Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 147: Thần Du Thái Cổ: Đạo Tâm Nguyên Khởi

Ánh mắt Lục Trường Sinh vẫn còn dõi theo những vì sao lấp lánh qua màn sương đêm U Cốc, nhưng tâm trí hắn đã không còn bận tâm đến những tranh đoạt phù phiếm hay sự so sánh với các thiên tài khác. Sự bình yên và vững chãi tỏa ra từ hắn không phải là thứ có thể dùng lời lẽ mà diễn tả trọn vẹn, nó là kết quả của một quá trình chiêm nghiệm sâu sắc, một sự dung hòa bản thân vào dòng chảy vĩnh hằng của Đạo. Hắn đã tìm thấy sự kiên định trong chính Đạo của mình, không còn bị động phản ứng, mà là chủ động lựa chọn con đường sẽ đi, từng bước, từng bước vững chắc.

Bình minh hé rạng, xua tan màn sương trắng mờ ảo bao phủ U Cốc. Những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá, rải vàng trên mặt đất ẩm ướt, khiến những giọt sương đêm còn đọng lại trên cỏ cây lấp lánh như ngàn vạn châu ngọc. Tiếng suối chảy róc rách từ thượng nguồn, hòa cùng tiếng chim hót líu lo, tạo nên một bản giao hưởng êm dịu, thanh tịnh. Mùi đất ẩm, mùi cây cỏ tươi mát và hương hoa dại thoang thoảng quyện vào nhau, đánh thức mọi giác quan.

Lục Trường Sinh hít một hơi thật sâu, cảm nhận linh khí trong lành tràn ngập phổi, thanh lọc tâm hồn. Hắn quay sang Tiêu Hạo, người vẫn còn ngái ngủ, dụi mắt sau một đêm ngồi tựa gốc cây.

“Tiêu Hạo, chúng ta cần tìm một nơi tĩnh mịch hơn.” Giọng hắn trầm lắng, dứt khoát, không còn chút mơ hồ nào. “Những gì ta lĩnh ngộ tại Cổ Mộ, về sự hỗn loạn của linh khí và Đạo Lý Vạn Cổ, cần được tiêu hóa và hòa nhập triệt để. Ta cần một nơi thật yên tĩnh để nhập định sâu, có thể sẽ kéo dài.”

Tiêu Hạo tỉnh hẳn ngủ, đôi mắt láu lỉnh nhìn chằm chằm Lục Trường Sinh. Hắn cảm nhận được một sự thay đổi vi diệu từ bạn mình, một khí chất trầm ổn, kiên cố hơn nhiều so với trước đây. Dù không hiểu hết chiều sâu trong lời nói của Lục Trường Sinh, nhưng trực giác mách bảo hắn rằng đây là một bước ngoặt quan trọng.

“Nhập định sâu sao? Lần này không biết Trường Sinh huynh lại đạt được cái gì kinh thiên động địa nữa đây?” Tiêu Hạo nửa đùa nửa thật, nhưng trong giọng nói lại ẩn chứa sự tin tưởng tuyệt đối. “Ngươi cứ an tâm đi. Ta sẽ trông chừng bên ngoài. U Cốc này tuy yên tĩnh, nhưng cũng không thể chủ quan.”

Họ cùng nhau đi sâu hơn vào U Cốc, vượt qua những con đường mòn phủ đầy rêu phong, len lỏi giữa những thân cây cổ thụ cao vút. Sau khoảng nửa canh giờ, họ phát hiện một động phủ nhỏ ẩn mình sau một thác nước, dòng nước chảy xiết tạo thành một tấm màn tự nhiên che khuất lối vào. Bên trong động phủ khô ráo, rộng rãi vừa đủ, linh khí lại càng thêm tinh khiết, chắc hẳn là một địa điểm tu luyện lý tưởng.

Lục Trường Sinh gật đầu hài lòng. Hắn không nói nhiều, chỉ khẽ nhún người, khoanh chân ngồi xuống giữa động phủ. Vẫn là bộ đạo bào vải thô màu xám quen thuộc, nhưng giờ đây, trên thân hình hơi gầy của hắn lại toát ra một vẻ uy nghiêm khó tả. Đôi mắt đen láy từ từ nhắm lại, khuôn mặt thanh tú dần trở nên thanh tịnh, điềm tĩnh tuyệt đối. Hắn bắt đầu vận chuyển Tàn Pháp Cổ Đạo.

Không có hào quang chói lọi, không có linh khí cuồn cuộn bùng nổ như các thiên tài khác khi nhập định. Tàn Pháp Cổ Đạo vận hành một cách thầm lặng, nội liễm, như dòng suối ngầm chảy sâu dưới lòng đất. Một luồng khí tức cổ xưa, huyền bí bắt đầu tỏa ra từ thân thể Lục Trường Sinh, lan tỏa khắp động phủ, hòa vào linh khí xung quanh. Nó không mạnh mẽ đến mức áp đảo, nhưng lại mang một sự kiên cố, bất diệt, như thể nó đã tồn tại từ thuở hồng hoang.

Tiêu Hạo lặng lẽ lùi ra, tìm một chỗ ẩn nấp trên một ngọn cây cổ thụ gần động phủ. Hắn ngồi đó, ngắm nhìn tấm màn thác nước, lắng nghe tiếng nước reo và cảm nhận sự thay đổi tinh vi trong luồng khí tức từ động phủ. Hắn biết, Lục Trường Sinh đang bước vào một thế giới mà hắn không thể nào chạm tới, một con đường tu hành độc đáo, chỉ thuộc về riêng hắn.

Ý thức của Lục Trường Sinh, được Tàn Pháp Cổ Đạo dẫn dắt, tách rời khỏi thể xác, nhẹ nhàng phiêu đãng vào một không gian kỳ lạ. Đây không phải là một bí cảnh hay một tiểu thế giới nào đó, mà là một cảnh tượng, một dòng chảy thời gian, một sự tái hiện của Vạn Cổ Khai Thiên. Hắn không nhìn thấy bằng mắt thường, mà là cảm nhận bằng toàn bộ ý thức, bằng Đạo tâm đã được thanh lọc.

Trước mắt hắn là một hư vô vô tận, tối tăm và hỗn độn. Không có ánh sáng, không có âm thanh, chỉ có sự tĩnh lặng đến rợn người, và một thứ năng lượng nguyên thủy, không thể gọi tên, đang cuồn cuộn xoáy tròn. Đó là bản nguyên của vạn vật, cội nguồn của Cửu Thiên Linh Giới. Hắn chứng kiến sự phân tách của âm dương, sự va chạm của các nguyên tố sơ khai, tạo nên những tia sáng đầu tiên xé toạc màn đêm vô tận.

Từ trong hỗn độn, những hạt bụi nhỏ bé dần tụ lại, hình thành nên những hành tinh, những thiên thể khổng lồ. Linh khí nguyên thủy, chưa bị vẩn đục bởi phàm trần, cuồn cuộn như dải ngân hà, chảy xuyên qua vạn vật, tạo nên sự sống. Hắn cảm nhận được "tiếng đại đạo ngân vang từ hư vô", một âm thanh không đến từ tai, mà từ sâu thẳm linh hồn, như lời thì thầm của tạo hóa, của những quy tắc vận hành thế giới được viết nên từ thuở sơ khai.

Hắn nhìn thấy những ngọn núi cao chọc trời từ từ nhô lên từ lòng đất, những dòng sông rộng lớn uốn lượn hình thành, những biển cả mênh mông mở rộng. Cây cối đâm chồi nảy lộc, sinh linh đầu tiên xuất hiện, hòa mình vào dòng chảy linh khí nguyên thủy. Tất cả diễn ra một cách tự nhiên, hùng vĩ, không có sự tranh đoạt, không có sự thù hận, chỉ có sự sinh thành và phát triển thuần túy.

Trong không gian Vạn Cổ Khai Thiên này, mọi hoài nghi, tạp niệm còn sót lại trong tâm trí Lục Trường Sinh sau những biến cố tại Cổ Mộ, về sự tàn khốc của tranh giành cơ duyên, về sự bất công của số phận, đều tan biến. Chúng trở nên nhỏ bé, phù phiếm trước sự hùng vĩ và chân lý tuyệt đối của tạo hóa.

“Đây chính là cội nguồn... bản chất của vạn vật,” Lục Trường Sinh thầm nhủ trong tâm niệm. “Linh khí nguyên thủy, chưa bị danh lợi làm vẩn đục. Đạo của ta, cần phải hòa hợp với sự nguyên thủy này.”

Hắn cảm nhận linh khí nguyên thủy cuồn cuộn chảy vào ý thức hắn, không phải để tăng cường tu vi một cách thô bạo, mà là để tẩy luyện, để củng cố. Từng tia linh lực trong cơ thể hắn được thanh lọc, trở nên tinh khiết hơn, mang theo một khí tức cổ xưa, kiên cố. Đạo tâm của hắn như một khối đá nguyên thủy, được mài giũa bởi dòng chảy thời gian và chân lý Vạn Cổ, trở nên bất diệt, không gì có thể lay chuyển.

Hắn nhìn thấy sự lên xuống của vạn vật, sự sinh diệt của các kỷ nguyên, sự luân hồi của Đạo. Nhưng giữa tất cả những biến đổi đó, có một điều bất biến: bản chất nguyên thủy của linh khí, và những quy tắc tối thượng của vũ trụ. Hắn nhận ra rằng, sự tranh giành, sự chạy theo sức mạnh phù du của các tu sĩ hiện đại chỉ là một phần nhỏ, một sự lạc lối trong dòng chảy vô tận của Đạo.

“Tranh đoạt chỉ là phù du, kiên định vào bản ngã, hòa nhập vào đại đạo, mới là vĩnh cửu,” ý niệm này khắc sâu vào tâm hồn Lục Trường Sinh, trở thành một phần không thể tách rời của hắn. Hắn không cần phải chạy theo tốc độ, không cần phải so sánh với người khác. Con đường của hắn, Tàn Pháp Cổ Đạo, chính là con đường trở về với bản nguyên, với sự vững chắc và chân lý vĩnh hằng. Nó không phải là một công pháp cường đại tức thời, mà là một chìa khóa để mở ra cánh cửa dẫn đến sự thấu hiểu sâu sắc nhất về Đạo, một sự kết nối độc đáo với những bí mật cổ xưa của Cửu Thiên Linh Giới.

Thời gian dường như ngưng đọng trong không gian thần du. Một ngày, một năm, một vạn năm... tất cả đều không còn ý nghĩa. Lục Trường Sinh hoàn toàn hòa nhập vào cảnh tượng Vạn Cổ Khai Thiên, trở thành một phần của sự sáng tạo, của dòng chảy linh khí nguyên thủy. Hắn không tu luyện, mà là chiêm nghiệm; không hấp thụ, mà là hòa nhập. Sự tẩy luyện này diễn ra từ sâu thẳm linh hồn, từ tận cùng Đạo tâm, không chừa lại một chút tạp niệm hay hoài nghi nào. Mùi hương của đất ẩm và cây cỏ tươi mát của U Cốc dường như vẫn phảng phất đâu đó, hòa quyện với cảm giác về một 'mùi hương nguyên thủy' không thể gọi tên trong không gian thần du, tạo nên một sự kết nối kỳ lạ giữa hiện tại và khởi nguyên.

Sáu ngày đã trôi qua kể từ khi Lục Trường Sinh nhập định. Tiêu Hạo vẫn kiên nhẫn ngồi trên ngọn cây, đôi khi lấy ra vài viên linh quả nhấm nháp, hoặc lẩm bẩm vài câu chuyện phiếm với chính mình. Hắn không cảm thấy buồn chán, bởi vì mỗi ngày trôi qua, hắn lại càng cảm nhận rõ hơn sự thay đổi từ động phủ. Luồng khí tức cổ xưa, huyền bí ban đầu giờ đây trở nên ổn định hơn, nhưng cũng dày đặc hơn, như thể có một vật thể nặng nề đang trấn giữ bên trong.

Đến trưa ngày thứ bảy, một luồng linh khí cực kỳ kỳ lạ đột nhiên bùng lên từ động phủ. Nó không phải là sự bùng nổ mạnh mẽ, mà là một sự hút cạn rồi lại bổ sung. Linh khí trong động phủ như bị hút khô trong khoảnh khắc, sau đó lại được lấp đầy bởi một dòng chảy tinh khiết, cổ xưa, như thể chính linh khí nguyên thủy từ Vạn Cổ Khai Thiên đang chảy vào đó. Không khí xung quanh động phủ trở nên trong lành đến mức gần như cô đặc, mang theo một cảm giác vừa hùng vĩ vừa thanh tịnh đến khó tin.

“Luồng linh khí này... thật kỳ lạ, vừa cổ xưa vừa tinh khiết. Trường Sinh huynh lại có đột phá gì rồi?” Tiêu Hạo thì thầm, đôi mắt láu lỉnh mở to. Hắn cảm nhận được một sự thay đổi mãnh liệt, một dự cảm về sự biến đổi hoàn toàn của Lục Trường Sinh.

Bên trong động phủ, Lục Trường Sinh dần thoát khỏi trạng thái thần du. Tàn Pháp Cổ Đạo vận chuyển đến cực hạn, đưa ý thức hắn trở về thể xác một cách nhẹ nhàng. Khi đôi mắt hắn từ từ mở ra, chúng không còn vẻ trầm tư thường thấy, mà sâu thẳm, trong veo như đáy giếng cổ, phản chiếu ánh sáng tự nhiên từ bên ngoài động. Không có chút gợn sóng cảm xúc nào, chỉ có sự bình yên và kiên định tuyệt đối.

Hắn thở ra một hơi dài, một luồng khí trắng đục thoát ra từ miệng, mang theo mọi tạp chất cuối cùng còn sót lại trong cơ thể và tâm hồn hắn.

“Thái Cổ... nguyên thủy... vĩnh cửu.”

Ba từ ngắn gọn, súc tích, nhưng lại chứa đựng toàn bộ quá trình lĩnh ngộ và thấu hiểu của hắn. Chúng không chỉ là lời nói, mà là sự tổng kết của một hành trình thần du xuyên qua thời gian, một cuộc tẩy luyện từ tận cùng linh hồn.

Lục Trường Sinh đứng dậy. Dáng người hắn vẫn hơi gầy, bộ đạo bào vẫn đơn giản, nhưng khí tức nội liễm tỏa ra từ hắn lại mang một sự vững chãi đáng kinh ngạc. Nó không phải là sức mạnh bùng nổ, mà là một sự kiên cố, một sự bất diệt, như một ngọn núi cổ đại đã đứng vững qua hàng triệu năm phong sương, không gì có thể lay chuyển. Hắn không còn là Lục Trường Sinh của bảy ngày trước, mà là một Lục Trường Sinh đã được tái sinh, với đạo tâm vững như bàn thạch, đã hòa nhập sâu sắc vào bản nguyên của Đạo.

Tiêu Hạo đứng bật dậy khi thấy động phủ có động tĩnh. Hắn nhanh chóng lao xuống, ánh mắt đầy vẻ kinh ngạc nhìn bạn mình. Hắn không thể giải thích được sự thay đổi này, nhưng hắn cảm nhận rõ ràng rằng Lục Trường Sinh giờ đây đã trở nên khác biệt, mạnh mẽ hơn theo một cách không thể lý giải bằng tu vi thông thường. Mọi dấu vết của sự tàn khốc Cổ Mộ đều bị tẩy rửa, chỉ còn lại sự bình yên và kiên định tuyệt đối, một khí chất khiến những kẻ khác phải chú ý, đặc biệt là những người có tu vi cao hoặc có duyên phận sâu sắc với thời cổ đại.

Ánh nắng vàng óng của buổi trưa chiếu rọi qua thác nước, tạo thành những dải cầu vồng huyền ảo. Lục Trường Sinh bước ra khỏi động phủ, đôi mắt nhìn về phía xa xăm, nơi những ngọn núi hùng vĩ vươn cao. Hắn đã sẵn sàng. Sự củng cố đạo tâm và căn cơ vững chắc này sẽ là nền tảng vững vàng để hắn đối mặt với những thế lực tà đạo lớn hơn và các biến động khắc nghiệt của đại thế trong tương lai. Con đường của hắn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free