Cửu thiên linh giới - Chương 157: Theo Dấu Vết Đạo Nhân: Lạc Bước U Cốc
Màn sương chiều dần trở nên dày đặc hơn, nuốt chửng cả U Cốc, biến mọi thứ trở nên mờ ảo. Di Tích Thần Điện cũng dần chìm vào bóng tối, chỉ còn là một khối đen khổng lồ sừng sững giữa màn đêm. Trong lòng Lục Trường Sinh, một tia sáng của tri giác đã bùng lên, hướng hắn đến một cuộc gặp gỡ định mệnh, không phải để tranh đoạt tài bảo, mà để tìm kiếm sự thấu hiểu sâu sắc hơn về Đạo, về con đường mà hắn đang bước đi. Con đường tu hành không kết thúc ở một đỉnh cao, mà ở mỗi bước chân đi, và hắn, Lục Trường Sinh, sẽ tiếp tục bước đi trên con đường đó, tìm kiếm chân lý của riêng mình.
***
Bình minh hé rạng, xua tan màn sương mù dày đặc còn vương vấn trên những ngọn núi chập chùng nơi biên giới Di Tích Thần Điện. Ánh dương ban mai dịu nhẹ, trải vàng trên mặt đất ẩm ướt, làm hiện rõ những dấu chân lấm lem của vô số tu sĩ đã qua lại trong đêm. Không khí vẫn còn đượm vẻ căng thẳng, một sự kìm nén nặng nề bao trùm cả vùng đất này, như thể một trận bão lớn sắp sửa ập đến. Tiếng người nói chuyện ồn ào từ phía các khu trại tạm bợ đã bắt đầu nổi lên, hòa lẫn với tiếng pháp khí va chạm từ xa, tiếng linh thú gầm gừ vang vọng trong không gian, tạo nên một bản hợp xướng hỗn loạn, xáo động lòng người. Mùi bụi đường, mồ hôi, và cả những linh dược thoang thoảng trong gió, càng khiến cho bức tranh về một vùng biên giới khốc liệt thêm phần chân thực.
Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo, hai thân ảnh giản dị, âm thầm rời khỏi khu vực tập trung đông đúc đó. Lục Trường Sinh vận một bộ đạo bào vải thô màu xám, không một chút hoa văn, hòa mình vào màu đất đá xám xịt của vùng núi. Bước chân hắn chậm rãi, vững vàng, nhưng mỗi bước đi đều mang một ý niệm rõ ràng, như thể đã định trước phương hướng. Hắn khẽ hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng linh khí hỗn loạn đang tràn ngập không gian, nơi mà dục vọng, tham lam và sát ý của vô số tu sĩ giao thoa, tạo thành một trường khí áp bức đến nghẹt thở. Hắn không khỏi cảm thán, cái gọi là “cơ duyên” lại có thể khiến lòng người trở nên xao động đến vậy.
Tiêu Hạo đi bên cạnh, dáng người nhanh nhẹn, đôi mắt láu lỉnh không ngừng đảo qua đảo lại, cẩn trọng quan sát mọi động tĩnh xung quanh. Hắn liên tục nhìn ngó về phía sau, nơi đám đông tu sĩ vẫn còn đang chen chúc, tranh giành từng tấc đất, từng nguồn linh khí nhỏ nhoi. "Trường Sinh huynh, người đó thực sự khó tìm. Những dấu vết mà các tu sĩ khác kể lại đều mơ hồ, khó nắm bắt," Tiêu Hạo khẽ nói, giọng hơi thấp xuống, đôi mày nhíu lại đầy vẻ lo lắng. Hắn vốn quen với việc dò la tin tức từ những cuộc nói chuyện phiếm, từ những lời đồn đại trong quán rượu, nhưng những lời lẽ về Lão Quái Tử lại quá trừu tượng, quá huyền hoặc, khiến hắn có cảm giác như đang mò kim đáy bể.
Lục Trường Sinh không quay đầu lại, đôi mắt trầm tư của hắn vẫn hướng về phía Cổ Hoang Sơn Mạch xa xa, nơi những đỉnh núi cao chót vót đang ẩn hiện trong màn sương mỏng cuối cùng của buổi sáng. Hắn khẽ lắc đầu, khóe môi hé mở, giọng nói trầm lắng vang lên giữa không gian tĩnh mịch của lối đi nhỏ: "Đạo không nằm ở hình tướng, mà ở ý niệm. Có lẽ, phải dùng 'tâm' mà tìm."
Lời nói của Lục Trường Sinh như một làn gió mát lành, thổi bay đi những lo âu trong lòng Tiêu Hạo, nhưng cũng khiến hắn thêm phần khó hiểu. Dùng "tâm" mà tìm? Điều đó có nghĩa là gì? Hắn gãi gãi đầu, thầm nghĩ, Lục Trường Sinh quả nhiên không giống với bất kỳ tu sĩ nào mà hắn từng gặp. Khi người khác mải mê tìm kiếm những dấu vết vật chất, những linh dược hay pháp bảo, Lục Trường Sinh lại đi tìm một thứ vô hình, một cái "Đạo" mà ngay cả những cường giả đỉnh cao cũng khó lòng chạm tới. Hắn không tìm kiếm Lão Quái Tử vì những lời khai sáng có thể mang lại sức mạnh, mà vì sự cộng hưởng từ những lời lẽ triết lý sâu xa mà Lão Quái Tử đã thốt ra. Dường như, trong con người Lục Trường Sinh, có một sự thôi thúc không ngừng nghỉ để khám phá chân lý, để hiểu rõ hơn về con đường mà hắn đang bước đi.
Họ di chuyển nhanh chóng nhưng kín đáo, như hai cái bóng lướt qua giữa những lùm cây rậm rạp. Tiêu Hạo dựa vào kinh nghiệm giang hồ của mình để chọn những con đường ít người qua lại, tránh xa các nhóm tu sĩ đang cố gắng tiến sâu hơn vào Di Tích Thần Điện. Hắn biết rằng, với thực lực hiện tại của mình và Lục Trường Sinh, việc tránh xa những cuộc tranh giành vô nghĩa chính là thượng sách. Nguy hiểm tiềm tàng không chỉ đến từ các thế lực tà đạo hay yêu thú, mà còn từ chính lòng tham của con người.
Lục Trường Sinh bước đi, từng thớ thịt trên cơ thể hắn dường như đang lắng nghe, từng tế bào đang cảm nhận. Hắn không nhìn bằng mắt, mà cảm nhận bằng "tâm", bằng luồng khí tức của Tàn Pháp Cổ Đạo đang vận hành trong cơ thể. Những lời nói của Lão Quái Tử đã gieo một hạt mầm trong lòng hắn, một hạt mầm của sự đồng điệu, của sự thấu hiểu. Hắn tin rằng, nếu Lão Quái Tử thực sự là một người đã đạt đến cảnh giới "Đạo không nằm ở đỉnh cao, mà ở mỗi bước chân đi", thì dấu vết của ông sẽ không phải là những vết chân trên cát bụi, mà là những sự biến hóa tinh vi trong linh khí của thiên địa.
Hắn nhớ lại cái bóng người gầy gò, xiêu vẹo mà hắn thoáng thấy đêm qua, một khí tức cổ xưa và thanh tịnh kỳ lạ. Giữa đám đông hỗn loạn, chỉ có Lục Trường Sinh mới cảm nhận được sự khác biệt đó, một sự khác biệt không thể dùng mắt thường để nhìn thấy, mà phải dùng "tâm" để cảm nhận. Điều đó càng củng cố niềm tin của hắn vào trực giác của mình. Hắn tin rằng, con đường tu hành của hắn, một con đường chậm rãi, vững chắc, không chạy theo tốc độ hay sức mạnh tức thời, chính là con đường đúng đắn. Và Lão Quái Tử, kẻ gàn dở trong mắt thế nhân, có lẽ chính là một minh chứng sống cho con đường đó.
Tiêu Hạo vẫn đang tập trung dò đường, đôi khi hắn phải dừng lại để lắng nghe tiếng gió, tiếng chim, hay quan sát hướng cây cối để tránh đi lạc. Hắn không có được sự nhạy cảm tinh tế như Lục Trường Sinh, nhưng hắn có sự cẩn trọng và kinh nghiệm sống mà Lục Trường Sinh thiếu sót. Cả hai, một người dùng tâm mà cảm, một người dùng kinh nghiệm mà dò, đã tạo thành một sự kết hợp hài hòa, bổ trợ cho nhau trên hành trình đầy thử thách này.
Bầu trời dần cao, ánh nắng đã gay gắt hơn, xuyên qua tán lá rừng già, tạo thành những vệt sáng lấp lánh trên mặt đất. Họ đã đi sâu vào Cổ Hoang Sơn Mạch, rời xa hoàn toàn khỏi những dấu hiệu của con người.
***
Càng tiến sâu vào Cổ Hoang Sơn Mạch, địa hình càng trở nên hiểm trở. Những đỉnh núi cao chót vót, sừng sững như những cột trụ chống trời, ẩn mình trong làn mây trắng bồng bềnh. Thung lũng sâu hun hút, vực thẳm thăm thẳm mở ra trước mắt, như những vết sẹo do tạo hóa để lại. Tiếng gầm rú của yêu thú từ xa vọng lại, nghe như tiếng sấm rền, báo hiệu sự hiện diện của những sinh linh hung dữ. Tiếng chim chóc hót líu lo, tiếng suối reo róc rách, tiếng gió thổi qua những hàng cây cổ thụ già cỗi, xào xạc như lời thì thầm của ngàn năm, tất cả tạo nên một bản giao hưởng hoang dã, hùng vĩ. Mùi đất rừng ẩm ướt, mùi cây cỏ dại, hoa dại nồng nàn quyện vào nhau, đôi khi lại thoảng qua mùi máu tanh hoặc mùi đặc trưng của yêu thú, nhắc nhở về sự sống và cái chết đang diễn ra không ngừng trong chốn rừng thiêng nước độc này.
Ánh nắng giữa trưa gay gắt, xuyên qua những kẽ lá rậm rạp, tạo thành những đốm sáng nhảy nhót trên mặt đất. Không khí ẩm ướt, đôi khi có những làn gió nhẹ thoảng qua, mang theo hơi lạnh từ những dòng suối ngầm. Mặc dù linh khí tự nhiên ở đây dồi dào, nhưng lại không ổn định, ẩn chứa vô số nguy hiểm tiềm tàng.
"Trường Sinh huynh, con đường này... dường như không phải lối đi của người thường. Chúng ta có đi lạc không?" Tiêu Hạo cất tiếng hỏi, giọng nói mang theo chút bất an. Hắn đã cố gắng hết sức để dò tìm những dấu vết mà các tán tu đã kể lại, nhưng càng đi sâu vào rừng, những dấu hiệu của con người càng biến mất. Hắn cảm thấy mình như một con thuyền nhỏ đang lạc giữa biển khơi bao la, không biết đâu là bến bờ. Những cây cổ thụ cao vút, thân cây to lớn đến mấy người ôm không xuể, cành lá rậm rạp che khuất cả bầu trời, khiến cho ánh sáng trở nên lờ mờ, ảo não. Dưới chân là những rễ cây chằng chịt, những phiến đá phủ đầy rêu phong, khiến cho mỗi bước đi đều trở nên khó khăn.
Lục Trường Sinh không đáp lời ngay. Hắn đột nhiên dừng lại, đôi mắt đen láy nhắm nghiền, khuôn mặt thanh tú trở nên vô cùng tĩnh lặng. Hắn hít một hơi thật sâu, để luồng linh khí trong lành của núi rừng tràn vào phổi, rồi từ từ lan tỏa khắp châu thân. Tàn Pháp Cổ Đạo vận chuyển một cách tự nhiên, không cần hắn phải cố gắng điều khiển. Từng tế bào trong cơ thể hắn như hòa cùng nhịp thở của thiên địa, cảm nhận từng rung động nhỏ nhất của linh khí xung quanh.
Trong mắt Tiêu Hạo, Lục Trường Sinh lúc này tựa như một pho tượng đá, bất động giữa chốn rừng thiêng. Nhưng hắn biết, sâu thẳm bên trong Lục Trường Sinh đang có một dòng chảy ngầm của tri giác. Lục Trường Sinh không tìm kiếm những dấu vết vật lý như Tiêu Hạo, hắn đang tìm kiếm một thứ vô hình hơn, một sự cộng hưởng của Đạo. Hắn cảm nhận được những luồng linh khí cực kỳ tinh tế, không phải là sự tập trung linh khí tại một điểm, mà là sự biến đổi của thiên địa xung quanh, tựa như có một bàn tay vô hình đang dẫn dắt. Đó là những "dấu vết" của một người tu Đạo chân chính, một người đã hòa mình vào tự nhiên, để lại dấu ấn trong từng hơi thở của đất trời.
Một làn gió nhẹ thoảng qua, mang theo mùi hương của hoa dại và đất ẩm, luồn lách qua những tán lá rậm rạp. Lục Trường Sinh khẽ nhíu mày, cảm nhận một luồng linh khí khác lạ, hơi mờ ảo và có phần mê hoặc. Hắn biết, đây không phải là một ảo trận lớn được người bố trí, mà là một ảo cảnh tự nhiên nhỏ, được hình thành từ sự giao thoa của linh khí và địa thế. Đối với những tu sĩ thiếu kinh nghiệm, nó có thể khiến họ lạc lối hoặc rơi vào ảo giác. Nhưng đối với Lục Trường Sinh, với đạo tâm vững như bàn thạch và khả năng cảm nhận tinh tế của Tàn Pháp Cổ Đạo, nó chỉ như một làn sương mỏng.
Hắn khẽ nhấc tay, một dòng linh lực cực kỳ vi diệu từ lòng bàn tay hắn nhẹ nhàng tỏa ra, không mang theo một chút sức mạnh bùng nổ nào, mà chỉ như một làn sóng tĩnh lặng, khẽ chạm vào không gian xung quanh. Ảo cảnh tự nhiên nhỏ kia dường như bị một luồng khí tức thanh tịnh bao phủ, lập tức tan biến như bọt nước. Cây cối vẫn là cây cối, đá vẫn là đá, nhưng con đường phía trước bỗng trở nên rõ ràng hơn, không còn bị những hình ảnh mờ ảo che lấp.
Lục Trường Sinh mở mắt, đôi mắt đen láy vẫn trầm tĩnh, nhưng sâu thẳm bên trong lại ánh lên một tia sáng của sự thấu hiểu. Hắn quay sang nhìn Tiêu Hạo, chỉ tay về một hướng, nơi mà vừa nãy còn là một bức tường cây cối rậm rạp nhưng giờ lại hiện ra một khe hở nhỏ. "Theo ta. Dấu vết không nằm ở cát bụi, mà ở nơi linh khí biến hóa."
Tiêu Hạo ngạc nhiên nhìn theo hướng tay Lục Trường Sinh chỉ. Vừa nãy, hắn đã nhìn kỹ, nơi đó chỉ là một bụi cây rậm rạp, không có lối đi. Nhưng giờ đây, một con đường mòn nhỏ đã hiện ra, lờ mờ dẫn vào sâu bên trong. Hắn không hiểu Lục Trường Sinh đã làm cách nào, nhưng hắn tin vào trực giác của người bạn đồng hành. Hắn đã quen với việc Lục Trường Sinh luôn có những cách giải quyết vấn đề khác thường, không theo lẽ thường tình của giới tu sĩ. Hắn đã thấy Lục Trường Sinh vượt qua bao hiểm nguy, đối mặt với bao thử thách bằng sự điềm tĩnh và đạo tâm kiên cố của mình.
Họ tiếp tục hành trình. Lục Trường Sinh dẫn đầu, từng bước chân hắn đều như đang hòa mình vào nhịp đập của đất trời. Hắn không hề vội vã, nhưng mỗi bước đi đều chắc chắn và đầy tự tin. Hắn cảm nhận được sự dẫn dắt của một luồng khí tức vô hình, như thể chính con đường đang mở ra trước mắt hắn. Tàn Pháp Cổ Đạo không mang lại cho hắn sức mạnh bùng nổ hay thần thông quảng đại, nhưng nó mang lại cho hắn một sự nhạy cảm tuyệt vời với thiên địa, một khả năng thấu hiểu sâu sắc về bản chất của vạn vật.
Tiêu Hạo đi theo sau, lòng vẫn còn vương vấn chút nghi ngờ, nhưng đồng thời cũng tràn đầy tò mò. Hắn chưa bao giờ nghĩ rằng việc tìm kiếm một người lại có thể diễn ra theo cách này. Không phải dò la tin tức, không phải lần theo dấu vết vật chất, mà là dựa vào "cảm nhận", vào "ý niệm". Hắn thầm nghĩ, có lẽ đây chính là sự khác biệt giữa Lục Trường Sinh và những tu sĩ tầm thường khác. Con đường của Lục Trường Sinh không phải là con đường của kẻ mạnh, mà là con đường của người thấu hiểu.
Ánh nắng dần ngả về Tây, những tia nắng cuối cùng xuyên qua kẽ lá, tạo nên những vệt sáng vàng cam trên mặt đất. Không khí dần trở nên mát mẻ hơn, mang theo hơi ẩm của núi rừng. Họ đã đi qua nhiều ngọn đồi, vượt qua nhiều con suối, và cuối cùng, một cảnh tượng khác biệt dần hiện ra trước mắt họ.
***
Sau nhiều giờ di chuyển không ngừng, theo những dấu vết vô hình mà chỉ Lục Trường Sinh mới có thể cảm nhận được, cuối cùng họ cũng đến được một khu vực đặc biệt. Ánh chiều tà đã ngả bóng, nhuộm đỏ cả một góc trời phía Tây, nhưng nơi đây lại chìm trong một thứ ánh sáng dịu nhẹ, mờ ảo, như thể được bao phủ bởi một màn sương mỏng không tan. Một lối đi nhỏ, gần như bị che khuất hoàn toàn bởi những dây leo chằng chịt và những cây cổ thụ cao lớn đã mọc hàng ngàn năm, dẫn vào một thung lũng sâu. Những phiến đá phủ đầy rêu xanh, những thân cây mục rỗng nằm rải rác, tất cả tạo nên một vẻ hoang sơ, cổ kính mà ít người đặt chân tới.
Khi bước chân vào thung lũng, một cảm giác thanh bình lạ thường bao trùm lấy cả hai. Mọi âm thanh ồn ào của thế giới bên ngoài dường như bị một bức tường vô hình ngăn cách. Chỉ còn tiếng suối chảy róc rách từ xa vọng lại, tiếng chim hót líu lo đâu đó trong tán lá, và tiếng gió nhẹ nhàng luồn lách qua những cành cây, tạo nên một bản giao hưởng êm dịu, an lành. Mùi cây cỏ dại, đất ẩm ướt và hương hoa dại thoang thoảng trong không khí, vô cùng tinh khiết và dễ chịu. Khác hẳn với linh khí hỗn loạn và đầy dục vọng nơi biên giới Di Tích Thần Điện, linh khí ở đây không quá nồng đậm, nhưng lại tinh khiết và hài hòa đến kinh ngạc, như thể nó đã trải qua hàng ngàn năm lắng đọng, chắt lọc mọi tạp chất.
Tiêu Hạo hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự khác biệt rõ rệt của không khí nơi đây. Hắn không khỏi buông lỏng cảnh giác, một cảm giác thư thái hiếm có tràn ngập tâm hồn. "Nơi này... thật yên bình, nhưng cũng thật kỳ lạ. Không có một chút dấu vết nào của con người," hắn khẽ nói, giọng thì thầm như sợ làm vỡ tan bầu không khí tĩnh mịch. Hắn nhìn xung quanh, cố gắng tìm kiếm những dấu hiệu của sự sống, của con người, nhưng tất cả đều là cây cối, đá tảng và dòng suối. Ngay cả những dấu vết của yêu thú cũng vô cùng thưa thớt, như thể nơi đây là một vùng đất được tách biệt hoàn toàn khỏi thế giới phàm tục.
Lục Trường Sinh không đáp lời ngay. Hắn nhắm mắt lại một lần nữa, để cho Tàn Pháp Cổ Đạo vận chuyển tự nhiên trong cơ thể. Hắn không chỉ cảm nhận linh khí, mà còn cảm nhận một luồng khí tức "Đạo" ẩn chứa trong từng ngọn cây, từng phiến đá, từng giọt nước suối. Đó là một luồng khí tức tĩnh lặng mà thâm sâu, không có chút phô trương hay uy áp nào, nhưng lại mang một sức nặng không thể diễn tả bằng lời. Nó không giống với bất kỳ tu sĩ nào mà hắn từng gặp, không phải Đạo của kiếm, của pháp, của công danh lợi lộc, mà là Đạo của sự hòa hợp tuyệt đối với thiên địa, Đạo của sự tĩnh tại vĩnh hằng.
Hắn cảm thấy như thể mọi tạp niệm trong tâm trí đều bị gột rửa, mọi lo toan, phiền muộn đều tan biến. Chỉ còn lại sự thanh tịnh, sự an yên tuyệt đối. Đây chính là khí tức của một người đã đạt đến cảnh giới "bản tâm bất biến", một người đã tìm thấy chân lý của riêng mình và hòa mình vào nó. Lục Trường Sinh biết, đây không phải là nơi để tranh giành tài bảo, mà là nơi để chiêm nghiệm, để thấu hiểu. Nó hoàn toàn phù hợp với con đường tu hành mà hắn đã lựa chọn, con đường không chạy theo tốc độ hay sức mạnh, mà tập trung vào việc củng cố đạo tâm và tìm kiếm chân lý.
Hắn mở mắt, đôi mắt đen láy ánh lên một vẻ chiêm nghiệm sâu sắc, như thể vừa nhìn thấu được một phần nhỏ của thiên cơ. Hắn hít một hơi thật sâu, để cho luồng khí tức thanh tịnh này tràn ngập lồng ngực, rồi khẽ thốt ra, giọng nói trầm lắng, như thể đang nói với chính mình, nhưng cũng đủ để Tiêu Hạo nghe thấy: "Đạo của người này... đã hòa vào thiên địa. Chúng ta đã đến nơi rồi, Tiêu Hạo."
Lời nói của Lục Trường Sinh mang theo một sự xác tín không thể lay chuyển. Tiêu Hạo giật mình, nhìn Lục Trường Sinh với ánh mắt đầy thắc mắc. Hắn vẫn không hiểu Lục Trường Sinh dựa vào điều gì để khẳng định như vậy, khi mà trước mắt họ chỉ là một thung lũng hoang sơ, không một bóng người, không một dấu hiệu nào của sự cư ngụ. Nhưng hắn biết, trực giác của Lục Trường Sinh chưa bao giờ sai.
Lục Trường Sinh đưa mắt nhìn quanh U Cốc. Ánh sáng tự nhiên dịu nhẹ xuyên qua tán lá, tạo nên những vệt nắng vàng cam trên nền đất xanh um. Sương mù nhẹ bắt đầu bao phủ thung lũng, khiến cho khung cảnh trở nên huyền ảo, như một bức tranh thủy mặc. Hắn cảm nhận được sự tĩnh lặng sâu thẳm, một sự tĩnh lặng không phải là trống rỗng, mà là sự chứa đựng của vô vàn chân lý.
Những lời nói triết lý của Lão Quái Tử lại vang vọng trong tâm trí Lục Trường Sinh: "Đạo không nằm ở đỉnh cao, mà ở mỗi bước chân đi"; "Nước chảy đá mòn, tâm bất loạn thì Đạo tự thành". Giờ đây, đứng giữa U Cốc thanh tịnh này, Lục Trường Sinh cảm thấy những lời ấy trở nên sống động hơn bao giờ hết. Đây chính là nơi mà một người tu Đạo chân chính sẽ chọn để ẩn cư, để hòa mình vào thiên địa, để chiêm nghiệm về Đạo.
Hắn tin rằng, cuộc gặp gỡ sắp tới sẽ không phải là một cuộc trao đổi về công pháp hay linh dược, mà là một cuộc đối thoại về Đạo, về chân lý của tu hành. Đó sẽ là một cột mốc quan trọng trên con đường mà hắn đã lựa chọn, một con đường độc đáo, khác biệt hoàn toàn với xu thế chạy theo tốc độ và sức mạnh của thời đại. Lục Trường Sinh đứng đó, dáng người gầy gò nhưng toát lên vẻ vững chãi, kiên định. Trong lòng hắn, một sự mong chờ nhẹ nhàng dấy lên, không phải là sự háo hức của kẻ tìm kiếm cơ duyên, mà là sự chiêm nghiệm của người muốn thấu hiểu.
U Cốc vẫn tĩnh lặng, chỉ có tiếng gió nhẹ nhàng lướt qua tán lá, như đang thì thầm về một cuộc gặp gỡ định mệnh sắp sửa diễn ra. Ánh sáng dần tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, nhưng trong lòng Lục Trường Sinh, một ngọn đèn của tri giác đã được thắp lên, soi rọi con đường phía trước. Hắn đã đến nơi. Lão Quái Tử, vị tiền bối ẩn sĩ, đang chờ đợi hắn ở đâu đó trong thung lũng này, và những lời khai sáng về Đạo đang nằm ngay trước ngưỡng cửa.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.