Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 144: Linh Khí Chi Nguyên: Căn Cơ Vững Chãi

Sương mù giăng mắc, mờ ảo như một tấm lụa trắng giăng ngang triền núi, ôm trọn lấy U Cốc khi bình minh vừa hé. Không khí lành lạnh, mang theo hơi ẩm của đất đá và hương thơm dịu nhẹ của cỏ cây, hoa dại còn đọng sương đêm. Tiếng suối róc rách chảy qua những phiến đá rêu phong, hòa cùng tiếng chim hót líu lo từ những tán cổ thụ xào xạc trong gió sớm, tạo nên một bản hòa tấu thanh tịnh, tựa như lạc vào chốn bồng lai tiên cảnh. Đây là một nơi hẻo lánh mà Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo đã tìm thấy, cách xa Lạc Hà Thành hàng trăm dặm, một nơi lý tưởng để tĩnh tâm và củng cố đạo cơ sau những biến cố tại Cổ Mộ.

Bên bờ suối, trên một tảng đá phẳng lặng được bao phủ bởi lớp rêu xanh mượt, Lục Trường Sinh ngồi tĩnh tọa. Thân ảnh hắn không cao lớn, hơi gầy nhưng toát lên vẻ dẻo dai tiềm ẩn, hoàn toàn hòa mình vào cảnh vật xung quanh. Chiếc đạo bào vải thô màu xanh đậm giản dị, không hoa văn, đã trở nên quen thuộc như một phần của thiên nhiên. Khuôn mặt thanh tú, đường nét hài hòa, đôi mắt đen láy thường mang vẻ trầm tư nay nhắm nghiền, hàng mi dài khẽ rung động, như đang chìm sâu vào một thế giới nội tại vô biên. Tóc đen dài, buông xõa tự nhiên trên vai, lẳng lặng đung đưa theo từng làn gió nhẹ. Hắn bất động, không một chút dao động, tựa như một pho tượng cổ xưa được tạc nên từ chính linh khí của đất trời.

Xung quanh Lục Trường Sinh, linh khí trong U Cốc dường như bị một lực vô hình nào đó hấp dẫn, xoáy nhẹ thành những vòng tròn vô hình, mỏng manh như sợi khói, chậm rãi thẩm thấu vào cơ thể hắn. Đó không phải là sự hấp thụ ồ ạt, tham lam như các tu sĩ khác thường làm khi tu luyện, mà là một sự dung hòa, một sự đón nhận nhẹ nhàng, chậm rãi, như thể linh khí tự nguyện tìm đến nương tựa vào hắn. Không có ánh sáng chói lòa, không có khí tức hùng hậu bùng nổ, chỉ có sự bình yên đến tận cùng, một sự yên tĩnh sâu sắc đến nỗi ngay cả tiếng suối róc rách hay tiếng chim hót cũng dường như trở thành một phần của sự tĩnh lặng ấy.

Cách đó không xa, Tiêu Hạo đang cặm cụi nhóm một đống lửa nhỏ. Những cành cây khô kêu lép bép trong ngọn lửa đỏ cam, tỏa ra chút khói mỏng và mùi khói gỗ đặc trưng. Hắn đeo một chiếc ba lô nhỏ sau lưng, chứa đầy những vật dụng cần thiết cho chuyến đi dài. Khuôn mặt tròn, đôi mắt láu lỉnh, luôn ánh lên vẻ thông minh và hiếu kỳ, giờ đây thỉnh thoảng lại liếc nhìn về phía Lục Trường Sinh. Mái tóc đen cắt ngắn, gọn gàng, tạo cảm giác năng động, trẻ trung, đối lập hoàn toàn với vẻ trầm mặc của bạn mình. Hắn mặc một bộ y phục màu nâu nhạt, có nhiều túi nhỏ được khéo léo may vá, bên trong chứa đủ loại linh dược, bùa chú, và cả những loại quả dại vừa hái được.

Tiêu Hạo khẽ thở dài, trong lòng đầy những suy nghĩ phức tạp. "Trường Sinh huynh quả thật khác biệt," hắn lẩm bẩm một mình, tiếng nói nhỏ đến mức chỉ đủ cho bản thân nghe thấy, sợ làm phiền đến sự nhập định của bạn mình. Hắn đã đi theo Lục Trường Sinh một thời gian không ngắn, chứng kiến không biết bao nhiêu điều kỳ lạ. Từ một phàm nhân bị khinh thường, Lục Trường Sinh lại có thể bước chân vào con đường tu hành, và không những thế, còn vững bước một cách khó tin giữa thế giới đầy rẫy những kẻ tranh giành, chém giết để đạt được sức mạnh tức thời.

Hắn nhớ lại những lời Lục Trường Sinh đã nói bên bờ Hồ Nguyệt Nha, về "con đường ta chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận." Những lời đó, tuy ngắn gọn, nhưng lại mang một sức nặng của niềm tin không thể lay chuyển. Tiêu Hạo đã chứng kiến bao kẻ thiên tài, bao tu sĩ có linh căn thượng phẩm, ngày đêm khổ luyện, tranh đoạt cơ duyên, chỉ mong một ngày có thể bước lên đỉnh cao danh vọng. Họ theo đuổi tốc độ, theo đuổi sức mạnh bùng nổ, không ngừng đẩy ép bản thân, thậm chí không tiếc dùng những phương pháp tà môn để đạt được mục đích. Nhưng Lục Trường Sinh thì khác. Hắn chậm rãi, kiên định, như một dòng nước ngầm âm thầm chảy, không ồn ào nhưng lại có sức mạnh đục xuyên đá tảng.

"Tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn," Lục Trường Sinh đã nói vậy. Và Tiêu Hạo, bằng kinh nghiệm của một lãng khách từng trải, đã bắt đầu hiểu được một phần nào đó ý nghĩa sâu xa trong câu nói ấy. Cổ Mộ là một ví dụ điển hình. Bao nhiêu kẻ đã vì tham lam mà mất mạng, bao nhiêu kẻ đã vì ham muốn sức mạnh tức thời mà đánh mất bản thân, thậm chí là đánh mất đạo tâm. Chỉ có Lục Trường Sinh, với mảnh Tàn Pháp Cổ Đạo bí ẩn, lại có thể điềm nhiên bước ra, không chỉ an toàn mà còn có được những lĩnh ngộ sâu sắc, củng cố đạo cơ một cách vững chắc.

Tiêu Hạo không hiểu hết về Tàn Pháp Cổ Đạo, cũng không rõ linh khí "Vạn Cổ Khai Thiên" mà Lục Trường Sinh nhắc đến có ý nghĩa gì. Nhưng hắn cảm nhận được một điều: con đường của Lục Trường Sinh không hề tầm thường. Nó không theo lẽ thường tình của thế giới tu hành, nơi mạnh được yếu thua, nơi tốc độ là tất cả. Thay vào đó, nó nhấn mạnh vào sự vững chắc, vào bản chất của đạo lý, vào cái "bất biến" giữa "biến thiên." Hắn tin vào trực giác của mình, tin vào con người Lục Trường Sinh.

Linh khí trong U Cốc này vốn đã thuần khiết, nhưng khi chảy vào cơ thể Lục Trường Sinh, nó dường như lại được thanh lọc thêm một tầng nữa, trở nên càng tinh thuần hơn. Tiêu Hạo, với linh giác nhạy bén của mình, có thể cảm nhận được điều đó một cách mơ hồ. Hắn tự hỏi, liệu Lục Trường Sinh có đang hấp thu một loại linh khí đặc biệt nào đó không? Hay Tàn Pháp Cổ Đạo của hắn có khả năng biến đổi, tinh luyện linh khí đến mức kinh người? Dù câu trả lời là gì, Tiêu Hạo biết rằng mình đang chứng kiến một điều phi thường, một con đường tu hành chưa từng có trong lịch sử.

Hắn nhớ lại lời Lục Trường Sinh đã nói về linh khí hỗn loạn và sự trỗi dậy của tà đạo. "Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến." Câu nói ấy như một lời tiên tri, một lời khẳng định cho con đường mà Lục Trường Sinh đã chọn. Trong thời đại mà linh khí hỗn loạn, cổ di tích thức tỉnh, và tà đạo trỗi dậy, một đạo tâm vững như bàn thạch, một căn cơ tinh thuần không lay chuyển, có lẽ mới chính là chìa khóa để tồn tại và vượt qua.

Tiêu Hạo nhẹ nhàng đảo thức ăn trong chiếc nồi nhỏ, mùi thơm của cháo ngũ cốc và vài loại nấm dại thơm lừng bắt đầu lan tỏa trong không khí. Hắn biết Lục Trường Sinh sẽ không cần thức ăn phàm tục để duy trì sự sống trong trạng thái nhập định, nhưng đó là một thói quen, một cách để Tiêu Hạo thể hiện sự quan tâm và duy trì sự "phàm tục" cần thiết cho cuộc hành trình. Hắn tin rằng, dù Lục Trường Sinh có đi xa đến đâu trên con đường của Đạo, thì những giá trị căn bản của cuộc sống, của tình bằng hữu, vẫn sẽ là một phần không thể thiếu. Bởi lẽ, "Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán," và tâm người, đôi khi lại cần những điều giản dị để giữ vững. Hắn thầm mong Lục Trường Sinh sẽ sớm xuất định, để hắn có thể chia sẻ bữa sáng này, và cùng nhau tiếp tục hành trình hướng về một chân trời mới, nơi những khám phá và chiêm nghiệm sâu sắc hơn nữa về Đạo đang chờ đợi.

***

Thời gian trôi đi thật chậm rãi trong U Cốc, như dòng suối nhỏ lững lờ trôi qua những tảng đá. Ánh sáng ban mai dịu nhẹ dần chuyển thành ánh nắng giữa trưa rực rỡ, xuyên qua tán lá cây cổ thụ, tạo thành những vệt sáng lấp lánh trên mặt đất và mặt suối. Tiếng chim hót líu lo đã nhường chỗ cho những âm thanh trầm hơn của côn trùng ẩn mình trong các bụi cây. Mùi hương hoa dại và đất ẩm vẫn còn vương vấn, nhưng đã pha thêm chút khô ráo của nắng hè. Bầu không khí vẫn thanh tịnh, nhưng giờ đây lại mang một vẻ tĩnh mịch, huyền bí hơn.

Lục Trường Sinh vẫn ngồi đó, bất động. Nhưng nếu quan sát kỹ, người ta có thể nhận thấy một sự thay đổi vi tế. Một vầng sáng nhạt, gần như trong suốt, cổ xưa đến mức khó tả, như thể phát ra từ thuở hồng hoang, đang bao bọc lấy thân thể hắn. Vầng sáng ấy không chói mắt, mà dịu nhẹ như ánh trăng, tỏa ra một khí tức cổ kính, thiêng liêng, khiến mọi vật xung quanh dường như cũng trở nên tĩnh lặng hơn, như đang lắng nghe một bí mật nào đó của vũ trụ.

Trong trạng thái nhập định sâu nhất, linh thức của Lục Trường Sinh đã vượt qua mọi giới hạn của không gian và thời gian. Hắn không còn cảm nhận được cơ thể phàm trần, không còn nghe thấy tiếng suối chảy hay tiếng gió thổi. Ý thức hắn đã chạm đến một cảnh giới nguyên thủy, một khởi nguyên của linh khí. Trước mắt hắn, linh khí không còn là những dòng chảy quen thuộc mà các tu sĩ thường cảm nhận, cũng không phải là những luồng năng lượng hỗn tạp như linh khí Vạn Cổ Khai Thiên mà hắn từng tiếp xúc ở Cổ Mộ. Thay vào đó, chúng là những hạt nguyên tố thuần túy, dồi dào đến mức hóa lỏng, như một đại dương mênh mông của sự sống và Đạo lý.

Đây chính là Linh Khí Chi Nguyên, là thứ đã tạo nên Cửu Thiên Linh Giới này từ thuở sơ khai. Chúng vô cùng thuần khiết, mạnh mẽ nhưng lại không hề có tính công kích hay hỗn loạn. Chúng chỉ đơn thuần là sự tồn tại, là bản chất của vạn vật. Chúng dồi dào đến mức Lục Trường Sinh có cảm giác như mình đang bơi lội trong một dòng sông nguyên bản của vũ trụ, nơi mọi quy tắc của tu hành dường như không còn ý nghĩa.

Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể hắn, vốn đã yên tĩnh, giờ đây bỗng rung động mãnh liệt. Sự rung động này không phải là một sự phản kháng hay bài xích, mà là một sự cộng hưởng, một tiếng gọi từ cố hương. Tàn Pháp Cổ Đạo như tìm thấy nguồn gốc của chính mình, tự động vận chuyển, điều chỉnh, và bắt đầu tinh luyện những hạt nguyên tố linh khí thuần túy này. Nó không hấp thụ chúng một cách thô bạo để tăng cường tu vi tức thời, mà là một quá trình dung hòa, chuyển hóa một cách chậm rãi, tỉ mỉ.

Từng sợi linh mạch trong cơ thể Lục Trường Sinh, từng thớ thịt, từng phân tử đạo pháp, từng tế bào, dường như đều được tẩy rửa và củng cố. Linh khí thuần túy chảy qua, không làm tu vi hắn đột phá một cách chóng vánh, nhưng lại khiến căn cơ của hắn trở nên kiên cố và tinh thuần hơn gấp vạn lần. Mỗi tạp chất, mỗi hạt bụi đạo lý không cần thiết đều bị loại bỏ, chỉ còn lại những gì tinh túy nhất, vững chắc nhất.

Lục Trường Sinh cảm thấy như mình đang được tái sinh. Hắn không có cảm giác đau đớn hay khó chịu, chỉ có sự an nhiên tự tại, một cảm giác hòa hợp tuyệt đối với vũ trụ. Hắn thấu hiểu rằng, linh khí Vạn Cổ Khai Thiên mà hắn từng cảm nhận ở Cổ Mộ, tuy hùng vĩ nhưng đã bị pha tạp bởi thời gian và sự biến đổi của các đạo pháp. Nhưng Linh Khí Chi Nguyên này, lại là bản chất nguyên thủy, không hề bị ô nhiễm.

Trong sâu thẳm ý thức, Lục Trường Sinh tự vấn: "Đây chính là Linh Khí Chi Nguyên của Vạn Cổ Khai Thiên? Tàn Pháp Cổ Đạo của mình, rốt cuộc ẩn chứa bí mật gì?" Hắn biết rằng Tàn Pháp Cổ Đạo không phải là một công pháp thông thường. Nó không hứa hẹn sức mạnh tức thì, mà tập trung vào sự ổn định, vào việc chống lại phản phệ. Giờ đây, hắn hiểu rằng khả năng chống phản phệ của Tàn Pháp Cổ Đạo không chỉ đơn thuần là một cơ chế phòng vệ, mà còn là một khả năng dung hòa, chuyển hóa mọi loại linh khí, đưa chúng trở về trạng thái nguyên thủy nhất, tinh thuần nhất.

Điều này có nghĩa là, Tàn Pháp Cổ Đạo không chỉ giúp hắn đứng vững trước linh khí hỗn loạn, mà còn giúp hắn biến những hiểm họa thành cơ duyên, thanh lọc và củng cố căn cơ của mình một cách chưa từng có. Hắn không cần phải "chinh phục" linh khí, mà chỉ cần "dung hòa" nó. Hắn không cần phải "tranh đoạt" sức mạnh, mà chỉ cần "thấu hiểu" bản chất của Đạo.

Cơ thể hắn không thay đổi nhiều về ngoại hình, vẫn là dáng vẻ thanh tú, giản dị đó. Nhưng khí chất toát ra từ hắn đã trở nên trầm lắng hơn, sâu thẳm hơn, như một cái hồ cổ xưa không đáy, phản chiếu ánh sáng của hàng vạn vì sao. Đó là một sự thay đổi từ bên trong, một sự trưởng thành về Đạo, một sự củng cố căn cơ mà không một tu sĩ nào có thể nhìn thấy bằng mắt thường, nhưng lại có thể cảm nhận được bằng linh giác.

Lục Trường Sinh hiểu rằng, dù tu vi của hắn không tăng vọt, nhưng căn cơ của hắn đã trở nên kiên cố đến mức khó lay chuyển. Điều này sẽ giúp hắn chống lại không chỉ phản phệ linh khí mà còn cả những cám dỗ, tâm ma hoặc sự thao túng từ các thế lực tà đạo lớn hơn mà hắn có thể sẽ đối mặt trong tương lai. Tàn Pháp Cổ Đạo, đúng như tên gọi của nó, tuy chỉ là một "tàn pháp", nhưng lại ẩn chứa một đạo lý toàn vẹn, một con đường vĩ đại dẫn đến sự vững chắc và trường tồn. Nó là nền tảng vững chắc để đối mặt với những thử thách lớn hơn trong tương lai, một sự chuẩn bị cần thiết cho một thời đại đầy biến động.

***

Khi ánh nắng chiều tà bắt đầu dát vàng lên những đỉnh núi xanh biếc của U Cốc, tạo nên một khung cảnh trong trẻo và huyền ảo, Lục Trường Sinh chậm rãi mở mắt. Đôi mắt đen láy của hắn, vốn đã trầm tư, giờ đây chứa đựng một sự thâm thúy, bình yên đến lạ thường. Ánh nhìn của hắn không còn chỉ dừng lại ở cảnh vật trước mắt, mà như đã nhìn thấy và hiểu thấu bản chất sâu xa của vạn vật, của dòng chảy thời gian và Đạo lý. Chúng như phản chiếu một trí tuệ cổ xưa, một sự tĩnh lặng vượt qua mọi sóng gió.

Hắn khẽ thở ra một hơi, luồng khí tức thanh thoát hòa vào không khí, mang theo một mùi hương dịu nhẹ của đất và cây cỏ sau mưa, pha chút mùi linh khí tinh thuần. Toàn thân hắn không hề có dấu hiệu của sự mệt mỏi sau thời gian nhập định dài, ngược lại, hắn cảm thấy mỗi tế bào trong cơ thể đều tràn đầy sức sống, mỗi sợi linh mạch đều kiên cố như thép tôi luyện, nhưng lại mềm mại và linh hoạt như dòng nước.

Lục Trường Sinh cảm nhận rõ ràng căn cơ của mình. Tu vi của hắn, trên biểu hiện bề ngoài, quả thực không có bước nhảy vọt nào đáng kinh ngạc. Hắn vẫn ở cảnh giới Sơ Kỳ Luyện Khí, chưa hề có dấu hiệu đột phá. Nhưng hắn biết, đó chỉ là một lớp vỏ bọc. Bên trong, mỗi tia linh khí trong cơ thể hắn đều tinh thuần và kiên cố hơn gấp bội, không còn một chút tạp chất, không còn một chút dao động. Chúng như những viên ngọc đã được mài giũa đến hoàn mỹ, tuy không lấp lánh chói mắt, nhưng lại ẩn chứa một sức mạnh nội tại vô song. Đạo tâm của hắn, vốn đã vững chắc, giờ đây càng như bàn thạch, không gì có thể lay chuyển.

Hắn đứng dậy, vươn vai nhẹ nhàng, một động tác đơn giản nhưng lại toát lên vẻ ung dung, tự tại, hòa hợp với thiên địa. Chiếc đạo bào vẫn phẳng phiu, không chút nhàu nát, như chưa từng trải qua một thời gian dài tĩnh tọa.

Tiêu Hạo, đã chờ đợi từ lâu, thấy Lục Trường Sinh xuất định liền mừng rỡ, vội vàng bước tới. Trên tay hắn là một ít quả dại đỏ mọng, vừa hái từ một bụi cây gần đó, và chiếc nồi nhỏ đựng cháo ngũ cốc vẫn còn ấm nóng, bốc hơi nhẹ. Khuôn mặt hắn ánh lên vẻ vui mừng và cả sự tò mò.

"Trường Sinh huynh!" Tiêu Hạo thốt lên, giọng nói hoạt bát, mang theo chút phấn khích. "Huynh cuối cùng cũng xuất định rồi! Đã hơn một ngày rồi đó. Huynh lại có đột phá gì sao? Khí tức của huynh... khác lắm. Tuy không thấy tu vi tăng tiến, nhưng cảm giác cứ như... như một ngọn núi cổ thụ đã đứng vững vạn năm, không hề lay chuyển." Hắn đưa quả dại cho Lục Trường Sinh, ánh mắt dò hỏi, đầy vẻ thán phục.

Lục Trường Sinh mỉm cười nhẹ, đón lấy những quả dại. Nụ cười của hắn thanh đạm, nhưng lại mang theo một sự an yên sâu sắc. "Đột phá ư? Có lẽ là vậy, Tiêu Hạo," hắn đáp, giọng nói từ tốn, chậm rãi, nhưng lại chứa đựng hàm ý sâu xa. "Chỉ là, ta đã hiểu hơn về con đường của mình." Hắn cắn một miếng quả dại, vị ngọt thanh mát tan chảy trong miệng, như chính cảm giác an nhiên trong lòng hắn.

"Ta đã hiểu," Lục Trường Sinh tiếp tục, đôi mắt hướng về phía chân trời đang dần ngả màu hoàng hôn. "Đạo không ở tốc độ, mà ở sự vững chắc. Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo. Mọi sự tranh đoạt, mọi sự truy cầu tốc độ, cuối cùng cũng chỉ làm hao tổn bản nguyên, làm lung lay căn cơ." Hắn nhìn Tiêu Hạo, ánh mắt thâm thúy. "Căn cơ của ta, nay đã kiên cố hơn bao giờ hết, tinh thuần đến mức khó lay chuyển. Tuy không tăng vọt tu vi, nhưng nó đã trở thành một nền tảng vững chắc để đối mặt với những thử thách lớn hơn trong tương lai."

Tiêu Hạo chăm chú lắng nghe, gật đầu liên tục. Hắn không hoàn toàn hiểu hết những từ ngữ triết lý sâu xa của Lục Trường Sinh, nhưng hắn cảm nhận được sự chân thật và sức nặng trong từng lời nói. Hắn càng ngày càng nhận ra sự phi thường của Lục Trường Sinh, không chỉ là ở những lời nói, mà còn ở khí chất, ở con đường mà hắn kiên định theo đuổi. Sự bình yên và vững chãi toát ra từ Lục Trường Sinh sau lần lĩnh ngộ này càng củng cố thêm lòng trung thành và niềm tin của Tiêu Hạo. Hắn biết, mình đã chọn đúng người để đồng hành.

"Trường Sinh huynh nói đúng," Tiêu Hạo đáp, giọng đầy kiên định. "Trước giờ ta vẫn nghĩ tu hành là phải tranh giành, phải đột phá nhanh chóng. Nhưng nhìn huynh, ta mới hiểu ra rằng, có lẽ sự vững chắc mới là điều đáng quý nhất." Hắn đặt chiếc nồi cháo xuống cạnh Lục Trường Sinh. "Dù sao, huynh cũng nên ăn chút gì đó. Đạo có sâu xa đến đâu, thì bụng cũng cần no đã."

Lục Trường Sinh khẽ cười, ánh mắt tràn đầy sự ấm áp khi nhìn người bạn đồng hành. Hắn đã sẵn sàng cho những gì sắp đến. Căn cơ kiên cố của hắn sẽ giúp hắn chống lại mọi hình thức phản phệ, tâm ma, và thậm chí là các loại tà thuật thao túng từ các thế lực ma đạo mạnh hơn sắp xuất hiện. Sự lĩnh ngộ về Linh Khí Chi Nguyên, và cách Tàn Pháp Cổ Đạo dung hòa nó, cho thấy một liên hệ sâu sắc với nguồn gốc của thế giới, một chìa khóa để đối phó với những biến động linh khí cực đoan trong tương lai.

Hắn ngồi xuống bên đống lửa, cùng Tiêu Hạo chia sẻ bữa cháo giản dị. Mùi khói bếp thoang thoảng, mùi cháo ấm nóng, hòa quyện với không khí mát mẻ của buổi chiều tà. Sự bình yên và vững chãi của Lục Trường Sinh sau lĩnh ngộ báo hiệu hắn đã sẵn sàng cho những thử thách lớn hơn, những bí cảnh hoặc cuộc gặp gỡ quan trọng hơn đang chờ đợi họ trên con đường phía trước. Con đường của hắn, không phải là con đường của kẻ xưng bá, mà là con đường của kẻ thấu hiểu, của kẻ dung hòa, một Đạo lý trường tồn giữa dòng chảy biến thiên của Cửu Thiên Linh Giới.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free