Cửu thiên linh giới - Chương 151: Thiên Biến Địa Dị: Di Tích Thần Điện Sơ Hiện
Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo không chần chừ thêm nữa. Cùng nhau, hai người bước qua cổng thành Lạc Hà, hòa vào dòng người lữ hành. Bóng dáng họ dần xa khuất, nhỏ dần trên con đường trải dài vô tận. Lạc Hà Thành, với những ký ức về Cổ Mộ, về những cuộc gặp gỡ và tranh giành, đã lùi lại phía sau. Phía trước họ là một thế giới rộng lớn hơn, đầy rẫy những biến động của 'đại thế', những điều chưa biết đang chờ đợi. Con đường tu hành của Lục Trường Sinh, chậm rãi mà vững chắc, nay đã bước sang một chương mới, nơi hắn sẽ chủ động đối mặt với những thử thách vĩ đại nhất, để tiếp tục chiêm nghiệm về Đạo, và để lại dấu ấn không thể phai mờ trên Cửu Thiên Linh Giới.
Chuyến hành trình từ Lạc Hà Thành đến Vạn Tượng Thành không quá xa xôi đối với hai tu sĩ, nhưng Lục Trường Sinh vẫn chọn cách đi bộ, thong dong thưởng ngoạn phong cảnh, cảm nhận từng luồng linh khí trôi chảy trong không gian. Hắn không vội vã, bởi hắn biết, vạn sự đều có nhân duyên, và con đường Đạo không thể thúc ép. Tiêu Hạo, dù bản tính hoạt bát, cũng dần quen với nhịp độ của Lục Trường Sinh. Hắn không ngừng líu lo kể những câu chuyện phiếm, những tin đồn vặt vãnh thu thập được trên đường, hay đôi khi là những than thở về sự chán chường của việc di chuyển chậm chạp. Lục Trường Sinh chỉ khẽ cười, thỉnh thoảng gật đầu đáp lại, đôi mắt vẫn đăm chiêu nhìn về phía chân trời, cảm nhận những sợi tơ vô hình của đạo vận đang dần trở nên dày đặc và phức tạp hơn.
Vài ngày sau, khi mặt trời lên đến đỉnh đầu, nhuộm vàng rực cả một vùng trời, Vạn Tượng Thành hiện ra trước mắt họ. Đó là một thành phố rộng lớn, hùng vĩ, được xây dựng từ vô số loại vật liệu, phô bày sự đa dạng đến kinh ngạc của các nền văn hóa và phong cách kiến trúc. Những tòa nhà bằng đá xám cao vút xen lẫn với những lầu các gỗ chạm trổ tinh xảo, những mái ngói xanh biếc lấp lánh dưới nắng, và những bức tường thành cổ kính in hằn dấu vết thời gian. Từ xa nhìn lại, Vạn Tượng Thành tựa như một bức tranh khổng lồ, nơi mọi sắc thái, mọi hình thái đều được hòa quyện một cách độc đáo.
Khi họ bước qua cổng thành, một làn sóng âm thanh, mùi hương và linh khí ập đến. Tiếng rao hàng của các tiểu thương vang vọng khắp các ngõ ngách, tiếng mặc cả ồn ào từ những khu chợ trời rộng lớn, tiếng pháp khí va chạm lanh canh từ các cửa hàng rèn đúc, và tiếng nhạc du dương từ những quán rượu, nhà trọ. Mùi hương cũng là một bản giao hưởng phức tạp: mùi thơm nồng của các món ăn đường phố, mùi thảo dược từ các tiệm thuốc, mùi kim loại nồng nặc, mùi vải vóc mới, và cả mùi bụi đường quen thuộc. Linh khí ở đây không quá thuần khiết, nó mang theo sự hỗn tạp của vô số luồng khí tức tu luyện đến từ mọi phương trời, tạo nên một trường khí đặc biệt, vừa sôi động lại vừa ẩn chứa những dòng chảy ngầm khó lường. Lục Trường Sinh nhắm mắt lại trong giây lát, hít sâu một hơi, cảm nhận sự biến động tinh vi trong linh khí và đạo vận. Hắn thấy rõ những dòng chảy hỗn loạn, những luồng khí tức mạnh mẽ va chạm, đan xen vào nhau, tạo thành một tấm lưới vô hình bao phủ lấy thành phố. Đây chính là một trong những nơi mà hắn đã dự cảm, nơi đạo vận đang biến động mãnh liệt.
“Đạo vận ở đây... quả nhiên khác biệt,” Lục Trường Sinh khẽ thì thầm, đôi mắt đen láy mở ra, ánh lên vẻ trầm tư. Hắn không nói rõ khác biệt như thế nào, nhưng Tiêu Hạo hiểu rằng đó không phải là một sự khác biệt bình thường.
Tiêu Hạo thì đã nhanh chóng hòa mình vào không khí náo nhiệt. Hắn nhìn ngó xung quanh với vẻ tò mò, đôi mắt láu lỉnh không bỏ qua bất kỳ chi tiết thú vị nào. “Trường Sinh ca, huynh lại cảm nhận được gì rồi? Nhìn huynh cứ như ông già ấy, đi đến đâu cũng nhắm mắt thở dài. Thôi nào, Vạn Tượng Thành này náo nhiệt thế cơ mà! Nhìn xem, kia có quán linh trà mới mở kìa, chắc hẳn có nhiều tin tức thú vị đấy!” Hắn huých nhẹ vào tay Lục Trường Sinh, giọng điệu hớn hở, không giấu nổi sự phấn khích. Tiêu Hạo luôn là vậy, một ngọn lửa nhỏ luôn bùng cháy, đối lập hoàn toàn với sự điềm tĩnh của Lục Trường Sinh. Hắn không cảm nhận được những dòng chảy linh khí phức tạp như Lục Trường Sinh, nhưng hắn lại có một sự nhạy bén đặc biệt với những gì đang diễn ra trên bề mặt, với những câu chuyện, những tin đồn của thế gian.
Lục Trường Sinh chỉ khẽ lắc đầu, nụ cười nhạt hiện trên môi. Hắn không trách Tiêu Hạo, bởi mỗi người một con đường, một cách chiêm nghiệm thế giới. Hắn thích sự sôi động này, nó là một phần của ‘đại thế’, là bức tranh sống động về sự tồn tại của nhân gian và tu sĩ. “Nơi này... quả thực không tầm thường,” hắn nói, ánh mắt lướt qua một nhóm tu sĩ đang vội vã đi về phía đông thành. “Những biến động ẩn dưới sự phồn hoa này mới là điều đáng để ta chú ý.” Hắn biết, dưới lớp vỏ rực rỡ của Vạn Tượng Thành, những dòng chảy ngầm của quyền lực, lợi ích, và cả những hiểm họa đang âm thầm cuộn trào. Sự xuất hiện của quá nhiều tu sĩ từ các phương khác nhau không chỉ tạo nên sự phồn thịnh, mà còn là dấu hiệu của những cuộc tranh giành sắp bùng nổ.
Họ tiếp tục đi sâu vào lòng thành phố, tìm một quán trọ để nghỉ chân. Lục Trường Sinh không chọn những nơi quá xa hoa, nhưng cũng không quá tồi tàn, mà là một nơi vừa đủ tĩnh lặng để hắn có thể tiếp tục chiêm nghiệm, lại vừa đủ nhộn nhịp để Tiêu Hạo có thể thu thập tin tức.
***
Khi ánh nắng chiều dần tắt, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, Tụ Linh Các – một quán trọ kiêm tửu lầu nổi tiếng tại Vạn Tượng Thành – đã chìm trong không khí náo nhiệt. Quán trọ này có kiến trúc nhiều tầng, được trang trí tinh xảo với những lồng đèn lụa đủ màu sắc treo khắp nơi, tỏa ra ánh sáng ấm cúng. Các pháp trận tụ linh được bố trí khéo léo ở các góc, khiến linh khí trong quán dẫu có phần hỗn tạp bởi dòng người qua lại, nhưng vẫn duy trì ở mức chấp nhận được, đủ để các tu sĩ vừa dùng bữa vừa tu luyện nhẹ. Âm thanh trong Tụ Linh Các là một sự pha trộn của tiếng người nói chuyện rôm rả, tiếng chén đĩa va chạm lách cách, tiếng nhạc cụ cổ truyền dìu dặt, và cả tiếng pháp khí giao dịch ngầm. Mùi thức ăn ngon lành, mùi rượu mạnh nồng nàn, hòa quyện với hương liệu thoang thoảng, tạo nên một không gian đầy sức sống.
Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo chọn một góc khuất trên tầng hai, nơi có thể bao quát toàn bộ đại sảnh nhưng lại ít bị quấy rầy. Ông chủ quán trọ, một người đàn ông béo tốt với khuôn mặt phúc hậu, đích thân mang ra vài món ăn nhẹ và một bình linh trà thơm ngát. “Khách quan, muốn dùng gì đây ạ?” Ông hỏi với giọng điệu hòa nhã, nụ cười luôn thường trực trên môi, đôi mắt nhỏ híp lại. Ông ta là một bậc thầy trong việc nghe ngóng tin tức, và dường như chưa có chuyện gì xảy ra ở Vạn Tượng Thành mà lọt qua tai ông.
“Cứ như cũ là được, Ông Chủ,” Tiêu Hạo đáp lời, phẩy tay một cách hào sảng. Hắn đã quen thuộc với những quán trọ như thế này, nơi có thể đổi lấy tin tức quý giá chỉ bằng vài đồng linh thạch. Lục Trường Sinh chỉ khẽ gật đầu, im lặng nhấp một ngụm linh trà, đôi mắt vẫn quét qua những gương mặt tu sĩ trong đại sảnh, lắng nghe những mẩu chuyện rời rạc.
Ban đầu, những câu chuyện chỉ là những lời đồn đại mơ hồ. Người ta nói về một “cổ vật” vừa xuất thế ở vùng biên giới Hạ Giới, một “bí cảnh” chứa đựng cơ duyên nghịch thiên, hay một “thần khí” ẩn mình chờ chủ. Những lời bàn tán đó tựa như những đốm lửa nhỏ, thỉnh thoảng bùng lên rồi lại lụi tàn. Nhưng dần dần, các đốm lửa ấy bắt đầu tụ lại, những câu chuyện trở nên rõ ràng và cụ thể hơn. Sự căng thẳng bắt đầu len lỏi vào không khí.
“Nghe nói, nơi đó không chỉ là cổ vật tầm thường. Có kẻ nói là di tích của một Tiên Môn cổ đại đã biến mất từ Cận Cổ Thời Kỳ!” Một tu sĩ trẻ tuổi, khuôn mặt hưng phấn đến đỏ bừng, đập bàn.
“Chớ có nói bừa! Ta nghe bảo là một Thần Điện bị phong ấn, chứa đựng truyền thừa của một vị Thần Vương!” Một lão tu sĩ râu bạc phơ, ánh mắt lóe lên vẻ tham lam, bác bỏ.
Những tin tức ấy khiến Tiêu Hạo không khỏi hiếu kỳ. Hắn ghé sát vào Lục Trường Sinh, thì thầm: “Trường Sinh ca, huynh có nghe không? Di Tích Thần Điện! Nghe có vẻ còn lớn hơn cả Cổ Mộ lần trước chúng ta đi ấy chứ!”
Lục Trường Sinh vẫn điềm tĩnh, linh trà trong tay không hề rung chuyển. Hắn chỉ khẽ nhíu mày, bởi những từ ngữ như “Cận Cổ Thời Kỳ” hay “Thần Vương” khiến hắn liên tưởng đến những biến động linh khí mà hắn đã cảm nhận được. Sự hỗn loạn, sự mất cân bằng của đạo vận đã manh nha từ thời kỳ xa xưa đó, và giờ đây, chúng đang thức tỉnh trở lại.
Đúng lúc đó, một Giang Hồ Lãng Tử ăn mặc phong trần, tay cầm bầu rượu, bước vào Tụ Linh Các. Hắn không hề che giấu sự mệt mỏi trên khuôn mặt, nhưng đôi mắt lại rực sáng một cách bất thường. Hắn vừa đặt chân vào cửa, chưa kịp tìm chỗ ngồi, đã cất tiếng oang oang, giọng nói khàn khàn nhưng đầy nội lực, át đi mọi tiếng ồn ào khác. “Các vị có nghe nói không? Di Tích Thần Điện ở biên giới Hạ Giới... nó thức tỉnh rồi!”
Cả đại sảnh bỗng chốc im lặng như tờ. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía Giang Hồ Lãng Tử. Hắn không chờ ai hỏi, tiếp tục nói với vẻ hưng phấn tột độ: “Ta vừa từ vùng đó về, tận mắt chứng kiến linh quang rực rỡ chọc trời, khí tức cổ xưa cuồn cuộn lan xa vạn dặm! Không ít cường giả đã đổ về đó rồi, cả Tông Chủ Thanh Vân Môn, Cung Chủ Băng Tuyết Cung cũng đã phái đệ tử tinh anh đến thăm dò!”
Ông Chủ Quán Trọ, người luôn giữ nụ cười trên môi, lúc này cũng không giấu nổi vẻ lo lắng. Ông ta run rẩy đặt cái khăn lau bàn xuống, thở dài thườn thượt. “Trời ơi, lại là một tai họa nữa sao? Mấy năm nay thiên hạ đã loạn đủ rồi, cứ thi thoảng lại có cổ vật hay bí cảnh xuất thế, rồi đâu đâu cũng là tranh giành, đổ máu. Linh khí hỗn loạn, tà đạo trỗi dậy... Chẳng lẽ thiên hạ này sắp đến hồi mạt vận thật rồi sao?” Giọng ông ta mang theo sự sợ hãi và bất lực của một phàm nhân trước đại thế biến động.
Lời của Ông Chủ Quán Trọ như một gáo nước lạnh tạt vào sự hưng phấn của nhiều tu sĩ. Họ chợt nhận ra rằng, đằng sau cơ duyên lớn lao ấy, là những hiểm nguy khôn lường, là những cuộc chém giết không ngừng nghỉ.
Nhưng Tiêu Hạo thì khác. Hắn là một người trẻ tuổi, khát khao sức mạnh và trải nghiệm. Nghe tin tức này, đôi mắt hắn rực sáng, một ngọn lửa tham vọng bùng lên. “Di Tích Thần Điện? Thật sao? Cơ duyên lớn!” Hắn không chút do dự mà tin tưởng vào lời của Giang Hồ Lãng Tử. "Trường Sinh ca, chúng ta phải đi xem!"
Lục Trường Sinh nhìn Tiêu Hạo, rồi lại nhìn những khuôn mặt tu sĩ xung quanh, kẻ hưng phấn, kẻ lo sợ, kẻ đăm chiêu. Hắn không nói gì, chỉ khẽ nhấp một ngụm linh trà, nhưng trong tâm trí hắn, những dòng suy tư cuộn chảy không ngừng. Lời của Ông Chủ Quán Trọ về 'Cận Cổ Thời Kỳ' và 'linh khí hỗn loạn' đã chạm đúng vào những gì hắn đã cảm nhận bấy lâu nay. "Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến," hắn thầm nhủ. Di tích này không chỉ là một cơ duyên, mà còn là một dấu hiệu rõ ràng, một lời khẳng định cho những biến động mà hắn đã dự cảm.
***
Đêm đã về khuya, vầng trăng tròn vành vạnh treo lơ lửng giữa trời, tỏa ánh bạc xuống Vạn Tượng Thành. Gió đêm hiu quạnh thổi qua khung cửa sổ phòng trọ của Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo, mang theo hơi sương mát lạnh và những âm thanh vọng lại từ xa của thành phố đang chìm vào giấc ngủ. Trong căn phòng đơn sơ, Lục Trường Sinh ngồi xếp bằng trên bồ đoàn, đôi mắt nhắm nghiền, dường như đang nhập định. Nhưng thực chất, tâm trí hắn đang vận chuyển không ngừng, phân tích từng mảnh tin tức hắn đã thu thập được ở Tụ Linh Các, và đối chiếu chúng với những cảm nhận sâu sắc về đạo vận.
Tiêu Hạo không thể ngủ được. Hắn đi đi lại lại trong phòng, thỉnh thoảng lại vò đầu bứt tai, vẻ mặt vừa hưng phấn lại vừa lo lắng. Hắn không có được sự tĩnh tại như Lục Trường Sinh, và tin tức về Di Tích Thần Điện đã khuấy động tâm hồn hắn một cách mạnh mẽ. "Trường Sinh ca, huynh... huynh đã quyết định chưa?" Cuối cùng, Tiêu Hạo không nhịn được nữa, cất tiếng hỏi, phá vỡ sự im lặng trong phòng.
Lục Trường Sinh từ từ mở mắt. Đôi mắt hắn vẫn đen láy như thường lệ, nhưng sâu thẳm bên trong là một tia sáng kiên định, không chút dao động. Hắn nhìn Tiêu Hạo, rồi khẽ gật đầu. "Đây chính là sự biến động mà ta đã cảm nhận, Tiêu Hạo. Một tai ương, nhưng cũng là một cơ hội. Di Tích Thần Điện thức tỉnh không phải ngẫu nhiên, mà là một phần của 'đại thế' đang chuyển mình. Linh khí càng hỗn loạn, đạo vận càng bất ổn, những di tích cổ xưa bị phong ấn từ Cận Cổ Thời Kỳ lại càng có khả năng phá vỡ xiềng xích mà xuất hiện. Đó là quy luật của thiên địa." Giọng hắn trầm ổn, mang theo một sự thấu triệt sâu sắc về bản chất của vũ trụ. Hắn không chỉ nhìn thấy bề nổi của sự kiện, mà còn nhìn thấu được những dòng chảy ngầm của quy luật thiên địa đằng sau đó.
Tiêu Hạo dừng bước, lắng nghe từng lời của Lục Trường Sinh. Hắn biết, Lục Trường Sinh không bao giờ nói thừa, và mỗi lời hắn nói ra đều chứa đựng hàm ý sâu xa. "Nhưng... nghe nói nơi đó thu hút vô số cường giả, từ các tông môn lớn đến những lão quái vật ẩn cư. Ngay cả Tông Chủ Thanh Vân Môn cũng đã động. Chúng ta đi, có quá nguy hiểm không? Sẽ rất khó để tranh giành cơ duyên với họ, mà còn dễ gặp phải tai họa không đáng có." Hắn bày tỏ sự lo lắng của mình, không phải vì sợ chết, mà vì sợ những hiểm nguy không thể lường trước, sợ mất đi người bạn đồng hành này. Hắn đã chứng kiến sự tàn khốc của Cổ Mộ, và hiểu rằng quy mô của Di Tích Thần Điện chắc chắn sẽ còn khủng khiếp hơn nhiều.
Lục Trường Sinh đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm tĩnh mịch. "Nguy hiểm là điều tất yếu trên con đường tu hành. Trốn tránh không phải là cách giải quyết. Đạo của ta... không thể trốn tránh." Hắn quay lại nhìn Tiêu Hạo, ánh mắt kiên nghị. "Ta không đi để tranh giành cơ duyên. Ta đi để thấu hiểu. Thấu hiểu bản chất của những biến động này, thấu hiểu nguyên do sâu xa của sự hỗn loạn đang bùng phát, và thấu hiểu con đường Đạo của chính ta trong bối cảnh đó. Ta muốn chiêm nghiệm sự giao thoa giữa Thiên Đạo và nhân đạo, giữa sự hưng vong của linh giới và sự kiên định của bản tâm."
Hắn nói tiếp, giọng điệu mang theo một chút triết lý quen thuộc. "Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán. Sự hỗn loạn này không chỉ là thử thách vật chất, mà còn là thử thách về đạo tâm. Nếu ta tránh né, làm sao ta có thể nói đạo tâm ta vững như bàn thạch? Hơn nữa, việc di tích này thức tỉnh cũng báo hiệu một chuỗi các sự kiện lớn hơn sẽ xảy ra. Nếu chúng ta không hiểu rõ khởi nguồn, làm sao có thể đối phó với những điều tiếp theo?" Lời hắn nói ẩn chứa một tầm nhìn xa trông rộng, vượt ra ngoài sự tranh giành cơ duyên thông thường.
Tiêu Hạo im lặng một lúc, rồi khẽ thở dài. Hắn biết, một khi Lục Trường Sinh đã quyết định, thì không ai có thể lay chuyển được. Đó là sự kiên định đến mức cố chấp, nhưng cũng chính là lý do khiến hắn tin tưởng tuyệt đối vào Lục Trường Sinh. "Được rồi, được rồi, Trường Sinh ca. Huynh đã nói vậy, ta còn có thể nói gì nữa chứ?" Tiêu Hạo nở một nụ cười gượng gạo, nhưng trong ánh mắt lại ánh lên sự tin tưởng và một niềm phấn khích khó tả. "Nhưng huynh phải hứa với ta, dù có chuyện gì xảy ra, chúng ta cũng phải bình an trở về. Ta không muốn phải chứng kiến huynh... bỏ lại ta một mình." Hắn nói, giọng điệu xen lẫn sự lo lắng.
Lục Trường Sinh khẽ mỉm cười. "Đạo của ta... còn chưa kết thúc. Ta sẽ không dễ dàng bỏ cuộc." Hắn nói, lời thề này không chỉ dành cho Tiêu Hạo, mà còn dành cho chính hắn, cho con đường hắn đã chọn.
"Vậy thì..." Tiêu Hạo hít một hơi thật sâu, vỗ vỗ vào ngực mình. "Chúng ta sẽ đi! Dù có Hắc Phong Lão Tổ hay Ma Quân Huyết Ảnh xuất hiện, ta cũng sẽ cùng huynh đối mặt! Cơ duyên có thể không giành được, nhưng trải nghiệm thì nhất định phải có!" Hắn nói với vẻ hào sảng, cố gắng xua tan đi sự lo lắng trong lòng.
Lục Trường Sinh gật đầu. Hắn biết, con đường phía trước sẽ không hề dễ dàng. Di Tích Thần Điện này chỉ là khởi đầu, là một dấu hiệu cho thấy đại thế đang biến động mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Sự tàn độc của tà đạo, sự tham lam của chính đạo, tất cả sẽ được phơi bày rõ nét hơn bao giờ hết. Nhưng cũng chính trong sự hỗn loạn ấy, hắn sẽ tìm thấy chân lý, tìm thấy con đường để hoàn thiện Đạo của mình.
Màn đêm dần trôi, và một chương mới trong hành trình tu hành của Lục Trường Sinh đã chính thức mở ra, hướng về phía biên giới Hạ Giới, nơi Di Tích Thần Điện đã thức tỉnh, chờ đợi những tu sĩ dũng cảm, hay tham lam, đến khám phá bí mật của nó.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.