Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 154: Bão Tố Nổi Lên: Lời Đồn Về Thần Điện

Gió lạnh thổi mạnh, làm rung chuyển những tán cây cổ thụ. Mây đen trên bầu trời càng lúc càng dày đặc, như muốn nuốt chửng cả ánh chiều tà. Di Tích Thần Điện, đổ nát mà uy nghi, hiện ra như một tượng đài im lặng, chờ đợi những kẻ khao khát đến khám phá bí mật của nó. Lục Trường Sinh mở mắt, đôi mắt hắn vẫn bình thản như mặt hồ thu, nhưng sâu thẳm ẩn chứa một sự kiên định không gì lay chuyển nổi. Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến. Con đường hắn đã chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận. Hắn đã sẵn sàng để đối mặt, để chiêm nghiệm, và để thấu hiểu.

Sau một đêm ngắn ngủi ẩn mình trong một hang đá hẻo lánh, tránh xa sự ồn ào của đám đông tu sĩ, Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo lại tiếp tục cuộc hành trình xuyên qua U Cốc. Sương mù dày đặc, trắng xóa như một tấm màn lụa khổng lồ, bao phủ lấy mọi vật, khiến tầm nhìn bị hạn chế chỉ còn vài trượng. Từng cơn gió lạnh ngắt lướt qua, mang theo hơi ẩm ướt và một thứ mùi khó tả: mùi đất ẩm, mùi cây cỏ mục rữa, pha lẫn với một khí tức cổ xưa nồng đậm đến mức gần như hóa lỏng, đọng lại trong không khí, ép nặng lên lồng ngực. Khí tức này không giống linh khí thanh khiết của thiên địa, mà nặng nề, u ám, như thể nó đã ngủ yên hàng vạn năm, nay mới giật mình thức tỉnh, mang theo sự mục ruỗng của thời gian và những bí mật đã bị chôn vùi. Nó tạo ra một áp lực vô hình, khiến mỗi bước chân của hai người đều trở nên nặng nhọc hơn, mỗi hơi thở đều mang theo sự khó chịu.

Tiêu Hạo bước đi phía trước, đôi mắt láu lỉnh thường ngày giờ đây đầy vẻ cảnh giác, liên tục đảo quanh thăm dò. Hắn không ngừng hít hà, cố gắng phân biệt những mùi hương đang hòa lẫn vào nhau trong sương mù. Dáng người nhanh nhẹn, linh hoạt của hắn giờ đây cũng có phần chùn lại, bàn tay không tự chủ siết chặt chuôi kiếm bên hông. Hắn cảm nhận được sự bất thường của không khí, của linh khí nơi đây, một cảm giác bất an len lỏi sâu vào từng thớ thịt.

“Trường Sinh,” Tiêu Hạo thì thầm, giọng nói khẽ rung, bị sương mù và gió hú nuốt chửng một phần. “Khí tức này... thật sự không dễ chịu. Cứ như có thứ gì đó khổng lồ đang thức tỉnh vậy, hoặc như một con quái vật cổ xưa nào đó vừa mở mắt. Ta cảm thấy áp lực nặng nề, đến mức linh lực trong cơ thể cũng có phần đình trệ.” Hắn khẽ rùng mình, không phải vì lạnh, mà vì một cảm giác bất an đang len lỏi trong lòng. Tiếng gió hú qua khe núi tạo thành những âm thanh ghê rợn, nghe như tiếng khóc than của oan hồn, khiến sống lưng Tiêu Hạo lạnh toát. Đôi khi, từ phía xa xăm, còn vẳng lại tiếng xương cốt va chạm lạo xạo, hay tiếng kêu thét yếu ớt bị gió cuốn đi, rồi chìm vào màn sương. Tất cả càng làm tăng thêm sự căng thẳng đến tột độ.

Lục Trường Sinh đi phía sau, bước chân vẫn điềm tĩnh, vững vàng như bàn thạch. Đôi mắt đen láy của hắn xuyên qua màn sương, không ngừng quan sát. Hắn không chỉ nhìn bằng mắt thường, mà còn bằng linh thức, bằng đạo tâm đã tôi luyện qua bao thăng trầm. Hắn cảm nhận được sự mục nát của thời gian, sự tàn khốc của chiến tranh, và cả sự tham lam, khao khát đến điên cuồng của con người đang vương vãi khắp nơi. Dọc đường đi, họ bắt gặp không ít dấu vết của những cuộc tranh chấp. Những vệt máu khô quắt trên đá, những vết kiếm chém sâu vào thân cây cổ thụ, những mảnh vỡ của pháp khí vương vãi. Thậm chí, không xa lắm, họ còn nhìn thấy một vài thi thể tu sĩ nằm rải rác dưới gốc cây, bị sương mù che phủ gần như hoàn toàn. Da thịt họ đã bị khí tức cổ xưa ăn mòn, chỉ còn lại lớp xương khô trắng bệch, gợi lên một cảm giác ghê rợn. Mùi tử khí, ẩm mốc, pha lẫn với mùi lưu huỳnh và kim loại gỉ sét từ những pháp khí bị phá hủy, xộc thẳng vào mũi, khiến không khí càng thêm nặng nề.

Lục Trường Sinh dừng bước, khẽ thở dài, hơi thở trắng xóa tan vào màn sương. Hắn đưa mắt nhìn quanh, cảm nhận sự giao thoa của linh khí cổ xưa và những luồng tà khí ẩn hiện, như những xúc tu vô hình đang len lỏi khắp nơi.

“Tiêu Hạo huynh đệ, ngươi nói không sai,” Lục Trường Sinh chậm rãi lên tiếng, giọng nói trầm lắng, nhưng mỗi từ thốt ra đều mang theo một sức nặng nhất định. “Khí tức cổ xưa này quả thực rất mạnh mẽ, nó như một con sông lớn đã khô cạn vạn năm, nay lại bắt đầu trỗi dậy. Nhưng cái ‘khó chịu’ mà ngươi cảm thấy, không chỉ đến từ khí tức của di tích.” Hắn dừng lại một chút, đôi mắt sâu thẳm nhìn về phía trước, nơi màn sương mù dày đặc đến mức gần như không thể xuyên thấu. “Đó là dấu hiệu của ‘đại thế’ đang biến thiên, của một kỷ nguyên mới đang hình thành, nhưng cũng là dấu hiệu của lòng người đang bất ổn, khao khát đến tham lam, tranh giành đến tàn khốc. Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán.”

Tiêu Hạo quay lại nhìn Lục Trường Sinh, ánh mắt đầy vẻ suy tư. Hắn hiểu ý Lục Trường Sinh. Những xác chết, những dấu vết tranh chấp trên đường đi không phải do di tích gây ra, mà là do chính những tu sĩ này. Họ đến đây tìm kiếm cơ duyên, nhưng trước khi chạm được đến cơ duyên, họ đã tự hủy hoại lẫn nhau. Lục Trường Sinh vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, nhưng sự cảnh giác trong đôi mắt hắn không hề giảm sút. Hắn cảm nhận được những luồng khí tức cường đại của các tông môn chính đạo, của những cường giả ẩn dật đang ẩn mình trong đám đông, nhưng cũng không thiếu những dấu hiệu của tà đạo đang rình rập trong bóng tối, chờ đợi thời cơ. Chúng như những con rắn độc cuộn mình, chỉ chờ cơ hội thích hợp để lao ra. Không khí ẩm ướt, lạnh lẽo và nặng nề của U Cốc càng làm tăng thêm cảm giác u ám, báo hiệu một đêm không bình yên. Cả hai tiếp tục di chuyển, mỗi bước chân đều thận trọng, âm thầm hướng về phía Di Tích Thần Điện đang ẩn mình trong màn sương mù dày đặc. Tiếng nước nhỏ giọt từ những thạch nhũ trong các hang động vang vọng, tạo nên một bản giao hưởng rợn người trong không gian tĩnh mịch.

***

Khi màn đêm buông xuống hoàn toàn, bao trùm U Cốc trong một tấm chăn đen đặc quánh, Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo cuối cùng cũng nhìn thấy ánh đèn lồng le lói phía xa. Đó là một Tụ Linh Các tạm bợ, được dựng lên vội vã tại rìa Di Tích Thần Điện, như một ốc đảo nhỏ giữa biển người khao khát cơ duyên. Mưa phùn bắt đầu rơi lất phất, những hạt nước li ti bám vào da thịt, mang theo hơi lạnh của màn đêm. Họ quyết định dừng chân tại đây, vừa để tránh màn đêm lạnh giá trong U Cốc, vừa để thu thập thêm tin tức.

Tụ Linh Các này được dựng bằng gỗ thô sơ, nhưng lại khá rộng rãi, với nhiều tầng và những vách ngăn tạm bợ chia thành các phòng nhỏ. Bên trong, không khí hoàn toàn trái ngược với sự tĩnh mịch, âm u bên ngoài. Tiếng người nói chuyện ồn ào, tiếng chén đĩa va chạm lách cách, tiếng nhạc cụ nào đó lảnh lót một giai điệu vui tai, tất cả tạo nên một bản hòa tấu hỗn loạn nhưng lại đầy sức sống. Mùi thức ăn ngon, mùi rượu mạnh, mùi hương liệu nồng nàn, hòa quyện với mùi mồ hôi và bụi đường của vô số tu sĩ, tạo thành một thứ hương vị đặc trưng, khó quên. Ánh đèn lồng mờ ảo, treo khắp nơi, nhuộm cả không gian trong một màu vàng cam ấm cúng, xua đi phần nào sự lạnh lẽo của màn mưa. Linh khí trong quán cũng trở nên hỗn tạp, do sự tụ tập của quá nhiều tu sĩ với các công pháp và thuộc tính khác nhau.

Ông Chủ Quán Trọ, một người đàn ông thân hình béo tốt, khuôn mặt phúc hậu, đang lau bàn bằng một chiếc khăn sạch sẽ. Mặc dù công việc bận rộn, ông ta vẫn giữ nụ cười tươi tắn trên môi, đôi mắt nhỏ híp lại mỗi khi có khách mới đến. Khi Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo bước vào, ông ta nhanh chóng tiến lại gần, giọng nói đầy nhiệt tình: “Khách quan, muốn dùng gì đây ạ? Tụ Linh Các nhỏ bé này có đủ các món rượu ngon, thức ăn nóng hổi để xua đi cái lạnh giá của màn đêm đấy. Hai vị khách quan lần đầu đến đây à? Di Tích Thần Điện mở cửa, thiên hạ đổ về, quán nhỏ này cũng được nhờ chút.” Ông ta vừa nói vừa chỉ tay về phía một góc khuất, nơi còn một bàn trống nhỏ.

Tiêu Hạo khẽ gật đầu, đưa mắt nhìn quanh. Quán trọ đầy ắp các loại tu sĩ từ khắp nơi, với đủ loại trang phục, khí chất. Kẻ thì hào hứng, đôi mắt sáng rực vẻ tham lam và kỳ vọng. Kẻ thì lo lắng, vẻ mặt xanh xao, thỉnh thoảng lại đưa mắt nhìn ra cửa sổ như sợ hãi điều gì đó. Lại có những kẻ say xỉn, nằm vật ra bàn, miệng lảm nhảm những lời vô nghĩa. Tiếng bàn tán xôn xao về Di Tích Thần Điện vang vọng khắp nơi, như một bản hùng ca bất tận về cơ duyên và hiểm nguy.

“Lão bản, cho chúng ta hai phần cơm rượu, và một ấm trà nóng,” Tiêu Hạo nói, sau đó hỏi thêm, giọng điệu xen lẫn sự tò mò và một chút thận trọng. “Nhân tiện, lão bản có tin tức gì mới về Di Tích Thần Điện không? Nghe nói bên trong có nhiều thứ lạ lắm, mà ngoài này cũng không mấy bình yên nhỉ?”

Ông Chủ Quán Trọ cười tủm tỉm, đôi mắt híp lại thành một đường chỉ. “Ấy dà, khách quan cứ ngồi xuống đã. Tin tức thì nhiều vô kể, nhưng thật giả lẫn lộn, khó mà phân biệt được. Nhưng quả thật, Di Tích Thần Điện này không phải vật phàm, từ khi nó thức tỉnh, vô số chuyện kỳ lạ đã xảy ra.” Ông ta đặt hai phần cơm rượu xuống bàn, rồi cúi người, hạ giọng một chút. “Mới hôm qua, có tin đồn rằng một nhóm tán tu vừa đặt chân vào khu vực ngoại vi di tích đã bị ảo ảnh mê hoặc, hóa điên ngay tại chỗ, miệng không ngừng lảm nhảm những lời cổ ngữ khó hiểu. Cũng có kẻ nói, những sinh vật cổ xưa đã ngủ vùi hàng vạn năm trong di tích nay đang dần được hồi sinh, trở thành những quái vật canh gác cửa.”

Trong khi Tiêu Hạo chăm chú lắng nghe, Lục Trường Sinh lại ngồi yên lặng ở một góc, đôi mắt trầm tư quan sát toàn bộ khung cảnh. Hắn không nói gì, nhưng linh thức vẫn nhẹ nhàng thăm dò, lắng nghe những lời bàn tán xung quanh. Hắn cố gắng sắp xếp những mẩu thông tin rời rạc, những lời đồn thổi để hình dung rõ hơn về tình hình bên trong và bên ngoài di tích. Hắn cảm nhận được sự khao khát mãnh liệt đến mức điên cuồng của đám đông, nhưng cũng nhận ra sự sợ hãi và bất an đang len lỏi trong sâu thẳm tâm hồn họ.

Bỗng, từ một bàn gần đó, một giọng nói khàn khàn cất lên, mang theo hơi rượu nồng nặc. Đó là một Lão Khất Cái, râu tóc bạc phơ, quần áo rách nát, tay cầm cái bát sứt mẻ. Hắn đã ngồi đó từ lúc nào, uống rượu một mình, đôi mắt lờ đờ nhìn đám đông. Khi nghe Ông Chủ Quán Trọ nói, hắn bật cười khẩy, tiếng cười nghe chói tai.

“Ha ha ha… Lạ thì nhiều lắm, nhưng có thứ còn lạ hơn,” Lão Khất Cái nói, đôi mắt đục ngầu chợt lóe lên một tia sáng sắc bén, nhìn thẳng vào Lục Trường Sinh như thể đã nhìn thấu tâm can hắn. “Lạ hơn cả ảo ảnh, quái vật, là cái loại kẻ điên không muốn cơ duyên, lại muốn tìm đạo giữa cái chốn hỗn loạn này. Người đời đều cười hắn gàn dở, nhưng ai biết được, có khi kẻ điên lại nhìn thấu vạn vật, còn người tỉnh lại mê muội trong giấc mộng cơ duyên.” Lão Khất Cái nói xong, lại ngửa cổ tu một ngụm rượu lớn, rồi lại bật cười khẩy, khiến mấy tu sĩ xung quanh đều cau mày nhìn hắn, cho rằng hắn đã say quá mà nói lời hồ đồ.

Lục Trường Sinh khẽ nhướng mày, ánh mắt chạm phải ánh mắt của Lão Khất Cái. Một tia sáng khó hiểu lóe lên trong mắt hắn. Hắn không đáp lời, chỉ khẽ gật đầu, như thể đã hiểu được ẩn ý sâu xa trong lời nói của lão già. Tiêu Hạo nhìn thấy, có chút khó hiểu, nhưng cũng không dám chen vào.

***

Đêm càng về khuya, không khí trong Tụ Linh Các vẫn không hề giảm bớt sự náo nhiệt, trái lại còn có phần căng thẳng hơn. Mưa phùn bên ngoài đã chuyển thành mưa rào, kèm theo từng đợt gió mạnh rít qua khe cửa, tạo nên những âm thanh u ám. Ánh đèn lồng lay động, hắt những bóng hình chập chờn lên tường, khiến không gian thêm phần bí ẩn. Những lời đồn đại kinh người về Di Tích Thần Điện từ miệng các tán tu và Lão Khất Cái không ngừng tuôn ra, như những dòng nước lạnh thấm sâu vào lòng người.

“Nghe nói có kẻ vừa vào đã bị ảo ảnh mê hoặc, hóa điên ngay tại chỗ!” Một tán tu vẻ mặt xanh xao, tay run rẩy cầm chén rượu, nói với giọng thì thầm nhưng đủ để những người xung quanh nghe thấy. “Hắn ta cứ thế lao đầu vào một bức tường đá, miệng lảm nhảm những lời cổ ngữ. Đến khi mọi người phát hiện, hắn đã trở thành một kẻ tàn phế, linh hồn suy kiệt.”

“Ta nghe nói còn ghê rợn hơn,” một tán tu khác tiếp lời, ánh mắt đầy vẻ sợ hãi. “Không chỉ có ảo ảnh, mà còn có những trận pháp cổ xưa được kích hoạt. Có người kể lại rằng, một nhóm tu sĩ hùng mạnh vừa đặt chân vào một khu vực đã bị một trận pháp ăn thịt người nuốt chửng, không còn một mảnh xương. Tiếng kêu thét của họ vang vọng khắp vùng, khiến ai nghe thấy cũng phải rùng mình.”

Tiêu Hạo nghe xong, không khỏi rùng mình một cái. Hắn cố gắng giữ vẻ bình tĩnh, nhưng trong lòng đã dấy lên một nỗi lo lắng khôn nguôi. Hắn đưa mắt nhìn Lục Trường Sinh, thấy hắn vẫn điềm tĩnh như mặt nước hồ thu, không một chút biểu cảm dao động, trong lòng lại càng thêm bội phục.

Lão Khất Cái, sau khi tu một ngụm rượu lớn, lại khà một tiếng sảng khoái, rồi liếc nhìn đám đông với ánh mắt đầy vẻ khinh miệt. “Ha ha, các ngươi chỉ nhìn thấy bề nổi. Cái đáng sợ nhất không phải là ma quỷ, không phải là ảo ảnh, không phải là trận pháp ăn thịt người, mà là lòng người tham lam. Các ngươi khao khát cơ duyên, nhưng chính cái khao khát đó sẽ biến các ngươi thành con mồi. Ta nghe nói Hắc Phong Lão Tổ đã vào, đang săn lùng những linh hồn thuần khiết để luyện công!”

Cả quán trọ bỗng chốc im lặng hẳn, rồi lại bùng lên những tiếng thì thầm đầy sợ hãi. Cái tên “Hắc Phong Lão Tổ” như một lời nguyền rủa, khiến ai nghe thấy cũng phải tái mặt. Hắc Phong Lão Tổ là một cường giả tà đạo khét tiếng, từng gieo rắc nỗi kinh hoàng khắp Hạ Giới, với những thủ đoạn tàn độc và công pháp tà ác. Sự xuất hiện của hắn ta trong Di Tích Thần Điện báo hiệu một cuộc chiến tranh giành cơ duyên sẽ không chỉ dừng lại ở sự cạnh tranh thông thường, mà sẽ trở thành một cuộc tàn sát đẫm máu. Một vài tu sĩ thậm chí đã bắt đầu lén lút đứng dậy, bước ra khỏi quán, có lẽ vì quá sợ hãi mà từ bỏ ý định tiến vào di tích. Tiếng ly vỡ loảng xoảng từ một bàn gần đó, do một tu sĩ quá run rẩy mà làm rơi, càng làm tăng thêm sự căng thẳng.

Lão Khất Cái lại cười khẩy, ánh mắt sắc bén quét qua Lục Trường Sinh một lần nữa. “Hừm, có một lão già hay lảng vảng ở ngoài kia, nói mấy lời cao siêu, cứ như thần tiên giáng thế. Suốt ngày lảm nhảm về ‘Đạo’, về ‘lòng người’, về ‘đại thế biến thiên’. Chắc là một kẻ điên vì không tìm được cơ duyên thôi, ha ha ha!” Lão già nói xong, lại ngửa cổ tu thêm ngụm rượu, rồi gục đầu xuống bàn, có vẻ đã say mèm.

Lục Trường Sinh vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh, nhưng trong lòng hắn đã có những suy tính nhất định. Hắn lắng nghe kỹ từng lời đồn, từng câu nói của Lão Khất Cái. Ánh mắt hắn lóe lên một tia sáng kỳ lạ khi nghe nhắc đến “kẻ điên” luôn lảm nhảm về “Đạo” và “lòng người”. Hắn biết, trong thế giới tu hành này, những kẻ bị coi là “điên” thường lại là những người nhìn thấu được bản chất sâu xa của vạn vật. Kẻ gàn dở mà Lão Khất Cái nhắc đến, có lẽ không phải là một kẻ điên tầm thường, mà là một nhân vật quan trọng, có thể nắm giữ những bí mật hoặc tri thức sâu sắc về “Đạo” mà hắn đang tìm kiếm.

Tiêu Hạo thấy Lục Trường Sinh không nói gì, chỉ trầm tư suy nghĩ, cũng không dám làm phiền. Hắn nhận ra, sự hỗn loạn bên ngoài Di Tích Thần Điện này chỉ là khúc dạo đầu, một cuộc chiến còn khốc liệt và đẫm máu hơn đang chờ đợi bên trong. Những lời đồn về ảo ảnh, sinh vật cổ xưa, trận pháp ăn thịt người, và đặc biệt là sự xuất hiện của Hắc Phong Lão Tổ, tất cả đều vẽ nên một bức tranh u ám về tương lai.

Lục Trường Sinh khẽ nhắm mắt, cảm nhận từng đợt gió mạnh rít bên ngoài, tiếng mưa đập vào mái nhà. Hắn không sợ hãi, không ham muốn, chỉ đơn thuần là quan sát và chiêm nghiệm. Con đường tu hành của hắn không phải là tranh giành cơ duyên, mà là thấu hiểu đạo lý, củng cố đạo tâm. Sự hỗn loạn và tranh giành kịch liệt này chính là một phần của đại thế, là bài kiểm tra cho ý chí và bản tâm của mỗi tu sĩ. Hắn đã sẵn sàng để đối mặt. Ánh trăng mờ ảo, xuyên qua màn mưa phùn dày đặc và lớp sương mù cuối cùng của đêm, chỉ còn là một vệt sáng yếu ớt, như một con mắt lờ mờ nhìn xuống thế giới đang chìm trong sự hỗn loạn và khao khát.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free