Cửu thiên linh giới - Chương 153: Dòng Người Hỗn Loạn: Khát Vọng Cơ Duyên
Tiếng gió rít qua những khe đá, mang theo hơi sương lạnh lẽo của U Cốc, nhưng Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo không còn cảm thấy sự yên bình như những giờ phút đầu tiên đặt chân đến nơi đây. Dù màn sương mù buổi sáng vẫn còn vương vấn, tạo nên một khung cảnh huyền ảo, nhưng không khí xung quanh đã hoàn toàn thay đổi. Khí tức cổ xưa từ Di Tích Thần Điện, thứ mà Lục Trường Sinh đã cảm nhận, giờ đây không chỉ đơn thuần là sự uy nghi của thời gian, mà đã bị pha tạp bởi vô số luồng linh khí khác, tạo nên một trường khí hỗn loạn đến ngột ngạt.
Khi họ bước sâu hơn vào U Cốc, một cảnh tượng khiến cả Lục Trường Sinh trầm tĩnh cũng phải khẽ nhíu mày, còn Tiêu Hạo thì không khỏi kinh ngạc. Con đường mòn duy nhất dẫn vào sâu trong U Cốc, nơi linh khí cổ xưa trở nên mãnh liệt nhất, không còn là lối đi hoang vắng nữa. Thay vào đó, nó đã biến thành một dòng sông người, cuồn cuộn chảy xiết. Hàng ngàn, thậm chí hàng vạn tu sĩ, từ những tán tu đơn độc với trang phục rách rưới, pháp khí cũ kỹ, đến những đệ tử tông môn nhỏ với y phục chỉnh tề nhưng vẫn lộ rõ vẻ mệt mỏi, thậm chí cả vài phàm nhân liều lĩnh mang theo hy vọng đổi đời, tất cả đều chen chúc, xô đẩy nhau từng bước một.
Tiếng bước chân dồn dập, tiếng xì xào bàn tán, tiếng thở dài mệt mỏi, tiếng kẽo kẹt của những chiếc xe thô sơ chở hành lý hay những linh thú bị ghì cương, tất cả hòa quyện vào tiếng gió hú qua kẽ đá, tạo nên một bản giao hưởng hỗn loạn, đầy rẫy sự căng thẳng và mệt mỏi. Ánh sáng mặt trời, dù đã lên cao, cũng không thể xua tan hết được vẻ u ám bao trùm U Cốc. Nó chỉ rọi sáng những khuôn mặt hốc hác, những đôi mắt thâm quầng vì thiếu ngủ, nhưng vẫn ánh lên một khao khát cháy bỏng, một sự cảnh giác tột độ. Mỗi người đều giữ khoảng cách nhất định với người khác, ánh mắt dò xét, thăm dò, như những con thú hoang đang tìm kiếm con mồi, hoặc cảnh giác với kẻ săn mồi.
“Trường Sinh huynh, huynh xem kìa, còn đông hơn cả chợ trời!” Tiêu Hạo khẽ thì thầm, giọng nói đầy vẻ lo lắng. Hắn vừa nói vừa cố gắng giữ chặt túi càn khôn bên hông, ánh mắt quét nhanh một vòng quanh đám đông. “Không biết bao nhiêu nguy hiểm đang rình rập. Ta e rằng, chưa đến được di tích, đã có không ít người phải bỏ mạng nơi này rồi.” Hắn cảm nhận được không khí nặng nề, sự cạnh tranh ngấm ngầm đang len lỏi trong từng ánh mắt, từng cử chỉ. Mùi mồ hôi, bụi đường, linh thảo ẩm ướt pha lẫn mùi khói bếp từ những nơi dừng chân tạm bợ ven đường, tạo nên một hỗn hợp khó chịu, càng làm tăng thêm cảm giác ngột ngạt.
Lục Trường Sinh chỉ khẽ gật đầu, đôi mắt đen láy vẫn giữ vẻ trầm tĩnh, nhưng sâu thẳm ẩn chứa một sự quan sát sắc bén. Hắn không nói gì, chỉ lặng lẽ di chuyển theo dòng người, đôi khi đưa tay khẽ vuốt lên một vách đá rêu phong, cảm nhận sự rung động của linh khí cổ xưa đang trỗi dậy. "Nơi nào có lợi ích lớn, nơi đó ắt có tranh đoạt," cuối cùng hắn cũng cất tiếng, giọng điềm đạm nhưng đủ sức xuyên qua tiếng ồn ào xung quanh. "Đây chính là một phần của 'đại thế'. Sự biến động của linh khí, sự thức tỉnh của di tích, đã khuấy động lòng người. Tham lam, khao khát, hy vọng, tất cả đều hội tụ về một điểm."
Hắn nhắm mắt lại trong giây lát, cảm nhận những làn sóng cảm xúc hỗn độn đang bủa vây. Hắn không phán xét, cũng không lên án, chỉ đơn thuần quan sát và thấu hiểu. Trong tâm trí hắn, hình ảnh hàng vạn tu sĩ chen chúc này không chỉ là một đám đông, mà là một biểu hiện sống động của chính "đại thế" mà hắn đang chiêm nghiệm. Mỗi cá nhân, mỗi hành động, mỗi ánh mắt đều là một mảnh ghép, hợp thành bức tranh toàn cảnh về sự hưng vong của tu đạo. Sức mạnh không phải là tất cả, nhưng khao khát sức mạnh lại là động lực chi phối vạn vật.
Tiêu Hạo khẽ thở dài. Hắn hiểu ý Lục Trường Sinh. Hắn cũng từng là một tán tu, cũng từng khao khát cơ duyên, cũng từng bị cuốn vào vòng xoáy tranh giành. Nhưng giờ đây, đi bên cạnh Lục Trường Sinh, hắn lại có một góc nhìn khác. Con đường tu hành của Lục Trường Sinh không phải là chạy đua với thời gian, không phải là tranh giành từng viên linh thạch, từng cuốn công pháp, mà là một hành trình chiêm nghiệm sâu sắc về bản chất của vạn vật, về Đạo.
Họ tiếp tục di chuyển, chậm rãi nhưng vững chắc. Lục Trường Sinh không cố gắng chen lấn, cũng không tránh né. Hắn để dòng người cuốn trôi mình, nhưng đạo tâm của hắn vẫn vững như bàn thạch, không bị ảnh hưởng bởi sự hỗn loạn xung quanh. Hắn quan sát những gương mặt căng thẳng, những kẻ liếc trộm pháp khí của người khác, những người thì thầm to nhỏ về những lời đồn thổi về thần vật bên trong di tích. Hắn cảm nhận được một sự mệt mỏi thấu xương, một sự tuyệt vọng ngấm ngầm trong nhiều tu sĩ cấp thấp, những người biết rõ cơ hội của mình mong manh đến nhường nào, nhưng vẫn không thể từ bỏ hy vọng cuối cùng.
Có những lúc, một linh thú nhỏ bị xô đẩy, phát ra tiếng kêu thảm thiết. Có những lúc, một phàm nhân không giữ được thăng bằng, ngã xuống và bị giẫm đạp bởi dòng người vô tình. Tiêu Hạo đôi khi muốn ra tay giúp đỡ, nhưng Lục Trường Sinh chỉ khẽ lắc đầu. "Mỗi người đều có đạo của riêng mình, và mỗi người đều phải tự đối mặt với số mệnh của mình. Chúng ta không thể can thiệp vào tất cả." Giọng hắn vẫn điềm tĩnh, nhưng ẩn chứa một sự thấu hiểu sâu sắc về lẽ vô thường.
U Cốc đã hoàn toàn mất đi vẻ yên tĩnh vốn có. Từ một nơi thanh tịnh, linh khí trong lành, nó đã trở thành một hành lang chật chội, đầy bụi bặm và tiếng ồn. Ánh sáng dần trở nên gay gắt hơn khi mặt trời lên cao, không khí oi bức và ngột ngạt. Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo cứ thế, như hai hạt cát trong sa mạc, hòa mình vào dòng người khổng lồ, từ từ tiến sâu hơn vào vùng đất của những bí ẩn cổ xưa. Dù Tiêu Hạo vẫn còn chút lo lắng và bất an, nhưng khi nhìn thấy vẻ trầm ổn của Lục Trường Sinh, hắn cũng dần lấy lại được sự bình tâm. Hắn tin vào Trường Sinh huynh, tin vào con đường mà Trường Sinh huynh đã chọn.
***
Dòng người tiếp tục ùn ứ, và đến giữa trưa, họ hoàn toàn bị chặn lại. Phía trước, con đường mòn duy nhất bỗng thu hẹp lại, và một chốt chặn lâm thời đã được dựng lên. Không phải là chốt chặn của tông môn chính phái nào, mà là của một nhóm tu sĩ tự xưng là "quản sự", những kẻ cơ hội đã nhìn thấy thời cơ để vơ vét.
Đứng đầu nhóm này là một nam tử trung niên, thân hình hơi béo, khuôn mặt nham hiểm, trên ngón tay đeo một chiếc nhẫn ngọc xanh biếc. Hắn mặc một bộ y phục lụa khá sang trọng so với đám tán tu xung quanh, nhưng cử chỉ lại đầy vẻ khúm núm khi nói chuyện với những kẻ có vẻ mạnh hơn, và hống hách khi đối mặt với kẻ yếu. Hắn chính là Trần Quản Sự, một kẻ tiểu nhân đắc chí.
"Này, này! Tất cả dừng lại! Từ nay, muốn qua đây, mỗi người phải nộp mười viên linh thạch hạ phẩm làm 'lệ phí thông hành'!" Trần Quản Sự the thé la lên, giọng nói đầy vẻ hống hách. Đám thuộc hạ của hắn, những tu sĩ trông khá dữ tợn và mang theo pháp khí lởm chởm, đứng dàn hàng ngang, chặn đứng dòng người.
Tiếng xì xào phản đối nổi lên từ đám đông. Mười viên linh thạch hạ phẩm không phải là quá nhiều, nhưng đối với những tán tu nghèo khó, hoặc những phàm nhân liều lĩnh, đó có thể là toàn bộ gia sản của họ, hoặc ít nhất là một khoản chi phí đáng kể. Hơn nữa, việc này là hoàn toàn vô lý, không hề có bất kỳ quy tắc hay luật lệ nào.
"Dựa vào đâu mà các ngươi dám thu phí?!" Một tán tu gầy gò, mặt mày xanh xao vì đói, không kìm được sự phẫn nộ, lớn tiếng chất vấn. Hắn chỉ có một thanh kiếm sắt cũ kỹ bên hông, tu vi hiển nhiên không cao.
Trần Quản Sự cười khẩy, ánh mắt lộ rõ vẻ khinh bỉ. "Dựa vào ta! Luật lệ là do ta đặt ra! Nơi đây là địa bàn của chúng ta! Ngươi không muốn nộp à? Vậy thì đừng hòng qua!"
Nói đoạn, hắn ra hiệu cho hai tên thuộc hạ. Hai kẻ này lập tức xông lên, không nói một lời, vung tay đánh tới tấp vào tán tu gầy gò kia. Tiếng la hét đau đớn vang lên, hòa lẫn với tiếng va đập của nắm đấm và chân đá vào da thịt. Gã tán tu yếu ớt không chống cự nổi, chỉ vài chiêu đã bị đánh ngã xuống đất, máu tươi rỉ ra từ khóe miệng.
"Khốn kiếp! Thật là quá đáng!" Tiêu Hạo siết chặt tay, ánh mắt bốc lên lửa giận. Hắn đã từng là một tán tu, hắn hiểu rõ nỗi khổ và sự bất lực của những người như vậy. Hắn định bước lên, nhưng Lục Trường Sinh đã khẽ đặt tay lên vai hắn, ngăn lại.
Lục Trường Sinh chỉ lắc đầu nhẹ, ánh mắt vẫn trầm tư, quan sát toàn bộ sự việc. Hắn nhìn đám đông xung quanh, những tu sĩ khác chỉ dám đứng nhìn, ánh mắt vừa sợ hãi, vừa khát khao, vừa thờ ơ. Một số kẻ còn lộ rõ vẻ hả hê, như thể sự bất hạnh của người khác làm tăng thêm niềm hy vọng mong manh của họ. Mùi mồ hôi, bụi bặm, cùng với mùi máu tanh thoảng qua, tạo nên một cảm giác ghê tởm. Không khí oi bức càng làm tăng thêm sự ngột ngạt và căng thẳng.
Trần Quản Sự, thấy tán tu kia đã nằm bẹp, vẫn không buông tha. Hắn bước tới, đạp một chân lên người tán tu, rồi cướp lấy túi càn khôn của đối phương. "Hừ, đám sâu bọ này, không biết quy củ! Muốn qua đây mà không có 'lễ vật', nằm xuống cho ta!" Hắn cười đắc thắng, rồi ném cho kẻ thuộc hạ một cái túi càn khôn nhỏ. "Đây là của ngươi, coi như thưởng!"
Lục Trường Sinh khẽ thở dài. "Sức mạnh không phải là tất cả. Nhưng trong loạn thế, nó lại là phương tiện duy nhất để bảo vệ bản thân, hoặc để cướp đoạt người khác." Hắn nói, giọng điệu không có chút cảm xúc nào, như đang bình luận về một hiện tượng tự nhiên. "Kẻ mạnh làm vua, kẻ yếu làm mồi. Đây là quy luật ngầm của nhân gian, và càng rõ ràng hơn trong thế giới tu hành khi 'đại thế' biến động."
Hắn cảm nhận được một luồng khí tức tà ác đang len lỏi trong đó. Không phải là tà khí của một cường giả tà đạo, mà là tà khí của sự tham lam, sự ích kỷ, sự vô cảm đang ăn mòn nhân tính. Những hành động như của Trần Quản Sự không phải là hiếm, mà là biểu hiện của một xu hướng đáng báo động, nơi đạo đức bị lu mờ bởi lợi ích. Lục Trường Sinh biết, những mầm mống tà ác này sẽ càng ngày càng phát triển, khi di tích mở ra, và những cuộc tranh giành bên trong sẽ còn tàn khốc hơn gấp bội.
Tiêu Hạo tuy vẫn còn tức giận, nhưng cũng hiểu ý Lục Trường Sinh. Hắn biết, nếu họ ra tay, có thể cứu được một người, nhưng lại sẽ đối mặt với một đám đông thù địch, và có thể thu hút sự chú ý không mong muốn. Trong hoàn cảnh này, bảo toàn bản thân và tiếp tục hành trình mới là điều quan trọng nhất. "Vậy chúng ta làm sao qua được đây, Trường Sinh huynh?" Tiêu Hạo hỏi, giọng hơi trùng xuống.
"Nộp. Và đi." Lục Trường Sinh đáp gọn lỏn. Hắn lấy ra mười viên linh thạch hạ phẩm, đưa cho Tiêu Hạo. "Đừng gây chuyện. Mục đích của chúng ta không phải là tranh giành, mà là chiêm nghiệm."
Tiêu Hạo gật đầu, dù trong lòng vẫn còn ấm ức. Hắn đưa linh thạch cho Trần Quản Sự. Trần Quản Sự liếc nhìn Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo. Thấy họ ăn mặc giản dị, nhưng khí chất lại có vẻ khác biệt so với đám tán tu hèn mọn, lại không hề phản kháng, hắn cũng không muốn gây thêm phiền phức. Hắn chỉ hừ lạnh một tiếng, rồi phất tay cho họ đi qua.
Họ tránh xa trung tâm xung đột, tiếp tục di chuyển. Lục Trường Sinh không quay đầu nhìn lại, nhưng hắn biết, cuộc tranh giành, sự bất công, và sự tàn nhẫn này chỉ là một phần nhỏ của bức tranh lớn hơn đang chờ đợi họ phía trước. Đạo tâm hắn không hề dao động, nhưng sự chiêm nghiệm của hắn về bản chất của "đại thế" lại càng thêm sâu sắc.
***
Khi ánh chiều tà bắt đầu buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời, Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo cuối cùng cũng vượt qua được chốt chặn của Trần Quản Sự và những đoạn đường ùn tắc nhất. Họ đã đến được khu vực mà từ đó, Di Tích Thần Điện đã hiện ra rõ nét trong tầm mắt.
Gió lớn thổi mạnh, rít lên từng hồi qua những ngọn núi hùng vĩ, mang theo hơi ẩm và mùi đất đá cổ xưa. Mây đen đã bắt đầu vần vũ trên bầu trời, báo hiệu một cơn bão sắp đến, không chỉ là bão tố của thiên nhiên, mà còn là bão tố của nhân thế. Khung cảnh trước mắt họ vừa hùng vĩ, vừa uy nghi, nhưng cũng đầy vẻ hoang tàn.
Di Tích Thần Điện không phải là một công trình đơn lẻ, mà là một quần thể kiến trúc khổng lồ, đổ nát nhưng vẫn giữ được nét tráng lệ của một thời vàng son. Những cột đá cao vút chạm mây, những bức tường thành dày đặc khắc đầy phù văn cổ xưa đã bị phong hóa bởi thời gian, những vòm cổng khổng lồ đã sụp đổ một nửa, tất cả tạo nên một bức tranh về sự vĩ đại đã lùi vào quá khứ. Nó ẩn mình giữa những ngọn núi cao ngất, như một vị thần ngủ say đang dần thức tỉnh.
Xung quanh di tích, hàng vạn tu sĩ đã cắm trại, tạo thành một vòng vây dày đặc. Những lều trại đủ màu sắc, những đống lửa lập lòe trong bóng chiều, những linh thú được buộc yên vị, tất cả tạo nên một khung cảnh nhộn nhịp đến hỗn loạn. Linh khí từ di tích cuồn cuộn tỏa ra, mạnh mẽ và cổ xưa, nhưng cũng bị pha trộn bởi vô số luồng khí tức của con người, của linh thú, tạo nên một trường khí hỗn loạn đến mức khiến người ta cảm thấy khó thở.
“Trường Sinh, huynh nhìn xem... nó thật sự lớn đến vậy!” Tiêu Hạo thì thầm, đôi mắt mở to, ánh lên vẻ kinh ngạc tột độ. Hắn đã từng nghe nhiều lời đồn về Di Tích Thần Điện, nhưng chưa bao giờ tưởng tượng được sự vĩ đại của nó. “Nhưng mà, ta cảm thấy có gì đó... không ổn.” Hắn khẽ rùng mình, không phải vì lạnh, mà vì một cảm giác bất an đang len lỏi trong lòng. Mùi khói bếp, mùi hương trầm thoang thoảng từ những nơi cúng bái, pha lẫn với mùi tanh nhẹ của máu từ những cuộc xung đột nhỏ lẻ đã xảy ra, càng làm tăng thêm sự lo lắng.
Lục Trường Sinh không đáp lời ngay. Hắn nheo mắt nhìn về phía di tích, đôi mắt đen láy như hai hố sâu chứa đựng vô vàn suy tư. Hắn không chỉ nhìn bằng mắt thường, mà còn bằng linh thức, bằng đạo tâm đã tôi luyện. Hắn cảm nhận được những luồng khí tức cường đại của các tông môn chính đạo, của những cường giả ẩn dật đang ẩn mình trong đám đông, nhưng cũng không thiếu những dấu hiệu của tà đạo đang rình rập trong bóng tối, chờ đợi thời cơ. Chúng như những con rắn độc cuộn mình, chỉ chờ cơ hội thích hợp để lao ra.
“Đúng vậy. Linh khí hỗn loạn, nhân tâm bất ổn,” Lục Trường Sinh chậm rãi nói, giọng điệu trầm lắng. “Và... ta cảm thấy khí tức tà ác cũng đang tập trung ở đây.” Hắn khẽ nhíu mày, cảm nhận một luồng tà khí quen thuộc, mạnh mẽ hơn những gì hắn từng đối mặt trước đây, đang len lỏi trong không khí, như một chất độc vô hình. Đây không phải là tà khí của những kẻ tiểu nhân như Trần Quản Sự, mà là của những thế lực thực sự đáng sợ. Sự hỗn loạn và tranh giành kịch liệt ngay bên ngoài Di Tích Thần Điện này chỉ là khúc dạo đầu, báo hiệu một cuộc chiến còn khốc liệt và đẫm máu hơn bên trong di tích.
Ánh mắt hắn dừng lại trên một vài điểm trong đám đông, nơi hắn cảm nhận được những luồng tà khí đặc biệt mạnh mẽ, ẩn hiện như những bóng ma. Những luồng tà khí này, dù chưa bộc lộ hoàn toàn, nhưng đã đủ để báo hiệu một hiểm họa lớn hơn, có thể là sự trỗi dậy của Hắc Phong Lão Tổ, hoặc thậm chí là Ma Quân Huyết Ảnh – những cái tên đã ám ảnh giới tu hành trong nhiều năm qua.
Lục Trường Sinh tìm một vị trí kín đáo trên một gò đất cao, cách xa đám đông ồn ào một chút, nhưng vẫn có thể quan sát toàn cảnh. Hắn ngồi xuống, khoanh chân, nhắm mắt lại, dùng thần thức nhẹ nhàng thăm dò toàn bộ khu vực. Hắn không cố gắng tìm kiếm cơ duyên hay thần vật, mà chỉ đơn thuần muốn chiêm nghiệm, muốn thấu hiểu. Hắn muốn cảm nhận sự giao thoa giữa linh khí cổ xưa của di tích và linh khí hỗn tạp của nhân gian, muốn nhìn rõ những biểu hiện của "đại thế" trong bối cảnh này.
Tiêu Hạo đứng cạnh hắn, ánh mắt đầy lo lắng và tò mò. Hắn biết, Lục Trường Sinh đang làm điều mà ít ai trong đám đông này nghĩ tới. Trong khi mọi người đều chen chúc, giành giật, thì Lục Trường Sinh lại chọn cách quan sát, chiêm nghiệm. Sự điềm tĩnh của Lục Trường Sinh giữa đám đông hỗn loạn này không chỉ là một phong thái, mà còn là một con đường tu hành khác biệt, một cách tiếp cận độc đáo, có thể dẫn hắn đến những khám phá hoặc gặp gỡ không ngờ.
Gió lạnh thổi mạnh, làm rung chuyển những tán cây cổ thụ. Mây đen trên bầu trời càng lúc càng dày đặc, như muốn nuốt chửng cả ánh chiều tà. Di Tích Thần Điện, đổ nát mà uy nghi, hiện ra như một tượng đài im lặng, chờ đợi những kẻ khao khát đến khám phá bí mật của nó. Lục Trường Sinh mở mắt, đôi mắt hắn vẫn bình thản như mặt hồ thu, nhưng sâu thẳm ẩn chứa một sự kiên định không gì lay chuyển nổi.
Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến. Con đường hắn đã chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận. Hắn đã sẵn sàng để đối mặt, để chiêm nghiệm, và để thấu hiểu.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.