Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 152: Di Tích Triệu Hồi: Đạo Tâm Dẫn Lối

Màn đêm dần trôi, và một chương mới trong hành trình tu hành của Lục Trường Sinh đã chính thức mở ra, hướng về phía biên giới Hạ Giới, nơi Di Tích Thần Điện đã thức tỉnh, chờ đợi những tu sĩ dũng cảm, hay tham lam, đến khám phá bí mật của nó. Ánh trăng cuối cùng yếu ớt lướt qua khung cửa sổ, rọi sáng bóng hình kiên nghị của Lục Trường Sinh, như một lời khẳng định cho con đường mà hắn đã lựa chọn.

Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn chưa kịp xua tan đi màn sương mỏng giăng mắc trên những mái nhà cổ kính của Vạn Tượng Thành, Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo đã thu dọn hành trang, lặng lẽ rời đi. Con đường phía trước là một thử thách, không chỉ về thể xác mà còn về đạo tâm, nhưng ánh mắt Lục Trường Sinh vẫn một mực tĩnh lặng, không hề dao động.

***

Hành trình của họ dẫn sâu vào Cổ Hoang Sơn Mạch, một vùng đất rộng lớn với những đỉnh núi cao chót vót chạm đến tầng mây, những thung lũng sâu hun hút ẩn chứa vô số bí mật, và những thác nước hùng vĩ đổ xuống từ vách đá cheo leo. Nơi đây, linh khí tự nhiên dồi dào, cuồn cuộn như những dòng sông vô hình, nhưng lại mang theo một sự bất ổn khó tả, như thể chính bản thân vùng đất này cũng đang cảm nhận được những biến động của đại thế mà Lục Trường Sinh từng chiêm nghiệm.

Khi mặt trời dần lên, nắng nhẹ chiếu rọi qua những tán cây cổ thụ hàng ngàn năm tuổi, tạo nên những vệt sáng lấp lánh trên con đường mòn phủ đầy lá khô. Gió mát thổi qua, mang theo mùi đất rừng ẩm ướt, mùi cây cỏ dại và hương hoa rừng thoang thoảng, đôi khi xen lẫn tiếng gầm rú vọng lại từ xa của yêu thú, hay tiếng chim chóc hót líu lo, phá vỡ sự tĩnh mịch ban sơ. Không khí trong lành, nhưng ẩn chứa một sự đe dọa tiềm tàng, như một lời nhắc nhở về sự hoang dã và hiểm nguy của nơi này.

Dòng người tu sĩ đổ về Di Tích Thần Điện đã không còn là những tin đồn xa xôi mà hiện rõ mồn một. Từ những con đường mòn nhỏ hẹp, những ngọn đồi thoai thoải, cho đến những con sông lớn, đâu đâu cũng thấy bóng dáng tu sĩ. Họ không đi theo từng cá nhân đơn lẻ, mà tụ họp thành từng nhóm nhỏ, khí tức mạnh yếu khác nhau, nhưng ánh mắt mỗi người đều ánh lên sự cảnh giác cao độ và một tham vọng cháy bỏng. Những bộ y phục đủ màu sắc, từ đạo bào trang trọng của các tông môn lớn đến trang phục giản dị của tán tu, tất cả đều hòa vào dòng chảy xiết của nhân loại đang hướng về cùng một điểm đến. Tiếng bước chân xào xạc trên lá khô, tiếng trò chuyện rì rầm, tiếng vũ khí va chạm nhẹ, tất cả tạo nên một bản giao hưởng hỗn tạp của sự vội vã và chờ đợi.

Lục Trường Sinh vẫn giữ nguyên vẻ điềm tĩnh thường thấy. Hắn không vội vã, không nôn nóng, từng bước chân đều vững vàng, như thể mỗi bước đi đều là một phần của quá trình chiêm nghiệm. Đôi mắt đen láy của hắn quét qua đám đông, quan sát từng biểu cảm, từng hành động. Hắn nhìn thấy sự tham lam hiện rõ trên gương mặt nhiều người, sự cẩn trọng quá mức của kẻ mạnh, và sự lo lắng che giấu của kẻ yếu. Tất cả đều là những mảnh ghép của bức tranh đại thế mà hắn đang cố gắng thấu hiểu.

Tiêu Hạo, với bản tính hoạt bát và tò mò, không ngừng đảo mắt xung quanh. Hắn không có được sự tĩnh tại như Lục Trường Sinh, nhưng cũng không bị cuốn theo dòng chảy dục vọng. Hắn nhanh nhẹn di chuyển, đôi khi cố gắng bắt chuyện với những tu sĩ có vẻ thân thiện để tìm hiểu thêm thông tin.

“Trường Sinh huynh, xem kìa, người người lớp lớp kéo về phía trước, hẳn là tin tức về Thần Điện đã lan khắp Hạ Giới rồi!” Tiêu Hạo quay lại, giọng điệu xen lẫn sự phấn khích và kinh ngạc. Hắn chỉ tay về phía trước, nơi dòng người tu sĩ dường như không có điểm dừng, kéo dài đến tận chân trời.

Lục Trường Sinh khẽ gật đầu, ánh mắt vẫn trầm tư. “Đúng vậy. Linh khí hỗn loạn, đại thế biến động, đây chỉ là khởi đầu.” Giọng hắn trầm ổn, mang theo một sự chắc chắn không thể lay chuyển. Hắn đã dự liệu được cảnh tượng này, thậm chí còn hơn thế nữa. Đối với hắn, đây không phải là một sự kiện bất ngờ, mà là một quy luật tất yếu của thiên địa.

“Huynh nói xem, trong đó sẽ có bảo vật gì kinh thiên động địa không? Ta nghe nói có thể có cả công pháp phi thăng của Tiên Nhân cổ đại đấy!” Tiêu Hạo tiếp tục, ánh mắt lấp lánh vẻ mong chờ. Dù đã quyết định đi theo Lục Trường Sinh không vì cơ duyên, nhưng bản năng của một tu sĩ vẫn khiến hắn không khỏi tò mò về những bảo vật truyền thuyết.

Lục Trường Sinh mỉm cười nhẹ, nụ cười hiếm hoi nhưng đủ để làm dịu đi vẻ căng thẳng trong không khí. “Cơ duyên luôn đi kèm với nguy hiểm. Hơn nữa, thứ chúng ta tìm kiếm có lẽ không phải là những thứ hữu hình đó.” Hắn không phủ nhận sự tồn tại của bảo vật hay công pháp, nhưng mục tiêu của hắn vượt xa những thứ phàm tục đó. Hắn muốn tìm kiếm chân lý, muốn cảm nhận sự vận hành của Đạo, muốn thấu hiểu bản chất của sự hưng vong của linh giới. Đối với Lục Trường Sinh, mỗi bước đi, mỗi chiêm nghiệm, đều là một phần của con đường Đạo bất tận. Hắn không chạy theo những thứ trước mắt, mà nhìn xa hơn, sâu hơn vào bản chất của vũ trụ.

Trên đường đi, họ không ít lần bắt gặp những nhóm tu sĩ hung hãn, ánh mắt sắc lạnh, dường như chỉ chờ đợi cơ hội để cướp bóc hoặc gây sự. Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo đều khéo léo né tránh, không muốn gây phiền phức không đáng có. Lục Trường Sinh trầm ngâm nhìn xa xăm, thỉnh thoảng dừng lại bên một vách đá phủ rêu phong, hay một dòng suối trong vắt, nhắm mắt cảm nhận linh khí đang luân chuyển. Hắn không chỉ cảm nhận được sự hỗn loạn, mà còn nhận ra những tầng lớp linh khí cổ xưa đang dần trỗi dậy, như những mạch ngầm của một thế giới bị lãng quên. Những tầng lớp linh khí này mang theo một áp lực vô hình, khiến đạo tâm của những tu sĩ bình thường dễ dàng bị lay động, bị cuốn vào vòng xoáy của dục vọng và tham lam. Nhưng đối với Lục Trường Sinh, đạo tâm vững như bàn thạch, vạn pháp bất xâm, những áp lực đó chỉ càng làm hắn thêm kiên định vào con đường của mình. Hắn biết, chính trong sự hỗn loạn này, chân lý sẽ tự phơi bày.

***

Sau vài ngày đêm băng qua Cổ Hoang Sơn Mạch, Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo dần tiếp cận Hắc Phong Thành, một thành phố biên giới nổi tiếng với sự sầm uất và hỗn loạn của nó. Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời, nhưng nơi đây lại chìm trong một màu xám xịt, bụi bặm. Những bức tường thành cũ kỹ, rêu phong, đứng sừng sững như một minh chứng cho dòng chảy của thời gian và vô số cuộc chiến đã từng diễn ra. Nhà cửa san sát, chen chúc nhau trên những con phố chật hẹp, tối tăm, nơi ánh sáng yếu ớt từ những chiếc đèn lồng treo cao không đủ để xua đi bóng tối bao trùm.

Hắc Phong Thành là một bức tranh sống động của sự hỗn loạn. Tiếng người nói chuyện ồn ào như ong vỡ tổ, tiếng vũ khí va chạm lanh canh từ những quán rèn hay các cuộc tranh cãi nhỏ, tiếng cười đùa sảng khoái xen lẫn tiếng chửi thề tục tĩu từ những tửu quán và sòng bạc tấp nập. Mùi rượu nồng nặc hòa lẫn mùi mồ hôi, mùi thuốc lá cuộn, mùi thức ăn rẻ tiền xộc thẳng vào mũi, đôi khi xen lẫn một chút mùi máu tanh nhàn nhạt, như một lời nhắc nhở về những hiểm nguy tiềm ẩn nơi đây. Linh khí trong thành phố này cũng hỗn tạp và có phần u ám, không còn trong lành như trong Cổ Hoang Sơn Mạch, mà bị vẩn đục bởi vô số ý niệm tham lam, thù hận, và dục vọng.

Tiêu Hạo khẽ rùng mình trước bầu không khí đặc quánh nơi đây. “Kinh khủng thật, nơi này còn đông hơn cả Vạn Tượng Thành. Xem ra Di Tích Thần Điện lần này có sức hấp dẫn không nhỏ!” Hắn thốt lên, ánh mắt vẫn không ngừng đảo quanh, cố gắng nắm bắt mọi chi tiết.

Lục Trường Sinh không nói gì, chỉ khẽ gật đầu. Hắn đã cảm nhận được sự phức tạp của nơi này ngay từ khi đặt chân vào cổng thành. “Nơi nào có lợi ích, nơi đó có tranh đoạt. Đây chính là một phần của đại thế.” Giọng hắn bình thản, nhưng ẩn chứa một sự thấu triệt sâu sắc về bản chất con người và quy luật của thế giới tu hành. Đại thế không chỉ là sự biến động của linh khí, mà còn là sự biến động trong tâm hồn con người, sự phơi bày của những bản năng nguyên thủy nhất.

Họ tìm một quán trọ nhỏ, có vẻ không quá ồn ào để nghỉ chân. Quán trọ chật kín người, đa phần là tu sĩ đến từ khắp nơi, khí tức mạnh yếu khác nhau, nhưng đều mang vẻ vội vã và tham lam trên khuôn mặt. Một số tu sĩ ngồi thành từng nhóm, bàn tán xôn xao về Di Tích Thần Điện, về những cơ duyên có thể có được, về những hiểm nguy có thể phải đối mặt.

Khi đang dùng bữa, một tán tu say rượu ở bàn bên cạnh đột nhiên đập mạnh chén rượu xuống bàn, nói lớn, giọng lè nhè nhưng đầy vẻ khoa trương: “Nghe nói, bên trong Thần Điện có ‘Thần Vật’, đủ để một người phi thăng Tiên Giới! Khặc khặc!” Hắn cười sằng sặc, rồi lại tự rót thêm một chén rượu lớn. Những tu sĩ xung quanh không ai dám cười nhạo hắn, dù biết rằng lời nói đó có phần phóng đại, bởi lẽ trong lòng mỗi người đều ẩn chứa một chút mong ước viển vông đó.

Tiêu Hạo nghe vậy, đôi mắt láu lỉnh khẽ nheo lại. “Xem ra lời đồn không chỉ dừng lại ở công pháp cổ xưa, mà còn đến mức ‘phi thăng Tiên Giới’ rồi. Lòng tham của con người thật là vô đáy.”

Lục Trường Sinh chỉ khẽ nhấp chén trà, không nói gì. Hắn đã nghe quá nhiều những lời đồn thổi tương tự. Những lời đồn đó, dù sai lệch đến đâu, vẫn có sức mạnh khơi dậy lòng tham và dục vọng của vô số tu sĩ. Hắn quan sát người tán tu say rượu, rồi lại nhìn những khuôn mặt xung quanh, một số tỏ vẻ khinh thường, một số lại ánh lên vẻ thèm khát. Hắn hiểu rằng, chính những lời đồn này, chính những mong muốn phi lý này, sẽ là ngòi nổ cho những cuộc tranh giành tàn khốc sắp tới. Con đường hắn chọn không phải là tranh giành, mà là chiêm nghiệm. Chiêm nghiệm về bản chất của lòng tham, của sự yếu đuối trong đạo tâm, và cả sự kiên định của chính mình.

Tiêu Hạo không ngồi yên được lâu. Hắn chủ động đi lại trong quán, lắng tai nghe ngóng những câu chuyện phiếm, những tin tức hành lang. Hắn muốn biết thêm về những thế lực lớn đã đến, về những "lão quái vật" đã lộ diện, và cả những hiểm nguy được đồn đại trong Di Tích Thần Điện. Lục Trường Sinh thì vẫn ngồi yên lặng ở bàn, đôi mắt trầm tư quét qua từng góc quán, từng bóng người. Hắn không cố gắng lắng nghe những tin tức cụ thể, mà cố gắng cảm nhận dòng chảy của nhân tâm, của những ý niệm đang giao thoa và va chạm nơi đây. Hắn nhận ra, sự hỗn loạn bên ngoài chỉ là phản chiếu của sự hỗn loạn bên trong. Nếu không giữ vững bản tâm, dù có đạt được bao nhiêu cơ duyên, cũng chỉ là ảo ảnh.

Đêm dần khuya, tiếng ồn ào trong quán trọ dần lắng xuống, nhưng sự căng thẳng trong không khí thì vẫn còn đó. Ai ai cũng mang trong mình một sự chờ đợi, một sự lo lắng, và một khát vọng mơ hồ về một tương lai tươi sáng nhờ cơ duyên trong Di Tích Thần Điện. Lục Trường Sinh nhắm mắt, linh thức của hắn lan tỏa ra xung quanh, cảm nhận từng hơi thở, từng nhịp đập của thành phố này. Hắn cảm nhận được những linh khí hỗn tạp, những luồng ý niệm mạnh mẽ, như những con sóng đang va đập vào bờ. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu. Con đường phía trước sẽ còn cam go hơn nhiều.

***

Rời khỏi Hắc Phong Thành ồn ào và hỗn loạn, Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo chọn một con đường hẻo lánh hơn, dẫn sâu vào U Cốc. Họ không muốn bị cuốn vào dòng chảy tranh giành của những tu sĩ đang vội vã đổ về di tích. Thay vào đó, Lục Trường Sinh muốn một con đường cho phép hắn chiêm nghiệm sâu sắc hơn, không bị phân tâm bởi những dục vọng trần tục.

U Cốc là một thế giới hoàn toàn khác biệt. Nơi đây chủ yếu là thiên nhiên hoang sơ, với những vách đá dựng đứng, những khe nứt sâu thẳm, và những thảm thực vật xanh tươi bao phủ. Tiếng suối chảy róc rách từ đâu đó vọng lại, tiếng chim hót líu lo trong tán lá, và tiếng gió thổi qua những ngọn cây tạo nên một bản nhạc tự nhiên du dương. Mùi cây cỏ, đất ẩm và hương hoa dại tràn ngập không khí, mang đến một cảm giác thanh tịnh và yên bình lạ thường sau sự ồn ào của Hắc Phong Thành.

Tuy nhiên, sự yên bình này không phải là tuyệt đối. Khi họ càng tiến sâu vào U Cốc, Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo đều cảm nhận được một sự thay đổi rõ rệt trong linh khí. Linh khí nơi đây trở nên đặc biệt hơn, mang theo một chút cổ xưa và uy áp, không còn thuần túy và dễ chịu như những vùng đất bình thường khác. Nó như một làn sóng vô hình, lạnh lẽo và mạnh mẽ, từ từ bao trùm lấy không gian, khiến mọi vật xung quanh dường như đều trở nên tĩnh lặng một cách lạ thường. Ánh sáng mặt trời, dù đã lên cao, nhưng lại không thể xuyên qua được lớp sương mù dày đặc vẫn còn vương vấn trong khe núi, tạo nên một khung cảnh huyền ảo và đầy bí ẩn.

Tiêu Hạo khẽ rùng mình, không phải vì lạnh, mà vì một cảm giác khó tả đang len lỏi trong tâm trí hắn. “Trường Sinh huynh, huynh có cảm thấy không? Khí tức nơi này thật khác lạ, như có cái gì đó cổ xưa đang thức tỉnh.” Giọng hắn trầm xuống, không còn vẻ hoạt bát thường ngày, mà thay vào đó là một sự thận trọng. Hắn đã tu hành nhiều năm, cũng từng trải qua không ít hiểm nguy, nhưng cảm giác uy áp từ linh khí nơi đây lại khác biệt hoàn toàn, nó mang theo một sức nặng của thời gian, của những điều đã bị lãng quên.

Lục Trường Sinh dừng bước, nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu. Hắn không cần Tiêu Hạo nhắc nhở, ngay từ khi bước vào U Cốc, linh thức của hắn đã cảm nhận được sự thay đổi này. “Là khí tức của thời gian, của những thứ đã ngủ say quá lâu. Đây chính là ‘điểm đến’ của chúng ta.” Giọng hắn trầm ổn, nhưng ẩn chứa một sự trang trọng. Hắn có thể cảm nhận rõ ràng từng luồng linh khí cổ xưa đang tỏa ra từ sâu trong lòng đất, như những mạch máu của một sinh vật khổng lồ đang dần thức tỉnh. Khí tức này không hề hung bạo hay tà ác, mà chỉ thuần túy là sự cổ xưa, sự tồn tại lâu đời đến mức khiến người ta phải kính sợ. Nó không phải là một loại áp lực tấn công, mà là một loại áp lực đến từ sự vĩ đại của thời gian và vũ trụ.

Hắn mở mắt, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng thâm thúy. "Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến. Con đường ta chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận." Hắn thầm nhủ trong lòng, lời thề này không chỉ để củng cố bản thân, mà còn là một lời khẳng định cho con đường tu hành độc đáo của mình. Những tu sĩ khác có thể chạy theo những lời đồn về thần vật, về cơ duyên phi thăng, nhưng hắn đi để thấu hiểu. Thấu hiểu nguồn cội của linh giới, thấu hiểu sự giao thoa giữa thiên địa và nhân thế.

Họ tiếp tục di chuyển cẩn trọng. Lục Trường Sinh thỉnh thoảng lại dừng lại, nhắm mắt cảm nhận, đôi khi đưa tay khẽ chạm vào vách đá phủ đầy rêu xanh, như muốn giao tiếp với linh khí cổ xưa đang ẩn chứa trong đó. Hắn không chỉ cảm nhận bằng linh thức, mà còn bằng cả tâm hồn, bằng đạo tâm đã tôi luyện qua bao thăng trầm. Hắn cảm nhận được những tầng lớp linh khí đang dày đặc lại, như thể họ đang tiến gần đến trung tâm của một cái xoáy khổng lồ. Dấu hiệu của Di Tích Thần Điện đã không còn mơ hồ, mà trở nên rõ ràng và mãnh liệt hơn bao giờ hết. Mỗi bước chân tiến vào U Cốc, dường như đều đưa họ gần hơn với một bí mật vĩ đại, một chân lý bị chôn vùi từ Cận Cổ Thời Kỳ.

Tiêu Hạo cảnh giác dò xét xung quanh, tay đã đặt lên chuôi kiếm, sẵn sàng đối phó với bất kỳ hiểm nguy nào. Hắn biết, nơi linh khí cổ xưa trỗi dậy mạnh mẽ như vậy, chắc chắn sẽ có những yêu thú dị biến, hay những cơ quan cấm chế cổ xưa. Tuy nhiên, sự lo lắng của hắn không thể che giấu được niềm phấn khích ẩn chứa trong ánh mắt. Hắn tin tưởng Lục Trường Sinh, và biết rằng con đường mà Lục Trường Sinh đã chọn, dù chậm rãi, nhưng luôn dẫn đến những chân lý sâu sắc nhất.

Màn sương mù buổi sáng dần tan, nhường chỗ cho ánh nắng nhẹ nhàng xuyên qua những khe đá hẹp, rọi sáng những tảng đá khổng lồ phủ đầy rêu phong. Khung cảnh vừa hùng vĩ vừa u tịch, như một bức tranh cổ xưa đang dần được hé lộ. Lục Trường Sinh ngước nhìn lên những vách đá cao ngất, nơi có những dấu vết mờ nhạt của những phù văn cổ xưa, như những lời thì thầm từ quá khứ xa xăm. Hắn biết, họ đã đến rất gần. Con đường phía trước, dù chưa thể nhìn thấy rõ, nhưng đã hiện hữu trong tâm trí hắn. Một cuộc hành trình mới, một cuộc chiêm nghiệm mới, đang chờ đợi.

Đại thế biến thiên, và Lục Trường Sinh, với đạo tâm kiên cố của mình, đã sẵn sàng để đối mặt, để chiêm nghiệm, và để thấu hiểu.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free