Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 160: Cổ Đạo Cộng Hưởng: Chân Lý Từ U Cốc

Ánh hoàng hôn dần lụi tàn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống U Cốc. Những vì sao bắt đầu lấp lánh trên bầu trời đen thẫm, như vô số viên ngọc quý được rải rác trên tấm thảm nhung huyền bí. Tiếng côn trùng rả rích trở nên rõ ràng hơn, hòa cùng tiếng suối chảy róc rách, tạo nên một bản giao hưởng tĩnh mịch của thiên nhiên. Lục Trường Sinh vẫn đứng đó, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, tâm trí hắn như một hồ nước sâu, lắng đọng mọi tạp niệm, chỉ còn lại những lời khai thị của Lão Quái Tử vang vọng. Hắn cảm nhận được một sự cộng hưởng kỳ lạ, một sợi dây vô hình kết nối giữa những đạo lý uyên thâm kia và con đường Tàn Pháp Cổ Đạo mà hắn đã kiên trì theo đuổi bấy lâu.

Đêm dần khuya, Tiêu Hạo thấy Lục Trường Sinh vẫn đứng bất động, ánh mắt xa xăm, biết rằng hắn đang trong trạng thái chiêm nghiệm sâu sắc, liền không dám quấy rầy. Hắn lặng lẽ tìm một gốc cây cổ thụ, dựa lưng vào đó, nhắm mắt dưỡng thần. Dù không hiểu hết mọi điều, nhưng sự bình yên kỳ lạ trong U Cốc, cùng với vẻ thâm thúy của Lão Quái Tử, đã khiến tâm hồn hắn cũng trở nên tĩnh lặng hơn bao giờ hết. Hắn tin vào Lục Trường Sinh, tin vào những gì huynh đệ hắn cảm nhận.

Khi những tia nắng đầu tiên của bình minh len lỏi qua khe lá, đánh thức U Cốc khỏi giấc ngủ dài, Lục Trường Sinh vẫn ngồi tĩnh tọa dưới gốc cây cổ thụ mà hắn đã chọn. Mắt hắn khép hờ, hàng mi dài khẽ rung động theo từng nhịp thở đều đặn. Toàn thân hắn không hề có chút khí tức linh lực bạo liệt hay hào quang chói lọi nào, mà chỉ bao phủ bởi một vầng sáng nhàn nhạt, tựa sương khói, mờ ảo như có như không. Vầng sáng ấy không phải do linh lực bộc phát, mà là một loại khí chất nội liễm, thanh tịnh, tựa như chính bản nguyên của thiên địa.

Linh khí trong U Cốc vốn đã nồng đậm, giờ đây dường như bị một lực lượng vô hình dẫn dắt, nhẹ nhàng luân chuyển quanh cơ thể Lục Trường Sinh, tạo thành những vòng xoáy nhỏ li ti, rồi từ từ thẩm thấu vào da thịt, kinh mạch của hắn. Không có sự ồ ạt, không có sự vội vã, tất cả diễn ra một cách tự nhiên, tuần hoàn, như hơi thở của đất trời. Mùi đất ẩm sau đêm sương, mùi hoa dại thoang thoảng trong gió, tiếng suối chảy róc rách không ngừng, tất cả những âm thanh, mùi vị của U Cốc đều như hòa mình vào trạng thái tu luyện của Lục Trường Sinh, khiến hắn trở thành một phần không thể tách rời của cảnh vật. Hắn hít thở sâu, cảm nhận từng luồng linh khí trong lành tràn vào phổi, thanh tẩy mọi tạp chất, đưa tâm hồn hắn vào một cõi tịch mịch vô biên.

Trong tâm niệm, Lục Trường Sinh như thấy rõ vạn vật. Hắn không còn là chính hắn, mà là một dòng suối chảy, một ngọn núi sừng sững, một đám mây trôi bồng bềnh. Những lời của Lão Quái Tử cứ thế vang vọng, không còn là những câu chữ khô khan, mà biến thành những dòng chảy linh quang, thấm đẫm vào từng tế bào, từng thớ thịt của hắn. "Đạo không phải là tranh giành, mà là thuận theo. Chân Ngã không phải là mạnh yếu, mà là kiên định..." Những triết lý ấy, vốn dĩ đã là nền tảng của Tàn Pháp Cổ Đạo, giờ đây lại được Lão Quái Tử mài giũa, tô điểm thêm, khiến chúng trở nên sáng rõ và sâu sắc hơn bao giờ hết. Hắn cảm nhận được sự "bất biến" trong cái "biến thiên" của vạn vật, sự "tĩnh lặng" trong cái "ồn ào" của thế gian.

Tàn Pháp Cổ Đạo, công pháp mà hắn đã tu luyện bấy lâu, không hề chú trọng đến tốc độ tu vi hay sức mạnh bùng nổ, mà lại nhấn mạnh vào sự ổn định đạo tâm, sự bền bỉ của bản nguyên. Nó giống như rễ cây, âm thầm bám sâu vào lòng đất, hấp thụ dưỡng chất một cách chậm rãi nhưng vững chắc. Và những lời của Lão Quái Tử đã giúp hắn nhìn rõ hơn về sự tương đồng này. Di Tích Thần Điện, không phải là một chiến trường để tranh đoạt, mà là một "thử thách". Một thử thách để hắn kiểm chứng đạo tâm của mình, để hắn thực sự "ngộ" ra chân lý.

Tiêu Hạo ngồi xa hơn một chút, tựa lưng vào thân cây cổ thụ, đôi mắt tinh anh của hắn dõi theo Lục Trường Sinh. Hắn vẫn còn buồn ngủ, nhưng sự hiếu kỳ và một chút kính nể đã khiến hắn không tài nào chợp mắt được. Hắn thì thầm, giọng nói chỉ đủ cho chính mình nghe thấy: "Không biết Lục Trường Sinh huynh lại ngộ ra điều gì nữa đây... Vị Lão Quái Tử kia quả thực không phải tầm thường. Một đêm nói chuyện, lại có thể khiến Lục Trường Sinh huynh biến đổi đến vậy." Hắn chợt nhớ lại những lời Lão Quái Tử đã nói về Di Tích Thần Điện, về "chân bảo" không phải là vật chất, mà là khảo nghiệm đạo tâm. "Chẳng lẽ, chúng ta đi tìm kho báu, lại hóa ra đi tìm... chính mình sao?" Tiêu Hạo bối rối gãi đầu, khái niệm này quá đỗi trừu tượng so với một người thực tế như hắn.

Xa xa bên bờ suối, Lão Quái Tử vẫn đang ung dung tưới một luống rau dại. Dáng người gầy gò, lưng còng của ông ta ẩn hiện trong màn sương sớm, tay cầm chiếc bình tưới nhỏ, từng giọt nước trong vắt rơi xuống những chiếc lá xanh non. Ông ta không hề quay đầu lại nhìn Lục Trường Sinh, nhưng ánh mắt thâm thúy kia lại như nhìn xuyên thấu mọi thứ, mọi diễn biến trong tâm hồn Lục Trường Sinh. Một nụ cười nhẹ, ẩn ý thoáng qua trên môi ông ta, như thể ông đã biết trước tất cả. Ông ta không can thiệp, không thúc giục, chỉ đơn giản là tạo ra một không gian tĩnh lặng, một cơ hội để Lục Trường Sinh tự mình chiêm nghiệm, tự mình tìm thấy đáp án. Đó là phong thái của một bậc thầy, một người dẫn lối không cần phô trương.

Lục Trường Sinh hít thở sâu một hơi cuối cùng, linh khí trong U Cốc dường như tuôn trào, tạo thành một luồng xoáy nhỏ quanh hắn, sau đó lại nhẹ nhàng tan biến vào không trung. Tay hắn khẽ động, như đang nắm bắt một thứ gì đó vô hình, một dòng chảy vô hình của Đạo. Đó không phải là một công pháp, không phải là một thần thông, mà là một sự "cảm nhận", một sự "nắm bắt" bản nguyên của vạn vật. Toàn thân hắn tỏa ra một khí chất thanh thản, kiên định, như một ngọn núi vững chãi giữa phong ba bão táp. Ánh nắng vàng dịu xuyên qua tán lá, tạo nên những vệt sáng lấp lánh trên người hắn, khiến hắn trông như một vị tiên nhân thoát tục. Hắn đã lĩnh ngộ được điều gì đó sâu sắc, điều mà không phải ai cũng có thể chạm tới.

***

Khi mặt trời đã lên cao, nắng vàng dịu trải khắp U Cốc, xua đi những làn sương sớm còn vương vấn. Ánh sáng ấm áp xuyên qua tán cây cổ thụ, chiếu rọi xuống mặt đất, tạo nên một khung cảnh yên bình và tràn đầy sức sống. Tiếng chim hót líu lo trên cành, tiếng suối chảy róc rách không ngừng, hòa quyện vào nhau như một bản hòa ca tự nhiên. Mùi đất ẩm và hoa dại vẫn thoang thoảng trong gió, mang lại cảm giác thư thái đến lạ thường.

Lục Trường Sinh từ từ mở mắt. Đôi mắt đen láy của hắn giờ đây trong trẻo hơn bao giờ hết, không còn chút gợn sóng, không còn chút bối rối. Ánh nhìn của hắn kiên định, sâu thẳm như chứa đựng cả một bầu trời sao, nhưng cũng đầy vẻ thanh thản, tự tại. Hắn đứng dậy, thân hình không hề có chút mệt mỏi hay trì trệ nào sau một đêm dài tĩnh tọa. Từng động tác của hắn đều toát lên một sự tự nhiên, hài hòa với thiên địa, như thể hắn đã hòa mình vào Đạo.

Hắn bước đến bên Lão Quái Tử, người vẫn đang chăm sóc luống rau của mình. Lão Quái Tử ngẩng đầu lên, nụ cười hiền hậu, ánh mắt tinh anh nhìn Lục Trường Sinh đầy vẻ tán thưởng.

“Đa tạ Lão tiền bối đã chỉ điểm,” Lục Trường Sinh chắp tay, cúi đầu cung kính, giọng nói trầm tĩnh nhưng tràn đầy sự chân thành. “Vãn bối đã hiểu rõ hơn về con đường mình đang đi.”

Lão Quái Tử vuốt chòm râu bạc phơ, ánh mắt thâm thúy. “Ngươi không cần tạ ta. Chân lý vốn dĩ đã nằm trong lòng ngươi, ta chỉ giúp ngươi vén bức màn che mà thôi. Ngươi đã thấy được sự cộng hưởng giữa Tàn Pháp Cổ Đạo và cái gọi là ‘Đạo’ mà thiên hạ vẫn tìm kiếm hay chưa?”

Lục Trường Sinh gật đầu, ánh mắt sáng ngời. “Vãn bối đã thấy. Tàn Pháp không phải là tàn phế, mà là chân nguyên, là gốc rễ của mọi Đạo. Nó không phô trương, không vội vã, nhưng lại ẩn chứa sự bền vững và tuần hoàn của thiên địa. Con đường tu hành chậm rãi, vững chắc mà vãn bối đã chọn, vốn dĩ đã là một phần của ‘Đạo’ mà tiền bối vừa giảng giải. Nó là sự thuận theo tự nhiên, thuận theo bản tâm, không bị ngoại vật làm lung lay. Những lời tiền bối đã nói về việc chạy theo sức mạnh bề ngoài, bỏ quên đạo tâm, quả thực là lời cảnh tỉnh chí lý.” Hắn cảm nhận sâu sắc rằng Tàn Pháp Cổ Đạo không chỉ là một công pháp, mà còn là một triết lý sống, một kim chỉ nam cho hành động của hắn.

Lão Quái Tử khẽ gật đầu, nụ cười trên môi càng thêm sâu sắc. “Vậy Di Tích Thần Điện, trong mắt ngươi, giờ đây còn là nơi tranh giành bảo vật sao?”

Lục Trường Sinh lắc đầu, ánh mắt kiên định. “Bảo vật thì có, nhưng giá trị lớn nhất lại là những khảo nghiệm về đạo tâm, về bản ngã. Kẻ tham lam chỉ thấy vật chất, kẻ có Đạo mới thấy được chân lý ẩn chứa. Di Tích Thần Điện không chỉ là một nơi chất chứa cơ duyên, mà là một tấm gương phản chiếu, nơi mỗi tu sĩ sẽ phải đối diện với chính mình, với những dục vọng và sự kiên định trong tâm hồn.” Hắn đã nhìn rõ hơn về sự khác biệt giữa tu hành vì danh lợi và tu hành vì bản thân, vì sự thấu hiểu chân lý.

Tiêu Hạo, người đã lặng lẽ tiến lại gần và lắng nghe cuộc đối thoại, lúc này không kìm được sự hiếu kỳ. Hắn gãi đầu, vẻ mặt vẫn còn chút bối rối nhưng trong ánh mắt đã có thêm sự tin tưởng. “Vậy là, chúng ta không cần tranh giành với ai cả sao? Không cần phải xông pha vào những nơi nguy hiểm nhất để đoạt lấy linh dược, pháp khí sao?” Hắn vẫn chưa thể hoàn toàn thoát khỏi những suy nghĩ thông thường của một tu sĩ.

Lục Trường Sinh nhìn Tiêu Hạo, khẽ mỉm cười. “Tranh giành hay không, tùy thuộc vào cái ‘Đạo’ mà ngươi theo đuổi, Tiêu Hạo huynh. Nếu tâm ngươi cầu sự bình an, cầu sự thấu hiểu, thì tranh giành chỉ thêm phiền não. Nếu tâm ngươi cầu sức mạnh, cầu danh vọng, thì tranh giành là điều tất yếu. Tuy nhiên, Lão tiền bối đã nói, cái mạnh mẽ bên ngoài chưa chắc đã là chân Đạo. Cái bền vững, cái kiên định từ nội tâm mới là thứ trường tồn. Chúng ta không tranh giành, không có nghĩa là chúng ta sẽ yếu kém. Mà là chúng ta sẽ chọn một con đường khác, con đường của bản nguyên, của sự vững chắc.”

Lão Quái Tử vuốt râu, ánh mắt đầy tán thưởng. “Đúng là như vậy. Di Tích Thần Điện lần này thức tỉnh, không chỉ là cơ duyên mà còn là một phép thử. Một phép thử khắc nghiệt cho đạo tâm của mỗi tu sĩ. Kẻ nào tâm không vững, ắt sẽ bị cuốn vào vòng xoáy tranh đoạt, mất đi bản ngã. Kẻ nào tâm kiên định, sẽ thấy được những ‘chân bảo’ mà người khác bỏ qua. Những ‘chân bảo’ đó, có thể không phải là linh dược hay pháp khí, mà là những sự lĩnh ngộ, những cơ hội để đạo tâm của ngươi thăng hoa, để cái ‘Đạo’ của ngươi trở nên vững chắc hơn bao giờ hết.” Lão Quái Tử ám chỉ đến những điều sâu xa hơn, những giá trị tinh thần mà ít ai chú ý đến trong cuộc chạy đua mù quáng.

Tiêu Hạo trầm ngâm. Hắn vẫn chưa thể hiểu hết mọi tầng ý nghĩa trong lời nói của hai người, nhưng hắn cảm nhận được một sự thật nào đó đang dần hé mở. Con đường tu hành không chỉ có chém giết, tranh giành, mà còn có những giá trị sâu xa hơn, những điều mà hắn chưa từng nghĩ tới. Sự kiên định của Lục Trường Sinh, và vẻ thâm sâu của Lão Quái Tử, đã gieo vào lòng hắn một hạt mầm của sự suy ngẫm.

***

Chiều tà, ánh hoàng hôn lại một lần nữa nhuộm đỏ cả chân trời U Cốc, mang theo một vẻ đẹp vừa hùng vĩ, vừa u hoài. Những tia nắng cuối cùng lấp lánh trên đỉnh núi, hắt xuống những tán cây cổ thụ, tạo nên một khung cảnh kỳ ảo, huyền diệu. Gió nhẹ thổi qua, mang theo hơi lạnh của đêm sắp về và mùi hương nồng nàn của đất trời.

Sau những lời khai thị cuối cùng của Lão Quái Tử, Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo đứng dậy, chuẩn bị rời đi. Họ đã ở lại U Cốc này đủ lâu, đã hấp thụ đủ những tinh hoa, những đạo lý mà Lão Quái Tử đã truyền thụ. Giờ là lúc để đối diện với thế giới bên ngoài, với những biến cố mà Lão Quái Tử đã cảnh báo.

Lão Quái Tử vẫn ngồi đó, bên luống rau dại của mình, dáng vẻ gầy gò của ông ta như hòa mình vào cảnh vật, như thể ông sẽ vĩnh viễn là một phần của U Cốc yên bình này. Ông ta ngẩng đầu nhìn hai người, ánh mắt tinh anh lại mang theo một chút ẩn ý, nhưng cũng đầy sự kỳ vọng.

“Hãy nhớ,” Lão Quái Tử trầm giọng nói, giọng nói của ông ta như tiếng chuông ngân vọng trong không gian rộng lớn của U Cốc, “con đường của ngươi không phải là cô độc. Chân Đạo không sợ cô đơn. Giữa biển lớn hỗn loạn, chỉ cần giữ vững bản ngã, ngươi sẽ thấy được bến bờ của chính mình. Di Tích Thần Điện chỉ là một khởi đầu. Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến. Con đường ta chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận. Sẽ có những lúc ngươi phải đối diện với những cám dỗ lớn hơn, những hiểm nguy tàn khốc hơn. Ma Quân Huyết Ảnh không chỉ là một cái tên, mà là một thế lực đang ngấm ngầm trỗi dậy, kéo theo vô số tà đạo. Đó sẽ là một trận chiến không chỉ của sức mạnh, mà còn là của đạo tâm, của niềm tin. Hãy dùng Tàn Pháp Cổ Đạo của ngươi để chống lại phản phệ của thế giới, để giữ vững chính niệm.”

Lục Trường Sinh cung kính chắp tay cúi đầu thật sâu, tâm hồn hắn như được gột rửa, trở nên trong sáng và kiên định hơn bao giờ hết. “Vãn bối khắc ghi. Tiền bối bảo trọng.” Hắn hiểu rằng, những lời này không chỉ là lời dặn dò, mà còn là một sự tiên tri, một lời cảnh báo về những hiểm họa đang chờ đợi phía trước. Con đường của hắn, vốn dĩ đã là con đường của sự bền bỉ và bản nguyên, giờ đây lại càng thêm vững chắc.

Tiêu Hạo cũng vội vàng chắp tay, tuy vẫn còn chút bối rối nhưng cũng đã thấm thía được phần nào sự uyên thâm trong lời nói của Lão Quái Tử. “Lão tiền bối, hẹn gặp lại!” Hắn thầm nghĩ, có lẽ sau này hắn sẽ còn phải quay lại U Cốc này để tìm kiếm thêm những lời chỉ dẫn.

Lão Quái Tử khẽ mỉm cười, nụ cười ấy như xua đi mọi u sầu của hoàng hôn. Ông ta không nói thêm lời nào, chỉ khẽ gật đầu, rồi quay lưng lại, tiếp tục chăm sóc luống rau của mình, như thể hai người họ chưa từng đến, hoặc như thể ông ta chưa từng nói bất cứ điều gì. Dáng người gầy gò của ông ta dần khuất bóng sau những tán cây cổ thụ, hòa mình vào màn đêm sắp buông xuống, như một vị ẩn sĩ đã hoàn thành sứ mệnh của mình.

Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo quay lưng lại, bước đi chậm rãi về phía lối ra của U Cốc. Bước chân của Lục Trường Sinh giờ đây đã không còn chút lưỡng lự, mà trở nên vững vàng, thanh thoát hơn bao giờ hết. Hắn đã tìm thấy sự cộng hưởng sâu sắc giữa những lời giảng của Lão Quái Tử và con đường Tàn Pháp Cổ Đạo của mình. Hắn đã hiểu rõ hơn về bản chất của ‘Đạo’, về ‘Chân Ngã’, và về ý nghĩa thực sự của Di Tích Thần Điện.

Di Tích Thần Điện, không chỉ là nơi tìm kiếm cơ duyên, mà còn là một phép thử đạo tâm, một cơ hội để hắn củng cố bản nguyên, để chứng minh con đường của mình. Hắn sẽ bước vào đó, không phải để tranh đoạt bảo vật, mà để đối diện với những biến cố của đại thế với một đạo tâm vững như bàn thạch. Tiêu Hạo đi bên cạnh, ánh mắt vẫn còn chút suy tư, nhưng trong lòng hắn đã tràn đầy sự tin tưởng vào Lục Trường Sinh. Hắn biết, con đường phía trước sẽ đầy rẫy hiểm nguy, nhưng với một người bạn đồng hành như Lục Trường Sinh, hắn cảm thấy an tâm hơn rất nhiều.

Con đường tu hành vẫn tiếp diễn, và đạo của hắn cũng chưa hề kết thúc. Nhưng giờ đây, Lục Trường Sinh đã mang theo một tâm thế hoàn toàn khác biệt, một tâm thế của sự kiên định, thanh thản, và thấu hiểu. Hắn sẽ đối mặt với Di Tích Thần Điện, không phải với sự tham lam, mà với sự chiêm nghiệm, không phải với sự sợ hãi, mà với sự vững vàng. Và đó, chính là con đường của Chân Đạo, con đường mà Lão Quái Tử đã khai mở cho hắn.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free