Cửu thiên linh giới - Chương 150: Hành Trình Mới: Đạo Tâm Vô Ngại, Thế Cuộc Đổi Thay
Ánh bình minh yếu ớt xuyên qua những khung cửa sổ bằng gỗ mun được trạm trổ tinh xảo, rải những vệt sáng vàng nhạt lên sàn đá cẩm thạch của Tụ Linh Các. Tiếng xì xào của những vị khách dậy sớm, tiếng chén đĩa va chạm khẽ khàng, cùng với mùi hương ấm áp của trà linh dược và bánh bao hấp lan tỏa khắp đại sảnh. Linh khí tại đây tuy có phần hỗn tạp bởi sự tụ hội của đủ loại tu sĩ và phàm nhân, nhưng vẫn giữ được vẻ phồn thịnh đặc trưng của một đô thị lớn. Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo ngồi tại một góc khuất, bàn gỗ đơn sơ nhưng sạch sẽ, thong thả dùng bữa sáng cuối cùng tại Lạc Hà Thành.
Tiêu Hạo, với đôi mắt láu lỉnh và mái tóc đen gọn gàng, vẫn giữ vẻ hoạt bát thường thấy. Hắn nhấm nháp một chiếc bánh bao, đôi lúc lại liếc nhìn Lục Trường Sinh, người đang trầm tư thưởng thức bát cháo linh mễ. “Trường Sinh ca, chúng ta đã trải qua không ít chuyện ở Lạc Hà Thành này,” Tiêu Hạo mở lời, giọng điệu có chút cảm thán. “Cổ Mộ tuy hiểm nguy, nhưng cũng giúp chúng ta mở mang tầm mắt, thấy được không ít kỳ vật, còn cả những cuộc tranh giành sinh tử của các đạo hữu. U Minh Tôn Giả, Bách Lý Trần, Mộc Thanh Y… ôi chao, những cái tên đó giờ đây đã khắc sâu vào tâm trí ta rồi. Không biết phía trước còn điều gì nữa đợi chúng ta đây?” Hắn khẽ thở dài, vẻ lo lắng thoáng hiện lên trong đáy mắt, dù nhanh chóng bị sự tò mò và hiếu kỳ lấn át. "Lúc đầu ta còn nghĩ Cổ Mộ là nơi đáng sợ nhất, nhưng giờ nhìn lại, nó cũng chỉ là một góc nhỏ của Cửu Thiên Linh Giới này thôi. Mấy hôm nay, ta nghe đồn ở phía Đông đang có một cổ di tích vĩ đại vừa thức tỉnh, thu hút vô số cường giả. Phía Bắc thì các tông môn lớn đang tranh giành một linh mạch thượng phẩm mới xuất hiện, máu chảy thành sông... Chà, càng nghĩ càng thấy thế giới này thật rộng lớn và phức tạp, không biết đâu mới là con đường tốt nhất để đi."
Lục Trường Sinh không đáp lời ngay, hắn chỉ khẽ nhấp một ngụm trà. Trong tâm trí hắn, những ký ức về Cổ Mộ, về Vạn Cổ Khai Thiên, về những cuộc chiến giành giật cơ duyên, và cả những khuôn mặt đầy tham vọng hay tuyệt vọng, hiện lên rõ nét. Hắn đã chứng kiến sự mong manh của sinh mạng, sự tàn khốc của dục vọng, và cả sự vững vàng của đạo tâm chân chính. Trải nghiệm thần du Vạn Cổ Khai Thiên đã cho hắn cái nhìn sâu sắc về bản nguyên linh khí và đạo vận, còn những biến cố ở Cổ Mộ lại là bài học thực tiễn về sự biến động của nhân tâm và thế sự. Tất cả đã hòa quyện, củng cố thêm niềm tin vào con đường mà hắn đã chọn. Cái gọi là "tốc độ" hay "sức mạnh" mà thiên hạ tu sĩ theo đuổi, trong mắt hắn, chỉ là những phù phiếm nhất thời nếu không có một căn cơ vững chắc và một đạo tâm kiên định để nâng đỡ. Hắn cảm nhận được sự khác biệt sâu sắc trong linh khí của chính mình – không bùng nổ, không khoa trương, nhưng vững chãi như một khối băng ngàn năm, ẩn chứa sức mạnh tiềm tàng mà ít ai có thể hình dung. Cái cảm giác "căn cơ bất diệt" không còn là một lý thuyết, mà là một thực tại thấm sâu vào từng tế bào, từng đạo mạch của hắn.
“Thế gian vạn biến, nhưng đạo tâm bất biến,” Lục Trường Sinh cuối cùng cũng lên tiếng, giọng điệu trầm lắng, ánh mắt đen láy nhìn về phía xa xăm, xuyên qua những bức tường gỗ, như nhìn thấu cả thế giới bên ngoài. “Kinh nghiệm quý báu nhất không phải là cơ duyên vật chất hay công pháp thần thông, mà là sự thấu hiểu về bản thân và thế giới này. Đạo tâm kiên cố không phải là không sợ hãi, mà là hiểu rõ sợ hãi và bước qua nó. Những tranh giành, những hiểm nguy ở Cổ Mộ, hay những tin đồn về di tích, linh mạch kia, đều là những bài kiểm tra, là những mảnh ghép để chúng ta hoàn thiện đạo lộ của mình.” Hắn đặt chiếc thìa xuống, âm thanh thanh thoát vang lên trong không gian. "Mỗi người một đạo, mỗi người một tâm. Có người chọn tranh đoạt để đi nhanh, có người chọn ẩn mình để tu dưỡng. Ta không phán xét, bởi mỗi con đường đều có cái lý của nó. Nhưng con đường của ta, ta biết, cần sự kiên định và thấu triệt từ bên trong, chứ không phải sự vội vã từ bên ngoài."
Tiêu Hạo chăm chú lắng nghe, gật gù như hiểu mà cũng như không. Hắn vẫn còn quá trẻ để lĩnh hội hết ý nghĩa sâu xa trong lời nói của Lục Trường Sinh, nhưng hắn tin tưởng tuyệt đối vào người bạn này. "Vậy chúng ta sẽ đi đâu, Trường Sinh ca?" Tiêu Hạo hỏi lại, đôi mắt mở to đầy mong đợi. "Nếu không phải tranh giành di tích hay linh mạch, vậy chúng ta sẽ tìm kiếm điều gì?" Hắn cúi người về phía trước một chút, vẻ tò mò lộ rõ trên khuôn mặt. "Huynh đã nói linh khí đang biến động mạnh mẽ, mà huynh thì luôn cảm nhận được những thứ mà người khác không thấy. Chắc chắn huynh đã có một kế hoạch rồi, phải không?"
Lục Trường Sinh khẽ mỉm cười, nụ cười nhẹ như làn gió thoảng qua, nhưng ẩn chứa sự tự tin sâu sắc. Hắn chậm rãi nhấp thêm một ngụm trà, cảm nhận vị đắng chát lan tỏa trong khoang miệng, rồi hóa thành dư vị ngọt ngào. "Chúng ta sẽ đi... nơi mà Đạo vận đang dẫn lối." Hắn ngước nhìn lên trần nhà, nơi một bức tranh phong cảnh cổ kính được vẽ trên lụa đang treo, mô tả những ngọn núi hùng vĩ và dòng sông cuộn chảy. "Nơi mà linh khí đang biến động rõ ràng nhất, nơi mà những dấu hiệu của 'đại thế' đã không thể che giấu được nữa. Ta muốn tự mình cảm nhận, tự mình chứng kiến những thay đổi đó, không phải để tranh giành hay xưng bá, mà để hiểu rõ hơn về bản chất của Cửu Thiên Linh Giới, để củng cố đạo của chính mình." Hắn đứng dậy, động tác nhẹ nhàng và thanh thoát. "Đã đến lúc chúng ta rời đi rồi, Tiêu Hạo."
Tiêu Hạo nghe vậy, đôi mắt láu lỉnh chợt sáng lên. Hắn nhanh chóng đứng dậy, dọn dẹp bát đũa. "Được thôi Trường Sinh ca! Huynh đi đâu, ta theo đó!" Hắn nói với vẻ hớn hở, dù trong lòng cũng có chút hồi hộp không yên. Hắn biết rằng Lục Trường Sinh không bao giờ nói đùa, và những lời ẩn ý của hắn thường dẫn đến những cuộc phiêu lưu không tưởng. Hai người nhanh chóng thanh toán phòng trọ, những đồng linh thạch lấp lánh được đặt lên bàn. Người chủ quán, một lão tu sĩ trung niên với bộ râu bạc phơ, khẽ gật đầu kính cẩn khi nhận lấy. Hắn đã sống ở Lạc Hà Thành đủ lâu để nhận ra những tu sĩ có khí chất khác thường, và Lục Trường Sinh rõ ràng là một trong số đó, dù hắn không thể lý giải được sự trầm tĩnh và sâu sắc toát ra từ chàng thanh niên này. Họ thu dọn hành lý đơn giản – một vài bộ quần áo thô, vài viên linh đan, và một túi trữ vật không quá lớn. Tất cả đều gọn gàng, không chút vướng víu, tựa như hai lữ khách không mang theo bất cứ gánh nặng nào của thế gian. Khi bước ra khỏi Tụ Linh Các, ánh nắng mặt trời đã rực rỡ hơn, soi sáng con phố đang dần trở nên nhộn nhịp. Một hành trình mới đã thực sự bắt đầu.
***
Con phố chính của Lạc Hà Thành vào giữa trưa tấp nập hơn bao giờ hết. Tiếng rao hàng của các tiểu thương vang vọng, tiếng vó ngựa lọc cọc trên nền đá, tiếng trò chuyện ồn ào của đám đông hòa quyện với tiếng nước chảy róc rách từ con sông Lạc Hà, tạo nên một bản giao hưởng của sự sống. Mùi sông nước đặc trưng hòa lẫn với hương vị nồng nàn của các món ăn đường phố, mùi gia vị và cả mùi hương của những linh dược được bày bán trong các cửa hàng. Những ngôi nhà được xây bằng gỗ và đá san sát nhau, mái ngói đỏ tươi ẩn hiện dưới tán cây cổ thụ. Những cây cầu đá cong cong bắc qua sông, trên đó người qua lại như mắc cửi. Tất cả tạo nên một bức tranh sinh động, phồn hoa của một đô thị trung tâm.
Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo bước đi giữa dòng người, nhưng dường như lại tách biệt khỏi sự ồn ào đó. Tiêu Hạo đôi khi vẫn bị thu hút bởi một món đồ lạ mắt hay một tiếng rao hàng dí dỏm, nhưng Lục Trường Sinh thì hoàn toàn ngược lại. Bước chân hắn vẫn vững vàng, chậm rãi, đôi mắt đen láy quét qua từng khuôn mặt, từng góc phố, nhưng không phải để tìm kiếm một thứ gì cụ thể. Hắn đang lắng nghe, đang cảm nhận. Linh khí trong thành phố này, vốn dĩ nên hài hòa và ổn định, giờ đây lại mang một sự xáo động tinh vi, như dòng nước ngầm đang chảy xiết dưới lớp băng mỏng. Nó không phải là sự hỗn loạn bùng phát, mà là một sự biến chuyển sâu sắc, vô hình, thấm vào từng vật thể, từng sinh linh.
Trong tâm trí Lục Trường Sinh, những kiến thức từ Vạn Cổ Khai Thiên về bản nguyên linh khí và đạo vận lại hiện lên. Hắn hiểu rằng, sự thay đổi này không phải là ngẫu nhiên, mà là những dấu hiệu đầu tiên của một "đại thế" đang trỗi dậy, một chu kỳ hưng vong mới của Cửu Thiên Linh Giới. Sự biến động này không chỉ ảnh hưởng đến các tu sĩ, mà còn len lỏi vào cuộc sống của phàm nhân, vào từng ngọn cây, phiến đá, dòng nước. Hắn cảm nhận được một luồng khí tức cổ xưa, mang theo sức mạnh nguyên thủy nhưng cũng đầy hoang dại, đang thức tỉnh từ sâu thẳm lòng đất, khuấy động linh khí và đạo vận của toàn bộ thế giới. Điều này khác hẳn với những biến động cục bộ mà hắn từng gặp, đây là một sự thay đổi mang tính toàn diện, không thể tránh khỏi.
“Linh khí hỗn loạn, đạo vận biến thiên... 'đại thế' đã thực sự bắt đầu,” Lục Trường Sinh khẽ thì thầm, giọng nói trầm như tiếng gió lướt qua lá khô, chỉ đủ để chính hắn nghe thấy. Hắn nhắm mắt lại trong giây lát, hít sâu một hơi, để những cảm giác đó thấm vào từng tế bào. Hắn không hề cảm thấy sợ hãi hay lo lắng, thay vào đó là một sự tò mò vô hạn, một khát khao muốn thấu hiểu bản chất của sự thay đổi này. Đạo tâm của hắn, vốn đã vững như bàn thạch, giờ đây càng thêm kiên cố, như một ngọn hải đăng đứng vững giữa biển cả dậy sóng.
Tiêu Hạo, đi bên cạnh Lục Trường Sinh, không thể cảm nhận được sự sâu sắc trong những biến động đó, nhưng hắn lại nhận ra sự khác biệt trong khí chất của người bạn mình. Ánh mắt Lục Trường Sinh không còn vẻ trầm tư thường ngày, mà thay vào đó là sự tập trung cao độ, như đang cố gắng giải mã một bí ẩn vĩ đại. Hắn thấy Lục Trường Sinh khẽ lắc đầu, rồi đôi khi lại mỉm cười một cách khó hiểu.
“Trường Sinh ca, huynh lại đang cảm nhận điều gì sao?” Tiêu Hạo hỏi, giọng điệu có chút ngập ngừng, xen lẫn sự tò mò. “Nhìn huynh cứ như... nhìn thấu vạn vật vậy. Ta chỉ thấy phố xá đông đúc, náo nhiệt, mọi người vẫn buôn bán, cười nói như thường ngày thôi mà. Hay là huynh lại thấy được bảo vật nào ẩn giấu dưới lòng đất không?” Hắn tinh nghịch chớp mắt, cố gắng làm Lục Trường Sinh vui vẻ hơn một chút, dù trong lòng hắn vẫn có một chút cảm giác bất an mơ hồ khi thấy vẻ mặt quá đỗi nghiêm túc của bạn mình.
Lục Trường Sinh khẽ mở mắt, quay sang nhìn Tiêu Hạo. Đôi mắt hắn vẫn trong veo như hồ nước mùa thu, nhưng ẩn chứa sự thấu triệt mà Tiêu Hạo không thể nào hiểu hết. Hắn khẽ lắc đầu. “Chỉ là... lắng nghe tiếng lòng của thế gian, Tiêu Hạo. Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo. Ngay cả một phiến đá, một cọng cỏ, hay dòng sông này, đều đang thì thầm về những biến đổi sắp tới. Chúng ta không thể ngăn cản, nhưng có thể lắng nghe và học hỏi.” Hắn không giải thích thêm, bởi hắn biết, những điều hắn cảm nhận được đã vượt quá khả năng lĩnh hội của Tiêu Hạo ở thời điểm hiện tại.
Khi hai người đi qua một con hẻm nhỏ rợp bóng cây, Lục Trường Sinh chợt cảm thấy một luồng khí tức quen thuộc thoáng qua. Hắn không quay đầu lại, nhưng trong khoảnh khắc đó, ánh mắt hắn dường như lướt qua một quán trà thanh tịnh ở cuối hẻm. Từ bên trong quán trà, một ánh mắt sắc bén, lạnh lùng nhưng đầy suy tư cũng hướng về phía hắn. Đó là Mộc Thanh Y, ngồi lặng lẽ bên cửa sổ, tay giữ một chén trà linh thảo. Nàng đã tình cờ nhìn thấy Lục Trường Sinh, và trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, hình ảnh của chàng thanh niên điềm tĩnh với đạo tâm kiên cố lại hiện rõ trong tâm trí nàng. Nàng không biết Lục Trường Sinh đã trải qua những gì, nhưng khí chất của hắn rõ ràng đã trở nên sâu sắc và vững chãi hơn rất nhiều so với lần cuối họ gặp nhau ở Cổ Mộ. Nàng khẽ chau mày, một ý nghĩ khó hiểu thoáng qua trong tâm trí. “Hắn… đã mạnh hơn rất nhiều,” nàng thầm nghĩ, không phải về tu vi, mà là về một điều gì đó sâu sắc hơn, khó nắm bắt hơn. Cùng lúc đó, ở một con phố khác, Bách Lý Trần, đang dẫn theo một vài đệ tử của mình, cũng chợt dừng bước. Hắn không nhìn thấy Lục Trường Sinh, nhưng một luồng linh khí quen thuộc, tuy yếu ớt nhưng lại vô cùng tinh thuần, đã lướt qua hắn. Hắn nhớ đến Lục Trường Sinh, nhớ đến sự khác biệt trong đạo lộ của người này, và một cảm giác kỳ lạ, vừa là sự tôn trọng, vừa là sự tò mò, dâng lên trong lòng. Cả hai cường giả, dù không trực tiếp giao tiếp, đều đã nhận ra sự hiện diện của Lục Trường Sinh, và điều đó khắc sâu thêm hình bóng của hắn vào tâm trí họ, báo hiệu một sự tái ngộ không xa trong tương lai.
Lục Trường Sinh vẫn bước đi, ánh mắt kiên định hướng về phía trước. Hắn không bị những ánh nhìn đó làm xao nhãng, bởi tâm trí hắn đang tập trung hoàn toàn vào dòng chảy của 'đại thế' mà hắn cảm nhận được. Sự phồn hoa của Lạc Hà Thành dần lùi lại phía sau, nhường chỗ cho những con đường vắng vẻ hơn, dẫn ra ngoại ô. Bước chân hắn vẫn vững vàng, như thể hắn đã biết rõ con đường mình sẽ đi, bất kể nó hiểm nguy đến mức nào.
***
Cổng thành Lạc Hà sừng sững uy nghi dưới ánh nắng chiều dịu dàng. Những bức tường đá cao vút, vững chãi, nhuốm màu thời gian, sừng sững như một người gác cổng già nua nhưng kiên cường. Dòng người ra vào đã thưa thớt hơn so với buổi trưa, nhưng vẫn không ngớt. Gió chiều thổi qua cổng thành, mang theo mùi bụi đường, mùi cỏ dại và cả hương vị của những vùng đất xa xôi, như một lời mời gọi đến những cuộc phiêu lưu bất tận. Phía trước, con đường đá trải dài tít tắp, uốn lượn qua những cánh đồng xanh mướt, rồi biến mất hút vào những ngọn núi xa xa ẩn hiện trong làn sương mờ ảo của buổi hoàng hôn sắp tới.
Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo dừng lại trước cổng thành, ánh nắng vàng óng bao phủ lấy bóng dáng hai người. Lục Trường Sinh hít sâu một hơi, cảm nhận luồng gió mát lành lướt qua lòng bàn tay. Mùi hương của đất trời hòa quyện vào nhau, mang theo những dấu hiệu tinh vi của sự thay đổi mà chỉ có hắn mới có thể cảm nhận rõ ràng. Hắn đứng đó, không nói một lời, nhưng trong tâm trí hắn là một dòng suy tư cuộn chảy không ngừng.
Hắn đã trải qua quá nhiều điều trong hành trình này, từ một phàm nhân ở sơn thôn hẻo lánh, đến một tu sĩ sở hữu Tàn Pháp Cổ Đạo, rồi thần du Vạn Cổ Khai Thiên, và đối mặt với hiểm nguy ở Cổ Mộ. Mỗi bước đi, mỗi trải nghiệm đều đã hun đúc nên đạo tâm kiên cố của hắn. Hắn không còn là kẻ đi tìm kiếm cơ duyên một cách mù quáng, hay lo sợ bị bỏ lại phía sau bởi dòng chảy của thời đại. Thay vào đó, hắn đã tìm thấy con đường của riêng mình, một con đường chậm rãi, vững chắc, nhưng lại mang một sức mạnh tiềm tàng mà ít ai ngờ tới. Đại thế đang chuyển mình, và hắn đã không còn muốn đứng ngoài cuộc để quan sát nữa. Hắn muốn chủ động bước vào, không phải để thay đổi thế giới, mà để thấu hiểu nó, và để hoàn thiện Đạo của chính mình. Sự tĩnh tại trong tâm hồn không có nghĩa là sự thụ động, mà là sự chuẩn bị hoàn hảo cho những thử thách sắp đến.
“Tiêu Hạo,” Lục Trường Sinh lên tiếng, giọng nói trầm ổn và kiên định, vang vọng trong không gian rộng lớn của cổng thành. Hắn quay sang nhìn người bạn đồng hành, đôi mắt đen láy phản chiếu hình ảnh con đường xa xăm. “Chúng ta sẽ đi đến nơi mà đạo vận đang biến động mạnh nhất, nơi mà ta có thể hiểu rõ hơn về bản chất của Cửu Thiên Linh Giới. Con đường phía trước có thể gian nan hơn, hiểm trở hơn, có thể gặp phải những thế lực hùng mạnh chưa từng thấy, hoặc những mối nguy hiểm khó lường. Nhưng ta đã sẵn sàng. Đạo của ta, đã dẫn ta đến tận đây, và sẽ tiếp tục dẫn ta đi.” Hắn không hề có chút do dự nào trong lời nói, mỗi từ phát ra đều mang theo sự tự tin và quyết tâm sắt đá.
Tiêu Hạo nhìn Lục Trường Sinh, trong lòng hắn dâng lên một cảm giác phức tạp. Có chút lo lắng cho những điều chưa biết, nhưng hơn hết là sự tin tưởng tuyệt đối và một niềm hưng phấn khó tả. Hắn biết rằng, con đường Lục Trường Sinh chọn sẽ không dễ dàng, nhưng chắc chắn sẽ là một hành trình vĩ đại, khác biệt hoàn toàn với những con đường mà các tu sĩ khác đang theo đuổi. Hắn thấy được sự trưởng thành vượt bậc của Lục Trường Sinh, không chỉ về thực lực, mà còn là sự thấu triệt về Đạo.
“Được thôi Trường Sinh ca! Huynh đi đâu, ta theo đó!” Tiêu Hạo đáp lời, một nụ cười hớn hở nở trên môi, xua tan đi chút lo lắng còn sót lại. Hắn vỗ nhẹ vào túi trữ vật của mình, nơi chứa vài món linh dược và bùa chú. "Dù là hang ổ của tà ma hay tiên cảnh bồng lai, có huynh ở đó, ta sẽ không sợ hãi!" Hắn nói với vẻ hào sảng, ánh mắt rực sáng.
Lục Trường Sinh khẽ gật đầu, một nụ cười nhạt xuất hiện trên môi. Đó là một nụ cười ẩn chứa sự hài lòng, sự thấu hiểu, và cả một chút hào hứng cho hành trình mới. Hắn đưa mắt nhìn về phía chân trời, nơi những đám mây trắng bồng bềnh trôi lãng đãng, và ánh nắng chiều dần buông xuống, nhuộm đỏ cả một khoảng không gian.
“Đại thế đang chuyển mình, và ta... sẽ không đứng ngoài cuộc,” Lục Trường Sinh thì thầm, không phải với Tiêu Hạo, mà là với chính bản thân hắn, với Cửu Thiên Linh Giới rộng lớn này. Hắn không tìm kiếm quyền lực, không tìm kiếm sự bất tử, mà hắn tìm kiếm chân lý, tìm kiếm ý nghĩa của Đạo.
Hắn và Tiêu Hạo không chần chừ thêm nữa. Cùng nhau, hai người bước qua cổng thành Lạc Hà, hòa vào dòng người lữ hành. Bóng dáng họ dần xa khuất, nhỏ dần trên con đường trải dài vô tận. Lạc Hà Thành, với những ký ức về Cổ Mộ, về những cuộc gặp gỡ và tranh giành, đã lùi lại phía sau. Phía trước họ là một thế giới rộng lớn hơn, đầy rẫy những biến động của 'đại thế', những điều chưa biết đang chờ đợi. Con đường tu hành của Lục Trường Sinh, chậm rãi mà vững chắc, nay đã bước sang một chương mới, nơi hắn sẽ chủ động đối mặt với những thử thách vĩ đại nhất, để tiếp tục chiêm nghiệm về Đạo, và để lại dấu ấn không thể phai mờ trên Cửu Thiên Linh Giới.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.