Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 164: Dòng Máu Nóng Ở U Cốc: Mầm Mống Hỗn Loạn

Gió lạnh gào thét từng đợt, mang theo mùi tanh nhẹ của lưu huỳnh và hơi ẩm từ những tán cây cổ thụ mục ruỗng, xuyên thấu qua lớp đạo bào của Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo. Phía xa, Di Tích Thần Điện hiện lên mờ ảo trong màn sương tà khí, như một vết sẹo khổng lồ trên nền trời âm u, không ngừng phát ra những quầng sáng ma quái và âm thanh hỗn loạn của cuộc tranh giành. Từ đỉnh đồi nơi họ đang đứng, cảnh tượng ấy tựa như một bức tranh thủy mặc u ám, nhuộm màu chết chóc và điên loạn, một lời nhắc nhở không ngừng về đại thế biến thiên đang diễn ra.

Lục Trường Sinh vẫn đứng bất động, đôi mắt đen láy ẩn chứa vẻ trầm tư sâu sắc. Hắn đã nhắm mắt, dùng Tàn Pháp Cổ Đạo để cảm nhận, để thấu triệt cái bản chất hỗn loạn đang cuộn trào dưới chân Di Tích Thần Điện. Hắn không nhìn thấy những gì Tiêu Hạo thấy – chỉ là sự kinh hoàng trước quy mô của tà đạo hay sự chấn động bởi âm thanh của cuộc chiến. Hắn nhìn sâu hơn, cảm nhận được sự giằng xé của linh khí và tà khí, sự mâu thuẫn giữa bản nguyên của thiên địa và dục vọng của nhân tâm. Từng luồng linh khí dồi dào từ di tích tuôn ra, ngay lập tức bị tà khí xâm nhiễm, biến chất, rồi lại bị các trận pháp tà đạo hút vào, bồi bổ cho tà tu. Đó không chỉ là một cuộc chiến tranh giành cơ duyên, mà là một cuộc chiến của bản nguyên, một sự biến chất sâu sắc mà ít ai có thể nhận ra. Đạo tâm của hắn, vốn đã vững chắc, càng được tôi luyện thêm trong cái nhìn thấu triệt này, như một tảng đá ngàn năm giữa dòng thác lũ.

“Trường Sinh huynh, chúng ta cứ đứng mãi ở đây sao?” Tiêu Hạo khẽ hỏi, giọng nói mang theo chút lo lắng và bất an. Hắn đưa tay xoa xoa cánh tay, cảm nhận rõ rệt sự lạnh lẽo và nặng nề của linh khí nơi đây. “Cảm giác như nơi này đang nuốt chửng sự sống vậy. Linh khí thì hỗn loạn, tà khí lại ngút trời. Ta chưa từng thấy cảnh tượng nào như vậy.”

Lục Trường Sinh chậm rãi mở mắt, ánh mắt vẫn hướng về phía Di Tích Thần Điện, nhưng trong đó đã không còn sự mê hoặc hay kinh hãi, chỉ còn sự thấu hiểu. “Không, chúng ta sẽ đi xuống.” Giọng hắn trầm ổn, vang vọng giữa tiếng gió hú. “Mọi sự hỗn loạn đều bắt nguồn từ một điểm. Chúng ta cần phải tiến vào để hiểu rõ hơn bản chất của nó, không phải để tranh đoạt, mà để chiêm nghiệm.”

Dứt lời, hắn bắt đầu bước đi, men theo một con đường mòn nhỏ dẫn xuống sườn đồi, nơi dẫn vào một U Cốc hẹp. Tiêu Hạo vội vàng đi theo, trong lòng vẫn còn chút rụt rè nhưng không dám trái lời. Hắn biết, Lục Trường Sinh không phải là người sẽ bị cuốn theo dòng chảy của thế sự. Hắn có một con đường riêng, một cách nhìn riêng. Và chính điều đó, đôi khi lại đáng sợ hơn bất cứ cường giả nào.

Càng đi sâu xuống U Cốc, không khí càng trở nên đặc quánh. Linh khí nơi đây không còn là những dòng chảy trong lành, thuần khiết, mà đã biến thành những luồng khí hỗn độn, nặng nề, có lúc cuộn xoáy như những cơn lốc vô hình, có lúc lại trì trệ như bùn lầy. Xen lẫn trong đó là những vệt tà khí mỏng manh, như những sợi tơ đen len lỏi, bám víu vào từng ngọn cây, phiến đá. Những cây cỏ ven đường cũng có vẻ héo úa, cành lá khô quắt lại như bị rút cạn sinh khí, hoặc biến dạng một cách kỳ dị, thân cây vặn vẹo như những con quái vật đang vươn mình trong đau đớn. Mùi hương của đất ẩm và cây cỏ mục nát hòa lẫn với mùi tanh nhẹ của máu và lưu huỳnh, tạo nên một cảm giác ghê rợn, khó tả.

Lục Trường Sinh vẫn bước đi điềm tĩnh, mỗi bước chân đều vững vàng như thể không có gì có thể lay chuyển được hắn. Bên trong cơ thể hắn, Tàn Pháp Cổ Đạo tự động vận chuyển, một luồng linh lực ôn hòa, bền bỉ lan tỏa khắp châu thân. Nó không chỉ giúp hắn chống lại sự xâm thực của tà khí và sự nhiễu loạn của linh khí hỗn tạp, mà còn giúp hắn cảm nhận rõ hơn những thay đổi vi tế nhất trong môi trường. Hắn cảm thấy từng dao động của linh khí, từng luồng tà niệm ẩn chứa trong không gian, như những sợi tơ vô hình đang dệt nên một tấm lưới dày đặc, chờ chực nuốt chửng những kẻ yếu kém.

“Trường Sinh huynh, ta cảm thấy linh khí ở đây có gì đó không đúng, hình như có cả tà khí nữa. Cẩn thận!” Tiêu Hạo thì thầm, giọng nói trầm xuống, đôi mắt láu lỉnh của hắn đảo nhanh, quét qua từng bụi cây, vách đá. Hắn cảm nhận được một sự áp bức vô hình, một cảm giác bất an len lỏi trong tâm trí.

Lục Trường Sinh khẽ gật đầu, không quay lại. “Đúng vậy, linh khí biến chất, hòa lẫn oán khí và dục vọng. Đây chính là dấu hiệu của sự hỗn loạn sắp tới.” Hắn dừng lại một chút, đưa mắt nhìn quanh. “Linh khí ở Cận Cổ Thời Kỳ vốn đã bất ổn, khó phi thăng. Giờ đây, khi Di Tích Thần Điện thức tỉnh, linh khí bùng phát, nhưng lại bị ô nhiễm bởi tà khí và sự tham lam của con người. Nó không còn là cơ duyên thuần túy, mà là một lưỡi kiếm hai lưỡi, có thể mang lại sức mạnh nhưng cũng có thể hủy diệt đạo tâm.”

Tiêu Hạo rùng mình. Lời nói của Lục Trường Sinh luôn mang một tầng ý nghĩa sâu xa, khiến hắn phải suy ngẫm. “Nhưng… linh khí ở đây dường như còn mạnh hơn so với bên ngoài Thần Điện rất nhiều. Chẳng lẽ, đây là nơi tập trung linh khí?”

“Linh khí tập trung, nhưng cũng là nơi tà khí xâm nhập mạnh nhất.” Lục Trường Sinh đáp, giọng điệu bình thản. “Nơi nào có cơ duyên lớn, nơi đó ắt sẽ có thử thách lớn. Nơi nào có sự sống, nơi đó ắt có sự chết. Đây là lẽ thường của thiên địa. Chỉ là, ở đây, giới hạn ấy đã bị phá vỡ, sự cân bằng đã bị đảo lộn.” Hắn đưa tay chạm nhẹ vào một phiến đá phủ đầy rêu phong, cảm nhận luồng linh khí hỗn tạp đang chảy rần rật dưới lớp vỏ khô cứng. Hắn nhận ra, sự hỗn loạn này không phải là ngẫu nhiên, mà là một quá trình biến đổi có chủ đích, như thể có một thế lực nào đó đang cố tình lợi dụng sự thức tỉnh của di tích để khuếch đại tà khí, biến vùng đất này thành một phần của kế hoạch lớn hơn.

Từ xa, những âm thanh chát chúa của pháp khí va chạm, tiếng la hét giận dữ và gầm gừ của linh thú bắt đầu vọng lại, phá tan sự tĩnh lặng quỷ dị của U Cốc. Âm thanh đó không còn xa xôi như khi họ ở trên đỉnh đồi, mà đã trở nên rõ ràng hơn, gần gũi hơn, như thể một cuộc chiến đang diễn ra ngay trước mắt. Tiêu Hạo lập tức cảnh giác, rút ra một lá bùa hộ thân từ trong túi áo. “Trường Sinh huynh, hình như có người đang giao chiến!”

Lục Trường Sinh không đáp, nhưng tốc độ bước đi của hắn chậm lại. Đôi mắt hắn quét qua những vách đá sừng sững hai bên, nhìn thấy những dấu vết của cuộc chiến tranh đã qua: những vết cháy đen trên đá, những tán cây bị gãy đổ, và cả những vệt máu khô đã hóa đen. Bầu không khí càng lúc càng căng thẳng, nặng nề bởi sự thù hận và sát ý. Lục Trường Sinh biết rằng, họ đang tiến vào khu vực trung tâm của sự hỗn loạn, nơi mà bản tính tham lam và tàn bạo của con người được phơi bày rõ nét nhất. Hắn không khỏi suy ngẫm về những lời Lão Quái Tử đã giảng, về cái vòng luẩn quẩn của cơ duyên và tai ương. Có lẽ, đây chính là một minh chứng sống động cho cái giá phải trả khi con người cố gắng ép buộc thiên địa, cố gắng chạy theo những ảo ảnh sức mạnh mà bỏ quên bản tâm. Con đường hắn chọn, dẫu chậm rãi, nhưng lại vững vàng hơn vạn lần những cuộc tranh đoạt chớp nhoáng này.

***

U Cốc ngày càng hẹp lại, dẫn họ đến một cửa hẹp giữa hai vách đá cao chót vót, nơi ánh sáng yếu ớt chỉ có thể xuyên qua thành những vệt mờ ảo, tạo nên những bóng đổ kỳ dị, tựa như những bàn tay quỷ mị vươn ra từ lòng đất. Tại cửa hẹp này, cảnh tượng hỗn loạn và tàn khốc đã hiện rõ mồn một. Ba nhóm tu sĩ đang kịch liệt giao tranh, tiếng pháp khí va chạm chát chúa vang vọng khắp U Cốc, tựa như những tiếng gầm rít của quỷ vật bị giam cầm. Mùi máu tanh nồng nặc hòa lẫn với mùi lưu huỳnh và mồ hôi, tạo nên một không khí ngột ngạt đến khó thở.

Ở trung tâm cuộc chiến là Phong Vô Ngân, một tu sĩ có khuôn mặt sắc sảo, đôi mắt gian xảo, đang mặc y phục màu xám tro, tay cầm một thanh kiếm cổ tỏa ra hàn khí. Hắn dẫn đầu một nhóm nhỏ gồm ba tu sĩ khác, đang điên cuồng tấn công hai tán tu đơn độc. Phong Vô Ngân cười khẩy, khuôn mặt vặn vẹo bởi sự tham lam và tàn độc. “Hừ, thứ cỏ rác như các ngươi cũng dám tranh cơ duyên với lão tử? Tìm chết!” Giọng hắn khàn đặc, đầy sát ý, mỗi lời nói ra đều như lưỡi kiếm sắc bén cứa vào tai người nghe. Hắn không chỉ muốn đánh bại, mà còn muốn hủy diệt đối thủ, không để lại bất kỳ mối họa nào.

Hai tán tu còn lại, một người là Vô Danh Tán Tu A, có khuôn mặt khắc khổ, y phục rách rưới, đang thở hổn hển, cố gắng chống đỡ bằng một thanh trường đao sứt mẻ. “Ngươi… đừng hòng! Đây là chỗ ta phát hiện trước!” Hắn gầm lên, giọng nói khản đặc vì phẫn nộ và tuyệt vọng. Đôi mắt hắn đỏ ngầu, ánh lên sự liều lĩnh của một kẻ bị dồn vào đường cùng. Hắn biết mình không phải đối thủ của Phong Vô Ngân, nhưng hắn không cam tâm từ bỏ thứ mà hắn tin là cơ duyên duy nhất để thay đổi vận mệnh.

Người còn lại là Vô Danh Tán Tu B, dáng người nhỏ thó, đôi mắt hoảng loạn, cố gắng cầm chắc một cây pháp trượng run rẩy. Hắn liên tục tung ra những đòn pháp thuật yếu ớt, chỉ đủ để kéo dài hơi tàn, chứ không đủ sức phản công. Khuôn mặt hắn trắng bệch, mồ hôi lạnh túa ra như tắm, nhưng hắn vẫn cắn răng chịu đựng, không dám bỏ chạy. Có lẽ, hắn cũng như Vô Danh Tán Tu A, đã đặt tất cả hy vọng vào mảnh cơ duyên nhỏ nhoi này.

Cuộc chiến đã đi đến hồi đổ máu. Một tán tu yếu ớt hơn, vốn là đồng bạn của A và B, đã ngã xuống, nằm bất động trên nền đất đá lởm chởm. Máu tươi từ vết thương của hắn loang rộng, tạo thành một vũng đỏ sẫm trên nền đá xám, khiến mùi tanh càng thêm nồng nặc. Đó là một cảnh tượng tàn khốc, không có chút nhân tính nào, chỉ có bản năng sinh tồn và sự tham lam tột độ.

Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo đã dừng lại, ẩn mình sau một khối đá lớn, quan sát toàn bộ cảnh tượng. Tiêu Hạo nắm chặt tay, khuôn mặt căng thẳng. “Trường Sinh huynh, chúng ta có nên tránh đi không? Bọn này hung tàn quá!” Hắn chưa từng thấy những cuộc tranh giành cơ duyên nào lại tàn bạo đến thế, ngay cả những tán tu yếu kém cũng không từ thủ đoạn để cướp đoạt. Điều này cho thấy sự tuyệt vọng của họ đã lên đến đỉnh điểm.

Lục Trường Sinh không trả lời, nhưng đôi mắt hắn vẫn không rời khỏi cuộc chiến. Hắn không cảm thấy sợ hãi, cũng không cảm thấy phẫn nộ. Hắn chỉ cảm thấy một sự bi ai sâu sắc. Những kẻ này, vì một chút cơ duyên nhỏ nhoi, đã sẵn sàng vứt bỏ đạo ��ức, vứt bỏ mạng sống. Họ không nhìn thấy cái bẫy lớn hơn đang chờ đợi, không cảm nhận được sự biến chất của linh khí, của cả thiên địa. Họ chỉ chạy theo cái ảo ảnh của sức mạnh, của sự trường sinh, mà không hề biết rằng, con đường ấy có thể dẫn họ đến một vực sâu không đáy.

Phong Vô Ngân đột nhiên bùng nổ một luồng kiếm khí mạnh mẽ, xé toạc không khí, trực tiếp nhằm vào Vô Danh Tán Tu A. Hắn muốn kết thúc cuộc chiến này một cách nhanh chóng. Kiếm khí sắc bén mang theo sát ý ngút trời, như một con mãng xà độc lao thẳng tới. Vô Danh Tán Tu A gầm lên một tiếng tuyệt vọng, cố gắng dồn hết sức lực cuối cùng để đỡ đòn. Nhưng hắn biết, đó chỉ là sự kéo dài hơi tàn.

Đúng lúc đó, một luồng tà khí cuồn cuộn từ Di Tích Thần Điện dường như bị hấp dẫn bởi cuộc chiến, đột ngột lan đến khu vực này, khiến linh khí càng thêm hỗn loạn. Luồng tà khí này không chỉ tăng cường sức mạnh cho những kẻ tà tu, mà còn làm suy yếu ý chí của những tu sĩ chính đạo, kích động bản tính hung tàn ẩn sâu trong mỗi người. Cuộc chiến bỗng chốc trở nên điên loạn hơn, không còn chút lý trí nào. Vô Danh Tán Tu B, trong cơn tuyệt vọng, tung ra một đòn pháp thuật không kiểm soát, vô tình bay chệch hướng, suýt nữa thì va vào chỗ ẩn nấp của Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo.

“Chết tiệt!” Tiêu Hạo thốt lên, giật mình lùi lại. Hắn cảm thấy một luồng áp lực vô hình đè nặng lên ngực, khiến hắn khó thở.

Lục Trường Sinh khẽ nhíu mày. Hắn không muốn can thiệp, nhưng tình huống đã vượt quá tầm kiểm soát. Luồng tà khí hỗn loạn đang lan rộng, không chỉ đe dọa những kẻ đang giao chiến, mà còn có nguy cơ bùng phát thành một tai họa lớn hơn, lan đến những khu vực khác của U Cốc. Hắn không thể đứng nhìn sự hỗn loạn này tiếp tục lan tràn. Đạo của hắn, Tàn Pháp Cổ Đạo, không phải là để tranh đoạt, nhưng cũng không phải là để thờ ơ trước sự hủy hoại.

Hắn hít sâu một hơi, Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể vận chuyển mạnh mẽ. Hắn không dùng chiêu thức hoa mỹ, không xuất ra bất kỳ thần thông nào gây chấn động. Hắn chỉ đơn thuần vận dụng linh lực, điều hòa linh khí xung quanh. Một luồng linh khí trong suốt, vững chắc như trường thành, đột ngột xuất hiện giữa không trung, không mang theo sát ý, không mang theo uy hiếp, nhưng lại có một sự ổn định và bền bỉ đến kinh ngạc. Nó nhẹ nhàng chặn đứng luồng kiếm khí của Phong Vô Ngân, khiến nó tan biến vào hư không như chưa từng tồn tại. Đồng thời, luồng linh khí đó còn cuốn đi những tà khí đang cuộn xoáy, làm dịu đi sự hỗn loạn trong không khí, và trấn áp nhẹ nhàng ý niệm chiến đấu điên cuồng của tất cả những kẻ đang giao tranh.

Mọi thứ đột ngột im bặt. Tiếng pháp khí va chạm dừng lại. Tiếng la hét ngưng bặt. Tất cả đều bất ngờ đứng sững, kinh ngạc nhìn về phía Lục Trường Sinh. Luồng linh khí trong suốt ấy không tấn công ai, nhưng lại khiến tất cả đều cảm thấy một áp lực vô hình, một sự bất khả xâm phạm. Họ cảm thấy như mình đang đứng trước một ngọn núi cao vời vợi, không thể nào lay chuyển.

Phong Vô Ngân, kẻ vốn đang trong cơn điên cuồng, đột nhiên cảm thấy một luồng lực lượng vô hình trấn áp, khiến hắn phải lùi lại một bước, kiếm trong tay run rẩy. Hắn nhìn chằm chằm vào Lục Trường Sinh, đôi mắt gian xảo giờ đây lộ rõ vẻ kinh hãi và khó tin. “Ngươi… là ai? Dám xen vào chuyện của ta?!” Hắn gầm lên, nhưng trong giọng nói đã mất đi sự hung hăng ban đầu, thay vào đó là sự dè chừng. Hắn chưa từng gặp phải kẻ nào có thể hóa giải đòn tấn công của mình một cách nhẹ nhàng như vậy, không một chút dấu hiệu của linh lực bùng nổ, nhưng lại hiệu quả đến kinh người.

Lục Trường Sinh ung dung bước ra khỏi chỗ ẩn nấp, ánh mắt điềm tĩnh quét qua từng khuôn mặt đang kinh ngạc, từ Phong Vô Ngân đầy vẻ hung hăng nhưng dè chừng, đến Vô Danh Tán Tu A và B đang thở hổn hển, cả người run rẩy vì sợ hãi lẫn bất ngờ. Hắn không hề cố gắng chiếm đoạt linh thảo hay khu vực tranh chấp mà họ đang cố gắng giành giật. Hắn chỉ đơn giản là đi qua, như một lữ khách vô tình lạc bước vào một trận chiến mà hắn không thuộc về.

“Sự tranh giành vô nghĩa này, không mang lại gì ngoài cái chết.” Lục Trường Sinh nói, giọng điềm tĩnh, nhưng ẩn chứa một uy lực khó tả. Lời nói của hắn không phải là một mệnh lệnh, mà là một sự thật hiển nhiên, một lời cảnh báo từ tận đáy lòng. Hắn không có ý định thuyết giáo, cũng không có ý định phán xét. Hắn chỉ đơn thuần chỉ ra cái bản chất của sự hỗn loạn này.

Tiêu Hạo đứng phía sau Lục Trường Sinh, thở phào nhẹ nhõm. “Trường Sinh huynh ra tay thật đúng lúc!” Hắn thầm nghĩ, trong lòng dâng lên một sự ngưỡng mộ sâu sắc. Lục Trường Sinh không cần phải phô trương sức mạnh, không cần phải dùng bạo lực để dẹp yên. Hắn chỉ dùng sự ổn định, sự kiên định của đạo tâm, mà hóa giải được sự hỗn loạn. Đó chính là sự khác biệt lớn nhất giữa hắn và những tu sĩ khác.

Phong Vô Ngân nhìn Lục Trường Sinh, đôi mắt hắn lấp lánh sự hoài nghi và tham lam. Hắn không thể hiểu được sức mạnh của Lục Trường Sinh, nhưng hắn cảm nhận được một sự uy hiếp vô hình. Hắn tự hỏi, liệu Lục Trường Sinh có phải là một cường giả ẩn mình, hay là một kẻ có cơ duyên đặc biệt nào đó? Hắn muốn dò xét, nhưng lại không dám manh động.

Lục Trường Sinh không để tâm đến những suy nghĩ phức tạp trong đầu Phong Vô Ngân. Hắn chỉ đơn thuần tiếp tục bước đi, con đường hắn chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận. Hắn đã thấy quá nhiều những cảnh tượng tương tự, những cuộc tranh giành vô nghĩa vì những cơ duyên nhỏ nhoi, trong khi hiểm họa lớn hơn đang rình rập. Cái U Cốc này, với cuộc chiến đổ máu nhỏ nhoi này, chỉ là một mầm mống, một biểu hiện ban đầu của sự khốc liệt và tàn nhẫn mà họ sẽ phải đối mặt ở Di Tích Thần Điện.

Hắn hiểu rằng, bản chất tham lam và ích kỷ của một bộ phận tu sĩ, đặc biệt là những kẻ như Phong Vô Ngân, sẽ là mối họa lớn trong di tích. Họ sẽ không từ bất cứ thủ đoạn nào để đạt được mục đích, và điều đó sẽ chỉ làm cho tình hình thêm hỗn loạn, tạo điều kiện cho tà đạo hoành hành. Sự biến chất của linh khí và sự hiện diện của tà khí ở những khu vực ngoại vi Di Tích Thần Điện không phải là ngẫu nhiên, mà là một phần trong kế hoạch lớn của Ma Quân Huyết Ảnh, như những gì Lão Quái Tử đã ám chỉ.

Lục Trường Sinh không muốn tham gia vào cuộc chiến này, không phải vì sợ hãi, mà vì hắn hiểu rõ rằng, việc tranh đoạt những cơ duyên nhỏ bé này là vô ích. Con đường của hắn không phải là tích lũy linh bảo, mà là tu dưỡng đạo tâm, là chiêm nghiệm thiên địa, là tìm ra chân lý ẩn sâu trong mọi sự hỗn loạn. Khả năng can thiệp tinh tế, trấn áp mà không cần giao tranh trực diện của hắn, nhờ vào Tàn Pháp Cổ Đạo, sẽ là một lợi thế quan trọng trong môi trường đầy nguy hiểm phía trước. Hắn sẽ tiếp tục quan sát, tiếp tục chiêm nghiệm, và tìm ra chân tướng ẩn sâu bên trong cái hỗn loạn này, bởi vì, con đường tu hành của hắn, chưa hề kết thúc.

Tiêu Hạo lặng lẽ đi theo Lục Trường Sinh, không nói thêm lời nào. Hắn biết, Lục Trường Sinh đang suy nghĩ rất nhiều, và những suy nghĩ đó luôn sâu sắc hơn những gì hắn có thể hiểu. Hắn chỉ cảm thấy, càng đi theo Lục Trường Sinh, hắn càng nhìn thấy một thế giới rộng lớn hơn, phức tạp hơn, nhưng cũng đầy chân lý. Cuộc chiến nhỏ ở U Cốc này chỉ là một lời cảnh tỉnh. Cuộc chiến tranh giành cơ duyên tại Di Tích Thần Điện sẽ còn khốc liệt và tàn nhẫn hơn rất nhiều. Nhưng hắn tin tưởng, Lục Trường Sinh sẽ có cách để vượt qua, để tìm ra con đường riêng của mình giữa biển lớn hỗn loạn.

Hai bóng người, một trầm tĩnh, một cảnh giác, dần dần khuất dạng vào sâu hơn trong U Cốc, để lại phía sau những tu sĩ còn đang đứng sững sờ, chưa kịp hoàn hồn sau sự can thiệp bất ngờ của Lục Trường Sinh. Cuộc chiến tranh giành đã tạm lắng, nhưng những hạt giống của sự tham lam và hỗn loạn đã được gieo rắc, và chúng sẽ sớm nảy mầm, bùng phát thành một tai họa lớn hơn gấp bội. Di Tích Thần Điện đang chờ đợi, và nó sẽ không chào đón những kẻ yếu tim.

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free