Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 143: Hồ Nguyệt Nha: Lĩnh Ngộ Cổ Đạo

Con đường đất đỏ uốn lượn như một dải lụa mềm mại, trải dài qua cánh đồng mênh mông còn vương hơi sương đêm, dẫn lối vào khu rừng rậm rạp phía xa. Sau một trận mưa đêm, không khí trở nên trong lành lạ thường, mang theo mùi đất ẩm, mùi cây cỏ xanh tươi nồng đượm, hòa cùng hương thơm dịu nhẹ của những đóa hoa dại ven đường. Tiếng chim hót líu lo từ sâu trong tán lá, cùng tiếng xe ngựa thưa thớt vọng lại từ phía Lạc Hà Thành đã lùi xa, tạo nên một bản hòa tấu yên bình, một sự đối lập hoàn toàn với sự hỗn loạn và tàn khốc mà họ vừa trải qua. Mặt trời đã lên cao, nhuộm vàng những vạt mây trắng, nắng nhẹ và gió mát mơn man da thịt, gột rửa đi phần nào bụi trần và những cảm xúc nặng nề.

Lục Trường Sinh bước đi chậm rãi, dáng người không cao lớn, hơi gầy nhưng ẩn chứa một sự dẻo dai khó tả. Khuôn mặt thanh tú, đường nét hài hòa, đôi mắt đen láy thường mang vẻ trầm tư, điềm tĩnh, giờ đây càng sâu thẳm hơn, như chứa đựng cả một đại dương suy tư. Hắn mặc bộ đạo bào vải thô màu xám, đơn giản nhưng sạch sẽ, chỉnh tề, phảng phất vẻ giản dị và khiêm nhường. Ánh mắt hắn xa xăm, không hẳn là nhìn vào khoảng không vô định, mà như đang nhìn xuyên qua tầng tầng lớp lớp vật chất, dò xét những chân lý ẩn sâu trong vạn vật. Rõ ràng, tâm trí hắn vẫn đang chìm đắm trong những chiêm nghiệm sâu sắc, về những gì đã xảy ra tại Cổ Mộ, về bản chất của cái gọi là "cơ duyên", và đặc biệt là về linh khí Vạn Cổ Khai Thiên hùng vĩ nhưng cũng đầy hỗn loạn. Mỗi bước chân của hắn đều vững vàng, không vội vã, như đang bước đi trên chính con đường Đạo mà hắn đã chọn, dù cho con đường đó có gập ghềnh, khó khăn đến mấy.

Tiêu Hạo đi bên cạnh, dáng người nhanh nhẹn, linh hoạt, khuôn mặt tròn với đôi mắt láu lỉnh, giờ đây có chút mệt mỏi sau những ngày căng thẳng. Hắn thỉnh thoảng ngáp ngắn ngáp dài, nhưng vẫn không quên liếc nhìn Lục Trường Sinh, trong ánh mắt tràn đầy sự quan tâm và một chút tò mò. Hắn cảm nhận được sự khác biệt rõ rệt trong khí chất của Lục Trường Sinh kể từ khi rời Cổ Mộ, một sự điềm tĩnh còn sâu sắc hơn, một sự kiên định không thể lay chuyển. Dù chưa hoàn toàn hiểu được những suy nghĩ thâm sâu của vị huynh trưởng này, nhưng Tiêu Hạo biết, Lục Trường Sinh đã có những thu hoạch nội tại cực kỳ quan trọng. Nhận thấy sự im lặng kéo dài, Tiêu Hạo khẽ hắng giọng, cố gắng phá vỡ bầu không khí trầm mặc.

"Trường Sinh huynh, huynh vẫn còn nghĩ về Cổ Mộ sao?" Giọng hắn vang vọng trong không gian rộng lớn của đồng quê, mang theo chút sự lo lắng xen lẫn nhẹ nhõm. "Chuyện đã qua rồi, chúng ta an toàn là may mắn lớn nhất rồi! Huynh xem, Lạc Hà Thành đã nhỏ lại sau lưng, những chuyện thị phi tranh đoạt kia cũng đã bị bỏ lại. Giờ đây, chỉ còn chúng ta trên con đường này."

Lục Trường Sinh khẽ lắc đầu, nụ cười nhẹ như gió thoảng, nhưng lại mang đến một cảm giác ấm áp và bình yên lạ thường. "Không chỉ là Cổ Mộ, Tiêu Hạo." Giọng hắn trầm ấm, từ tốn, mỗi lời nói đều như chứa đựng sự chiêm nghiệm. "Là cái gọi là cơ duyên... và linh khí Vạn Cổ Khai Thiên. Cái được mất của người đời, cái tranh đoạt điên cuồng vì ảo ảnh, ta đã thấy quá rõ tại Cổ Mộ. Vô số tu sĩ vì một chút cơ duyên mà không tiếc mạng sống, cuối cùng lại trắng tay, thậm chí thân bại danh liệt. Đó là sự tàn khốc của lòng tham, một phần của nhân tính mà ta đã luôn cố gắng thấu hiểu."

Hắn dừng lại bên một gốc cây cổ thụ lớn, đưa mắt nhìn về phía chân trời, nơi những đỉnh núi đá vôi hùng vĩ đang ẩn hiện trong làn sương mỏng. "Cơ duyên, đôi khi là một lưỡi dao hai lưỡi. Nó có thể dẫn dắt người ta đến đỉnh cao của tu hành, nhưng cũng có thể biến thành gông xiềng trói buộc, làm mờ mắt bởi dục vọng. Mấy ngày trong Cổ Mộ, chứng kiến vô số tu sĩ tranh giành, chém giết, ta càng thêm tin tưởng vào con đường mình đã chọn. Con đường không theo đuổi cái gọi là 'cơ duyên' nhanh chóng, mà là bồi đắp đạo tâm, củng cố căn cơ, vững vàng từng bước."

Tiêu Hạo gật gù, dù chưa thể lý giải hết được chiều sâu trong lời nói của Lục Trường Sinh, nhưng hắn cảm nhận được sự đúng đắn trong đó. Hắn nhớ lại những cảnh tượng kinh hoàng trong Cổ Mộ, những khuôn mặt vặn vẹo vì tham lam, những ánh mắt tuyệt vọng khi cơ duyên vuột khỏi tay. "Đúng vậy, Trường Sinh huynh nói chí phải. Ta cũng thấy rợn người. Có lẽ, việc chúng ta không tham lam tranh đoạt, mà chỉ quan sát, lại là một loại cơ duyên khác. Ít nhất, chúng ta còn sống, còn có thể bước tiếp trên con đường này."

Lục Trường Sinh khẽ mỉm cười, ánh mắt quay về phía Tiêu Hạo, tràn đầy sự thấu hiểu. "Đạo tại tâm, cảnh tùy duyên, Tiêu Hạo. Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán. Chúng ta không cần vội vã tìm kiếm một 'nơi thanh tịnh' cụ thể. Mọi nơi đều có thể là nơi tu hành, chỉ cần tâm ta thanh tịnh. Con đường phía trước, dù là rừng sâu núi thẳm, hay thành thị náo nhiệt, đều là một phần của hành trình." Hắn đưa tay chỉ về phía trước, nơi con đường đất đỏ uốn lượn vào một khu rừng rậm rạp, ẩn hiện những đỉnh núi đá vôi hùng vĩ. "Cổ Mộ đã cho ta thấy sự tàn khốc của lòng tham, nhưng cũng là minh chứng cho sự trường tồn của linh khí Vạn Cổ Khai Thiên. Sức mạnh của nó vượt xa những gì ta từng tưởng tượng, và Tàn Pháp Cổ Đạo của ta dường như có một sự cộng hưởng đặc biệt với nó. Có lẽ, những di tích cổ khác, những nơi linh khí hỗn loạn khác, sẽ là những chốn để ta tiếp tục chiêm nghiệm, để làm sâu sắc thêm sự thấu hiểu về Đạo."

Trong sâu thẳm tâm trí Lục Trường Sinh, một ý niệm mơ hồ dần hình thành, rồi trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. Sự kiện Cổ Mộ, sự trỗi dậy của U Minh Tôn Giả, và việc linh khí Vạn Cổ Khai Thiên bị nhiễu loạn không phải là ngẫu nhiên. Hắn cảm nhận được một luồng sóng ngầm đang cuộn chảy trong Tam Giới, Lục Vực và Cửu Châu – một sự biến động lớn lao của linh khí, có thể là do sự thức tỉnh của nhiều cổ di tích khác, hoặc do sự trỗi dậy của các thế lực tà đạo lớn mạnh hơn, những kẻ đang tìm cách lợi dụng sự hỗn loạn này để đạt được mục đích của mình. Ma Quân Huyết Ảnh, cái tên đó, dù chỉ là một lời đồn đại xa xôi, nhưng lại mang theo một áp lực vô hình, báo hiệu những hiểm họa còn lớn hơn nhiều đang chờ đợi. Tuy nhiên, Lục Trường Sinh không hề sợ hãi. Trái lại, hắn cảm thấy một sự tò mò, một khao khát được thấu hiểu. Con đường của hắn không phải là để xưng bá hay thống trị, mà là để tìm kiếm chân lý, để sống đúng với Đạo mà hắn đã chọn. Những trải nghiệm vừa qua đã mài giũa ý chí của hắn, khiến hắn tin rằng, dù đại thế biến thiên đến đâu, chỉ cần bản tâm bất biến, hắn vẫn có thể đứng vững, thậm chí còn có thể tạo ra những ảnh hưởng sâu sắc đến thế giới tu hành theo một cách rất riêng. Hắn tin vào sự vững chắc của Tàn Pháp Cổ Đạo, một công pháp không hướng đến tốc độ hay sức mạnh tức thời, mà hướng đến sự ổn định, sự dung hòa, sự chống lại phản phệ, đặc biệt là từ những nguồn linh khí hỗn loạn và cổ xưa như Vạn Cổ Khai Thiên. Con đường này, dẫu chậm, nhưng lại là con đường duy nhất để hắn không bị cuốn trôi trong dòng chảy điên cuồng của thời đại.

Họ tiếp tục bước đi, tiếng bước chân nhẹ nhàng trên con đường đất đỏ. Mùi đất ẩm và cây cỏ tươi mát vẫn còn vương vấn, xoa dịu tâm hồn. Lục Trường Sinh không còn nhìn xa xăm, mà ánh mắt hắn đã chuyển sang tập trung vào con đường phía trước, vào từng chi tiết nhỏ bé của vạn vật xung quanh. Một nhành cây khô, một viên đá cuội, một dòng suối nhỏ chảy róc rách, tất cả đều ẩn chứa Đạo lý, chỉ chờ đợi một tâm hồn tinh tế để chiêm nghiệm. Tiêu Hạo, mặc dù vẫn còn chút mệt mỏi, nhưng tinh thần đã phấn chấn hơn nhiều. Hắn biết, dù có bất kỳ điều gì xảy ra, Lục Trường Sinh sẽ luôn tìm thấy con đường đúng đắn, và hắn sẽ luôn tin tưởng đi theo.

Khi hoàng hôn buông xuống, nhuộm tím cả một góc trời, họ dừng chân bên một hồ nước trong vắt, hình dáng tựa như một vầng trăng khuyết, được gọi là Nguyệt Nha Hồ. Nơi đây là một dải đất hoang sơ, ít dấu chân người, được bao bọc bởi những hàng cây cổ thụ xanh rì và những bụi hoa dại khoe sắc. Không khí trở nên mát mẻ hơn, mang theo hơi nước trong lành từ mặt hồ, cùng mùi hương của cỏ dại và hoa rừng. Tiếng nước hồ vỗ nhẹ vào bờ, tạo nên những âm thanh êm dịu, hòa cùng tiếng côn trùng rả rích và tiếng chim bay về tổ, tạo nên một bản nhạc thiên nhiên tuyệt mỹ, xoa dịu mọi mệt mỏi. Linh khí nơi đây cũng có vẻ dịu mát và thuần khiết hơn nhiều so với những nơi khác, như thể được lọc qua dòng chảy của thời gian và sự tĩnh lặng của tự nhiên. Ánh trăng non bắt đầu ló dạng, phản chiếu lấp lánh trên mặt hồ tĩnh lặng, tạo nên một khung cảnh huyền ảo, thơ mộng đến lạ thường.

Lục Trường Sinh tìm một tảng đá phẳng lớn bên bờ hồ, bề mặt đã được mài nhẵn bởi thời gian và gió sương. Hắn không nói gì, chỉ khẽ gật đầu với Tiêu Hạo, rồi khoanh chân tĩnh tọa. Hắn nhắm mắt lại, toàn bộ tâm trí dần chìm sâu vào một trạng thái nhập định, bỏ qua mọi tạp niệm thế tục. Thân thể hắn như hòa vào tảng đá, hòa vào không khí, trở thành một phần của tự nhiên. Bên trong cơ thể hắn, những luồng linh khí còn vương vất từ Cổ Mộ, mang theo dấu ấn hỗn loạn của Vạn Cổ Khai Thiên, vẫn đang âm ỉ lưu chuyển. Chúng không gây ra phản phệ mạnh mẽ như với các tu sĩ khác, nhưng vẫn là những dòng chảy bất định, cần được điều hòa.

Lục Trường Sinh nội tâm tập trung vào Tàn Pháp Cổ Đạo. Công pháp này không tìm cách trấn áp hay cưỡng ép linh khí hỗn loạn, mà thay vào đó, nó mở ra một con đường dung hòa, một sự chuyển hóa tinh tế. Hắn cảm nhận rõ rệt từng luồng linh khí Vạn Cổ Khai Thiên va chạm với đạo cơ của mình. Nếu là tu sĩ khác, những dòng linh khí cổ xưa, cường đại và hỗn tạp này có thể gây tổn thương kinh mạch, thậm chí khiến tâm ma nổi dậy. Nhưng Tàn Pháp Cổ Đạo, với bản chất chậm rãi, vững chắc, như một dòng nước mềm mại nhưng kiên trì, từ từ bao bọc, thẩm thấu, rồi chuyển hóa những luồng linh khí bất ổn đó. "Linh khí Vạn Cổ Khai Thiên... mạnh mẽ nhưng hỗn loạn." Lục Trường Sinh chiêm nghiệm trong tâm trí. "Tàn Pháp Cổ Đạo không cố gắng chế ngự, mà là dung hòa, chuyển hóa... Đây chính là đạo lý của sự vững chắc. Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán. Sự hỗn loạn của ngoại cảnh không thể làm dao động bản tâm ta, chỉ cần đạo tâm vững như bàn thạch, vạn pháp bất xâm."

Hắn cảm thấy như mình đang đứng trước một dòng sông cuồn cuộn, hung dữ. Các tu sĩ khác sẽ cố gắng dùng sức mạnh để ngăn chặn dòng chảy, hoặc cưỡng ép nó theo ý mình. Nhưng Tàn Pháp Cổ Đạo lại giống như một gốc cây cổ thụ cắm rễ sâu vào lòng đất, để dòng nước chảy qua, thanh tẩy và nuôi dưỡng nó, đồng thời cũng giúp nó đứng vững trước mọi phong ba bão táp. Những luồng linh khí Vạn Cổ Khai Thiên, sau khi được Tàn Pháp Cổ Đạo "tiếp nhận" và "dung hòa", không còn mang tính chất hủy diệt hay hỗn loạn, mà trở thành một phần của linh khí cơ thể hắn, cung cấp dưỡng chất, củng cố đạo cơ một cách bền vững. Đó không phải là sự đột phá cấp tốc, mà là sự tinh luyện thâm sâu, đặt nền móng cho một hành trình tu hành trường cửu. Càng chiêm nghiệm, Lục Trường Sinh càng nhận ra giá trị vô song của Tàn Pháp Cổ Đạo trong thời đại linh khí hỗn loạn này. Nó chính là chìa khóa để giữ vững bản thân, để không bị cuốn trôi bởi những biến động của đại thế, để không bị phản phệ bởi những cơ duyên cường đại nhưng tiềm ẩn hiểm họa.

Tiêu Hạo ngồi cách đó không xa, hắn đã nhóm một đống lửa nhỏ, ánh lửa bập bùng chiếu sáng một góc bờ hồ. Hắn thỉnh thoảng thêm củi vào lửa, ánh mắt vẫn không rời Lục Trường Sinh. Hắn không thể nhìn thấu được những gì đang diễn ra bên trong cơ thể Lục Trường Sinh, nhưng hắn cảm nhận được một luồng khí tức thanh khiết, ôn hòa đang lan tỏa từ vị huynh trưởng của mình. Luồng khí tức đó không mạnh mẽ, không hùng tráng, nhưng lại mang đến một cảm giác bình yên, vững chãi đến lạ thường, như chính tảng đá mà Lục Trường Sinh đang ngồi. Ánh trăng bạc càng lúc càng sáng rõ, soi chiếu khuôn mặt điềm tĩnh của Lục Trường Sinh, tôn lên vẻ thanh khiết, thoát tục. Tiếng nước hồ vỗ nhẹ, tiếng côn trùng kêu, làn gió mát lạnh mang theo hơi sương, mùi đất ẩm và hoa dại, tất cả đều trở thành một phần của bức tranh tĩnh lặng và chiêm nghiệm này. Tiêu Hạo chỉ biết im lặng quan sát, trong lòng dâng lên một sự tôn kính sâu sắc. Hắn biết, Lục Trường Sinh đang đi trên một con đường hoàn toàn khác biệt, một con đường mà có lẽ, cả thiên hạ tu sĩ đều chưa từng nghĩ đến, hoặc không dám nghĩ đến.

Bình minh ló dạng, những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá, rải rác những đốm sáng vàng óng trên mặt hồ Nguyệt Nha. Hơi sương còn vương trên ngọn cỏ, tạo nên một khung cảnh trong lành, tinh khiết. Tiếng chim hót rộn ràng, đón chào một ngày mới, xua tan đi vẻ huyền ảo của đêm tối. Lục Trường Sinh vẫn ngồi yên vị trên tảng đá, nhưng lúc này, một luồng khí tức thanh thoát, nhẹ nhàng bao phủ lấy hắn, không phải là sự hùng mạnh của tu vi, mà là sự bình yên của Đạo.

Khẽ chớp mắt, Lục Trường Sinh mở mắt, một luồng tinh quang lóe lên trong đôi mắt đen láy rồi nhanh chóng tan biến, như một vì sao vụt tắt trong đêm. Khí chất của hắn dường như đã thay đổi một cách tinh tế, không còn vẻ trầm tư nặng nề như trước, mà thay vào đó là sự bình yên sâu sắc, một sự vững chãi không thể lay chuyển. Nụ cười nhẹ trên môi hắn càng thêm thanh thản. Toàn bộ cơ thể hắn, từ kinh mạch đến đan điền, đều tràn ngập một luồng linh khí ôn hòa, tinh khiết, đã được Tàn Pháp Cổ Đạo chuyển hóa hoàn toàn, không còn chút dấu vết của sự hỗn loạn từ linh khí Vạn Cổ Khai Thiên. Đạo tâm của hắn, giờ đây, vững như bàn thạch, không một chút dao động.

Tiêu Hạo, người đã thức canh gần đó, đang loay hoay dập tắt đống lửa. Hắn lập tức ngẩng đầu lên khi cảm nhận được sự thay đổi từ Lục Trường Sinh. Đôi mắt láu lỉnh của hắn mở to, biểu cảm từ ngạc nhiên chuyển sang kinh ngạc sâu sắc. Hắn chưa từng thấy Lục Trường Sinh có một khí chất như vậy, vừa thanh thoát, vừa kiên định, như một ngọn núi vững chãi giữa phong ba, nhưng lại ẩn chứa sự mềm mại của dòng nước.

"Trường Sinh huynh... huynh đã đột phá sao? Khí chất của huynh... thật khác biệt!" Tiêu Hạo thốt lên, giọng nói còn vương chút ngái ngủ, nhưng tràn đầy sự hiếu kỳ và thán phục. Hắn cảm nhận được một nguồn năng lượng vô hình, một sự bình yên mạnh mẽ tỏa ra từ Lục Trường Sinh, khiến bản thân hắn cũng cảm thấy nhẹ nhõm hơn.

Lục Trường Sinh đứng dậy, vươn vai nhẹ nhàng, xương cốt kêu khẽ như tiếng suối chảy. Hắn quay sang mỉm cười với Tiêu Hạo, ánh mắt tràn đầy sự thanh thản và tự tin. "Không phải đột phá cảnh giới, Tiêu Hạo. Chỉ là... hiểu rõ hơn về con đường mình đã chọn. Tàn Pháp Cổ Đạo, nó chính là chìa khóa để đứng vững trong dòng chảy hỗn loạn của Vạn Cổ Khai Thiên linh khí." Hắn đưa tay xoa nhẹ lên mái tóc đen của Tiêu Hạo, hành động hiếm hoi nhưng tràn đầy sự ấm áp của tình huynh đệ. "Ta đã thấu hiểu thêm một tầng ý nghĩa của Tàn Pháp Cổ Đạo. Nó không phải là một công pháp cường đại để tranh đoạt thiên hạ, mà là một đạo lý để bảo trì bản thân, để giữ vững đạo tâm giữa vạn pháp biến thiên."

Hắn dừng lại, nhìn về phía mặt hồ Nguyệt Nha đang phản chiếu ánh bình minh rực rỡ, rồi lại hướng ánh mắt về phía Lạc Hà Thành đã khuất xa. "Con đường tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn, Tiêu Hạo. Trong Cổ Mộ, ta đã thấy sự điên cuồng của lòng tham, sự bất lực của những kẻ chạy theo tốc độ mà bỏ qua căn cơ. Linh khí Vạn Cổ Khai Thiên hùng vĩ, nhưng cũng ẩn chứa hiểm họa phản phệ khôn lường. Tàn Pháp Cổ Đạo của ta, không cố gắng chinh phục, mà là dung hòa, chuyển hóa. Nó giống như một cây đại thụ, cắm rễ sâu vào lòng đất, mặc cho gió bão gào thét, nó vẫn sừng sững đứng đó, không hề lay chuyển."

"Lòng tham là một phần của nhân tính, nhưng đạo tâm kiên cố sẽ giúp ta không bị nó lôi kéo. Đó là sự vững chắc mà ta tìm kiếm, và Tàn Pháp Cổ Đạo đã cho ta con đường để đạt được điều đó." Lục Trường Sinh chậm rãi nói, mỗi lời nói đều mang theo sức nặng của sự chiêm nghiệm sâu sắc. "Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến. Những gì ta lĩnh ngộ được đêm qua, không chỉ giúp ta củng cố đạo cơ, mà còn giúp ta nhìn rõ hơn con đường phía trước. Sẽ có thêm nhiều di tích cổ thức tỉnh, nhiều linh khí hỗn loạn trỗi dậy, thậm chí cả những thế lực tà đạo lớn mạnh hơn như Ma Quân Huyết Ảnh sẽ lợi dụng sự hỗn loạn này. Nhưng ta tin rằng, với đạo tâm vững như bàn thạch này, ta có thể đối mặt với tất cả, không bị cuốn trôi."

Tiêu Hạo nhìn vào mắt Lục Trường Sinh, cảm nhận được một sức mạnh nội tại không thể lay chuyển, một sự bình yên tuyệt đối. Hắn không còn chút nghi ngờ nào về con đường của Lục Trường Sinh. Hắn biết, Lục Trường Sinh không chỉ là một tu sĩ bình thường, mà là một người đang xây dựng một đạo lộ hoàn toàn mới, một con đường có khả năng phá vỡ cục diện hiện tại của thế giới tu hành. Sự lĩnh ngộ sâu sắc của Lục Trường Sinh về Tàn Pháp Cổ Đạo và khả năng đối phó với linh khí hỗn loạn sẽ là nền tảng quan trọng cho những thử thách lớn hơn liên quan đến các di tích cổ xưa hoặc các khu vực linh khí bị biến động mạnh mẽ trong tương lai. Đạo tâm kiên cố của Lục Trường Sinh sẽ giúp hắn chống lại không chỉ phản phệ linh khí mà còn cả những cám dỗ, tâm ma hoặc sự thao túng từ các thế lực tà đạo lớn hơn mà hắn sẽ đối mặt. Tiêu Hạo ngày càng nhận ra sự đặc biệt của Lục Trường Sinh, củng cố thêm lòng trung thành và vai trò của mình như một người bạn đồng hành tin cậy, thấu hiểu.

"Vậy chúng ta sẽ đi đâu tiếp theo, Trường Sinh huynh?" Tiêu Hạo hỏi, giọng nói đầy hứng khởi, không còn chút lo lắng nào. Hắn đã hoàn toàn tin tưởng vào lựa chọn của Lục Trường Sinh, dù đích đến có là nơi nào đi chăng nữa.

Lục Trường Sinh mỉm cười, ánh mắt hướng về phía chân trời, nơi mặt trời đang dần lên cao, báo hiệu một ngày mới. "Chúng ta sẽ tiếp tục đi về phía trước, Tiêu Hạo. Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo. Mọi nơi đều có Đạo lý riêng để chiêm nghiệm. Hành trình của chúng ta còn dài, và có lẽ, nó sẽ không chỉ là hành trình của riêng hai chúng ta." Hắn nhớ đến Mộc Thanh Y và Bách Lý Trần, những người đã chứng kiến sự khác biệt của hắn, và tin rằng con đường của họ sẽ lại giao nhau, khi đó, họ sẽ có một cái nhìn khác về con đường tu luyện 'khác thường' này.

Họ cùng nhau thu dọn đồ đạc, những vật dụng đơn giản của một người lữ hành. Lục Trường Sinh dập tắt hoàn toàn tàn lửa, không để lại bất kỳ dấu vết nào. Nguyệt Nha Hồ vẫn tĩnh lặng và trong lành, như chưa từng có ai dừng chân nơi đây. Hai người lại cất bước, tiến vào con đường phía trước, hướng về một chân trời mới, nơi những khám phá và chiêm nghiệm sâu sắc hơn nữa về Đạo đang chờ đợi. Chương mới của cuộc đời Lục Trường Sinh đã chính thức bắt đầu, không ồn ào, không khoa trương, chỉ có sự vững chãi của đạo tâm và niềm tin kiên định vào con đường đã chọn. Con đường của hắn, sẽ không phải là con đường xưng bá, mà là con đường của sự thấu hiểu, sự dung hòa, một Đạo lý trường tồn giữa dòng chảy biến thiên của Cửu Thiên Linh Giới.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free