Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 159: Khai Mở Chân Ngã: Đạo Lý Của Lão Quái Tử

U Cốc vẫn tĩnh lặng, tiếng suối chảy róc rách, tiếng chim hót líu lo, và mùi hương thanh khiết của thiên nhiên vẫn vương vấn trong không khí. Nhưng giờ đây, không khí ấy dường như đã mang một ý nghĩa mới, một trọng lượng vô hình đè nặng lên tâm trí của Tiêu Hạo, trong khi Lục Trường Sinh lại cảm thấy sự thanh thoát chưa từng có. Ánh sáng mặt trời vẫn ấm áp, nhưng trong lòng Lục Trường Sinh, một ngọn lửa tri giác đã bùng cháy mạnh mẽ hơn, soi rọi con đường phía trước, con đường mà hắn sẽ tiếp tục bước đi, vững chãi và kiên định, dù đại thế có biến thiên đến đâu chăng nữa.

Lão Quái Tử vẫn ngồi đó, đôi mắt tinh anh như xuyên thấu vạn vật, nụ cười ẩn ý vẫn vương trên khóe môi gầy guộc. Ông ta không vội vã, không thúc giục, chỉ lẳng lặng nhìn Lục Trường Sinh, như đang chiêm nghiệm một tác phẩm nghệ thuật tinh xảo vừa được hoàn thành. Sương mù sớm mai vẫn còn vương vấn trên những ngọn cây cổ thụ, tạo nên một bức tranh thủy mặc huyền ảo. Dần dần, những tia nắng vàng óng bắt đầu xuyên qua tán lá, rải rắc những đốm sáng lung linh trên thảm cỏ xanh mướt, xua tan đi màn sương mỏng, hé lộ vẻ đẹp thanh bình của U Cốc. Tiếng suối reo từ xa vọng lại càng thêm phần trong trẻo, hòa cùng tiếng chim hót líu lo chào đón một ngày mới, mang đến một cảm giác an yên đến lạ thường, khiến người ta quên đi mọi xô bồ, tranh đoạt của thế gian.

Lão Quái Tử khẽ thở dài, một tiếng thở dài nhẹ như mây khói, nhưng lại chứa đựng bao nhiêu trầm luân của năm tháng. Ông ta chậm rãi đưa tay, nhặt lấy một chiếc ấm trà bằng gốm thô mộc đặt trên phiến đá phẳng lì. Động tác của ông ta ung dung, tự tại, mỗi cử chỉ đều toát ra một vẻ tĩnh tại đến lạ thường, như thể thời gian cũng phải ngừng lại để chiêm ngưỡng. Ông rót nước từ một chiếc bình hồ lô cũ kỹ, làn nước trong vắt chảy vào ấm, rồi đặt ấm lên một bếp lò nhỏ được xếp từ vài viên đá cuội. Ngọn lửa nhỏ li ti bập bùng cháy, tỏa ra hơi ấm dịu nhẹ, xua đi cái lạnh còn vương vấn của buổi sáng sớm. Mùi hương của củi khô cháy phảng phất trong không khí, hòa quyện với mùi cây cỏ và đất ẩm, tạo nên một mùi hương đặc trưng của núi rừng, vừa mộc mạc, vừa thanh khiết.

“Ngươi nói đúng, Trường Sinh.” Lão Quái Tử cất lời, giọng nói trầm ấm, vang vọng trong không gian tĩnh mịch, như tiếng chuông chùa giữa rừng sâu. “Đạo không nằm ở nhanh hay chậm, mà ở sự bền vững, ở cái ‘ngã’ không đổi. Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán. Rất ít người trẻ tuổi có thể thấy được điều này, đa số đều bị cuốn vào vòng xoáy tranh đoạt cảnh giới, truy cầu sức mạnh. Họ quên mất rằng, tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn, là tìm thấy sự bình yên và chân lý bên trong mình.”

Lục Trường Sinh vẫn giữ nguyên tư thế tĩnh tọa, hai tay đặt trên đầu gối, lưng thẳng tắp, đôi mắt khép hờ, nhưng tâm trí lại hoàn toàn tập trung, lắng nghe từng lời, từng chữ mà Lão Quái Tử nói ra. Mỗi lời của ông ta đều như một hạt châu quý báu, rơi vào biển tâm hồn Lục Trường Sinh, tạo nên những gợn sóng tri giác, giúp hắn chiêm nghiệm sâu sắc hơn về con đường mình đang đi. Hắn cảm thấy từng thớ thịt, từng kinh mạch trong cơ thể mình như đang rung động theo lời nói của vị tiền bối, như thể chúng đang cố gắng hấp thụ và đồng hóa những triết lý cao thâm ấy.

Tiêu Hạo ngồi bên cạnh, cố gắng lắng nghe, nhưng đầu óc hắn vẫn như lọt vào sương mù. Hắn hiểu từng câu chữ, nhưng lại không thể cảm nhận được chiều sâu của chúng. Những khái niệm về "bền vững", "bản ngã", "chân lý bên trong" đối với hắn vẫn còn quá trừu tượng. Hắn quen với những con số cụ thể hơn: bao nhiêu linh thạch, bao nhiêu linh dược, cảnh giới gì, công pháp cấp mấy. Sự tĩnh lặng của U Cốc, sự chậm rãi của Lão Quái Tử, và sự trầm tư của Lục Trường Sinh khiến hắn cảm thấy hơi bồn chồn. Hắn khẽ cựa quậy, đổi tư thế, rồi lại thở dài một tiếng thật nhẹ, cố gắng không phá vỡ bầu không khí trang trọng. Trong lòng hắn, một sự bối rối không nhỏ đang dần dâng lên, *Rốt cuộc thì Lục Trường Sinh và vị lão nhân này đang nói chuyện gì vậy? Có liên quan gì đến bảo vật trong Di Tích Thần Điện không?*

Lão Quái Tử không để tâm đến sự bồn chồn của Tiêu Hạo. Ông ta tiếp tục rót trà, làn khói trắng mờ ảo bốc lên từ chiếc ấm, mang theo mùi hương thanh khiết của thảo mộc. Ông ta nhấp một ngụm nhỏ, đôi mắt nhắm lại, như đang thưởng thức không chỉ hương vị của trà, mà còn cả hương vị của những triết lý vừa được thốt ra.

“Đạo của trời đất, luân chuyển không ngừng. Đạo của tu hành, cũng vậy. Nhưng cái luân chuyển ấy, không phải là sự thay đổi bản chất, mà là sự biến hóa của hình thái. Giống như nước, khi là sương, khi là mưa, khi là băng, khi là hơi. Hình thái khác nhau, nhưng bản chất vẫn là nước. Người tu hành, lại thường chỉ chấp vào hình thái, chấp vào cảnh giới, chấp vào thần thông mà quên mất bản chất. Càng chấp, càng lạc lối. Càng chạy theo bên ngoài, càng mất đi cái ‘ngã’ bên trong.”

Lục Trường Sinh mở mắt, ánh nhìn trong trẻo, không hề có chút tạp niệm. Hắn khẽ hỏi, giọng nói trầm tĩnh, như tiếng suối róc rách: “Vậy theo lão nhân gia, cái ‘ngã’ đó, chính là bản nguyên?”

Lão Quái Tử mỉm cười hiền từ, gật đầu. “Chính là bản nguyên. Là cái ban sơ, cái chưa từng bị ô nhiễm bởi dục vọng, bởi sự truy cầu. Bản nguyên vững, đạo tâm kiên cố. Đạo tâm kiên cố, vạn pháp bất xâm. Con đường của ngươi, Tàn Pháp Cổ Đạo, chính là một con đường trở về bản nguyên. Nó không chú trọng tốc độ, không chú trọng sức mạnh tức thời, mà chú trọng sự ổn định, sự bền bỉ, sự hòa hợp với chính mình. Đó là một đạo lộ chậm rãi, nhưng lại là con đường chân thật nhất, vững chắc nhất để đối mặt với đại thế biến thiên.”

Những lời này của Lão Quái Tử như một dòng suối mát lành tưới tắm vào tâm hồn Lục Trường Sinh, củng cố thêm niềm tin và sự kiên định của hắn vào con đường mình đã chọn. Hắn chưa từng nghi ngờ con đường của mình, nhưng những lời khai sáng của Lão Quái Tử đã giúp hắn nhìn rõ hơn về giá trị và ý nghĩa sâu xa của Tàn Pháp Cổ Đạo, không chỉ là một công pháp tu luyện, mà còn là một triết lý sống. Hắn cảm thấy một luồng linh khí ấm áp lan tỏa trong cơ thể, không phải là sự đột phá cảnh giới, mà là sự củng cố nội tại, sự vững chắc của đạo tâm. Tiêu Hạo, dù vẫn còn mơ hồ, cũng phải công nhận rằng, sau những lời của Lão Quái Tử, khí chất của Lục Trường Sinh dường như càng thêm phần trầm ổn, tự tại. Hắn không khỏi thầm nghĩ, *Hay là những lời đạo lý này thật sự có ích?*

***

Thời gian trôi qua thật nhanh trong U Cốc thanh tịnh. Khi những tia nắng buổi trưa bắt đầu rọi thẳng xuống, xuyên qua tán lá, tạo thành những vệt sáng lấp lánh trên mặt đất, Lão Quái Tử đứng dậy. Ông ta dẫn Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo đi sâu hơn vào U Cốc, đến một hồ nước nhỏ trong vắt, tĩnh lặng như gương. Nước hồ trong đến mức có thể nhìn thấy rõ từng viên sỏi dưới đáy, từng đàn cá nhỏ bơi lội tung tăng. Ven hồ, những bụi cây xanh tươi mơn mởn, những đóa hoa dại đủ màu sắc đua nhau khoe sắc, tỏa hương thơm dịu nhẹ, hòa quyện với mùi linh khí trong lành và tinh khiết của U Cốc. Bầu không khí nơi đây yên bình đến lạ, dường như mọi âm thanh xô bồ của thế giới bên ngoài đều không thể chạm tới. Chỉ có tiếng gió nhẹ rì rào thổi qua kẽ lá, tiếng ve sầu râm ran từ những tán cây cổ thụ, và thỉnh thoảng là tiếng cá quẫy nhẹ dưới mặt hồ, tạo nên một bản giao hưởng tự nhiên, thanh tịnh.

Lão Quái Tử dừng lại bên bờ hồ, ánh mắt sâu thẳm nhìn vào mặt nước. Ông ta nhặt một cành cây khô nhỏ, nhẹ nhàng vẽ những đường nét trên nền đất ẩm ven hồ. Những đường nét ấy thoạt nhìn thì đơn giản, nhưng lại ẩn chứa một ý nghĩa sâu xa mà Lục Trường Sinh có thể cảm nhận được.

“Tu Đạo,” Lão Quái Tử vừa vẽ vừa nói, giọng nói vẫn trầm ấm và từ tốn, “giống như dòng nước chảy. Có lúc xiết, cuồn cuộn mãnh liệt, cuốn trôi vạn vật. Có lúc êm đềm, lững lờ trôi, nuôi dưỡng vạn vật. Mỗi tu sĩ đều có con đường riêng, có cách riêng để Tu Đạo. Có người chọn con đường mãnh liệt, truy cầu sức mạnh đỉnh cao. Có người chọn con đường bình dị, tìm kiếm sự thấu hiểu. Nhưng Tu Đạo, dù là cách nào, cũng chỉ là một hình thái, một phương tiện để đạt đến mục đích cuối cùng.”

Ông ta vẽ một đường tròn bao quanh những đường nét ban đầu. “Còn Ngộ Đạo, lại là hiểu được bản chất của nước. Không bị hình thái bên ngoài mê hoặc. Hiểu rằng dù là xiết hay êm, dù là sương hay băng, bản chất của nó vẫn là nguồn cội sự sống, là dòng chảy vĩnh hằng. Người Ngộ Đạo, không chấp vào hình thái, không chấp vào phương tiện. Họ thấu hiểu bản chất, và từ đó, tự do tự tại, không bị ngoại vật ràng buộc.”

Lục Trường Sinh chăm chú nhìn những nét vẽ trên đất, trong lòng dâng lên một sự chiêm nghiệm sâu sắc. Hắn nhớ lại những bài học về Tàn Pháp Cổ Đạo, về việc không truy cầu tốc độ, không chấp niệm vào thần thông, mà chỉ chú trọng vào việc củng cố bản nguyên, gọt giũa tâm hồn. Chính là "Ngộ Đạo" mà Lão Quái Tử đang nói tới. Tàn Pháp Cổ Đạo không hứa hẹn sức mạnh kinh thiên động địa, mà chỉ hứa hẹn một "đạo tâm vững như bàn thạch, vạn pháp bất xâm".

Lão Quái Tử quay sang nhìn Lục Trường Sinh, ánh mắt tinh anh như muốn thấu cả tâm can hắn. “Cổ di tích thức tỉnh, cơ duyên ngập trời, nhưng cũng là khảo nghiệm cho đạo tâm. Nhiều người chỉ thấy bảo vật, thấy sức mạnh, mà quên mất điều cốt lõi nhất. Họ lao vào tranh đoạt, giết chóc, quên đi bản nguyên của mình. Di Tích Thần Điện, không chỉ là nơi ẩn chứa vô số bí bảo, thần binh, mà còn là một mê trận của dục vọng, là một phép thử nghiệt ngã cho tâm tính tu sĩ. Chân lý thường ẩn sau vẻ ngoài hào nhoáng. Nhiều khi, cái mà người ta cho là ‘cơ duyên’, lại chính là ‘kiếp nạn’.”

Ông ta dừng lại, để cho những lời mình nói thấm vào không khí, vào tâm trí của Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo.

“Sự hỗn loạn của thế giới tu hành đang sâu sắc hơn vẻ bề ngoài, không chỉ là tranh giành tài nguyên mà là sự suy thoái về ‘Đạo’ của nhiều tu sĩ. Họ đánh mất đi ‘Chân Ngã’ của mình, biến thành những cỗ máy tu hành chỉ biết đuổi theo sức mạnh. Di Tích Thần Điện sẽ khuếch đại những bản chất ấy, phơi bày những tham lam và sợ hãi sâu thẳm nhất. Ngươi phải ghi nhớ, khi đối diện với những điều đó, hãy quay về cái ‘ngã’ ban đầu của mình, cái bản nguyên mà ngươi đã củng cố qua Tàn Pháp Cổ Đạo.”

Lục Trường Sinh nghe những lời ấy, trong lòng chấn động dữ dội. Hắn cảm nhận rõ ràng sự tĩnh lặng và kiên cố của Tàn Pháp Cổ Đạo đang vận hành trong bản thân. Những lời của Lão Quái Tử không chỉ là lời khuyên, mà còn là sự xác nhận cho con đường của hắn. Hắn khẽ nói, giọng nói mang theo sự thấu hiểu sâu sắc: “Đạo của ta… là giữ vững bản nguyên?”

“Chính là vậy,” Lão Quái Tử gật đầu tán thưởng, “Giữa vạn biến, giữ vững bản tâm. Giữa hỗn loạn, giữ vững đạo lý. Đó mới là chân Đạo, là con đường mà ít ai có thể kiên trì đến cùng. Con đường Tàn Pháp Cổ Đạo của ngươi, tuy chậm, nhưng lại là con đường vững chắc nhất để đối mặt với những thử thách sắp tới. Nó sẽ là chìa khóa để ngươi vượt qua những cạm bẫy mà người khác không thể nhìn thấu, và nhận ra những giá trị chân chính mà người khác bỏ lỡ.”

Tiêu Hạo, nãy giờ vẫn cố gắng lắng nghe, cuối cùng không nhịn được nữa. Hắn vẫn còn quá thực dụng, quá quan tâm đến những điều cụ thể. “Di Tích Thần Điện… có gì ngoài bảo vật sao, lão nhân gia?” Hắn hỏi, giọng điệu có chút bối rối, có chút hiếu kỳ thực tế.

Lão Quái Tử mỉm cười, nụ cười ẩn ý. “Bảo vật thì nhiều, nhưng chân bảo thì ít. Chân bảo ấy, không phải là linh thạch, không phải là thần binh, mà là những thứ có thể giúp người ta Ngộ Đạo, là những cơ duyên có thể củng cố ‘Chân Ngã’. Nhưng muốn tìm thấy nó, lại phải có một cái tâm không bị vật chất che mờ. Nhiều người chỉ thấy lớp vỏ bên ngoài hào nhoáng, mà bỏ qua cái cốt lõi bên trong. Họ truy cầu một đời, nhưng cuối cùng lại trắng tay, không phải vì không có cơ duyên, mà vì không có đôi mắt để nhìn thấy.”

Ông ta quay lại nhìn những nét vẽ trên đất, rồi dùng chân khẽ gạt nhẹ, xóa đi tất cả. “Di Tích Thần Điện sẽ là một phép thử lớn, không chỉ cho sức mạnh mà còn cho đạo tâm của mỗi tu sĩ. Ngươi cần phải chuẩn bị thật kỹ, không chỉ về tu vi, mà còn về tâm cảnh.” Lão Quái Tử liếc nhìn Tiêu Hạo, ánh mắt có chút trêu chọc, “Còn ngươi, tiểu tử, nếu chỉ chăm chăm vào bảo vật, e rằng sẽ bị cuốn vào vòng xoáy tranh đoạt mà đánh mất chính mình. Hãy học hỏi Lục Trường Sinh nhiều hơn, đừng chỉ biết chạy theo hư danh.”

Tiêu Hạo gãi đầu, vẻ mặt có chút xấu hổ, nhưng cũng có chút tò mò. Hắn vẫn chưa hoàn toàn hiểu hết, nhưng những lời của Lão Quái Tử đã gieo vào lòng hắn một hạt mầm nghi vấn, khiến hắn không khỏi suy nghĩ về ý nghĩa thực sự của việc tu hành.

***

Khi những tia nắng cuối cùng của hoàng hôn bắt đầu nhuộm vàng các đỉnh núi, biến U Cốc thành một bức tranh huyền ảo, Lão Quái Tử kết thúc buổi đạo luận. Ánh sáng vàng cam rực rỡ chiếu rọi qua những tán cây cổ thụ, tạo nên những vệt sáng dài, uốn lượn trên mặt đất, mang theo một vẻ đẹp vừa tráng lệ, vừa u hoài. Gió nhẹ thổi qua, mang theo hơi sương lành lạnh và mùi hương nồng nàn của đất trời sau một ngày dài. Tiếng chim muông về tổ ríu rít, tiếng côn trùng rả rích bắt đầu cất lên, báo hiệu một đêm tĩnh mịch sắp đến.

Lão Quái Tử đứng thẳng người, dáng vẻ gầy gò của ông ta như hòa mình vào cảnh vật, trở nên uy nghiêm và thâm thúy hơn bao giờ hết. Ông ta nhìn Lục Trường Sinh, ánh mắt vẫn tinh anh, nhưng đã bớt đi phần ẩn ý, thay vào đó là một sự chân thành và kỳ vọng sâu sắc.

“Những gì ngươi thấy trong Di Tích Thần Điện, không phải lúc nào cũng là thật,” Lão Quái Tử trầm giọng nói, giọng nói của ông ta như hòa vào tiếng gió, vang vọng trong không gian rộng lớn của U Cốc. “Chân lý thường ẩn sau vẻ ngoài hào nhoáng. Khi đứng trước những cám dỗ, trước những hiểm nguy, hãy tin vào ‘Đạo’ của chính ngươi, cái ‘Đạo’ mà ngươi đã kiên trì xây dựng từ Tàn Pháp Cổ Đạo. Đừng bị những cái ‘mạnh’ hay ‘yếu’ nhất thời đánh lừa. Đừng bị những lời đồn đại hay sự truy cầu của người khác làm lung lay. Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến. Con đường ta chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận.”

Ông ta đưa mắt nhìn về phía xa, nơi những đỉnh núi mờ ảo ẩn hiện trong màn hoàng hôn. “Di Tích Thần Điện lần này thức tỉnh, không chỉ là cơ duyên ngàn năm có một, mà còn là điềm báo cho một đại kiếp lớn hơn sắp bùng phát. Tà đạo đang trỗi dậy, Ma Quân Huyết Ảnh đang ngấm ngầm tập hợp lực lượng. Những gì ngươi sẽ thấy, sẽ trải qua, không chỉ là những cuộc tranh giành nhỏ lẻ, mà là sự xung đột giữa chính và tà, giữa đạo và ma. Đó sẽ là một phép thử khắc nghiệt nhất cho đạo tâm của mỗi tu sĩ. Sức mạnh chỉ là một phần. Quan trọng hơn, là sự kiên định vào Đạo của chính mình.”

Lục Trường Sinh đứng dậy, tâm trí hắn như được gột rửa, trở nên trong sáng và kiên định hơn bao giờ hết. Hắn cảm nhận được sự chân thành và lo lắng trong lời nói của Lão Quái Tử, không chỉ là một đạo lý trừu tượng, mà còn là một lời cảnh báo, một sự dẫn lối tận tâm. Hắn chắp tay, cúi đầu thật sâu trước vị lão nhân, một cử chỉ không chỉ thể hiện sự tôn kính, mà còn là sự tri ân từ tận đáy lòng.

“Vãn bối đã hiểu. Đa tạ lão nhân gia chỉ điểm.” Lục Trường Sinh nói, giọng nói trầm tĩnh nhưng tràn đầy sức nặng, như một lời thề nguyền kiên định. Hắn biết, những lời này của Lão Quái Tử sẽ trở thành kim chỉ nam cho hắn trong hành trình sắp tới, một hành trình đầy rẫy hiểm nguy và cám dỗ. Con đường Tàn Pháp Cổ Đạo của hắn, vốn dĩ đã là con đường của sự bền bỉ và bản nguyên, giờ đây lại càng thêm vững chắc.

Lão Quái Tử mỉm cười hiền từ, nụ cười ấy như xua đi mọi u sầu của hoàng hôn. Ông ta không nói thêm lời nào, chỉ khẽ gật đầu, rồi quay lưng lại, chậm rãi bước đi về phía sâu trong U Cốc. Dáng người gầy gò của ông ta dần khuất bóng sau những tán cây cổ thụ, như một vị ẩn sĩ hòa mình vào thiên địa, để lại Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo với những suy nghĩ ngổn ngang. Sự biến mất của Lão Quái Tử không gây ra chút tiếng động nào, như thể ông ta chưa từng tồn tại, hoặc như thể ông ta đã hóa thành một phần của U Cốc tĩnh mịch này.

Tiêu Hạo nhìn theo bóng lưng khuất dần của Lão Quái Tử, vẻ mặt vẫn còn chút bối rối, nhưng trong ánh mắt đã có thêm sự trầm tư. Hắn không hiểu hết, nhưng hắn cảm nhận được sự uyên thâm của vị lão nhân, và sự kiên định của Lục Trường Sinh. Có lẽ, những lời đạo lý kia không phải vô nghĩa.

Lục Trường Sinh vẫn đứng đó, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đêm dần buông xuống, lấp lánh những vì sao. Trong lòng hắn, những lời của Lão Quái Tử vẫn vang vọng, như những tiếng chuông thức tỉnh. Di Tích Thần Điện, không chỉ là nơi tìm kiếm cơ duyên, mà còn là một phép thử đạo tâm. Hắn sẽ bước vào đó, không phải để tranh đoạt bảo vật, mà để củng cố bản nguyên, để chứng minh con đường của mình, và để đối diện với những biến cố của đại thế với một đạo tâm vững như bàn thạch. Con đường tu hành vẫn tiếp diễn, và đạo của hắn cũng chưa hề kết thúc.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free