọn lửa leo lét từ các lều trại tạm bợ của tu sĩ rọi xuống, khiến những đường nét cổ kính, đổ nát của tòa thần điện càng thêm bí ẩn, như một con thú khổng lồ đang ngủ say, chờ đợi thời khắc thức tỉnh. Lục Trường Sinh đứng đó, cảm nhận từng làn gió mang theo mùi bụi bặm và sự căng thẳng của vạn người. Hắn nhắm hờ mắt, Tàn Pháp Cổ Đạo vận chuyển chậm rãi trong cơ thể, không ngừng điều hòa linh khí hỗn loạn xung quanh, đồng thời lọc đi những tạp niệm, dục vọng đang cuồn cuộn dâng lên từ đám đông. Con đường tu hành của hắn vẫn tiếp diễn, và hắn biết, đêm nay sẽ không bình yên, một cuộc tranh giành khốc liệt sẽ sớm bùng nổ, và hắn sẽ phải vững bước, tìm ra chân lý trong bản chất của hỗn loạn này.

Đêm dài như vô tận, trôi qua trong sự im lặng căng như dây đàn. Đến khi những tia nắng đầu tiên của bình minh xé tan màn sương mù mỏng, chiếu rọi lên vách đá cổ kính của Di Tích Thần Điện, một sự kiện đã được chờ đợi từ lâu bỗng nhiên xảy ra. Cánh cổng chính của Di Tích Thần Điện, vốn sừng sững đóng chặt suốt bao năm tháng, bỗng nhiên lóe lên một tia sáng yếu ớt, như một nhịp tim cổ xưa vừa được đánh thức. Tia sáng ấy không rực rỡ, nhưng lại đủ để phá vỡ sự im lặng và khơi dậy bản năng nguyên thủy nhất trong hàng vạn tu sĩ đang chờ đợi.

"Mở rồi!" Tiếng reo hò của một tu sĩ nào đó vang lên, như một hiệu lệnh phá tan mọi sự kiềm chế. Ngay lập tức, biển người đang chen chúc bên ngoài cổng liền bùng nổ. Một dòng người cuồn cuộn, không còn là những cá thể riêng lẻ mà hợp thành một khối ý chí duy nhất – xông vào, giành lấy cơ duyên. Những tiếng la hét, chửi rủa, và cả những tiếng pháp khí va chạm nhỏ bắt đầu vang lên khi các tu sĩ tranh giành vị trí. Một số kẻ hăng hái nhất đã không ngần ngại tung ra pháp thuật, đẩy lùi những người cản đường. Ánh sáng của các linh phù, hào quang của pháp khí lóe lên trong màn sương mỏng, tạo nên một cảnh tượng hỗn loạn đến đáng sợ.

Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo, vốn đã ẩn mình ở một vị trí không quá nổi bật, lập tức bị cuốn vào dòng xoáy ấy. Tiêu Hạo, với dáng người nhanh nhẹn, linh hoạt, ban đầu còn cố gắng giữ thăng bằng, nhưng rất nhanh đã bị áp lực từ bốn phía đè nặng. Khuôn mặt tròn của hắn trắng bệch, đôi mắt láu lỉnh giờ đây tràn ngập sự kinh ngạc và một chút sợ hãi. Hắn nắm chặt lấy vạt áo Lục Trường Sinh, thở dốc.

"Trường Sinh huynh, thật sự là một biển người! Quá đáng sợ!" Giọng Tiêu Hạo run rẩy, khó khăn lắm mới thốt nên lời giữa tiếng ồn ào. Hắn chưa từng thấy một cảnh tượng nào hỗn loạn đến mức này, nơi mọi người đều như phát điên vì một thứ gọi là "cơ duyên".

Lục Trường Sinh, dáng người hơi gầy nhưng ẩn chứa sự dẻo dai, vẫn giữ vẻ điềm tĩnh đến lạ lùng. Đôi mắt đen láy của hắn quét qua những khuôn mặt đang biến dạng vì tham lam và háo hức xung quanh. Hắn không đẩy, không chen lấn, nhưng nhờ Tàn Pháp Cổ Đạo vận chuyển trong cơ thể, một luồng linh khí vô hình bao bọc quanh hắn và Tiêu Hạo, giúp họ tránh bị dòng người xô đẩy quá mạnh. Hắn như một tảng đá ngầm giữa dòng nước xiết, tuy bị cuốn đi nhưng vẫn giữ được sự vững vàng.

"Cơ duyên... cũng là khảo nghiệm lòng người," Lục Trường Sinh khẽ thì thầm, giọng trầm tư, chỉ đủ để Tiêu Hạo nghe thấy. Hắn không chỉ nhìn bằng mắt thường, mà còn cảm nhận bằng đạo tâm của mình. Hắn cảm nhận được những luồng khí tức hỗn loạn, những ý niệm tranh đoạt đang bùng lên như lửa cháy. Có kẻ dùng pháp thuật đẩy người, có kẻ dùng thân thể va chạm, thậm chí có kẻ đã rút binh khí ra đe dọa. Sự hỗn loạn chưa đạt đến đỉnh điểm của đổ máu, nhưng đã nhuốm màu bạo lực và sự vô pháp vô thiên.

Trong khoảnh khắc ấy, Lục Trường Sinh thoáng thấy một nhóm tán tu vô danh, những kẻ mà hắn đã chú ý từ đêm qua, cũng đang bị cuốn vào dòng người. Ánh mắt họ không còn vẻ tính toán, tham lam đơn thuần nữa, mà thay vào đó là sự hoảng loạn, xen lẫn tuyệt vọng khi bị những tu sĩ mạnh mẽ hơn đẩy lùi. Một người trong số đó, một lão già gầy gò với bộ râu bạc phơ, đang cố gắng níu kéo một thanh niên dường như là đệ tử của mình, nhưng cả hai đều bị dòng người nghiến nát, tiếng kêu thất thanh của lão già bị nhấn chìm trong biển âm thanh. Lục Trường Sinh khẽ nhíu mày. Hắn không thể can thiệp, không phải vì không muốn, mà vì trong tình cảnh này, một hành động nhỏ cũng có thể châm ngòi cho một cuộc đổ máu lớn hơn. Con đường của hắn là tránh xa vòng xoáy nhân quả, nhưng việc chứng kiến sự tàn nhẫn này vẫn khiến đạo tâm hắn dấy lên một nỗi niềm trăn trở.

Dòng người cuối cùng cũng đổ ập qua cánh cổng vĩ đại. Cánh cổng này không phải là một lối đi hẹp, mà là một khoảng không gian rộng lớn, đủ để hàng trăm tu sĩ cùng lúc tiến vào. Nhưng sự tranh giành đã biến nó thành một nút thắt cổ chai, nơi mỗi người đều muốn là người đầu tiên. Khi Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo lọt qua ngưỡng cửa, không khí bên trong lập tức thay đổi. Mùi bụi bặm của di tích cổ xen lẫn mùi mồ hôi và sự căng thẳng của con người càng trở nên nồng nặc. Ánh sáng từ bên ngoài yếu ớt rọi vào, chỉ đủ để thấy những đường nét mờ ảo của một hành lang vòm cao vút, hai bên là những bức tường đá nứt vỡ, với những phù điêu cổ xưa đã bị phong hóa bởi thời gian.

"Chúng ta đã vào rồi!" Tiêu Hạo reo lên, giọng đã bớt run rẩy hơn một chút, nhưng vẫn còn vẻ hốt hoảng. "Huynh thấy không, Trường Sinh huynh, nơi này... thật sự là một cổ tích!" Hắn ngước nhìn lên trần vòm cao vút, rồi lại nhìn xuống những phiến đá lát sàn đã nhuốm màu thời gian.

Lục Trường Sinh chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt vẫn trầm tư. Hắn không thể phủ nhận sự hùng vĩ của kiến trúc này, ngay cả khi nó đã hoang tàn. Nhưng sự chú ý của hắn không nằm ở những bức tường hay phù điêu. Hắn vẫn cảm nhận được những luồng tà khí âm u, đang lén lút ẩn mình trong đám đông, chờ đợi cơ hội để bùng phát. Những luồng tà khí này không hề đơn lẻ, mà chúng có vẻ như đang được điều khiển, được tổ chức, như một phần trong một kế hoạch lớn hơn. Đây chính là dấu hiệu của Hắc Phong Lão Tổ và các thế lực tà đạo đang hoạt động, như những gì Lão Quái Tử đã ám chỉ. Hắn biết, trong môi trường như thế này, khả năng can thiệp tinh tế, trấn áp mà không cần giao tranh trực diện của hắn, nhờ vào Tàn Pháp Cổ Đạo, sẽ là một lợi thế quan trọng. Hắn không muốn tranh giành, không muốn bị cuốn vào vòng xoáy của dục vọng và bạo lực. Con đường của hắn là quan sát, chiêm nghiệm, và tìm ra chân tướng.

Họ tiếp tục di chuyển sâu hơn theo dòng người, qua một hành lang dài và tối tăm, nơi ánh sáng từ bên ngoài dần tắt hẳn. Không gian bỗng nhiên mở rộng, và họ thấy mình đang đứng trong một đại sảnh đổ nát.

Vừa lọt vào đại sảnh đầu tiên, cảnh tượng đập vào mắt Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo là một bãi chiến trường nhỏ, nhưng đầy rẫy sự tàn bạo và máu tanh. Đại sảnh này rộng lớn, với những cột đá cổ đại nứt vỡ, vương vãi khắp nơi là những mảnh vỡ của tượng đá, gạch vụn và những dấu vết của thời gian tàn phá. Ánh sáng yếu ớt, xuyên qua những vết nứt trên mái vòm khổng lồ, tạo thành những vệt sáng lờ mờ trên nền đá lạnh lẽo. Không khí nặng nề, áp lực vô hình từ những trận pháp cổ xưa đã suy yếu, giờ đây còn pha lẫn mùi máu tanh, bụi bặm và khói pháp thuật cay xè. Tiếng vọng của những cuộc chiến đấu liên tục vang lên từ các ngóc ngách khác của thần điện, như những tiếng gầm gừ của quỷ dữ.

Ngay trước mắt họ, một nhóm tu sĩ gồm năm sáu người đang kịch chiến quanh một gốc linh thảo đã khô héo, chỉ còn lại vài chiếc lá ngả vàng, hoặc một mảnh pháp khí đã vỡ vụn, chỉ còn một phần nhỏ của phù văn cổ xưa. Giá trị của chúng có lẽ chỉ là một phần nhỏ so với sự sống. Nhưng trong mắt những kẻ tham lam, đó lại là một cơ hội đổi đời, một mảnh ghép của "cơ duyên" mà họ đã đổ xô đến đây để tìm kiếm.

Một tên tu sĩ, với khuôn mặt dữ tợn, vừa vung kiếm chém bay một cánh tay của đối thủ, hắn vội vàng cúi xuống định đoạt lấy mảnh pháp khí. Nhưng chưa kịp chạm vào, một ánh kiếm lóe lên từ phía sau. Một kẻ khác, ánh mắt đầy vẻ gian xảo, đã đâm lén từ phía sau lưng hắn. Máu tươi phun ra, nhuộm đỏ một góc sàn đá cổ, tạo thành một vũng máu sẫm màu dưới ánh sáng lờ mờ. Tên tu sĩ kia gục xuống, đôi mắt vẫn mở trừng trừng, tràn ngập sự không cam lòng và phẫn nộ, nhưng không còn hơi sức để nói thêm lời nào. Kẻ vừa đâm lén hắn lập tức giẫm lên thi thể, vươn tay chộp lấy mảnh pháp khí.

Không có quy tắc, không có đạo đức, chỉ có sự tàn bạo nguyên thủy. Cảnh tượng diễn ra quá nhanh và quá tàn nhẫn khiến Tiêu Hạo run rẩy kịch liệt. Hắn nắm chặt lấy tay Lục Trường Sinh, khuôn mặt tròn trịa giờ đây trắng bệch như tờ giấy, đôi mắt mở to hết cỡ, lộ rõ vẻ kinh hoàng.

"Trường Sinh huynh, họ... họ giết người chỉ vì thứ này sao?" Giọng Tiêu Hạo thì thầm, gần như không thể nghe thấy giữa tiếng gào thét và tiếng vũ khí va chạm loảng xoảng. "Chỉ vì một gốc cây khô, một mảnh vỡ?" Hắn cảm thấy một sự thất vọng tột độ dâng lên trong lòng, một thứ gì đó đã vỡ vụn bên trong hắn khi chứng kiến sự thật trần trụi này.

Lục Trường Sinh, với dáng vẻ thanh tú và đôi mắt trầm tư, vẫn giữ vẻ mặt bình thản như mặt hồ không gợn sóng. Hắn không biểu lộ cảm xúc mạnh mẽ, nhưng trong lòng hắn, sự thất vọng và sự hiểu biết về bản chất thế giới càng sâu sắc hơn. Hắn khẽ thở dài, một tiếng thở dài nhẹ bẫng như gió thoảng.

"Tham niệm khởi, đạo tâm loạn... Nơi đây sẽ là mồ chôn của không ít người." Hắn nói, giọng điềm tĩnh, không chút dao động, như thể đang nói về một quy luật tự nhiên, một chân lý hiển nhiên. Hắn đã thấy quá nhiều cảnh tượng như thế này trên con đường tu hành của mình, dù ở quy mô nhỏ hơn. Mỗi lần chứng kiến, đạo tâm hắn lại thêm vững chắc, nhưng cũng chất chứa thêm một nỗi buồn khó gọi tên về bản chất của nhân loại.

Lục Trường Sinh dùng thần niệm, một cách tinh tế, bao bọc Tiêu Hạo, giúp cậu tránh khỏi những ảnh hưởng tiêu cực của linh khí hỗn loạn và tà niệm đang tràn ngập trong không khí. Hắn biết, Tiêu Hạo vẫn còn trẻ, đạo tâm chưa đủ kiên cố để đối mặt với những cảnh tượng tàn khốc như thế này mà không bị ảnh hưởng. Tàn Pháp Cổ Đạo không chỉ giúp hắn ổn định bản thân mà còn có thể bảo vệ những người bên cạnh khỏi sự ô nhiễm về mặt tinh thần.

Một tu sĩ khác, một nữ nhân với y phục xanh lam đã nhuốm máu, đang thoi thóp cạnh một gốc cột đổ. Đôi mắt nàng cầu xin sự giúp đỡ, nhưng không ai bận tâm. Những kẻ khác vẫn đang mải mê tranh giành, giẫm đạp lên cả những người đã ngã xuống. Lục Trường Sinh không thể làm gì. Một hành động can thiệp lúc này sẽ khiến hắn và Tiêu Hạo bị kéo vào vòng xoáy tranh đoạt, và đó không phải là con đường hắn đã chọn. Con đường ta chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận. Hắn chỉ có thể quan sát, chiêm nghiệm, và ghi nhớ.

"Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán," Lục Trường Sinh lại khẽ thì thầm. Hắn không nhìn Tiêu Hạo, mà ánh mắt hắn như xuyên thấu qua cảnh tượng tàn khốc này, nhìn về một chân trời xa xăm, nơi đạo của hắn vẫn còn đang tìm kiếm ý nghĩa. Hắn kéo Tiêu Hạo đi, lẩn tránh vào một góc khuất, ẩn mình sau một bức tường đổ nát, tiếp tục quan sát và tìm kiếm một lối đi an toàn. Từng bước chân của hắn vẫn vững vàng, như thể không có gì có thể lay chuyển được ý chí của hắn.

Thời gian trôi qua trong tiếng la hét, tiếng vũ khí va chạm và tiếng pháp thuật nổ vang. Nhiều tu sĩ nữa đã ngã xuống, máu tươi liên tục nhuộm đỏ nền đá cổ. Các tu sĩ khác vẫn không ngừng đổ xô vào đại sảnh, ánh mắt họ tràn ngập sự háo hức và điên cuồng, không hề e sợ những thi thể nằm la liệt xung quanh. Họ dường như đã bị một loại ma lực nào đó ám ảnh, khiến lý trí bị lu mờ bởi dục vọng. Lục Trường Sinh nhận ra, đây không chỉ là sự hỗn loạn thông thường, mà còn có một loại tà khí âm thầm len lỏi, khuếch đại sự tham lam và bạo lực trong lòng người. Hắn vẫn giữ vững đạo tâm, không để những tà niệm ấy xâm nhập, nhưng cảm giác bất an trong lòng hắn càng lúc càng lớn.

Sau một thời gian quan sát, Lục Trường Sinh nhận thấy một hành lang chính dẫn sâu hơn vào bên trong thần điện, tương đối ít người qua lại vì vẻ tối tăm và u ám của nó. Hắn quyết định dẫn Tiêu Hạo đi theo lối đó, tránh xa những cuộc tranh giành vô nghĩa đang diễn ra.

Khi Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo đang cố gắng tìm một lối đi an toàn qua một hành lang chính rộng lớn, với những cột đá cổ đại nứt vỡ và vô số gian phòng nhỏ đã bị phá hủy hai bên, một cảm giác ớn lạnh bỗng nhiên chạy dọc sống lưng Lục Trường Sinh. Tà khí! Không giống như linh khí hỗn loạn hay tà niệm mơ hồ từ đám đông, đây là một luồng tà khí thuần túy, đậm đặc, mang theo mùi lưu huỳnh và hơi lạnh lẽo đặc trưng của ma vật. Nó cuồn cuộn từ một góc khuất cuối hành lang, như một đám mây đen đang dần nuốt chửng ánh sáng yếu ớt còn sót lại.

Ánh sáng càng trở nên mờ ảo hơn, những bóng tối dài ngoằng đổ xuống từ các khe hở trên trần, biến hành lang thành một mê cung đáng sợ. Bầu không khí căng như dây đàn, nhưng không còn là sự căng thẳng của tranh giành mà là sự sợ hãi tột độ. Những tu sĩ đang rón rén di chuyển trong hành lang đột nhiên dừng lại, ánh mắt hoảng loạn nhìn về phía tà khí đang tới gần.

Rồi, từ trong làn tà khí đen kịt ấy, một nhóm tu sĩ áo đen đột nhiên xuất hiện, như những bóng ma từ địa ngục. Chúng mặc những bộ giáp đen gỉ sét, toàn thân tỏa ra sát khí nồng nặc, đôi mắt đỏ ngầu dưới mũ trụ. Tay chúng cầm những pháp khí tà ác, hình thù kỳ dị, có cái giống xương thú, có cái giống răng nanh khổng lồ, tất cả đều phát ra thứ ánh sáng đỏ quỷ dị. Đây chính là Ma Binh, tay sai của tà đạo, những kẻ mà Lục Trường Sinh đã từng nghe nói.

Dẫn đầu là một kẻ khoác giáp đen dày cộp, khuôn mặt bị che khuất một phần bởi mũ trụ, chỉ lộ ra đôi mắt ti hí độc ác và nụ cười khẩy ghê rợn. Hắn là Ma Sát Tiểu Đội Trưởng, một kẻ đã chìm sâu vào tà đạo, lấy giết chóc làm niềm vui. Hắn giơ cao thanh vũ khí hình răng nanh của mình, tiếng cười khẩy khô khốc vang vọng khắp hành lang, khiến những tu sĩ yếu vía phải run rẩy.

"Hắc hắc, đám ruồi bọ này... máu tươi của chúng sẽ là lễ vật cho chúa tể!" Giọng hắn khàn khàn, nhưng vang vọng đầy ác ý. Hắn không hề quan tâm đến những bảo vật hay cơ duyên của Di Tích Thần Điện. Mục đích của hắn và đám Ma Binh rõ ràng là khác biệt – chúng muốn tàn sát, gieo rắc sợ hãi và thu thập sinh khí.

Ngay lập tức, đám Ma Binh dưới trướng hắn lao vào tấn công bất kỳ tu sĩ nào cản đường, không để lại một ai sống sót. Chúng không dùng pháp thuật hoa mỹ, chỉ dùng sức mạnh bạo tàn và những đòn đánh chí mạng. Một tu sĩ áo xanh đang cố gắng rút lui đã bị một Ma Binh vung vũ khí thô sơ chém ngang lưng, thân thể hắn bị xé toạc, nội tạng vương vãi trên nền đá. Một tu sĩ khác, một nữ nhân trẻ tuổi, đang gào thét chạy trốn, nhưng bị hai Ma Binh khác vây lại, rồi bị xé xác không thương tiếc. Máu tươi bắn tung tóe, nhuộm đỏ những bức tường đá cổ kính.

Cảnh tượng tàn sát diễn ra nhanh chóng và dã man, biến hành lang thành địa ngục trần gian. Tiếng kêu la thảm thiết, tiếng pháp khí tà ác xé gió, tiếng xương cốt vỡ vụn... tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng chết chóc. Tiêu Hạo, bị kéo vào một khe hở nhỏ giữa hai bức tường đổ nát bởi Lục Trường Sinh, xanh mặt hoàn toàn. Hắn run rẩy đến mức không thể nói nên lời, chỉ có thể chỉ tay về phía đám tà tu đang tàn sát.

"Tà đạo... bọn chúng đã đến rồi!" Tiêu Hạo cuối cùng cũng thốt lên được, giọng thì thầm như một lời nguyền rủa. Đôi mắt láu lỉnh của hắn giờ đây tràn ngập sự sợ hãi tột độ, chứng kiến cảnh tượng này đã vượt quá giới hạn tưởng tượng của hắn về sự tàn ác.

Lục Trường Sinh, ánh mắt sắc lạnh, trầm giọng. Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể hắn vận chuyển nhanh hơn một chút, sẵn sàng ứng phó với bất kỳ tình huống nào. Hắn không chỉ cảm nhận được sự tàn bạo từ đám Ma Binh, mà còn cảm nhận được một luồng ý niệm u ám, một sự tàn độc và quy mô của tà đạo sẽ lớn hơn rất nhiều so với những gì Ma Sát Tiểu Đội Trưởng đang thể hiện. Đây chỉ là một cái nhìn thoáng qua về sự tàn bạo sắp tới, một lời cảnh báo cho những hiểm họa lớn hơn. Di Tích Thần Điện này không chỉ là nơi ẩn chứa cơ duyên, mà còn là một cái bẫy, một sân khấu cho những âm mưu lớn hơn của tà đạo.

"Cẩn thận, Tiêu Hạo. Mọi chuyện mới chỉ bắt đầu." Lục Trường Sinh thì thầm, không phải chỉ nói về những kẻ đang tàn sát trước mắt, mà còn về toàn bộ cục diện của thế giới tu hành đang biến động. Hắn biết, con đường của hắn sẽ ngày càng khó khăn hơn, và hắn sẽ phải đối mặt với những tình huống yêu cầu hắn phải lựa chọn giữa việc giữ vững đạo tâm và hành động vì người khác. Ánh mắt hắn lướt qua những thi thể đang nằm la liệt, rồi nhìn về phía sâu hơn của hành lang, nơi tà khí vẫn đang cuồn cuộn không ngừng. Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến. Hắn sẽ phải giữ vững tâm niệm ấy.

Một Ma Binh, sau khi kết thúc sinh mạng của một tu sĩ khác, bất chợt quay đầu, đôi mắt đỏ ngầu của nó như cảm nhận được sự hiện diện của Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo. Nó gầm gừ một tiếng khàn đục, bắt đầu hướng về phía khe hở nơi họ đang ẩn nấp. Lục Trường Sinh nhíu mày, chuẩn bị sẵn sàng phản ứng nếu bị phát hiện, nhưng vẫn ưu tiên tránh giao tranh trực diện. Một cuộc chiến với đám Ma Binh này sẽ thu hút sự chú ý không cần thiết, và hắn biết, có những mối nguy hiểm lớn hơn đang chờ đợi họ ở phía trước. Con đường tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn, và con đường của hắn lúc này là lẩn tránh, quan sát, và tìm ra chân lý trong bản chất của hỗn loạn.

Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free