Cửu thiên linh giới - Chương 148: Đạo Cổ Dung Hòa: Căn Cơ Bất Diệt
Ánh nắng bình minh yếu ớt xuyên qua kẽ lá, mơn man trên những phiến đá phủ rêu xanh và sương đọng, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh nơi U Cốc tĩnh mịch. Màn sương mỏng còn vương vấn trên những ngọn cây cổ thụ, tựa hồ tấm lụa trắng giăng mắc, che khuất tầm nhìn, nhưng lại không thể che giấu được sự thanh tịnh, trong lành của không gian nơi đây. Tiếng suối róc rách chảy qua những ghềnh đá, vỗ về tai người nghe như một bản tình ca không lời của đất trời. Mùi hương của đất ẩm sau đêm sương, mùi cây cỏ dại tươi mát và thoang thoảng hương hoa dại không tên hòa quyện vào nhau, tạo nên một cảm giác an nhiên, tự tại hiếm có.
Từ sâu trong động phủ, nơi Lục Trường Sinh đã bế quan bảy ngày bảy đêm, một luồng khí tức cổ xưa, hùng vĩ nhưng lại cực kỳ thanh tịnh, từ từ lan tỏa ra. Nó không phải là sự bùng nổ mạnh mẽ, dữ dội, mà là một dòng chảy êm đềm, hòa nhịp với từng hơi thở của U Cốc, như thể chính bản thân động phủ đã trở thành một phần của thiên địa, nơi vạn vật đều quy về bản nguyên.
Cánh cửa đá nặng nề khẽ mở ra, để lộ một bóng hình quen thuộc. Lục Trường Sinh chậm rãi bước ra, đón nhận những tia nắng đầu tiên của ngày mới. Dáng người hắn vẫn hơi gầy, bộ đạo bào màu xám tro vẫn giản dị như thuở ban đầu, nhưng khí chất toát ra từ hắn đã hoàn toàn lột xác. Đôi mắt đen láy, giờ đây không còn vẻ trầm tư hay ẩn chứa chút ưu lo nào, mà trở nên sâu thẳm như chứa đựng cả thời gian và không gian, nhưng lại trong veo, thanh tịnh đến lạ thường, như đáy giếng cổ không gợn một hạt bụi trần. Ánh mắt ấy lướt qua những ngọn cây, những phiến đá, những dòng nước, tựa hồ có thể thấu hiểu vạn vật, cảm nhận được từng nhịp đập của sự sống đang vận hành. Mỗi bước chân của hắn đều nhẹ nhàng, không gây ra một tiếng động nào, nhưng lại mang một sự vững chãi đến lạ, như thể hắn đã hòa mình vào đại địa, trở thành một phần không thể tách rời của nó.
Một luồng linh khí cổ xưa, thuần túy, phảng phất như của Vạn Cổ Khai Thiên, lượn lờ quanh thân hắn, nhưng lại được dung hòa hoàn hảo với linh khí hiện tại của U Cốc, không hề có chút xung đột hay bài xích. Nó không tạo ra áp lực, không phô trương sức mạnh, mà chỉ đơn thuần là một sự tồn tại, một sự khẳng định của bản nguyên.
Tiêu Hạo, người đã kiên nhẫn chờ đợi bên ngoài động phủ suốt bảy ngày qua, giờ đây ngỡ ngàng đứng bật dậy. Hắn vừa kết thúc một giấc ngủ ngắn trên cành cây cao, vẫn còn chút mơ màng, nhưng ngay lập tức bị cuốn hút bởi sự xuất hiện của Lục Trường Sinh. Đôi mắt láu lỉnh của hắn mở to, quét một lượt từ đầu đến chân bạn mình, cố gắng tìm kiếm một dấu hiệu, một lời giải thích cho sự biến đổi kỳ lạ này. Hắn không thể lý giải bằng lời, nhưng trực giác mách bảo hắn rằng Lục Trường Sinh đã đạt đến một cảnh giới hoàn toàn khác.
“Trường Sinh, huynh... huynh đã khác rồi. Như thể... huynh đã đi qua vạn cổ, trở về từ một thời đại đã bị lãng quên!” Tiêu Hạo thốt lên, giọng nói đầy vẻ ngạc nhiên và thán phục, ánh mắt không rời khỏi Lục Trường Sinh. Hắn tiến lại gần hơn, cố gắng cảm nhận luồng khí tức kia, nhưng càng lại gần, hắn càng cảm thấy mình nhỏ bé và tầm thường đến mức nào trước sự thanh tịnh và hùng vĩ không lời ấy. “Ta cảm thấy, huynh không chỉ là một tu sĩ nữa, mà như... như một phần của chính Đạo vậy. Thật không thể tin nổi!”
Lục Trường Sinh khẽ mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhàng, thoáng qua như một làn gió, nhưng lại mang một vẻ sâu sắc khó tả. Hắn hít thở sâu, cảm nhận từng phân tử linh khí trong không khí tràn vào phổi, nuôi dưỡng kinh mạch. Ánh mắt hắn quét qua những thân cây cổ thụ, những ngọn cỏ xanh non, như thấu hiểu từng mạch sống đang vận hành. Hắn vươn tay ra, chạm nhẹ vào một phiến đá phủ rêu, cảm nhận sự lạnh lẽo, thô ráp của nó, nhưng sâu thẳm hơn, hắn cảm nhận được sự kiên cố, bền bỉ của đá, một bản chất đã tồn tại qua hàng triệu năm phong sương.
“Chỉ là đã nhìn thấy rõ hơn một chút, Tiêu Hạo. Vạn vật đều có căn nguyên, Đạo cũng vậy.” Giọng nói của Lục Trường Sinh vẫn trầm ấm, từ tốn như thường lệ, nhưng mỗi từ ngữ thốt ra đều mang theo một trọng lượng, một sự chắc chắn không thể lay chuyển. “Những gì ta thấy trong Thái Cổ, và những gì ta trải nghiệm ở Cổ Mộ... chúng là hai mặt của một đồng xu. Một bên là bản chất nguyên thủy, khởi nguyên của vạn vật; một bên là biểu hiện biến động, sự tranh đoạt của thế gian. Nhưng chung quy, đều không ngoài 'Đạo' mà ra.”
Hắn ngừng lại một chút, ánh mắt xa xăm nhìn về phía chân trời đang dần ửng hồng. “Trong Thái Cổ, ta chứng kiến sự hình thành của Cửu Thiên Linh Giới, sự cuồn cuộn của linh khí nguyên thủy, vô hình vô tướng, vô ngã vô phân biệt. Nó là bản nguyên của mọi sự sống, của mọi pháp tắc. Còn ở Cổ Mộ, ta thấy sự tàn khốc của tranh đoạt, sự hiểm độc của lòng người, sự biến chất của linh khí khi bị dục vọng vẩn đục. Cả hai đều là chân thật, nhưng một là chân thật của bản chất, một là chân thật của biểu hiện.”
Tiêu Hạo chăm chú lắng nghe, cố gắng lĩnh hội từng lời của Lục Trường Sinh. Hắn không thể hoàn toàn hiểu được chiều sâu triết lý trong đó, nhưng hắn tin tưởng vào Lục Trường Sinh, và cảm nhận được sự thăng hoa trong tâm hồn bạn mình. Hắn biết, bạn mình đã vượt xa những khái niệm tu vi thông thường.
“Vậy thì, huynh đã dung hòa được cả hai sao?” Tiêu Hạo hỏi, giọng nói vẫn đầy vẻ hiếu kỳ.
Lục Trường Sinh gật đầu nhẹ, ánh mắt vẫn giữ vẻ bình thản. “Dung hòa, nhưng không phải là làm cho chúng trở thành một. Mà là hiểu rõ vị trí của từng cái, hiểu rõ rằng bản chất không thay đổi dù biểu hiện có biến động thế nào. Tàn Pháp Cổ Đạo đã giúp ta nhận ra rằng, sự vững chắc không nằm ở việc chạy theo sức mạnh bên ngoài, mà ở việc giữ vững bản nguyên bên trong, ở việc củng cố Đạo tâm. Mùi hương của đất ẩm và cây cỏ tươi mát của U Cốc này, hòa quyện với cảm giác về một 'mùi hương nguyên thủy' không thể gọi tên trong không gian thần du, tạo nên một sự kết nối kỳ lạ giữa hiện tại và khởi nguyên. Ta đã tìm thấy sự cân bằng đó.”
Hắn bước đến bên bờ suối, khẽ khàng đưa tay chạm vào dòng nước trong vắt, cảm nhận sự mát lạnh của nó, cảm nhận dòng chảy không ngừng nghỉ của vạn vật. Tiêu Hạo tiến lại gần, quan sát kỹ lưỡng, trong lòng dâng lên sự tin tưởng tuyệt đối vào người bạn đã cùng hắn trải qua bao hiểm nguy. Sự bình yên và vững chãi toát ra từ Lục Trường Sinh lúc này không chỉ là một trạng thái, mà là một lời khẳng định cho con đường mà hắn đã chọn – con đường của sự kiên định, của sự tự nhận thức sâu sắc, và của một Đạo tâm vững như bàn thạch, vạn pháp bất xâm. Bình minh đã lên, và một hành trình mới đang chờ đợi phía trước.
***
Hành trình của Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo tiếp tục men theo bờ Thanh Thủy Giang, một dòng sông uốn lượn qua những dải đồng bằng xanh mướt và những khu rừng nguyên sinh cổ thụ. Ánh nắng ban ngày rực rỡ chiếu rọi xuống mặt nước trong xanh, tạo nên những dải lụa vàng óng ả, phản chiếu cảnh sắc thiên nhiên hùng vĩ. Tiếng nước chảy róc rách, tiếng cá quẫy nhẹ nhàng dưới làn nước, và tiếng chim hót líu lo từ những tán cây cổ thụ tạo nên một bản giao hưởng êm đềm của tự nhiên. Mùi nước sông trong lành, mùi cây cỏ ven bờ và mùi đất ẩm ướt pha lẫn vào nhau, mang đến một cảm giác tươi mới, khoáng đạt.
Lục Trường Sinh bước đi chậm rãi, nhịp nhàng, mỗi bước chân đều vững chắc, như hòa nhịp với dòng chảy của con sông. Dù không phô trương bất kỳ thần thông hay pháp lực nào, nhưng sự hiện diện của hắn lại mang một cảm giác kỳ lạ, như thể hắn đã hoàn toàn hòa mình vào cảnh vật xung quanh, trở thành một phần không thể thiếu của bức tranh thiên nhiên hùng vĩ này. Hắn không nói nhiều, nhưng ánh mắt hắn liên tục lướt qua mọi thứ, từ những gợn sóng nhỏ trên mặt sông, đến từng chiếc lá khẽ rung rinh trong gió, từng viên đá cuội dưới chân. Trong nội tâm, hắn không ngừng nội quan, so sánh những gì đã 'thấy' ở Vạn Cổ Khai Thiên với những bài học khắc nghiệt từ Cổ Mộ.
“Linh khí nguyên thủy vô ngã, vô phân biệt,” Lục Trường Sinh thầm nhủ trong tâm khảm, giọng điệu trầm lắng, mang tính chiêm nghiệm sâu sắc. “Nó là nguồn cội của vạn vật, tinh khiết và không bị vẩn đục. Nhưng khi rơi vào thế gian, qua tay con người, nó lại mang theo đủ loại tham lam, dục vọng, trở thành công cụ của tranh giành, của quyền lực. Sự tàn khốc của tranh giành cơ duyên, sự hiểm độc của tà đạo mà ta từng chứng kiến ở Cổ Mộ, hay những lời đồn đại về các thế lực đang trỗi dậy – tất cả chúng chỉ là những biểu hiện bề ngoài, những biến thể của linh khí khi bị tâm ma của con người làm cho méo mó. Gốc rễ của 'Đạo' vẫn luôn tồn tại, không hề thay đổi, chỉ là bị dục vọng che lấp, bị mê hoặc bởi những phù phiếm nhất thời.”
Hắn hiểu rằng, không cần phải chạy theo tốc độ hay sức mạnh nhất thời, không cần phải hấp tấp truy cầu những cơ duyên bề ngoài. Chỉ cần giữ vững bản tâm, thuận theo 'Đạo' của chính mình, đó mới là con đường bền vững nhất, là cái gốc rễ để đối phó với mọi biến động của thời đại. Tàn Pháp Cổ Đạo không dạy hắn cách tăng cường tu vi nhanh chóng, mà dạy hắn cách ổn định Đạo tâm, cách chống lại phản phệ, cách để bản thân không bị cuốn trôi. Giờ đây, khi Đạo tâm đã được tẩy luyện và củng cố đến mức cực hạn, hắn càng thấu hiểu sâu sắc hơn triết lý ấy.
Tiêu Hạo đi bên cạnh, vẫn giữ vẻ hoạt bát, nhưng ánh mắt hắn cũng tinh tế hơn rất nhiều so với trước kia. Hắn cảm nhận được sự thay đổi tinh tế trong linh khí xung quanh, đặc biệt là khi đi cạnh Lục Trường Sinh.
“Trường Sinh, huynh có cảm thấy linh khí nơi này có chút khác biệt không?” Tiêu Hạo hỏi, giọng điệu có chút tò mò. “Dường như... trong lành hơn, tinh khiết hơn những nơi khác, nhưng cũng có gì đó nặng nề hơn, khó nắm bắt hơn. Như thể nó chứa đựng một bí mật nào đó mà ta không thể chạm tới.”
Lục Trường Sinh khẽ lắc đầu, ánh mắt vẫn nhìn xa xăm về phía dòng sông cuộn chảy. “Không phải linh khí thay đổi, Tiêu Hạo, là tâm cảnh chúng ta thay đổi. Khi tâm thanh tịnh, vạn vật đều thanh tịnh. Khi tâm bị che mờ bởi dục vọng, bởi sự hối hả, vạn vật đều biến dạng, đều trở nên phức tạp và khó nắm bắt. Linh khí vẫn là linh khí, nó vô tội, nó chỉ vận hành theo quy luật của Đạo.”
Hắn dừng lại bên bờ sông, nhẹ nhàng đưa tay chạm vào dòng nước mát lạnh đang trôi. Những ngón tay thon dài của hắn khẽ lướt trên mặt nước, tạo ra những gợn sóng lăn tăn rồi tan biến. Hắn không chỉ cảm nhận dòng nước mà như cảm nhận được cả linh khí Thủy thuộc tính đang vận hành trong đó, sâu hơn, hắn cảm nhận được 'Đạo' của nước – sự mềm mại mà kiên cường, sự linh hoạt mà bền bỉ, chảy mãi không ngừng, vượt qua mọi vật cản, hòa mình vào đại dương bao la. Đó chính là một phần của 'Đạo Lý Vạn Cổ' mà hắn đã lĩnh ngộ, một triết lý về sự thuận theo tự nhiên, về sự thích nghi và về sức mạnh tiềm ẩn trong sự tĩnh lặng, trong sự kiên trì.
“'Đạo' không nằm ở bên ngoài, Tiêu Hạo,” Lục Trường Sinh tiếp lời, giọng nói mang đầy vẻ triết lý. “Nó không nằm ở những pháp bảo thần thông, không nằm ở những công pháp tu luyện cấp tốc, cũng không nằm ở những cơ duyên trời ban. Nó nằm ở chính chúng ta, ở cách chúng ta nhận thức thế giới, ở cách chúng ta giữ vững bản tâm trước những cám dỗ và biến động. Dòng sông này, nó chảy mãi, không ngừng nghỉ, mang theo tất cả nhưng lại không vướng bận điều gì. Đó cũng là một loại Đạo.”
Tiêu Hạo im lặng, nhìn Lục Trường Sinh. Hắn không thể hoàn toàn thấu hiểu những lời đó, nhưng hắn cảm nhận được một sự bình yên sâu sắc toát ra từ Lục Trường Sinh. Hắn biết, bạn mình đang đi trên một con đường mà không ai khác có thể hiểu được, một con đường độc đáo và đầy thách thức, nhưng cũng mang lại một sự vững chãi không thể lay chuyển. Hắn cũng biết, dù có chuyện gì xảy ra, Lục Trường Sinh sẽ luôn tìm thấy con đường của riêng mình, bởi vì Đạo tâm của hắn đã kiên cố như bàn thạch, không gì có thể lay chuyển. Nắng chiều dần ngả, nhuộm vàng cả dòng sông, và hai bóng người vẫn tiếp tục bước đi, hòa mình vào cảnh vật, như những lữ khách của thời gian trên con đường vô tận của tu hành.
***
Khi ánh tà dương dần buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời, Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo đã đặt chân đến Phong Lâm Trấn – một thị trấn nhỏ nằm ẩn mình giữa những cánh rừng phong lá đỏ, nơi có những ngôi nhà gỗ và đá đơn sơ, mái ngói xám bạc màu thời gian. Không khí nơi đây mang một vẻ nhộn nhịp, bụi bặm nhưng lại ấm cúng đến lạ. Tiếng người nói chuyện xì xào, tiếng ngựa hí vang vọng từ chuồng ngựa của quán trọ, tiếng chuông cửa lanh canh mỗi khi có khách ra vào, và tiếng rao hàng của những người bán hàng rong từ xa vọng lại, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bức tranh sinh động của đời sống phàm tục. Mùi thức ăn thơm lừng từ các quán ăn ven đường, mùi rượu nồng từ tửu quán, mùi gỗ ẩm và mùi đất bốc lên sau một ngày nắng, tất cả đều kích thích khứu giác, mang lại cảm giác thân thuộc, gần gũi.
Họ tìm một quán trọ nhỏ, bình dân, nằm khuất trong một con hẻm yên tĩnh. Sau khi dùng bữa tối đơn giản, Lục Trường Sinh ngồi lặng lẽ bên cửa sổ, ánh mắt lướt qua khung cảnh phàm trần nhộn nhịp bên ngoài. Những ánh đèn lồng treo trước hiên nhà bắt đầu thắp sáng, lung linh huyền ảo trong màn đêm đang xuống, xua đi bóng tối và tạo thêm vẻ ấm áp cho thị trấn.
Trong mắt hắn, mọi hoạt động đều ẩn chứa một loại 'Đạo' riêng biệt. Từ người bán hàng rong đang cố gắng bán nốt những món đồ cuối cùng trước khi màn đêm buông xuống, đến khách bộ hành vội vã tìm chỗ nghỉ chân, hay những đứa trẻ đang nô đùa trên đường phố. Hắn không còn cảm thấy sự sốt ruột hay bức bối trước sự chậm chạp của con đường tu hành của mình. Ngược lại, sự tĩnh tại trong tâm hồn cho phép hắn nhìn nhận thế giới một cách rõ ràng và sâu sắc hơn bao giờ hết. Hắn đã thực sự củng cố căn cơ, Đạo tâm trở nên 'bất diệt', không chỉ là một khái niệm trừu tượng mà là một trạng thái tồn tại, một sự vững chắc nội tại có thể chống đỡ mọi biến động.
“Cổ Mộ cho ta thấy sự tàn khốc của thế gian, của lòng người khi bị dục vọng che mờ,” Lục Trường Sinh thầm nhủ trong nội tâm, giọng nói trầm lắng, mang tính tổng kết. Hắn nhấp một ngụm trà nóng, cảm nhận vị chát nhẹ lan tỏa trong miệng. “Thái Cổ cho ta thấy sự nguyên thủy, sự thuần khiết của Đạo, của linh khí, của vạn vật khi chưa bị nhiễm tạp. Nhưng chân Đạo, lại nằm ngay trong từng hơi thở, từng bước chân của phàm trần này. Nó không chỉ ở nơi hùng vĩ, mà ở cả nơi bình dị nhất. Ta đã tìm thấy sự cân bằng, sự vững chắc không chỉ ở tu vi cảnh giới, mà ở chính Đạo tâm này – nó đã hòa quyện cả bản nguyên và biểu hiện, cả tĩnh và động, cả cổ xưa và hiện tại.”
Hắn mỉm cười nhẹ, một nụ cười thanh thoát, không chút vướng bận. “Con đường ta chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận. Bởi vì nó không chỉ là con đường của tu luyện, mà là con đường của chiêm nghiệm, của sự thấu hiểu bản chất của vạn vật.”
Tiêu Hạo bước vào phòng, thấy Lục Trường Sinh vẫn ngồi yên lặng bên cửa sổ, ánh mắt xa xăm. Hắn đặt một đĩa bánh ngọt lên bàn, mùi thơm của mật ong và gạo nếp lan tỏa.
“Trường Sinh, huynh cứ nhìn mãi vậy? Có gì hay ho sao?” Tiêu Hạo hỏi, giọng điệu có chút tò mò. Hắn luôn muốn hiểu được những suy nghĩ sâu xa của Lục Trường Sinh, dù biết điều đó thật khó khăn. “Hay huynh đang tìm kiếm cơ duyên gì mới ở cái trấn nhỏ này? Ta thấy những tu sĩ khác đang bàn tán về các cơ duyên ở những vùng đất khác, về sự trỗi dậy của tà đạo ở những vùng xa xôi, về những cổ di tích mới được phát hiện. Họ đều vội vã muốn tranh giành.”
Lục Trường Sinh quay đầu lại, đôi mắt sâu thẳm nhưng trong veo nhìn Tiêu Hạo. Một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi hắn. “Có. Cả một thế giới, Tiêu Hạo.” Hắn đáp, giọng nói súc tích nhưng đầy ẩn ý. “Và ta đang lắng nghe nó.”
Hắn đưa tay chỉ ra ngoài cửa sổ, nơi những con người phàm tục đang sống cuộc đời của họ, nơi những tu sĩ khác đang vội vã bàn tán về tin tức thế gian. “Những gì họ nói, ta đều nghe thấy. Những biến động của đại thế đang dần hình thành, những thế lực tà đạo đang trỗi dậy, những cơ duyên mới xuất hiện – tất cả đều là dòng chảy của thời đại. Nhưng ta không vội. Mộc Thanh Y, Bách Lý Trần, hay những kẻ khác, họ đều có con đường riêng của họ, có đạo lý riêng của họ. Đạo của ta, là đi chậm mà chắc, là giữ vững bản tâm giữa muôn vàn biến động.”
Lục Trường Sinh nhấm nháp trà, ánh mắt lướt qua những tu sĩ khác đang bàn tán sôi nổi ở sảnh dưới. Hắn lắng nghe, không phán xét, chỉ cảm nhận dòng chảy của 'đại thế' đang dần hình thành. Sự nhạy bén và khả năng cảm nhận linh khí, 'Đạo' của vạn vật của hắn giờ đây đã được nâng cao đến mức kinh ngạc, cho phép hắn cảm nhận những biến chuyển tinh vi nhất mà người khác không thấy, những nguy hiểm tiềm tàng hay những cơ hội ẩn giấu trong mọi thứ.
Những tin tức mơ hồ về 'tà đạo ở những vùng xa xôi' mà hắn lắng nghe được, hay những lời bàn tán về 'đại thế đang hình thành', không khiến hắn hoảng loạn hay vội vàng. Ngược lại, chúng chỉ củng cố thêm niềm tin của hắn vào con đường đã chọn. Đạo tâm kiên cố, căn cơ bất diệt – đó là nền tảng vững vàng nhất để hắn đối mặt với mọi thử thách sắp tới. Sự thanh thản và tự tin của Lục Trường Sinh báo hiệu một giai đoạn mới của câu chuyện, nơi hắn sẽ chủ động hơn trong việc lựa chọn con đường của mình, và dần dần, ảnh hưởng sâu sắc đến thế giới tu hành đang biến động. Hắn đã sẵn sàng.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.