Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 139: Đạo Tâm Vấn Thiên: Nguyên Linh Quyết Chiến

Lưỡi kiếm của Bách Lý Trần, mang theo kiếm ý thanh khiết, đã xé toạc một mảng lớn trên cơ thể dị dạng của U Minh Tôn Giả, khiến hắc khí từ vết thương cuồn cuộn trào ra như máu tươi. Cùng lúc đó, sức mạnh thanh tẩy của con rồng ánh sáng cũng không ngừng ăn mòn tà niệm của hắn, khiến hắn cảm thấy linh hồn mình như bị đốt cháy. Cú đánh chí mạng này đã khiến U Minh Tôn Giả bị trọng thương. Thân thể hắn ta loạng choạng, kết giới Vô Vọng U Minh Kết Giới cũng bắt đầu lung lay dữ dội, những vết nứt xuất hiện. Tà khí cuồn cuộn trên người hắn ta bị đánh tan tác, lộ ra một phần hình dạng yếu ớt và tiều tụy hơn, không còn vẻ hùng hổ như trước. Hắn ta đã bị dồn vào đường cùng, buộc phải đưa ra quyết định cuối cùng: tiếp tục cố gắng hấp thụ linh khí Vạn Cổ Khai Thiên và đối mặt với cái chết, hay từ bỏ và tìm cách thoát thân.

Lục Trường Sinh, lúc này đã mở mắt, đôi mắt đen láy như chứa đựng cả tinh hoa của vạn vật, ánh lên vẻ thâm thúy. Hắn không nói gì, nhưng luồng linh khí thanh tịnh từ Tàn Pháp Cổ Đạo vẫn không ngừng trấn áp, giữ cho linh khí Vạn Cổ Khai Thiên không bị tà hóa thêm, và ngăn chặn U Minh Tôn Giả hồi phục sức mạnh. Hắn biết, cuộc chiến vẫn chưa kết thúc, nhưng giờ đây, cán cân đã nghiêng về phía chính đạo. Cái kết của U Minh Tôn Giả, hoặc ít nhất là sự thất bại của hắn trong việc hấp thụ linh khí nguyên thủy, đã ở rất gần. Sự tuyệt vọng và tà ác trong đôi mắt đỏ ngầu của U Minh Tôn Giả càng lúc càng rõ ràng, hắn ta đã bị dồn vào đường cùng. Liệu hắn ta sẽ làm gì tiếp theo? Liệu hắn ta có còn chiêu trò nào khác? Lục Trường Sinh vẫn giữ vững đạo tâm, sẵn sàng đối mặt với bất kỳ sự thay đổi nào. Hắn biết rằng, một khi U Minh Tôn Giả bị đánh bại, bí mật thực sự của Vạn Cổ Khai Thiên mới có thể được hé lộ hoàn toàn.

Ngay khoảnh khắc U Minh Tôn Giả bị trọng thương, một luồng hắc quang chứa đầy tà niệm điên cuồng, tựa như một con rắn độc vô hình, bất ngờ thoát ra từ tàn ảnh cơ thể hắn, lao thẳng về phía Lục Trường Sinh. Luồng tà khí này nhanh đến nỗi Mộc Thanh Y và Bách Lý Trần không kịp phản ứng. Nó không nhắm vào thân thể mà lại chui thẳng vào mi tâm Lục Trường Sinh, nơi đạo tâm và linh hồn ngự trị.

Lục Trường Sinh đứng sững, đôi mắt chợt nhắm nghiền lại, thân thể hắn khẽ run rẩy, như đang chịu đựng một sức ép cực lớn từ bên trong. Một luồng khí tức âm hàn, dơ bẩn bỗng bùng phát từ thân thể hắn, đối nghịch hoàn toàn với linh khí thanh tịnh vốn có. U Minh Tôn Giả, dù tàn tạ, vẫn gầm gừ thảm thiết từ một góc, đôi mắt đỏ ngầu lóe lên tia điên cuồng và hả hê. Hắn đã không còn khả năng chiến đấu trực diện, nhưng tà niệm cuối cùng này chính là bản nguyên oán hận tích tụ vạn năm, là đòn hiểm độc nhất hắn có thể tung ra, hòng đồng hóa hoặc phá hủy đạo tâm của đối thủ.

Xung quanh, linh khí Vạn Cổ Khai Thiên, vốn đã bị trấn áp một phần, lại một lần nữa bùng phát dữ dội, như một con thú bị thương đang vùng vẫy. Những luồng xoáy năng lượng khổng lồ hình thành, mang theo sức mạnh nguyên thủy cuồn cuộn, đẩy Mộc Thanh Y và Bách Lý Trần lùi xa vài trượng. Bầu không khí trong Cổ Mộ trở nên căng thẳng đến nghẹt thở, mùi đất ẩm, mùi tử khí nồng nặc hòa lẫn với hương vị cổ xưa của linh khí, tạo nên một sự tương phản đến rợn người. Tiếng gió hú rít qua các khe đá, tiếng nước nhỏ giọt từ vách hang, và cả tiếng xương cốt khô khốc va chạm vào nhau dưới chân, tất cả dường như đều trở nên rõ ràng và ám ảnh hơn trong không gian tĩnh mịch nhưng đầy hỗn loạn này. Cổ Mộ rung chuyển mạnh hơn bao giờ hết, những mảnh đá vụn rơi xuống lả tả, tạo ra âm thanh lạo xạo đầy nguy hiểm.

Tiêu Hạo, người đã cố gắng giữ khoảng cách an toàn, chứng kiến cảnh tượng này liền hốt hoảng. Hắn vội vàng rút ra vài lá phù chú phòng ngự và công kích, ném về phía Lục Trường Sinh, nhưng chúng chưa kịp tiếp cận đã bị những luồng năng lượng hỗn loạn xé tan thành từng mảnh. "Trường Sinh ca ca! Huynh không sao chứ?!" Hắn lo lắng gào lên, nhưng giọng nói bị nuốt chửng trong tiếng gầm rú của linh khí. Tiêu Hạo bất lực nhìn thân ảnh Lục Trường Sinh, nội tâm tràn đầy bất an.

Trong tâm trí Lục Trường Sinh, giọng nói khàn khàn, căm hờn của U Minh Tôn Giả vang vọng như tiếng chuông ngân: “Linh hồn của ngươi, sẽ là chất bổ cho ta! Đạo tâm của ngươi sẽ bị nghiền nát, Tàn Pháp Cổ Đạo sẽ là nô lệ của tà niệm này! Ngươi sẽ trở thành một U Minh Tôn Giả thứ hai, mãi mãi chìm trong oán hận và tham lam!” Luồng tà niệm cuồng bạo như hàng vạn mũi kim châm cùng lúc xuyên thấu linh hồn, rồi biến thành những ảo ảnh kinh hoàng, cố gắng phá vỡ bức tường bảo vệ của đạo tâm. Nó khắc họa những cảnh tượng tăm tối nhất, những nỗi sợ hãi nguyên thủy nhất của nhân loại, những tham vọng điên rồ nhất, hòng lung lay ý chí của hắn.

Tuy nhiên, dù thân thể run rẩy và linh hồn chao đảo, Lục Trường Sinh vẫn giữ vững một tia thanh tỉnh cuối cùng. Hắn không chống cự bằng sức mạnh hữu hình, mà bằng sự tĩnh lặng tuyệt đối. Hắn thầm nhủ: *“Đạo của ta... không thể bị lung lay! Tàn Pháp Cổ Đạo... là để tĩnh tâm, không phải để dung túng tà ác!”* Hắn để mặc tà niệm kia gào thét, va đập vào đạo tâm mình, nhưng không hề bị cuốn theo. Thay vào đó, hắn tập trung toàn bộ ý chí vào Tàn Pháp Cổ Đạo, kích hoạt nó tới mức cao nhất. Luồng hắc quang bẩn thỉu tràn vào, nhưng giống như những con sóng dữ dội va vào một tảng đá ngàn năm tuổi, chúng dần dần tan rã.

Mộc Thanh Y và Bách Lý Trần, dù bị đẩy lùi, nhưng vẫn không hề lùi bước. Mộc Thanh Y thấy Lục Trường Sinh bị tà niệm xâm nhập, sắc mặt nàng tái mét. "Không xong rồi! Đó là bản nguyên tà niệm của U Minh Tôn Giả! Nó muốn chiếm đoạt Trường Sinh!" Nàng vội vàng vung tay, toàn bộ linh lực còn lại được vận chuyển, tạo thành một lá chắn linh lực khổng lồ màu xanh ngọc, cố gắng bao bọc lấy Lục Trường Sinh. Bách Lý Trần cũng hiểu được sự nghiêm trọng của tình hình. Hắn thu kiếm, hai tay kết ấn, một vòng kiếm quang sáng rực bao quanh hắn, rồi hóa thành một tấm khiên kiếm ý vững chắc, cùng với lá chắn của Mộc Thanh Y, tạo thành một bức tường đôi kiên cố. Họ không thể can thiệp vào cuộc chiến nội tâm của Lục Trường Sinh, nhưng ít nhất, họ phải bảo vệ hắn khỏi những luồng năng lượng Vạn Cổ Khai Thiên hỗn loạn đang điên cuồng va đập, và ngăn chặn bất kỳ sự tấn công nào khác từ U Minh Tôn Giả, dù hắn đã suy yếu đến cực điểm. Sự lo lắng và quyết tâm hiện rõ trong từng ánh mắt, từng đường nét trên khuôn mặt họ. Họ biết, đây là trận chiến cuối cùng, không chỉ của U Minh Tôn Giả, mà còn là thử thách khắc nghiệt nhất cho Lục Trường Sinh.

***

Trong cảnh giới nội tâm của Lục Trường Sinh, không gian bỗng trở nên vô tận, không có khởi đầu, không có kết thúc. Hắn thấy mình đứng giữa một vùng hư vô bao la, nơi linh khí nguyên thủy cuồn cuộn như biển cả, từng đợt sóng năng lượng vô hình vỗ về, ngân nga một khúc ca cổ xưa, như tiếng thở của một vũ trụ non trẻ. Đây chính là phản chiếu của Vạn Cổ Khai Thiên nguyên thủy, một mảnh ký ức về thuở ban sơ của Cửu Thiên Linh Giới, bị chôn vùi trong sâu thẳm Cổ Mộ, và giờ đây được Tàn Pháp Cổ Đạo kết nối trực tiếp với tâm hồn hắn.

Tà niệm của U Minh Tôn Giả, sau khi xâm nhập vào đây, không còn là một luồng hắc quang vô định, mà hóa thành một bóng ma gớm ghiếc, thân hình vặn vẹo như được tạo thành từ vô số linh hồn oan khuất, đôi mắt đỏ ngầu rực lửa oán hận. Nó gào thét những lời nguyền rủa cổ xưa, những lời lẽ đầy thù hận và tuyệt vọng, cố gắng nuốt chửng đạo tâm của Lục Trường Sinh. Mỗi tiếng gào thét đều mang theo sức mạnh ăn mòn ý chí, như muốn xé toạc linh hồn hắn thành từng mảnh. Nó không ngừng phóng ra những xúc tu hắc ám, quấn lấy Lục Trường Sinh, cố gắng kéo hắn vào vực sâu của sự điên loạn. Mùi tử khí, mùi tanh tưởi của máu và sự mục rữa bỗng tràn ngập không gian nội tâm, dù chỉ là ảo ảnh nhưng lại chân thực đến rợn người.

Tuy nhiên, Lục Trường Sinh không hề hoảng sợ. Hắn không chống cự bằng sức mạnh đối kháng, mà bằng sự tĩnh lặng, bằng niềm tin kiên định vào đạo của mình. Tàn Pháp Cổ Đạo trong tâm hải hắn, vốn là một mảnh cổ thư mờ ảo, giờ đây phát ra ánh sáng cổ xưa, thanh khiết, tạo thành một vòng xoáy bảo vệ quanh Lục Trường Sinh. Ánh sáng này không chói chang, mà dịu nhẹ, nhưng lại ẩn chứa một sức mạnh vô cùng vững chắc, như tảng đá bàn thạch giữa dòng thác lũ. Hắn để mặc tà niệm hung hăng kia va đập vào đạo tâm, vào vòng bảo vệ của Tàn Pháp Cổ Đạo. Mỗi khi một xúc tu hắc ám chạm vào ánh sáng cổ xưa, nó liền bị ăn mòn, bị phân giải thành những hạt bụi đen lấp lánh rồi biến mất.

Lục Trường Sinh bắt đầu vận dụng Tàn Pháp Cổ Đạo. Hắn không bài xích, không tiêu diệt tà niệm, mà lại chọn cách chuyển hóa nó. *“Tà niệm cũng là một phần của linh khí, chỉ là bị vặn vẹo. Thuận theo đạo của ta, chuyển hóa nó...”* Hắn thầm nghĩ, tâm trí hoàn toàn tĩnh lặng. Hắn không hề sử dụng bất kỳ chiêu thức thần thông nào, chỉ đơn thuần là vận chuyển Tàn Pháp Cổ Đạo, hít thở sâu, và cảm nhận từng chút một sự tồn tại của tà niệm. Từng cơn giận dữ, từng nỗi căm hờn, từng tia tuyệt vọng trong tà niệm của U Minh Tôn Giả, khi va vào Tàn Pháp Cổ Đạo, không bị phá hủy mà lại được thanh lọc, được chuyển hóa. Giống như nước bẩn được lọc qua lớp cát tinh khiết, dần dần trở nên trong lành.

Dần dần, bóng ma tà niệm khổng lồ bắt đầu co rút lại. Những tiếng gào thét của U Minh Tôn Giả yếu ớt dần, từ điên cuồng chuyển sang phẫn nộ, rồi cuối cùng là sợ hãi và tuyệt vọng. *“Không thể... không thể nào! Ngươi... ngươi đã phá hủy ta!”* Tiếng gào thét cuối cùng mang theo sự kinh hoàng tột độ, khi hắn cảm nhận được bản nguyên tà niệm của mình đang bị một sức mạnh cổ xưa, không thể chống cự, dần dần đồng hóa. Ánh sáng đen tối của tà niệm dần bị ánh sáng thanh khiết của Tàn Pháp Cổ Đạo nuốt chửng.

Từng chút một, bóng ma tà niệm co rút lại, trở thành một tinh thể tà khí nhỏ bé, đen kịt, nhưng không còn hung hăng nữa. Rồi, tinh thể đó cũng tan chảy, bị Tàn Pháp Cổ Đạo nuốt chửng hoàn toàn. Cảm giác đau đớn khi tà niệm xâm nhập hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một luồng năng lượng ấm áp, thanh tẩy tràn ngập linh hồn Lục Trường Sinh. Hắn cảm nhận được Tàn Pháp Cổ Đạo trở nên mạnh mẽ hơn, uyển chuyển hơn, và một sự thấu hiểu sâu sắc hơn về bản chất của linh khí, của tà niệm, và của sự chuyển hóa bỗng trỗi dậy trong tâm trí hắn.

Cùng lúc đó, hắn cảm nhận được linh khí Vạn Cổ Khai Thiên trong cảnh giới nội tâm. Nó không còn hung bạo, hỗn loạn nữa, mà trở nên hiền hòa, chảy vào cơ thể hắn như một con sông lớn, mang theo sự sống và trí tuệ cổ xưa. Trong dòng chảy ấy, những hình ảnh về khởi nguyên của Cửu Thiên Linh Giới hiện lên rõ nét trong tâm trí hắn: một vũ trụ vô tận vừa được khai sinh, linh khí dồi dào đến mức hóa lỏng, hình thành nên những đại dương linh khí mênh mông, những ngọn núi linh mạch hùng vĩ. Các chủng tộc đầu tiên, thuần khiết và mạnh mẽ, xuất hiện từ trong linh khí nguyên thủy, cùng nhau kiến tạo nên một thế giới diệu kỳ. Hắn cảm nhận được sự kết nối sâu sắc với cội nguồn của vạn vật, với Đạo của vũ trụ. Đây không chỉ là sức mạnh, mà còn là một sự chiêm nghiệm về bản chất của sự sống và tu hành. Đạo của hắn, Tàn Pháp Cổ Đạo, không chỉ là công pháp, mà còn là một con đường, một triết lý về sự cân bằng và chuyển hóa. Hắn đã thực sự tu hành không chỉ vì bản thân, mà vì sự ổn định của linh khí, của đại thế.

***

Bên ngoài Cổ Mộ, ngay khoảnh khắc tinh thể tà khí trong tâm hải Lục Trường Sinh bị Tàn Pháp Cổ Đạo nuốt chửng, U Minh Tôn Giả, vốn đang gầm gừ thảm thiết ở một góc, bỗng thét lên một tiếng cuối cùng đầy tuyệt vọng, một âm thanh tan nát cõi lòng. Tiếng thét đó không phải của sự phẫn nộ, mà là của sự tan biến, của nỗi kinh hoàng tột cùng khi bản nguyên của hắn bị đồng hóa. Thân thể dị dạng của hắn, vốn đã bị tà khí ăn mòn, bỗng chốc vỡ tan thành vô số mảnh vụn tà khí đen kịt, bay lượn trong không trung rồi nhanh chóng biến mất, không để lại bất kỳ dấu vết nào, không còn khả năng tái sinh. U Minh Tôn Giả, kẻ từng là nỗi kinh hoàng, kẻ từng muốn thôn phệ cơ duyên Vạn Cổ Khai Thiên, đã hoàn toàn tan biến, trở thành hư vô.

Linh khí Vạn Cổ Khai Thiên, như được giải phóng khỏi gông cùm trói buộc, khỏi sự nhiễu loạn của tà niệm, bắt đầu xoay chuyển chậm rãi, hiền hòa hơn, không còn hung bạo như trước. Nó ngưng tụ lại, tạo thành một luồng sáng ngũ sắc huyền ảo, lung linh như cầu vồng, bao phủ lấy Lục Trường Sinh. Ánh sáng đó không chỉ mang theo sức mạnh của sự sống, mà còn cả trí tuệ cổ xưa, một cảm giác ấm áp và thanh tịnh lạ thường. Mùi hương của linh khí nguyên thủy, ngọt ngào và thuần khiết, xua tan hoàn toàn mùi tử khí và ẩm mốc trong Cổ Mộ. Không gian trở nên yên tĩnh đến lạ lùng, chỉ còn tiếng gió khẽ rít qua các khe đá và tiếng linh khí ngân nga dịu nhẹ.

Lục Trường Sinh từ từ mở mắt. Đôi mắt đen láy của hắn, vốn dĩ đã sâu thẳm, giờ đây như chứa đựng cả một vũ trụ, ánh lên vẻ tĩnh lặng nhưng đầy thấu hiểu. Hắn không nói gì, chỉ nhẹ nhàng đứng dậy, thân hình không còn run rẩy mà trở nên vững chãi như bàn thạch. Một luồng linh khí thanh tịnh, thuần khiết từ Tàn Pháp Cổ Đạo không ngừng tỏa ra từ hắn, hòa cùng linh khí Vạn Cổ Khai Thiên xung quanh, tạo nên một sự cộng hưởng kỳ diệu.

Mộc Thanh Y và Bách Lý Trần, những người đã hạ pháp khí và thanh kiếm cổ của mình xuống, nhìn Lục Trường Sinh với ánh mắt vừa kinh ngạc, vừa thán phục. Nàng Mộc Thanh Y, vốn dĩ luôn giữ vẻ lạnh lùng và kiêu ngạo, giờ đây đôi mắt phượng sáng ngời, có chút run rẩy khi thốt lên: “Trường Sinh... huynh đã làm thế nào?” Giọng nói của nàng, vốn dứt khoát, giờ lại mang theo một chút ngỡ ngàng và không tin nổi.

Bách Lý Trần, người mà khí chất luôn sắc bén như kiếm, cũng không giấu nổi sự phức tạp trong ánh mắt. Hắn nhìn Lục Trường Sinh, rồi nhìn vào nơi U Minh Tôn Giả vừa tan biến, cảm nhận được sự thuần khiết của linh khí. "Đạo tâm của ngươi... thật đáng sợ." Hắn khẽ nói, lời lẽ ngắn gọn nhưng chứa đựng sự ngưỡng mộ chân thành, một sự công nhận mà hiếm khi hắn dành cho bất kỳ ai.

Tiêu Hạo, thấy Lục Trường Sinh bình an vô sự, liền mừng rỡ chạy tới. Khuôn mặt tròn của hắn tràn đầy vẻ nhẹ nhõm, đôi mắt láu lỉnh vẫn không giấu được sự lo lắng vừa qua. "Trường Sinh ca ca, huynh không sao chứ? Ta cứ tưởng huynh... huynh sẽ gặp chuyện rồi!" Hắn suýt nữa đã bật khóc vì vui mừng và sợ hãi.

Lục Trường Sinh mỉm cười nhẹ, nụ cười thanh đạm nhưng lại mang theo một sự an nhiên tự tại. Hắn đưa mắt nhìn xung quanh, cảm nhận sự thay đổi trong cơ thể và linh khí, rồi khẽ đáp lời: “Chỉ là thuận theo tự nhiên, chuyển hóa tà niệm thành nguyên lực. Vạn vật đều có đạo lý của nó, tà cũng có thể hóa thành chính, chỉ là ở tâm người mà thôi.” Lời nói của hắn ngắn gọn, súc tích, nhưng lại ẩn chứa triết lý sâu xa về bản chất của tu hành, về sự bất biến của đạo tâm trước biến thiên của đại thế.

Hắn vươn tay ra, lòng bàn tay ngửa lên. Một tia linh khí Vạn Cổ Khai Thiên thuần túy, mang theo ánh sáng ngũ sắc, như một sinh linh cổ xưa đang chào hỏi, nhẹ nhàng đáp lại, quấn quanh ngón tay hắn. Nó không có vẻ gì là hung bạo, mà lại hiền hòa và đầy sức sống. Cả nhóm quan sát khối năng lượng Vạn Cổ Khai Thiên nay đã hoàn toàn ổn định. Từng luồng linh khí hội tụ lại, không còn là những dòng chảy hỗn loạn, mà dần dần hé lộ một hình ảnh rõ ràng hơn: một cánh cổng đá cổ kính, khổng lồ, ẩn mình sâu bên trong tâm điểm của linh khí. Cánh cổng được chạm khắc những phù văn cổ xưa, tỏa ra ánh sáng yếu ớt nhưng đầy huyền bí, như một bảo vật vô giá đã ngủ vùi hàng vạn năm, giờ đây mới thực sự được vén màn. Rõ ràng, đây mới là cơ duyên thực sự của Cổ Mộ, và U Minh Tôn Giả đã vĩnh viễn bỏ lỡ nó. Mộc Thanh Y và Bách Lý Trần trao đổi ánh mắt, sự cảnh giác ban đầu đã biến mất, thay vào đó là sự tò mò và một tia hy vọng mới, về một con đường tu hành khác, không nhất thiết phải là nhanh chóng và hung bạo, mà có thể là bền vững và thâm sâu. Lục Trường Sinh đã cho họ thấy điều đó.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free