Cửu thiên linh giới - Chương 146: Tĩnh Tâm Quán Chiếu: Đạo Lý Vạn Cổ Nơi Hiện Tại
Sau buổi sáng ấm cúng và những lời tâm sự chân thành, Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo rời khỏi thị trấn nhỏ, tiếp tục hành trình về phía Nam. Con đường họ chọn không phải là đại lộ đông đúc hay những con đường thương khách nhộn nhịp, mà là những lối mòn hoang vắng, xuyên qua các vùng núi non và sông suối, nơi linh khí còn giữ được vẻ nguyên sơ, ít bị vấy bẩn bởi nhân thế. Lục Trường Sinh muốn tận dụng cơ hội này để tiếp tục chiêm nghiệm, để những đạo lý đã lĩnh hội tại Cổ Mộ và từ Linh Khí Chi Nguyên thấm sâu vào từng thớ thịt, từng tấc xương, củng cố thêm căn cơ và đạo tâm của mình.
**Cảnh 1: Thanh Thủy Giang**
Vài ngày sau, khi mặt trời đã ngả bóng về tây, đổ một vạt nắng vàng như mật lên khắp non xanh nước biếc, hai thân ảnh dừng chân bên bờ Thanh Thủy Giang. Dòng sông này không quá rộng lớn, nhưng nước chảy xiết, trong vắt như ngọc bích, uốn lượn giữa những triền đồi thoai thoải, mang theo hơi thở của núi rừng. Xa xa, những ngọn núi hùng vĩ sừng sững vươn mình, chìm trong làn sương lam nhạt, tựa như những vị thần cổ xưa đang lặng lẽ canh giữ cõi trần. Tiếng nước sông chảy rì rào, tựa hồ một bản trường ca bất tận của thiên nhiên, hòa cùng tiếng chim hót líu lo đâu đó trong tán cây rậm rạp và tiếng cá quẫy nước lách tách, tạo nên một bản hòa âm thanh tịnh, xua tan mọi tạp niệm thế tục.
Lục Trường Sinh, với dáng người thanh tú, hơi gầy nhưng ẩn chứa sự dẻo dai, bước đến một tảng đá phẳng lặng nhô ra mặt nước. Y phục đạo bào màu xám đơn giản của hắn phẳng phiu, không một nếp nhăn, dù đã trải qua quãng đường dài. Đôi mắt đen láy của hắn, thường mang vẻ trầm tư, giờ đây lại càng thâm thúy hơn khi hắn ngẩng đầu nhìn về phía dòng sông. Hắn ngồi xuống, khoanh chân, lưng thẳng tắp, tựa như một bức tượng sống hòa mình vào cảnh vật. Hắn không vội vàng nhập định, mà chỉ để ánh mắt lướt theo dòng nước lững lờ trôi, tâm trí hắn như hòa vào dòng chảy miên viễn đó, chiêm nghiệm những điều đã trải qua, những đạo lý đã được giác ngộ.
Tiêu Hạo thì nhanh nhẹn hơn nhiều. Hắn, với vóc người nhanh nhẹn, linh hoạt, mái tóc đen cắt ngắn gọn gàng, đã sớm tìm được một bãi đất trống gần đó. Trong chốc lát, một đống lửa nhỏ đã được nhóm lên, tiếng củi khô reo tí tách, lửa nhảy múa vui mắt. Mùi khói bếp nhẹ nhàng hòa quyện với mùi nước sông trong lành và hương cây cỏ ven bờ, tạo nên một không gian ấm cúng. Tiêu Hạo lôi ra từ trong những túi nhỏ trên y phục màu sắc tươi sáng của mình vài loại rau dại và thịt khô, bắt đầu chuẩn bị bữa ăn đơn giản. Hắn thỉnh thoảng liếc nhìn Lục Trường Sinh, ánh mắt láu lỉnh luôn ánh lên vẻ thông minh và hiếu kỳ.
"Trường Sinh dạo này càng ngày càng giống một lão nhân... nhưng lại có vẻ thâm sâu hơn nhiều," Tiêu Hạo thầm nghĩ, một nụ cười thân thiện thoáng hiện trên môi. Hắn không quấy rầy Lục Trường Sinh, vì hắn hiểu rằng những khoảnh khắc tĩnh lặng như thế này là vô cùng quý giá đối với bạn mình. Hắn đã quen với việc Lục Trường Sinh thường xuyên chìm đắm trong những suy tư sâu xa, và cũng dần học được cách tôn trọng không gian riêng đó.
Lục Trường Sinh hít một hơi thật sâu, cảm nhận linh khí Thủy thuộc tính trong lành thấm vào từng tế bào. Dòng nước chảy không ngừng, nhưng lại mang trong mình sự ổn định, kiên trì, không vội vã mà vẫn đến được biển cả. Hắn nhớ lại những lời hắn đã nói với Tiêu Hạo, về việc Đạo lộ của mỗi người là khác nhau, về sự vững chắc của căn cơ.
"Vạn vật đều có quy luật riêng," Lục Trường Sinh nội tâm chiêm nghiệm. "Linh khí tựa dòng sông, thuận theo thì an, nghịch lại thì cuồng bạo. Đạo của ta, cũng như vậy, không tranh giành mà tự thành..."
Hắn thấy hình ảnh của dòng sông này phản chiếu chính con đường tu hành của mình. Các thiên tài như Mộc Thanh Y, Bách Lý Trần, họ như những thác nước đổ ầm ầm, mạnh mẽ và nhanh chóng, nhưng cũng dễ vấp phải những ghềnh đá, những xoáy nước nguy hiểm. Còn hắn, hắn như dòng sông này, lững lờ trôi, không cố gắng đẩy nhanh tốc độ, mà lại chú trọng vào việc làm sâu sắc dòng chảy của mình, làm rộng thêm lòng sông, để dù có gặp chướng ngại vật nào, hắn cũng có thể nhẹ nhàng lách qua, hoặc dần dần bào mòn nó.
Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể hắn tự động vận hành, hấp thu linh khí xung quanh, không phải để tăng tu vi một cách ồ ạt, mà để tinh lọc và củng cố căn cơ. Hắn cảm nhận được sự vững chắc đang lớn dần trong Đan Điền, như một khối đá nguyên khối, kiên cố và không thể lay chuyển. Đó không phải là sức mạnh bùng nổ, mà là sức bền bỉ, là khả năng chống chịu, là sự thích nghi.
Cảm giác linh khí nguyên thủy từ thời Vạn Cổ Khai Thiên, mà hắn đã lĩnh ngộ trong Cổ Mộ, giờ đây lại trỗi dậy trong tâm thức hắn. Nó không phải là một loại linh khí cụ thể, mà là bản chất nguyên thủy của linh khí, sự hài hòa giữa các nguyên tố, sự tuần hoàn của vạn vật. Dòng Thanh Thủy Giang này, cũng mang trong mình một phần của bản chất ấy – sự thuần khiết, sự không ngừng nghỉ, và khả năng dung nạp.
Lục Trường Sinh nhắm mắt lại, nhưng tâm nhãn của hắn lại mở rộng hơn bao giờ hết. Hắn "thấy" luồng linh khí trong cơ thể mình chảy tuần hoàn, mỗi chu kỳ đều mang theo một chút tinh hoa của thiên địa, hòa vào căn cơ. Hắn "thấy" đạo tâm của mình, một ngọn lửa nhỏ nhưng rực cháy bền bỉ, được bao bọc bởi lớp vỏ kiên cố của sự chiêm nghiệm và thấu hiểu. Nó không còn là sự nghi ngờ, không còn là sự so sánh, mà là một niềm tin vững chắc vào con đường mình đã chọn.
Hắn nhớ lại những lời cảnh báo về đại thế biến thiên, về linh khí hỗn loạn, về tà đạo trỗi dậy. Trong một thế giới mà mọi người đều chạy theo sức mạnh và tốc độ, liệu con đường "chậm mà chắc" của hắn có phải là một sự yếu đuối? Câu trả lời đã đến với hắn tự nhiên như dòng nước chảy: Không. Sự vững chắc chính là sức mạnh. Khi linh khí hỗn loạn, những căn cơ yếu kém sẽ dễ dàng bị phản phệ, bị tâm ma xâm nhập. Nhưng căn cơ của hắn, được hun đúc từ Tàn Pháp Cổ Đạo và những đạo lý Vạn Cổ Khai Thiên, sẽ là tấm khiên vững chãi nhất.
"Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến," hắn thì thầm, giọng nói hòa vào tiếng nước chảy. "Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán. Ta sẽ giữ vững bản tâm, giữ vững đạo của mình."
Khi mặt trời đã khuất sau những ngọn núi, chỉ còn lại vệt sáng cam đỏ cuối cùng trên nền trời, Lục Trường Sinh mở mắt. Ánh mắt hắn trong trẻo, không một gợn sóng, tựa như mặt nước Thanh Thủy Giang phản chiếu ánh trăng đêm. Hắn đứng dậy, nhẹ nhàng và uyển chuyển, không gây ra một tiếng động nào. Cảm giác thanh thản và kiên định ngập tràn trong lòng hắn.
Tiêu Hạo, đã chuẩn bị xong bữa tối, ngẩng đầu lên. Hắn thấy Lục Trường Sinh bước đến, không khí quanh bạn mình dường như đã thay đổi, trở nên trầm ổn và sâu sắc hơn. "Trường Sinh, ngươi tỉnh rồi à? Lại chiêm nghiệm được điều gì sao?" Tiêu Hạo hỏi, giọng điệu vẫn nhanh nhẹn và hoạt bát, nhưng ánh mắt lại đầy sự tò mò và kính trọng.
Lục Trường Sinh khẽ gật đầu, một nụ cười hiếm hoi nở trên môi hắn. "Đúng vậy. Dòng sông này đã dạy ta nhiều điều. Nó chảy không ngừng, nhưng không vội vã. Nó dung nạp vạn vật, nhưng vẫn giữ được sự trong sạch. Nó là hiện thân của đạo lý tuần hoàn, của sự vững chắc trong biến đổi." Hắn ngồi xuống bên đống lửa, cảm nhận hơi ấm từ ngọn lửa reo tí tách. "Con đường ta chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận. Nó không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn."
Tiêu Hạo đưa cho hắn một miếng thịt khô nướng thơm lừng. "Ngươi nói cứ như là đọc sách vậy. Ta thì chỉ thấy nó ngon thôi." Hắn cười hì hì, nhưng rồi lại trở nên nghiêm túc hơn. "Nhưng ta hiểu ý ngươi. Ngươi nói rằng cái căn cơ của ngươi giờ đã vững như bàn thạch, đúng không?"
"Đúng vậy," Lục Trường Sinh đáp, nhấm nháp miếng thịt. "Nó đã kiên cố hơn bao giờ hết, tinh thuần đến mức khó lay chuyển. Tuy không tăng vọt tu vi một cách đột ngột, nhưng nó đã trở thành một nền tảng vững chắc để đối mặt với những thử thách lớn hơn trong tương lai."
**Cảnh 2: U Cốc**
Đêm buông xuống, hai người tiếp tục cuộc hành trình dưới ánh trăng mờ ảo, xuyên qua một đoạn đường rừng rậm rạp. Tiếng gió xào xạc qua tán lá, tiếng côn trùng rả rích, và đôi khi là tiếng cú vọ từ xa vọng lại, tạo nên một bản nhạc hoang dã của đêm tối. Lục Trường Sinh bước đi vững chãi, mỗi bước chân đều nhẹ nhàng và có chủ đích, không chút do dự. Tiêu Hạo theo sau, thỉnh thoảng lại đưa mắt nhìn quanh, cảnh giác trước những nguy hiểm tiềm ẩn trong rừng sâu.
Đến khi những tia nắng đầu tiên của bình minh len lỏi qua kẽ lá, hai người cuối cùng cũng tìm thấy một U Cốc nhỏ ẩn mình giữa những vách đá dựng đứng và cây cối cổ thụ. Nơi đây khác hẳn với sự rộng lớn của Thanh Thủy Giang. U Cốc tĩnh mịch, thanh tịnh, được bao bọc bởi những bức tường đá tự nhiên, chỉ có một lối vào hẹp. Một dòng suối nhỏ róc rách chảy từ vách đá cao, tạo thành một hồ nước trong vắt ở giữa thung lũng, rồi tiếp tục len lỏi qua những tảng đá rêu phong, hòa vào lòng đất. Tiếng suối chảy, tiếng chim hót líu lo và tiếng gió thổi qua cây cối tạo nên một không gian yên bình tuyệt đối. Mùi cây cỏ, đất ẩm và hương hoa dại thoang thoảng trong không khí, mang theo linh khí trong lành, tinh khiết. Ánh sáng tự nhiên từ trên cao chiếu rọi xuống, tạo nên những vệt sáng lung linh trên mặt hồ. Đến chiều tà, sương mù nhẹ nhàng bao phủ thung lũng, tạo nên một khung cảnh huyền ảo, như chốn tiên cảnh.
Lục Trường Sinh cảm thấy nơi đây rất thích hợp để tiếp tục chiêm nghiệm. Hắn không nhập định sâu, mà chỉ đứng lặng lẽ bên bờ suối, quan sát từng ngọn cỏ lay động trong gió, từng dòng nước nhỏ len lỏi qua đá. Hắn để những "Đạo Lý Vạn Cổ" đã lĩnh hội thấm sâu vào tâm hồn, không còn là những khái niệm trừu tượng mà đã trở thành một phần của nhận thức, của bản năng.
"Trường Sinh, ngươi lại đang 'quán chiếu' gì vậy?" Tiêu Hạo hỏi, giọng nói vang vọng trong sự tĩnh lặng của thung lũng. Hắn nhìn Lục Trường Sinh, thấy bạn mình đứng đó, dung mạo thanh tú, đôi mắt trầm tư, tựa như đã nhìn thấu vạn vật. "Cứ như thể ngươi có thể nhìn xuyên qua vạn vật vậy." Tiêu Hạo đã quen với việc Lục Trường Sinh nhìn xa xăm, nhưng lần này cảm giác lại khác. Nó không phải là sự mơ màng, mà là sự tập trung cao độ, một loại nhận thức vượt xa tầm hiểu biết của hắn.
Lục Trường Sinh khẽ quay đầu lại, một nụ cười ấm áp hiện lên trên môi. "Ta chỉ ��ang tìm kiếm sự tĩnh lặng, Tiêu Hạo. Và hiểu rõ hơn về bản chất của mọi thứ." Hắn đưa tay chỉ vào một ngọn cỏ nhỏ đang vươn mình lên từ khe đá. "Ngươi thấy đó, dù là một ngọn cỏ yếu ớt, nó vẫn có đạo của riêng nó, kiên cường vươn lên đón lấy ánh sáng. Dòng suối này, nó không ngừng chảy, dù có gặp đá tảng hay vực sâu, nó vẫn tìm cách vượt qua."
"Ngươi nói đến bản chất... như cái cách ngươi nói về linh khí nguyên thủy hôm trước ấy hả?" Tiêu Hạo hỏi, ánh mắt lóe lên vẻ hiếu kỳ. Hắn đã lắng nghe rất kỹ những lời Lục Trường Sinh nói về Linh Khí Chi Nguyên và Tàn Pháp Cổ Đạo, và dù không thể hoàn toàn lĩnh hội, hắn vẫn cảm thấy có điều gì đó vô cùng sâu sắc.
Lục Trường Sinh gật nhẹ đầu, ánh mắt lại hướng về phía dòng suối. "Đúng vậy. Dù là linh khí hay đạo tâm, đều có nguồn cội và quy luật của nó. Kẻ tranh giành chỉ thấy bề nổi, kẻ kiên định mới thấy được gốc rễ."
Hắn nhớ về sự hỗn loạn của Cổ Mộ, nơi các tu sĩ tranh giành nhau từng chút cơ duyên, không ngần ngại đạp đổ đạo nghĩa, thậm chí hy sinh cả sinh mệnh. Họ truy cầu tốc độ, truy cầu sức mạnh, nhưng lại bỏ quên đi căn bản, bỏ quên đi bản chất của tu hành. Đó là một con đường nhanh chóng dẫn đến hủy diệt, hoặc ít nhất là dẫn đến sự lạc lối trong biển cả nhân quả.
Lục Trường Sinh đã từng có lúc tự hỏi liệu con đường "chậm mà chắc" của mình có quá bảo thủ, quá chậm chạp hay không, đặc biệt khi chứng kiến sự thành công nhanh chóng của các thiên tài như Mộc Thanh Y hay Bách Lý Trần. Mộc Thanh Y với thiên phú xuất chúng, khí chất ngạo nghễ, một mình xông pha giữa hiểm nguy. Bách Lý Trần với kiếm đạo sắc bén, cô độc nhưng đầy uy lực. Họ đều đạt được những thành tựu rực rỡ trong thời gian ngắn. Tuy nhiên, sau những chiêm nghiệm sâu sắc tại Cổ Mộ và sự lĩnh hội về Linh Khí Chi Nguyên, những nghi ngờ đó đã hoàn toàn tan biến.
Hắn nhận ra rằng, mỗi người có một Đạo. Đạo của Mộc Thanh Y là Đạo của sự chính trực, của sức mạnh bùng nổ. Đạo của Bách Lý Trần là Đạo của sự cô độc, của kiếm ý vô biên. Còn Đạo của hắn, Lục Trường Sinh, là Đạo của sự vững chắc, của sự dung hòa, của sự kiên định vào bản tâm. Tàn Pháp Cổ Đạo không ban cho hắn sức mạnh cường đại tức thời, nhưng nó củng cố căn cơ, thanh lọc tâm hồn, giúp hắn chống lại mọi phản phệ, mọi cám dỗ, mọi tâm ma. Nó là một tấm khiên vô hình, nhưng kiên cố hơn bất kỳ pháp bảo nào.
"Đạo tâm vững như bàn thạch," Lục Trường Sinh thầm nhủ. "Chỉ khi căn cơ vững chắc, đạo tâm mới không bị lung lay bởi ngoại cảnh, bởi những lời khen chê, bởi những tranh đoạt phù phiếm."
Hắn quay sang Tiêu Hạo, ánh mắt tràn đầy sự thấu hiểu. "Tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn. Ta không cần phải giống họ, không cần phải chạy theo họ. Con đường của ta, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận." Lời nói của hắn ngắn gọn, súc tích, nhưng lại mang một sức nặng triết lý sâu sắc, vang vọng trong thung lũng yên tĩnh.
Tiêu Hạo gật đầu lia lịa. Hắn không nói gì thêm, chỉ lẳng lặng ngồi xuống bên cạnh Lục Trường Sinh, cùng ngắm nhìn cảnh vật. Dù không thể hiểu hết chiều sâu suy nghĩ của Lục Trường Sinh, nhưng hắn cảm nhận được sự bình yên và kiên định tỏa ra từ bạn mình. Hắn biết rằng, với Lục Trường Sinh, tu hành không chỉ là việc tăng cường sức mạnh, mà còn là một hành trình khám phá bản thân, một cuộc chiêm nghiệm về ý nghĩa của vạn vật.
Sự bình yên và vững chãi toát ra từ Lục Trường Sinh sau lĩnh ngộ này báo hiệu hắn đã sẵn sàng cho những thử thách lớn hơn, những bí cảnh hoặc cuộc gặp gỡ quan trọng hơn đang chờ đợi họ trên con đường phía trước. Sự kiên định của Lục Trường Sinh vào 'Đạo Lý Vạn Cổ' và con đường riêng sẽ là nền tảng vững chắc để hắn đối phó với những biến động lớn hơn của 'đại thế' và các thế lực tà đạo mạnh hơn trong tương lai. Lời nói của Lục Trường Sinh về 'bản chất của mọi thứ' và 'gốc rễ' gợi ý rằng hắn sẽ đào sâu hơn vào những bí mật cổ xưa của Cửu Thiên Linh Giới.
Đêm dần buông xuống U Cốc. Sương mù nhẹ nhàng bao phủ những tán cây, tạo nên một bức màn trắng xóa mờ ảo. Lục Trường Sinh đứng đó, như một phần của cảnh vật, tâm trí hắn đã hoàn toàn thanh tịnh. Con đường của hắn, không phải là con đường của kẻ xưng bá, mà là con đường của kẻ thấu hiểu, của kẻ dung hòa, một Đạo lý trường tồn giữa dòng chảy biến thiên của Cửu Thiên Linh Giới. Hắn sẽ tiếp tục bước đi, từng bước vững chắc, để lại dấu ấn của riêng mình trên con đường tu hành bất tận. Trong sâu thẳm tâm hồn, hắn biết rằng Mộc Thanh Y và Bách Lý Trần có thể sẽ gặp lại hắn, và sự khác biệt trong 'đạo lộ' của họ sẽ tiếp tục được làm rõ hoặc tạo ra những tương tác quan trọng. Nhưng giờ đây, Lục Trường Sinh không còn bận tâm đến điều đó. Hắn đã tìm thấy sự bình yên và vững chãi trong chính Đạo của mình, sẵn sàng cho một giai đoạn mới, nơi hắn sẽ chủ động hơn trong việc lựa chọn con đường của mình, không còn chỉ bị động phản ứng. Ánh mắt hắn nhìn về phía xa xăm, nơi những ngôi sao bắt đầu lấp lánh qua màn sương, như dẫn lối cho một hành trình mới.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.