Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 138: Trấn Áp Tà Nguyên: Mộ Tâm Đại Chiến

Tiếng pháp khí va chạm, tiếng kiếm khí rít gào, tiếng gầm thét của U Minh Tôn Giả và những tiếng gào rú của Ma Binh hòa vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng hỗn loạn và tàn khốc, vang vọng khắp đại sảnh đường không trần. Ánh sáng trắng tinh khiết của khối năng lượng nguyên thủy, ánh sáng xanh ngọc của pháp thuật Mộc Thanh Y, và ánh sáng bạc của kiếm khí Bách Lý Trần giao tranh với hắc khí cuồn cuộn của U Minh Tôn Giả. Cuộc đối đầu cam go nhất, quyết định số phận của cơ duyên Vạn Cổ Khai Thiên, đã chính thức bắt đầu.

Cổ Mộ, vốn đã u ám và lạnh lẽo, giờ đây rung chuyển dữ dội như một con quái vật cổ xưa vừa thức giấc từ giấc ngủ vạn năm. Những bức tường đá xám xịt nứt toác, từng mảng đá vụn rơi lả tả như mưa bụi. Mùi đất ẩm và rêu phong quyện lẫn với mùi tử khí nồng nặc và hương ozon chát chúa từ luồng linh khí hỗn loạn, tạo nên một không khí ngột ngạt đến khó thở. Ánh sáng chói lòa từ khối năng lượng Vạn Cổ Khai Thiên, giờ đây bị bao bọc bởi Vô Vọng U Minh Kết Giới, như một mặt trời đen đang nuốt chửng mọi sự sống, tỏa ra những luồng xung kích vô hình nhưng đủ sức xé toạc không gian. Tiếng gió hú rít gào trong các khe nứt, hòa cùng tiếng xương cốt va đập lạch cạch của những Ma Binh khô héo, tạo nên một khung cảnh tận thế.

Kết giới tà khí của U Minh Tôn Giả không chỉ là một lớp phòng ngự đơn thuần, mà còn là một cỗ máy hút linh, không ngừng kéo rút linh khí từ không gian xung quanh, biến nó thành nguồn năng lượng nuôi dưỡng tà pháp của hắn. Mộc Thanh Y, với sắc mặt tái nhợt, phải lùi lại mấy bước trước sức ép khủng khiếp. Dù nàng đã dốc toàn lực thúc giục phù chú thanh tịnh, nhưng những luồng ánh sáng xanh ngọc của nàng chỉ có thể lay động được lớp ngoài của kết giới, không thể xuyên phá vào sâu bên trong. Nàng cảm nhận rõ ràng sự bành trướng của tà khí, nó không chỉ là sức mạnh vật lý mà còn là một thứ tà niệm thâm độc, cố gắng ăn mòn đạo tâm của người tu luyện.

“Linh khí này... thật kinh khủng! Không thể đối kháng trực diện!” Mộc Thanh Y thốt lên, giọng nói đầy vẻ lo lắng nhưng vẫn kiên định. Nàng vung tay, hàng chục phù chú khác bay ra, tạo thành một lá chắn hình bán nguyệt, chặn đứng những mảnh đá vụn và luồng khí xoáy đang lao tới. Đôi mắt phượng của nàng lóe lên sự quyết đoán, nàng biết đây là thời khắc sinh tử, không thể lùi bước.

Bách Lý Trần, thanh kiếm cổ trong tay rung lên bần bật, kiếm ý sắc bén như muốn xé nát hư không. Hắn đã chém tan vài con Ma Binh hung hãn nhất, nhưng số lượng chúng vẫn còn đông đảo, liên tục lao đến như thủy triều. Mỗi nhát kiếm của hắn đều mang theo sức mạnh hủy diệt, nhưng đối mặt với kết giới tà khí cuồng bạo và khối năng lượng nguyên thủy bị tà hóa bên trong, hắn cũng cảm thấy vô lực. Hắn hiểu rõ, sức mạnh của U Minh Tôn Giả đã vượt xa tưởng tượng, hắn ta đã dồn ép mình vào thế không đường lui, và giờ đây đang bộc lộ toàn bộ sự tàn độc.

“Hắn đang cố gắng cưỡng ép hấp thụ! Lục huynh, làm sao đây?” Bách Lý Trần gằn giọng, ánh mắt kiên quyết nhìn về phía Lục Trường Sinh. Hắn tin tưởng vào Lục Trường Sinh, không chỉ vì những gì hắn đã thể hiện mà còn vì cái khí chất trầm ổn, tĩnh tại giữa phong ba bão táp.

Lục Trường Sinh vẫn đứng đó, thân ảnh không cao lớn, hơi gầy, nhưng lại vững vàng như một ngọn núi cổ. Hắn không bị những luồng xung kích hay tiếng gầm rú làm lay động, đôi mắt đen láy như chứa đựng cả tinh hoa của vạn vật, tập trung cao độ vào Vô Vọng U Minh Kết Giới. Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể hắn không ngừng vận chuyển, không phải theo cách thúc giục linh lực bùng nổ, mà là một sự tuần hoàn nội tại, giúp hắn cảm nhận và thấu hiểu sâu sắc hơn bản chất của linh khí nguyên thủy đang bị vấy bẩn. Hắn cảm thấy một sự đau đớn, một tiếng gào thét câm lặng từ sâu thẳm của khối năng lượng Vạn Cổ Khai Thiên, như thể nó đang bị xiềng xích và bị cưỡng bức biến chất.

"Linh khí nguyên thủy... nhưng bị tà niệm vấy bẩn. Tàn Pháp Cổ Đạo... có thể trấn áp, dẫn dắt?" Lục Trường Sinh tự vấn trong tâm trí, đạo tâm của hắn lúc này vững như bàn thạch, không một tà niệm nào có thể xâm nhập. Hắn không nghĩ đến việc chiến thắng hay thất bại, mà chỉ nghĩ đến việc phải làm sao để cứu vãn nguồn năng lượng cổ xưa này khỏi sự hủy hoại. Con đường tu hành của hắn là thuận theo tự nhiên, tìm về bản nguyên, và việc chứng kiến linh khí nguyên thủy bị tà hóa là điều hắn không thể chấp nhận.

Xa hơn một chút, Tiêu Hạo đã kịp thời dựng lên một vài tấm phù trận phòng ngự, ẩn mình sau một khối đá lớn bị sứt mẻ. Hắn không phải là kẻ yếu đuối, nhưng trong cuộc chiến ở cấp độ này, hắn biết mình không thể tham gia trực diện. Hắn cẩn thận quan sát từng động thái của U Minh Tôn Giả và Lục Trường Sinh, trong lòng lo lắng không thôi. Đôi mắt láu lỉnh của hắn đảo nhanh, tìm kiếm bất kỳ sơ hở nào, bất kỳ cơ hội nào để có thể hỗ trợ đồng đội. Hắn thấy Lục Trường Sinh vẫn trầm tĩnh đến đáng sợ, như một tảng băng giữa biển lửa.

Lục Trường Sinh hít một hơi thật sâu, luồng linh khí thanh thuần từ Tàn Pháp Cổ Đạo trong đan điền hắn bùng lên, lan tỏa khắp kinh mạch, bao bọc lấy hắn trong một vầng sáng dịu nhẹ nhưng kiên cố. Hắn đưa hai tay lên, chậm rãi kết thành một ấn quyết cổ xưa mà hắn đã cảm ngộ được từ Tàn Pháp Cổ Đạo. Ấn quyết không hề có chút uy lực hủy diệt nào, mà chỉ tỏa ra một luồng linh khí trong suốt, thuần khiết, như sương sớm ban mai, mang theo ý chí trấn an và dẫn dắt.

Luồng linh khí này, mặc dù yếu ớt trước sự cuồng bạo của Vô Vọng U Minh Kết Giới, nhưng lại mang một bản chất hoàn toàn khác. Nó không đối kháng trực diện, không cố gắng phá hủy, mà là một sự cảm hóa, một sự thẩm thấu lặng lẽ. Lục Trường Sinh cảm nhận rõ ràng từng sợi tà khí đang bị Vô Vọng U Minh Kết Giới hấp thụ từ không gian, và hắn dùng linh khí từ Tàn Pháp Cổ Đạo của mình để làm chậm quá trình biến chất đó, để giữ lại một chút bản nguyên thuần khiết cho những linh khí đang bị cuốn vào vòng xoáy. Hắn đang cố gắng tạo ra một "khe hở" trong sự hỗn loạn, một con đường dẫn dắt nhỏ bé, nơi linh khí có thể thoát khỏi sự tà hóa.

Đây chính là con đường hắn đã chọn, con đường đi ngược lại với lẽ thường, không tranh cường đoạt lợi, mà là bảo vệ và duy trì. Hắn không cần phải mạnh nhất để thay đổi thế cục, hắn chỉ cần kiên định với đạo của mình. Tiếng gầm rú của năng lượng càng lúc càng lớn, nhưng trong tâm trí Lục Trường Sinh, chỉ còn sự tĩnh lặng tuyệt đối. Hắn là một phàm nhân, nhưng đạo tâm của hắn, lúc này, lại kiên cố hơn bất kỳ cường giả nào.

***

Trong khi đó, bên trong Vô Vọng U Minh Kết Giới, U Minh Tôn Giả đang ở đỉnh điểm của sự điên cuồng. Hắn ta hấp thụ linh khí Vạn Cổ Khai Thiên một cách thô bạo, không ngừng biến chất nó thành nguồn tà khí cuồn cuộn. Thân ảnh mờ ảo của hắn ta giờ đây đã trở nên rõ ràng hơn, nhưng lại là một hình dạng dị dạng, đáng sợ. Làn da xám xịt của hắn ta phồng lên, rạn nứt, lộ ra những đường gân xanh đen nổi cộm như rễ cây khô héo. Đôi mắt đỏ ngầu lấp lánh hung quang, giờ đây càng thêm phần dữ tợn, như hai hố lửa âm u. Những móng tay của hắn ta dài ra, sắc nhọn như vuốt quỷ, và một cái đuôi gai góc mọc ra từ xương cụt, quất mạnh vào không khí, tạo ra những tiếng "xoẹt xoẹt" chói tai.

Hắn ta không còn là một tu sĩ bình thường, mà là một thực thể nửa người nửa quỷ, tràn ngập tà niệm, một hình ảnh phản chiếu hoàn hảo cho sự tà hóa của linh khí Vạn Cổ Khai Thiên mà hắn ta đang cưỡng ép hấp thụ. Hắn ta gầm lên một tiếng rống man rợ, âm thanh đó không chỉ là tiếng gầm của một kẻ cuồng vọng mà còn là tiếng gào thét của một linh hồn bị tha hóa hoàn toàn. Tà khí cuồn cuộn từ cơ thể hắn ta bùng nổ, hóa thành những luồng sóng xung kích màu đen, không ngừng dội vào Vô Vọng U Minh Kết Giới, khiến nó càng thêm kiên cố và hung hãn.

“Ha ha ha! Linh khí nguyên thủy là của ta! Các ngươi sẽ trở thành vật hiến tế cho sự trường sinh của ta!” U Minh Tôn Giả gào lên, giọng nói khàn đặc, mỗi câu chữ đều mang theo ý chí tàn bạo và sự khát máu. Hắn ta vung tay, những luồng hắc khí đặc quánh như mực từ cơ thể hắn ta bắn ra, xuyên thủng kết giới, lao thẳng về phía nhóm Lục Trường Sinh. Những luồng hắc khí này không đơn thuần là pháp thuật, mà là tà niệm cô đọng, mang theo sức mạnh ăn mòn vạn vật.

Mộc Thanh Y và Bách Lý Trần, dù đã chuẩn bị sẵn sàng, vẫn bị sức mạnh đột ngột của U Minh Tôn Giả làm cho chấn động. Mộc Thanh Y vội vàng lùi lại, tay liên tục niệm chú, hàng trăm phù chú thanh tịnh bay ra, tạo thành một lá chắn ánh sáng dày đặc. Tuy nhiên, những phù chú này chỉ có thể làm chậm lại luồng hắc khí, chứ không thể hoàn toàn ngăn chặn chúng. Một vài luồng hắc khí xuyên qua, sượt qua vạt áo của Mộc Thanh Y, để lại những vết cháy xém và cảm giác lạnh lẽo thấu xương. Nàng cắn chặt răng, đôi mắt phượng ánh lên sự kiên cường.

Bách Lý Trần không nói nhiều. Hắn lao lên phía trước, thanh kiếm cổ trong tay hóa thành một vệt sáng bạc chói lòa, chém thẳng vào những luồng hắc khí đang lao tới. "Vạn Kiếm Quy Tông!" Hắn gầm lên, kiếm ý bùng nổ, hàng ngàn tia kiếm khí nhỏ bé như lông vũ nhưng sắc bén vô cùng, tạo thành một cơn bão kiếm, xé nát những luồng hắc khí. Tuy nhiên, mỗi lần kiếm khí va chạm, hắn đều cảm thấy một lực phản chấn mạnh mẽ, như thể đang đối đầu với một ngọn núi tà khí. Khí huyết trong người hắn cuộn trào, nhưng hắn vẫn cắn răng chịu đựng, không hề lùi bước.

Lục Trường Sinh vẫn đứng yên, không trực tiếp tham gia vào cuộc đối đầu tàn khốc này. Đôi tay hắn vẫn kết ấn, luồng linh khí thanh tịnh từ Tàn Pháp Cổ Đạo không ngừng lan tỏa, thẩm thấu vào không gian hỗn loạn. Hắn không có ý định đối đầu trực diện với cơn thịnh nộ của U Minh Tôn Giả, bởi hắn biết, trong tình thế này, càng đối kháng, U Minh Tôn Giả sẽ càng trở nên điên loạn và tà ác. Mục tiêu của hắn không phải là tiêu diệt U Minh Tôn Giả, mà là bảo vệ linh khí Vạn Cổ Khai Thiên khỏi bị tà hóa hoàn toàn, và trấn áp sự bành trướng của tà niệm.

“Hắn đang phá hoại căn nguyên... không thể để hắn tiếp tục!” Lục Trường Sinh lẩm bẩm, giọng nói trầm lắng nhưng ẩn chứa một ý chí kiên định đến cùng cực. Hắn nhắm mắt lại, hoàn toàn tập trung vào việc điều động Tàn Pháp Cổ Đạo. Linh khí thanh tịnh từ cơ thể hắn không ngừng tuôn ra, không tạo thành những đòn tấn công mạnh mẽ, mà chỉ nhẹ nhàng bao bọc lấy những sợi tà khí đang cuồn cuộn trong không gian, cố gắng dẫn dắt chúng, cảm hóa chúng, khiến chúng chậm lại, yếu đi, và mất đi một phần hung tính.

Quá trình này cực kỳ chậm rãi và tốn hao, như một người dùng giọt nước để dập tắt đám cháy rừng. Nhưng Lục Trường Sinh không hề nản lòng. Hắn hiểu rằng, sức mạnh của Tàn Pháp Cổ Đạo không nằm ở sự bùng nổ nhất thời, mà ở sự bền bỉ, sự thấu hiểu và khả năng chuyển hóa. Hắn đang tạo ra một vùng năng lượng thanh tịnh, một "khe nứt" trong bức tường tà khí dày đặc của U Minh Tôn Giả, một nơi mà linh khí nguyên thủy có thể "thở", nơi mà sự vấy bẩn sẽ bị làm chậm lại.

Tiêu Hạo, ở phía sau, nhìn thấy Lục Trường Sinh nhắm mắt lại, không tham gia chiến đấu mà chỉ đứng yên kết ấn, ban đầu có chút hoang mang. Nhưng rồi hắn nhận ra, luồng linh khí thanh tịnh mà Lục Trường Sinh tỏa ra, dù không có uy lực hủy diệt, lại có một sức mạnh trấn an kỳ lạ. Nơi nào luồng linh khí đó đi qua, tà khí cuồn cuộn có vẻ dịu đi một chút, sự hung bạo của Ma Binh cũng giảm bớt. Tiêu Hạo hiểu rằng, Lục Trường Sinh đang thực hiện một việc cực kỳ quan trọng, một việc mà chỉ hắn mới có thể làm được. Hắn lập tức tập trung vào việc bảo vệ Lục Trường Sinh khỏi những Ma Binh đang tìm cách vòng qua Mộc Thanh Y và Bách Lý Trần để tấn công hắn. Những tấm phù chú phòng ngự và bùa trấn tà liên tục được Tiêu Hạo tung ra, tạo thành một tuyến phòng thủ cuối cùng.

U Minh Tôn Giả, trong sự điên cuồng của mình, không hề nhận ra sự thay đổi tinh vi mà Lục Trường Sinh đang tạo ra. Hắn ta chỉ cảm thấy linh khí Vạn Cổ Khai Thiên đang được hấp thụ chậm hơn một chút, và sự biến chất của nó không được triệt để như hắn mong muốn. Điều này khiến hắn ta càng thêm giận dữ và bất an. Hắn ta gầm lên một tiếng, toàn bộ tà khí trên người bùng nổ mạnh hơn nữa, biến hắn ta thành một cơn lốc xoáy đen ngòm, lao thẳng về phía nhóm Lục Trường Sinh, không thèm để ý đến những đòn phòng thủ của Mộc Thanh Y và Bách Lý Trần.

***

Sự thay đổi của U Minh Tôn Giả, từ một thực thể mờ ảo sang một quỷ vật dị dạng, đã đẩy cục diện trận chiến lên một tầm cao mới của sự tàn khốc. Hắn ta không còn giữ lại chút lý trí hay sự kiềm chế nào, mà chỉ còn là bản năng hủy diệt và khao khát hấp thụ. Cả Cổ Mộ rung chuyển đến cực điểm, những tảng đá lớn hơn bắt đầu sụp đổ, bụi đá và linh khí hỗn loạn tạo thành một màn sương dày đặc, khiến tầm nhìn trở nên khó khăn. Tuy nhiên, trong màn sương đó, ánh sáng thanh tịnh của Lục Trường Sinh vẫn tỏa ra, như ngọn hải đăng giữa bão tố.

Lục Trường Sinh duy trì ấn quyết, luồng linh khí thanh tịnh từ Tàn Pháp Cổ Đạo đã thành công tạo ra một vùng không gian nhỏ bé, nơi tà khí của U Minh Tôn Giả bị làm chậm lại, bị trấn áp một phần. Nó không phải là một bức tường vững chắc, mà là một dòng chảy nhẹ nhàng, liên tục làm suy yếu sức mạnh của dòng tà khí cuồng bạo. Điều này đã tạo ra một sơ hở quý giá trong sự phòng ngự tưởng chừng như bất khả xâm phạm của U Minh Tôn Giả, một khoảnh khắc mà sự điên loạn đã lấn át sự cẩn trọng.

Mộc Thanh Y, với sự nhạy bén của một tu sĩ pháp thuật, ngay lập tức nhận ra sự thay đổi đó. Nàng cảm thấy áp lực từ tà khí giảm đi một chút, và sự cuồng bạo của U Minh Tôn Giả, dù kinh thiên động địa, lại có một sự thiếu mạch lạc nhất định. Nàng nhìn Lục Trường Sinh, thấy hắn vẫn đang nhắm mắt, toàn thân tỏa ra linh khí thanh khiết, nàng hiểu rằng chính Lục Trường Sinh đã tạo ra cơ hội này.

“Bách Lý huynh, bây giờ!” Mộc Thanh Y không chút do dự, nàng gầm lên, giọng nói vang vọng giữa tiếng hỗn loạn. Nàng vung tay, toàn bộ sức mạnh pháp thuật của nàng bùng nổ. Hàng loạt phù chú thanh tịnh, mỗi lá phù chú đều được khắc họa bằng linh lực tinh túy nhất của nàng, bay ra như bươm bướm phát sáng. Nhưng lần này, chúng không chỉ là lá chắn hay công kích đơn thuần. Chúng hợp lại, tạo thành một con rồng ánh sáng khổng lồ màu xanh ngọc, lao thẳng vào U Minh Tôn Giả đang ở trong trạng thái cuồng loạn. Con rồng ánh sáng mang theo sức mạnh thanh tẩy cực đại, nó không chỉ va chạm vật lý mà còn cố gắng thanh lọc những tà niệm đang bao trùm lấy U Minh Tôn Giả.

Bách Lý Trần, ánh mắt sắc bén như kiếm, không cần Mộc Thanh Y phải nhắc nhở thêm. Hắn đã cảm nhận được sự thay đổi trong luồng khí, cảm nhận được sự "lỏng lẻo" trong phòng ngự của U Minh Tôn Giả. Hắn biết đây là cơ hội duy nhất. Thanh kiếm cổ trong tay hắn kêu lên một tiếng ngân vang chói tai, dường như cũng cảm nhận được ý chí của chủ nhân. Toàn bộ kiếm ý, toàn bộ linh lực, và cả tinh thần kiêu ngạo của một kiếm tu đều được hắn ngưng tụ vào một chiêu kiếm duy nhất. Thân ảnh hắn hóa thành một tia chớp bạc, xuyên qua màn bụi và tà khí, lao thẳng vào điểm yếu mà Lục Trường Sinh đã tạo ra.

“Kiếm phá hư không!” Bách Lý Trần gầm lên, giọng nói đầy uy lực. Thanh kiếm cổ trong tay hắn bùng nổ ánh sáng, không còn là những tia kiếm khí nhỏ bé mà là một đường kiếm thẳng tắp, sắc bén vô cùng, như một đường nứt trên tấm gương không gian, chém thẳng vào phần thân thể dị dạng của U Minh Tôn Giả, nơi tà khí có vẻ yếu đi một chút nhờ sự trấn áp của Lục Trường Sinh. Kiếm của hắn mang theo ý chí phá tan mọi hư vọng, mọi tà niệm, một chiêu kiếm chỉ có tiến không có lùi.

U Minh Tôn Giả, trong trạng thái điên cuồng, không ngờ rằng nhóm Lục Trường Sinh lại có thể tìm thấy sơ hở và phản công mãnh liệt đến vậy. Con rồng ánh sáng của Mộc Thanh Y va chạm mạnh vào hắn, khiến tà khí trên người hắn rung chuyển dữ dội, như bị nước sôi dội vào tuyết. Hắn gầm lên một tiếng đau đớn, nhưng chưa kịp phản ứng thì đường kiếm "Kiếm phá hư không" của Bách Lý Trần đã xuyên qua lớp tà khí mỏng manh, chém thẳng vào thân thể hắn.

“Không! Không thể nào! Ta sẽ không thua!” U Minh Tôn Giả gào thét, giọng nói đầy tuyệt vọng và phẫn nộ. Lưỡi kiếm của Bách Lý Trần, mang theo kiếm ý thanh khiết, đã xé toạc một mảng lớn trên cơ thể dị dạng của hắn, khiến hắc khí từ vết thương cuồn cuộn trào ra như máu tươi. Cùng lúc đó, sức mạnh thanh tẩy của con rồng ánh sáng cũng không ngừng ăn mòn tà niệm của hắn, khiến hắn cảm thấy linh hồn mình như bị đốt cháy.

Cú đánh chí mạng này đã khiến U Minh Tôn Giả bị trọng thương. Thân thể hắn ta loạng choạng, kết giới Vô Vọng U Minh Kết Giới cũng bắt đầu lung lay dữ dội, những vết nứt xuất hiện. Tà khí cuồn cuộn trên người hắn ta bị đánh tan tác, lộ ra một phần hình dạng yếu ớt và tiều tụy hơn, không còn vẻ hùng hổ như trước. Hắn ta đã bị dồn vào đường cùng, buộc phải đưa ra quyết định cuối cùng: tiếp tục cố gắng hấp thụ linh khí Vạn Cổ Khai Thiên và đối mặt với cái chết, hay từ bỏ và tìm cách thoát thân.

Lục Trường Sinh, lúc này đã mở mắt, đôi mắt đen láy như chứa đựng cả tinh hoa của vạn vật, ánh lên vẻ thâm thúy. Hắn không nói gì, nhưng luồng linh khí thanh tịnh từ Tàn Pháp Cổ Đạo vẫn không ngừng trấn áp, giữ cho linh khí Vạn Cổ Khai Thiên không bị tà hóa thêm, và ngăn chặn U Minh Tôn Giả hồi phục sức mạnh. Hắn biết, cuộc chiến vẫn chưa kết thúc, nhưng giờ đây, cán cân đã nghiêng về phía chính đạo. Cái kết của U Minh Tôn Giả, hoặc ít nhất là sự thất bại của hắn trong việc hấp thụ linh khí nguyên thủy, đã ở rất gần. Sự tuyệt vọng và tà ác trong đôi mắt đỏ ngầu của U Minh Tôn Giả càng lúc càng rõ ràng, hắn ta đã bị dồn vào đường cùng. Liệu hắn ta sẽ làm gì tiếp theo? Liệu hắn ta có còn chiêu trò nào khác? Lục Trường Sinh vẫn giữ vững đạo tâm, sẵn sàng đối mặt với bất kỳ sự thay đổi nào. Hắn biết rằng, một khi U Minh Tôn Giả bị đánh bại, bí mật thực sự của Vạn Cổ Khai Thiên mới có thể được hé lộ hoàn toàn.

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free