Cửu thiên linh giới - Chương 162: Tiến Về Thần Điện: Tiếng Vọng Hỗn Loạn
Con đường phía trước vẫn còn xa, những đỉnh núi của Cổ Hoang Sơn Mạch vẫn còn sừng sững chắn ngang tầm mắt. Nhưng Lục Trường Sinh đã không còn bận tâm đến khoảng cách hay khó khăn. Hắn biết, hắn đang đi trên con đường của chính mình, một con đường mà hắn đã lựa chọn và đã được khai mở. Hắn sẽ đối mặt với mọi thứ, không phải bằng sự sợ hãi hay tham lam, mà bằng một đạo tâm vững vàng, một bản ngã đã được tôi luyện.
Sáng sớm hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn đang cố gắng len lỏi qua tầng tầng lớp lớp mây mù và tán lá cổ thụ, nhuộm vàng những đỉnh núi hùng vĩ của Cổ Hoang Sơn Mạch, Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo đã lại tiếp tục hành trình. Không khí trong lành mang theo mùi đất rừng ẩm ướt sau một đêm sương, mùi của những loài thảo mộc dại mọc chen chúc trên các vách đá, và cả mùi linh khí nồng đậm nhưng có phần hỗn tạp, như báo hiệu sự bất ổn tiềm tàng của vùng đất này. Tiếng chim hót líu lo, tiếng suối chảy róc rách đâu đó dưới thung sâu, và thỉnh thoảng là tiếng gầm gừ xa xăm của một loài yêu thú nào đó, tất cả tạo nên một bản hòa tấu hoang dã, hùng vĩ.
Lục Trường Sinh bước đi ung dung trên con đường mòn gập ghềnh, đôi mắt trầm tĩnh lướt qua những tán cây cổ thụ cao vút, những thác nước bạc đổ từ triền núi đá, hay những vách đá dựng đứng in hằn dấu vết phong sương của thời gian. Mỗi bước chân của hắn đều nhẹ nhàng, nhưng lại vô cùng vững chắc, như thể hắn đã hòa mình vào nhịp điệu của đất trời, không hề bị ảnh hưởng bởi sự khắc nghiệt của cảnh vật xung quanh. Hắn thỉnh thoảng lại dừng lại, không phải để nghỉ ngơi, mà để hít thở sâu, để cảm nhận sự vận động của linh khí trong không gian, để chiêm nghiệm những lời Lão Quái Tử đã giảng về 'Đạo' và 'Chân Ngã'. Trong tâm khảm hắn, những triết lý ấy không còn là những khái niệm trừu tượng, mà đã hóa thành dòng suối mát lành, tưới tắm cho đạo tâm đã được tôi luyện vững vàng. Hắn cảm thấy mình như một cây cổ thụ, rễ cắm sâu vào lòng đất, thân vươn thẳng lên trời, dù gió bão có cuồng phong đến mấy cũng không thể lay chuyển.
Tiêu Hạo đi phía sau, dáng vẻ nhanh nhẹn, đôi mắt láu lỉnh không ngừng quét qua hai bên đường, cảnh giác trước mọi động tĩnh. Hắn liên tục đưa tay lên che trán, ngước nhìn lên những đỉnh núi cao chót vót bị mây che khuất, rồi lại cúi xuống nhìn bước chân mình. Rõ ràng là hắn sốt ruột hơn Lục Trường Sinh nhiều. Hắn vẫn chưa thể hoàn toàn buông bỏ những lo toan về 'cơ duyên' và 'bảo vật' như Lục Trường Sinh. Sự hỗn loạn sắp tới ở Di Tích Thần Điện đã được các tu sĩ truyền tai nhau từ lâu, và nỗi lo sợ bỏ lỡ cơ hội lớn nhất đời không ngừng gặm nhấm tâm trí hắn.
“Trường Sinh huynh,” Tiêu Hạo không nhịn được, cất tiếng, giọng có chút vội vã, “chúng ta đi nhanh hơn chút đi. Di Tích Thần Điện nghe nói sắp mở cửa rồi, kẻo đến muộn lại mất hết cơ duyên tốt. Huynh xem, càng vào sâu Cổ Hoang Sơn Mạch, ta thấy dấu vết của các tu sĩ khác càng nhiều. Chắc hẳn ai cũng đang cố gắng giành lấy vị trí tốt nhất.”
Lục Trường Sinh khẽ lắc đầu, khóe môi khẽ nhếch lên thành một nụ cười ẩn ý. “Cơ duyên đâu phải chỉ có ở những thứ hữu hình, Tiêu Hạo huynh. Cũng không phải cứ tranh giành xô đẩy thì sẽ có được. Chậm rãi quan sát, mới có thể thấy được cái không ai thấy. Vội vàng mà làm gì? Chẳng phải Lão Quái Tử đã nói rồi sao, ‘mỗi người một đạo, mỗi người một cơ duyên’.” Hắn dừng lại bên một thân cây mục rỗng, cành lá đã khô héo nhưng thân cây vẫn còn đứng vững, bên trong có một tổ kiến đang cần mẫn làm việc. Hắn đưa tay chạm nhẹ vào lớp vỏ cây sần sùi, cảm nhận sự sống âm thầm bên trong. “Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến. Con đường ta chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận.”
Tiêu Hạo thở dài một tiếng, vẻ mặt phức tạp. Hắn hiểu ý Lục Trường Sinh, nhưng thực sự để làm được như vậy thì quá khó. “Huynh nói thì dễ, chứ ta thấy mấy lão già kia ai cũng mắt đỏ ngầu tranh giành cả. Ngay cả những tán tu bình thường cũng không giữ được bình tĩnh. Huynh xem đó, vừa rồi chúng ta đi qua, không ít kẻ đã vì một cọng linh thảo mà giao thủ sống chết. Nếu Di Tích Thần Điện thực sự có bảo vật trấn thế, e rằng còn khốc liệt hơn gấp trăm ngàn lần.” Hắn ngừng một lát, rồi hạ giọng. “Ta chỉ sợ huynh quá mức thanh tịnh, lại bị người khác lợi dụng hoặc bỏ qua mất cơ hội.”
Lục Trường Sinh quay đầu lại, đôi mắt đen láy nhìn Tiêu Hạo, không có ý trách cứ hay giáo huấn, chỉ đơn thuần là sự thấu hiểu. “Mỗi người có một cách nhìn nhận, Tiêu Hạo huynh. Nếu đã chọn con đường này, ta sẽ đi đến cùng. Hơn nữa, việc giữ vững bản tâm không có nghĩa là buông bỏ cảnh giác. Trái lại, chính vì tâm an định, ta mới có thể nhìn rõ mọi biến động xung quanh mà không bị mê hoặc bởi những phù phiếm bên ngoài.” Hắn lại bước đi, mỗi bước đều mang theo một sự kiên định không thể lay chuyển. Hắn biết Tiêu Hạo lo lắng cho mình, và hắn trân trọng điều đó. Nhưng con đường tu hành là con đường của riêng mỗi người, không ai có thể thay thế ai bước đi.
Họ tiếp tục băng qua những khu rừng rậm rạp, thỉnh thoảng lại bắt gặp những dấu vết của các tu sĩ khác: một đống lửa đã tàn, vài vết pháp thuật còn vương lại trên thân cây, hay những mảnh vỡ của pháp khí bị bỏ lại. Những dấu hiệu ấy càng khẳng định sự náo nhiệt và hỗn loạn đang gia tăng khi họ tiến gần đến Di Tích Thần Điện. Tiêu Hạo thỉnh thoảng lại nhìn Lục Trường Sinh, cố gắng đọc vị những suy nghĩ trong đôi mắt trầm tĩnh ấy. Hắn biết, Lục Trường Sinh không hề sợ hãi, cũng không hề coi thường những mối nguy hiểm. Trái lại, hắn dường như đang chuẩn bị, không phải bằng cách tích lũy thêm sức mạnh hay bảo vật, mà bằng cách củng cố nội tâm, làm vững chắc hơn nữa cái “đạo” mà hắn đã chọn.
***
Khi ánh chiều tà bắt đầu buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời, hai người cuối cùng cũng đến được một thị trấn nhỏ nằm dưới chân núi, nơi có một Tụ Linh Các sầm uất. Đây là một trạm dừng chân quen thuộc cho các tu sĩ trước khi họ thực sự dấn thân vào vùng lõi của Cổ Hoang Sơn Mạch, hướng về Di Tích Thần Điện.
Tụ Linh Các này được xây dựng khá lớn, có vẻ là đã tồn tại từ lâu, với kiến trúc nhiều tầng, những mái ngói cong vút và những chiếc đèn lồng đỏ treo dọc hành lang, tỏa ra ánh sáng ấm cúng. Bên trong, không khí vô cùng nhộn nhịp, ồn ào. Tiếng người nói chuyện, tiếng chén đĩa va chạm lách cách, tiếng cười đùa, và cả tiếng pháp khí va vào nhau nghe loảng xoảng từ một vài vị tu sĩ đang luyện công trong phòng riêng. Mùi thức ăn thơm lừng, mùi rượu mạnh nồng nàn, và mùi hương liệu phảng phất trộn lẫn vào nhau, tạo nên một sự hỗn tạp đặc trưng của những nơi tụ tập đông người. Linh khí trong quán cũng không ổn định, đôi khi cảm thấy dồi dào, đôi khi lại bị nhiễu loạn bởi những luồng khí tức khác nhau của các tu sĩ.
Vừa bước vào, một ông chủ quán trọ thân hình béo tốt, khuôn mặt phúc hậu, đang lau bàn bằng một chiếc khăn trắng tinh, vội vã tiến đến đón khách. Ông ta nhìn Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo với ánh mắt dò xét, rồi nở nụ cười niềm nở. “Hai vị khách quan, muốn dùng gì đây ạ? Phòng thượng hạng còn một gian, hay quý khách muốn dùng bữa tại đại sảnh?” Giọng ông ta hòa nhã, nhưng đôi mắt lại ẩn chứa chút lo lắng, một sự lo lắng thường thấy ở những người kinh doanh giữa thời loạn thế. “Dạo này Di Tích Thần Điện náo nhiệt, quán xá chúng ta cũng được nhờ. Nhưng mà, cũng lắm chuyện thị phi, không biết đâu mà lần.”
Tiêu Hạo lập tức nắm bắt cơ hội, gọi ngay một bàn ăn và hai chén trà linh thảo. “Ông chủ, cho chúng ta ít món đặc sản của vùng này, và hai chén linh trà thượng hạng. Ông chủ có tin tức gì mới về Di Tích Thần Điện không? Nghe nói bên trong đã có người giao thủ rồi, không biết thực hư thế nào?” Hắn cố gắng tỏ ra tự nhiên, nhưng ánh mắt không ngừng quét qua những bàn xung quanh, cố gắng thu thập thêm thông tin.
Ông chủ quán xoa xoa hai bàn tay, vẻ mặt đầy vẻ thích thú khi được buôn chuyện. “Ối chao, quý khách đây đúng là người từ xa đến. Tin tức về Di Tích Thần Điện thì nhiều như lá rừng, mỗi người một phách. Có kẻ nói đã có Thần Khí xuất thế, có kẻ lại bảo đó chỉ là bẫy rập của tà đạo. Nhưng mà, giao thủ thì đúng là có thật. Mấy ngày nay, ngày nào cũng có tin đồn có kẻ mất mạng, có kẻ bị trọng thương. Linh khí ở đó không ổn định, còn có cả Ma Khí quấy nhiễu, khiến cho việc tranh giành càng thêm khốc liệt.” Ông ta hạ giọng, ghé sát vào Tiêu Hạo. “Ta nghe nói, Hắc Phong Lão Tổ, cái tên ma đầu khét tiếng kia, cũng đã xuất hiện. Hắn ta không biết dùng thủ đoạn gì, đã nuốt chửng không ít tán tu và cả đệ tử của các tông môn nhỏ để tăng cường tu vi. Quá tàn độc!”
Trong khi Tiêu Hạo đang say sưa hỏi han, Lục Trường Sinh lặng lẽ ngồi ở một góc khuất, nhâm nhi chén linh trà. Hắn không nói gì, chỉ lắng nghe. Đôi mắt hắn trầm tĩnh, quan sát từng tu sĩ trong quán. Có kẻ thì vẻ mặt hớn hở, tràn đầy hy vọng về cơ duyên. Có kẻ lại cau có, mệt mỏi, có vẻ đã trải qua không ít hiểm nguy. Lại có những kẻ mắt đỏ ngầu, ánh lên vẻ tham lam và sát khí. Hắn đặc biệt chú ý đến những lời bàn tán về 'Hắc Phong Lão Tổ' và 'tà đạo'. Những lời ấy không chỉ là tin đồn, mà còn là một dấu hiệu cho thấy quy mô và ảnh hưởng của thế lực này đang thực sự mở rộng, không còn chỉ là những nhóm nhỏ lẻ như trước. Sự trỗi dậy của tà đạo, dưới sự lãnh đạo của những kẻ như Hắc Phong Lão Tổ, đang khiến cho cục diện thế giới tu hành ngày càng phức tạp và nguy hiểm.
Đột nhiên, từ một bàn gần đó, một Giang Hồ Lãng Tử ăn mặc phong trần, tay cầm bầu rượu đã vơi nửa, đột ngột đập mạnh bầu rượu xuống bàn, khiến mọi người giật mình. Hắn ta đã uống say đến mức mắt lờ đờ, nhưng lời nói lại mang theo một sự phẫn uất và chua chát.
“Ha ha, cơ duyên cái quái gì! Cả đám lao vào như thiêu thân, cuối cùng chỉ có tà đạo hưởng lợi! Hắc Phong Lão Tổ kia đúng là ma đầu… Ma đầu đó đâu có sợ gì, hắn ta chỉ sợ mình không đủ mạnh để đối phó với cái gọi là thiên kiếp, cái gọi là phi thăng. Nên mới làm đủ mọi chuyện táng tận lương tâm, hút máu người để nuôi dưỡng chính mình!” Hắn ta ngửa cổ tu thêm một ngụm rượu lớn, nước rượu chảy dài xuống cằm, ướt đẫm bộ y phục phong trần. “Đời người như giấc mộng, có gì đáng bận tâm? Chỉ là, nhìn thấy bao nhiêu kẻ vô tội bị cuốn vào vòng xoáy này, ta lại không cam lòng! Cái Di Tích Thần Điện kia, chỉ là một cái bẫy lớn, một cái cối xay thịt khổng lồ mà thôi!”
Những lời nói của Giang Hồ Lãng Tử, dù trong cơn say, lại như một gáo nước lạnh tạt vào không khí náo nhiệt của quán. Một vài tu sĩ tỏ vẻ khó chịu, nhưng đa số lại im lặng, ánh mắt hiện lên vẻ lo lắng. Họ biết, những gì hắn nói không phải là không có lý. Trong thời đại Cận Cổ này, linh khí bất ổn, con đường phi thăng gần như bị cắt đứt, khiến cho sự thèm khát cơ duyên và linh bảo của các tu sĩ lên đến đỉnh điểm. Chính điều đó đã tạo điều kiện cho tà đạo trỗi dậy, lợi dụng lòng tham của con người để khuếch trương thế lực.
Lục Trường Sinh khẽ nhíu mày. Hắn không phải là kẻ đa sầu đa cảm, nhưng những gì hắn nghe được lại củng cố thêm nhận định của hắn về 'biển lớn hỗn loạn' mà Lão Quái Tử đã nhắc đến. Sự hỗn loạn này không chỉ là sự tranh giành giữa chính tà, mà còn là sự suy đồi của đạo đức, của nhân luân. Hắn cảm thấy một nỗi bất an mơ hồ dâng lên trong lòng, nhưng đạo tâm của hắn vẫn vững như bàn thạch, không hề bị lung lay. Hắn sẽ không bị cuốn vào vòng xoáy tham lam và giết chóc ấy.
***
Sáng hôm sau, dưới ánh nắng gắt của buổi sớm, Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo đã có mặt tại một Linh Khí Phường sầm uất ở rìa thị trấn. Đây là một khu chợ lớn, nơi các tu sĩ từ khắp nơi tụ họp để mua bán, trao đổi các loại pháp khí, linh dược, và thông tin. Không khí ở đây còn căng thẳng và vội vã hơn cả Tụ Linh Các đêm qua. Tiếng rao hàng trộn lẫn với tiếng mặc cả, tiếng bước chân hối hả, và những luồng linh lực va chạm nhẹ nhàng nhưng liên tục từ các tu sĩ đang kiểm tra pháp khí.
Các cửa hàng ở đây tấp nập khách ra vào. Pháp khí phòng thân, linh dược chữa thương, và đặc biệt là các loại phù lục bảo mệnh bán chạy như tôm tươi. Tu sĩ nào cũng mang vẻ mặt căng thẳng, đầy toan tính. Họ không còn vẻ mặt hớn hở của những kẻ săn tìm cơ duyên, mà thay vào đó là sự lo lắng, sợ hãi, và cả một chút tuyệt vọng. Ai cũng muốn trang bị cho mình tốt nhất có thể, như thể chuẩn bị cho một cuộc chiến không khoan nhượng.
Trong một góc chợ, Lục Trường Sinh nghe thấy tiếng bàn bạc của một nhóm Thợ Săn Tiền Thưởng. Bọn họ ăn mặc bụi bặm, vẻ ngoài lạnh lùng, tay cầm những món vũ khí kỳ lạ, ánh mắt sắc bén quét qua mọi người xung quanh.
“Tên tà tu kia nghe nói cướp được một món linh bảo thượng phẩm. Lão tử phải lấy được nó, tiền thưởng không nói, còn có thể ‘tước đoạt’ cơ duyên của hắn, ha ha!” Một tên Thợ Săn Tiền Thưởng với khuôn mặt đầy sẹo, giọng nói khàn khàn đầy vẻ tham lam, cười khẩy. “Dù sao thì Ma Môn tà đạo cũng đáng chết. Giúp thiên hạ trừ hại, lại còn có lợi cho mình, một mũi tên trúng hai đích, còn gì bằng!”
Một tên khác, với cây trường đao sáng loáng sau lưng, bổ sung. “Đúng vậy. Bây giờ là thời buổi loạn lạc, ai mạnh thì kẻ đó có lý. Các tông môn chính đạo cũng đang bận rộn bảo vệ địa bàn, đâu có hơi sức mà quản lý những kẻ tán tu như chúng ta. Cứ tranh thủ mà kiếm chác thôi.”
Tiêu Hạo nghe vậy, quay sang nhìn Lục Trường Sinh, vẻ mặt càng thêm lo lắng. “Trường Sinh huynh, huynh thấy đó, ai cũng muốn kiếm lợi từ sự hỗn loạn này. Có vẻ Di Tích Thần Điện không chỉ là nơi tìm cơ duyên, mà còn là bãi chiến trường thực sự. Ngay cả những kẻ tự xưng là ‘trừ tà’ cũng chỉ vì lợi lộc mà thôi.” Hắn khẽ thở dài. “Ta sợ rằng càng vào sâu, càng khó phân biệt được thiện ác, chính tà.”
Lục Trường Sinh khẽ lắc đầu, đôi mắt hắn sâu thẳm như vực thẳm, phản chiếu sự hỗn loạn của thế giới xung quanh. “Hỗn loạn sinh ra từ dục vọng, Tiêu Hạo huynh. Càng vội vàng, càng cố chấp vào những thứ bên ngoài, càng dễ lạc đường. Giữa biển lớn này, không phải ai cũng giữ được bản tâm, không phải ai cũng nhìn rõ được chân tướng. Tham lam là căn nguyên của mọi tội lỗi. Khi mọi người chỉ chạy theo cái gọi là ‘cơ duyên’ vật chất, họ sẽ dễ dàng bị cuốn vào vòng xoáy của tranh giành, giết chóc, và cuối cùng là tự hủy diệt.”
Hắn dừng lại, nhìn xa xăm về phía những ngọn núi mờ ảo, nơi Di Tích Thần Điện được cho là ẩn mình. Hắn cảm nhận được một luồng linh khí cực kỳ mạnh mẽ nhưng cũng cực kỳ bất ổn đang phát ra từ đó, như một con thú khổng lồ đang thức tỉnh. Đây chính là bối cảnh của 'Cận Cổ Thời Kỳ', nơi mà linh khí toàn giới đang bất ổn, suy thoái, khiến con đường phi thăng trở nên vô cùng khó khăn. Chính vì vậy, cơ duyên từ các di tích cổ xưa trở thành thứ được săn lùng ráo riết, đẩy sự cạnh tranh và lòng tham lên đến tột độ.
Lục Trường Sinh biết, Di Tích Thần Điện sẽ là một khảo nghiệm thực sự cho đạo tâm của hắn. Ở đó, hắn sẽ phải đối mặt với không chỉ những hiểm nguy từ ma thú, cấm chế, mà còn là sự tàn độc, thâm hiểm của lòng người. Những lời bàn tán về Hắc Phong Lão Tổ, về tà đạo, về sự tuyệt vọng và tham lam của các tu sĩ khác, tất cả đều báo hiệu một cuộc chiến tranh giành cơ duyên khốc liệt và tàn nhẫn hơn dự kiến. Nhưng hắn không hề nao núng. Những lời của Lão Quái Tử, sự bền bỉ của Tàn Pháp Cổ Đạo đã cho hắn một nền tảng vững chắc. Hắn sẽ không chạy theo những ảo ảnh bên ngoài, mà sẽ tìm kiếm những giá trị thực sự, những chân lý ẩn sâu bên trong.
Tiêu Hạo vẫn còn bày tỏ sự lo lắng của mình, hắn cố gắng tìm kiếm bản đồ hoặc thông tin chi tiết hơn về Di Tích Thần Điện, mong muốn có thể giúp Lục Trường Sinh tránh được những hiểm nguy không đáng có. Nhưng Lục Trường Sinh chỉ khẽ mỉm cười. Hắn đã nhìn thấu được bản chất của những gì sắp diễn ra. Hắn sẽ 'nhìn thấy những gì người khác bỏ qua', không chạy theo những cơ duyên bề ngoài. Hắn sẽ giữ vững bản ngã của mình giữa dòng đời vạn biến, giữa cái gọi là 'biển lớn hỗn loạn' này.
Họ tiếp tục tiến về phía trước, bước chân vững vàng, bỏ lại phía sau sự ồn ào, hỗn loạn của Linh Khí Phường. Con đường dẫn đến Di Tích Thần Điện ngày càng hiểm trở, nhưng Lục Trường Sinh đã chuẩn bị sẵn sàng. Hắn sẽ đối mặt với mọi thứ, không phải bằng sự sợ hãi hay tham lam, mà bằng một đạo tâm vững vàng, một bản ngã đã được tôi luyện. Đạo của hắn, chưa hề kết thúc.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.