Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 161: Lời Khuyên Xuyên Thấu: Định Hình Chân Đạo

Màn đêm buông xuống U Cốc, bao trùm vạn vật bằng một tấm màn nhung huyền ảo, nhưng trong lòng Lục Trường Sinh, ánh sáng của sự lĩnh ngộ lại bừng lên rạng rỡ hơn bao giờ hết. Hắn và Tiêu Hạo, mang theo những lời khai thị cuối cùng của Lão Quái Tử, đã rời khỏi U Cốc yên bình, bước chân hướng về thế giới rộng lớn đang ẩn chứa vô vàn biến động. Từng bước đi của hắn giờ đây không còn chút lưỡng lự, mà trở nên vững vàng, thanh thoát, như thể mỗi thớ thịt, mỗi xương cốt đều đã hòa mình vào một nhịp điệu mới của Đạo. Hắn đã tìm thấy sự cộng hưởng sâu sắc giữa những lời giảng của Lão Quái Tử và con đường Tàn Pháp Cổ Đạo của mình, hiểu rõ hơn về bản chất của ‘Đạo’, về ‘Chân Ngã’, và về ý nghĩa thực sự của Di Tích Thần Điện.

Di Tích Thần Điện, với Lục Trường Sinh lúc này, không còn đơn thuần là một nơi tìm kiếm cơ duyên, mà đã trở thành một phép thử đạo tâm, một cơ hội để hắn củng cố bản nguyên, để chứng minh con đường của mình giữa dòng chảy hỗn loạn của đại thế. Hắn sẽ bước vào đó, không phải để tranh đoạt bảo vật, mà để đối diện với những biến cố của đại thế với một đạo tâm vững như bàn thạch.

Tiêu Hạo đi bên cạnh, ánh mắt vẫn còn chút suy tư, nhưng trong lòng hắn đã tràn đầy sự tin tưởng vào Lục Trường Sinh. Hắn biết, con đường phía trước sẽ đầy rẫy hiểm nguy, nhưng với một người bạn đồng hành như Lục Trường Sinh, hắn cảm thấy an tâm hơn rất nhiều. Con đường tu hành vẫn tiếp diễn, và đạo của hắn cũng chưa hề kết thúc. Nhưng giờ đây, Lục Trường Sinh đã mang theo một tâm thế hoàn toàn khác biệt, một tâm thế của sự kiên định, thanh thản, và thấu hiểu. Hắn sẽ đối mặt với Di Tích Thần Điện, không phải với sự tham lam, mà với sự chiêm nghiệm, không phải với sự sợ hãi, mà với sự vững vàng. Và đó, chính là con đường của Chân Đạo, con đường mà Lão Quái Tử đã khai mở cho hắn.

***

Sáng sớm, sương còn giăng mắc trên những tán cây ven bờ, nhưng ánh dương đã bắt đầu rạng rỡ, nhuộm vàng đỉnh núi phía xa. Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo men theo bờ Thanh Thủy Giang, con sông uốn lượn như dải lụa xanh biếc vắt qua cảnh vật. Dòng nước chảy róc rách, hòa cùng tiếng cá quẫy nhẹ nhàng dưới làn sương mỏng, tạo nên một bản giao hưởng thanh bình của buổi sớm mai. Thi thoảng, tiếng chim hót líu lo từ những lùm cây ven bờ lại vọng lại, phá tan sự tĩnh lặng, nhưng không hề làm mất đi vẻ yên ả của cảnh vật. Không khí trong lành, mát mẻ, mang theo mùi của nước sông tinh khiết và hương cây cỏ dại còn đọng hơi sương, phảng phất một loại linh khí Thủy thuộc tính dịu mát, giúp tâm hồn người phàm lẫn tu sĩ đều cảm thấy thư thái.

Lục Trường Sinh bước đi chậm rãi, mỗi bước chân đều nhẹ nhàng và vững chãi, nhưng ánh mắt hắn lại trầm tư, sâu thẳm nhìn về phía dòng nước đang cuộn chảy. Tâm trí hắn vẫn đang xâu chuỗi những lời Lão Quái Tử đã giảng giải ở U Cốc, những đạo lý về 'Đạo' và 'Chân Ngã' vẫn văng vẳng bên tai, như những viên ngọc quý đang dần được mài giũa trong nội tâm hắn. Hắn cảm nhận được sự hòa hợp kỳ lạ giữa cảnh vật trước mắt và những gì mình đang chiêm nghiệm. Dòng sông chảy xuôi không ngừng, nhưng bản chất của nước thì vĩnh viễn không đổi, mềm mại nhưng lại có thể xẻ núi, tẩm bổ vạn vật, mà cũng có thể cuốn trôi tất cả. Đó chẳng phải là một hình ảnh sống động của Đạo sao? Mềm mại mà kiên cường, vô thường mà vĩnh hằng.

Hắn ngẫm nghĩ về câu nói của Lão Quái Tử: "Đạo tại nội, không tại ngoại." Bao năm qua, hắn đã từng lầm tưởng Đạo là những công pháp thần thông, là cảnh giới cao siêu, là những bảo vật linh dược. Nhưng giờ đây, hắn nhận ra, Đạo không phải là thứ để tìm kiếm bên ngoài, mà là để cảm nhận, để vun đắp từ bên trong. Tàn Pháp Cổ Đạo của hắn, vốn dĩ đã là một con đường chậm rãi, vững chắc, tập trung vào việc ổn định đạo tâm và chống lại phản phệ, nay lại càng trở nên phù hợp hơn với triết lý này. Nó không giúp hắn tranh giành sức mạnh bề ngoài, nhưng lại giúp hắn xây dựng một nền tảng vững chắc từ cốt lõi, từ chính bản ngã của hắn.

"Trường Sinh huynh, huynh lại đang chìm đắm trong suy tư gì vậy?" Tiêu Hạo đi bên cạnh, phá vỡ sự tĩnh lặng. Hắn thỉnh thoảng liếc nhìn Lục Trường Sinh, nhận thấy một sự khác lạ rõ rệt trong khí chất của người bạn. Lục Trường Sinh không còn vẻ trầm tư mơ hồ như trước, thay vào đó là một sự điềm tĩnh sâu sắc, như một mặt hồ không gợn sóng, nhưng lại ẩn chứa một dòng chảy mạnh mẽ bên dưới. Tiêu Hạo vẫn còn chút tò mò về những 'Đạo lý' cao siêu mà Lão Quái Tử đã giảng, dù hắn không thể lĩnh hội hết, nhưng hắn biết chúng đã tác động sâu sắc đến Lục Trường Sinh. Hắn cúi người, hái một cọng cỏ bên đường, đưa lên ngửi, rồi lại nhìn Lục Trường Sinh với ánh mắt mong chờ một lời giải đáp.

Lục Trường Sinh khẽ thở ra một hơi dài, ánh mắt vẫn dõi theo dòng nước, nhưng khóe môi lại khẽ cong lên một nụ cười ẩn ý. "Chỉ là đang chiêm nghiệm về Đạo." Giọng hắn trầm ấm, từ tốn, mang theo một sự an nhiên khó tả. "Những lời của Lão tiền bối, giống như một hạt giống đã được gieo vào tâm ta. Giờ đây, nó đang nảy mầm, và ta đang cố gắng chăm sóc nó, để nó có thể bén rễ sâu sắc."

Tiêu Hạo nhíu mày, có chút bối rối. "Hạt giống? Bén rễ? Huynh nói gì mà khó hiểu vậy. Ta chỉ thấy huynh càng ngày càng thâm sâu, giống như một vị cao nhân ẩn thế vậy." Hắn lắc đầu, rồi lại nhìn Lục Trường Sinh với một vẻ mặt nghiêm túc hơn. "Nhưng... ta cảm thấy huynh đã thay đổi rất nhiều. Khí tức của huynh, có vẻ bình thường, nhưng lại khiến ta có cảm giác an tâm lạ thường. Không phải là sức mạnh, mà là một thứ gì đó khác... Một loại kiên định."

Lục Trường Sinh quay đầu nhìn Tiêu Hạo, đôi mắt đen láy phản chiếu hình ảnh dòng sông. "Đó là bản nguyên. Là Chân Ngã đã được gột rửa. Là Đạo tâm đã được củng cố. Tàn Pháp Cổ Đạo không hướng tới sự bành trướng sức mạnh bên ngoài, mà hướng tới sự vững chắc của nội tại. Lão tiền bối đã giúp ta nhìn rõ hơn con đường đó." Hắn dừng lại một chút, rồi tiếp lời, giọng điệu có phần chiêm nghiệm hơn. "Thế gian vạn vật, đều có đạo của riêng mình. Dòng sông này, có đạo của dòng chảy. Cọng cỏ này, có đạo của sự sinh tồn. Con người, cũng có đạo của con người. Vấn đề là, có mấy ai thực sự tìm thấy và kiên trì với đạo của mình?"

Tiêu Hạo gãi đầu. "Những lời này, nghe thì có vẻ cao siêu, nhưng ta vẫn chưa thể lĩnh hội được hết. Chỉ biết là huynh nói có lý. Nhưng Di Tích Thần Điện sắp mở ra, đó là nơi tranh đoạt cơ duyên, là nơi người người đều muốn thể hiện sức mạnh. Nếu huynh cứ mãi 'chiêm nghiệm Đạo' như vậy, liệu có bỏ lỡ những bảo vật quý hiếm không?" Giọng hắn không giấu được sự lo lắng. Hắn dù tin tưởng Lục Trường Sinh, nhưng bản chất của một tu sĩ vẫn khiến hắn khó lòng bỏ qua những lợi ích vật chất trước mắt.

Lục Trường Sinh khẽ cười, nụ cười nhẹ như gió thoảng. "Cơ duyên của thiên hạ, là tranh. Cơ duyên của ta, là giữ. Lão tiền bối đã nói như vậy. Di Tích Thần Điện, không phải là nơi tìm kiếm, mà là nơi chứng ngộ. Nếu ta đi tìm kiếm những thứ bên ngoài mà đánh mất đi bản thân, đánh mất đi đạo tâm của mình, thì dù có đạt được bảo vật đến đâu, cũng chỉ là vô ích." Hắn ngừng lại, nhìn về phía chân trời, nơi ánh nắng ban mai đang xua tan dần lớp sương mù. "Hơn nữa, chẳng phải Lão tiền bối cũng đã nói, Di Tích Thần Điện ẩn chứa những 'chân bảo' không phải là linh dược hay pháp khí, mà là những thử thách cho đạo tâm và cơ hội để ngộ Đạo sao? Ta tin rằng, với đạo tâm vững chắc, ta sẽ có thể nhìn thấy những gì người khác bỏ qua."

Tiêu Hạo trầm ngâm, cố gắng tiêu hóa những lời của Lục Trường Sinh. Hắn dù chưa hoàn toàn hiểu thấu, nhưng cảm nhận được sự chân thành và kiên định trong từng câu nói của bạn mình. Hắn biết, Lục Trường Sinh không phải là người ham danh lợi, hắn cũng không phải là kẻ yếu đuối trốn tránh. Con đường mà Lục Trường Sinh chọn, tuy khác biệt, nhưng lại mang một sức nặng và sự vững vàng mà hiếm ai có được. "Vậy là huynh không định tranh giành những linh dược, bảo khí như những người khác sao?" Tiêu Hạo hỏi lại, giọng có chút nghi hoặc.

"Tranh hay không tranh, không phải là mục đích cuối cùng." Lục Trường Sinh đáp, ánh mắt vẫn bình thản. "Nếu cơ duyên tự đến, ta sẽ đón nhận. Nếu không, ta cũng không cưỡng cầu. Vạn vật nhiễu loạn, hãy hỏi tâm, Đạo tại nội, không tại ngoại. Đó là điều mà ta đã lĩnh ngộ được. Di Tích Thần Điện này, ta sẽ coi nó như một cuộc hành trình để củng cố bản thân, để đối diện với chính mình, chứ không phải một cuộc chiến tranh giành sinh tử." Hắn nói, giọng điệu kiên định, không chút dao động. Những lời nói của Lão Quái Tử đã ghim sâu vào tâm khảm hắn, trở thành kim chỉ nam cho hành động của hắn. Hắn tin rằng, với đạo tâm vững như bàn thạch, hắn sẽ có thể chống lại phản phệ của thế giới, giữ vững chính niệm, dù Ma Quân Huyết Ảnh hay bất kỳ thế lực tà đạo nào có trỗi dậy đi chăng nữa.

Tiêu Hạo không nói gì thêm, hắn chỉ gật đầu. Dù sao, hắn cũng đã quen với sự khác biệt của Lục Trường Sinh. Hắn chỉ mong, với con đường độc đáo này, Lục Trường Sinh sẽ bình an vượt qua mọi hiểm nguy. Hắn biết, Lục Trường Sinh sẽ không bao giờ là kẻ tầm thường, và con đường của hắn sẽ không bao giờ là con đường dễ dàng. Nhưng chính điều đó lại khiến hắn càng thêm ngưỡng mộ và tin tưởng vào Lục Trường Sinh.

***

Khi Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo tiếp tục bước đi, ánh nắng đã lên cao hơn, xua tan hoàn toàn lớp sương sớm, nhuộm vàng cả không gian U Cốc. Các tán cây cổ thụ in bóng lên con đường đất, tạo thành những mảng sáng tối đan xen. Tiếng suối chảy róc rách không ngừng, tiếng chim hót vẫn vang vọng, nhưng giờ đây, một âm thanh khác đã xuất hiện – tiếng bước chân chậm rãi, nhẹ nhàng của Lão Quái Tử.

Ông ta đột ngột xuất hiện từ một con đường nhỏ rẽ ra từ bên trái, cứ như thể ông ta đã đi cùng họ một đoạn đường dài mà cả hai không hề hay biết. Dáng người gầy gò, lưng còng của ông ta vẫn không thay đổi, nhưng ánh mắt lại vô cùng tinh anh, sâu thẳm như chứa đựng cả ngàn năm lịch sử. Râu tóc bạc phơ dài đến tận ngực, và bộ áo bào cũ kỹ, vá víu, nhưng sạch sẽ vẫn khiến ông ta trông như một pho tượng cổ xưa hòa mình vào thiên nhiên. Trên tay ông ta vẫn cầm cây gậy gỗ mục quen thuộc.

Lão Quái Tử dừng lại tại một gò đất cao, nơi có thể bao quát một phần của con đường mòn. Ông ta không nói dài dòng, không có những câu chuyện ngụ ngôn phức tạp, mà chỉ đưa ra một lời khuyên ngắn gọn, như một câu sấm ngữ đánh thẳng vào tâm can Lục Trường Sinh. Ánh mắt thâm thúy của ông ta nhìn thẳng vào Lục Trường Sinh, như muốn xuyên thấu tận linh hồn hắn.

"Cơ duyên của thiên hạ, là tranh. Cơ duyên của ngươi, là giữ." Lão Quái Tử trầm giọng nói, giọng nói của ông ta không hề lớn, nhưng lại vang vọng trong không gian tĩnh mịch của U Cốc, như tiếng chuông chùa giữa rừng sâu. "Di Tích Thần Điện, không phải là nơi tìm kiếm, mà là nơi chứng ngộ. Vạn vật nhiễu loạn, hãy hỏi tâm, Đạo tại nội, không tại ngoại."

Mỗi từ, mỗi chữ của Lão Quái Tử đều mang một sức nặng khó tả, đánh thẳng vào những suy tư mà Lục Trường Sinh vừa trải qua bên bờ Thanh Thủy Giang. Cả người Lục Trường Sinh chấn động, đứng bất động như bị điểm huyệt. Hắn cảm thấy như một bức màn vô hình đã được vén lên, những mảnh ghép cuối cùng trong tâm trí hắn đã khớp lại, tạo thành một bức tranh hoàn chỉnh về con đường mà hắn sẽ đi. Hắn đã hiểu thấu. Hắn đã lĩnh ngộ. Những lời này không chỉ là lời dặn dò, mà là một sự khẳng định, một sự khai mở cuối cùng cho đạo lộ của hắn.

"Đa tạ Lão tiền bối chỉ điểm!" Lục Trường Sinh cung kính cúi đầu thật sâu, hành lễ với một sự tôn kính tột bậc và sự lĩnh ngộ sâu sắc nhất mà hắn từng có. Giọng nói của hắn vang lên, không còn chút bối rối hay nghi hoặc, chỉ còn lại sự kiên định và thấu suốt. Đạo tâm hắn, lúc này, vững như bàn thạch, không gì có thể lay chuyển.

Lão Quái Tử khẽ mỉm cười, một nụ cười hiền hậu nhưng đầy ẩn ý, như thể ông đã nhìn thấy được tương lai của Lục Trường Sinh, và mãn nguyện với sự lựa chọn của hắn. Ông ta không nói thêm lời nào, chỉ khẽ gật đầu, rồi thân ảnh gầy gò của ông ta dần tan biến vào sương sớm còn vương lại trên những tán cây, như một làn khói nhẹ hòa vào không khí. Chỉ còn lại tiếng gió xào xạc trên lá, như một lời thì thầm vĩnh biệt. Lão Quái Tử đã hoàn thành sứ mệnh của mình, gieo vào lòng Lục Trường Sinh những hạt giống của Chân Đạo, và giờ đây, ông lại trở về với U Cốc của mình, như một vị ẩn sĩ đã hoàn thành một kiếp nhân duyên.

Tiêu Hạo đứng bên cạnh, trợn tròn mắt. Hắn không hề thấy Lão Quái Tử dùng bất kỳ pháp thuật hay thần thông nào, ông ta cứ thế mà biến mất, như chưa từng tồn tại. Điều này càng khiến hắn tin tưởng vào sự phi phàm của vị lão nhân này, và sự chính xác trong những lời khuyên của ông ta. Hắn nhìn Lục Trường Sinh, ánh mắt đầy vẻ kinh ngạc và tôn trọng. "Huynh ấy... lại biến mất rồi!"

Lục Trường Sinh vẫn giữ nguyên tư thế cúi đầu một lúc lâu, cho đến khi cảm nhận được rằng khí tức của Lão Quái Tử đã hoàn toàn biến mất khỏi U Cốc. Hắn đứng thẳng người dậy, ánh mắt đã trở nên sáng rõ và kiên định hơn bao giờ hết. "Lão tiền bối đã truyền thụ cho ta những điều quý giá nhất. Giờ đây, con đường của ta đã rõ ràng."

Tiêu Hạo nhìn Lục Trường Sinh, trong lòng tràn ngập sự tò mò và thán phục. "Trường Sinh huynh, những lời cuối cùng của Lão tiền bối... huynh đã thực sự lĩnh hội được sao? Nó có ý nghĩa gì đối với chúng ta khi tiến vào Di Tích Thần Điện?"

Lục Trường Sinh khẽ gật đầu. "Những lời đó, chính là kim chỉ nam. Di Tích Thần Điện sẽ là một khảo nghiệm thực sự cho đạo tâm của ta. Nó sẽ không chỉ là nơi để tìm kiếm linh dược hay pháp khí, mà là nơi ta sẽ phải áp dụng những gì đã học từ Lão Quái Tử, để củng cố bản nguyên, để chứng minh con đường Tàn Pháp Cổ Đạo của mình." Hắn nói, giọng điệu vững vàng. "Tàn Pháp Cổ Đạo không chỉ là một công pháp tu luyện, mà còn là một triết lý sống. Nó sẽ giúp ta nhìn nhận và hành xử khác biệt trong các tình huống phức tạp và hỗn loạn sắp tới. Ta tin rằng, ta sẽ nhìn thấy những gì người khác bỏ qua trong Di Tích Thần Điện này."

Hắn dừng lại, nhìn về phía xa, nơi những dãy núi trùng điệp của Cổ Hoang Sơn Mạch đang hiện ra mờ ảo. "Lời khuyên của Lão tiền bối sẽ giúp ta tránh khỏi những cạm bẫy tinh thần và tà đạo trong di tích, đồng thời củng cố khả năng 'giữ vững bản ngã' của mình giữa biển lớn hỗn loạn." Sự tự tin trong lời nói của Lục Trường Sinh không phải là sự kiêu ngạo, mà là sự thấu hiểu sâu sắc về con đường mà hắn đã chọn, và sự kiên định của đạo tâm hắn.

***

Buổi chiều, nắng gắt như đổ lửa trên những đỉnh núi cao chót vót của Cổ Hoang Sơn Mạch. Gió nhẹ thổi qua, mang theo hơi nóng của đá núi và mùi hương hăng nồng của những loại cây cỏ dại mọc chen chúc trên vách đá. Tiếng gầm rú mơ hồ của yêu thú từ sâu trong thung lũng vọng lại, hòa cùng tiếng chim chóc kêu vang và tiếng suối reo từ những khe đá, tạo nên một bản giao hưởng hoang dã, hùng vĩ. Không khí nơi đây tràn ngập linh khí tự nhiên, nhưng lại không ổn định, đôi khi cảm thấy cuồn cuộn mạnh mẽ, đôi khi lại tĩnh lặng đến đáng sợ, như thể ẩn chứa vô vàn hiểm nguy.

Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo đã tiến sâu vào Cổ Hoang Sơn Mạch, hướng về phía Di Tích Thần Điện. Con đường gập ghềnh, khó đi, nhưng Lục Trường Sinh không hề có chút do dự. Hắn không còn vẻ trầm tư mơ hồ như khi ở bên bờ Thanh Thủy Giang, thay vào đó là một sự kiên định rõ nét, không thể lay chuyển. Mỗi bước chân của hắn đều vững vàng, như thể hắn đã hòa mình vào nhịp điệu của đất trời, không hề bị ảnh hưởng bởi sự khắc nghiệt của cảnh vật xung quanh. Đôi mắt hắn không dao động, ánh nhìn xa xăm, nhưng lại rất tập trung, như thể hắn đã nhìn thấu được bản chất của những gì sắp diễn ra, và đã chuẩn bị sẵn sàng cho mọi thử thách.

Tiêu Hạo đi theo phía sau, hắn cảm nhận được sự thay đổi lớn lao này từ Lục Trường Sinh. Khí chất của Lục Trường Sinh giờ đây đã hoàn toàn khác biệt. Không có sự phô trương của sức mạnh, không có sự uy áp của cảnh giới cao siêu, nhưng lại có một sự tĩnh tại, một sự vững chãi khiến người khác phải ngưỡng mộ. Hắn không còn nghi ngờ gì nữa, mà hoàn toàn tin tưởng vào con đường mà Lục Trường Sinh đã chọn. Những lời nói triết lý của Lão Quái Tử, dù hắn chưa lĩnh hội hết, nhưng sự biến đổi của Lục Trường Sinh chính là bằng chứng sống động nhất.

Tiêu Hạo thở dài một tiếng, nhưng không phải là tiếng thở dài của sự mệt mỏi, mà là của sự cảm thán. "Trường Sinh huynh, ta thấy huynh như đã thay đổi thành một người khác. Nhưng ta thích huynh của bây giờ hơn." Giọng hắn có chút hóm hỉnh, nhưng cũng đầy sự chân thành. "Huynh bây giờ, giống như một ngọn núi sừng sững, không lay chuyển trước gió bão. Ta cảm thấy rất an tâm khi đi bên cạnh huynh."

Lục Trường Sinh quay đầu lại, khẽ mỉm cười. Nụ cười của hắn giờ đây không chỉ là sự ẩn ý, mà còn mang theo một sự thanh thản, tự tại. "Đúng vậy, ta đã tìm thấy 'đạo' của mình. Di Tích Thần Điện, với ta, giờ đây có một ý nghĩa khác." Hắn lại quay về phía trước, ánh mắt hướng về phía những đỉnh núi mờ ảo, nơi Di Tích Thần Điện được cho là ẩn mình. "Không còn là nơi để tranh giành, mà là nơi để chứng ngộ. Không còn là nơi để tìm kiếm cơ duyên bên ngoài, mà là nơi để củng cố bản nguyên bên trong."

Tiêu Hạo gật đầu, hắn không hỏi thêm. Hắn đã hiểu rằng, Lục Trường Sinh đã thực sự định hình được con đường tu hành của riêng mình, một con đường khác biệt hoàn toàn so với số đông tu sĩ đang chen chúc đổ về Di Tích Thần Điện với khao khát bảo vật và sức mạnh. Hắn biết, Lục Trường Sinh sẽ không chạy theo những ảo ảnh bên ngoài, mà sẽ tìm kiếm những giá trị thực sự, những chân lý ẩn sâu bên trong.

Họ tiếp tục bước đi. Dưới ánh nắng chiều gay gắt, bóng dáng hai người in dài trên con đường mòn gập ghềnh. Lục Trường Sinh bước đi với khí chất vững vàng, đôi mắt hướng về phía chân trời, nơi ẩn chứa vô vàn điều chưa biết. Hắn biết, Di Tích Thần Điện chỉ là một khởi đầu. Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến. Con đường ta chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận. Những lời của Lão Quái Tử đã trở thành một phần của hắn, giúp hắn nhìn rõ mục tiêu, kiên định với lựa chọn của mình. Tàn Pháp Cổ Đạo đã cho hắn sự bền bỉ, còn những lời của Lão Quái Tử đã cho hắn sự thấu suốt.

Tiêu Hạo theo sau, thỉnh thoảng hỏi chuyện vài câu về yêu thú hay địa hình, nhưng chủ yếu là đi trong im lặng, cảm nhận sự thay đổi trong khí tức của Lục Trường Sinh, và thầm nghĩ về những lời Lão Quái Tử đã nói. Hắn biết, Di Tích Thần Điện sắp tới sẽ là một thử thách lớn, nhưng với Lục Trường Sinh, nó sẽ là một cơ hội để hắn vươn lên, để con đường độc đáo của hắn được chứng minh, và để hắn thực sự trở thành một tồn tại khác biệt giữa thế giới tu hành đang ngày càng hỗn loạn.

Con đường phía trước vẫn còn xa, những đỉnh núi của Cổ Hoang Sơn Mạch vẫn còn sừng sững chắn ngang tầm mắt. Nhưng Lục Trường Sinh đã không còn bận tâm đến khoảng cách hay khó khăn. Hắn biết, hắn đang đi trên con đường của chính mình, một con đường mà hắn đã lựa chọn và đã được khai mở. Hắn sẽ đối mặt với mọi thứ, không phải bằng sự sợ hãi hay tham lam, mà bằng một đạo tâm vững vàng, một bản ngã đã được tôi luyện.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free