Cửu thiên linh giới - Chương 156: Lời Truyền Kỳ Về Kẻ Gàn Dở
Đêm tối dần buông xuống U Cốc, mang theo một màn sương mờ mịt bao phủ những ngọn núi đá lởm chởm, nhuộm màu thâm trầm của thời gian. Tiếng gió hú qua khe đá như lời than vãn của ngàn năm, hòa cùng tiếng côn trùng rỉ rả, tạo nên một bản nhạc hoang vu nhưng cũng đầy ma mị. Trong bóng tối lờ mờ đó, Di Tích Thần Điện sừng sững như một quái vật khổng lồ đang ngủ say, dù chỉ thấy được những đường nét mờ ảo, nhưng khí tức cổ xưa và hùng vĩ của nó vẫn không ngừng tỏa ra, như một lời mời gọi đầy cám dỗ và hiểm nguy.
Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo vẫn ẩn mình trong một hang động nhỏ khuất sau vách đá, nơi có thể quan sát rõ ràng con đường mòn dẫn vào vùng biên giới của Di Tích Thần Điện mà không dễ bị phát hiện. Khí tức hỗn loạn từ hàng vạn tu sĩ tụ tập dưới chân di tích, cùng với những làn sóng linh khí dập dềnh từ bản thân di tích, tạo thành một trường năng lượng vô hình, nặng nề và đầy áp lực. Lục Trường Sinh nhắm mắt, ngồi xếp bằng trên một tảng đá lạnh, toàn thân như hòa vào không khí tĩnh mịch của U Cốc. Hắn không hề tịnh tâm tu luyện, mà chỉ đơn thuần cảm nhận, chiêm nghiệm. Dòng chảy linh khí hỗn độn, sự khao khát cơ duyên mãnh liệt toát ra từ mỗi tu sĩ, sự căng thẳng tột độ chực chờ bùng nổ – tất cả đều được thu vào giác quan của hắn, không bỏ sót một chi tiết nào.
Trong tâm trí hắn, cảnh tượng Ma Sát Tiểu Đội Trưởng cùng lũ tay sai tàn bạo cướp bóc nhóm tán tu vẫn còn hiện rõ. Hắn không hối hận vì đã không can thiệp. Cái chết của kẻ yếu, sự tàn bạo của kẻ mạnh, sự tham lam của lòng người – đó là những mặt trái của thế giới tu hành, là một phần của 'đại thế' đang suy thoái. Can thiệp vào một sự kiện nhỏ lẻ, giống như ném một hòn đá vào dòng lũ cuồn cuộn, không thể thay đổi được hướng chảy của nó, mà chỉ khiến bản thân bị cuốn vào. Đạo của hắn không phải là can thiệp mọi biến cố, mà là giữ vững bản tâm giữa vạn biến.
Lục Trường Sinh hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi đất ẩm, mùi cây cỏ dại lẫn trong không khí mát lạnh của buổi sáng sớm. Một làn sương mỏng như lụa vẫn còn vương vấn trên những tán cây cổ thụ, làm khung cảnh thêm phần huyền ảo. Hắn mở mắt, đôi mắt đen láy nhìn về phía xa xăm, nơi những tia nắng đầu tiên đang cố gắng xuyên qua màn sương, vẽ nên những vệt sáng yếu ớt trên nền trời xám.
"Càng gần cơ duyên, lòng người càng hỗn loạn... nhưng Đạo lại càng rõ ràng," Lục Trường Sinh khẽ nói, giọng trầm lắng, mang theo một chút suy tư. Hắn không quay đầu, ánh mắt vẫn dán vào phương hướng Di Tích Thần Điện. "Trong hỗn loạn, mới thấy được chân lý, mới biết được bản ngã."
Tiêu Hạo ngồi bên cạnh, đã thay một bộ y phục màu xanh đậm đơn giản, gọn gàng hơn. Hắn không có được sự điềm tĩnh của Lục Trường Sinh. Sau một đêm dài trằn trọc, sự háo hức và tò mò trong hắn đã lên đến đỉnh điểm. Hắn đã cố gắng tịnh tâm theo Lục Trường Sinh, nhưng tâm trí cứ như có hàng trăm con kiến bò qua bò lại, không sao yên ổn được. Những lời đồn đại về bí bảo, về công pháp nghịch thiên, về sự lột xác thành cường giả... tất cả đều là những cám dỗ khó cưỡng với một tu sĩ trẻ tuổi.
"Trường Sinh huynh, huynh nói đúng... nhưng cứ ngồi đây liệu có bỏ lỡ gì không?" Tiêu Hạo gãi đầu, vẻ mặt có chút sốt ruột. "Mấy ngày nay, ta cứ thấy bao nhiêu là tin tức bay đi bay lại. Tin tức mới nhất có lẽ sẽ ở những nơi đông người hơn. Nếu có manh mối gì về Di Tích Thần Điện, hay về những kẻ mạnh đã đến... chúng ta cũng nên biết một chút chứ?"
Hắn liếc nhìn Lục Trường Sinh, thấy hắn vẫn trầm ngâm. Tiêu Hạo biết rõ tính cách của Lục Trường Sinh, không dễ bị lay chuyển bởi những lời lẽ vội vàng. Nhưng hắn cũng hiểu, Lục Trường Sinh không phải là kẻ cố chấp. Hắn luôn sẵn lòng tiếp thu thông tin, chỉ là cách tiếp cận của hắn khác biệt.
"Tin tức..." Lục Trường Sinh lặp lại, giọng điệu không biểu lộ cảm xúc gì đặc biệt. Hắn biết Tiêu Hạo có cái lý của mình. Dù hắn không chạy theo cơ duyên, nhưng hiểu rõ cục diện vẫn là điều cần thiết để bảo toàn bản thân và tiếp tục con đường đã chọn. Hắn không thể sống hoàn toàn tách biệt khỏi thế giới.
Hắn quay đầu lại nhìn Tiêu Hạo, đôi mắt thâm thúy như giếng cổ. "Ngươi muốn đi thăm dò?"
Tiêu Hạo gật đầu lia lịa, ánh mắt láu lỉnh sáng bừng. "Chính là vậy! Nơi đây tuy yên tĩnh, nhưng lại quá biệt lập. Những quán trọ tạm bợ, những khu chợ tự phát mới là nơi tin tức hội tụ. Ta sẽ không hành động lỗ mãng, chỉ đi nghe ngóng tình hình, xem thử có ai nói gì về cái bóng người gầy gò mà huynh đã thấy đêm qua không." Hắn nhớ rất rõ Lục Trường Sinh đã nhìn theo một bóng người kỳ lạ, và bản năng mách bảo hắn rằng đó không phải là một chi tiết tầm thường.
Lục Trường Sinh im lặng một lát, như đang cân nhắc điều gì đó. Hắn không nói nhiều, nhưng ý chí của hắn kiên định như bàn thạch. Hắn tin vào giác quan của mình, tin vào những gì hắn cảm nhận được. Bóng người gầy gò đêm qua, với khí tức cổ xưa mà lại đầy vẻ điên dại nhưng thanh tịnh, đã gieo vào lòng hắn một hạt mầm tò mò. Đó không phải là sự tò mò về bí bảo hay công pháp, mà là sự tò mò về một con người, một "Đạo" khác biệt giữa dòng chảy hỗn loạn.
Cuối cùng, hắn gật đầu nhẹ. "Đi đi. Cẩn trọng. Tránh xa thị phi. Chỉ nghe, không can thiệp."
Tiêu Hạo mừng rỡ, đứng bật dậy. "Huynh yên tâm! Ta sẽ cẩn trọng!" Hắn vỗ ngực, vẻ mặt đầy tự tin. Hắn biết, Lục Trường Sinh tin tưởng hắn, và hắn sẽ không làm Lục Trường Sinh thất vọng. Trước khi rời đi, hắn không quên dặn dò Lục Trường Sinh: "Huynh cứ ở đây tịnh dưỡng đi, ta sẽ nhanh chóng trở về mang tin tức tốt lành cho huynh!"
Nói rồi, Tiêu Hạo rảo bước, thoăn thoắt hòa vào màn sương sớm, hướng về phía khu chợ tạm bợ mà hắn đã để ý từ đêm qua. Lục Trường Sinh dõi theo bóng lưng nhanh nhẹn của hắn cho đến khi Tiêu Hạo hoàn toàn biến mất. Hắn lại ngồi xuống tảng đá, nhắm mắt hờ, tiếp tục cảm nhận sự chuyển động của linh khí trong U Cốc. Tiếng suối chảy róc rách đâu đó gần hang động, tiếng chim hót líu lo chào ngày mới, tiếng gió vẫn thổi qua những ngọn cây, tất cả đều là những âm thanh quen thuộc của tự nhiên. Nhưng xen lẫn trong đó, hắn vẫn cảm nhận được những luồng khí tức xa lạ, mạnh mẽ, và đầy dục vọng đang tụ tập ngày một đông đúc hơn dưới chân Di Tích Thần Điện.
Hắn cảm nhận được sự tham lam, sự sợ hãi, sự khát khao quyền lực và sự sống còn đan xen vào nhau, tạo thành một mạng lưới nhân quả chằng chịt. Trong dòng chảy hỗn loạn đó, Đạo của hắn vẫn vững vàng, như một tảng đá ngầm giữa đại dương dậy sóng. Hắn không cần phải lao vào dòng xoáy để tìm kiếm, hắn chỉ cần quan sát, chiêm nghiệm, và từ đó, tự mình thấu hiểu. Lục Trường Sinh biết, Tiêu Hạo sẽ mang về cho hắn những mảnh ghép của bức tranh lớn hơn, và hắn sẽ dùng những mảnh ghép đó để hoàn thiện sự thấu hiểu của mình về "Đạo" trong thời đại biến động này. Một tia sáng yếu ớt của mặt trời cuối cùng cũng xuyên qua được màn sương, chiếu rọi vào cửa hang động, mang theo hơi ấm đầu tiên của một ngày mới.
***
Tụ Linh Các, một quán trọ tạm bợ được dựng lên từ những tấm gỗ ghép và vải bạt dày, nằm giữa khu chợ tự phát hỗn độn nhất rìa Di Tích Thần Điện, vào buổi trưa trở nên nhộn nhịp hơn bao giờ hết. Nắng đã lên cao, xuyên qua những khoảng trống giữa các tấm bạt, rọi xuống nền đất bụi bặm, nơi hàng trăm tu sĩ đủ mọi cấp độ, đủ mọi tông phái đang chen chúc nhau. Âm thanh huyên náo từ tiếng người nói chuyện ồn ào, tiếng chén đĩa va chạm loảng xoảng, tiếng rao hàng của các tiểu thương, tiếng pháp khí giao dịch leng keng, hòa quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng của sự hỗn loạn. Mùi thức ăn đa dạng từ những món nướng trên than hồng, mùi rượu mạnh nồng nặc, mùi hương liệu từ các quầy bán dược liệu, lẫn cả mùi mồ hôi và bụi đường, tất cả quyện vào nhau, tạo nên một không khí đặc trưng của vùng biên giới.
Tiêu Hạo thoăn thoắt luồn lách qua đám đông, đôi mắt láu lỉnh không ngừng quan sát. Hắn không vội vàng, không gây sự chú ý. Hắn chỉ đơn giản là một tán tu bình thường, đến đây để tìm kiếm thông tin và cơ hội. Hắn dừng lại ở một chiếc bàn trống gần cửa ra vào, nơi có thể dễ dàng nghe ngóng được nhiều câu chuyện nhất.
"Khách quan, muốn dùng gì đây ạ?" Ông Chủ Quán Trọ, với thân hình béo tốt và khuôn mặt phúc hậu, tay cầm một chiếc khăn vải cũ, vừa lau bàn vừa cất tiếng hỏi, giọng nói đầy nhiệt tình. Lão ta đã quen với đủ loại người lui tới đây, từ cường giả ẩn mình đến tán tu cấp thấp, và biết cách chiều lòng mỗi loại khách.
"Cho ta một bình Thanh Trúc Tửu, và vài món điểm tâm bình thường là được." Tiêu Hạo nói, giọng điệu thân thiện, không có vẻ gì là vội vã. Hắn đặt một viên linh thạch hạ phẩm lên bàn, đủ để chi trả cho bữa ăn. Hắn biết, muốn nghe ngóng tin tức, trước hết phải là một khách hàng tốt, và không tỏ ra quá tò mò.
Ông Chủ Quán Trọ cười tủm tỉm, gật đầu lia lịa. "Được, được, Thanh Trúc Tửu của quán ta tuy không phải thượng hạng, nhưng đảm bảo sảng khoái tinh thần, nghe ngóng tin tức thì không gì bằng!" Lão ta nhanh chóng quay người đi sắp xếp món ăn.
Trong lúc chờ đợi, Tiêu Hạo đưa mắt nhìn quanh. Một lát sau, Ông Chủ Quán Trọ trở lại, đặt bình rượu và các món ăn lên bàn. Hắn chưa kịp hỏi han gì thì đã có một giọng nói khàn khàn, đầy vẻ bất mãn vang lên từ một góc quán.
"Ài, cái lão già đó ấy hả? Lúc tỉnh lúc mê, nhưng mỗi lần mở miệng là có thể khiến người ta phải suy ngẫm cả ngày." Một Vô Danh Tán Tu, ăn mặc giản dị, tay cầm kiếm, khí chất lạnh lùng, đang ngồi một mình ở góc quán, đột nhiên lên tiếng, rõ ràng là đang nói chuyện với một người bạn vô hình hoặc đơn giản là than thở với chính mình. "Nhiều kẻ đến tìm lão để hỏi cơ duyên, nhưng lão chỉ nói mấy câu Đạo lý đâu đâu... Ai mà hiểu nổi chứ? Lão ta có vẻ chẳng màng thế sự, chẳng màng tranh giành tài bảo, cứ lẩn quẩn ở mấy cái vách đá quanh Di Tích. Ta thấy lão điên hơn là uyên bác."
Tiêu Hạo vờ như đang nhấm nháp món điểm tâm, nhưng tai hắn lại dỏng lên nghe rõ từng lời. "Lão già đó" mà Lục Trường Sinh đã nhìn thấy, có vẻ như chính là người này. Hắn không vội vàng hỏi, mà chờ đợi.
Ngay lúc đó, Lão Khất Cái xuất hiện. Râu tóc lão ta bạc phơ, quần áo rách nát tả tơi, tay cầm cái bát sứt mẻ, bước chân lảo đảo tiến vào quán. Đôi mắt lão sáng quắc, quét một lượt khắp quán rồi dừng lại ở bàn của Tiêu Hạo.
"Muốn biết chuyện thiên hạ, cho ta một chén rượu!" Lão Khất Cái cười khề khà, giọng nói khàn đặc mùi rượu nhưng lại đầy vẻ lanh lợi.
Tiêu Hạo không chần chừ, rót một chén Thanh Trúc Tửu đầy ắp mời Lão Khất Cái. "Mời lão tiền bối. Vãn bối cũng đang muốn nghe ngóng đôi điều." Hắn làm ra vẻ cung kính, biết rằng những kẻ như Lão Khất Cái thường là kho tàng tin tức của giang hồ.
Lão Khất Cái uống cạn chén rượu, tặc lưỡi một cái, vẻ mặt mãn nguyện. "Hừm, Lão Quái Tử đó không đơn giản đâu." Lão ta liếc nhìn Vô Danh Tán Tu vừa rồi than thở, rồi quay sang Tiêu Hạo, ánh mắt đầy vẻ thâm ý. "Hắn không tranh không đoạt, nhưng lại là người nhìn thấu nhất. Ta từng nghe hắn nói: 'Đạo không nằm ở đỉnh cao, mà ở mỗi bước chân đi.' Nghe thì dễ, hiểu thì khó lắm... Những kẻ chỉ biết chạy theo danh lợi, làm sao hiểu được cái chân lý mộc mạc đó?"
Vô Danh Tán Tu ở góc quán nghe vậy, bĩu môi khinh thường. "Hừ, lời lẽ như vậy, kẻ nào chẳng nói được. Quan trọng là có tài bảo gì không? Có công pháp gì không?"
Lão Khất Cái liếc xéo hắn, cười nhạt. "Ngươi là kẻ phàm phu tục tử, làm sao hiểu được cái Đạo của Lão Quái Tử? Hắn sống giữa nơi này, chứng kiến biết bao kẻ đến kẻ đi, biết bao kiếp người vì cơ duyên mà hóa thành tro bụi. Hắn không tranh, không đoạt, nhưng lại nhìn rõ hơn ai hết."
Một tán tu khác ngồi gần đó, có vẻ lớn tuổi hơn, râu tóc đã bạc phơ, cũng chen vào câu chuyện. "Ta cũng từng gặp qua Lão Quái Tử. Hắn không bao giờ ở yên một chỗ, lúc thì ngồi bên bờ suối, lúc thì đứng trên đỉnh đồi hoang vu, lúc lại lang thang giữa những vách đá. Có lần ta thấy hắn ngồi bên suối, cứ lẩm bẩm 'Nước chảy đá mòn, tâm bất loạn thì Đạo tự thành'. Ban đầu ta cũng nghĩ hắn điên, nhưng ngẫm lại, lời lẽ của hắn lại có một sức nặng lạ thường."
Tiêu Hạo chăm chú lắng nghe, từng câu từng chữ đều được hắn ghi nhớ cẩn thận. Những lời nói về Lão Quái Tử ngày càng cụ thể và chi tiết hơn. Hắn không chỉ biết được tên của người đó – Lão Quái Tử – mà còn biết được những lời lẽ "điên rồ" nhưng lại chứa đựng triết lý sâu sắc của ông ta. "Đạo không nằm ở đỉnh cao, mà ở mỗi bước chân đi." "Nước chảy đá mòn, tâm bất loạn thì Đạo tự thành." Những câu nói này, dù nghe có vẻ đơn giản, nhưng lại ẩn chứa một ý nghĩa sâu xa mà những kẻ chỉ mải mê tranh giành tài bảo khó lòng thấu hiểu.
Ông Chủ Quán Trọ, sau khi phục vụ vài bàn khác, lại quay lại bàn Tiêu Hạo, vẻ mặt đầy vẻ bí hiểm. "Khách quan, nói thật với ngài, lão Quái Tử đó không phải là kẻ tầm thường. Nghe đồn, lão ta đã xuất hiện ở đây từ rất lâu, trước cả khi Di Tích Thần Điện này có dấu hiệu thức tỉnh. Lão ta dường như biết trước mọi chuyện, và những lời lẽ của lão, tuy khó hiểu, nhưng chưa bao giờ sai. Nhiều tu sĩ cấp cao cũng từng thử tiếp cận lão ta, nhưng lão ta chỉ tiếp những người có duyên, và chỉ nói những gì lão ta muốn nói. Lão ta không ham linh thạch, không ham công pháp, chỉ thích rượu ngon và những kẻ biết lắng nghe."
Tiêu Hạo gật đầu, tỏ vẻ đã hiểu. "Vậy thì, lão Quái Tử thường xuất hiện ở những nơi nào gần đây, thưa lão bản?"
Ông Chủ Quán Trọ suy nghĩ một lát, rồi chỉ tay về phía những vách đá lởm chởm nằm sâu hơn trong U Cốc. "Thông thường lão ta hay lảng vảng ở khu vực vách đá Thiên Đăng, gần một con suối nhỏ. Hoặc đôi khi lại leo lên đỉnh Phượng Hoàng Sơn, nơi có thể nhìn thấy toàn cảnh Di Tích Thần Điện. Nhưng cũng khó mà đoán trước được. Lão ta như một làn gió, không có quy luật."
Tiêu Hạo thầm ghi nhớ những địa điểm đó. Hắn uống cạn chén rượu, trả tiền rồi đứng dậy. "Đa tạ lão bản, đa tạ chư vị đạo hữu đã khai sáng." Hắn ôm quyền chào hỏi, vẻ mặt đầy vẻ biết ơn. Hắn đã thu thập được những thông tin quý giá, và quan trọng hơn, hắn đã xác nhận được sự tồn tại của Lão Quái Tử, kẻ mà Lục Trường Sinh đã nhìn thấy đêm qua. Những lời lẽ của Lão Quái Tử, dù được người khác coi là điên rồ, nhưng Tiêu Hạo cảm thấy, chúng sẽ có ý nghĩa rất lớn đối với Lục Trường Sinh.
Tiêu Hạo khéo léo rút lui khỏi Tụ Linh Các ồn ào, mang theo những thông tin quý giá, trong lòng đầy vẻ phấn khích. Hắn biết, Lục Trường Sinh sẽ rất hứng thú với những gì hắn vừa nghe được. Những lời nói triết lý của Lão Quái Tử, dù có vẻ khó hiểu với người khác, nhưng với Lục Trường Sinh, chúng có thể là những mảnh ghép quan trọng để hắn tiếp tục con đường tìm kiếm "Đạo" của riêng mình. Hắn đã sẵn sàng để trở về, kể lại mọi chuyện cho Lục Trường Sinh, và cùng hắn đối mặt với những gì sắp tới.
***
Khi ánh chiều tà bắt đầu buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời phía Tây, U Cốc lại chìm vào một vẻ tĩnh mịch kỳ lạ. Sương mù buổi sáng đã tan, nhường chỗ cho một làn sương khác, dày đặc và lạnh lẽo hơn, bắt đầu bò lên từ những khe núi sâu thẳm, bao phủ lấy từng ngọn cây, từng tảng đá. Không khí trở nên ẩm ướt và nặng nề, mang theo mùi của đất đá và hơi nước. Tiếng suối chảy vẫn róc rách, nhưng đã trở nên mơ hồ hơn, như thể bị nuốt chửng bởi màn sương mịt mờ.
Lục Trường Sinh vẫn ngồi yên tại chỗ cũ, đôi mắt nhắm hờ, toàn thân như một bức tượng đá. Hắn đã duy trì trạng thái cảm nhận này suốt cả ngày, không ngừng thu nạp những dao động linh khí, những luồng ý niệm vô hình từ Di Tích Thần Điện và từ vô số tu sĩ đang tụ tập xung quanh. Hắn không tu luyện, nhưng tâm cảnh của hắn vẫn không ngừng thăng hoa, bởi vì hắn đang chiêm nghiệm, đang thấu hiểu. Bản tâm của hắn vững như bàn thạch, không bị cuốn trôi bởi bất kỳ ngoại cảnh nào, dù cho bên ngoài có là biển người hay cơn sóng dữ.
Đúng lúc đó, một bóng người nhanh nhẹn lướt qua màn sương, tiến vào hang động. Đó chính là Tiêu Hạo, gương mặt hắn lộ rõ vẻ phấn khích và có chút mệt mỏi sau một ngày dài thăm dò.
"Trường Sinh huynh!" Tiêu Hạo gọi khẽ, giọng nói đầy vẻ vội vàng nhưng vẫn giữ được sự cẩn trọng. Hắn không dám làm phiền Lục Trường Sinh quá đột ngột, bởi hắn biết Lục Trường Sinh đang ở trong trạng thái đặc biệt.
Lục Trường Sinh từ từ mở mắt. Đôi mắt đen láy của hắn vẫn điềm tĩnh như mặt hồ sâu, nhưng lại ánh lên một tia sáng của sự nhận biết. Hắn đã cảm nhận được Tiêu Hạo trở về từ lúc xa, và cũng cảm nhận được những luồng tin tức hỗn tạp mà Tiêu Hạo đã mang theo.
"Ngươi đã trở về," Lục Trường Sinh nói, giọng điệu nhẹ nhàng, không có chút bất ngờ nào.
Tiêu Hạo vội vã ngồi xuống bên cạnh Lục Trường Sinh, thở hổn hển một chút. "Đúng vậy, huynh đoán xem ta nghe được gì? Cái lão quái vật mà chúng ta nghe đồn ấy, người ta gọi là Lão Quái Tử!" Hắn không kìm được sự hào hứng, bắt đầu kể lại tất cả những gì mình đã nghe được ở Tụ Linh Các, từ lời than thở của Vô Danh Tán Tu, đến lời khuyên của Ông Chủ Quán Trọ, và đặc biệt là những câu nói đầy thâm ý của Lão Khất Cái.
"Hắn không thèm tài bảo, chỉ thích ngồi nói chuyện Đạo lý... Người ta còn nói hắn điên, nhưng lão Khất Cái lại bảo hắn là người nhìn thấu nhất!" Tiêu Hạo nói một tràng, đôi mắt láu lỉnh không ngừng nhìn phản ứng của Lục Trường Sinh. "Hắn nói 'Đạo không nằm ở đỉnh cao, mà ở mỗi bước chân đi.' Lại còn có câu 'Nước chảy đá mòn, tâm bất loạn thì Đạo tự thành' nữa chứ!"
Tiêu Hạo dừng lại, chờ đợi. Hắn thấy Lục Trường Sinh vẫn trầm mặc, đôi mắt sâu thẳm nhìn vào hư không, như đang suy tư điều gì đó rất xa xăm. Lục Trường Sinh không hề có vẻ ngạc nhiên hay bất ngờ, mà thay vào đó là một sự chiêm nghiệm sâu sắc.
"Nước chảy đá mòn, tâm bất loạn thì Đạo tự thành..." Lục Trường Sinh khẽ lặp lại câu nói đó, giọng nói trầm lắng đến mức gần như là thì thầm. "Lời này, không phải kẻ tầm thường có thể nói ra." Hắn nhớ lại bóng người gầy gò, xiêu vẹo mà hắn thoáng thấy đêm qua, với khí tức cổ xưa và sự thanh tịnh kỳ lạ. Giờ đây, những lời nói của Lão Quái Tử đã kết nối hoàn hảo với hình ảnh đó, tạo nên một bức tranh rõ ràng hơn trong tâm trí hắn.
"Huynh thấy không? Ta đã nói mà! Lão ta không phải người thường đâu!" Tiêu Hạo mừng rỡ khi thấy Lục Trường Sinh có phản ứng tích cực. "Mọi người đều coi hắn là kẻ điên, nhưng ta thấy lời lẽ của hắn lại rất hợp với con đường của huynh đó, Trường Sinh huynh!"
Lục Trường Sinh không đáp lại ngay. Hắn nhắm mắt lại một lần nữa, những lời nói của Lão Quái Tử vang vọng trong tâm trí hắn. "Đạo không nằm ở đỉnh cao, mà ở mỗi bước chân đi." Câu nói này trùng khớp một cách kỳ lạ với con đường tu hành chậm rãi, vững chắc mà hắn đã chọn, không chạy theo tốc độ hay sức mạnh tức thời. "Nước chảy đá mòn, tâm bất loạn thì Đạo tự thành." Điều này lại càng khẳng định thêm sự đúng đắn của việc giữ vững đạo tâm, không bị ngoại vật làm lay chuyển, để rồi tự nhiên mà thành đạo. Lão Quái Tử, một kẻ gàn dở trong mắt thế nhân, lại là người có thể thốt ra những lời lẽ chân thật đến vậy.
Hắn mở mắt, đôi mắt sáng lên một cách đặc biệt, như thể đã nhìn thấu điều gì đó. Hắn quay sang nhìn Tiêu Hạo, ánh mắt kiên định. "Tiêu Hạo, chúng ta sẽ đi tìm Lão Quái Tử."
Lời nói của Lục Trường Sinh tuy nhẹ nhàng, nhưng lại mang một sức nặng không thể lay chuyển. Tiêu Hạo hơi bất ngờ, nhưng rồi lại vui mừng khôn xiết. Hắn biết, khi Lục Trường Sinh đã quyết định, thì không ai có thể thay đổi được. Hắn không tìm kiếm Lão Quái Tử vì tài bảo hay cơ duyên vật chất, mà vì những lời khai sáng về "Đạo", vì sự cộng hưởng với con đường tu hành độc đáo của chính mình. Quyết định này của Lục Trường Sinh không phải là một hành động bốc đồng, mà là một bước đi được cân nhắc kỹ lưỡng, phù hợp với bản chất chiêm nghiệm và tìm kiếm chân lý của hắn.
Lục Trường Sinh đứng dậy. Dáng người hắn không cao lớn, nhưng trong màn sương chiều tối, lại toát ra một vẻ vững chãi, kiên định. Hắn đưa mắt nhìn về phía xa, nơi Di Tích Thần Điện sừng sững ẩn hiện trong sương mù dày đặc. Dù không gian xung quanh vẫn còn đầy rẫy sự hỗn loạn và nguy hiểm, nhưng trong lòng Lục Trường Sinh, một mục tiêu mới đã hiện rõ.
"Lão Khất Cái nói, hắn thường lảng vảng ở khu vực vách đá Thiên Đăng, gần một con suối nhỏ, hoặc trên đỉnh Phượng Hoàng Sơn," Tiêu Hạo nhắc lại, giọng điệu đầy vẻ sẵn sàng.
Lục Trường Sinh gật đầu. "Vậy thì, chúng ta sẽ đi theo những dấu vết đó." Hắn không vội vàng, không hấp tấp. Hắn biết, tìm kiếm một người ẩn dật như Lão Quái Tử trong bối cảnh này đòi hỏi sự kiên nhẫn và cẩn trọng. Nhưng hắn cũng tin rằng, nếu có duyên, họ sẽ gặp nhau.
Màn sương chiều dần trở nên dày đặc hơn, nuốt chửng cả U Cốc, biến mọi thứ trở nên mờ ảo. Di Tích Thần Điện cũng dần chìm vào bóng tối, chỉ còn là một khối đen khổng lồ sừng sững giữa màn đêm. Trong lòng Lục Trường Sinh, một tia sáng của tri giác đã bùng lên, hướng hắn đến một cuộc gặp gỡ định mệnh, không phải để tranh đoạt tài bảo, mà để tìm kiếm sự thấu hiểu sâu sắc hơn về Đạo, về con đường mà hắn đang bước đi. Con đường tu hành không kết thúc ở một đỉnh cao, mà ở mỗi bước chân đi, và hắn, Lục Trường Sinh, sẽ tiếp tục bước đi trên con đường đó, tìm kiếm chân lý của riêng mình.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.