Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 137: Hội Ngộ Tâm Mộ: Bí Mật Vạn Cổ Thức Tỉnh

Trong một khoảng khắc tĩnh lặng hiếm hoi giữa biển lửa và tà khí, các tu sĩ chính đạo đang chật vật củng cố phòng tuyến, ánh mắt vẫn còn vương vấn sự kinh ngạc trước cảnh tượng Huyết Ảnh Quỷ Vương tan biến. Không gian Cổ Mộ, vốn dĩ đã u ám và lạnh lẽo, giờ đây càng thêm phần nặng nề bởi dư âm của cuộc chiến và những luồng tà khí còn sót lại, nhưng đã bị đẩy lùi đáng kể. Tiếng gió hú rít qua những khe đá, mang theo hơi ẩm mốc và mùi tử khí đặc trưng của di tích cổ xưa, xen lẫn với mùi lưu huỳnh từ những pháp thuật vừa được thi triển. Đôi khi, một tiếng xương cốt va chạm lạo xạo vọng lại từ những góc khuất, nhắc nhở về sự hiện diện của vô số linh hồn bị giam cầm nơi đây.

Lục Trường Sinh đứng giữa Mộc Thanh Y và Bách Lý Trần, thân hình hơi gầy nhưng thẳng tắp, không hề có vẻ mệt mỏi hay dao động. Đôi mắt đen láy của hắn trầm tư quét qua những tàn dư của trận chiến, nhìn sâu hơn vào bóng tối thăm thẳm của Cổ Mộ. Hắn cảm nhận rõ ràng hơn bao giờ hết luồng linh khí nguyên thủy từ Vạn Cổ Khai Thiên đang cuộn trào mạnh mẽ từ sâu thẳm lòng đất, như một trái tim khổng lồ đang đập theo một nhịp điệu cổ xưa. Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể hắn không ngừng vận chuyển, điều hòa, giúp hắn cảm ứng được từng dao động nhỏ nhất của linh khí xung quanh, phân biệt được giữa linh khí thuần túy, linh khí bị ô nhiễm và tà khí cuồng bạo. Tâm cảnh của hắn lúc này đã đạt đến mức độ “đạo tâm vững như bàn thạch”, vạn pháp bất xâm, giúp hắn giữ vững sự thanh tịnh giữa hỗn loạn.

Hắn khẽ thở ra một hơi, hơi sương trắng nhạt lướt qua không khí lạnh lẽo. “Huyết Ảnh Quỷ Vương chỉ là một con tốt thí,” Lục Trường Sinh cất giọng trầm tĩnh, ánh mắt vẫn không rời khỏi trung tâm Cổ Mộ, nơi linh khí cổ xưa cuộn trào mãnh liệt nhất. Giọng điệu của hắn không cao, nhưng đủ sức vang vọng rõ ràng trong không gian tĩnh mịch tạm thời này. “Mục tiêu thực sự của U Minh Tôn Giả là tâm điểm cơ duyên bên dưới. Linh khí ở đó… không phải là thứ có thể bị thao túng dễ dàng bởi tà thuật thông thường.”

Mộc Thanh Y đứng bên cạnh, thân ảnh thanh thoát trong bộ đạo bào xanh ngọc, đôi mắt phượng thông tuệ nhìn về phía Lục Trường Sinh, trong lòng ẩn chứa sự tò mò và một chút ngưỡng mộ mới mẻ. Nàng đã chứng kiến cách hắn hóa giải tà khí của Huyết Ảnh Quỷ Vương, một phương pháp mà nàng chưa từng thấy trong bất kỳ điển tịch cổ nào. “Ngươi cảm nhận được gì, Lục Trường Sinh?” Nàng hỏi, giọng điệu sắc sảo nhưng giờ đã mềm mỏng hơn, “Ta chỉ thấy tà khí càng lúc càng nồng đậm khi chúng ta tiến sâu hơn.” Nàng không hề nghi ngờ nhận định của Lục Trường Sinh, chỉ muốn hiểu rõ hơn về những gì hắn cảm nhận được bằng đạo pháp độc đáo của mình.

Bách Lý Trần, kiếm ý vẫn sắc bén như cũ, tay nắm chặt chuôi kiếm cổ bên hông, khuôn mặt góc cạnh ánh lên vẻ kiên nghị. Hắn đã từng hoài nghi về khả năng của Lục Trường Sinh, nhưng sau khi chứng kiến trận chiến vừa rồi, sự kiêu ngạo của một kiếm tu thiên tài như hắn cũng phải nhường chỗ cho sự thừa nhận. “Nếu đó là nơi cơ duyên thực sự, chúng ta phải đến đó,” hắn dứt khoát nói, giọng nói lạnh lùng mang theo quyết tâm sắt đá. “Không thể để tà ma cướp được. Một khi U Minh Tôn Giả có được nó, hậu họa sẽ khôn lường.”

Từ phía sau, Tiêu Hạo, với dáng người nhanh nhẹn, đang thì thầm động viên các Vô Danh Tán Tu khác. Hắn thấy ba người Lục Trường Sinh đang thảo luận, vội vã chạy đến gần, khuôn mặt tròn trịa lộ rõ vẻ lo lắng nhưng vẫn giữ được sự lanh lợi thường thấy. Hắn nghe thấy những lời của Bách Lý Trần và Mộc Thanh Y, rồi quay sang nhìn các tu sĩ đang nghỉ ngơi. “Đừng lo, có Trường Sinh ở đây, mọi chuyện sẽ ổn thôi!” Hắn cố gắng nói bằng giọng thật to, vừa để trấn an mọi người, vừa để ba người kia nghe thấy, thể hiện sự tin tưởng tuyệt đối vào Lục Trường Sinh, đồng thời cũng là một cách để khích lệ chính mình. Những tu sĩ chính đạo khác, dù mệt mỏi, vẫn ánh lên tia hy vọng khi nhìn về phía Lục Trường Sinh, coi hắn như một trụ cột vững chắc giữa đại thế biến động.

Lục Trường Sinh gật đầu nhẹ, ánh mắt kiên định. Hắn biết rõ con đường phía trước sẽ còn gian nan gấp bội. U Minh Tôn Giả chắc chắn không chỉ có Huyết Ảnh Quỷ Vương làm quân bài tẩy. “Đúng vậy. Chúng ta phải tiến vào. Tiêu Hạo, ngươi hãy cùng các đạo hữu khác củng cố phòng tuyến nơi đây, yểm trợ cho chúng ta. Tà khí ở đây vẫn còn nồng đậm, đừng khinh suất.” Hắn dặn dò, giọng nói trầm ổn, không cho phép bất kỳ sự lơ là nào.

Tiêu Hạo lập tức gật đầu, vẻ mặt nghiêm túc hơn hẳn. “Đã rõ, Trường Sinh. Ngươi cứ yên tâm tiến lên, nơi đây cứ giao cho ta!” Hắn vỗ ngực, dù biết rõ trọng trách này không hề nhỏ.

Lục Trường Sinh nhìn về phía Mộc Thanh Y và Bách Lý Trần. “Đi thôi.” Hắn chỉ nói một từ đơn giản, nhưng trong đó chất chứa tất cả sự quyết tâm và tin tưởng. Con đường ta chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận. Hắn đã sẵn sàng đối mặt với bất cứ điều gì chờ đợi ở phía trước. Ba người không chần chừ thêm nữa, cùng nhau tiến sâu hơn vào Cổ Mộ, bỏ lại phía sau những tu sĩ chính đạo đang tổ chức lại lực lượng dưới sự chỉ huy của Tiêu Hạo. Bước chân của họ vang vọng trong hành lang đá cổ kính, hòa vào tiếng gió và những âm thanh ma mị của Cổ Mộ, tiến về phía tâm điểm cơ duyên, nơi bí mật từ thời Vạn Cổ Khai Thiên đang chờ được vén màn.

***

Bộ ba Lục Trường Sinh, Mộc Thanh Y và Bách Lý Trần tiến sâu vào những hành lang đá cổ kính, nơi những bức tường mang dấu ấn của thời gian Vạn Cổ Khai Thiên. Mỗi bước đi đều tiềm ẩn nguy hiểm. Không khí ở đây càng lúc càng lạnh lẽo hơn, mang theo một mùi hương kỳ lạ mà Lục Trường Sinh chưa từng ngửi thấy bao giờ, vừa cổ xưa vừa phảng phất chút hư vô, xen lẫn với mùi đất ẩm và rêu phong đặc trưng của nơi chôn cất ngàn năm. Ánh sáng từ pháp khí của Mộc Thanh Y và kiếm khí của Bách Lý Trần chỉ đủ soi sáng một khoảng nhỏ, tạo ra những cái bóng vặn vẹo trên các bức tường đá, nơi khắc vẽ những ký hiệu và hình thù cổ xưa, khó hiểu.

“Cái Cổ Mộ này còn nguy hiểm hơn ta tưởng,” Mộc Thanh Y khẽ thở nhẹ, đôi mắt phượng cảnh giác quét quanh. Nàng phải liên tục vận chuyển linh lực để duy trì một lớp phòng hộ mỏng, chống lại sự xâm nhập của khí lạnh và những luồng tà khí vô hình. “Những pháp trận này… chúng đã tồn tại từ rất lâu rồi.” Nàng chỉ vào một đường vân mờ ảo trên nền đất, nơi vừa có một luồng linh lực chấn động nhẹ. Đó là một pháp trận phong tỏa ẩn mình, nếu không phải nàng có giác quan nhạy bén và tu vi tinh thuần, có lẽ đã giẫm phải.

Ngay khi lời nàng vừa dứt, một tiếng “keng” vang lên chói tai. Một mũi tên đá cổ xưa, nhuốm màu xanh rêu, bất ngờ từ một bức tượng đá đổ nát bắn ra, mang theo kình lực cực mạnh. Bách Lý Trần phản ứng cực nhanh, thanh kiếm cổ trong tay hắn lóe lên một đạo kiếm quang sắc bén, “keng” một tiếng chém văng mũi tên đá. Mũi tên vỡ tan thành trăm mảnh, vương vãi trên nền đá. “Tà tu chỉ là vỏ bọc,” Bách Lý Trần nói, giọng nói dứt khoát nhưng không kém phần tập trung, ánh mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm vào bức tượng đá. “Cơ quan này mới là thứ đáng ngại nhất.” Hắn biết rõ, những cạm bẫy cổ xưa, được bố trí một cách tinh vi và ẩn chứa sức mạnh của thời đại Vạn Cổ, còn đáng sợ hơn cả những cuộc phục kích của tà tu thông thường.

Lục Trường Sinh không nói gì, chỉ nhẹ nhàng bước đến gần bức tường đá, đôi mắt đen láy dò xét những ký hiệu cổ xưa. Hắn đưa ngón tay khẽ chạm vào một biểu tượng đã mờ nhạt, cảm nhận được luồng năng lượng nguyên thủy đang dao động bên dưới. “Đây là ký hiệu của một bộ tộc cổ xưa từ thời Vạn Cổ Khai Thiên,” hắn nhẹ giọng nói, giọng điệu mang theo chút chiêm nghiệm sâu sắc. “Họ thờ phụng một loại năng lượng nguyên thủy… không phải linh khí thông thường, cũng không phải tà khí. Nó có vẻ là nguồn gốc của cả hai, nhưng lại thuần khiết hơn.”

Mộc Thanh Y, nghe những lời đó, đôi mắt sáng lên. Nàng là tu sĩ chính đạo, thông hiểu nhiều điển tịch cổ xưa, nhưng những thông tin về thời Vạn Cổ Khai Thiên lại vô cùng khan hiếm, gần như là truyền thuyết. “Vậy ra đây là lý do U Minh Tôn Giả lại liều mạng đến vậy,” nàng thì thầm, vẻ mặt lộ rõ sự kinh ngạc. “Hắn muốn hấp thụ thứ năng lượng đó?” Nàng nghĩ đến sự điên cuồng và tham lam trong ánh mắt của U Minh Tôn Giả khi hắn thao túng tà khí, và cảm thấy một dự cảm không lành.

Lục Trường Sinh khẽ gật đầu, ánh mắt trầm tư. “Có lẽ vậy. Nhưng hắn không hiểu bản chất của nó. Thứ năng lượng này, nếu bị hấp thụ một cách cưỡng ép, có thể dẫn đến phản phệ kinh hoàng.” Hắn rút ngón tay khỏi bức tường, rồi khẽ nhấc chân, bước qua một khu vực tưởng chừng như trống rỗng. Ngay lập tức, một luồng sáng xanh biếc lóe lên, nhưng thay vì kích hoạt cạm bẫy, nó lại hòa tan vào hư không, không gây ra bất kỳ tác hại nào. Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể hắn đã giúp hắn cảm ứng và hóa giải một số cạm bẫy phức tạp một cách nhẹ nhàng. Hắn không hề sử dụng linh lực để phá hủy, mà là để cảm ứng, để điều hòa, để cho những cạm bẫy cổ xưa này trở nên vô hại.

Hành lang Cổ Mộ tiếp tục dẫn họ đi qua những khúc cua ngoằn ngoèo. Bỗng nhiên, từ một góc tối, một nhóm Ma Binh với đôi mắt đỏ ngầu, toàn thân mặc giáp đen gỉ sét, tay cầm vũ khí thô sơ lao ra, gầm gừ hung tợn. Chúng là những tàn dư cuối cùng của U Minh Tôn Giả, được hắn cử đến để chặn hậu.

Mộc Thanh Y phản ứng nhanh như chớp. Nàng tung ra một chuỗi phù chú thanh tịnh, chúng phát sáng rực rỡ trong bóng tối, lao thẳng vào đám Ma Binh. “Phù Vân Tịnh Hóa!” Nàng khẽ quát. Các phù chú phát nổ, tạo thành những luồng linh quang rực rỡ, thanh tẩy tà khí và làm chậm bước chân của Ma Binh. Cùng lúc đó, nàng ngưng tụ pháp quyết, một luồng thủy linh khí trong suốt như pha lê ngưng tụ thành những mũi tên băng sắc nhọn, ghim chặt vài tên Ma Binh vào vách đá.

Bách Lý Trần không kém cạnh. Thanh kiếm cổ trong tay hắn như hóa thành một dải lụa trắng, kiếm ý bùng nổ, sắc bén đến tột độ. “Kiếm Khí Lăng Tiêu!” Hắn quát khẽ, thân hình lướt đi như một bóng ma, kiếm quang xẹt qua, chém đứt vũ khí và giáp trụ của đám Ma Binh. Kiếm đạo của hắn không chỉ là sức mạnh, mà còn là tốc độ và sự chính xác tuyệt đối, mỗi nhát chém đều nhằm vào điểm yếu chí mạng, khiến đám Ma Binh không kịp phản ứng đã hóa thành tro bụi.

Lục Trường Sinh bước theo sau, đôi mắt vẫn giữ vẻ trầm tĩnh. Hắn không cần phải ra tay trực tiếp, bởi Mộc Thanh Y và Bách Lý Trần đã phối hợp ăn ý đến mức hoàn hảo. Một người dùng pháp thuật khống chế và thanh tẩy tà khí, người còn lại dùng kiếm đạo sắc bén để dọn đường và đối phó với kẻ địch. Hắn chỉ cần tập trung cảm ứng những cạm bẫy và luồng linh khí biến động, dẫn dắt họ đi đúng hướng, tránh những nguy hiểm tiềm tàng mà mắt thường không thể thấy.

Càng tiến sâu, những pháp trận cổ xưa càng trở nên phức tạp và dày đặc. Có những pháp trận tạo ra ảo ảnh mê hoặc, có những pháp trận phóng ra linh lực công kích, và cả những pháp trận phong tỏa không gian. Nhưng dưới sự dẫn dắt của Lục Trường Sinh, họ gần như không gặp phải trở ngại nào đáng kể. Hắn không phá hủy các pháp trận, mà là tìm ra quy luật vận hành của chúng, rồi dẫn dắt linh khí trong Tàn Pháp Cổ Đạo hòa vào đó, khiến chúng tạm thời ngừng hoạt động, hoặc chuyển hướng năng lượng đi nơi khác.

Mộc Thanh Y và Bách Lý Trần càng lúc càng tin tưởng Lục Trường Sinh hơn. Họ đã chứng kiến hắn không chỉ có đạo tâm kiên cố mà còn có khả năng giải mã những bí ẩn cổ xưa một cách phi thường. Đây không phải là một sức mạnh bùng nổ, mà là một sự thấu hiểu sâu sắc về bản chất của vạn vật, một loại trí tuệ cổ xưa hơn cả những gì họ từng học được. Mối liên kết giữa ba người dần trở nên bền chặt, không chỉ là đồng đội mà còn là những người cùng chí hướng, cùng khám phá một con đường chưa từng có.

Cuối cùng, sau một hành trình dài và đầy thử thách, tiếng gió hú trong hành lang dần nhỏ lại, thay vào đó là một âm thanh ù ù, vang vọng từ phía trước, như tiếng sóng biển vỗ vào vách đá. Một luồng năng lượng khổng lồ, vừa trong suốt như pha lê, vừa hỗn loạn như bão tố, đang tỏa ra, khiến không khí trở nên đặc quánh, nặng nề. Ba người biết rằng, họ đã đến đích.

***

Sau khi vượt qua vô số hiểm nguy, xuyên qua những hành lang đá cổ kính và những cạm bẫy chết người, bộ ba Lục Trường Sinh, Mộc Thanh Y, và Bách Lý Trần cuối cùng cũng đến được một đại sảnh đường rộng lớn. Không gian nơi đây không có trần, chỉ thấy hư không đen kịt phía trên, như một vực thẳm không đáy nuốt chửng mọi ánh sáng. Âm thanh ù ù, vang vọng từ phía trước, giờ đây trở nên rõ ràng và mãnh liệt hơn, như tiếng hàng vạn dòng linh khí đang gầm thét, va đập vào nhau. Mùi hương cổ xưa, huyền bí mà Lục Trường Sinh cảm nhận được dọc đường đi, giờ nồng đậm đến mức gần như có thể chạm vào.

Ở trung tâm sảnh đường, một khối năng lượng khổng lồ, hình thù kỳ dị, đang phát ra ánh sáng trắng tinh khiết, huyền ảo, như một vì sao cổ xưa bị phong ấn. Ánh sáng đó không chói mắt, mà dịu dàng, nhưng lại mang theo một sức mạnh nguyên thủy đến mức khiến linh hồn phải run rẩy. Tuy nhiên, luồng sáng ấy không hề đơn độc. Nó đang bị bao phủ, bị nuốt chửng bởi những luồng khí đen kịt, cuồn cuộn, mang theo khí tức âm hàn và tàn bạo của U Minh Tôn Giả. Hai luồng năng lượng đối lập, một thuần khiết một tà ác, đang giằng co, tạo nên một cảnh tượng vừa hùng vĩ vừa đáng sợ.

U Minh Tôn Giả đứng ngay sát khối năng lượng đó, thân ảnh mờ ảo của hắn giờ đây càng thêm phần quỷ dị. Làn da xám xịt của hắn dường như đang hấp thụ ánh sáng trắng, đôi mắt đỏ ngầu lấp lánh hung quang, lộ rõ vẻ cuồng dại và tham lam đến cực điểm. Hắn đang cố gắng hấp thụ hoặc kiểm soát khối năng lượng này, mỗi thớ thịt trên cơ thể hắn đều run rẩy, như thể đang chịu đựng một sự phản phệ khủng khiếp, nhưng hắn vẫn không hề lùi bước. Xung quanh hắn là những ma binh cuối cùng, với giáp trụ gỉ sét và đôi mắt đỏ ngầu, đang liều chết bảo vệ chủ nhân. Chúng gầm gừ, vung vẩy vũ khí thô sơ, tạo thành một hàng rào tà khí bao quanh U Minh Tôn Giả.

“Các ngươi… đến đúng lúc lắm!” U Minh Tôn Giả gào lên, giọng nói khàn đặc, đầy vẻ hả hê nhưng cũng ẩn chứa sự điên loạn. Hắn ngẩng đầu nhìn ba người Lục Trường Sinh, một nụ cười ghê rợn nở trên môi. “Hãy chứng kiến ta trở thành cường giả vạn cổ, hấp thụ linh khí nguyên thủy này! Năng lượng Vạn Cổ Khai Thiên… nó sẽ thuộc về ta!” Hắn vươn hai tay ra, như muốn ôm trọn khối năng lượng khổng lồ vào lòng, tà khí từ cơ thể hắn bùng phát mạnh mẽ hơn, cố gắng bao trùm hoàn toàn ánh sáng trắng tinh khiết.

Lục Trường Sinh bước tới, đôi mắt đen láy vẫn giữ vẻ kiên định, không hề nao núng trước sự uy hiếp của U Minh Tôn Giả hay sức mạnh kinh hoàng của linh khí nguyên thủy. “Ngươi không hiểu được nó,” hắn nói, giọng điệu trầm ổn, vang vọng khắp đại sảnh, như một tiếng chuông cảnh tỉnh giữa sự điên loạn. “Thứ năng lượng này không phải để hấp thụ, mà là để cảm ngộ. Ngươi chỉ đang làm nó biến chất, hủy hoại cả nó và chính ngươi.” Hắn cảm nhận rõ ràng sự đau đớn của linh khí nguyên thủy khi bị tà khí xâm thực, như một sinh linh vô tội đang gào thét.

Mộc Thanh Y, thấy cảnh tượng đó, lập tức chuẩn bị pháp quyết. Các phù chú màu xanh ngọc bủa vây quanh nàng, sẵn sàng bùng nổ. “Hắn đã điên rồi,” nàng nói, giọng nói đầy vẻ lo lắng nhưng cũng quyết đoán. “Chúng ta phải ngăn hắn lại! Nếu hắn thành công, Cửu Thiên Linh Giới sẽ lâm vào kiếp nạn chưa từng có.” Nàng biết rõ, một khi nguồn năng lượng nguyên thủy từ Vạn Cổ Khai Thiên bị tà hóa hoàn toàn, nó sẽ không còn là cơ duyên mà trở thành một tai ương kinh hoàng, có thể hủy diệt cả Tam Giới.

Bách Lý Trần không nói nhiều. Hắn rút thanh kiếm cổ ra khỏi vỏ, tiếng kim loại lanh lảnh vang lên sắc lạnh trong không gian. Kiếm ý từ cơ thể hắn bùng nổ, hóa thành một luồng khí sắc bén, đối chọi với tà khí của U Minh Tôn Giả. “Không thể để hắn hủy hoại cơ duyên này!” Hắn gằn giọng, ánh mắt kiên quyết, không hề có chút do dự. Với một kiếm tu như hắn, sự thuần khiết và chân lý của Đạo là tối thượng, và U Minh Tôn Giả đang làm ô uế tất cả.

U Minh Tôn Giả cười khẩy, tà khí trên người hắn càng lúc càng mãnh liệt. “Ngăn ta sao? Các ngươi quá ngây thơ! Ta đã chờ đợi khoảnh khắc này hàng ngàn năm! Linh hồn của ngươi, sẽ là chất bổ cho ta!” Hắn gầm lên, rồi đột ngột phát động tà thuật mạnh nhất. Một luồng hắc khí cuồn cuộn từ cơ thể hắn bùng nổ, hóa thành một kết giới tà khí khổng lồ, bao trùm hoàn toàn khối năng lượng nguyên thủy và bản thân hắn. Kết giới đó không chỉ ngăn chặn mọi sự tiếp cận, mà còn không ngừng hút lấy linh khí từ không gian xung quanh, biến nó thành tà khí, đồng thời tăng cường tốc độ hấp thụ của U Minh Tôn Giả.

“Vô Vọng U Minh Kết Giới!” U Minh Tôn Giả rống lên, vẻ mặt hắn giờ đây đã hoàn toàn biến dạng vì tham lam và tà khí. Những ma binh cuối cùng của hắn cũng theo đó mà lao đến, tạo thành một vành đai phòng thủ kiên cố bên ngoài kết giới, quyết tử thủ.

Lục Trường Sinh nhìn vào kết giới tà khí, ánh mắt lóe lên sự thâm thúy. Hắn cảm nhận được sức mạnh khủng khiếp của 'linh khí nguyên thủy Vạn Cổ Khai Thiên' đang bị ép buộc biến chất, và bản chất sâu xa hơn của U Minh Tôn Giả, kẻ không chỉ muốn hấp thụ năng lượng này mà còn muốn biến nó thành một công cụ để phục vụ một thế lực tà đạo lớn hơn đứng sau. Đây không chỉ là một cuộc chiến giành giật cơ duyên, mà là một trận chiến bảo vệ bản nguyên của thế giới.

“Không được chần chừ!” Lục Trường Sinh dứt khoát nói, bước chân hắn vững vàng tiến về phía trước. Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể hắn vận chuyển đến cực điểm, phát ra một luồng sáng nhạt, thuần khiết, bao bọc lấy hắn. Hắn không hề e ngại hắc khí cuồng bạo của kết giới.

Mộc Thanh Y và Bách Lý Trần không cần Lục Trường Sinh phải nhắc nhở thêm. Mối quan hệ và sự tin tưởng sâu sắc đã hình thành giữa họ, giờ đây, không cần lời nói, họ cũng hiểu rõ ý định của nhau. Mộc Thanh Y phóng ra hàng loạt phù chú thanh tịnh, tạo thành một màn lưới ánh sáng rực rỡ, cố gắng xuyên thủng kết giới tà khí. Bách Lý Trần, với kiếm ý bùng nổ, lao thẳng vào đám ma binh, thanh kiếm cổ trong tay hắn hóa thành những tia chớp bạc, mở đường.

Ba người cùng nhau lao vào trung tâm của hỗn loạn, bắt đầu cuộc chiến cuối cùng để giành giật cơ duyên từ thời Vạn Cổ Khai Thiên và ngăn chặn U Minh Tôn Giả. Tiếng pháp khí va chạm, tiếng kiếm khí rít gào, tiếng gầm thét của U Minh Tôn Giả và những tiếng gào rú của Ma Binh hòa vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng hỗn loạn và tàn khốc, vang vọng khắp đại sảnh đường không trần. Ánh sáng trắng tinh khiết của khối năng lượng nguyên thủy, ánh sáng xanh ngọc của pháp thuật Mộc Thanh Y, và ánh sáng bạc của kiếm khí Bách Lý Trần giao tranh với hắc khí cuồn cuộn của U Minh Tôn Giả. Cuộc đối đầu cam go nhất, quyết định số phận của cơ duyên Vạn Cổ Khai Thiên, đã chính thức bắt đầu.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free