Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 165: Chấn Động Thần Điện: Biển Người Tranh Đoạt

Hai bóng người, một trầm tĩnh, một cảnh giác, dần dần khuất dạng vào sâu hơn trong U Cốc, để lại phía sau những tu sĩ còn đang đứng sững sờ, chưa kịp hoàn hồn sau sự can thiệp bất ngờ của Lục Trường Sinh. Cuộc chiến tranh giành đã tạm lắng, nhưng những hạt giống của sự tham lam và hỗn loạn đã được gieo rắc, và chúng sẽ sớm nảy mầm, bùng phát thành một tai họa lớn hơn gấp bội. Di Tích Thần Điện đang chờ đợi, và nó sẽ không chào đón những kẻ yếu tim.

***

Sáng sớm, mặt trời vừa hé rạng, những tia nắng vàng nhạt đầu tiên xuyên qua kẽ lá cổ thụ, rắc xuống con đường mòn ẩm ướt trong Cổ Hoang Sơn Mạch. Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo tiếp tục hành trình, rời khỏi U Cốc sau khi để lại một dấu ấn khó phai trong tâm trí những tu sĩ tranh giành. Không khí trong sơn mạch vẫn mang vẻ hoang dã nguyên sơ, tiếng chim chóc hót líu lo trên những tán cây cổ thụ cao vút, tiếng suối reo róc rách chảy qua những ghềnh đá phủ đầy rêu phong. Mùi đất rừng ẩm ướt, mùi cây cỏ dại thoang thoảng trong gió sớm, mang đến một cảm giác trong lành nhưng cũng ẩn chứa sự bí ẩn, rình rập.

Tuy nhiên, càng đi sâu vào, Lục Trường Sinh càng cảm nhận được một sự biến đổi tinh tế trong linh khí. Không còn thuần túy là sự dồi dào, sinh động của linh khí tự nhiên, mà thay vào đó là những luồng khí tức hỗn loạn, bất ổn, như những dòng chảy ngầm va chạm vào nhau. Thỉnh thoảng, một làn gió nhẹ lướt qua, mang theo mùi hương lạ lẫm, không phải mùi hoa cỏ mà là một thứ mùi tanh nồng, ngai ngái, gợi nhớ đến máu và sự mục rữa, khiến Tiêu Hạo khẽ rùng mình.

“Trường Sinh, huynh có cảm thấy không?” Tiêu Hạo khẽ hỏi, giọng nói thấp xuống, ánh mắt liên tục quét nhìn xung quanh, đôi khi nheo lại khi nhìn thấy những vệt khói lờ mờ bốc lên từ xa, hoặc nghe thấy những tiếng động mơ hồ của con người vọng lại. “Linh khí ở đây càng ngày càng bất ổn. Hình như chúng ta sắp đến nơi rồi.”

Lục Trường Sinh khẽ gật đầu, đôi mắt đen láy của hắn ánh lên vẻ trầm tư. Hắn không nói gì, chỉ nhắm hờ mắt lại, Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể hắn tự động vận chuyển, giúp hắn cảm nhận rõ ràng hơn sự biến động của linh khí xung quanh. Từng luồng khí tức va chạm, xoắn xuýt vào nhau, tạo thành những vòng xoáy vô hình mà mắt thường không thể thấy được. Trong đó, hắn nhận ra không chỉ có linh khí của thiên địa, mà còn pha lẫn những luồng khí tức âm u, mang theo sự phẫn nộ, oán hận, và cả sự biến chất của tà đạo.

“Đúng vậy,” Lục Trường Sinh chậm rãi lên tiếng, giọng điềm tĩnh nhưng chứa đựng sự chiêm nghiệm sâu sắc. “Linh khí hỗn loạn, còn pha lẫn cả tà khí và oán niệm. Xem ra, cơ duyên lần này không dễ dàng chút nào.” Hắn mở mắt ra, nhìn về phía trước, nơi những đỉnh núi cao chót vót dần nhường chỗ cho một vùng đất rộng lớn hơn, nơi có vẻ như là trung tâm của sự hỗn loạn này.

Đối với hắn, sự hỗn loạn của linh khí không chỉ đơn thuần là một hiện tượng tự nhiên, mà nó còn là tấm gương phản chiếu của lòng người. Khi nhân tâm bất ổn, dục vọng trỗi dậy, linh khí cũng sẽ bị ảnh hưởng, trở nên hỗn loạn và dễ bị tà khí xâm nhiễm. Cái U Cốc nhỏ bé với cuộc tranh giành đẫm máu kia chỉ là một khởi đầu, một tín hiệu báo trước cho những gì lớn hơn đang chờ đợi. Những vệt khói xa xa, những tiếng động vọng lại không phải là tiếng chim hót, mà là tiếng người, tiếng va chạm của pháp khí, tiếng rên rỉ của kẻ bị thương hoặc tiếng cười man rợ của tà đạo.

Hắn nhớ lại lời của Lão Quái Tử, về đại thế biến thiên, về sự trỗi dậy của tà đạo và kế hoạch của Ma Quân Huyết Ảnh. Linh khí biến chất, tà khí hoành hành, những cổ di tích thức tỉnh không phải để ban phát cơ duyên mà có thể là để gieo rắc mầm mống tai ương. Con đường hắn chọn, không phải là chạy theo tốc độ, không phải là tranh giành linh bảo, mà là tu dưỡng đạo tâm, là chiêm nghiệm bản chất của vạn vật. Giữa biển lớn hỗn loạn, đạo tâm vững như bàn thạch mới là thứ bảo bối quý giá nhất.

Tiêu Hạo đi bên cạnh, dáng người nhanh nhẹn, đôi mắt láu lỉnh không ngừng quan sát. Hắn cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí, những luồng khí tức mạnh yếu lướt qua, đôi khi khiến hắn rợn tóc gáy. Hắn biết, Lục Trường Sinh không chỉ cảm nhận linh khí bằng giác quan thông thường, mà còn bằng một thứ sâu sắc hơn, một thứ mà hắn gọi là Tàn Pháp Cổ Đạo. Chính nhờ thứ đó, Lục Trường Sinh mới có thể nhìn thấu bản chất của sự việc, mới có thể giữ được sự điềm tĩnh lạ thường giữa những biến động.

"Trường Sinh huynh, liệu có phải tất cả đều đang đổ về Di Tích Thần Điện không?" Tiêu Hạo hỏi, giọng hơi run. "Sợ rằng nơi đó sẽ trở thành một bãi chiến trường thực sự."

Lục Trường Sinh khẽ lắc đầu. "Không chỉ là một bãi chiến trường, mà còn là một tấm gương. Nó sẽ phản chiếu lòng người, những dục vọng sâu thẳm nhất, và cả những hiểm họa ẩn mình." Hắn thầm nghĩ, liệu mình có thể giữ vững được bản tâm giữa cảnh hỗn loạn đó? Liệu Tàn Pháp Cổ Đạo có đủ sức để chống lại sự xâm thực của tà khí và những cám dỗ của cơ duyên? Con đường tu hành của hắn, chưa hề kết thúc, và mỗi bước đi là một sự thử thách, một sự chiêm nghiệm mới.

Họ tiếp tục bước đi, tiếng gió thổi qua những khe núi nghe như tiếng than khóc của vạn linh, tiếng lá cây xào xạc như lời thì thầm của quá khứ. Càng gần đến Di Tích Thần Điện, những dấu hiệu của sự náo động càng rõ ràng. Những con đường mòn dần biến thành những lối đi lớn hơn, với dấu chân của vô số người, cả tu sĩ lẫn phàm nhân. Những lùm cây rậm rạp bị chặt phá, những dấu vết của lửa trại còn sót lại, và cả những vệt máu khô trên đá. Tất cả đều báo hiệu rằng họ đang tiến vào một vùng đất không còn giữ được vẻ hoang sơ, mà đã bị bàn tay con người, và cả những thế lực ẩn mình, khuấy động. Lục Trường Sinh vẫn giữ tốc độ đều đặn, mỗi bước chân đều vững chãi, như thể hắn đang đi trên con đường đã định sẵn, không gì có thể làm lay động ý chí hắn.

***

Sau khi vượt qua một ngọn đồi cuối cùng, một cảnh tượng hùng vĩ và choáng ngợp hiện ra trước mắt Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo. Giữa trưa, ánh nắng gắt như đổ lửa xuống vùng đất hoang vu, cùng với những cơn gió lớn mang theo hơi đất khô cằn và mùi đá cũ. Phía xa, Di Tích Thần Điện sừng sững, một quần thể kiến trúc cổ kính khổng lồ, như một pho tượng đá vĩ đại được tạc từ thời khai thiên lập địa. Từng khối đá khổng lồ, những cột trụ chạm khắc tinh xảo đã sứt mẻ theo thời gian, phủ đầy rêu phong và bụi bặm, nhưng vẫn toát lên vẻ uy nghiêm, thần bí, như một mảnh ghép từ thời đại đã mất, một chứng nhân của những kỷ nguyên đã lùi xa vào dĩ vãng.

Những tòa tháp đổ nát, những mái vòm vỡ vụn, và những bức tường thành cao ngất ngưởng, tất cả đều mang dấu ấn của một nền văn minh rực rỡ nhưng đã lụi tàn. Âm thanh của gió hú qua các khe đá, tiếng đổ vỡ của gạch đá từ di tích, hòa cùng tiếng thì thầm của những linh hồn cổ xưa, tạo nên một bản nhạc bi tráng, đầy ám ảnh. Di Tích Thần Điện không chỉ là một phế tích, mà nó còn sống, hít thở, và kể lại những câu chuyện về một quá khứ huy hoàng đã bị quên lãng.

Nó bị bao phủ bởi một tầng sương mù kỳ lạ, không phải sương mù tự nhiên mà là sự kết hợp của linh khí hỗn loạn và tà khí luẩn quẩn. Lục Trường Sinh cảm nhận được những luồng khí tức đó đang xoắn xuýt, va chạm, tạo ra một áp lực vô hình bao trùm toàn bộ khu vực. Ánh sáng mặt trời chiếu qua lớp sương mù đó, tạo nên một cảnh tượng huyền ảo, vừa mê hoặc vừa đầy nguy hiểm.

Dưới chân di tích, một biển người khổng lồ đang tụ tập. Vô số tu sĩ, từ các tông môn danh tiếng với y phục lấp lánh và pháp khí rực rỡ, đến những tán tu cô độc với vẻ ngoài phong trần, từ phàm nhân khao khát một tia hy vọng đổi đời đến cường giả ẩn mình với khí tức thâm sâu, tất cả đều đổ về, tạo nên một khung cảnh náo nhiệt đến mức kinh hoàng. Tiếng người nói chuyện ồn ào như sóng vỗ, tiếng pháp khí va chạm loảng xoảng, tiếng rao hàng vang vọng từ những khu chợ tạm bợ, tất cả hòa lẫn vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng của sự tham lam và khao khát.

Tiêu Hạo đứng lặng bên cạnh Lục Trường Sinh, há hốc mồm kinh ngạc. Đôi mắt hắn mở to, quét qua toàn cảnh, cố gắng thu hết mọi thứ vào tầm mắt. Hắn thở dốc, giọng nói đầy vẻ sửng sốt: “Trời đất ơi... Đây chính là Di Tích Thần Điện sao? Lớn hơn ta tưởng tượng gấp vạn lần! Và... nhiều người quá! Ta chưa bao giờ thấy nhiều tu sĩ đến vậy trong một chỗ!” Khuôn mặt tròn của hắn trắng bệch đi một chút, không phải vì sợ hãi, mà vì sự choáng ngợp trước quy mô của sự kiện này.

Lục Trường Sinh thì trầm ngâm quan sát. Đôi mắt điềm tĩnh của hắn lướt qua từng chi tiết của di tích, từ những vết nứt trên cột đá đến những hoa văn đã phai mờ trên tường, rồi lại chuyển sang đám đông bên dưới. Hắn không bị choáng ngợp bởi sự hùng vĩ của di tích hay sự náo nhiệt của đám người. Thay vào đó, hắn cảm nhận được một áp lực vô hình, một sự hỗn loạn sâu sắc hơn cả những gì hắn từng chứng kiến.

Di Tích Thần Điện này, trong mắt hắn, không chỉ là một nơi ẩn chứa cơ duyên, mà còn là một cạm bẫy khổng lồ, một lò luyện của nhân tâm. Linh khí hỗn loạn và tà khí luẩn quẩn không phải là ngẫu nhiên, mà nó là dấu hiệu của một điều gì đó sâu xa hơn. Hắn nhớ lại những lời Lão Quái Tử đã nói, về sự trỗi dậy của tà đạo, về Ma Quân Huyết Ảnh. Có lẽ, di tích này chính là một phần trong kế hoạch lớn của chúng, một nơi để thu hút, để biến chất, để gieo rắc sự hỗn loạn.

Hắn nhắm mắt lại trong giây lát, Tàn Pháp Cổ Đạo vận chuyển, không chỉ cảm nhận linh khí mà còn lắng nghe những luồng tư tưởng, những ý niệm ẩn sâu trong tâm trí của hàng vạn tu sĩ bên dưới. Hắn cảm nhận được sự tham lam cháy bỏng, sự khao khát quyền lực, sự tuyệt vọng muốn thay đổi vận mệnh, nhưng cũng có cả sự cảnh giác, sự đề phòng, và đôi khi là một nỗi sợ hãi mơ hồ. Đây là một tập hợp của hàng vạn mảnh ghép nhân tâm, mỗi mảnh đều mang một câu chuyện, một mục đích riêng, và tất cả đang va chạm, cọ xát vào nhau, tạo nên một áp lực vô hình.

Con đường tu hành của Lục Trường Sinh luôn là con đường chiêm nghiệm. Hắn không chạy theo sức mạnh, không truy cầu danh vọng. Hắn tìm kiếm sự ổn định, sự kiên định trong đạo tâm. Và giờ đây, giữa cái biển người và phế tích hùng vĩ này, hắn lại càng cảm thấy rõ ràng hơn sự khác biệt của mình. Hắn không muốn tranh giành, không muốn lao vào vòng xoáy hỗn loạn đó. Hắn chỉ muốn quan sát, muốn chiêm nghiệm, muốn tìm ra chân lý ẩn sâu bên trong mọi sự biến động.

Gió lớn thổi qua, táp vào mặt Lục Trường Sinh, mang theo cả mùi đá cũ và mùi mồ hôi của đám đông. Hắn mở mắt ra, nhìn về phía chân trời, nơi mặt trời đang dần lặn xuống, hứa hẹn một chiều tà đầy biến động. Quy mô khổng lồ của đám đông và sự hiện diện của nhiều cường giả từ các thế lực khác nhau đã báo hiệu một cuộc tranh giành khốc liệt và tàn nhẫn hơn nhiều so với tưởng tượng. Lục Trường Sinh biết, Di Tích Thần Điện này sẽ là một bước ngoặt lớn, không chỉ cho riêng hắn, mà cho toàn bộ Cửu Thiên Linh Giới.

***

Họ từ từ xuống đồi, hòa vào dòng người đang hướng về di tích. Càng đến gần, sự hỗn loạn và sức ép từ đám đông càng rõ rệt, không chỉ là áp lực vật lý mà còn là áp lực tinh thần từ vô số ý niệm, dục vọng. Chiều tà buông xuống, nhuộm vàng nhạt cả không gian, nhưng ánh sáng này chẳng làm dịu đi sự căng thẳng, mà ngược lại, còn tô điểm thêm cho vẻ huyền ảo, đầy bí ẩn của cảnh vật. Ít gió hơn trên đỉnh đồi, nhưng không khí trở nên đặc quánh, nặng nề bởi mùi hỗn tạp của mồ hôi, bụi đường, linh dược, thức ăn, và cả mùi kim loại từ những pháp khí.

Các nhóm tu sĩ tụ tập thành từng bè phái nhỏ, ánh mắt cảnh giác quét nhìn xung quanh, như những bầy sói đang rình mồi. Những quán trọ tạm bợ được dựng lên bằng vải bạt, gỗ mục, chen chúc nhau như nấm. Những chợ trời tự phát mọc lên dọc lối đi, bày bán đủ loại linh dược quý hiếm, pháp khí cổ xưa, phù lục huyền ảo. Tiếng rao hàng ồn ào, tiếng mặc cả chát chúa, tiếng tranh cãi nhỏ lẻ về giá cả hay vị trí, tất cả hòa lẫn vào nhau tạo nên một bản giao hưởng của sự tham lam và khao khát. Đôi khi, một tiếng nhạc từ một tửu lầu tạm bợ nào đó vang lên, cố gắng át đi sự ồn ào, nhưng chỉ làm cho khung cảnh thêm phần chói tai, náo loạn.

Tiêu Hạo đi sát phía sau Lục Trường Sinh, đôi mắt láu lỉnh của hắn không ngừng đảo qua lại, quan sát mọi thứ với vẻ tò mò pha lẫn kinh ngạc. Hắn chỉ vào một nhóm người đang tụ tập quanh một ông lão tóc bạc phơ, tay cầm một cây bút lông to tướng, đang vẽ phù lục. "Trường Sinh, huynh xem kìa! Kia là Phù Vân Tán Nhân, nổi tiếng với Phù Lục Thuật. Nghe nói phù lục của lão có thể triệu hoán thiên lôi, uy lực vô song!" Hắn lại chỉ sang một nhóm tu sĩ khác, khí tức sắc bén, kiếm ý ngút trời. "Còn kia, hình như là đệ tử của Vạn Kiếm Sơn Trang! Thật náo nhiệt quá! Nhưng cũng đầy hiểm nguy." Giọng Tiêu Hạo tràn đầy sự hào hứng, nhưng đôi lúc lại lộ ra chút lo lắng. Hắn chưa bao giờ thấy một cảnh tượng nào như thế này, nơi mà đủ mọi loại cường giả, từ chính đạo đến tà đạo, đều tề tựu.

Lục Trường Sinh không nói gì, chỉ khẽ gật đầu. Hắn không nhìn vào những tu sĩ nổi tiếng hay những thế lực lớn mà Tiêu Hạo chỉ. Ánh mắt hắn lướt qua một nhóm tán tu vô danh đang thì thầm với nhau, đôi mắt họ đầy vẻ tính toán, tham lam. Một người trong số đó khẽ liếc nhìn Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo, ánh mắt đầy sự dò xét và đề phòng. Những loại ánh mắt như vậy, Lục Trường Sinh đã thấy không ít trên con đường tu hành.

"Mọi người đều vì 'cơ duyên'," Lục Trường Sinh chậm rãi nói, giọng điềm tĩnh, không chút dao động. Hắn không nhìn Tiêu Hạo, mà ánh mắt như xuyên thấu qua đám đông, nhìn về phía Di Tích Thần Điện đang mờ ảo trong ánh chiều tà. "Nhưng cơ duyên là gì, và cái giá phải trả là bao nhiêu, không phải ai cũng rõ ràng."

Hắn nhắm hờ mắt lại, Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể lại vận chuyển một cách tự nhiên. Hắn không chỉ nhìn bằng mắt, nghe bằng tai, mà hắn còn cảm nhận bằng đạo tâm của mình. Hắn cảm nhận được những luồng khí tức mạnh yếu khác nhau, cả chính đạo lẫn tà đạo, tất cả đều đang kiềm chế, chờ đợi thời khắc thích hợp. Sự căng thẳng trong không khí như một sợi dây đàn bị kéo căng đến cực hạn, chỉ chờ một tác động nhỏ là có thể đứt tung, bùng nổ thành một cuộc chiến tranh giành khốc liệt.

Hắn cảm nhận được những ý niệm tham lam đang dâng trào trong lòng người, những dục vọng muốn một bước lên mây, muốn đạt được sức mạnh vô thượng. Nhưng song song với đó, hắn cũng cảm nhận được những luồng tà khí âm u, đang lén lút ẩn mình trong đám đông, chờ đợi cơ hội để bùng phát. Những luồng tà khí này không hề đơn lẻ, mà chúng có vẻ như đang được điều khiển, được tổ chức, như một phần trong một kế hoạch lớn hơn. Đây chính là dấu hiệu của Hắc Phong Lão Tổ và các thế lực tà đạo đang hoạt động, như những gì Lão Quái Tử đã ám chỉ.

Lục Trường Sinh biết, trong môi trường như thế này, khả năng can thiệp tinh tế, trấn áp mà không cần giao tranh trực diện của hắn, nhờ vào Tàn Pháp Cổ Đạo, sẽ là một lợi thế quan trọng. Hắn không muốn tranh giành, không muốn bị cuốn vào vòng xoáy của dục vọng và bạo lực. Con đường của hắn là quan sát, chiêm nghiệm, và tìm ra chân tướng.

"Có lẽ, cái giá phải trả sẽ là sinh mệnh, hoặc là đạo tâm bị vặn vẹo," Lục Trường Sinh khẽ thì thầm, không phải nói với Tiêu Hạo, mà như tự nói với chính mình. Hắn nhìn thấy những khuôn mặt căng thẳng, những ánh mắt đầy vẻ tính toán, những bàn tay nắm chặt pháp khí. Tất cả đều là những con người đang đứng trước ngã rẽ của số phận, và Di Tích Thần Điện này chính là điểm hội tụ của mọi khát vọng và hiểm nguy.

Tiêu Hạo nghe Lục Trường Sinh nói, hắn không hoàn toàn hiểu hết ý nghĩa sâu xa trong lời của huynh trưởng, nhưng hắn cảm nhận được sự nghiêm túc và triết lý trong đó. Hắn biết, Lục Trường Sinh đang nhìn thấy những điều mà hắn không thể thấy, cảm nhận những điều mà hắn không thể cảm nhận. Hắn chỉ có thể im lặng đi theo, tin tưởng vào phán đoán và đạo tâm của Lục Trường Sinh.

Hai người tiếp tục di chuyển chậm rãi qua đám đông, như hai con cá lội ngược dòng trong một biển người cuồn cuộn. Di Tích Thần Điện sừng sững phía trước, giờ đây đã bị bao phủ bởi màn đêm dần buông xuống, chỉ còn những đường nét mờ ảo hiện lên trong ánh trăng lưỡi liềm và ánh sáng rực rỡ từ các pháp trận chiếu sáng của những quán trọ tạm bợ. Nó như một con thú khổng lồ đang ngủ say, chờ đợi thời khắc thức tỉnh, nuốt chửng những kẻ tham lam và ban phát ảo ảnh cơ duyên. Lục Trường Sinh biết, đêm nay sẽ không bình yên, và cuộc tranh giành khốc liệt sẽ sớm bùng nổ. Con đường tu hành của hắn vẫn tiếp diễn, và hắn sẽ tiếp tục vững bước, tìm ra chân lý trong bản chất của hỗn loạn này.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free