Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 149: Đạo Tâm Chiêm Nghiệm: Thấu Triệt Đại Thế Tiền Tấu

Hắn đã sẵn sàng.

Vài ngày sau, rời khỏi trấn nhỏ nơi Lục Trường Sinh đã tìm thấy sự cân bằng giữa bản nguyên và biểu hiện, giữa cổ xưa và hiện tại, hai bóng người lại tiếp tục cuộc hành trình của mình. Lần này, điểm đến của họ là Cổ Hoang Sơn Mạch, một vùng đất rộng lớn và hoang dã, nơi những đỉnh núi cao chót vót vươn mình chạm tới mây xanh, nơi những thung lũng sâu thẳm ẩn chứa vô vàn bí ẩn, và những dòng thác hùng vĩ ngày đêm gầm thét, trút nước xuống vực sâu thăm thẳm. Linh khí nơi đây dồi dào, cuồn cuộn, mang theo một vẻ nguyên thủy, tự nhiên chưa từng bị nhân thế xâm nhiễm, nhưng cũng tiềm ẩn vô vàn hiểm nguy khôn lường.

Giữa trưa, ánh nắng vàng nhạt xuyên qua tán lá cổ thụ, rải rác những đốm sáng lung linh trên con đường mòn. Gió nhẹ lướt qua, mang theo mùi đất rừng ẩm ướt, mùi cây cỏ dại nồng nàn và thoang thoảng hương hoa dại bí ẩn. Tiếng chim hót líu lo, tiếng suối reo róc rách, hòa cùng tiếng lá cây xào xạc trong gió, tạo nên một bản giao hưởng của thiên nhiên. Lục Trường Sinh, trong bộ đạo bào màu xám đơn giản, bước đi điềm tĩnh trên lối mòn gồ ghề, dáng người hơi gầy nhưng ẩn chứa sự dẻo dai khó tin. Đôi mắt đen láy của hắn không ngừng quét qua những thân cây cổ thụ sừng sững, những tảng đá rêu phong phủ đầy dấu vết thời gian, như đang cố gắng nhìn thấu bản chất sâu xa của vạn vật. Mỗi hơi thở của hắn đều hòa mình vào linh khí của núi rừng, mỗi bước chân đều vững vàng, không nhanh không chậm, như thể hắn đã hòa làm một với cảnh vật xung quanh.

Tiêu Hạo, với dáng người nhanh nhẹn và đôi mắt láu lỉnh, đi bên cạnh Lục Trường Sinh. Hắn vẫn giữ vẻ hoạt bát, tò mò, không ngừng quan sát những bụi cây lúp xúp, những dấu chân của yêu thú trên mặt đất. Thỉnh thoảng, hắn lại liếc nhìn Lục Trường Sinh, đôi mắt ánh lên vẻ khó hiểu. Từ sau lần bế quan và thần du Thái Cổ của Lục Trường Sinh, khí chất của bạn hắn đã thay đổi một cách sâu sắc. Một sự tĩnh tại tuyệt đối bao trùm lấy Lục Trường Sinh, khiến hắn trở nên bí ẩn hơn, khó nắm bắt hơn, nhưng đồng thời cũng toát ra một sức hút kỳ lạ.

“Trường Sinh, sau bế quan, huynh có vẻ khác lạ.” Tiêu Hạo mở lời, giọng điệu mang chút tò mò xen lẫn thắc mắc. Hắn thường là người phá vỡ sự im lặng giữa hai người. “Như thể huynh nhìn thấy những thứ mà ta không thấy vậy. Cả mấy ngày nay huynh cứ trầm ngâm, đôi khi lại mỉm cười nhẹ, ta thật không hiểu nổi.”

Lục Trường Sinh khẽ quay đầu, đôi môi mím lại thành một nụ cười nhẹ, thanh thoát, không chút vướng bận. Ánh mắt hắn vẫn trầm tư, nhưng sâu thẳm bên trong lại ánh lên vẻ thấu triệt.

“Thế giới này vốn dĩ đã ẩn chứa vô vàn điều thú vị, Tiêu Hạo,” Lục Trường Sinh đáp, giọng nói trầm lắng, từ tốn, từng chữ như thấm đẫm triết lý. “Chỉ là trước đây ta chưa đủ tâm tĩnh để cảm nhận mà thôi.”

Hắn dừng lại bên một dòng suối nhỏ, nước trong vắt chảy róc rách qua những viên đá cuội. Hắn không vội vàng ngồi xuống hay uống nước, mà chỉ nhẹ nhàng nhắm mắt lại. Một làn gió thoảng qua, mang theo hơi nước mát lạnh và mùi hương của hoa dại. Lục Trường Sinh hít thở sâu, cảm nhận từng luồng linh khí tinh khiết đang cuộn trào trong không khí, cảm nhận sự sống đang bừng nở trong từng cành cây, ngọn cỏ. Hắn không còn chỉ đơn thuần hấp thu linh khí để tăng cường tu vi, mà là hòa mình vào nó, cảm nhận nhịp đập của vạn vật, lắng nghe tiếng vọng của Đại Đạo.

Tiêu Hạo đứng đó, kiên nhẫn quan sát. Hắn biết Lục Trường Sinh đang làm gì đó phi thường, dù hắn không thể hoàn toàn hiểu được. Từ khi quen biết Lục Trường Sinh, hắn đã chứng kiến nhiều điều kỳ lạ, nhiều hành động khác thường. Nhưng chính những điều đó lại khiến hắn tin tưởng vào con đường của Lục Trường Sinh. Sự điềm tĩnh, kiên định của Lục Trường Sinh đã nhiều lần giúp họ vượt qua hiểm nguy, và cũng là điểm tựa vững chắc cho chính Tiêu Hạo. Hắn cảm thấy có một sự khác biệt sâu sắc giữa Lục Trường Sinh và những tu sĩ khác mà hắn từng gặp – những người luôn vội vàng, luôn lo lắng, luôn tranh giành. Lục Trường Sinh thì khác, hắn như một tảng đá bất động giữa dòng chảy cuồn cuộn của thời gian và không gian, không bị lay chuyển, không bị cuốn trôi.

Lục Trường Sinh mở mắt, ánh mắt trong veo như dòng suối dưới chân. Hắn cúi người, dùng tay vục một ngụm nước trong lành, đưa lên miệng. Vị ngọt mát của nước suối lan tỏa, xua đi chút mệt mỏi của chặng đường.

“Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán.” Hắn khẽ nói, lời lẽ như một lời thì thầm với chính bản thân, nhưng lại vang vọng trong tĩnh lặng của núi rừng. “Bất kể là linh khí nguyên thủy từ thời Thái Cổ, hay sự hỗn loạn của nhân tâm nơi Cổ Mộ, chúng đều là một phần của Đạo. Vấn đề không phải là trốn tránh hay chạy theo, mà là giữ vững bản tâm, để nó soi rọi vạn tượng.”

Hắn đứng dậy, tiếp tục bước đi. Bước chân vẫn ung dung, nhưng ánh mắt lại trở nên sâu thẳm hơn, như thể đã nhìn thấy được những thứ ẩn sâu dưới lớp vỏ của thực tại. Tiêu Hạo cảm nhận được sự thay đổi đó, nhưng hắn chỉ có thể đi theo, cố gắng tiếp thu những điều mà Lục Trường Sinh hé lộ. Hắn chợt nghĩ, có lẽ, đây chính là "Đạo" mà Lục Trường Sinh đã chiêm nghiệm được, một con đường không cần phải phô trương sức mạnh, không cần phải tranh giành tốc độ, mà chỉ cần sự vững chắc nội tại, sự thấu hiểu bản thân và vạn vật.

“Hồi còn ở trấn nhỏ, huynh có nói ‘đại thế đang biến động’.” Tiêu Hạo nhớ lại, “Vậy theo huynh, biến động ấy là gì? Là tà đạo trỗi dậy, là cổ di tích mở ra, hay là một cuộc chiến tranh giành cơ duyên mới?”

Lục Trường Sinh không trả lời ngay. Hắn đưa mắt nhìn về phía xa, nơi những đỉnh núi cao chót vót ẩn hiện trong màn sương giăng. Những đám mây trắng bồng bềnh trôi lững lờ trên nền trời xanh thẳm, đôi khi lại cuộn thành những hình thù kỳ dị, như những dấu hiệu báo trước.

“Chúng đều là biểu hiện, Tiêu Hạo,” Lục Trường Sinh trầm giọng nói, “nhưng không phải là bản chất. Bản chất của sự biến động, là Đạo vận của Cửu Thiên Linh Giới đang thay đổi. Linh khí không còn thuần nhất, các quy tắc không còn ổn định. Đó là lý do vì sao tà đạo có cơ hội trỗi dậy, vì sao cổ di tích thức tỉnh, vì sao các tu sĩ tranh giành nhau từng chút cơ duyên.” Hắn dừng lại, quay sang nhìn Tiêu Hạo, ánh mắt thấu hiểu. “Những điều đó, ta đã từng cảm nhận được, nhưng chưa bao giờ rõ ràng như bây giờ. Sau khi thần du về thời Thái Cổ, ta đã hiểu được sự thuần khiết của linh khí nguyên thủy. Sau khi trải qua Cổ Mộ, ta lại thấy được sự hỗn loạn khi linh khí bị biến chất bởi nhân tâm. Nay, khi trở về với thế giới này, ta thấy sự thay đổi đang diễn ra ở khắp mọi nơi, không chỉ ở những nơi hiểm yếu, mà cả trong từng hạt bụi, từng làn gió.”

Lục Trường Sinh đưa tay ra, nhẹ nhàng đón lấy một hạt phấn hoa nhỏ li ti đang bay trong không khí. Hắn nhìn nó một lúc, rồi khẽ thổi, để nó bay đi theo gió. “Đạo của ta, là giữ vững bản tâm giữa muôn vàn biến động. Không chạy theo ngoại cảnh, không bị cuốn trôi bởi dòng chảy thời đại. Con đường ta chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận.”

Tiêu Hạo gật đầu, dù hắn vẫn chưa thể hiểu hết được những lời Lục Trường Sinh nói, nhưng hắn cảm nhận được sự chân thành và kiên định trong đó. Hắn tin vào Lục Trường Sinh, tin vào con đường mà bạn mình đang bước đi. Một con đường chậm rãi, vững chắc, nhưng lại chứa đựng một sức mạnh tiềm tàng, một sự thấu triệt mà không phải ai cũng có thể đạt được. Hắn không nói gì thêm, chỉ lặng lẽ bước theo Lục Trường Sinh, cùng hắn đi sâu hơn vào lòng Cổ Hoang Sơn Mạch, nơi những bí ẩn vẫn còn đang chờ đợi.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một khoảng trời phía tây. Những tia nắng cuối cùng rải lên các đỉnh núi, tạo thành những bóng đổ dài, uốn lượn. Gió se lạnh hơn, mang theo hơi ẩm của núi rừng. Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo tìm thấy một hang động nhỏ để nghỉ qua đêm. Nơi đây không có dấu hiệu của con người, chỉ là một lỗ hổng tự nhiên trên vách đá, tĩnh mịch và ẩm ướt. Tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ trần hang, tiếng gió hú nhẹ lách qua khe đá, và tiếng côn trùng rả rích từ sâu thẳm trong bóng tối, tạo nên một bản nhạc hoang sơ, bí ẩn. Không có ánh sáng nào lọt vào sâu bên trong, chỉ có một chút ánh sáng yếu ớt của hoàng hôn còn vương lại nơi cửa hang, rồi cũng dần chìm vào màn đêm.

Tiêu Hạo đốt một đống lửa nhỏ, ánh lửa bập bùng xua tan đi sự lạnh lẽo và ẩm ướt của hang động. Hắn lấy ra vài miếng thịt khô và lương thực dự trữ, chuẩn bị cho bữa tối. Lục Trường Sinh thì không vội vàng. Hắn ngồi xếp bằng trên một tảng đá bằng phẳng, nhắm mắt lại, nhập định.

Lần này, hắn không còn thần du về thời Thái Cổ nữa. Trải nghiệm đó đã hoàn thành sứ mệnh của nó, mang đến cho hắn những tri thức nguyên thủy về Đạo và linh khí. Giờ đây, hắn đang thực hiện một hành trình khác, một chuyến đi sâu vào nội tâm, sắp xếp lại tất cả những trải nghiệm, những lĩnh ngộ đã tích lũy được. Hắn hồi tưởng lại sự hỗn độn nguyên thủy của Vạn Cổ Khai Thiên, nơi vạn vật bắt đầu hình thành từ hư vô, nơi linh khí cuồn cuộn không ngừng biến đổi. Hắn cảm nhận được sự thuần khiết của Đạo, của bản nguyên vũ trụ, nơi chưa có sự phân biệt thiện ác, chưa có tranh giành, toan tính.

Rồi, dòng hồi ức của hắn chuyển sang những ngày tháng tàn khốc ở Cổ Mộ. Hình ảnh những tu sĩ tranh giành, chém giết lẫn nhau vì lợi ích cá nhân, vì những cơ duyên phù phiếm hiện lên rõ nét trong tâm trí hắn. Sự tham lam, đố kỵ, sự ích kỷ và tàn nhẫn của nhân tâm khi bị dục vọng che mờ đã biến một nơi lẽ ra là cơ duyên thành một chiến trường đẫm máu. Hắn nhớ đến Mộc Thanh Y, một thiên tài kiệt xuất nhưng lại mang trong mình mối thù hận sâu sắc, và Bách Lý Trần, một kẻ bị tà đạo thao túng, đánh mất bản ngã. Cả hai đều là những tấm gương phản chiếu sự dễ bị lay động của Đạo tâm khi thiếu đi sự kiên định.

Lục Trường Sinh nội quan, cảm nhận dòng linh khí đang lưu chuyển trong cơ thể mình. Nó không còn chỉ là linh khí của trời đất, mà đã hòa quyện với những lĩnh ngộ từ Thái Cổ, với những bài học từ Cổ Mộ, và quan trọng nhất, là với Tàn Pháp Cổ Đạo mà hắn tu luyện. Công pháp này không tăng cường tu vi một cách nhanh chóng, nhưng lại giúp hắn ổn định đạo tâm, chống lại phản phệ, và quan trọng hơn, giúp hắn nhìn rõ bản chất của vạn vật. Hắn nhận ra, chính sự kiên định của Tàn Pháp Cổ Đạo đã giúp hắn đứng vững giữa mọi biến động, không bị cuốn trôi bởi ngoại cảnh hay tâm ma.

Đạo tâm là gốc rễ, là lợi thế lớn nhất. Hắn đã từng nghĩ rằng thiên phú hay cơ duyên là thứ quyết định con đường tu hành. Nhưng sau tất cả, hắn hiểu ra, chính đạo tâm vững vàng mới là nền tảng cho mọi thứ. Thiên phú có thể mang lại tốc độ, cơ duyên có thể mang lại sức mạnh tức thời, nhưng chỉ có đạo tâm bất diệt mới có thể giúp một tu sĩ đi hết con đường của mình, vượt qua mọi kiếp nạn, mọi mê hoặc. "Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến." Câu nói đó đã trở thành kim chỉ nam trong lòng hắn.

Hắn cảm thấy một sự vững chắc tuyệt đối trong sâu thẳm linh hồn. Một sự vững chắc không đến từ sức mạnh tu vi mà đến từ sự thấu hiểu và chấp nhận. Hắn đã tìm thấy sự cân bằng, sự vững chắc không chỉ ở tu vi cảnh giới, mà ở chính Đạo tâm này – nó đã hòa quyện cả bản nguyên và biểu hiện, cả tĩnh và động, cả cổ xưa và hiện tại. "Bền vững, đó là lợi thế lớn nhất," hắn thầm nhủ, cảm nhận từng tế bào trong cơ thể mình đang cộng hưởng với niềm tin đó. Sự thanh thản và tự tin lấp đầy tâm hồn hắn. Hắn đã không còn hoang mang, không còn lo lắng về con đường của mình. Hắn đã tìm thấy chân lý của riêng hắn, một chân lý không phải ai cũng chấp nhận, nhưng lại là chân lý duy nhất dành cho Lục Trường Sinh.

Lục Trường Sinh mở mắt. Ánh sáng thấu triệt lóe lên trong đôi mắt sâu thẳm của hắn, như thể có cả một vũ trụ thu nhỏ đang phản chiếu trong đó. Hắn đứng dậy, bước ra cửa hang. Tiêu Hạo đã ngủ gục bên đống lửa, ánh lửa bập bùng chiếu lên gương mặt non nớt của hắn.

Bên ngoài, bầu trời đêm trải rộng một tấm màn đen vô tận, điểm xuyết bởi hàng triệu vì sao lấp lánh như những viên kim cương. Một vầng trăng khuyết treo lơ lửng, chiếu rọi ánh sáng bạc mờ ảo lên những đỉnh núi mờ xa. Không khí lạnh lẽo, mang theo hơi sương và mùi cây cỏ dại đặc trưng của núi rừng về đêm. Lục Trường Sinh hít thở sâu, cảm nhận sự tĩnh lặng tuyệt đối của vũ trụ.

Nhưng trong sự tĩnh lặng đó, hắn lại cảm nhận được một điều gì đó khác. Một cảm giác mơ hồ về sự thay đổi lớn lao đang đến. Nó không phải là một dao động linh khí cụ thể, cũng không phải là một điềm báo rõ ràng, mà là một sự biến chuyển tinh vi trong bản chất của linh khí, trong đạo vận của Cửu Thiên Linh Giới. Hắn cảm nhận được sự bất an, một sự xáo trộn đang dần lan rộng, như những gợn sóng nhỏ ban đầu, nhưng có thể sẽ trở thành những cơn sóng thần khổng lồ trong tương lai. Sự nhạy bén của hắn, được tăng cường sau trải nghiệm Thái Cổ, giờ đây cho phép hắn cảm nhận những thứ mà người khác không thể. Đây không chỉ là những tin đồn về tà đạo hay cổ di tích, mà là chính bản thân thế giới đang lay chuyển, đang chuẩn bị cho một kỷ nguyên mới.

Hắn nhìn lên bầu trời đêm, ánh mắt kiên định. Những thách thức lớn hơn đang chờ đợi, những thế lực tà đạo đáng sợ hơn U Minh Tôn Giả, những cơ duyên to lớn hơn Cổ Mộ. Nhưng hắn không sợ hãi. Đạo tâm kiên cố, căn cơ bất diệt – đó chính là vũ khí mạnh nhất của hắn. Con đường của hắn, tuy chậm rãi, nhưng lại là con đường vững chắc nhất để đối mặt với mọi biến động.

***

Sáng sớm hôm sau, ánh nắng ban mai rực rỡ chiếu rọi khắp nơi, xua tan đi màn sương đêm lạnh lẽo. Gió nhẹ thổi qua, mang theo hơi nước mát lành từ dòng sông Thanh Thủy Giang đang chảy rì rầm bên cạnh con đường. Tiếng chim hót líu lo trên những tán cây ven sông, tiếng nước chảy đều đặn, tạo nên một khung cảnh yên bình và tràn đầy sức sống. Linh khí nơi đây mang đậm thuộc tính Thủy, trong lành và tươi mát, khác hẳn với sự hùng vĩ nhưng có phần hỗn loạn của Cổ Hoang Sơn Mạch.

Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo tiếp tục cuộc hành trình của mình dọc theo bờ sông. Lục Trường Sinh vẫn bước đi điềm tĩnh, nhưng ánh mắt hắn không ngừng quan sát, lắng nghe. Hắn cảm nhận được sự khác biệt tinh tế trong linh khí của Thanh Thủy Giang so với những nơi khác. Nó không chỉ là sự biến động mơ hồ mà hắn cảm nhận đêm qua, mà là một sự thay đổi rõ ràng hơn, như thể có một dòng chảy ngầm đang dịch chuyển, làm thay đổi toàn bộ kết cấu của Đạo vận nơi đây. Cái cảm giác về "đại thế" đang hình thành giờ đây trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết, không còn là những tin đồn xa xôi hay những lời bàn tán vu vơ, mà là một thực tại đang hiện hữu, đang ảnh hưởng trực tiếp đến môi trường xung quanh hắn. Sự bất an vẫn tồn tại, nhưng nó đi kèm với một cảm giác cơ hội tiềm ẩn, một cánh cửa mới đang dần mở ra.

“Tiêu Hạo, ngươi có cảm thấy linh khí hôm nay có chút khác lạ không?” Lục Trường Sinh khẽ hỏi, giọng điệu trầm lắng, ánh mắt quét qua mặt sông đang lấp lánh dưới ánh nắng mai.

Tiêu Hạo giật mình, sau đó hắn cố gắng cảm nhận. Hắn nhắm mắt, hít một hơi thật sâu. Hắn cũng là một tu sĩ, dù không có được sự nhạy bén như Lục Trường Sinh, nhưng hắn vẫn có thể nhận ra một vài điều.

“Cũng... hơi hơi, Trường Sinh.” Tiêu Hạo đáp, đôi mắt láu lỉnh mở ra, nhìn Lục Trường Sinh với vẻ tò mò. “Như có một luồng khí tức gì đó mạnh hơn, nhưng cũng hỗn loạn hơn. Sáng nay ta thấy mấy con cá dưới sông nhảy lên mặt nước nhiều hơn bình thường, còn có mấy con chim cũng hót líu lo hơn. Hay là sắp có bảo vật xuất thế ở gần đây? Ta nghe nói những nơi linh khí biến động mạnh thường có bảo vật ẩn giấu.”

Tiêu Hạo vẫn nghĩ về cơ duyên vật chất, về những bảo bối có thể mang lại sức mạnh. Đó là suy nghĩ chung của hầu hết các tu sĩ trong Cửu Thiên Linh Giới này, những người luôn khao khát tốc độ và quyền lực.

Lục Trường Sinh khẽ lắc đầu, một nụ cười nhẹ nở trên môi. “Không hẳn là bảo vật, Tiêu Hạo. Có lẽ, là một sự biến chuyển lớn hơn.” Hắn dừng lại, nhìn xa xăm về phía chân trời, nơi những ngọn núi xanh thẫm ẩn hiện trong làn sương mỏng. “Đại thế đã bắt đầu khởi động rồi.”

Lời nói của Lục Trường Sinh không mang vẻ lo lắng, mà thay vào đó là sự điềm tĩnh và thấu triệt. Hắn đã chuẩn bị tâm lý cho điều này từ rất lâu, từ khi hắn bắt đầu con đường tu hành khác biệt của mình. Sự vững chắc của đạo tâm, sự bất diệt của căn cơ đã không còn là một khái niệm trừu tượng, mà là một niềm tin kiên định, một nền tảng vững chắc để hắn đối mặt với mọi thứ.

Tiêu Hạo nhìn Lục Trường Sinh, trong lòng có chút hoang mang. Hắn không thể cảm nhận được mức độ sâu sắc của sự biến chuyển mà Lục Trường Sinh đang nói đến. Đối với hắn, những "biến động của đại thế" chỉ là những tin đồn, những sự kiện rời rạc. Nhưng Lục Trường Sinh lại nói nó như một sự thật hiển nhiên, một dòng chảy không thể ngăn cản.

“Vậy chúng ta đi đâu tiếp theo, Trường Sinh?” Tiêu Hạo hỏi, giọng điệu có chút lạc lõng. “Lạc Hà Thành đã xong, huynh còn muốn đi đâu? Các tu sĩ khác thì đang bàn tán về các cổ di tích mới mở ở phía Đông, hay những khu vực tranh giành linh mạch ở phía Bắc. Họ đều vội vã muốn tranh giành cơ duyên, sợ rằng sẽ bị bỏ lại phía sau.”

Lục Trường Sinh quay đầu lại, đôi mắt sâu thẳm nhưng trong veo nhìn Tiêu Hạo. Trong ánh mắt đó không có sự vội vàng, không có tham lam, chỉ có sự kiên định và một chút tò mò về tương lai. Hắn nhìn về phía xa, về hướng mà linh khí đang biến động mạnh nhất, về nơi mà Đạo vận đang giao thoa một cách rõ ràng nhất. Nơi đó có thể là nguy hiểm, nhưng cũng có thể là chân lý mà hắn đang tìm kiếm.

“Đi đến nơi mà linh khí biến động mạnh nhất, Tiêu Hạo,” Lục Trường Sinh đáp, giọng nói súc tích nhưng đầy ẩn ý. “Đến nơi mà đạo vận giao thoa. Đến nơi mà... ta có thể tìm thấy chân lý của con đường này. Tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn. Và con đường của ta, đang dẫn ta về phía đó.”

Hắn vươn tay ra, nhẹ nhàng đón lấy một làn gió thoảng qua, như đang nắm giữ một phần của thế giới, một phần của dòng chảy đại thế đang cuộn mình. Làn gió mát lành lướt qua lòng bàn tay hắn, mang theo mùi hương của sông nước và cây cỏ, và cả những dấu hiệu tinh vi của sự thay đổi. Tiêu Hạo nhìn theo, cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ từ bạn mình, một quyết tâm không gì lay chuyển nổi. Hắn biết rằng, dù con đường phía trước có ra sao, có gian nan đến mấy, Lục Trường Sinh cũng sẽ vững bước. Và hắn, Tiêu Hạo, sẽ tiếp tục là người đồng hành đáng tin cậy, cùng Lục Trường Sinh chứng kiến và trải nghiệm những biến động lớn lao của Cửu Thiên Linh Giới. Hắn gật đầu, theo sát bước chân của Lục Trường Sinh, cùng nhau hướng về phía chân trời, về nơi mà "đại thế" đang chờ đợi.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free