Cửu thiên linh giới - Chương 163: U Ám Biến Chất: Dấu Hiệu Tà Đạo Sơ Hiện
Họ tiếp tục tiến về phía trước, bước chân vững vàng, bỏ lại phía sau sự ồn ào, hỗn loạn của Linh Khí Phường. Con đường dẫn đến Di Tích Thần Điện ngày càng hiểm trở, nhưng Lục Trường Sinh đã chuẩn bị sẵn sàng. Hắn sẽ đối mặt với mọi thứ, không phải bằng sự sợ hãi hay tham lam, mà bằng một đạo tâm vững vàng, một bản ngã đã được tôi luyện. Đạo của hắn, chưa hề kết thúc.
***
Trong Cổ Hoang Sơn Mạch, những dốc núi cuối cùng trải dài như những ngón tay gân guốc của đại địa vươn mình chạm tới bầu trời u ám. Sáng muộn, mặt trời chỉ là một vầng sáng nhợt nhạt ẩn mình sau tầng tầng lớp lớp sương mù dày đặc không tan, bao phủ vạn vật trong một màn ảo ảnh mờ đục, lạnh lẽo đến thấu xương. Từng cơn gió thổi qua, không còn mang theo hương vị trong lành của núi rừng, mà thay vào đó là một luồng khí lạnh buốt, mang theo chút gì đó ẩm ướt và nặng nề, như thể đã ngấm sâu vào từng thớ đất, từng phiến đá.
Cảnh vật dọc đường đi dần thay đổi một cách đáng sợ. Những cánh rừng rậm rạp thường ngày nay trở nên thưa thớt hơn, những cây cổ thụ cao vút từng là biểu tượng của sự sống mãnh liệt, giờ đây lại mang một vẻ tiều tụy đến nao lòng. Cành lá khô héo, khẳng khiu vươn ra như những cánh tay xương xẩu, dù chưa đến mùa đông, nhưng chúng đã trút bỏ phần lớn sự sống, đứng trơ trụi giữa không gian xám xịt. Dưới chân, những thảm cỏ xanh mướt đã ngả màu úa vàng, đôi khi còn thấy những vết cháy xém lạ lùng, như thể có một thứ năng lượng nào đó đã càn quét qua đây, hút cạn sinh khí của cây cối.
Linh khí trong không khí, thứ mà tu sĩ luôn tìm kiếm và hấp thụ, giờ đây trở nên bất định một cách khó hiểu. Lúc thì nó cuồn cuộn trào dâng dữ dội, mang theo một áp lực vô hình khiến lồng ngực người ta như bị bóp nghẹt; lúc lại suy yếu một cách kỳ lạ, mỏng manh như sương khói, khiến người ta cảm thấy hụt hẫng, trống rỗng. Sự hỗn loạn này không chỉ khiến tu sĩ khó lòng vận công, mà còn gây ra một cảm giác khó chịu mơ hồ, như có một lưỡi dao vô hình đang cứa vào từng huyệt đạo.
Tiêu Hạo, với bản tính nhanh nhẹn và nhạy cảm, là người đầu tiên cảm nhận được sự bất thường này. Hắn liên tục nhìn ngó xung quanh, đôi mắt láu lỉnh không ngừng quét qua từng bụi cây, từng tảng đá, như tìm kiếm một mối nguy hiểm hữu hình. Vẻ mặt hắn dần trở nên nghiêm trọng, không còn nét dí dỏm thường ngày. Hắn vận chuyển linh lực trong cơ thể, cảm thấy sự trì trệ và phản kháng từ môi trường, khiến việc điều hòa linh khí trở nên khó khăn hơn bao giờ hết.
“Trường Sinh huynh, huynh có thấy không?” Tiêu Hạo khẽ thì thầm, giọng nói mang một sự bất an khó che giấu. “Linh khí ở đây thật kỳ lạ, cứ như bị ai khuấy động vậy. Ta cảm thấy khó chịu vô cùng, như thể linh mạch trong người đang bị nhiễu loạn.” Hắn đưa tay xoa xoa thái dương, cảm giác đau nhức âm ỉ.
Lục Trường Sinh vẫn giữ vẻ điềm tĩnh thường thấy. Dáng người hơi gầy của hắn chậm rãi bước đi, không nhanh không chậm, nhưng mỗi bước chân đều vững vàng như in sâu vào lòng đất. Khuôn mặt thanh tú, đường nét hài hòa, đôi mắt đen láy mang vẻ trầm tư, điềm tĩnh, ít biểu lộ cảm xúc. Hắn không nói gì ngay, chỉ khẽ nhắm mắt lại trong giây lát, Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể tự động vận chuyển, thầm lặng cảm nhận từng biến động nhỏ nhất của linh khí xung quanh. Luồng linh khí hỗn loạn kia, qua Tàn Pháp Cổ Đạo, không còn là sự nhiễu loạn khó chịu, mà trở thành những dòng chảy năng lượng với các đặc tính khác nhau, dù vẫn xung đột nhưng lại được hắn lý giải một cách rõ ràng hơn.
Hắn khẽ mở mắt, ánh nhìn xa xăm về phía những thân cây khô héo. “Không chỉ bị khuấy động… nó đang bị biến chất.” Giọng nói của Lục Trường Sinh từ tốn, trầm thấp, nhưng lại mang một sức nặng khó tả. Hắn khẽ đưa tay, chạm nhẹ vào thân một cây cổ thụ đã cằn cỗi, cảm nhận dòng linh khí yếu ớt còn sót lại trong nó, xen lẫn với một luồng năng lượng âm u, lạnh lẽo mà hắn đã từng tiếp xúc ở U Cốc, đó chính là tà khí. “Linh khí vốn là nguồn gốc của vạn vật, nhưng khi bị tạp nhiễm, bị tà khí xâm nhiễm, nó sẽ thay đổi bản chất, trở thành một thứ vừa là linh khí, vừa là tà khí, khó lòng phân biệt. Nó không còn nuôi dưỡng, mà bắt đầu hút cạn sinh cơ.”
Tiêu Hạo nghe vậy, sắc mặt càng thêm tái mét. Hắn rút ra một tấm phù hộ thân màu vàng nhạt, kẹp giữa hai ngón tay, linh lực khẽ truyền vào khiến nó phát ra một vầng sáng yếu ớt. “Vậy chúng ta có nên cẩn thận hơn không, Trường Sinh huynh? Ta nghe nói gần đây có nhiều tà tu hoạt động mạnh ở khu vực biên giới của Di Tích Thần Điện. Bọn chúng không chỉ tranh giành cơ duyên mà còn hút cạn linh khí, tinh huyết của người sống để tu luyện tà công.” Hắn chợt nhớ lại những lời đồn đại rùng rợn trong Linh Khí Phường, về những tán tu biến mất không dấu vết, về những khu rừng bị tà pháp làm cho chết chóc. “Liệu đây có phải là dấu hiệu của bọn chúng?”
Lục Trường Sinh gật đầu nhẹ. “Đúng vậy. Linh khí bất định, biến chất như thế này chính là môi trường lý tưởng để tà đạo phát triển. Tà tu lợi dụng sự hỗn loạn này, cướp đoạt, hút cạn sinh cơ để tăng cường tu vi một cách nhanh chóng. Đó là con đường tắt, nhưng cũng là con đường dẫn đến sự hủy diệt.” Hắn dừng lại, đôi mắt nhìn sâu vào khoảng không mờ mịt phía trước, nơi ẩn chứa những hiểm nguy khó lường. “Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán. Khi lòng tham nổi lên, khi dục vọng che mờ lý trí, con người sẽ dễ dàng sa vào tà đạo, trở thành công cụ cho những kẻ mạnh hơn. Sự biến chất của linh khí này, một phần là do tự nhiên, một phần lớn cũng là do bàn tay của tà đạo.”
Tiêu Hạo hít sâu một hơi, cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Hắn thận trọng rút ra một tấm phù hộ thân khác, chuẩn bị sẵn sàng cho bất cứ tình huống nào. “Vậy chúng ta phải làm gì, Trường Sinh huynh? Càng vào sâu, càng nguy hiểm.”
Lục Trường Sinh không trả lời trực tiếp câu hỏi đó. Hắn biết, Tiêu Hạo đang lo lắng cho sự an nguy của cả hai. Nhưng con đường hắn chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận. Hắn sẽ không chạy trốn, cũng không vội vàng lao vào tranh đấu. Hắn cần quan sát, cần chiêm nghiệm, cần hiểu rõ bản chất của sự hỗn loạn này. Hắn tin rằng, trong cái hỗn loạn tột cùng này, sẽ có những chân lý ẩn chứa, những điều mà người khác vì vội vàng tranh đoạt mà bỏ qua.
“Cứ tiếp tục đi.” Lục Trường Sinh trầm giọng nói, đôi mắt vẫn giữ vẻ tĩnh lặng như mặt hồ không gợn sóng. “Chỉ khi đối mặt với nó, mới có thể hiểu được nó. Chỉ khi đứng giữa dòng xoáy, mới biết cách giữ vững bản thân.” Hắn bước tiếp, tay khẽ chạm vào một thân cây khô héo khác. Luồng tà khí xâm nhiễm vào cây cổ thụ này mạnh hơn, khiến nó gần như đã hoàn toàn mất đi sự sống, chỉ còn lại một lớp vỏ mục rỗng bên ngoài. Hắn cảm nhận được sự ăn mòn của tà khí, không chỉ đối với linh khí, mà còn đối với cả sinh mệnh vật chất. Đó là một sự hủy diệt triệt để, không để lại dấu vết. Tiêu Hạo, dù còn chút do dự và lo lắng, nhưng vẫn tin tưởng vào Lục Trường Sinh. Hắn siết chặt tấm phù trong tay, mắt đảo liên tục, cố gắng cảnh giác mọi thứ xung quanh. Cả hai tiếp tục hành trình, bước chân chậm rãi nhưng kiên định, tiến sâu hơn vào vùng đất bị tà khí xâm nhiễm của Cổ Hoang Sơn Mạch. Không khí ngày càng lạnh lẽo, sương mù càng lúc càng đặc quánh, nuốt chửng tầm nhìn, báo hiệu những điều không lành đang chờ đợi phía trước.
***
Khi chiều tối buông xuống, không gian trong Cổ Hoang Sơn Mạch càng trở nên âm u, ảm đạm. Sương mù không còn màu trắng đục mà dần chuyển sang một sắc đen kịt, lạnh buốt đến thấu xương, đặc quánh đến mức dường như có thể chạm vào. Không khí nặng nề, mang theo một mùi ngai ngái khó chịu của đất ẩm, cây cỏ mục nát, và đôi khi là một thoáng mùi tanh nồng của máu, cùng một mùi lưu huỳnh khét lẹt mơ hồ, như thể có thứ gì đó đã bị thiêu đốt hoặc bị tà pháp ăn mòn. Bầu trời bị màn sương đen che phủ hoàn toàn, không một tia sáng nào có thể xuyên qua, biến thế giới thành một bức tranh thủy mặc u tối, chỉ có những hình ảnh mờ ảo của cây cối và đá núi.
Họ tiến vào một thung lũng nhỏ, nơi mà theo bản đồ cũ, lẽ ra phải là một dòng suối trong vắt róc rách chảy qua, hai bên bờ là thảm thực vật xanh tươi, tràn đầy sinh khí. Nhưng giờ đây, cảnh tượng hiện ra trước mắt lại khiến Tiêu Hạo phải hít một hơi lạnh. Dòng suối đã khô cạn, chỉ còn trơ lại những viên đá cuội lởm chởm, phủ đầy một lớp rêu đen kỳ dị. Cây cối trong thung lũng khô héo hoàn toàn, cành lá rụng trụi, thân cây mục ruỗng, trên những phiến đá núi rêu phong, không phải là những đóa hoa dại tươi tắn mà là những loại nấm màu xám xanh, đỏ tím với hình thù quái dị, phát ra một thứ ánh sáng yếu ớt, ma quái trong bóng tối.
Dọc đường đi, họ bắt gặp những xác chết của linh thú. Đó là những con yêu thú nhỏ, có con là Sơn Trư, có con là Linh Miêu, đáng lẽ phải có sức sống dẻo dai. Nhưng giờ đây, chúng nằm la liệt trên mặt đất, toàn thân khô quắt lại như bị hút cạn tinh khí, chỉ còn trơ lại một bộ da bọc xương. Đôi mắt chúng mở to, vô hồn, phản chiếu nỗi kinh hoàng tột độ trước khi chết. Mùi tử khí nồng nặc, xen lẫn mùi máu tanh đã khô, ám vào không khí, khiến mỗi hơi thở đều trở nên khó khăn. Tiêu Hạo cảm thấy dạ dày mình cuộn lên, hắn chưa từng chứng kiến cảnh tượng tàn khốc đến vậy.
Rồi, trong một khe đá khuất lấp, họ nhìn thấy một thân ảnh gầy gò, xiêu vẹo. Đó là một Vô Danh Tán Tu, ăn mặc giản dị, y phục rách nát, tay vẫn nắm chặt một thanh kiếm đã gỉ sét. Hắn nằm thoi thóp bên vệ đường, toàn thân co quắp, khuôn mặt xanh xao, đôi mắt mở to vô định, tinh thần hoảng loạn tột độ. Linh lực trong người hắn đã hoàn toàn cạn kiệt, chỉ còn lại một chút sinh khí yếu ớt đang dần lụi tàn. Khi Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo đến gần, hắn dường như cảm nhận được sự hiện diện của họ, một tiếng rên khe khẽ thoát ra từ cổ họng khô khốc.
“Tà… tà đạo… chúng đến rồi…” Vô Danh Tán Tu thều thào, giọng nói yếu ớt như tiếng gió thoảng qua, xen lẫn với tiếng thở dốc nặng nhọc. Hắn đưa cánh tay gầy guộc run rẩy chỉ về phía trước, nơi màn sương đen đặc quánh che khuất mọi thứ. “Hút cạn… tất cả… không ai thoát được…” Rồi, hắn ho sặc sụa, một dòng máu đen sệt trào ra từ khóe môi, đôi mắt trợn ngược, và cơ thể hắn co giật mạnh một lần cuối trước khi hoàn toàn bất động, chìm vào cõi chết.
Tiêu Hạo chứng kiến cảnh tượng đó, nỗi sợ hãi dâng lên trong lòng hắn. Hắn siết chặt pháp khí trong tay, ánh mắt đầy cảnh giác quét qua những lùm cây và khe đá xung quanh, như thể sợ hãi có bóng ma tà đạo nào đó đang ẩn nấp. “Trường Sinh huynh, xem ra tà đạo đã bắt đầu hành động rồi. Chúng thật tàn nhẫn!” Hắn nói, giọng nói run rẩy, không còn vẻ hoạt bát thường ngày. “Đây không chỉ là cướp đoạt linh bảo hay tranh giành cơ duyên nữa, chúng còn hút cạn cả sinh mệnh của tu sĩ! Chẳng lẽ Di Tích Thần Điện lại là hang ổ của bọn chúng sao?”
Lục Trường Sinh bước đến gần thi thể Vô Danh Tán Tu. Hắn quỳ xuống, nhẹ nhàng đặt tay lên cổ tay người đã khuất, cẩn thận kiểm tra. Làn da lạnh ngắt, mạch đập đã hoàn toàn ngừng lại. Trên cơ thể hắn, có những dấu vết rõ ràng của tà pháp, những đường vân đen mờ mịt hiện lên dưới da, như thể có thứ gì đó đã ăn mòn từ bên trong. Hắn đã từng thấy những dấu hiệu tương tự khi tiếp xúc với tà khí, nhưng chưa bao giờ rõ ràng và tàn độc đến vậy. Tà khí này không chỉ hút cạn linh lực, mà còn hút cạn cả tinh huyết, sinh cơ, biến con người thành một cái xác khô rỗng tuếch.
“Đúng vậy, Tiêu Hạo huynh.” Lục Trường Sinh trầm giọng, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự ưu tư. “Đây là một loại tà pháp cực kỳ thâm độc, chuyên hút cạn sinh mệnh để bồi bổ cho tà tu. Những kẻ này không chỉ muốn cơ duyên, chúng muốn tất cả, muốn biến cả vùng đất này thành nơi nuôi dưỡng tà đạo của mình.” Hắn khẽ thở dài, đứng dậy. “Một người như hắn, tu vi chắc cũng không thấp, nhưng lại kết thúc thảm thương như thế này. Có lẽ đã bị tà đạo mai phục, hoặc bị chính đồng đạo phản bội.”
Hắn nhìn thi thể Vô Danh Tán Tu, trong lòng dâng lên một nỗi xót xa. Dẫu hắn là một phàm nhân tu hành, nhưng hắn vẫn giữ được lòng trắc ẩn của con người. Hắn không thể để một tu sĩ đã khuất nằm phơi sương lộ cốt giữa nơi hoang dã này. Lục Trường Sinh bắt đầu dùng linh lực của mình đào một cái hố nhỏ bên cạnh một tảng đá. Dù tu vi của hắn không tập trung vào sức mạnh hay tốc độ, nhưng Tàn Pháp Cổ Đạo lại cho hắn một sự bền bỉ đáng kinh ngạc, và khả năng điều khiển linh lực một cách tinh tế. Hắn nhẹ nhàng đặt thi thể Vô Danh Tán Tu vào trong hố, rồi dùng đất đá phủ lên, tạo thành một nấm mồ đơn sơ.
“Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán.” Lục Trường Sinh lẩm bẩm, như đang tự nói với chính mình, cũng như gửi gắm lời vĩnh biệt đến người đã khuất. “Tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn. Con đường của hắn đã bị cắt đứt một cách tàn nhẫn.”
Tiêu Hạo đứng cạnh, ánh mắt đầy sự phức tạp. Hắn không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn Lục Trường Sinh chôn cất người xa lạ. Trong lòng hắn, sự tôn kính dành cho Lục Trường Sinh càng thêm sâu sắc. Giữa lúc nguy nan, giữa cảnh tàn khốc của tà đạo, Lục Trường Sinh vẫn giữ được sự bình tĩnh, lòng nhân ái và sự kiên định trong đạo tâm của mình. Đó là điều mà không phải tu sĩ nào cũng có thể làm được. Hắn thủ sẵn pháp khí, cảnh giác dò xét xung quanh, đôi mắt không ngừng tìm kiếm dấu hiệu của bất kỳ kẻ địch nào. Tiếng quạ kêu thảm thiết từ phía xa vọng lại, như những hồn ma của vùng đất chết chóc này, càng tăng thêm vẻ rùng rợn cho cảnh vật. Cả hai đều biết, nguy hiểm không còn là lời đồn đại, mà đã hiện hữu ngay trước mắt.
***
Sau khi vượt qua U Cốc đầy rẫy tử khí và những cảnh tượng kinh hoàng, Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo tiếp tục hành trình trong màn đêm đen kịt. Gió lớn bắt đầu thổi mạnh hơn, mang theo một luồng tà khí nồng nặc, quật vào mặt họ, lạnh buốt và rát buốt. Sương mù vẫn dày đặc, nhưng giờ đây nó đã hòa lẫn với một thứ gì đó khác, tạo thành một màn khói đen đặc quánh, cuồn cuộn di chuyển, như thể đang sống. Mùi lưu huỳnh và máu tanh ngày càng rõ rệt, quấn lấy khứu giác, khiến người ta cảm thấy buồn nôn.
Cuối cùng, sau một hồi băng qua những con dốc đá lởm chởm và những khe núi sâu hun hút, họ cũng đến được một đỉnh đồi cao. Từ đây, tầm nhìn không còn bị che khuất quá nhiều, và cảnh tượng hiện ra trước mắt khiến Tiêu Hạo phải thốt lên một tiếng kinh hãi.
Phía xa, giữa màn đêm u ám và sương mù đen đặc, Di Tích Thần Điện không còn là một hình ảnh mờ ảo trong lời đồn đại hay trên bản đồ. Nó hiện ra sừng sững, đồ sộ, một quần thể kiến trúc cổ xưa được xây dựng từ những khối đá khổng lồ, mang vẻ hoang tàn nhưng vẫn toát lên khí thế hùng vĩ của một thời đại đã mất. Tuy nhiên, vẻ hùng vĩ đó giờ đây lại bị bao phủ bởi một thứ ánh sáng ma quái, rợn người. Những cột sáng màu xanh lục, đỏ thẫm, tím đen bốc lên từ các góc của di tích, xuyên thẳng lên bầu trời, tạo thành những quầng sáng kỳ dị, như những ngọn đèn dẫn lối cho quỷ dữ.
Và kinh hoàng hơn cả, là những luồng tà khí cuồn cuộn bốc lên từ khắp nơi xung quanh Di Tích Thần Điện. Chúng không còn là những dòng chảy vô hình, mà hiện rõ mồn một như những con rắn khổng lồ đen kịt, vặn vẹo thân mình, ngóc đầu lên trời, nuốt chửng ánh sáng yếu ớt của trăng sao. Chúng xoáy vào nhau, tạo thành những cơn lốc xoáy tà khí, phát ra những âm thanh gào rú ghê rợn, như tiếng oan hồn ai oán của hàng vạn sinh linh.
Xung quanh di tích, không chỉ có những bóng dáng của vô số tu sĩ đang tụ tập, mà còn có sự hiện diện không thể phủ nhận của các thế lực tà đạo. Bóng dáng của những toán Ma Binh xuất hiện rõ ràng dưới những quầng sáng ma quái. Chúng toàn thân mặc giáp đen gỉ sét, tay cầm những món vũ khí thô sơ nhưng tỏa ra sát khí nồng nặc, đôi mắt đỏ ngầu, phát sáng trong bóng tối. Bọn chúng không hề che giấu, mà công khai hoạt động, thiết lập những trận pháp tà ác, những tế đàn bằng xương cốt, những lá cờ đen với biểu tượng đầu lâu xương chéo, cắm thẳng xuống đất, biến vùng ngoại vi của Di Tích Thần Điện thành một khu vực tử địa. Tiếng pháp khí va chạm từ xa, tiếng gào thét của kẻ yếu thế, tiếng cười khẩy man rợ của tà tu, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của sự hỗn loạn và chết chóc.
“Trời đất… nhiều tà tu đến vậy sao?!” Tiêu Hạo kinh hãi thốt lên, giọng nói nghẹn lại trong cổ họng. Hắn chưa bao giờ nghĩ rằng tà đạo lại có thể lớn mạnh đến mức này, ngang nhiên chiếm lĩnh một khu vực rộng lớn như vậy. “Đây không phải là tranh giành cơ duyên nữa, Trường Sinh huynh, đây là một cuộc chiến rồi! Một cuộc chiến giữa chính đạo và tà đạo, giữa sinh và tử!”
Lục Trường Sinh đứng lặng trên đỉnh đồi, đôi mắt đen láy nhìn thẳng vào Di Tích Thần Điện, không chút sợ hãi hay kinh hãi, mà thay vào đó là sự chiêm nghiệm sâu sắc. Hắn cảm nhận được sự hỗn loạn tột độ của linh khí trong không khí. Nó không còn là sự bất định đơn thuần, mà là một sự xung đột dữ dội giữa linh khí và tà khí, giữa sự sống và sự hủy diệt. Từng dòng linh khí dồi dào từ di tích tuôn ra, ngay lập tức bị tà khí xâm nhiễm, biến chất, rồi lại bị các trận pháp tà đạo hút vào, bồi bổ cho tà tu. Đây chính là bối cảnh Cận Cổ Thời Kỳ mà Lão Quái Tử đã nhắc đến, nơi linh khí toàn giới đang bất ổn và suy thoái, nhưng ở đây, nó còn trầm trọng hơn gấp vạn lần, như một vết thương lở loét không ngừng mưng mủ.
Hắn khẽ nhắm mắt lại. Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể tự động vận chuyển, một luồng linh lực ôn hòa, bền bỉ lan tỏa khắp châu thân, giúp hắn chống lại sự xâm thực của tà khí và sự nhiễu loạn của linh khí hỗn tạp. Hắn không còn nhìn thấy bằng mắt thường, mà bằng đạo tâm, bằng sự cảm nhận của Tàn Pháp Cổ Đạo. Từng luồng linh khí biến chất, từng dòng tà khí đang hoành hành, từng trận pháp tà ác đang vận chuyển, tất cả đều hiện rõ trong tâm trí hắn, được phân tích và lý giải. Hắn hiểu rõ hơn về những lời mà Lão Quái Tử đã giảng, về bản chất của ‘cơ duyên’ và ‘Đạo’ trong loạn thế.
Di Tích Thần Điện này không chỉ là nơi ẩn chứa cơ duyên, mà còn là một cái bẫy khổng lồ, một nguồn cơn của sự biến chất linh khí, và có thể là một phần trong kế hoạch lớn của Ma Quân Huyết Ảnh. Những gì Tiêu Hạo nhìn thấy chỉ là bề nổi của tảng băng chìm. Sự tàn độc và quy mô lớn của tà đạo sẽ vượt xa những gì hắn từng chứng kiến, báo hiệu một cuộc chiến tranh tổng lực sắp tới, không chỉ vì cơ duyên mà còn vì sự sống còn của cả Cửu Thiên Linh Giới.
Lục Trường Sinh đứng đó, giữa gió lớn gào thét và tà khí cuồn cuộn, như một ngọn núi đá vững vàng giữa biển cả bão tố. Đạo tâm hắn vững như bàn thạch, vạn pháp bất xâm. Hắn sẽ không bị cuốn vào vòng xoáy tranh giành hỗn loạn kia. Hắn sẽ nhìn thấy những gì người khác bỏ qua, không chạy theo những ảo ảnh bên ngoài. Tàn Pháp Cổ Đạo đã cho hắn một con đường khác, một cách nhìn khác. Hắn sẽ tiếp tục quan sát, tiếp tục chiêm nghiệm, và tìm ra chân tướng ẩn sâu bên trong cái hỗn loạn này. Bởi vì, con đường tu hành của hắn, chưa hề kết thúc.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.