Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 155: Thiên Địa Hội Tụ: Bức Màn Căng Thẳng

Màn đêm dần buông xuống U Cốc, nhưng trong quán trọ tạm bợ, không khí vẫn đặc quánh bởi những lời đồn thổi, những nỗi sợ hãi và cả sự tham lam không che giấu. Tiếng ly vỡ loảng xoảng từ một bàn gần đó, do một tu sĩ quá run rẩy mà làm rơi, càng làm tăng thêm sự căng thẳng như dây đàn. Lục Trường Sinh, sau khi nghe xong những lời của lão khất cái và những tán tu khác, vẫn điềm tĩnh như mặt nước hồ thu, nhưng ánh mắt hắn đã lóe lên một tia sáng kỳ lạ khi nhắc đến “kẻ điên” lảm nhảm về “Đạo” và “lòng người”. Trong thế giới tu hành này, những kẻ bị coi là “điên” thường lại là những người nhìn thấu được bản chất sâu xa của vạn vật. Hắn biết, kẻ gàn dở mà lão khất cái nhắc đến, có lẽ không phải là một kẻ điên tầm thường, mà là một nhân vật quan trọng, có thể nắm giữ những bí mật hoặc tri thức sâu sắc về “Đạo” mà hắn đang tìm kiếm.

Tiêu Hạo thấy Lục Trường Sinh không nói gì, chỉ trầm tư suy nghĩ, cũng không dám làm phiền. Hắn nhận ra, sự hỗn loạn bên ngoài Di Tích Thần Điện này chỉ là khúc dạo đầu, một cuộc chiến còn khốc liệt và đẫm máu hơn đang chờ đợi bên trong. Những lời đồn về ảo ảnh, sinh vật cổ xưa, trận pháp ăn thịt người, và đặc biệt là sự xuất hiện của Hắc Phong Lão Tổ, tất cả đều vẽ nên một bức tranh u ám về tương lai. Lục Trường Sinh khẽ nhắm mắt, cảm nhận từng đợt gió mạnh rít bên ngoài, tiếng mưa đập vào mái nhà. Hắn không sợ hãi, không ham muốn, chỉ đơn thuần là quan sát và chiêm nghiệm. Con đường tu hành của hắn không phải là tranh giành cơ duyên, mà là thấu hiểu đạo lý, củng cố đạo tâm. Sự hỗn loạn và tranh giành kịch liệt này chính là một phần của đại thế, là bài kiểm tra cho ý chí và bản tâm của mỗi tu sĩ. Hắn đã sẵn sàng để đối mặt. Ánh trăng mờ ảo, xuyên qua màn mưa phùn dày đặc và lớp sương mù cuối cùng của đêm, chỉ còn là một vệt sáng yếu ớt, như một con mắt lờ mờ nhìn xuống thế giới đang chìm trong sự hỗn loạn và khao khát.

Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên le lói xuyên qua màn sương mù dày đặc vẫn còn vương vấn trên các đỉnh núi đá, Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo rời khỏi quán trọ. Không khí ban mai trong lành và ẩm ướt, mang theo hơi đất và mùi rêu phong cổ kính, nhưng không thể xua đi cái cảm giác nặng nề, ngột ngạt đang dần bao trùm cả U Cốc. Càng tiến sâu vào khu vực rìa Di Tích Thần Điện, tiếng ồn ào từ đám đông càng trở nên rõ rệt, như một dòng sông cuộn chảy không ngừng. Dòng người tu sĩ đổ về đây không chỉ đến từ Hạ Giới, mà còn có cả những kẻ tu vi cao thâm từ các đại vực, thậm chí là những vùng xa xôi mà bình thường hiếm khi xuất hiện.

Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo chậm rãi hòa mình vào biển người mênh mông ấy. Khắp nơi, những lều trại tạm bợ mọc lên san sát, đủ mọi hình dáng, màu sắc, từ những túp lều vải thô sơ của tán tu nghèo khó đến những linh thuyền được cải tạo thành nơi trú ẩn tạm thời của các tông môn giàu có. Cờ hiệu của các tông môn lớn nhỏ tung bay phấp phới trong gió, màu sắc rực rỡ nhưng lại mang theo một vẻ thảm đạm, như những cánh bướm đêm đang lao vào ánh lửa. Mỗi lá cờ đều là biểu tượng của một thế lực, một dòng tộc, một niềm kiêu hãnh, nhưng trong biển người hỗn loạn này, chúng cũng chỉ là những mảnh vải nhỏ bé, dễ dàng bị cuốn trôi.

Tiêu Hạo hít một hơi thật sâu, đôi mắt láu lỉnh quét qua đám đông. Hắn chưa từng thấy một cảnh tượng nào như vậy trong đời. Từ những tu sĩ trẻ tuổi đầy nhiệt huyết, ánh mắt rực cháy khát khao cơ duyên, đến những lão giả râu tóc bạc phơ, ánh mắt đục ngầu chứa đầy sự mệt mỏi và tuyệt vọng. Tất cả đều chen chúc, xô đẩy, tìm cách tiến gần hơn đến trung tâm của di tích. Tiếng người huyên náo, tiếng rao bán các loại linh dược, pháp bảo, tiếng cãi vã, tiếng than thở, tất cả hòa quyện vào nhau tạo thành một bản giao hưởng hỗn loạn, khiến không khí trở nên nặng nề và căng thẳng đến nghẹt thở. Mùi mồ hôi, mùi bụi bặm, mùi linh khí hỗn tạp, thoảng chút mùi tà khí âm u từ đâu đó vọng lại, tất cả lấp đầy khứu giác.

"Ta chưa từng thấy nhiều tu sĩ như vậy tụ tập cùng một chỗ," Tiêu Hạo thì thầm, giọng nói pha chút kinh ngạc và lo lắng. Hắn cố gắng giữ vẻ hoạt bát thường ngày, nhưng ánh mắt không thể che giấu sự thận trọng. "Đây không phải là giành cơ duyên, Trường Sinh. Đây là đoạt mạng!"

Lục Trường Sinh không đáp lời ngay, hắn chỉ khẽ gật đầu, đôi mắt đen láy trầm tư quan sát. Hắn cảm nhận được sự dao động của linh khí trong không khí, không phải là một luồng linh khí thuần khiết, mà là vô số luồng linh khí khác nhau, hỗn loạn và xung đột, phản ánh chính sự hỗn loạn trong tâm trí của những người tu sĩ này. Mỗi ánh mắt hắn lướt qua đều chất chứa một nỗi khát khao, một sự kìm nén, một ý niệm tranh đoạt mạnh mẽ. Hắn nhìn thấy những kẻ đang giả bộ trầm tĩnh nhưng nội tâm dậy sóng, những kẻ đang cười nói nhưng ẩn chứa sát ý, và cả những kẻ đang tuyệt vọng nhưng vẫn cố gắng níu kéo một tia hy vọng mong manh.

Trong tâm trí Lục Trường Sinh, hắn chiêm nghiệm về bản chất của "cơ duyên" và "lòng người". Cơ duyên, đối với phần lớn tu sĩ, là một lối tắt, một sự bùng nổ, một con đường dẫn đến sức mạnh và quyền lực mà không cần trải qua sự tôi luyện lâu dài. Chính cái khao khát mãnh liệt đó đã biến họ thành con mồi, như lời lão khất cái đã nói. Họ không nhìn thấy nguy hiểm, không nhìn thấy sự tàn khốc, chỉ nhìn thấy ánh sáng mờ ảo của lợi ích. "Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán," Lục Trường Sinh khẽ nghĩ. Đại thế biến thiên, linh khí hỗn loạn, nhưng cái gốc rễ của mọi biến cố vẫn luôn nằm ở bản tâm con người. Con đường hắn chọn, dẫu chậm rãi, dẫu bị coi thường, nhưng lại là con đường duy nhất để giữ vững bản ngã, để không bị cuốn trôi vào vòng xoáy tham lam và tranh đoạt vô nghĩa này.

Hắn cẩn trọng bước đi, đôi khi khẽ né tránh những va chạm không đáng có, không để lộ bất kỳ khí tức tu vi nào, hòa mình hoàn hảo vào đám đông như một phàm nhân bình thường. Tiêu Hạo theo sát phía sau, cảnh giác quan sát xung quanh, đôi khi phải nhíu mày né tránh những ánh mắt dò xét hoặc những lời xô đẩy cộc cằn. Lục Trường Sinh vẫn giữ thái độ điềm tĩnh, ý chí bền bỉ của hắn như một bức tường thành vững chãi, vạn pháp bất xâm, chống lại mọi cám dỗ và sự hỗn loạn từ bên ngoài. Hắn biết, Di Tích Thần Điện không chỉ là nơi chứa đựng bảo vật, mà còn là một tấm gương phản chiếu bản chất của thế giới tu hành, và đây chính là một cơ hội hiếm có để hắn quan sát, để chiêm nghiệm, để củng cố đạo tâm của mình thêm vững vàng. Phía xa, những tầng mây đen u ám cuồn cuộn nơi chân trời, như báo hiệu một cơn bão lớn sắp sửa ập đến, không chỉ là bão tố của thiên nhiên, mà còn là bão tố của nhân thế.

Sau một hồi chen chúc giữa dòng người như mắc cửi, Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo cuối cùng cũng tìm được một vị trí tương đối thuận lợi. Đó là một gò đất nhỏ, cao hơn một chút so với mặt bằng chung, nằm khuất sau vài khối đá lớn phủ đầy rêu phong, gần rìa ngoài của quần thể kiến trúc Di Tích Thần Điện. Từ đây, tầm nhìn không bị che khuất, họ có thể bao quát được phần lớn khu vực lối vào chính của di tích, cũng như một phần của biển người đang chen chúc phía dưới.

Trời đã ngả về giữa trưa, nắng gắt như đổ lửa xuống đầu, nhưng không khí vẫn nặng nề, oi bức đến khó chịu, như thể có một áp lực vô hình đang đè nén mọi thứ. Những tầng mây đen u ám mà Lục Trường Sinh đã cảm nhận thấy từ sáng sớm giờ đây đã tiến gần hơn, lơ lửng trên đỉnh đầu, tạo thành một khung cảnh hùng vĩ nhưng cũng đầy vẻ chết chóc. Kiến trúc cổ kính của Di Tích Thần Điện hiện ra rõ nét hơn từ vị trí này. Những cột trụ đá khổng lồ đã đổ nát, những bức tường đá phủ đầy rêu phong xanh thẫm, những pho tượng thần bị sứt mẻ, không còn nguyên vẹn, nhưng vẫn toát lên vẻ uy nghiêm và huyền bí của một thời đại vàng son đã lùi vào dĩ vãng. Mùi đá cũ, đất ẩm và một chút mùi hương trầm còn sót lại từ ngàn xưa thoang thoảng trong gió.

"Kia là cờ hiệu của Thanh Vân Môn," Tiêu Hạo thì thầm, ánh mắt chỉ về phía một khu vực rộng lớn hơn, nơi những lá cờ màu xanh biếc với hình ảnh mây cuộn đang tung bay phấp phới trong gió. Các tu sĩ Thanh Vân Môn, trong những bộ đạo bào xanh lam trang trọng, đứng thành từng đội hình chỉnh tề, khí thế hùng hậu, khác hẳn với sự hỗn loạn của đám tán tu. "Xem ra, tất cả các thế lực lớn đều đã đến. Lần này Di Tích Thần Điện thật sự không tầm thường!"

Lục Trường Sinh khẽ gật đầu. Hắn không cần Tiêu Hạo chỉ điểm, ngay từ khi đặt chân vào khu vực này, thần thức của hắn đã cảm nhận được sự hiện diện của những luồng khí tức mạnh mẽ, ẩn chứa uy áp không tầm thường. Ngoài Thanh Vân Môn, hắn còn nhận ra cờ hiệu của Thiên Kiếm Tông, Bát Hoang Cốc, và một vài gia tộc tu luyện danh tiếng khác, tất cả đều là những trụ cột của chính đạo trong Hạ Giới. Các cường giả của những thế lực này, dù đang ẩn mình trong các linh thuyền hoặc lều trại sang trọng, nhưng luồng linh khí hùng hậu của họ vẫn len lỏi khắp không gian, tạo thành một áp lực vô hình, khiến các tán tu yếu thế phải dè chừng.

Tuy nhiên, xen kẽ giữa những luồng chính khí đó, Lục Trường Sinh cũng cảm nhận được những luồng khí tức âm u, tà ác, như những vết mực loang lổ trên một bức tranh tươi sáng. Hắn không thấy rõ cờ hiệu, nhưng hắn thấy những nhóm tu sĩ mặc đồ tối màu, đôi khi là áo choàng đen trùm kín người, ánh mắt sắc lạnh và đầy sát ý, ẩn hiện trong đám đông hoặc tụ tập ở những góc khuất. Họ không phô trương như chính đạo, nhưng sự hiện diện của họ lại mang đến một cảm giác rợn người, như những bóng ma đang rình rập. Đây chính là những kẻ tu luyện tà đạo, những kẻ mà lão khất cái đã nhắc đến, những kẻ sẽ không từ bất cứ thủ đoạn nào để đạt được mục đích.

Lục Trường Sinh khẽ nhắm mắt lại. Hắn không dùng thần thức để thăm dò, vì làm như vậy sẽ dễ dàng bị các cường giả phát hiện, mà hắn dùng tâm hồn mình để cảm nhận, để chiêm nghiệm. Hắn như một mặt hồ phẳng lặng, tiếp nhận mọi làn sóng xô động từ bên ngoài, nhưng không bị chúng làm vẩn đục. Hắn cảm nhận được sự căng thẳng tột độ đang lan tỏa trong không khí, như thể một trận chiến lớn có thể bùng nổ bất cứ lúc nào. Các thế lực chính đạo, dù tụ họp đông đảo, nhưng giữa họ cũng có sự cảnh giác và cạnh tranh ngầm. Còn các thế lực tà đạo, chúng như những con rắn độc, ẩn mình trong bóng tối, chờ đợi thời cơ để ra tay.

"Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến," Lục Trường Sinh thầm nhủ. Đây chính là bức tranh chân thực nhất của 'đại thế' mà hắn đã cảm nhận được từ lâu. Một thế giới tu hành đang đứng trước ngưỡng cửa của sự thay đổi, nơi linh khí hỗn loạn, cổ di tích thức tỉnh, và tà đạo trỗi dậy. Hắn không phải là kẻ muốn thay đổi thế cục, cũng không có khả năng làm điều đó. Con đường của hắn là quan sát, là thấu hiểu, là giữ vững đạo tâm của riêng mình giữa vòng xoáy hỗn loạn. Hắn nhận ra, sự tồn tại của những cường giả cấp cao đang ẩn mình, tạo thành những áp lực vô hình, không chỉ là từ chính đạo mà còn từ tà đạo. Họ như những vị thần đang ngồi trên đỉnh Olympus, lặng lẽ quan sát cuộc chiến của phàm nhân, chờ đợi thời điểm thích hợp để ra tay. Một sự rung động tinh vi, một luồng khí tức cổ xưa nhưng mạnh mẽ đến lạ thường, như thể vượt ra ngoài cấp độ của bất kỳ tu sĩ nào mà hắn từng biết, khẽ lướt qua cảm giác của hắn, nhưng quá nhanh, quá mơ hồ để có thể nắm bắt. Lục Trường Sinh không khỏi nhíu mày, mở mắt ra, nhìn về phía sâu thẳm của Di Tích Thần Điện, nơi những bóng tối bí ẩn đang vờn quanh.

Ánh chiều tà dần buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời, nhưng không khí lại càng trở nên lạnh lẽo hơn. Gió lớn bắt đầu nổi lên, mang theo bụi đất cuồn cuộn từ những phế tích cổ xưa, khiến tầm nhìn trở nên mờ mịt. Tiếng gió rít qua các khe đá, hú lên như những linh hồn than khóc, tạo thành một bản giao hưởng rợn người, báo hiệu một đêm không yên bình. Từ vị trí cao hơn, Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo có thể nhìn thấy rõ hơn những hoạt động diễn ra ở phía dưới.

Khi những tia nắng cuối cùng khuất dạng sau những đỉnh núi xa xăm, một nhóm tu sĩ tán tu yếu thế, khoảng năm sáu người, đang cố gắng tìm một chỗ nghỉ chân tạm bợ trong một hốc đá nhỏ. Họ đều trông tiều tụy, quần áo rách rưới, có lẽ đã trải qua một hành trình dài và đầy khó khăn. Ánh mắt họ chứa đầy vẻ mệt mỏi và chút hy vọng mong manh vào cơ duyên mà Di Tích Thần Điện hứa hẹn.

Đột nhiên, từ một góc tối, một nhóm người mặc hắc y xông ra, bao vây lấy nhóm tán tu kia. Bọn chúng có khoảng mười người, tất cả đều che mặt, chỉ để lộ đôi mắt lạnh lẽo và đầy sát khí. Kẻ cầm đầu là một tên Ma Sát Tiểu Đội Trưởng, dáng người vạm vỡ, mặc một bộ giáp đen thô kệch, trên tay cầm một vũ khí hình răng nanh sắc nhọn, phát ra những tia sáng âm u. Khuôn mặt hắn ta, dù ẩn trong bóng tối, vẫn toát lên vẻ hung hãn, đôi mắt đỏ ngầu như dính máu.

"Hắc hắc, lũ chuột nhắt này cũng muốn tranh cơ duyên sao?" Ma Sát Tiểu Đội Trưởng cười khẩy, giọng nói khàn đặc, đầy vẻ khinh miệt và tàn bạo, vang vọng giữa tiếng gió hú. "Giao hết ra đây, nếu không..."

Không đợi hắn nói hết lời, một luồng tà khí đen kịt từ vũ khí hình răng nanh của hắn vụt ra, nhanh như chớp đánh thẳng vào một tán tu yếu ớt nhất trong nhóm. Gã tán tu kia không kịp phản ứng, bị đánh bay văng ra xa, đập mạnh vào vách đá, một tiếng rên thảm thiết vang lên rồi tắt lịm. Hắn nằm bất động, máu tươi loang lổ trên mặt đất, không còn chút khí tức nào. Các tán tu còn lại kinh hoàng lùi lại, run rẩy.

Tiêu Hạo chứng kiến cảnh tượng tàn bạo đó, trong lòng không khỏi sôi lên sùng sục. Hắn nghiến răng, nắm chặt hai tay, đôi mắt láu lỉnh ánh lên vẻ phẫn nộ. "Tên khốn kiếp! Trường Sinh, chúng ta không thể đứng nhìn!" Hắn đã định xông ra, rút kiếm muốn ra tay tương trợ, nhưng một bàn tay vững chắc đã đặt lên vai hắn, ngăn lại.

Lục Trường Sinh giữ chặt Tiêu Hạo, khẽ lắc đầu. Ánh mắt hắn vẫn trầm tĩnh, nhưng sâu thẳm bên trong lại chứa đựng một sự thấu hiểu sâu sắc và một nỗi đau không lời. Hắn không phải là kẻ vô cảm, nhưng hắn biết, can thiệp vào lúc này không phải là lựa chọn đúng đắn. Đây chỉ là một trong vô số những cảnh tượng tương tự sẽ diễn ra trong Di Tích Thần Điện này. Việc hắn can thiệp vào một cuộc cướp bóc nhỏ lẻ này sẽ không thay đổi được đại cục, mà chỉ khiến hắn bị cuốn vào vòng xoáy nhân quả không cần thiết.

Hắn sắc bén dõi theo hành động của Ma Sát Tiểu Đội Trưởng, khắc ghi sự tàn độc và sự hỗn loạn của thế giới tu hành vào tâm trí. Cái chết của gã tán tu kia, sự sợ hãi của những người còn lại, và sự tàn bạo của đám hắc y nhân, tất cả đều là một phần của 'đại thế', là biểu hiện của sự suy thoái đạo đức và sự trỗi dậy của tà đạo. Lục Trường Sinh hiểu rằng, đây chỉ là màn mở đầu, một tiếng kèn báo hiệu cho những cuộc chiến khốc liệt và đẫm máu hơn sắp diễn ra. Việc hắn bảo toàn lực lượng, giữ vững đạo tâm của mình lúc này mới là quan trọng nhất, để có thể đối phó với những thử thách lớn hơn, và quan trọng nhất là để tìm kiếm chân lý, tìm kiếm 'Đạo' mà hắn đang theo đuổi.

"Lòng người tham lam... chính là con mồi," Lục Trường Sinh khẽ thì thầm, giọng nói trầm lắng đến mức chỉ có Tiêu Hạo đứng cạnh mới có thể nghe thấy. "Can thiệp lúc này, chỉ là thiêu thân."

Tiêu Hạo dù bất bình, nhưng nhìn thấy ánh mắt kiên định của Lục Trường Sinh, và cảm nhận được sự áp chế nhẹ nhàng từ bàn tay hắn, cuối cùng cũng đành nén cơn giận. Hắn biết Lục Trường Sinh không phải là kẻ hèn nhát, mà là người có tầm nhìn xa trông rộng hơn. Hắn chỉ có thể siết chặt nắm đấm, bất lực nhìn đám hắc y nhân cướp sạch tài vật và pháp bảo của nhóm tán tu kia, rồi cười lớn bỏ đi, để lại những thân hình tiều tụy nằm co ro trong bóng tối.

Trong khoảnh khắc Ma Sát Tiểu Đội Trưởng quay lưng bỏ đi, và sự chú ý của mọi người đều đổ dồn vào màn cướp bóc tàn bạo vừa xảy ra, Lục Trường Sinh bất chợt cảm nhận được một luồng khí tức vô cùng kỳ lạ. Hắn thoáng thấy một bóng người gầy gò, xiêu vẹo, đang lảo đảo bước đi trong đám đông hỗn loạn, như một bóng ma không thuộc về thế giới này. Người đó mặc một bộ quần áo rách nát, tóc tai bù xù, đôi mắt trũng sâu nhìn thẳng về phía Di Tích Thần Điện, miệng lẩm bẩm những lời không rõ ràng. Không ai trong đám đông chú ý đến kẻ gàn dở ấy, bởi tất cả đều đang quá bận rộn với nỗi sợ hãi, sự tham lam hoặc những cuộc tranh giành nhỏ nhặt. Nhưng Lục Trường Sinh, với giác quan nhạy bén và đạo tâm khác biệt, lại có một cảm giác mơ hồ về sự đặc biệt của người đó. Đó không phải là khí tức của một tu sĩ bình thường, cũng không phải là tà khí. Nó là một cái gì đó cổ xưa, sâu thẳm, và đầy vẻ điên dại, nhưng lại mang theo một sự thanh tịnh kỳ lạ. Phải chăng đây chính là "lão già hay lảng vảng ở ngoài kia, nói mấy lời cao siêu, cứ như thần tiên giáng thế" mà lão khất cái đã nhắc đến?

Lục Trường Sinh đưa mắt nhìn theo bóng lưng xiêu vẹo đó cho đến khi nó hoàn toàn biến mất trong màn đêm và bụi đất. Hắn không nói gì, nhưng trong lòng đã có một sự dự cảm. Đại thế đang biến động, và hắn, một tu sĩ nhỏ bé với đạo tâm kiên cố, đang đứng trước ngưỡng cửa của một cơ duyên không phải là tài bảo, mà là sự thấu hiểu sâu sắc hơn về "Đạo". Bầu không khí căng thẳng tột độ, sự xuất hiện công khai của các thế lực tà đạo và sự tề tựu của vô số cường giả từ khắp nơi chỉ là khúc dạo đầu. Cuộc hành trình vào Di Tích Thần Điện này sẽ là một bước ngoặt lớn, không chỉ cho hắn, mà còn cho cả Cửu Thiên Linh Giới. Đêm nay, Di Tích Thần Điện chìm trong bóng tối, nhưng trong lòng Lục Trường Sinh, một tia sáng của tri giác đã bùng lên, hướng hắn đến một cuộc gặp gỡ định mệnh.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free