Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 145: Đạo Lộ Riêng: Chiêm Nghiệm Giữa Dòng Chảy Hỗn Loạn

Ánh hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời, tô điểm thêm vẻ cổ kính cho thị trấn nhỏ Lạc Hà. Từ sau cuộc ngộ ngộ bên hồ Nguyệt Nha, Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo đã dành thêm một ngày đêm để củng cố lại trạng thái tu luyện, để Lục Trường Sinh hoàn toàn dung hợp những lĩnh ngộ sâu sắc vừa qua. Giờ đây, khi sự bình yên và vững chãi đã trở thành một phần không thể tách rời của Lục Trường Sinh, hai người lại tiếp tục cuộc hành trình, tìm đến một Tụ Linh Các trong thị trấn để nghỉ ngơi.

Bước chân vào Tụ Linh Các, một luồng không khí hoàn toàn khác biệt ập đến. Nơi đây không phải là một khách sạn nguy nga tráng lệ, mà là một quán trọ nhiều tầng được xây dựng bằng gỗ đàn hương và đá xanh cổ kính, trang trí tinh xảo với những họa tiết mây bay, rồng lượn chạm khắc trên cột nhà. Từng chiếc đèn lồng làm từ lụa tơ tằm, vẽ những bức thủy mặc mờ ảo, treo lơ lửng khắp đại sảnh, tỏa ra ánh sáng ấm cúng, xua đi sự lạnh lẽo của màn đêm đang dần buông.

Âm thanh trong Tụ Linh Các hòa quyện thành một bản giao hưởng độc đáo của thế giới tu hành. Tiếng người nói chuyện râm ran, không quá ồn ào nhưng đủ để tạo nên sự sống động. Có tiếng chén đĩa va chạm lanh canh từ khu bếp, tiếng nhạc cụ cổ truyền dìu dặt từ một góc đại sảnh, và cả tiếng pháp khí va vào nhau khẽ khàng khi các tu sĩ trao đổi, giao dịch. Thỉnh thoảng, lại nghe thấy tiếng cười sảng khoái của những vị đạo hữu đang nâng chén rượu giao bôi. Mùi hương cũng không kém phần phong phú: mùi thức ăn ngon lành từ các món linh dược bổ dưỡng, mùi rượu mạnh nồng nàn, mùi hương liệu thanh khiết từ các túi trữ vật, và đôi khi thoang thoảng mùi mồ hôi cùng bụi đường của những lữ khách vừa đặt chân đến. Linh khí trong đại sảnh có phần hỗn tạp, nhưng vẫn được một pháp trận tụ linh ẩn mình trên trần nhà thanh lọc nhẹ nhàng, tạo cảm giác dễ chịu.

Lục Trường Sinh bước đi giữa dòng người tấp nập, dáng người hơi gầy trong bộ đạo bào xám đơn giản, nhưng lại toát lên một vẻ điềm tĩnh đến lạ thường. Đôi mắt đen láy của hắn vẫn mang vẻ trầm tư, nhưng giờ đây có thêm một sự trong trẻo, an nhiên, như nhìn thấu mọi sự phù phiếm của thế gian. Hắn không biểu lộ nhiều cảm xúc, nhưng nội tâm lại đang cuộn trào những suy nghĩ miên man, những chiêm nghiệm sâu sắc từ cuộc tĩnh tọa vừa qua.

Tiêu Hạo đi phía sau, ánh mắt láu lỉnh quét một vòng quanh Tụ Linh Các, rồi lại hướng về phía Lục Trường Sinh. Hắn nhận thấy sự khác biệt rõ rệt trong khí chất của bạn mình. Mặc dù Lục Trường Sinh vẫn là Lục Trường Sinh, nhưng dường như hắn đã lột xác, trở nên trầm ổn và kiên cố hơn. Sự tò mò xen lẫn một chút lo lắng khiến Tiêu Hạo không khỏi lên tiếng.

"Trường Sinh huynh!" Tiêu Hạo gọi khẽ, bước nhanh đến bên cạnh Lục Trường Sinh, giọng nói mang theo sự quan tâm chân thành. "Huynh có vẻ trầm tư hơn thường ngày. Cổ Mộ kia... đã để lại ấn tượng sâu sắc đến vậy sao? Hay là những ngày qua huynh đã lĩnh ngộ được gì đó đặc biệt?"

Lục Trường Sinh khẽ quay đầu, đôi mắt nhìn Tiêu Hạo với một nụ cười nhẹ, thanh đạm nhưng đầy sức sống. "Nó khiến ta nhìn rõ hơn bản chất của nhiều thứ," hắn đáp, giọng nói từ tốn, chậm rãi, mang theo một hàm ý sâu xa. "Và cũng khiến ta hiểu hơn về con đường của chính mình."

Hắn dừng lại trước quầy tiếp tân, thuê một căn phòng yên tĩnh ở tầng cao nhất, nơi có thể tránh xa tiếng ồn ào và có tầm nhìn thoáng đãng ra phố phường. Sau khi nhận chìa khóa, Lục Trường Sinh không vội vã đi lên phòng. Hắn đứng bên cửa sổ lớn ở đại sảnh, đôi mắt xuyên qua tấm kính trong suốt, nhìn ra cảnh vật bên ngoài. Phố xá Lạc Hà Thành đã lên đèn, những ngọn đèn lồng lung linh như những đốm lửa nhỏ nhảy múa trong đêm. Gió nhẹ thổi qua, mang theo hơi sương mát lành và mùi hương của hoa dạ lý. Lục Trường Sinh hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự giao thoa giữa không khí trong lành và linh khí hỗn tạp của thị trấn. Hắn cảm thấy mình như một dòng nước tĩnh lặng giữa một dòng sông cuồn cuộn, không bị cuốn trôi mà vẫn giữ được sự thanh khiết của riêng mình.

Tiêu Hạo đặt một túi linh thạch xuống quầy, dặn dò người quản sự chuẩn bị một chút thức ăn và trà thơm mang lên phòng. Hắn quay lại, thấy Lục Trường Sinh vẫn đứng đó, lặng lẽ quan sát. Trong khoảnh khắc ấy, Tiêu Hạo cảm thấy một sự ngưỡng mộ sâu sắc trỗi dậy trong lòng. Lục Trường Sinh không hề khoa trương, không hề khoe khoang, nhưng mỗi hành động, mỗi lời nói của hắn đều ẩn chứa một chiều sâu khiến người khác phải suy ngẫm. Hắn biết, con đường mà Lục Trường Sinh đang đi, dù có vẻ chậm rãi và khác biệt, nhưng chắc chắn là một con đường phi thường. Hắn tin vào Lục Trường Sinh, tin vào lựa chọn của bạn mình, và cũng tin vào chính mình khi quyết định đồng hành cùng hắn. Dù có gặp bao nhiêu khó khăn, dù có đối mặt với bao nhiêu hiểm nguy, Tiêu Hạo vẫn sẽ ở bên cạnh, cùng Lục Trường Sinh chiêm nghiệm cái Đạo của thế gian.

Màn đêm đã bao trùm hoàn toàn Lạc Hà Thành, ánh trăng tròn vành vạnh treo lơ lửng trên nền trời đen thẫm, rải ánh bạc xuống khắp vạn vật, tạo nên một khung cảnh huyền ảo, tĩnh mịch. Trong căn phòng riêng trên tầng cao nhất của Tụ Linh Các, Lục Trường Sinh ngồi xếp bằng trên chiếc giường gỗ đơn sơ, nhưng sạch sẽ. Chiếc bàn nhỏ bên cạnh đặt một ấm trà đã nguội và vài món điểm tâm còn dang dở. Linh khí trong phòng được thanh lọc nhẹ nhàng nhờ một pháp trận nhỏ được khắc trên tường, tạo cảm giác dễ chịu hơn hẳn so với linh khí hỗn tạp bên ngoài.

Lục Trường Sinh nhắm mắt, linh thức chìm sâu vào nội tâm. Tiếng gió đêm lùa qua khe cửa sổ, tạo nên âm thanh rì rào như một khúc nhạc trầm buồn, xa xăm. Từ bên dưới Tụ Linh Các, những tiếng ồn ào vẫn vọng lên, nhưng đã nhỏ đi rất nhiều, chỉ còn như những làn sóng âm thanh yếu ớt không thể chạm đến được nơi sâu thẳm trong tâm hồn hắn. Trong tĩnh lặng, Lục Trường Sinh có thể nghe thấy cả tiếng kinh mạch của mình đang vận chuyển êm ái, như dòng suối nhỏ chảy qua những tảng đá mòn. Mùi gỗ của căn phòng, mùi vải sạch của chăn đệm, thoang thoảng mùi hương liệu thanh khiết từ túi trữ vật của hắn, tất cả hòa quyện, tạo nên một không gian hoàn hảo cho sự chiêm nghiệm.

Trong dòng hồi tưởng, Lục Trường Sinh lại thấy rõ mồn một hình ảnh của Mộc Thanh Y và Bách Lý Trần. Mộc Thanh Y, với ánh mắt kiêu ngạo nhưng chính trực, khí chất bức người, truy cầu sức mạnh đỉnh cao, muốn đạp bằng mọi chướng ngại. Nàng là thiên tài của Tiên Môn, sinh ra đã mang theo khí vận của kẻ đứng đầu, con đường của nàng rực rỡ như một vì sao băng chói lọi, nhanh chóng vút lên giữa tầng không. Còn Bách Lý Trần, kiếm khách với kiếm quang sắc bén, hàn khí lạnh lẽo, một lòng truy cầu kiếm đạo tuyệt luân. Hắn là hiện thân của sự tập trung tuyệt đối, của ý chí không thể lay chuyển, muốn dùng kiếm để chặt đứt mọi ràng buộc, mọi chướng ngại. Con đường của hắn là một thanh kiếm đơn độc, xuyên phá vạn vật, đỉnh cao của sự chuyên chú.

Lục Trường Sinh thầm nhủ trong lòng, một tiếng thở dài nhẹ thoát ra từ kẽ môi: "Mộc Thanh Y đuổi theo sức mạnh, Bách Lý Trần truy cầu kiếm đạo đỉnh cao. Họ là những thiên tài hiếm có, có con đường của riêng mình, rực rỡ như sao băng giữa trời đêm, chói lọi đến mức khiến người ta phải ngước nhìn và ngưỡng mộ." Hắn không hề ghen tỵ hay đố kỵ, chỉ đơn thuần là chiêm nghiệm. "Con đường của họ là con đường của kẻ mạnh, của kẻ đứng trên đỉnh cao, của kẻ muốn thay đổi cả một thời đại bằng sức mạnh tuyệt đối."

Hắn tiếp tục suy tư, linh thức càng chìm sâu vào Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể mình. Nó không phải là một công pháp hoa mỹ, cũng không phải là một pháp môn giúp tăng cường tu vi nhanh chóng. Nó là một sự tồn tại cổ xưa, trầm mặc, ẩn chứa một đạo lý sâu xa về sự vững chắc, về sự dung hòa.

"Còn ta?" Lục Trường Sinh tự hỏi, ánh mắt nội tâm hướng về luồng linh khí Vạn Cổ Khai Thiên đang cuộn trào êm đềm trong đạo phủ của hắn. Luồng linh khí này, sau khi được Tàn Pháp Cổ Đạo tinh luyện, đã không còn sự hỗn loạn, hung hãn của ban đầu, mà trở nên thuần khiết, ổn định, như dòng suối nguồn chảy mãi không ngừng. "Tàn Pháp Cổ Đạo không hứa hẹn tốc độ, không hứa hẹn sức mạnh bùng nổ. Nó chỉ hứa hẹn sự vững chắc, sự kiên cố đến khó tin. Linh khí Vạn Cổ Khai Thiên cuộn trào trong ta, không phải để bộc phát thành uy năng hủy diệt, mà để dung hòa, để làm nền tảng cho một đạo tâm kiên cố, một căn cơ bất diệt."

Lục Trường Sinh hiểu rằng, con đường của hắn là con đường của sự tích lũy, của sự thấu hiểu, của sự dung hòa. Trong khi các thiên tài khác chạy đua với thời gian để đạt đến đỉnh cao, hắn lại chọn cách đào sâu vào bản chất của Đạo, xây dựng một nền móng vững chắc không gì có thể lay chuyển. Hắn không cần phải là người mạnh nhất, cũng không cần phải là người nhanh nhất. Hắn chỉ cần là chính mình, kiên định trên con đường mình đã chọn. Con đường của hắn, có lẽ sẽ không rực rỡ như sao băng, nhưng lại trường tồn như dòng sông, vững vàng như núi, không bị ảnh hưởng bởi những biến động của đại thế.

Cổ Mộ đã cho hắn thấy sự tàn khốc của lòng tham, sự phù phiếm của sức mạnh. Những kẻ tranh giành, chém giết lẫn nhau để đoạt lấy cơ duyên, cuối cùng cũng chỉ nhận về sự hủy diệt. Chỉ những kẻ có đạo tâm vững chắc, có căn cơ kiên cố mới có thể đứng vững giữa dòng chảy biến động của thiên địa. Và Lục Trường Sinh, hắn đang xây dựng cho mình một cái nền tảng vững chắc đó. Hắn không chỉ muốn sống sót, mà muốn sống một cách có ý nghĩa, sống để thấu hiểu, để dung hòa.

Khí tức của Lục Trường Sinh trong căn phòng càng trở nên trầm ổn, vững chãi. Một luồng linh lực vô hình lan tỏa nhẹ nhàng, khiến không khí xung quanh hắn trở nên thanh tịnh đến lạ. Đạo tâm của hắn, vốn đã được tôi luyện qua bao thử thách, giờ đây càng như bàn thạch, không một tạp niệm nào có thể xâm nhập, không một ngoại lực nào có thể lung lay. Hắn cảm thấy mình như một gốc cổ thụ đã đứng vững vạn năm giữa phong ba bão táp, rễ cắm sâu vào lòng đất, thân cây vươn cao, tán lá xum xuê đón lấy tinh hoa của nhật nguyệt, của thiên địa. Con đường của Lục Trường Sinh, là con đường của sự kiên định, của bản tâm bất biến giữa dòng chảy biến thiên.

Sương sớm giăng mắc khắp Lạc Hà Thành, biến những mái nhà, cành cây thành một bức tranh thủy mặc mờ ảo. Không khí trong lành, mát mẻ, mang theo chút hơi ẩm của đất trời. Tiếng chim h��t líu lo từ những tán cây cổ thụ, tiếng gà gáy xa xa, báo hiệu một ngày mới đã bắt đầu. Trong căn phòng trên tầng cao nhất của Tụ Linh Các, Lục Trường Sinh từ từ mở mắt. Đôi mắt hắn giờ đây trong trẻo và kiên định hơn bao giờ hết, không còn một chút ưu tư hay dao động. Một đêm tĩnh tọa sâu sắc đã giúp hắn củng cố thêm niềm tin vào con đường của mình, hóa giải mọi nghi ngờ còn sót lại.

Hắn khẽ thở ra một hơi, luồng khí trắng nhẹ nhàng thoát ra từ kẽ môi, hòa tan vào không khí. Lục Trường Sinh đứng dậy, vươn vai nhẹ nhàng, xương cốt toàn thân phát ra những tiếng lách tách nhỏ, mang lại cảm giác sảng khoái và tràn đầy năng lượng. Hắn cảm thấy cơ thể mình nhẹ bẫng, linh khí lưu chuyển trong kinh mạch càng thêm thông suốt, hòa hợp với thiên địa. Chiếc đạo bào xám trên người hắn vẫn phẳng phiu, không chút nhàu nát, như chưa từng trải qua một đêm dài nhập định.

Đúng lúc đó, cánh cửa phòng khẽ mở. Tiêu Hạo bước vào, trên tay bưng một mâm gỗ nhỏ đựng bữa sáng thịnh soạn. Mùi cháo nóng hổi, bánh bao thơm lừng và một ấm trà linh thảo tỏa hương nhẹ nhàng, xua tan đi sự lạnh lẽo của buổi sớm. Tiêu Hạo nhìn thấy Lục Trường Sinh đã xuất định, ánh mắt hắn ánh lên vẻ mừng rỡ và cả sự thán phục.

"Trường Sinh huynh!" Tiêu Hạo cất giọng, bước chân nhẹ nhàng nhưng đầy vẻ phấn khởi. "Huynh lại thức trắng đêm sao? Ta lo huynh mệt mỏi, nên đã chuẩn bị chút điểm tâm. Nhưng ta cảm thấy khí tức của huynh... càng thêm sâu sắc, như có thêm một tầng thấu hiểu." Hắn đặt mâm thức ăn lên chiếc bàn nhỏ, rồi nhìn Lục Trường Sinh với ánh mắt dò hỏi, đầy vẻ tò mò.

Lục Trường Sinh mỉm cười nhẹ, đón lấy chén trà nóng từ tay Tiêu Hạo. Vị trà linh thảo thanh mát tan chảy nơi đầu lưỡi, mang lại cảm giác thư thái. Hắn nhấp một ngụm, rồi trầm tư đáp: "Đúng là một đêm dài, nhưng không phải thức trắng vô ích. Ta chỉ là đã chiêm nghiệm thêm về con đường của chính mình." Ánh mắt hắn hướng về phía Tiêu Hạo, thâm thúy nhưng đầy sự ấm áp. "Tiêu Hạo, ngươi đã thấy những thiên tài như Mộc Thanh Y, Bách Lý Trần. Con đường của họ rực rỡ, cường đại, truy cầu sức mạnh và tốc độ."

Hắn dừng lại một chút, rồi tiếp lời, giọng nói từ tốn nhưng mỗi lời đều mang sức nặng của sự thấu hiểu. "Đạo lộ của mỗi người là khác nhau, không có đúng sai, chỉ có phù hợp hay không. Mộc Thanh Y có đạo của Mộc Thanh Y, Bách Lý Trần có đạo của Bách Lý Trần. Họ kiên định với con đường của mình, và đó là điều đáng quý. Nhưng ta, ta cũng có đạo của riêng ta. Con đường ta chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận. Nó không phải là con đường nhanh nhất, nhưng là con đường vững chắc nhất, phù hợp nhất với bản tâm của ta."

Lục Trường Sinh nâng chén trà lên, nhìn làn hơi nước mờ ảo bốc lên. "Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo. Mọi sự truy cầu tốc độ, mọi sự tranh đoạt nóng vội, cuối cùng cũng chỉ làm hao tổn bản nguyên, làm lung lay căn cơ. Căn cơ của ta, nay đã kiên cố hơn bao giờ hết, tinh thuần đến mức khó lay chuyển. Tuy không tăng vọt tu vi một cách đột ngột, nhưng nó đã trở thành một nền tảng vững chắc để đối mặt với những thử thách lớn hơn trong tương lai." Hắn đặt chén trà xuống, ánh mắt nhìn thẳng vào Tiêu Hạo, đầy sự kiên định. "Điều quan trọng nhất, Tiêu Hạo, là phải hiểu rõ bản thân và kiên định với lựa chọn của mình. Đừng để ngoại cảnh làm lung lay bản tâm."

Tiêu Hạo chăm chú lắng nghe từng lời của Lục Trường Sinh, gật đầu liên tục. Hắn không phải là kẻ ngu ngốc, hắn hiểu được những triết lý sâu xa mà Lục Trường Sinh muốn truyền tải. Dù đôi khi hắn vẫn còn chút bốc đồng, nhưng sau mỗi lần được Lục Trường Sinh chỉ dẫn, hắn lại trưởng thành thêm một bước. Hắn càng ngày càng nhận ra sự phi thường của Lục Trường Sinh, không phải ở sức mạnh bùng nổ, mà ở chiều sâu tâm hồn, ở đạo tâm vững như bàn thạch của hắn.

"Trường Sinh huynh nói đúng," Tiêu Hạo đáp, giọng nói đầy sự chân thành và kiên định. "Trước giờ ta vẫn nghĩ tu hành là phải tranh giành, phải đột phá nhanh chóng. Nhưng nhìn huynh, ta mới hiểu ra rằng, có lẽ sự vững chắc mới là điều đáng quý nhất. Thế giới này quá rộng lớn, ta chỉ mong có thể đi theo huynh, nhìn thấy thêm nhiều điều, học hỏi thêm nhiều đạo lý." Hắn đặt tay lên ngực, ánh mắt đầy tin tưởng. "Ta tin vào huynh, Trường Sinh."

Lục Trường Sinh khẽ cười, một nụ cười ấm áp, xóa tan đi vẻ trầm tư thường ngày. Hắn gật đầu, sự tin tưởng của Tiêu Hạo là một nguồn động lực quý giá. "Vậy thì, chúng ta cùng đi."

Hắn đã sẵn sàng. Căn cơ kiên cố của hắn sẽ giúp hắn chống lại mọi hình thức phản phệ, tâm ma, và thậm chí là các loại tà thuật thao túng từ các thế lực ma đạo mạnh hơn sắp xuất hiện. Sự lĩnh ngộ về Linh Khí Chi Nguyên, và cách Tàn Pháp Cổ Đạo dung hòa nó, cho thấy một liên hệ sâu sắc với nguồn gốc của thế giới, một chìa khóa để đối phó với những biến động linh khí cực đoan trong tương lai. Lục Trường Sinh đã thấu hiểu sâu sắc rằng, đạo lộ của mỗi người là khác nhau, và sự kiên định vào con đường của riêng mình mới là yếu tố quyết định sự thành bại. Hắn không còn bận tâm đến việc so sánh mình với bất kỳ ai, bởi vì hắn đã tìm thấy sự bình yên và vững chãi trong chính Đạo của mình.

Hắn ngồi xuống bàn, cùng Tiêu Hạo chia sẻ bữa sáng giản dị. Mùi cháo ấm nóng, mùi trà linh thảo thoang thoảng, hòa quyện với không khí trong lành của buổi sớm. Sự bình yên và vững chãi toát ra từ Lục Trường Sinh sau lĩnh ngộ này báo hiệu hắn đã sẵn sàng cho những thử thách lớn hơn, những bí cảnh hoặc cuộc gặp gỡ quan trọng hơn đang chờ đợi họ trên con đường phía trước. Con đường của hắn, không phải là con đường của kẻ xưng bá, mà là con đường của kẻ thấu hiểu, của kẻ dung hòa, một Đạo lý trường tồn giữa dòng chảy biến thiên của Cửu Thiên Linh Giới. Hắn sẽ tiếp tục bước đi, từng bước vững chắc, để lại dấu ấn của riêng mình trên con đường tu hành bất tận.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free