Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 158: Gặp Gỡ Đạo Nhân Gàn Dở: Khai Mở Đạo Tâm

Ánh sáng ban mai xuyên qua tán lá cổ thụ, rọi xuống U Cốc tĩnh mịch, vẽ nên những vệt vàng cam trên thảm cỏ xanh mướt còn đẫm sương đêm. Không khí nơi đây trong lành đến lạ, không một chút bụi trần, chỉ thoang thoảng mùi đất ẩm, của cỏ cây vừa bừng tỉnh sau giấc ngủ dài, và cả hương hoa dại vương vấn đâu đó, vừa thanh khiết vừa dịu ngọt. Tiếng suối chảy róc rách không ngừng, như một bản hòa tấu bất tận của thiên nhiên, xen lẫn tiếng chim hót líu lo từ những vòm cây cao vút.

Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo bước đi giữa khung cảnh ấy, mỗi bước chân đều nhẹ nhàng, như sợ làm xáo động sự thanh bình thiêng liêng của nơi đây. Tiêu Hạo căng thẳng hơn, đôi mắt láu lỉnh không ngừng đảo quanh, cố gắng tìm kiếm những dấu hiệu của một động phủ, một căn nhà, hay ít nhất là một bóng người. Hắn vẫn còn chút nghi ngờ, chút khó hiểu về sự tin tưởng tuyệt đối của Lục Trường Sinh. Trước mắt hắn, đây chỉ là một thung lũng hoang sơ, đẹp đẽ, nhưng không có gì đặc biệt đến mức phải là nơi ẩn cư của một cường giả được đồn đại.

“Là ông lão này sao?” Tiêu Hạo khẽ thì thầm, giọng nói của hắn bị không khí yên tĩnh nuốt chửng, chỉ vừa đủ để Lục Trường Sinh nghe thấy. Hắn chỉ tay về phía một bóng người gầy gò, lưng còng, đang ngồi bên bờ suối. Người đó, với mái tóc và bộ râu bạc phơ dài đến ngực, mặc một bộ áo bào vải thô cũ kỹ, vá víu nhưng sạch sẽ, đang cầm một chiếc cần câu trúc đơn sơ, thả mồi xuống dòng nước trong veo. Dáng vẻ ấy, hành động ấy, không khác gì một lão nông phàm trần đang tận hưởng thú vui điền viên. “Trông không giống một cường giả chút nào, Lục huynh à. Chẳng lẽ chúng ta đã lầm?”

Lục Trường Sinh không đáp lời ngay. Đôi mắt đen láy của hắn vẫn giữ vẻ trầm tư, điềm tĩnh, quét qua hình bóng gầy gò ấy. Hắn đã cảm nhận được luồng khí tức đặc biệt từ lúc mới đặt chân vào U Cốc, một luồng khí tức không mạnh mẽ, không hùng tráng, nhưng lại thâm sâu và tĩnh lặng đến lạ lùng. Hắn nhắm mắt lại, để Tàn Pháp Cổ Đạo vận chuyển tự nhiên trong cơ thể. Từng sợi linh khí trong U Cốc như những dòng chảy vô hình, nhẹ nhàng vuốt ve làn da, thẩm thấu vào kinh mạch, mang theo một sự thanh tịnh khó tả. Hắn cảm nhận được sự hòa hợp tuyệt đối giữa con người và thiên địa, một cảnh giới mà hắn chưa từng thấy ở bất kỳ ai.

*Khí tức này... không phải của cường giả, mà là của Đạo. Hắn đã hòa mình vào thiên địa,* Lục Trường Sinh thầm nghĩ. Hắn hiểu rằng, sự mạnh yếu của tu sĩ không chỉ nằm ở cảnh giới tu vi hay uy áp tỏa ra. Có những người, Đạo của họ đã đạt đến mức độ dung hòa với vạn vật, trở nên vô hình vô tướng, không thể cảm nhận bằng những phương thức thông thường. Lão Quái Tử này, không mang chút linh lực dao động nào, nhưng lại khiến Lục Trường Sinh cảm thấy một sự kính trọng sâu sắc, một sự đồng điệu hiếm có. Tâm hồn hắn, vốn đã được Tàn Pháp Cổ Đạo mài giũa trở nên vững như bàn thạch, nay lại càng thêm thanh tịnh, như tấm gương phẳng lặng phản chiếu chân lý. Hắn cảm nhận được sự tĩnh tại, sự an yên mà Lão Quái Tử toát ra, như thể mọi lo toan, mọi phiền muộn của thế gian đều không thể chạm tới ông. Đó không phải là sự thờ ơ, mà là sự siêu thoát, sự thấu hiểu sâu sắc về bản chất của vạn vật. Hắn biết, đây là một người đã tìm thấy con đường của riêng mình, và đã đi đến tận cùng của nó.

Những lời đồn về Lão Quái Tử không ham tranh đoạt cơ duyên, chỉ thích nói những lời triết lý sâu xa về Đạo, lại một lần nữa hiện lên trong tâm trí Lục Trường Sinh. Hắn đã đến đúng nơi, gặp đúng người. Con đường tu hành mà hắn đã chọn, chậm rãi mà vững chắc, tập trung vào củng cố đạo tâm và tìm kiếm chân lý, dường như đang được một ánh sáng mới soi rọi. Hắn mở mắt, đôi mắt đen láy giờ đây không chỉ trầm tư mà còn ánh lên vẻ mong chờ, không phải mong chờ cơ duyên, mà là mong chờ một cuộc đối thoại về Đạo, một cuộc chiêm nghiệm về chân lý.

Lục Trường Sinh hít một hơi thật sâu, để cho không khí thanh tịnh của U Cốc tràn ngập lồng ngực. Hắn không vội vã, không nôn nóng. Hắn chỉ đứng đó, lặng lẽ quan sát, như một phần của bức tranh thủy mặc yên bình này. Tiêu Hạo bên cạnh, vẫn chưa thể hoàn toàn lý giải được cảm xúc của Lục Trường Sinh, nhưng hắn tin tưởng vào trực giác của người bạn đồng hành. Một cảm giác kính sợ mơ hồ dấy lên trong lòng Tiêu Hạo khi hắn nhìn thấy sự bình thản đến lạ của Lục Trường Sinh trước một người dường như chỉ là lão nông. Sự thanh tịnh của U Cốc, cùng với vẻ uyên bác tiềm ẩn của Lão Quái Tử, khiến hắn dần dần buông bỏ những suy nghĩ phàm tục về cường giả và cảnh giới.

Tiếng suối vẫn chảy, tiếng chim vẫn hót, nhưng không còn là những âm thanh đơn thuần. Chúng như đang thì thầm, như đang kể một câu chuyện cổ xưa, về Đạo, về thiên địa, về con người. Lục Trường Sinh đứng đó, dáng người hơi gầy nhưng toát lên vẻ vững chãi, kiên định, như một cây tùng mọc giữa vách đá, bất chấp phong ba bão táp. Hắn đã đến nơi, và hắn đã sẵn sàng.

Khi mặt trời đã lên cao, xuyên qua những kẽ lá, tạo thành những vệt nắng vàng lấp lánh trên mặt suối, Lão Quái Tử, vẫn lưng quay về phía Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo, đột ngột lên tiếng. Giọng nói của ông trầm ấm, nhưng lại mang một sự vang vọng kỳ lạ, không phải âm thanh của một người phàm trần, cũng không phải uy áp của một cường giả, mà như tiếng vọng của chính thiên địa, nhẹ nhàng mà thâm sâu, như đã biết trước sự xuất hiện của họ từ lâu.

“Khách đến từ xa, chi bằng lại đây uống chén trà đắng, xem lão già này câu cá phàm trần. Chẳng lẽ hai vị tiểu hữu muốn đứng đó làm cây cảnh?”

Tiêu Hạo giật mình, toàn thân như bị điện giật. Hắn lắp bắp, “Tiền... tiền bối!” Hắn không ngờ Lão Quái Tử lại phát hiện ra họ, hơn nữa, còn nói ra những lời như vậy, không một chút giận dữ hay bất mãn, mà chỉ là sự thâm thúy, tinh quái. Hắn liếc nhìn Lục Trường Sinh, thấy hắn vẫn bình thản, không một chút xao động.

Lão Quái Tử khẽ xoay người, để lộ khuôn mặt gầy gò, hằn lên những nếp nhăn của tháng năm, nhưng đôi mắt lại vô cùng tinh anh, sâu thẳm, như chứa đựng cả ngàn năm lịch sử. Một nụ cười hiền hậu nhưng đầy ẩn ý nở trên môi ông, khiến người đối diện vừa cảm thấy gần gũi, vừa cảm thấy khó bề đoán định. Ông cầm chiếc cần câu tre lên, cẩn thận đặt xuống một phiến đá bên bờ suối, rồi ra hiệu mời hai người đến gần.

Lục Trường Sinh tiến lên trước, hành lễ cung kính, “Vãn bối Lục Trường Sinh, xin ra mắt tiền bối.” Giọng nói của hắn trầm lắng, không kiêu ngạo, không rụt rè, chỉ mang theo sự chân thành và tôn kính. Tiêu Hạo vội vàng theo sau, cũng cúi đầu hành lễ, “Vãn bối Tiêu Hạo, xin ra mắt tiền bối.” Hắn vẫn còn chút bối rối, nhưng cũng đã trấn tĩnh hơn nhiều. Lão Quái Tử khẽ gật đầu, đôi mắt tinh anh lướt qua hai người, dừng lại lâu hơn một chút trên gương mặt điềm tĩnh của Lục Trường Sinh. Ông không nói gì, chỉ mỉm cười, rồi đưa tay chỉ vào hai phiến đá phẳng lì đối diện chỗ ông ngồi.

“Không cần đa lễ. Ngồi xuống đi, hai vị tiểu hữu. Trà thì không có, nhưng nước suối nơi đây thanh ngọt, cũng có thể giải khát. Lão già này đã lâu không có khách ghé thăm, nay có người bầu bạn, thật là may mắn.”

Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo ngồi xuống phiến đá đối diện. Tiêu Hạo vẫn còn khá rụt rè, ánh mắt không ngừng nhìn ngắm Lão Quái Tử, cố gắng tìm hiểu xem vị tiền bối này rốt cuộc là loại người gì. Hắn đã từng gặp nhiều cường giả, mỗi người đều có một khí chất riêng, nhưng Lão Quái Tử này lại hoàn toàn khác biệt. Ông không có uy áp, không có hào quang, chỉ có sự bình dị đến lạ lùng, nhưng lại toát ra một sự uyên bác không thể che giấu. Lục Trường Sinh thì bình thản hơn, ánh mắt tĩnh lặng quan sát Lão Quái Tử, như một người học trò đang chờ đợi lời khai sáng từ thầy mình. Hắn không hề nghi ngờ về việc Lão Quái Tử đã biết mục đích của họ đến đây.

Lão Quái Tử không vội vàng. Ông chỉ từ tốn pha một ấm trà đơn sơ bằng lá cây rừng và nước suối, mùi hương thanh đạm lan tỏa trong không khí. Ông rót trà ra hai chén sứ cũ kỹ, đặt trước mặt Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo.

“Uống đi. Nước suối U Cốc này, ngấm linh khí thiên địa, có thể thanh lọc tâm hồn.” Ông nói, giọng vẫn trầm ấm, nhưng ẩn chứa một sự thâm sâu khó dò.

Lục Trường Sinh nâng chén trà lên, hít một hơi hương thơm thoang thoảng, rồi nhấp một ngụm nhỏ. Vị trà không đắng, không chát, chỉ có sự thanh mát, dịu ngọt lan tỏa khắp khoang miệng, rồi ấm dần xuống dạ dày, như một dòng suối mát lành chảy qua tâm hồn. Hắn cảm thấy mọi tạp niệm đều tan biến, tâm trí càng thêm thanh tịnh. Tiêu Hạo cũng uống theo, và cũng cảm thấy một sự sảng khoái kỳ lạ.

Sau khi uống trà, Lão Quái Tử đặt chén xuống, đôi mắt tinh anh lại một lần nữa nhìn thẳng vào Lục Trường Sinh, như muốn nhìn thấu tận sâu đạo tâm của hắn. Ông không hỏi về mục đích chuyến đi hay về Di Tích Thần Điện đang gây chấn động bên ngoài, mà trực tiếp đi thẳng vào vấn đề cốt lõi, một câu hỏi đầy tính triết lý, thăm dò tận sâu bản chất tu hành của Lục Trường Sinh.

“Tiểu hữu,” Lão Quái Tử bắt đầu, giọng nói trầm ấm nhưng vang vọng khắp thung lũng, như tiếng vọng của núi rừng, của suối nguồn. “Lão già này nghe nói ngươi không ham tranh đoạt cơ duyên di tích, lại muốn tìm ta. Vậy ngươi nghĩ, ‘Đạo’ của người tu hành rốt cuộc là gì? Là kiếm pháp vô song, là đan dược cải mệnh, hay chỉ là hơi thở mỗi ngày?”

Câu hỏi của Lão Quái Tử không chỉ là một câu hỏi đơn thuần, mà là một thử thách, một sự thăm dò. Nó không chỉ yêu cầu Lục Trường Sinh phải có kiến thức, mà còn đòi hỏi hắn phải có sự thấu hiểu sâu sắc về con đường mình đang đi, về bản chất của tu hành. Tiêu Hạo đứng bên cạnh, không khỏi cảm thấy bối rối. Hắn không thể hiểu hết hàm ý sâu xa trong lời nói của Lão Quái Tử, nhưng hắn cảm nhận được sự nghiêm túc và sâu sắc của cuộc đối thoại này. Đây không phải là một cuộc trò chuyện bình thường, mà là một sự giao thoa giữa hai tâm hồn đã chạm đến những chân lý nhất định.

Lục Trường Sinh trầm ngâm. Hắn không vội vàng trả lời. Ánh mắt hắn tĩnh lặng như hồ nước phản chiếu bầu trời, dường như đang nhìn sâu vào nội tâm chính mình, tìm kiếm câu trả lời chân thật nhất. Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể hắn tự động vận chuyển, những luồng khí tức thanh tịnh của U Cốc càng giúp hắn tập trung, gạt bỏ mọi tạp niệm. Hắn nhớ lại con đường mình đã đi qua, từ một phàm nhân bị coi thường với linh căn tạp, đến việc kiên định lựa chọn một con đường tu hành chậm rãi, vững chắc, không chạy theo tốc độ hay sức mạnh mà thế gian đang mải miết truy cầu. Hắn nhớ lại những lúc đối mặt với nguy hi��m, với cám dỗ, nhưng đạo tâm hắn vẫn vững như bàn thạch, không hề lay chuyển.

*Đạo là gì?* Câu hỏi ấy không ngừng vang vọng trong tâm trí Lục Trường Sinh. Đối với đa số tu sĩ, Đạo là sức mạnh, là trường sinh, là quyền năng. Họ tranh giành công pháp, linh dược, tài bảo, để đạt được cảnh giới cao hơn, để xưng bá thiên hạ. Nhưng đó có phải là chân Đạo? Lục Trường Sinh đã sớm nhận ra rằng, con đường ấy chỉ mang lại sự phù phiếm, sự tranh đoạt không ngừng, và cuối cùng cũng chỉ là một vòng luẩn quẩn của sinh lão bệnh tử.

Hắn hít một hơi thật sâu, rồi từ tốn mở miệng, giọng nói trầm lắng, nhưng mỗi chữ thốt ra đều mang một sức nặng, một sự kiên định không thể lay chuyển, như những tảng đá vững chãi giữa dòng nước xiết.

“Tiền bối,” Lục Trường Sinh bắt đầu, ánh mắt không hề né tránh ánh nhìn tinh anh của Lão Quái Tử. “Đạo... không phải là những thứ bên ngoài mà người đời tranh giành. Kiếm pháp vô song, đan dược cải mệnh, hay cảnh giới cao thâm, đó chỉ là những phương tiện, là vỏ bọc bên ngoài của Đạo, mà phàm nhân hay tu sĩ đều lầm tưởng là bản chất. Nếu cứ mãi chấp niệm vào những điều đó, thì dù có đạt được sức mạnh kinh thiên động địa, cuối cùng cũng chỉ là một cỗ máy tu hành, lạc lối trong mê trận của dục vọng.”

Hắn dừng lại một chút, để cho những lời mình nói thấm vào không khí, vào tâm trí của người nghe. Tiêu Hạo, dù không hiểu hết, cũng cảm thấy một luồng chấn động nhẹ trong tâm hồn, như thể Lục Trường Sinh đang nói lên một chân lý mà bấy lâu nay hắn chưa từng nghĩ đến. Lão Quái Tử vẫn im lặng lắng nghe, khóe miệng khẽ cong lên một nụ cười ẩn ý, đôi mắt càng thêm tinh quái. Sự bình thản của ông như một lời khuyến khích Lục Trường Sinh tiếp tục.

“Với vãn bối,” Lục Trường Sinh nói tiếp, giọng điệu càng thêm kiên định, “Đạo là con đường ta tự bước, là sự thấu hiểu bản thân, là sự kiên định giữa vạn biến. Đạo nằm trong tâm, không nằm ở cảnh giới. Cảnh giới có thể cao, nhưng tâm không vững, thì cũng chỉ như lâu đài cát trên bãi biển, dễ dàng sụp đổ trước phong ba bão táp. Đạo là sự nhận thức, là sự chấp nhận, là sự hòa hợp với thiên địa vạn vật, mà không đánh mất đi bản ngã của chính mình.”

Hắn nhớ lại những lời Lão Quái Tử từng thốt ra mà Tiêu Hạo đã thuật lại: “Đạo không nằm ở đỉnh cao, mà ở mỗi bước chân đi”; “Nước chảy đá mòn, tâm bất loạn thì Đạo tự thành”. Những lời ấy đã trở thành kim chỉ nam cho hắn, và giờ đây, hắn đang dùng chính lời của mình để củng cố thêm cho triết lý ấy.

“Tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn. Con đường ta chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận. Bản chất của tu hành, theo vãn bối, là quá trình gọt giũa tâm hồn, là loại bỏ tạp niệm, là tìm thấy sự bình yên và chân lý bên trong mình, để rồi có thể đối diện với mọi biến cố của đại thế mà không bị cuốn trôi. Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến. Đó mới là chân Đạo, là con đường mà vãn bối theo đuổi.”

Tiêu Hạo đứng cạnh, cảm thấy đầu óc quay cuồng. Hắn hiểu từng chữ mà Lục Trường Sinh nói, nhưng lại không thể nắm bắt được ý nghĩa sâu xa của chúng. *Lục Trường Sinh nói gì vậy? Sao ta nghe chẳng hiểu gì hết?* Hắn vẫn quen với những khái niệm thực tế hơn về tu hành: công pháp, đan dược, cảnh giới, sức mạnh. Những lời của Lục Trường Sinh quá trừu tượng, quá triết lý, nhưng lại mang một sức nặng không thể chối cãi. Hắn nhìn Lục Trường Sinh, rồi nhìn Lão Quái Tử, và nhận ra rằng, đây chính là sự khác biệt giữa Lục Trường Sinh và những tu sĩ khác. Lục Trường Sinh không chỉ tu thân, mà còn tu tâm, tu Đạo.

Lão Quái Tử vẫn không nói gì, nhưng nụ cười trên môi ông lại sâu hơn một chút, đôi mắt tinh anh ấy dường như lóe lên một tia sáng hài lòng, một sự tán thưởng thầm lặng. Ông gật đầu nhẹ, rất nhẹ, nhưng hành động đó như một lời khẳng định, một sự chấp thuận đối với con đường mà Lục Trường Sinh đã chọn, đối với những lời mà Lục Trường Sinh vừa thốt ra. Sự chấp thuận tinh tế này như một lời tiên tri, báo hiệu rằng Lão Quái Tử sẽ không chỉ là một ẩn sĩ gàn dở, mà sẽ trở thành một mentor quan trọng, người sẽ khai sáng và củng cố con đường Tàn Pháp Cổ Đạo độc đáo của Lục Trường Sinh.

Lục Trường Sinh cảm nhận được sự đồng điệu ấy. Hắn biết, lời mình nói đã chạm đến một điều gì đó sâu sắc trong Lão Quái Tử. Cuộc đối thoại này không chỉ là một cuộc thăm dò, mà còn là một sự kết nối, một sự thấu hiểu giữa hai tâm hồn cùng theo đuổi một con đường, dù cách thức có thể khác biệt.

U Cốc vẫn tĩnh lặng, tiếng suối chảy róc rách, tiếng chim hót líu lo, và mùi hương thanh khiết của thiên nhiên vẫn vương vấn trong không khí. Nhưng giờ đây, không khí ấy dường như đã mang một ý nghĩa mới. Lục Trường Sinh đã không chỉ đến đây để tìm kiếm một người, mà còn để khẳng định con đường của chính mình, và để nhận lấy sự khai sáng đầu tiên từ một vị tiền bối đã hòa mình vào Đạo. Ánh sáng mặt trời vẫn ấm áp, nhưng trong lòng Lục Trường Sinh, một ngọn lửa tri giác đã bùng cháy mạnh mẽ hơn, soi rọi con đường phía trước, con đường mà hắn sẽ tiếp tục bước đi, vững chãi và kiên định, dù đại thế có biến thiên đến đâu chăng nữa.

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free