Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 134: Kế Hoạch Liên Minh: Vạch Trần Âm Mưu Tế Luyện

Bốn bóng người lướt đi như u linh trong bóng tối dày đặc của Cổ Mộ. Không khí lạnh lẽo, ẩm ướt bao trùm lấy họ, mang theo mùi đất mục, rêu phong và một thứ mùi tanh nồng đến ghê người của tử khí, hòa lẫn với mùi lưu huỳnh khét lẹt đặc trưng của tà thuật. Dưới chân, những tảng đá gồ ghề, trơn trượt bởi lớp rêu dày, thỉnh thoảng lại va vào nhau tạo nên tiếng lạo xạo vọng lại, nghe như tiếng xương cốt vô vàn sinh linh đang bị nghiền nát. Tiếng gió hú ghê rợn xuyên qua các khe đá, như những lời than khóc oán hờn của Cổ Mộ, khiến bất kỳ ai cũng phải rợn tóc gáy.

Lục Trường Sinh dẫn đầu, dáng người hơi gầy nhưng ẩn chứa sự dẻo dai phi thường, đôi mắt đen láy tĩnh lặng, không ngừng quét qua từng ngóc ngách, từng luồng linh khí biến động dù là nhỏ nhất. Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể hắn vận chuyển không ngừng, không phải để tăng cường sức mạnh, mà để cảm ứng, để lắng nghe hơi thở của Cổ Mộ, hơi thở của tà khí đang hoành hành. Hắn cảm nhận được sự hiện diện của những pháp trận tà ác đang hoạt động, những luồng năng lượng huyết tinh cuồn cuộn như những dòng sông ngầm chảy dưới lòng đất.

Phía trước hắn, Tiêu Hạo di chuyển nhanh nhẹn, đôi mắt láu lỉnh không ngừng quan sát những dấu vết mờ nhạt của linh khí và tà khí, tránh né những luồng tuần tra của Ma Binh. Hắn thỉnh thoảng lại lén lút rải một loại bột màu xám bạc, hoặc điểm nhẹ một bùa chú đơn giản lên vách đá, khiến những cạm bẫy hay kết giới tà ác gần đó tạm thời bị che mắt. Y phục màu sắc tươi sáng của hắn, trong bóng đêm, lại càng trở nên mờ ảo, như một bóng ma.

Mộc Thanh Y và Bách Lý Trần theo sát phía sau, mỗi người một bên Lục Trường Sinh, như hai ngọn kiếm hộ vệ sắc bén. Mộc Thanh Y, với bộ đạo bào xanh ngọc và đôi mắt phượng kiên định, luôn giữ vẻ cảnh giác cao độ, tay đặt hờ trên chuôi kiếm. Bách Lý Trần, khí chất ngạo nghễ như một thanh kiếm rời khỏi vỏ, ánh mắt lạnh lùng quét qua không gian u ám, sẵn sàng ra tay bất cứ lúc nào. Tiếng bước chân của họ khẽ khàng, gần như không tạo ra âm thanh nào trên nền đá ẩm ướt, chỉ có tiếng vọng của Cổ Mộ và tiếng thở dốc nhẹ nhàng của những sinh linh đang ẩn mình.

Họ lướt qua những xác chết vô danh nằm rải rác trên nền đá, những tu sĩ xấu số đã trở thành vật tế cho tà pháp, thân thể khô héo, ánh mắt còn vương vẻ kinh hoàng. Mùi máu tanh nồng nặc đến mức khiến người ta buồn nôn. Phía xa, thỉnh thoảng lại vang lên tiếng kêu cứu yếu ớt, rồi tắt lịm, báo hiệu thêm một sinh linh nữa đã ngã xuống. Lục Trường Sinh cảm nhận được sự phẫn nộ dâng lên trong lòng Mộc Thanh Y và Bách Lý Trần, nhưng hắn vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh. Đạo tâm hắn vững như bàn thạch, vạn pháp bất xâm, giúp hắn thanh lọc mọi tạp niệm, mọi cảm xúc tiêu cực, chỉ giữ lại sự tập trung cao độ vào mục tiêu.

Họ tiếp tục di chuyển sâu hơn vào Cổ Mộ, lướt qua những bức tường đá rêu phong, những tượng đá cổ kính đã bị thời gian bào mòn, những hành lang hun hút dẫn đến những căn phòng chôn cất bí ẩn. Ánh sáng yếu ớt từ những viên dạ minh châu nhỏ mà Tiêu Hạo mang theo chỉ đủ để soi rõ vài bước chân phía trước, khiến mọi thứ càng trở nên ma quái.

Bỗng, Tiêu Hạo khẽ rụt người lại, giơ tay ra hiệu dừng. Hắn thì thầm, giọng nói mang theo chút căng thẳng: "Nơi này thật sự là địa ngục. Tà tu hành động càng lúc càng không kiêng nể gì. Ta vừa cảm nhận được một luồng tà khí cực mạnh quét qua, có ít nhất hai tên Ma Binh cấp cao đang tuần tra phía trước."

Lục Trường Sinh khẽ gật đầu, ánh mắt hướng về một lối đi tối đen như mực. "Bên đó, linh khí bị hút vào một cách bất thường. Pháp trận của U Minh Tôn Giả đang ở đó, và nó không chỉ để tranh giành cơ duyên thông thường." Giọng hắn trầm lắng, nhưng mỗi chữ đều mang theo sức nặng của sự thấu hiểu. Hắn không cần nhìn thấy, chỉ cần cảm nhận luồng năng lượng hỗn loạn, biến chất kia là đủ để biết.

Mộc Thanh Y khẽ cau mày, đôi mắt phượng ánh lên vẻ nghi hoặc xen lẫn lo lắng. "Ngươi cảm nhận được gì?" Nàng hỏi, giọng nói thấp đến mức chỉ có nhóm người mới nghe thấy. Nàng tin vào trực giác của Lục Trường Sinh, nhưng bản chất của sự biến động linh khí này khiến nàng cảm thấy bất an sâu sắc.

Lục Trường Sinh không trả lời ngay, hắn nhắm hờ mắt lại, Tàn Pháp Cổ Đạo vận chuyển nhanh hơn một chút, thu nhận thêm thông tin từ môi trường xung quanh. Hắn cảm nhận được linh khí cổ xưa, thuần túy của Cổ Mộ đang bị kéo căng, bị xé rách, rồi bị nhuộm đen bởi một loại năng lượng tà ác, ghê tởm. Một thứ gì đó đang bị biến đổi, một quá trình hủy diệt đang diễn ra chậm rãi nhưng không thể đảo ngược. Đạo tâm của hắn như một tấm gương phản chiếu, giúp hắn nhìn thấu bản chất của tà pháp, không bị nó làm ô nhiễm.

"Sự biến chất," Lục Trường Sinh cuối cùng cũng cất tiếng, giọng nói mang theo một chút nặng nề hiếm thấy. "Linh khí nguyên thủy của Cổ Mộ đang bị biến chất. U Minh Tôn Giả không chỉ muốn cơ duyên, hắn muốn cải tạo nó, biến nó thành một nguồn năng lượng cho tà pháp của hắn."

Bách Lý Trần siết chặt chuôi kiếm, hàn quang lóe lên trong mắt hắn. "Cải tạo? Hắn muốn làm gì?"

Lục Trường Sinh mở mắt, ánh nhìn sắc bén như xuyên thấu bóng tối. "Biến chất để nuôi dưỡng tà thể, để tăng cường tà lực. Cổ Mộ này, có lẽ còn là một vật dẫn, một vật tế phẩm khổng lồ."

Tiêu Hạo nuốt nước bọt, vẻ hoạt bát thường ngày đã bị thay thế bằng sự nghiêm trọng tột độ. "Nếu vậy, thì đây không chỉ là một cuộc tranh giành cơ duyên, mà là một thảm họa. Cổ Mộ này chứa đựng linh khí từ Vạn Cổ Khai Thiên, nếu nó bị biến chất hoàn toàn..." Hắn không nói hết câu, nhưng ai cũng hiểu ý. Hậu quả sẽ là tai ương cho toàn bộ Cửu Thiên Linh Giới.

Mộc Thanh Y thở hắt ra một hơi, vẻ mặt phẫn nộ hiện rõ. "Hắn điên rồi! Hắn muốn hủy hoại cả Cửu Thiên Linh Giới sao?"

Lục Trường Sinh khẽ lắc đầu. "Không hẳn là hủy hoại, mà là biến đổi, biến nó thành mảnh đất màu mỡ cho tà đạo. Đây là con đường mà U Minh Tôn Giả đã chọn, và dẫu vạn kiếp hắn cũng không hối hận. Nhưng chúng ta, những người tu hành chính đạo, không thể để hắn đạt được mục đích."

Cả nhóm tiếp tục di chuyển, cẩn trọng hơn bao giờ hết. Mỗi bước đi, họ lại càng cảm nhận rõ hơn sự hiện diện của tà khí, sự thống khổ của linh khí cổ xưa. Bầu không khí càng lúc càng nặng nề, khiến lồng ngực như bị đè nén. Họ đã tiến sâu vào trái tim của Cổ Mộ, nơi những bí mật khủng khiếp nhất đang dần hé lộ. Ánh mắt Lục Trường Sinh vẫn điềm tĩnh, nhưng sâu thẳm trong đó, là sự quyết đoán không lay chuyển.

***

Trong một hốc đá khuất sau một tấm bia cổ đã bị phong hóa, nơi mà ánh sáng yếu ớt từ dạ minh châu cũng khó lòng chiếu tới, nhóm Lục Trường Sinh dừng lại. Lục Trường Sinh ngồi xuống, ngón tay khẽ miết trên mặt đất lạnh lẽo, như đang vẽ ra một bản đồ vô hình. Hắn không cần mực hay giấy, chỉ cần cảm ứng linh khí và tà khí là đủ để phác họa ra cấu trúc phức tạp của pháp trận tế luyện trong tâm trí.

"Đây không chỉ là tranh giành cơ duyên," Lục Trường Sinh cất tiếng, giọng nói trầm lắng, vang vọng nhẹ trong không gian kín. "U Minh Tôn Giả đang dùng pháp trận tế luyện để biến chất linh khí nguyên thủy của Cổ Mộ, vốn là di sản từ Vạn Cổ Khai Thiên, thành chất bổ cho hắn. Nếu thành công, toàn bộ khu vực này sẽ trở thành một vùng đất chết, một ổ tà khí khổng lồ, ảnh hưởng đến linh khí của cả Cửu Thiên Linh Giới."

Hắn dừng lại một chút, để cho những lời nói của mình thấm sâu vào tâm trí của Tiêu Hạo, Mộc Thanh Y và Bách Lý Trần. Hắn cảm nhận được sự chấn động trong nội tâm của họ, từ nghi hoặc đến kinh ngạc, rồi chuyển sang phẫn nộ. Đây là điều hắn đã lo sợ, một âm mưu vượt xa những gì họ tưởng tượng.

"Linh khí từ Vạn Cổ Khai Thiên... đó là thứ linh khí tinh thuần nhất, nguyên thủy nhất," Mộc Thanh Y thì thầm, đôi mắt phượng mở lớn, vẻ mặt không giấu được sự kinh hoàng. "Hắn dám... dám biến chất thứ linh khí như vậy?" Nàng không thể tin được có kẻ lại dám làm ra một chuyện nghịch thiên đến vậy.

Bách Lý Trần siết chặt tay, thanh kiếm cổ bên hông khẽ rung lên như cảm ứng được sự phẫn nộ của chủ nhân. "Thật tàn độc! Không thể để hắn thành công." Giọng hắn trầm khàn, mang theo sát ý rõ rệt. Đối với một kiếm tu luôn theo đuổi sự thuần túy của đạo, hành động này của U Minh Tôn Giả là không thể chấp nhận được.

Tiêu Hạo lúc này đã hoàn toàn nghiêm túc, không còn chút vẻ hoạt bát thường ngày. Hắn bổ sung, giọng nói nhanh nhưng rõ ràng: "Ta đã lén lút quan sát vài ngày, pháp trận này phức tạp hơn ta nghĩ. Có ít nhất ba vị trí trọng yếu, như ba cái chân kiềng, và một trung tâm là nơi U Minh Tôn Giả có thể đang trú ngụ hoặc chuẩn bị thực hiện nghi lễ cuối cùng. Nhưng ta có thể tìm ra đường đi an toàn nhất, tránh được hầu hết các Ma Binh và cạm bẫy nhỏ."

Lục Trường Sinh gật đầu, ánh mắt khen ngợi nhìn Tiêu Hạo. "Đúng vậy. Ba vị trí trọng yếu đó chính là ba mắt trận phụ. Phá hủy chúng sẽ làm suy yếu pháp trận chính, tạo cơ hội cho chúng ta tấn công vào trung tâm." Hắn lại vẽ thêm vài đường trên mặt đất, chỉ ra các hướng tấn công tiềm năng. "Trung tâm pháp trận, ta cảm nhận được một luồng năng lượng hỗn tạp nhất, nơi linh khí và tà khí đang giao tranh dữ dội nhất. Đó là nơi U Minh Tôn Giả tập trung sức mạnh."

"Kế hoạch của ngươi là gì?" Bách Lý Trần hỏi, giọng dứt khoát, ánh mắt nhìn Lục Trường Sinh đầy sự tin tưởng. Từ lúc Lục Trường Sinh vạch trần bản chất tàn độc của U Minh Tôn Giả, mọi nghi ngờ trong lòng hắn đã tan biến. Hắn đã thấy được trí tuệ và sự kiên định của Lục Trường Sinh.

Lục Trường Sinh hít sâu một hơi, luồng khí lạnh lẽo tràn vào phổi, nhưng đạo tâm hắn vẫn không chút lay chuyển. "Chúng ta sẽ chia thành hai mũi nhọn tấn công vào hai mắt trận phụ quan trọng nhất. Mộc Thanh Y và Bách Lý Trần, hai ngươi sẽ là mũi nhọn chính, với kiếm ý sắc bén của mình, xuyên phá phòng ngự. Tiêu Hạo sẽ dẫn đường, giúp hai ngươi tránh khỏi cạm bẫy và Ma Binh. Ta sẽ ở phía sau, dùng Tàn Pháp Cổ Đạo để cảm ứng sự biến động của pháp trận, chỉ ra điểm yếu và hướng dẫn các ngươi, đồng thời cũng sẽ sẵn sàng ứng phó với bất kỳ tình huống bất ngờ nào." Hắn dừng lại, nhìn thẳng vào từng người. "Nhưng trước tiên, chúng ta cần một lực lượng bổ sung. Có những tu sĩ chính đạo đang bị vây hãm không xa đây. Chúng ta cần giải thoát họ và liên kết với h���. Dù họ đã kiệt sức, nhưng vẫn là một lực lượng không thể thiếu."

Mộc Thanh Y gật đầu. "Ta hiểu. Càng nhiều người, cơ hội thành công càng lớn." Nàng đã hoàn toàn bị thuyết phục bởi tầm nhìn và kế hoạch của Lục Trường Sinh.

Bách Lý Trần cũng khẽ gật. "Liên kết với những người cùng chí hướng là điều cần thiết. Ta sẽ bảo vệ các ngươi trong quá trình đó."

Lục Trường Sinh cảm nhận được sự đồng lòng từ các bằng hữu. Con đường tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn, và con đường này, giờ đây, không chỉ là của riêng hắn. Hắn tin vào sự lựa chọn của mình, tin vào những đạo hữu đang đứng cạnh hắn. Đại thế biến thiên, nhưng bản tâm bất biến. Sự hiểu biết sâu sắc của Lục Trường Sinh về pháp trận tế luyện và linh khí từ Vạn Cổ Khai Thiên gợi ý rằng Cổ Mộ này có những bí mật lớn hơn nhiều so với những gì U Minh Tôn Giả biết, và có thể dẫn đến những khám phá quan trọng về nguồn gốc thế giới mà không ai ngờ tới.

***

Sau khi thống nhất kế hoạch, nhóm Lục Trường Sinh tiếp tục di chuyển, lần này là hướng đến khu vực mà Tiêu Hạo đã chỉ ra, nơi các tu sĩ chính đạo đang bị tà tu vây hãm. Không khí càng lúc càng căng thẳng, mùi máu tanh và tử khí đậm đặc đến mức gần như có thể nếm được. Ánh sáng đỏ máu từ pháp trận tế luyện chính nhấp nháy phía xa, tựa như trái tim của một quái vật khổng lồ đang đập, gieo rắc nỗi kinh hoàng.

Họ khéo léo lẩn tránh những luồng tuần tra của Ma Binh và tà tu, cuối cùng cũng tiếp cận được một hang động lớn, nơi ánh sáng yếu ớt của bùa chú phòng hộ vẫn còn le lói. Tiếng rên rỉ yếu ớt, tiếng ho khan và tiếng pháp khí va chạm thỉnh thoảng vọng ra, cho thấy bên trong là một cuộc chiến dai dẳng và tuyệt vọng.

Tiêu Hạo ra hiệu dừng lại, rồi hắn lén lút tiếp cận cửa hang, dùng một loại bùa chú đặc biệt để liên lạc. Sau một hồi chờ đợi căng thẳng, một khe hở nhỏ được mở ra.

"Ai đó?" Một giọng nói khàn khàn, cảnh giác vang lên.

Lục Trường Sinh bước ra khỏi bóng tối, dáng người thanh tú nhưng toát lên vẻ điềm tĩnh lạ thường. "Ta là Lục Trường Sinh. Chúng ta đến đây để giúp đỡ." Giọng hắn bình thản, nhưng ẩn chứa một sức mạnh thuyết phục.

Sau một thoáng do dự, cánh cửa đá được mở rộng hơn. Bên trong, một cảnh tượng bi thảm hiện ra. Hàng chục tu sĩ chính đạo đang co cụm lại, thương tích đầy mình, pháp lực cạn kiệt, ánh mắt vô hồn, tuyệt vọng. Họ nhìn Lục Trường Sinh và các bằng hữu của hắn với sự ngờ vực, cảnh giác, như thể không còn tin tưởng vào bất kỳ sự giúp đỡ nào nữa. Một Vô Danh Tán Tu, dáng người gầy guộc, tay cầm một thanh kiếm đã sứt mẻ, bước tới, đôi mắt sắc lạnh quét qua từng người trong nhóm Lục Trường Sinh.

"Chúng ta đã cố gắng, nhưng không còn lực nữa... Các ngươi, các ngươi có chắc không?" Vô Danh Tán Tu hỏi, giọng khàn khàn, ánh mắt chứa đầy sự ngờ vực và tuyệt vọng đã chai sạn. Hắn đã chứng kiến quá nhiều sự phản bội, quá nhiều sự thất bại.

Lục Trường Sinh tiến lên một bước, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào Vô Danh Tán Tu. "U Minh Tôn Giả đang dùng các ngươi để tế luyện một pháp trận hủy diệt. Hắn không chỉ muốn cướp cơ duyên, mà còn muốn biến chất toàn bộ linh khí nguyên thủy của Cổ Mộ này, biến nó thành một ổ tà khí để nuôi dưỡng bản thân, và có thể là cả một thế lực tà đạo lớn hơn đang ẩn mình. Nếu hắn thành công, không chỉ Cổ Mộ này, mà cả Cửu Thiên Linh Giới sẽ phải chịu tai ương."

Lời nói của Lục Trường Sinh như một luồng điện xẹt qua tâm trí các tu sĩ đang tuyệt vọng. Họ đã quá mệt mỏi, quá sợ hãi để nhìn xa hơn nỗi đau của bản thân. Giờ đây, một viễn cảnh khủng khiếp hơn cả cái chết đang hiện ra trước mắt họ.

Mộc Thanh Y bước tới, khí thế thanh thoát nhưng mạnh mẽ của nàng khiến những tu sĩ yếu ớt phải ngước nhìn. "Tín nhiệm hắn. Ta và Bách Lý huynh đã chứng kiến sự tàn bạo của tà đạo, đã nghe Lục Trường Sinh phân tích âm mưu của U Minh Tôn Giả. Đây là con đường duy nhất để chúng ta sống sót, để bảo vệ đạo lý. Không chỉ vì bản thân, mà còn vì những sinh linh khác. Chúng ta không thể để hắn thành công." Giọng nàng sắc sảo, dứt khoát, mang theo niềm tin không lay chuyển.

Bách Lý Trần cũng tiến lên, ánh mắt lạnh lùng nhưng đầy kiên định. "Kế hoạch của hắn không hề lỗ hổng. Phối hợp với hắn, chúng ta có thể làm được. Kiếm của ta sẽ bảo vệ các ngươi. Ngươi, U Minh Tôn Giả, hay bất kỳ tà vật nào khác, đều sẽ phải chịu sự trừng phạt của kiếm đạo." Hắn không cần nói nhiều, khí chất ngạo nghễ và sự tự tin của một kiếm tu đỉnh cao đã đủ để trấn an lòng người.

Tiêu Hạo nhanh chóng bổ sung, giọng nói hối hả nhưng rõ ràng: "Ta đã nắm rõ địa hình Cổ Mộ, các vị trí canh gác của tà tu, và đường đi đến ba mắt trận phụ. Chúng ta có thể phối hợp, tấn công đồng loạt vào các điểm yếu của pháp trận, tạo ra sự hỗn loạn, rồi đột phá vào trung tâm."

Sự quyết đoán của Lục Trường Sinh, sự xác nhận của Mộc Thanh Y và Bách Lý Trần, cùng với thông tin chi tiết từ Tiêu Hạo, dần dần hóa giải sự ngờ vực trong lòng các tu sĩ bị vây hãm. Ánh mắt tuyệt vọng của Vô Danh Tán Tu dần lóe lên tinh quang, một tia hy vọng mong manh. Hắn nhìn Lục Trường Sinh, rồi nhìn những tu sĩ khác, cảm nhận được sự dao động trong lòng họ.

"Cơ hội của chúng ta là cùng nhau tấn công vào ba vị trí trọng yếu của hắn," Lục Trường Sinh tiếp tục, giọng nói chậm rãi, nhấn mạnh từng lời. "Chỉ có liên thủ, đoàn kết, mới có thể phá vỡ cục diện này. Giờ đây, không có con đường nào khác để lui. Chỉ có chiến đấu, và chiến thắng, để bảo vệ đạo tâm của chính chúng ta và những gì còn lại của Cổ Mộ này." Hắn biết rằng, không phải ai cũng sẽ tin tưởng, nhưng hắn phải gieo hạt giống của hy vọng và quyết tâm.

Vô Danh Tán Tu hít một hơi thật sâu, đôi mắt mệt mỏi quét qua những khuôn mặt đang khao khát một tia sáng. Hắn đã chiến đấu đến kiệt sức, đã chứng kiến quá nhiều đồng đạo ngã xuống. Giờ đây, sự lựa chọn là rõ ràng: hoặc chấp nhận cái chết trong tuyệt vọng, hoặc tin tưởng vào một hy vọng mong manh, một kế hoạch điên rồ nhưng đầy táo bạo.

"Được," cuối cùng hắn cũng cất tiếng, giọng nói tuy khàn đặc nhưng chứa đựng một sự kiên cường đến bất ngờ. "Chúng ta sẽ tin ngươi, đạo hữu Lục Trường Sinh. Hãy nói cho chúng ta biết, chúng ta cần phải làm gì." Ánh mắt của hắn, và của những tu sĩ khác, từ vô hồn đã dần bùng lên ngọn lửa của sự quyết tâm. Họ đã tìm thấy một nhà lãnh đạo, một tia sáng giữa bóng tối.

Sự phối hợp được thiết lập. Các tu sĩ bị vây hãm bắt đầu chuẩn bị tinh thần và pháp khí còn sót lại, dù đã mòn mỏi nhưng họ vẫn cố gắng vực dậy ý chí chiến đấu. Không khí trong hang động từ tuyệt vọng chuyển sang một sự căng thẳng pha lẫn quyết tâm. Mùi thảo dược từ Tiêu Hạo, dùng để chữa trị sơ cứu cho các tu sĩ bị thương, hòa lẫn với mùi máu tanh, tạo nên một sự tương phản kỳ lạ.

Lục Trường Sinh nhìn những gương mặt kiên nghị, cảm nhận được gánh nặng của trách nhiệm đang đè lên vai. Sự hợp tác này, giữa hắn, Mộc Thanh Y, Bách Lý Trần và những tu sĩ chính đạo đang kiệt sức, đặt nền móng cho những liên minh lớn hơn trong tương lai, khi đại thế biến động ngày càng mạnh mẽ. U Minh Tôn Giả có thể là một mối đe dọa đáng kể, nhưng việc Lục Trường Sinh vạch trần bản chất "biến chất linh khí" của hắn cho thấy có thể có một thế lực tà đạo lớn hơn đang lợi dụng các cổ mộ cho mục đích sâu xa hơn.

Trời đã gần sáng, nhưng bên trong Cổ Mộ, bóng tối vẫn ngự trị. Tuy nhiên, trong lòng những tu sĩ ấy, một ngọn lửa hy vọng đã được thắp lên. Họ đã sẵn sàng đối mặt với vận mệnh, sẵn sàng chiến đấu vì đạo lý, vì sự sống còn của Cửu Thiên Linh Giới. Con đường tu hành, giờ đây, không chỉ là của riêng ai, mà là của tất cả những người dám đứng lên chống lại cái ác.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free